Xem đầy đủ chức năng : Quán Tình Nhân
lukhachmuathu
20-02-2010, 09:31 AM
Chúng mình sẽ gọi nhau là tình nhân nhé em http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/IMG_7745-1.jpg?t=1266939727
Sẽ nhớ về nhau như nhớ từng hơi thở
Sẽ nhớ nhau như chưa bao giờ nhớ
Và vẫn yêu nhau như lúc bắt đầu yêu
Phố chiều nay con nắng liêu xiêu
Heo may thôi không còn thổi nữa
Ta giữ cho nhau ấm nồng ngọn lửa
Ngọn lửa tình yêu chớ để tắt bao giờ
Nào mở quán tình nhân cho những kẻ tập làm thơ
Bán góc bình yên cạnh xô bồ vội vã
Chia sẻ với nhau chút đắng lòng buông thả
Ngọt nhạt những cuộc tình, cay đắng những bờ môi
Với những ai còn lạc trong đơn côi
Quán miễn phí góc bàn - một - ghế
Thức uống, đồ ăn sẽ đều là số lẻ
Đếm chẵn làm gì, làm đau kẻ bơ vơ
Tình yêu vốn dĩ là những vần thơ
Kẻ đến, người đi ai là người biết trước
Tình yêu trắng trong như là giọt nước
Chảy ngược vào lòng những lúc đớn đau
Lấy ý tưởng từ Take Quán bên CNCS, nhưng trong Quán Tình nhân này, chúng tớ đón những bạn đã, đang, sẽ và đã từng có một thời yêu.
Quán có thể sẽ đông khách, vậy thì ai đó vào thấy quán đang đông, hoặc muốn có một góc bình yên, tĩnh lặng cho riêng mình và người ấy thì hãy cứ tự nhiên chọn cho mình một góc bàn nào đó, tự phục vụ mình một món mình thích và thả lòng mình trôi theo những yêu thương. Giữa cái xô bồ cuộc sống này, nơi mà tình yêu cũng nhanh, thì xin một lần ghé lại chốn bình yên cho yêu thương lắng đọng.
Quán không tính tiền, nhưng tính bằng những yêu thương gửi lại.
Hãy đến với Quán và hãy để quán giữ lại những kỷ niệm yêu thương thật nồng nàn cho hôm nay và mai sau nhé !
Mở quán, tặng mỗi người một ly trà
http://nhakhoavietgiao.com.vn/data/tra2.jpg
và You're not alone của Michael Jackson
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NS8yZi81MmY0ZWE3NWI0ZDhmMGQ1MDU4M2Y2MTZhMDhmNGM0Y i5cUIbaBmUsICDN8WW91IEFyZSBOWeB3QgQWxvInagaMEWeBmV 8IE1pY2hhZWwgSmFja3NvInagaMEWeBnxmYWxzZQ
Và xin nhớ cho rằng, đến với Quán Tình nhân - là bạn sẻ chia hạnh phúc và cả những cô đơn !
Tháng Tư
20-02-2010, 10:01 AM
Vốn dĩ em thích từ Quán
Nghe thân thương, mộc mạc
Em vào quán chẳng có yêu thương mà là sự cô độc
Anh của Em đi 16 này rồi Quán ơi
Anh xem mọi chuyện nhẹ nhàng như mây khói , Anh chẳng quan tâm nơi này có người khó nhọc đến mức nào để lê lết qua miền kí ức
Anh giờ vẫn vui , vẫn ổn vẫn hài lòng với thứ mà anh đang có
Em buồn
snowfall
20-02-2010, 10:23 AM
E vô tình dừng chân nơi quán :) cho e 1 cốc trà đá nhé, có đc k? thứ e và a hay uống trong những lần đi ăn với nhau :). Và e cho e 1 chỗ ngồi nơi góc khuất, để mình e nhâm nhi li trà đá và cả tình cảm của e và a mà có lẽ bây giờ chỉ là của riêng e thôi! Hình như anh đang ngày càng xa e, vuột khỏi tầm với của e mất rồi...
hương phù sa
20-02-2010, 12:29 PM
Vắng anh, quán quên chẳng có tiếng nhạc. Và...bước người qua nghe cũng thật xót xa. Em chờ đợi gì nơi này, bước chân anh đã mãi quên quán vắng.
