gió_đi_hoang
04-03-2007, 07:55 PM
Có người hỏi ta : "k biet cam nhan cua cau ve the gioi the nao ma sao to cam thay co ve nhu cau la mot ngươi ko co la ti hanh phuc gi vay?"
... " giống như một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... "...
Ta đã trả lời như thế , ko một lời giải thích thêm. Ta ko chỉ thấy một màu hồng của hạnh phúc , cũng ko phải chỉ thấy màu xanh của sự bình yên... ta còn thấy màu xám tro của những cơn giông tố , màu vô định của những áng mây buồn , màu vàng úa của những gì đang dần thuộc về dĩ vãng... màu của sự tàn phai và màu của vết bụi thời gian... Ta cứ trơ ra... bất động giữa những màu sắc hỗn độn. Ta cười , ta khóc... cứ lặng lẽ trong đôi mắt vô hồn... chất chồng hơn nỗi xa vắng , cô đơn...
Cũng giống như bao người , ta đến với thế giới on9 để tìm cho mình một khoảng lặng. Hơn sáu năm qua , hạnh phúc có , niềm đau cũng chất đầy... tiếng cười và nước mắt cứ đan xen... cũng có đôi lúc trở nên trống rỗng , vô hồn... mất đi điểm tựa... chới với... thu mình chặt hơn... ngũ vùi trong nước mắt... rồi thức dậy trong nỗi... trống không...
Nhớ ngày đầu tiên đến với thế giới thực ảo ấy , ta ôm trong lòng bức tranh cuộc sống màu hồng ấm áp. Những giọt nước mắt , đợi chờ mòn mỏi và niềm tin rạng vỡ... màu hồng vẫn kiên định dù đã lòa đi theo sóng nước long lanh. Vấp ngã rồi đứng dậy... đôi chân trầy trụa , run rẩy... Đã có lúc ta buông mình cho dòng trôi số phận... và chẳng biết bao bàn chân đã dày xéo lên thân xác ta... ta vẫn víu chặt bức tranh... bởi ta tin... cuộc sống màu hồng...
Những giọt nước mặn chát rơi xuống... ko phải nước mắt của ta. Ta thấy những chiếc bóng lầm lũi vật vờ... họ ngã sõng soài trên đất... bất động ! Chỉ còn thấy hai dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt trống rỗng...
Văng vẳng những tiếng cười hả hê... ta thấy những hình bóng chờn vờn... Cuộc sống vẫn trôi qua... chỉ còn ta ngồi lại phía sau... dần bị quên lãng... Ta ngắm nghía những xác khô ngã xuống hàng ngày trong dòng người cứ đi về phía trước. Cũng ko thiếu những người lầm lũi trở về quá khứ giấu mình như ta.... Họ cũng ôm trong lòng một bức tranh cuộc sống... màu hồng... Ở nơi bị lãng quên ấy , cô đơn quá đỗi... ta ko muốn bị bỏ rơi... Bất giác cúi xuống ta nhìn bức tranh của mình... màu hồng hóa... màu tro...
Chất chứa trong lòng những hình thù quái dị... ta nghe buồn thương , đau khổ và oán hận. Ko một ánh nắng ấm áp... chỉ có màu tro tàn lạnh lẽo , tang thương. Bóng đêm chạy dài bất tận... ta nghe những tiếng than khóc kêu gào... ko còn cảm nhận được nỗi đau của người khác... ta dày vò những người vô tội. Những vết thương dường như sâu hơn , rộng hơn và nhức nhối hơn... ta trở thành kẻ điên... khóc nhức nhối trong tiếng cười đanh lạnh : " Tại sao cuộc sống ko còn màu hồng mà vẫn đau khổ như thế ?!? ". Ta ngã vật xuống... đôi mắt chảy tràn nỗi bi thương... Đau khổ quá sức ! Day dứt quá sức !
Mở to đôi mắt , ta thấy một người cũng như ta... Ta đưa tay run rẩy lau những giọt nước mắt cứ tuôn ko ngừng... Ký ức quay trở về... khi ta ôm bức tranh màu hồng ta cũng biết yêu thương , cũng biết đau nỗi đau của người khác... còn khi ta ôm bức tranh màu tro... ta đã chối bỏ trái tim của chính mình. Ký ức của người đối diện cũng thế. Bất giác tiếng khóc vỡ òa... dày vò và hối tiếc...
Gắng hết sức đứng dậy bằng đôi chân đã rã rời , ngang dọc những vết cắt... ta rìu người đối diện đứng dậy... chậm rãi đi về phía trước... hòa vào dòng người đang chạy đua với thời gian. Đôi mắt vẫn rơi những giọt nước mắt mặn chát nhưng ta nghe chút thanh thản. Ta trở thành điểm tựa cho ta... cho " người "... Phía trước còn quá nhiều trông gai và giông tố đang chờ đợi. Ta thành bến đỗ bình yên cho bao người... và bao người thành bến đỗ cho ta... Cúi xuống nhìn bức tranh cuộc sống trong lòng... ta thấy một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... cũng chẳng còn một màu tro... Ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt muôn màu... học cách để biết " chấp nhận "...
