yunakhotinh
19-12-2005, 11:34 AM
Anh yêu !
Hai tiếng '' Anh yêu " mà em vẫn thường gọi sao bây giờ nghe xa xôi và lạ lẫm quá !!!
Khi mùa đông lạnh lùng và buốt giá lại quay trở về, những ký ức dường như đã chìm sâu vào quên lãng bỗng sống dậy đầy nguyên vẹn trong em . Vết thương xưa những tưởng đã lành lặn, nhưng đến bây giờ vẫn còn nhức nhối. Bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về và hình ảnh anh lại đầy ắp trong tâm trí .
Còn nhớ ko anh ? Nô-en năm ngoái anh và em tay trong tay đi bên nhau mà lòng ngập tràn hạnh phúc. Em những tưởng rằng Thế giới chỉ còn lại anh, em và TY của chúng mình. Em nhớ anh rất thích bài '' Vị ngọt đôi môi '' : '' Trong TY làm sao biết ai luôn chân thành, Trong TY làm sao biết ai hay lừa dối, Xin hãy cứ yêu đừng nên bối rối, Trái tim tự tìm ra lối, Bước qua gian dối Người ơi !!! ''. Em đã tin vào bài hát đó như tin vào tình cảm của anh dành cho em .'' Dù phải phiêu trầm luôn muôn nghìn kiếp vẫn yêu một mình em thôi ! ''. Và rồi , em chợt nhận ra được sự thật cay đắng : '' Dù ở bên cạnh em, nhưng trái tim anh vẫn không quên nghĩ về 1 người con gái khác ''. Phải chăng những giây phút bên em, anh đã luôn nghĩ rằng em là người ấy ? Em đã quá mù quáng để ko nhận ra được điều đó ! Nỗi đau quá lớn khiến em gục ngã và hoàn toàn tuyệt vọng. Tất cả như òa vỡ trước mắt em ! Quá tin vào anh để làm gì ? Quá hy vọng vào anh để làm gì ? Để giờ đây , cái em nhận được chỉ là ... Giả dối ! Bấu víu vào đâu để em đứng dậy ? Tại sao anh lại nhẫn tâm như thế với em ? Em đã làm gì sai sao anh ?????
Chỉ còn vài ngày nữa là lại đến Nô-en ! Em chới với , bàng hoàng khi nhận ra chỉ còn mình em cô đơn , lẻ loi trên những con đường xưa quen thuộc . Làm sao để em quên anh ? Khi lời yêu em còn đọng trên môi anh, khi giọng nói ấm áp quen thuộc , khi vòng tay ấm ôm em vào lòng mỗi khi trời trở rét vẫn còn hiện hữu đâu đây ? Trách anh ư ? Không ! Em ko trách anh , nói đúng hơn em ko dám trách anh , chỉ trách bản thân mình quá yếu đuối khi đã lầm tin anh !!!!!
Dù em yêu anh , và thực lòng em rất cần có anh bên cạnh: '' Vẫn mãi trong em bao nhiêu kỷ niệm , vẫn mãi trong em thương yêu ngày nào, những lúc trong mơ tim em thầm gọi : Người yêu dấu ơi !!! '' , nhưng Em Sẽ Là Người Ra Đi . Em đã mơ một giấc mơ dài và em biết đã đến lúc mình phải tỉnh dậy . Dù trái tim em đã bị tổn thương quá lớn, và em đã đánh mất niềm tin vào tất cả mọi người xung quanh, vào cuộc sống này ; nhưng em sẽ tập ru cho kỷ niệm ngủ quên trong một góc khuất của trái tim mình . Và anh ơi ! Đừng xem em là một món hàng mà anh muốn trao vào người nào thì trao, Vì : Em chẳng phải là của riêng của anh, Em sẽ mãi là chính mình mà thôi ! . " Và Em chỉ mãi là Người đến sau bên Anh mà thôi, thì xin Anh để cho Em rời xa Và rồi Anh sẽ quên Em nhẹ nhàng, chút tiếc nuối rồi Người cũng qua , Hãy để Em ra đi !!! ".
Thật lòng em cầu chúc cho anh hạnh phúc !!!
Vĩnh biệt TY đầu - Giấc mơ đầu của em ! Vĩnh biệt anh !!!!!