Quán thì vẫn chờ người trong vô vọng. Vâng, cứ chờ thôi, biết đâu mai này anh qua con đường không tên ấy, ngang qua quán nhỏ, trong tiếng nhạc du dương du dương.
lukhachmuathu
20-02-2010, 07:14 PM
To Tháng Tư:
Người đi bỏ mặc cuộc tình
Để người ở lại ôm hình bóng xa
Người đến, rồi người cũng qua
Bỏ rơi kỷ niệm nhạt nhoà ướt mưa
Kỷ niệm là một thứ quý giá, nếu ta biết gìn giữ và nâng niu nó. Thế gian đôi lúc chẳng có điều gì là hoàn hảo cả đâu em. Đến rồi đi, điều gì cũng có mở đầu và kết thúc cả thôi.
Một ly cà phê, uống để nếm thử cảm giác đắng và ngọt như cuộc tình đã trôi qua
http://vzone.vn/Resources/2009_07_17/9448/22085484_coffee_cup.jpg
và thưởng thức Kỷ niệm bỏ quên của Ưng Hoàng Phúc nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yy9jYS9jY2FkMzg3YzFiNjIzZGJjZWJlZGQ3NTYxOTIyZGY3M y5cUIbaBmUsICDN8S-G7iSBOaeG7h20gQdUngG7jyBRdmUsICOqWeBnzGr25nIEhvIna gaMEw6BdUngZyBQaMO6Y3xmYWxzZQ
lukhachmuathu
20-02-2010, 07:19 PM
To snowfall: Trà đá của em đây
http://images.family.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2009/02/20090226113949994/tra%20da.jpg
Quán cho em một góc chỉ có trà đá và lặng yên. Em cứ lặng yên suy nghĩ về những gì đã qua và sẽ đến nhé.
Quán cầu chúc cho những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với em, không phải những gì đã qua, mà là những gì đang đến.
lukhachmuathu
20-02-2010, 07:25 PM
To hương phù sa: Quán lúc nào cũng dành cho em một chỗ quen, như nơi ấy lúc nào cũng có hai người chờ đợi nhau. À, mà đừng lặng lẽ nữa nhé, bao chiều rồi mà em, sẽ qua, rồi sẽ qua thôi, quán tin như thế.
Lặng lẽ của Vân Trường dành cho người chờ đợi một chút gì trong lặng lẽ, trong những chiều buồn bã và hanh hao tắt nắng.
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC9jYi8wY2I0ZjI2NjmUsICxOTmUsIC1MjY3OGU3OWE0ZmE2N jNlYjmUsICzYy5cUIbaBmUsICDN8TOG6cUIbaB25nIEzhdUngr 18VsOiWeBiBUmUsICsaw4WeBdUngdWeBmd8ZmFsmUsIC2U
Lặng lẽ một mình, lặng lẽ quán quen
Chiều khe khẽ nắng cho người cô đơn
Giận ai nước mắt tủi hờn
Nhớ ai góc cũ, giờ mình em thôi
muaquadang
20-02-2010, 07:47 PM
Vô tình thôi, ngang qua và rẽ vào.
Vì bất chợt nhớ dù đã quên.
Xin cho một nơi để được một mình, tìm lại chút bình yên.
Để rồi lại bước tiếp như chưa từng có những tháng ngày trống vắng vì vắng ai.
