Ðăng Nhập

Xem đầy đủ chức năng : Cưộc sốnsống là bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng...



gió_đi_hoang
04-03-2007, 07:55 PM
Có người hỏi ta : "k biet cam nhan cua cau ve the gioi the nao ma sao to cam thay co ve nhu cau la mot ngươi ko co la ti hanh phuc gi vay?"

... " giống như một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... "...

Ta đã trả lời như thế , ko một lời giải thích thêm. Ta ko chỉ thấy một màu hồng của hạnh phúc , cũng ko phải chỉ thấy màu xanh của sự bình yên... ta còn thấy màu xám tro của những cơn giông tố , màu vô định của những áng mây buồn , màu vàng úa của những gì đang dần thuộc về dĩ vãng... màu của sự tàn phai và màu của vết bụi thời gian... Ta cứ trơ ra... bất động giữa những màu sắc hỗn độn. Ta cười , ta khóc... cứ lặng lẽ trong đôi mắt vô hồn... chất chồng hơn nỗi xa vắng , cô đơn...

Cũng giống như bao người , ta đến với thế giới on9 để tìm cho mình một khoảng lặng. Hơn sáu năm qua , hạnh phúc có , niềm đau cũng chất đầy... tiếng cười và nước mắt cứ đan xen... cũng có đôi lúc trở nên trống rỗng , vô hồn... mất đi điểm tựa... chới với... thu mình chặt hơn... ngũ vùi trong nước mắt... rồi thức dậy trong nỗi... trống không...

Nhớ ngày đầu tiên đến với thế giới thực ảo ấy , ta ôm trong lòng bức tranh cuộc sống màu hồng ấm áp. Những giọt nước mắt , đợi chờ mòn mỏi và niềm tin rạng vỡ... màu hồng vẫn kiên định dù đã lòa đi theo sóng nước long lanh. Vấp ngã rồi đứng dậy... đôi chân trầy trụa , run rẩy... Đã có lúc ta buông mình cho dòng trôi số phận... và chẳng biết bao bàn chân đã dày xéo lên thân xác ta... ta vẫn víu chặt bức tranh... bởi ta tin... cuộc sống màu hồng...

Những giọt nước mặn chát rơi xuống... ko phải nước mắt của ta. Ta thấy những chiếc bóng lầm lũi vật vờ... họ ngã sõng soài trên đất... bất động ! Chỉ còn thấy hai dòng nước mắt chảy ra từ đôi mắt trống rỗng...

Văng vẳng những tiếng cười hả hê... ta thấy những hình bóng chờn vờn... Cuộc sống vẫn trôi qua... chỉ còn ta ngồi lại phía sau... dần bị quên lãng... Ta ngắm nghía những xác khô ngã xuống hàng ngày trong dòng người cứ đi về phía trước. Cũng ko thiếu những người lầm lũi trở về quá khứ giấu mình như ta.... Họ cũng ôm trong lòng một bức tranh cuộc sống... màu hồng... Ở nơi bị lãng quên ấy , cô đơn quá đỗi... ta ko muốn bị bỏ rơi... Bất giác cúi xuống ta nhìn bức tranh của mình... màu hồng hóa... màu tro...

Chất chứa trong lòng những hình thù quái dị... ta nghe buồn thương , đau khổ và oán hận. Ko một ánh nắng ấm áp... chỉ có màu tro tàn lạnh lẽo , tang thương. Bóng đêm chạy dài bất tận... ta nghe những tiếng than khóc kêu gào... ko còn cảm nhận được nỗi đau của người khác... ta dày vò những người vô tội. Những vết thương dường như sâu hơn , rộng hơn và nhức nhối hơn... ta trở thành kẻ điên... khóc nhức nhối trong tiếng cười đanh lạnh : " Tại sao cuộc sống ko còn màu hồng mà vẫn đau khổ như thế ?!? ". Ta ngã vật xuống... đôi mắt chảy tràn nỗi bi thương... Đau khổ quá sức ! Day dứt quá sức !

