allmymemoryisyou
13-03-2006, 09:58 PM
Đây là một lá thư mà honey của mình đã viết .. Bây giờ có thể nói mình là người happy nhất vì đã tìm được một tình yêu thật sự. Mình biết anh ấy yêu mình nhiều lắm ,,Các bạn thấy sao??? Chia sẽ cùng mình nhé ,,
Em Thân yêu!
Sao em không tự nhận mình có một trái tim nhạy cảm, em đã yêu và yêu nồng nhiệt hơn ai hết. Tại sao em lại luôn cười khi em buồn, sao em không dám khóc. Em yêu, sao em không để anh vuốt tóc và hôn an ủi khi project của em thất bại. Có cần phải thế không em? Em có cần phải lẩn trốn cả anh, không cho anh thấy rằng em cần được che chở. Ai cũng nói không tốt về em, ai cũng bảo em là một cô gái ích kỷ, chỉ biết yêu bạn thân mình và xem tình yêu như một trò chơi. Chỉ có anh biết được, em yêu hết lòng hơn bất kỳ ai. Và vì quá yêu, nên em sợ mình sẽ không gượng dậy nổ nếu điều không may xảy ra. vì quá yêu nên em luôn đặt ra những giả thiết " Nếu!..." Để tự cứu lấy mình khi một ngày nào đó tình yêu tan vỡ. Nhiều lúc anh tự đặt mình vào em, một cô gái quá khác những người xung quanh, một cô gái với quá nhiều mâu thuẫn giữa mạnh mẽ và mềm yếu. Và rồi anh hiểu được em, em tự cắm lên mình những cái gai để bảo vệ rồi làm đau chính mình mà không hay. Một cô gái tự tin, ai biết em rất sợ phải đứng một mình nơi đám đông.
Em yêu ơi! Sao em không nhận rằng em đã không bao giờ quên những EX của em, em luôn chứng tỏ rằng, em là kẻ lạnh lùng nhất trong tình yêu. Anh còn nhớ lần em nói dối anh ( mà đến bây giờ có lẽ em nghĩ rằng anh tin) trong máy nhắn tin tràn ngập những tin nhắn củ của EX, em không hề xóa, em cười:" Em không có thói quen xóa tin nhắn, còn lão này thì em quên sạch rồi!". Em ngốc quá!, nếu em không có thói quen xóa tin nhắn thì hàng trăm tin nhắn của anh bay đâu mất? Nhườn chỗ cho mấy chục tin nhắn của cái gã em từng yêu? Anh ghen lắm chứ, ghen lắm em ạ, nhưng anh yêu em nhiều hơn. Sao lại phải thế, sao em phải cười khi em muốn khóc . Những lần em cười khanh khách và nhếch mép nói với anh:" Lo mà tận hưởng những ngày còn em ở bên cạnh đi, em sẽ sớm rời anh!". Anh đau lắm, những chiếc gai của em vô cớ làm đau anh. Dù biết đó không phải lỗi do anh . Nhưng anh luôn đặt mình ở trong em để hiểu. Em rất sợ khi nhìn một người quay lưng bỏ em đi. Và vì hiểu em, anh lý giải được vì sao em luôn vội vàng cúp máy" Vì em sợ nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia. Em luôn quay lưng chạy vào nhà không ngoảnh lại mỗi khi anh đưa em về: vì em sợ sẽ nhìn thấy người kia quay đầu đi mà không nhìn em một cái . Ngốc ạ, em không cần đặt giả thiết nào nơi anh cả. và em cũng không cần đặt câu hỏi " vì sao?" đối với anh. Vì mọi câu hỏi của em đều chỉ có một đáp án: " Vì anh yêu em."
Cám ơn anh... cám ơn tình yêu của anh ... Em òa khóc khi đọc được thư của anh. Bây giờ em chỉ muốn được ôm chặt lấy anh và nói " Em yêu anh nhiều lắm "
Em Thân yêu!
Sao em không tự nhận mình có một trái tim nhạy cảm, em đã yêu và yêu nồng nhiệt hơn ai hết. Tại sao em lại luôn cười khi em buồn, sao em không dám khóc. Em yêu, sao em không để anh vuốt tóc và hôn an ủi khi project của em thất bại. Có cần phải thế không em? Em có cần phải lẩn trốn cả anh, không cho anh thấy rằng em cần được che chở. Ai cũng nói không tốt về em, ai cũng bảo em là một cô gái ích kỷ, chỉ biết yêu bạn thân mình và xem tình yêu như một trò chơi. Chỉ có anh biết được, em yêu hết lòng hơn bất kỳ ai. Và vì quá yêu, nên em sợ mình sẽ không gượng dậy nổ nếu điều không may xảy ra. vì quá yêu nên em luôn đặt ra những giả thiết " Nếu!..." Để tự cứu lấy mình khi một ngày nào đó tình yêu tan vỡ. Nhiều lúc anh tự đặt mình vào em, một cô gái quá khác những người xung quanh, một cô gái với quá nhiều mâu thuẫn giữa mạnh mẽ và mềm yếu. Và rồi anh hiểu được em, em tự cắm lên mình những cái gai để bảo vệ rồi làm đau chính mình mà không hay. Một cô gái tự tin, ai biết em rất sợ phải đứng một mình nơi đám đông.
Em yêu ơi! Sao em không nhận rằng em đã không bao giờ quên những EX của em, em luôn chứng tỏ rằng, em là kẻ lạnh lùng nhất trong tình yêu. Anh còn nhớ lần em nói dối anh ( mà đến bây giờ có lẽ em nghĩ rằng anh tin) trong máy nhắn tin tràn ngập những tin nhắn củ của EX, em không hề xóa, em cười:" Em không có thói quen xóa tin nhắn, còn lão này thì em quên sạch rồi!". Em ngốc quá!, nếu em không có thói quen xóa tin nhắn thì hàng trăm tin nhắn của anh bay đâu mất? Nhườn chỗ cho mấy chục tin nhắn của cái gã em từng yêu? Anh ghen lắm chứ, ghen lắm em ạ, nhưng anh yêu em nhiều hơn. Sao lại phải thế, sao em phải cười khi em muốn khóc . Những lần em cười khanh khách và nhếch mép nói với anh:" Lo mà tận hưởng những ngày còn em ở bên cạnh đi, em sẽ sớm rời anh!". Anh đau lắm, những chiếc gai của em vô cớ làm đau anh. Dù biết đó không phải lỗi do anh . Nhưng anh luôn đặt mình ở trong em để hiểu. Em rất sợ khi nhìn một người quay lưng bỏ em đi. Và vì hiểu em, anh lý giải được vì sao em luôn vội vàng cúp máy" Vì em sợ nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia. Em luôn quay lưng chạy vào nhà không ngoảnh lại mỗi khi anh đưa em về: vì em sợ sẽ nhìn thấy người kia quay đầu đi mà không nhìn em một cái . Ngốc ạ, em không cần đặt giả thiết nào nơi anh cả. và em cũng không cần đặt câu hỏi " vì sao?" đối với anh. Vì mọi câu hỏi của em đều chỉ có một đáp án: " Vì anh yêu em."
Cám ơn anh... cám ơn tình yêu của anh ... Em òa khóc khi đọc được thư của anh. Bây giờ em chỉ muốn được ôm chặt lấy anh và nói " Em yêu anh nhiều lắm "