Mắt ướt_31
20-02-2010, 07:49 PM
Dừng chân góc quán bên đường
Em chạy trốn những xô bồ cuộc sống
Lạc lõng giữa dòng người qua lại
Mắt buồn tìm kiếm những gì thân thương
Với những gì đã qua với những gì đang tới
Tự nhủ lòng không được buông xuôi
Tiếng thở dài chìm trong bóng tối
Khuôn mặt em vẫn nở nụ cười
hoahongxula
20-02-2010, 07:50 PM
vô tình đi ngang và dừng bước, 1 coffee ít cà phê nhiều sữa, cho em một chút vị ngọt của cuộc đời và một chút nhẫn của hiện thực. Ngồi yên bên góc quán nhé, tìm một chút khoảng lặng cho tâm hồn và bình yên trong nhịp sống hối hả. Đừng để nhạc nhé, để tâm hồn khẽ hòa vào tiếng gió luồng khe, và tiếng chim líu ríu ngoài sân. Ngồi tĩnh lặng nhé, để âm thầm quan sát từng người khách trong quán và đoán già đoán non từng mẩu tâm sự của mỗi người.
Anh và em.... một màu trắng và một màu đen của sữa và cofffee, khác biệt từ cách sống đến sở thích, nhưng khi hòa quyện vào thì không đơn giản nhé, đắng có và ngọt cũng có, như thời gian ta được bên nhau, quyện vào nhau như bất cần đời.........
1 phút bình yên trong góc quán......................
Nhỏ Bạc Hà
20-02-2010, 08:08 PM
Mình thích góc bình yên....
Mình không muốn đối diện hay bên cạnh mình có một người thứ 3, góc bình yên đó chỉ có 2 người, mình và tâm hồn của mình.
Cảm giác có 2 người , mình và một người xa lạ khác có lẽ bây giờ với mình là bão táp.Người xa lạ ấy , chỉ ghé qua tim mình , lặng lẽ bên kia hàng cây lao xao nắng.....là đủ...
Tháng Tư
20-02-2010, 08:17 PM
To lukhach:
Kỉ niệm bỏ quên của UHP quả đúng theo những gì em nghĩ
Nơi đâu đó vẫn còn rất nhiều kỉ niệm trong Em
rồi tất cả sẽ qua như câu hay nói " Ổn mà "
Em sẽ ổn
Chờ một ngày nắng lên
Em cũng có thói quen dùng cà phê không đường , trong chát đắng có ngọt ngào , trong ngọt ngào có chát đắng
Cuộc đời vốn thế mà!
-----
Gửi nơi Quán những yêu thương còn xót lại
Em tự hỏi liệu Anh và Em có điều kì diệu của Tình Yêu không?
Chủ Quán
20-02-2010, 08:35 PM
To hoahongxula:
Quán đủ rộng cho tất cả những bình yên, nhưng cũng đủ ấm áp cho những lạnh giá trong những tâm hồn đang lạnh giá
Cà phê của em đây, sữa tuỳ ý nhé, quán không rõ khẩu vị của em, hãy tự pha cho mình một tách cà phê theo ý em và như em nói
một chút vị ngọt của cuộc đời và một chút nhẫn của hiện thực
http://dakmecoffee.com/images/news/phacaphe.jpg
Hãy nhìn ra cửa sổ nơi em đang ngồi đi, phố đã lên đèn và hoàn toàn lặng yên. Góc này sẽ là của em, quán sẽ dành cho em mỗi khi em đến
http://images.family.channelvn.net/Images/Uploaded/hongvan/pho_dem.jpg
Và lặng yên nào, hỡi những nốt nhạc của đêm...
Emmerald
20-02-2010, 08:38 PM
Vào quán tình nhân tôi lại chẳng có tình
Chủ ơi! Xin bày tôi một bàn-ghế chiếc lẻ
Nếu ko tình vẫn còn được nhấp trà nơi đây
Xin cho tôi thực đơn chỉ đơn số
Để góc tôi ngồi chỉ là một góc đơn côi
Xin cho tôi li trà và chiếc bánh mặn
Để mặn mà ko xát muối được trái tim lành
Để đắng hương trà ko hại đến ngọt con tim
Này chủ ơi, phải quán tình nhân phải là quán nhân tình
Liệu có tình nào cho tôi trong quán ko?
Này chủ ơi, sao tim trong quán treo nhiều thế
Rạn nứt nhiều mà lành chẳng bao nhiêu
Này chủ ơi, cho tôi hỏi biết đôi điều
Liệu có trái tim nào của tôi trong quán ko?
Thôi chủ ơi trời sắp ngả hôm rồi
Đơn giá tính xin đừng để số có đôi
Chào chủ nhé tôi quay về một bóng
Quán tình nhân hẹn hôm khác lại sau
Xa...!!
20-02-2010, 09:09 PM
Ấn tượng bởi cái tên ấy, bước vào...
Cho Em một cà phê đen không đường Quán nhé.
Một tí gì đó đăng đắng có lẽ sẽ làm em quên được quá khứ ấy.
Một góc khuất cạnh cửa sổ để Em có thể tận hưởng cảm giác yên bình.
Em cần bình yên, cần quá Bình Yên ơi !!
Xô bồ của cuộc sống có chăng cuốn trôi được cảm giác của Em lúc này !!
Chủ Quán
20-02-2010, 09:24 PM
To Emmerald
Mời bạn đến góc bàn một ghế
http://i271.photobucket.com/albums/jj122/nh0xkul_Et/himiko97.jpg
lặng nhìn phố phường tấp nập mà ngẫm nghĩ về nhân tình, góc ấy, có lẽ bạn sẽ gặp tôi.
Phục vụ sẽ mang cho bạn một ly trà xanh
http://mst.eva.vn/upload/news/2009-03-03/TRA-XANH1.jpg
và quán sẽ tặng bạn một đĩa bánh mặn nho nhỏ vừa đủ mặn cho cuộc đời
http://xinhxinh.com.vn/UserFiles/image/Mon%20ngon%20de%20lam/10/banh%20tom%20khoai.jpg
Có thể, ta sẽ gặp nhau ...
Ấn tượng bởi cái tên ấy, bước vào...
Cho Em một cà phê đen không đường Quán nhé.
Một tí gì đó đăng đắng có lẽ sẽ làm em quên được quá khứ ấy.
Một góc khuất cạnh cửa sổ để Em có thể tận hưởng cảm giác yên bình.
Em cần bình yên, cần quá Bình Yên ơi !!
Xô bồ của cuộc sống có chăng cuốn trôi được cảm giác của Em lúc này !!
Quán đi vắng, tớ tự ý thay quán phục vụ nhé. Cơ bản tớ cũng đã, đang cần lắm 1 nơi Bình Yên... Có thể là trốn tránh - cũng có thể là tìm kiếm 1 nơi để lắng lại những suy nghĩ nữa...
Một ô cửa nhỏ cho bạn
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/cafe/insectscreen_01%2520.jpg
Và...
"Cafe đắng bỏ đường cho ngọt
Cuộc tình đắng - biết bỏ chi đây???"
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/cafe/6df0.jpg
Một bản nhạc dành riêng cho bạn
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/nhac tre/Binh-Yen.mp3
Bạn sẽ thấy Bình Yên hơn chứ ?
girlthjkshock
21-02-2010, 03:22 AM
Một mình lang thang giữa nắng chiều, giữa những bụi và khói xe
Cay mắt nhìn những đôi tình nhân đi bên nhau ngoài phố
Lòng chợt dâng lên một chút gì nghèn nghẹn
Biết ta cần một nơi nào đó để tìm quên ...
Vô thức đưa bước chân tìm đến Quán Tình Nhân
Nửa thân quen, nửa tưởng chừng xa lạ
Tìm một góc yên tĩnh để năm dòng kẻ tâm hồn có thêm một dấu lặng
Một bàn, một ghế, một trái tim đang nát vì nhớ ai ...
Người đã xa ta ...
Một năm, năm ngày và vài giờ lẻ
Thời gian trôi nhanh, nhưng dòng chảy thời gian không đủ mạnh để cuốn trôi tất cả
Ký ức ... kỷ niệm ... như chỉ mới hôm qua ...
Nhấp môi vào ly trà gừng Quán tặng
Mỉm cười với người phục vụ, ta gọi cho mình một cà phê không đá nhiều đường
Vì sợ cảm giác lạnh lẽo, đơn côi
Vì sợ những gì đã qua làm tim ta đắng ngắt ...
Ai đó có thể nói cho ta nghe không?
Rằng quá khứ đã qua ... tất cả chỉ là giấc mộng
Người có con đường riêng để bước tiếp, để đến cái đích người luôn tìm là hạnh phúc
Còn ta đứng lại ... ta rồi cũng sẽ có con đường của riêng ta ...
Ai đó có thể khuyên ta một điều không?
Rằng những gì đã qua ... hãy cho nó vào một mảng của ký ức
Lưu trữ nó trong chiếc hộp vô tận của thời gian và đừng bao giờ mở ra nữa
Để sống tốt cuộc sống hiện tại của mình, để hạnh phúc trong tương lai ...
Ta ngồi im trong góc khuất bình yên
Của Quán Tình Nhân mà vô tình ta ghé đến
Một giờ ... hai giờ ... nước mắt tự nhiên rơi
Nơi sâu thẳm tâm hồn ta trào dâng một nỗi nhớ ...
Ta hiểu ... một năm, năm ngày, vài giờ lẻ ... ta vẫn chưa bao giờ ngừng nhớ ...
Chủ Quán
21-02-2010, 03:50 AM
To girlthjkshock:
Một ngày, hai ngày, thời gian cứ trôi theo những ngón tay đếm từng ngày tháng.
Quán gặp không ít những đôi tình nhân đi ngang, không ít những đôi chọn quán làm điểm dừng chân cho con đường mỏi mệt, để rồi vững bước tiếp trên con đường yêu của chính mình. Nhưng quán cũng gặp không ít những kẻ cô đơn vật vờ trên phố, những người giấu nỗi đau của chính mình vào tận cùng sâu thẳm của miền ký ức, rồi một lúc nào đó - ký ức chợt vỡ oà.
Ngày cũ qua, ngày mới sẽ đến, ký ức cũ rồi cũng sẽ trở thành rất xa. Quán giữ cho bạn những khoảnh khắc yêu thương, chia sẻ những kỷ niệm buồn. Nơi góc vắng nào đó, có thể bạn sẽ gặp lại chính mình, gặp lại những câu chữ, mà có thể rất lâu về trước đó, bạn đã đi qua nó, có thể ...
Một năm, mười năm, trăm năm - tất cả rồi cũng sẽ như một cái chớp mắt qua mà thôi, rất nhanh bạn ạ.
Quán tặng bạn bài hát Nhớ của ca sỹ Mỹ Tâm.
http://www.nhaccuatui.com/m/4OFMxNZC0g
Bạn đừng bao giờ ngừng nhớ, vì khi ngừng nhớ một ai đó, có nghĩa là ta đã không còn yêu họ nữa.
nanina
21-02-2010, 03:59 AM
Mình ko thích cái cảm giác ngồi 1 mình trong quán
cảm giác sao cô độc nhiều hơn là bình yên
Vẫn biết ngày hôm qua ko phải là hôm nay và càng ko phải là ngày mai
Vậy sao vẫn ko thể quên được và chấp nhận hiện thực
Vẫn biết rằng mình là người chủ động ra đi,nhưng vẫn có j nghèn nghẹn ở cổ họng và ở trong lòng
Ngày hôm qua cùng a và bạn a vào quán,mình cười nói huyên thuyên,vui vẻ trò chuyện,nhưng hình như ko với a........mình sợ những câu hỏi ko được trả lời........sẽ xa lạ lắm!
Hôm nay,quay lại quán,ngồi đúng vào góc quán ấy,thử gặm nhấm cảm giác 1 mình,và suy nghĩ về a
Hôm qua e đã biến mình thành người xa lạ chăng
Những ô cửa kính sáng bóng này......liệu đã từng đóng lớp bụi mờ
Như lòng e...biết đến bao giờ............
Tháng Tư
21-02-2010, 04:17 AM
Quán à
Hôm nay trời Sài gòn nóng lắm, dòng người bắt đầu tấp nập rồi
Chợt em thấy lẻ loi
Có một người cũng thích Quán, muốn mở cho riêng mình một quán cà phê nho nhỏ nằm cạnh triền dốc của thành phố sương mù
Có một người làm chủ quán
Sẽ chỉ mở những bài êm diệu, những bản hoà tấu buồn, những bài hát người thích, bà người thích, gia đình người thích - trừ Em
Có một người thích cà phê như em vậy
Quán à, quán có thấy bóng người ấy vô tình bước ngang ko? Xin giữ chân người lại cho em nói đôi điều
Quán à, liệu Người có đau như em không?
Quán à, cho một ly cà phê đen , một Khúc Thuỵ Du nhé
Chủ Quán
21-02-2010, 04:34 AM
Tháng Tư em !
Sài Gòn vốn tấp nập mà, phải không ? Quán như một chốn nhỏ nhoi giữa cái tấp nập đó giữ được cái lặng yên, chỉ là một góc nhỏ giữa phố mà thôi. Ai đi ngang qua, dừng chân hay bước tiếp đều là những kỷ niệm không chỉ riêng với quán.
Người của em đã đi, có thể sẽ một lần nào đó ghé ngang qua đây, chỉ để nhìn lại những kỷ niệm xưa cũ.
Tháng Tư này,
quán biết, nếu hai người thực sự yêu nhau thì chia tay không chỉ một người buồn, càng không thể chỉ có một người đau.
Quán không khuyên em quên, chỉ khuyên em nên nhớ những điều cần phải nhớ. Bởi ký ức chỉ đẹp khi người ta không bao giờ quên nó.
Cà phê của em đây
http://www.phohoangexpress.com/images/photoalbum/album_5/n1.jpg
Và một Khúc Thuỵ Du trầm lắng
http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=1265368775092266605
Tháng Tư
21-02-2010, 04:44 AM
Một cốc cà phê đen đậm đặc như thời em vẫn khuấy cho Người !
Em biết Người cũng đau Quán à
Em biết người đang phân vân lựa chọn đi tiếp hay dừng lại
Em cũng đang phân vân
Một tách cà phê nóng ngồi trầm ngâm nghe Khúc Thụy Du giữa tiết trời lành lạnh của Đà lạt
Hay ly cà phê vội vã giữa mái hiên siêu thị vào 23h đêm giữa đất Sài gòn?
Người tiếc cái nào?
Em tiếc cả hai
Em tham Quán à
Cứ giữ nổi đau cho riêng mình
Cứ đẩy niềm vui cho Người
Lần tiên em yêu trọn vẹn
Chân thành
Người cũng lần đầu tiên
Quán à! nên chăng? khi pha một chút lạnh giữa lòng Sài gòn nóng bức
Quán à ! có nên chăng khi chia tay họ vẫn tìm thấy nhau lần nữa?