Mở to đôi mắt , ta thấy một người cũng như ta... Ta đưa tay run rẩy lau những giọt nước mắt cứ tuôn ko ngừng... Ký ức quay trở về... khi ta ôm bức tranh màu hồng ta cũng biết yêu thương , cũng biết đau nỗi đau của người khác... còn khi ta ôm bức tranh màu tro... ta đã chối bỏ trái tim của chính mình. Ký ức của người đối diện cũng thế. Bất giác tiếng khóc vỡ òa... dày vò và hối tiếc...

Gắng hết sức đứng dậy bằng đôi chân đã rã rời , ngang dọc những vết cắt... ta rìu người đối diện đứng dậy... chậm rãi đi về phía trước... hòa vào dòng người đang chạy đua với thời gian. Đôi mắt vẫn rơi những giọt nước mắt mặn chát nhưng ta nghe chút thanh thản. Ta trở thành điểm tựa cho ta... cho " người "... Phía trước còn quá nhiều trông gai và giông tố đang chờ đợi. Ta thành bến đỗ bình yên cho bao người... và bao người thành bến đỗ cho ta... Cúi xuống nhìn bức tranh cuộc sống trong lòng... ta thấy một bức tranh đủ màu sắc... ko phải chỉ màu hồng... cũng chẳng còn một màu tro... Ta nhìn cuộc sống bằng đôi mắt muôn màu... học cách để biết " chấp nhận "...

... có những sự thật chẳng có thật bao giờ...

.. gió ơi , đừng khóc...

gió_đi_hoang
04-03-2007, 08:23 PM
...
Quỳnh Dao đã từng ví " ráng chiều " là " thiên đường bốc cháy " nên các thiên thần phải lo chữa cháy mà bỏ quên chuyện nhân gian . Nhưng cuộc sống dù chẳng còn thứ gì tươi đẹp ... thảo nguyên thành bãi sa mạc khô cằn ... đại dương thành hố đen sâu thẳm ... cây héo úa , lá phai tàn ... hoa rơi rụng ...thì gió vẫn thổi , vẫn rong ruổi ...vẫn lang bạt ...


... gió sẽ quên... quên những gì gió ko có quyền được nhớ...

... ngày mai cửa sẽ mở...

... ngày mai phiêu lãng cùng mây...

... gió ơi , đừng khóc....

sad princess
08-03-2007, 08:14 AM
em khép mình chặt hơn, ru mình vào kí ức...vào những cơn mộng mị bằng những viên thuốc ngủ đắng nghét nơi cổ họng...uh`` thì cuộc sống ko chỉ có màu hồng.....chấp nhận để bước qua nỗi đau...chấp nhận để sống....để tồn tại...để bước.....để nước mắt dần thay thế bằng những nụ cười giả tạo em tặng cho đời.........
đừng khóc.....

caykeomut
18-03-2007, 08:13 AM
những giọt nước mắt cứ rơi.... âm thầm....lặng lẽ để mỗi sáng thức dậy thấy mắt đỏ hoe sưng mộng
Ta bơ vơ 1 mình ở nơi xa lạ... đây là sự lựa chọn của ta sao vẫn thấy nhói lòng....
mang cho mình chiếc mặt nạ của cảm xúc , tất cả được che đậy đằng sau nụ cười....ai thấy ai hay.....
niềm vui chưa trọn vẹn..... mà bóng tối lại vây wanh.... ta vẫn cười.... đau lắm chứ.... bước đi giữa phố lạ... giữa những người ko wen....
rồi mọi thứ cũng có giới hạn.... chất chứa mãi cũng đầy........ta òa khóc như 1 đứa trẻ...... chẳng j' ngăn nổi những giọt nước mắt kia.........

M-Twins
18-03-2007, 09:50 AM
những lời cũa của Gió buồn wá...giống như tâm trạng của mình dzậy...

Gió ơi..đừng buồn nữa...đừng khóc nữa.......

