PDA

Xem đầy đủ chức năng : - Mùa đông đi qua -



Lost.
11-03-2006, 09:12 PM
Hết đông rồi mặt trời thôi lạnh giá
Nhưng hiên nhà vẫn rích rả giọt ranh
Đôi nhánh non vẫn mê ngủ trên cành
Trong phản phất vẫn dư âm mùa trước

Có bàn tay chưa thể nào ấm được
Nắng hiền lành nên cái lạnh nhởn nhơ
Có người ngổi xếp lại những vần thơ
Bay rải rác sau đợt mùa đông bắc

Dẫu đông qua ,chưa quen dần hương nắng
Đôi lúc bùi ngùi nhớ cái vị hanh hanh
Nhớ cái xuýt xoa lời an ủi : "thôi đánh...."
Nhớ cái khói của ly cà phê đắng ...

Lạnh lẽo rồi qua một kiếp người trầm lắng
Vội vã gì ? Chiếc cầu cũ gãy đôi ...
Câu hát mùa đông nghe xa lạ mất rồi
Và chắc đã lạc về miền cổ tích ....

Đông đã về cái bến bờ liêu tịch
1 thoáng hòai cho những thứ luân phiên
Rước sầu đi - để lại chút tư phiền
Gom nỗi nhớ để mùa sau còn gặp ....

Má Lúm
11-03-2006, 09:21 PM
Đông qua rồi...những cơn mưa...
Nhưng sao lòng...mưa vẫn mãi...
Vẫn bờ vai...ánh mắt...lạnh băng...
Vẫn giọng nói...văng vẳng mãi...

Xuân tới rồi...sao lòng không chút nắng...
Vẫn những day dứt...bâng khuâng xưa...
Là sao vậy...hảh...là sao vậy...
Mong chút nắng...ấm cõi lòng Ta...

[L]ight
11-03-2006, 09:34 PM
Đông qua rồi...mà lòng còn lạnh lắm
Thoáng nỗi buồn ai giăng kín hồn em
Lạnh lẽo lắm ...chăn nào làm cho ấm
Ôm nỗi buồn em gặm nhấm ...mùa đông

Em thả vào chiều từng sợi nhớ mùa đông
Cái lạnh tháng mười hai em se lòng đến lạ
Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá
Hờ hững rớt xuống đời
Anh bắt được không???

Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông
Khi cuộc đời còn nhiều lo toan trăn trở
Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ
Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông

Trả lời đi anh, kẻo qua hết mùa đông
Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác
Rồi xuân sang em thành con chim lạc
Bay mãi giữa trời, bay mãi biết về đâu
.......................................

Lost.
12-03-2006, 09:13 PM
Gió đông xót làm mùa xuân lạnh cóng
Cây đứng tạt mình - mà nghe dạ cũng nghiêng
Không một gợn mây trắng toát khối buồn riêng
Cứ vi vút cái điệu sầu quen thuộc

Lạ vị quen đã từng riêng mình chuốc
Gió đông về để xáo trộn tâm tư
Áy này xuân không sao để khước từ
Đành dừng bước để nhường đường : đông xót

Tưởng đã đi qua và tình thôi đưa đón
Để bất ngờ chiếc chuông gió đong đưa
Khung cửa chợt vui khi thoát cảnh sống thừa
Vì có gió lùa bay ngàn hạc giấy......