... có những sự thật chẳng có thật bao giờ...
.. gió ơi , đừng khóc...
... " giống như một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... "...
Ta đã trả lời như thế , ko một lời giải thích thêm. Ta ko chỉ thấy một màu hồng của hạnh phúc , cũng ko phải chỉ thấy màu xanh của sự bình yên... ta còn thấy màu xám tro của những cơn giông tố , màu vô định của những áng mây buồn , màu vàng úa của những gì đang dần thuộc về dĩ vãng... màu của sự tàn phai và màu của vết bụi thời gian... Ta cứ trơ ra... bất động giữa những màu sắc hỗn độn. Ta cười , ta khóc... cứ lặng lẽ trong đôi mắt vô hồn... chất chồng hơn nỗi xa vắng , cô đơn...
Cũng giống như bao người , ta đến với thế giới on9 để tìm cho mình một khoảng lặng. Hơn sáu năm qua , hạnh phúc có , niềm đau cũng chất đầy... tiếng cười và nước mắt cứ đan xen... cũng có đôi lúc trở nên trống rỗng , vô hồn... mất đi điểm tựa... chới với... thu mình chặt hơn... ngũ vùi trong nước mắt... rồi thức dậy trong nỗi... trống không...
Nhớ ngày đầu tiên đến với thế giới thực ảo ấy , ta ôm trong lòng bức tranh cuộc sống màu hồng ấm áp. Những giọt nước mắt , đợi chờ mòn mỏi và niềm tin rạng vỡ... màu hồng vẫn kiên định dù đã lòa đi theo sóng nước long lanh. Vấp ngã rồi đứng dậy... đôi chân trầy trụa , run rẩy... Đã có lúc ta buông mình cho dòng trôi số phận... và chẳng biết bao bàn chân đã dày xéo lên thân xác ta... ta vẫn víu chặt bức tranh... bởi ta tin... cuộc sống màu hồng...
Những giọt nước mặn chát rơi xuống... ko phải nước mắt của ta. Ta thấy những chiếc bóng lầm lũi vật vờ... họ ngã sõng soài trên đất... bất động ! Chỉ còn thấy hai dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt trống rỗng...
Văng vẳng những tiếng cười hả hê... ta thấy những hình bóng chờn vờn... Cuộc sống vẫn trôi qua... chỉ còn ta ngồi lại phía sau... dần bị quên lãng... Ta ngắm nghía những xác khô ngã xuống hàng ngày trong dòng người cứ đi về phía trước. Cũng ko thiếu những người lầm lũi trở về quá khứ giấu mình như ta.... Họ cũng ôm trong lòng một bức tranh cuộc sống... màu hồng... Ở nơi bị lãng quên ấy , cô đơn quá đỗi... ta ko muốn bị bỏ rơi... Bất giác cúi xuống ta nhìn bức tranh của mình... màu hồng hóa... màu tro...
Chất chứa trong lòng những hình thù quái dị... ta nghe buồn thương , đau khổ và oán hận. Ko một ánh nắng ấm áp... chỉ có màu tro tàn lạnh lẽo , tang thương. Bóng đêm chạy dài bất tận... ta nghe những tiếng than khóc kêu gào... ko còn cảm nhận được nỗi đau của người khác... ta dày vò những người vô tội. Những vết thương dường như sâu hơn , rộng hơn và nhức nhối hơn... ta trở thành kẻ điên... khóc nhức nhối trong tiếng cười đanh lạnh : " Tại sao cuộc sống ko còn màu hồng mà vẫn đau khổ như thế ?!? ". Ta ngã vật xuống... đôi mắt chảy tràn nỗi bi thương... Đau khổ quá sức ! Day dứt quá sức !
Mở to đôi mắt , ta thấy một người cũng như ta... Ta đưa tay run rẩy lau những giọt nước mắt cứ tuôn ko ngừng... Ký ức quay trở về... khi ta ôm bức tranh màu hồng ta cũng biết yêu thương , cũng biết đau nỗi đau của người khác... còn khi ta ôm bức tranh màu tro... ta đã chối bỏ trái tim của chính mình. Ký ức của người đối diện cũng thế. Bất giác tiếng khóc vỡ òa... dày vò và hối tiếc...
Gắng hết sức đứng dậy bằng đôi chân đã rã rời , ngang dọc những vết cắt... ta rìu người đối diện đứng dậy... chậm rãi đi về phía trước... hòa vào dòng người đang chạy đua với thời gian. Đôi mắt vẫn rơi những giọt nước mắt mặn chát nhưng ta nghe chút thanh thản. Ta trở thành điểm tựa cho ta... cho " người "... Phía trước còn quá nhiều trông gai và giông tố đang chờ đợi. Ta thành bến đỗ bình yên cho bao người... và bao người thành bến đỗ cho ta... Cúi xuống nhìn bức tranh cuộc sống trong lòng... ta thấy một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... cũng chẳng còn một màu tro... Ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt muôn màu... học cách để biết " chấp nhận "...
... có những sự thật chẳng có thật bao giờ...
.. gió ơi , đừng khóc...