Những lời noi với gió..Giống như đang nói với chính mình...nhưng thật sự thì không kèm được nước mắt của mình

gió_đi_hoang
19-03-2007, 08:06 AM
Có thể thời gian ko xóa nhòa đi tất cả... cũng ko thể chữa lành mọi vết thương... Ta cứ hay an ủi nhau... thời gian là liều thuốc tốt nhất... Nhưng chẳng phải ! Cả khi thực sự biết " chấp nhận "... thì những cái " đã rồi " vẫn là vết thương đau... Ai mà chẳng có quá khứ... có nước mắt mới có tiếng cười... có đau khổ mới hiểu được hạnh phúc ra sao... Ko thể nguôi ngoai... nhưng cũng ko bỏ cuộc... Sống là đấu tranh... đến con thú còn biết quý trọng mạng sống của mình... đến cùng đường nó còn biết tự bảo vệ... Huống chi... ta là một con người... phải sống trọn nghĩa con người mà thôi... Nếu có kiếp sau... ta ước mình là những áng mây vô tư trôi dạt , ko vấn vương cuộc đời... là sóng biển để cuốn phăng mọi muộn phiền yêu thương...

... " Sống làm người cũng chẳng sung sướng gì... "...

... gió ơi , đừng khóc...

caykeomut
20-03-2007, 06:33 AM
Sống là đấu tranh... đến con thú còn biết quý trọng mạng sống của mình... đến cùng đường nó còn biết tự bảo vệ... Huống chi... ta là một con người... phải sống trọn nghĩa con người mà thôi..
hãy cứ nghĩ như thế và mạnh mẽ nhé gió ơi
ngày mai đang ở phía trước

semaiyeuanh59
21-03-2007, 07:18 AM
có thể nói cuộc sống là một cầu vồng có tất cả những gì hạnh phúc , đau khổ.......cái chính là ta phải biết cách sống , cách chấp nhận tất cả màu sắc của chiếc cầu vồng kia thui.........

Boy_deptrai_9x
22-03-2007, 09:15 PM
Bà con đọc xong rui` cho ý kiến nha hi```
Các bạn hay cảm thấy bi quan .Cuộc sống luôn có những thách thức rất lớn trong cuộc đời này hok ai trong chúng ta luôn vui hay luôn buồn .Gặp một nỗi buồn hãy làm cho nỗi buồn ấy tan biến đi hay vì cứ ôm khư khư để giữ lấy nỗi buồn ấy. Điều này thật khó nhưng hok có nghĩa la hok làm đc . Nếu bạn tìm đến với rượu hay thuốc lá hay bất kì chất kích thích nào khi cảm thấy cô độc buốn rầu .Bạn chỉ co' thể làm cho nỗi buồn ấy vơi đi cái vỏ bọc bên ngoài ma` thôi. Nếu bạn chọn 1 việc làm thật hữu ích dù là rất nhỏ. Bạn đã lấy lại đc cuộc sống . Nếu bạn bi quan về chính mình bạn hãy bắt đầu niềm vui cho mình dù nhũng niếm vui ấy rất bình dị rất nhỏ nhoi .
Nếu bạn cảm thấy cô độc hãy nhìn những người khác họ còn khổ đau còn cô đọc hơn bạn . Hay thậm chí là giúp đỡ họ . Hạnh phúc hay sự lạc quan hay cô độc đc phép tồn tại trong con người bạn hay hok đó là do bạn.
Hãy tập cho mình 1 cuộc sống mở hãy tập cho mình 1 thói quen biết chia sẻ biết đối diện với sự thật làm chủ sự thật hay vì để sự thật làm chủ mình . Ban sẽ luôn luôn vững tin và luôn có ý trí .Sự lạc quan tự tin và tích cực trong tâm hồn là món quà ma` bạn hoàn toán có thể mang đế cho tâm hồn của chính mình ..
hiiiiiiiiiiiiiii mọi người đọc xong cho ý kiến vè bài này nha bbb

mashi_barbie
23-03-2007, 09:04 PM
..cUộC sỐnG kO gIờ lÀ 1 Màu.......:rain: