betimban
22-03-2006, 10:53 PM
Gửi 1 thời đã xa (i_i)
Q ơi ! Chắc Q bất ngờ lắm khi nhận dc thư của D phải ko? Thuc sự bây giờ D rất buồn, D cũng ko thể ngờ vì nó mà đã khiến D phải cầm bút viết đôi dòng tâm sự với Q đôi điều.
Q a`, bây giờ D phải làm sao đây khi cuộc sống của D giờ đây rất tẻ nhạt .Hình như D giờ đấy ko còn là sống nữa , mà chỉ là đang tồn tại thôi .D muốn thoát ra khỏi ko khí não nề, ảm đạm này nhưng D ko biết lối thoát nào dành cho D cả . Q ơi, sao D thấy nhớ những giây phút dấu yêu của ngày xưa qua'.......Cái ngày xưa hạnh phúc của D , khi dc sống trong tình yêu đầu tiên, thơ mộng của mình. Mỗi khi nhớ lại, D tưởng chừng như mình đang dc sống trong những giây phút thần tiên đó . Nhưng sự thực giờ đây đã quá phũ phàng, chúng ta đã thực sự mất nhau . Thời gian đẹp đó đã lùi vào dĩ vãng rồi, cũng hơn 2 năm rùi phải ko Q?
Ngày xưa bên Q, D luôn cảm thấy yêu đời và cuộc sống của mình thật ý nghĩa biết bao. D luôn cầu nguyện cho tình yêu chúng ta mãi lâu bền. D càng thêm nhớ những lần chúng ta dạo chơi trên đường Ct lộng gió, kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn và ngắm bầu trời đầy sao lung linh tỏa sáng . Đặc biệt là ngôi sao chứng nhân của đôi ta, ko biết bây giờ Q còn nhớ ngôi sao số 7 mà D đã chỉ cho Q ko nữa. Q biết ko? mỗi khi nhìn thấy nó là cảm xúc trong d lại trào dâng, D nhớ Q vô cùng và càng thêm hối tiếc khi đã để vuột mất tình yêu của mình . Chúng ta đã xa nhau hơn 2 năm, 2 năm dài D sống thiếu Q. Nhiều lúc D cứ ngỡ mình đã quên dc Q, nhưng sự thực thì hình ảnh Q luôn ngập tràn trong tâm trí D. tình cảm của D dành cho Q vẫn ko hề thay đổi nhưng D đành phải chôn chặt nó xuống tận đáy lòng mình để có thể đối mặt với cuộc sống hiện tại. Cũng bởi vì hiểu lầm đã khiến 2 ta mãi mãi mất nhau. Giá như lúc đó D chịu nghe lời giải thích của Q thì đâu đến nỗi..... Thôi D ko muốn nhắc đến quá khứ nữa, chỉ thêm tội lỗi mà thôi.
Giờ đây bên D là O chứ ko phải là Q, bên cạnh O cũng có nhiều niềm vui, bởi O rất thương D và đã hy sinh vì D rất nhiều , thế nên D ko thể phụ lòng tin yêu của O, D phải có trách nhiệm với O, với Gd mà mình đang gây dựng
D biết khi Q nghe tin đám cưới của D, Q đã rất đau lòng và bất ngờ đúng ko? Thực sự D ko muốn thế chút nào đâu, D ko muốn phải lấy vợ sớm như vậy và nhất là người D lấy ko phải là Q
Q ơi, Q có hiểu cho dc tình cảnh của D ko? Cũng bởi vì D ham chơi, quậy phá khiến ba má và mọi người phải buồn phiền, lo lắng. Má D bắt D lấy vợ cũng chỉ vì muốn D bớt chơi và chú tâm vào cuộc sống hơn. D đã bị sức ép từ Gd quá lớn, thế nên D phải lập Gd để cho ba má bớt khổ vì D.
Ngày đám cưới D biết mặc dù Q rất đau lòng nhưng đã nén nỗi đau để đến dự đám cưới D. Nhìn Q phải gượng cười lên chúc phúc cho D, cái khoảnh khắc đó đã khiến trái tim D quặn đau và thấy mình càng thêm tầm thường và hèn mọn. Khi tàn tiệc , chỉ còn lại những người bạn thân-họ cũng 1 thời ủng hộ cho Ty chúng ta. Nhìn nước mắt Q rơi mà tim D càng thêm quặn thắt, D thật vô dụng, Q khóc mà D chẳng thể nào thốt lên dc lời nào an ủi Q. Xót xa lắm nhưng D chẳng biết nói sao để xoa dịu bớt nỗi đau trong Q , D chỉ còn biết dồn hết yêu thương dàng tặng Q 1 nụ hôn lần cuối, nụ hôn kỷ niệm ngày chúng ta thực sự vĩnh viễn mất nhau.
Q ơi, D có lỗi với Q rất nhiều, D đã phản bội lòng tin của Q. D thật lòng ngàn lần xin lỗi Q, mong Q hãy quên D đi, D ko đáng để Q phải bận tâm đâu. Q hãy sống vui vẻ lên nhé, sống vì Q và sống vì D có dc ko?
D luôn mong Q dc vui vẻ và tìm dc hạnh phúc thực sự cho riêng mình. D luôn bên Q, luôn ủng hộ Qtrong mọi lĩnh vực dù chúng ta ko thuộc về nhau. Hãy hiều cho D , Q nhé !!! XIN LỖI TÌNH YÊU
Đêm buồn, 3-10-05 ( day la bau vat cua doi Q, Q se mai nho ve D)
Q ơi ! Chắc Q bất ngờ lắm khi nhận dc thư của D phải ko? Thuc sự bây giờ D rất buồn, D cũng ko thể ngờ vì nó mà đã khiến D phải cầm bút viết đôi dòng tâm sự với Q đôi điều.
Q a`, bây giờ D phải làm sao đây khi cuộc sống của D giờ đây rất tẻ nhạt .Hình như D giờ đấy ko còn là sống nữa , mà chỉ là đang tồn tại thôi .D muốn thoát ra khỏi ko khí não nề, ảm đạm này nhưng D ko biết lối thoát nào dành cho D cả . Q ơi, sao D thấy nhớ những giây phút dấu yêu của ngày xưa qua'.......Cái ngày xưa hạnh phúc của D , khi dc sống trong tình yêu đầu tiên, thơ mộng của mình. Mỗi khi nhớ lại, D tưởng chừng như mình đang dc sống trong những giây phút thần tiên đó . Nhưng sự thực giờ đây đã quá phũ phàng, chúng ta đã thực sự mất nhau . Thời gian đẹp đó đã lùi vào dĩ vãng rồi, cũng hơn 2 năm rùi phải ko Q?
Ngày xưa bên Q, D luôn cảm thấy yêu đời và cuộc sống của mình thật ý nghĩa biết bao. D luôn cầu nguyện cho tình yêu chúng ta mãi lâu bền. D càng thêm nhớ những lần chúng ta dạo chơi trên đường Ct lộng gió, kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn và ngắm bầu trời đầy sao lung linh tỏa sáng . Đặc biệt là ngôi sao chứng nhân của đôi ta, ko biết bây giờ Q còn nhớ ngôi sao số 7 mà D đã chỉ cho Q ko nữa. Q biết ko? mỗi khi nhìn thấy nó là cảm xúc trong d lại trào dâng, D nhớ Q vô cùng và càng thêm hối tiếc khi đã để vuột mất tình yêu của mình . Chúng ta đã xa nhau hơn 2 năm, 2 năm dài D sống thiếu Q. Nhiều lúc D cứ ngỡ mình đã quên dc Q, nhưng sự thực thì hình ảnh Q luôn ngập tràn trong tâm trí D. tình cảm của D dành cho Q vẫn ko hề thay đổi nhưng D đành phải chôn chặt nó xuống tận đáy lòng mình để có thể đối mặt với cuộc sống hiện tại. Cũng bởi vì hiểu lầm đã khiến 2 ta mãi mãi mất nhau. Giá như lúc đó D chịu nghe lời giải thích của Q thì đâu đến nỗi..... Thôi D ko muốn nhắc đến quá khứ nữa, chỉ thêm tội lỗi mà thôi.
Giờ đây bên D là O chứ ko phải là Q, bên cạnh O cũng có nhiều niềm vui, bởi O rất thương D và đã hy sinh vì D rất nhiều , thế nên D ko thể phụ lòng tin yêu của O, D phải có trách nhiệm với O, với Gd mà mình đang gây dựng
D biết khi Q nghe tin đám cưới của D, Q đã rất đau lòng và bất ngờ đúng ko? Thực sự D ko muốn thế chút nào đâu, D ko muốn phải lấy vợ sớm như vậy và nhất là người D lấy ko phải là Q
Q ơi, Q có hiểu cho dc tình cảnh của D ko? Cũng bởi vì D ham chơi, quậy phá khiến ba má và mọi người phải buồn phiền, lo lắng. Má D bắt D lấy vợ cũng chỉ vì muốn D bớt chơi và chú tâm vào cuộc sống hơn. D đã bị sức ép từ Gd quá lớn, thế nên D phải lập Gd để cho ba má bớt khổ vì D.
Ngày đám cưới D biết mặc dù Q rất đau lòng nhưng đã nén nỗi đau để đến dự đám cưới D. Nhìn Q phải gượng cười lên chúc phúc cho D, cái khoảnh khắc đó đã khiến trái tim D quặn đau và thấy mình càng thêm tầm thường và hèn mọn. Khi tàn tiệc , chỉ còn lại những người bạn thân-họ cũng 1 thời ủng hộ cho Ty chúng ta. Nhìn nước mắt Q rơi mà tim D càng thêm quặn thắt, D thật vô dụng, Q khóc mà D chẳng thể nào thốt lên dc lời nào an ủi Q. Xót xa lắm nhưng D chẳng biết nói sao để xoa dịu bớt nỗi đau trong Q , D chỉ còn biết dồn hết yêu thương dàng tặng Q 1 nụ hôn lần cuối, nụ hôn kỷ niệm ngày chúng ta thực sự vĩnh viễn mất nhau.
Q ơi, D có lỗi với Q rất nhiều, D đã phản bội lòng tin của Q. D thật lòng ngàn lần xin lỗi Q, mong Q hãy quên D đi, D ko đáng để Q phải bận tâm đâu. Q hãy sống vui vẻ lên nhé, sống vì Q và sống vì D có dc ko?
D luôn mong Q dc vui vẻ và tìm dc hạnh phúc thực sự cho riêng mình. D luôn bên Q, luôn ủng hộ Qtrong mọi lĩnh vực dù chúng ta ko thuộc về nhau. Hãy hiều cho D , Q nhé !!! XIN LỖI TÌNH YÊU
Đêm buồn, 3-10-05 ( day la bau vat cua doi Q, Q se mai nho ve D)