Hai tiếng '' Anh yêu " mà em vẫn thường gọi sao bây giờ nghe xa xôi và lạ lẫm quá !!!
Khi mùa đông lạnh lùng và buốt giá lại quay trở về, những ký ức dường như đã chìm sâu vào quên lãng bỗng sống dậy đầy nguyên vẹn trong em . Vết thương xưa những tưởng đã lành lặn, nhưng đến bây giờ vẫn còn nhức nhối. Bao nhiêu kỷ niệm chợt ùa về và hình ảnh anh lại đầy ắp trong tâm trí .
Còn nhớ ko anh ? Nô-en năm ngoái anh và em tay trong tay đi bên nhau mà lòng ngập tràn hạnh phúc. Em những tưởng rằng Thế giới chỉ còn lại anh, em và TY của chúng mình. Em nhớ anh rất thích bài '' Vị ngọt đôi môi '' : '' Trong TY làm sao biết ai luôn chân thành, Trong TY làm sao biết ai hay lừa dối, Xin hãy cứ yêu đừng nên bối rối, Trái tim tự tìm ra lối, Bước qua gian dối Người ơi !!! ''. Em đã tin vào bài hát đó như tin vào tình cảm của anh dành cho em .'' Dù phải phiêu trầm luôn muôn nghìn kiếp vẫn yêu một mình em thôi ! ''. Và rồi , em chợt nhận ra được sự thật cay đắng : '' Dù ở bên cạnh em, nhưng trái tim anh vẫn không quên nghĩ về 1 người con gái khác ''. Phải chăng những giây phút bên em, anh đã luôn nghĩ rằng em là người ấy ? Em đã quá mù quáng để ko nhận ra được điều đó ! Nỗi đau quá lớn khiến em gục ngã và hoàn toàn tuyệt vọng. Tất cả như òa vỡ trước mắt em ! Quá tin vào anh để làm gì ? Quá hy vọng vào anh để làm gì ? Để giờ đây , cái em nhận được chỉ là ... Giả dối ! Bấu víu vào đâu để em đứng dậy ? Tại sao anh lại nhẫn tâm như thế với em ? Em đã làm gì sai sao anh ?????
Chỉ còn vài ngày nữa là lại đến Nô-en ! Em chới với , bàng hoàng khi nhận ra chỉ còn mình em cô đơn , lẻ loi trên những con đường xưa quen thuộc . Làm sao để em quên anh ? Khi lời yêu em còn đọng trên môi anh, khi giọng nói ấm áp quen thuộc , khi vòng tay ấm ôm em vào lòng mỗi khi trời trở rét vẫn còn hiện hữu đâu đây ? Trách anh ư ? Không ! Em ko trách anh , nói đúng hơn em ko dám trách anh , chỉ trách bản thân mình quá yếu đuối khi đã lầm tin anh !!!!!
Dù em yêu anh , và thực lòng em rất cần có anh bên cạnh: '' Vẫn mãi trong em bao nhiêu kỷ niệm , vẫn mãi trong em thương yêu ngày nào, những lúc trong mơ tim em thầm gọi : Người yêu dấu ơi !!! '' , nhưng Em Sẽ Là Người Ra Đi . Em đã mơ một giấc mơ dài và em biết đã đến lúc mình phải tỉnh dậy . Dù trái tim em đã bị tổn thương quá lớn, và em đã đánh mất niềm tin vào tất cả mọi người xung quanh, vào cuộc sống này ; nhưng em sẽ tập ru cho kỷ niệm ngủ quên trong một góc khuất của trái tim mình . Và anh ơi ! Đừng xem em là một món hàng mà anh muốn trao vào người nào thì trao, Vì : Em chẳng phải là của riêng của anh, Em sẽ mãi là chính mình mà thôi ! . " Và Em chỉ mãi là Người đến sau bên Anh mà thôi, thì xin Anh để cho Em rời xa Và rồi Anh sẽ quên Em nhẹ nhàng, chút tiếc nuối rồi Người cũng qua , Hãy để Em ra đi !!! ".
Thật lòng em cầu chúc cho anh hạnh phúc !!!
Vĩnh biệt TY đầu - Giấc mơ đầu của em ! Vĩnh biệt anh !!!!!