harpielady86
05-04-2006, 04:05 AM
Nổi Sầu Của Đá
Có hòn đá đứng giữa trời cô độc
Chịu nắng mưa sương gió của cuộc đời
Loài người qua ,ước đời mình như đá
Không khổ sầu cũng chẳng biết buồn vui (?!)
Đá vẫn thế ,vẫn lặng im như thế
Rồi một ngày có rêu phủ vờn quanh
Rêu hỏi đá "Sao suốt đời lặng lẽ?"
"Đá không vui...cười sao được ,Rêu xanh?"
Chuyện ngày xưa Đá phải đâu là đá
Mà chỉ là một thiếu nữ xinh tươi
Yêu chàng trai..dâng trắng trinh...tất cả
Ở bên anh,cô Đá chỉ luôn cười
Thời gian trôi đồng hành thêm chữ phụ
Chàng trai vui chốn đô thị sắc màu
Để cô Đá đêm từng từng nức nỡ
Nước mắt buồn tưới nát trái tim đau...
Ngày lại ngày...đá ra đường đứng đợi
Nhưng chàng trai vẫn không thấy trở về
Nước mắt Đá biến thành từng viên sỏi
Lăn khắp đường trong nhung nhớ tái tê
Nàng Đá ấy đã trở thành..hòn đá
Vẫn khóc thầm nhưng chẳng có ai hay
Những viên sỏi mà người đời thường dẩm
Là giọt sầu của nàng Đá lâu nay...
Khắc Khoải Tháng Mười
Đã lâu rồi không được gặp lại anh
Nghe khắc khoải ,cồn cào lên nổi nhớ
Những vần thơ không còn như trước nữa
Giờ kết thúc một bài bằng nước mắt em rơi
Bên ấy bây giờ xuân về khắp muôn nơi
Nắng có hiền hòa giăng đầy bên song cửa ?
Anh có bâng khuâng trước sắc màu hoa lá?
Có chợt giật mình ,nhớ lại thuỡ yêu nhau?
Ở bên này ,những chiếc lá xanh xao
Rơi rớt mãi giữa khoảng trời ,vô định
Em vẫn riêng mình ,với tình yêu ,rất thật
Thao thức cùng buồn...Nhớ anh lắm ,anh ơi !
Giở cuốn lịch ra ,nay cũng đã tháng Mười
Nơi đánh dấu một năm câu thề ước
Tháng Mười ơi ,sao khác nhiều năm trước
Ai buồn ai ,sao vụn vỡ câu thề ???
Khoảng trời bây giờ ,mây buồn phủ ,tái tê
Em ngu ngơ lấy tay mình nắm gió
Vẫn khắc khoải đợi trông ,vẫn bần thần với nhớ
Dẫu biết anh xa mãi mãi không về...
Từ ngày ta bỏ đời nhau
Xa anh ,nổi nhớ dâng đầy
Tưởng như lấp cả trời mây ,rụng rời
(Ngoài trời mưa cứ hoài rơi
Ngỏ lòng dắt nổi nhớ người về quanh )
Ngàn đời biển vẫn màu xanh
Tim em - nổi nhớ cùng anh thắm màu
(Từ ngày ta bỏ đời nhau
Niềm thương hụt hẩng ,niềm đau ngập tràn )
Mãnh đời vỡ nát ,tiêu tan
Tâm tư rệu rạo ,hoang tàn ,đau thương
(Cô đơn trước bốn bức tường
Nhặt gom nổi nhớ ,mắt vương nét sầu )
Thời gian lướt giữa đêm thâu
Em ngồi bó gối...Tìm đâu ,bóng người?
(Ngày xưa - giờ đã xa xôi
Giữa đêm bừng tỉnh ,lệ rơi ...Vỡ òa !)
Viên Thuốc Tình Yêu
Phải làm sao em mới có thể quên
Những ước mơ đã một thời yên ả
Bước qua anh ,và làm như xa lạ
Để cuộc tình mình sẽ tan biến, hư vô?
Vẫn biết đời như một chiếc lá khô
Trước chiều gió làm sao mà định hướng
Biết mất anh ,đời một mình lẻ bóng
Em vẫn ngang bướng hoài ,riêng mình giữ tình yêu
Anh đừng hỏi em ,sao mất hết tự kiêu?
Làm con gái ,yêu hết mình - Thế đấy !
Người bỏ đời em ,thì tim này vẫn vậy
Đủ rộng một đời để chứa mỗi mình anh
Chỉ một điều thôi - rằng tất cả phải quên
Thì con tim đã chịu thua ,cúi gục
Kỷ niệm ngày xưa đã biến thành viên thuốc
Em ,trái tim tật nguyền - Viên thuốc quý lắm thay !
Chuyện Một Người Điên
Kìa ,
Bên góc phố xanh rêu
Một người điên ngồi khóc
Mặt dấu sau mái tóc
Rối ,rối tựa tơ lòng !
Trời chưa kịp sang đông
Sao người điên co quắp
Dấu đẫn đờ sau mắt
Những cay ,lạt cuộc đời
Ôi ,hình như ông trời
Ghét ghen loài hoa cỏ
Nên người điên bé nhỏ
Tháng ngày chịu đau thương
Bao ánh mắt qua đường
Nhìn ,lạnh lùng ,vô cảm
Người điên - một viên sạn
Trong cuộc sống xô bồ
Rồi ,
Bên góc phố ngày xưa
Xác người điên mục nát
Bọn trẻ con thấy ,hát
"Người điên - chết vì tình !"
Có hòn đá đứng giữa trời cô độc
Chịu nắng mưa sương gió của cuộc đời
Loài người qua ,ước đời mình như đá
Không khổ sầu cũng chẳng biết buồn vui (?!)
Đá vẫn thế ,vẫn lặng im như thế
Rồi một ngày có rêu phủ vờn quanh
Rêu hỏi đá "Sao suốt đời lặng lẽ?"
"Đá không vui...cười sao được ,Rêu xanh?"
Chuyện ngày xưa Đá phải đâu là đá
Mà chỉ là một thiếu nữ xinh tươi
Yêu chàng trai..dâng trắng trinh...tất cả
Ở bên anh,cô Đá chỉ luôn cười
Thời gian trôi đồng hành thêm chữ phụ
Chàng trai vui chốn đô thị sắc màu
Để cô Đá đêm từng từng nức nỡ
Nước mắt buồn tưới nát trái tim đau...
Ngày lại ngày...đá ra đường đứng đợi
Nhưng chàng trai vẫn không thấy trở về
Nước mắt Đá biến thành từng viên sỏi
Lăn khắp đường trong nhung nhớ tái tê
Nàng Đá ấy đã trở thành..hòn đá
Vẫn khóc thầm nhưng chẳng có ai hay
Những viên sỏi mà người đời thường dẩm
Là giọt sầu của nàng Đá lâu nay...
Khắc Khoải Tháng Mười
Đã lâu rồi không được gặp lại anh
Nghe khắc khoải ,cồn cào lên nổi nhớ
Những vần thơ không còn như trước nữa
Giờ kết thúc một bài bằng nước mắt em rơi
Bên ấy bây giờ xuân về khắp muôn nơi
Nắng có hiền hòa giăng đầy bên song cửa ?
Anh có bâng khuâng trước sắc màu hoa lá?
Có chợt giật mình ,nhớ lại thuỡ yêu nhau?
Ở bên này ,những chiếc lá xanh xao
Rơi rớt mãi giữa khoảng trời ,vô định
Em vẫn riêng mình ,với tình yêu ,rất thật
Thao thức cùng buồn...Nhớ anh lắm ,anh ơi !
Giở cuốn lịch ra ,nay cũng đã tháng Mười
Nơi đánh dấu một năm câu thề ước
Tháng Mười ơi ,sao khác nhiều năm trước
Ai buồn ai ,sao vụn vỡ câu thề ???
Khoảng trời bây giờ ,mây buồn phủ ,tái tê
Em ngu ngơ lấy tay mình nắm gió
Vẫn khắc khoải đợi trông ,vẫn bần thần với nhớ
Dẫu biết anh xa mãi mãi không về...
Từ ngày ta bỏ đời nhau
Xa anh ,nổi nhớ dâng đầy
Tưởng như lấp cả trời mây ,rụng rời
(Ngoài trời mưa cứ hoài rơi
Ngỏ lòng dắt nổi nhớ người về quanh )
Ngàn đời biển vẫn màu xanh
Tim em - nổi nhớ cùng anh thắm màu
(Từ ngày ta bỏ đời nhau
Niềm thương hụt hẩng ,niềm đau ngập tràn )
Mãnh đời vỡ nát ,tiêu tan
Tâm tư rệu rạo ,hoang tàn ,đau thương
(Cô đơn trước bốn bức tường
Nhặt gom nổi nhớ ,mắt vương nét sầu )
Thời gian lướt giữa đêm thâu
Em ngồi bó gối...Tìm đâu ,bóng người?
(Ngày xưa - giờ đã xa xôi
Giữa đêm bừng tỉnh ,lệ rơi ...Vỡ òa !)
Viên Thuốc Tình Yêu
Phải làm sao em mới có thể quên
Những ước mơ đã một thời yên ả
Bước qua anh ,và làm như xa lạ
Để cuộc tình mình sẽ tan biến, hư vô?
Vẫn biết đời như một chiếc lá khô
Trước chiều gió làm sao mà định hướng
Biết mất anh ,đời một mình lẻ bóng
Em vẫn ngang bướng hoài ,riêng mình giữ tình yêu
Anh đừng hỏi em ,sao mất hết tự kiêu?
Làm con gái ,yêu hết mình - Thế đấy !
Người bỏ đời em ,thì tim này vẫn vậy
Đủ rộng một đời để chứa mỗi mình anh
Chỉ một điều thôi - rằng tất cả phải quên
Thì con tim đã chịu thua ,cúi gục
Kỷ niệm ngày xưa đã biến thành viên thuốc
Em ,trái tim tật nguyền - Viên thuốc quý lắm thay !
Chuyện Một Người Điên
Kìa ,
Bên góc phố xanh rêu
Một người điên ngồi khóc
Mặt dấu sau mái tóc
Rối ,rối tựa tơ lòng !
Trời chưa kịp sang đông
Sao người điên co quắp
Dấu đẫn đờ sau mắt
Những cay ,lạt cuộc đời
Ôi ,hình như ông trời
Ghét ghen loài hoa cỏ
Nên người điên bé nhỏ
Tháng ngày chịu đau thương
Bao ánh mắt qua đường
Nhìn ,lạnh lùng ,vô cảm
Người điên - một viên sạn
Trong cuộc sống xô bồ
Rồi ,
Bên góc phố ngày xưa
Xác người điên mục nát
Bọn trẻ con thấy ,hát
"Người điên - chết vì tình !"