Quán à....có nên chăng
bốn trăm linh tám giờ.....em vẫn chờ Người bước chân vào Quán Tình Nhân
hoahongxula
21-02-2010, 05:08 PM
em lại dừng chân bên góc quán, một coffee ít cafe và nhiều sữa để em tìm lại một chút ngọt ngào trong đắng cay nhé. Em lạnh quá quán ơi, nhưng chợt ấm lòng khi biết được có một góc chỉ dành riêng cho mình. Em mệt mỏi quá quán ơi, tại sao ta vô tình bước qua nhau để lại trong nhau không ít đắng cay và cả ngọt ngào để rồi bây giờ phải lẩn trốn tất cả những kỷ niệm đó? Em vô dụng quá quán ơi, ngay cả bản thân mình muốn gì mà em cũng không thể biết được, chỉ chạy theo một thứ gì đó hão huyền và đến một ngày mệt mỏi thì lại bỏ cuộc. Em ngốc nghếch quá quán ơi, khi có những thứ có lẽ chẳng dễ gì tìm thấy được thì khi em đã có nó trong tầm tay lại phá bỏ nó đi dễ dàng. Nhưng em vẫn là em, không bao giờ chịu thua với bất cứ điều gì, nhưng đến khi nào em sẽ bỏ cuộc với chính cuộc sống của mình đây?
1 phút xao lòng bên góc quán quen............
Emmerald
21-02-2010, 06:05 PM
Tôi bước vào quán một buổi sớm đầy sương
Quán ko đóng nhưng chẳng thấy một bóng người
Tìm lại nơi cô độc cũ tôi ngồi
Mỉm cười, chút thoáng lặng và êm dịu len lỏi
Này bàn một ghế ai kê sẵn bao giờ
Này bánh thơm và chút trà nhẫn đắng
Chợt bỗng yêu một góc ngồi chưa quen
Tĩnh lặng một chút đưa mắt nhìn qua khe cửa
Thấy dòng đời lướt nhẹ dưới màn sương
Đưa tay tìm một mảnh đời đơn số
Vẫn thấy đơn côi. Ừ, chỉ là sương trắng thôi
Cất tiếng gọi những mong được nghe thấy
Góc xa xa thấp thoáng một bóng người
Này chủ ơi tôi gọi thêm món nhé
Hiếm khi nào ngày ngọt như hôm nay
Nếu có thể xin cho một trà mật ong
Đừng cho sữa và cũng đừng thêm đường
Chỉ xin một thìa mật ong và một chiếc bánh
Chỉ một thìa để đừng quá ngọt và đừng quá thơm
Chỉ một chiếc bánh để ko thấy thiếu và ko quá nhiều
Chiếc bánh đó xin hãy là bánh lạt
Đừng quá mặn sẽ làm mất vị mật thơm
Đừng quá ngọt để làm khuất vị ngọt mật ong
Và chỉ thế thôi, chút ngọt ngào ngày mới
Ngày nắng thơm và dịu nhẹ hiếm muộn
Tôi dừng chân và thả lòng thanh thản
Ngắm phố phưòng hỏi lòng mình bâng quơ
Thế gian kia nhân tình, sao thế thái
Bước qua nhau bận lòng chẳng vấn vương
Dẫu đây, đó, kia, lòng người đang rạn vỡ
Tiếng nát đổ, đớn đau mấy ai hay
Tôi nghe sao nước mắt ngừng rơi xuống
Ừ nỗi buồn đến tận từ trong tim
Lại lặng yên nghe quanh đầy đổ vỡ
Lại ngắm nhân tình, lại thấy xót xa
Góc nhỏ cô độc tôi vẫn còn ngồi đó
Ngày chưa tàn có lẽ chưa nỡ đi
Một góc nhỏ ngọt ngào và lặng lẽ
Nhắm mắt ngắm nhìn, một đợi chờ tri âm
Ừ, dường như tôi đợi người cùng góc quen…
Tháng Tư
21-02-2010, 06:40 PM
Tôi tìm quán giữa muôn trùng xa lạ
Quán đìu hiu lác đác bóng xa xôi
Cà phê đắng dể say lòng nghệ sĩ
Một tách trà pha loãng thế lại hay
Bạn ngồi đó, tôi ngồi đây lặng lẽ
Bạn nhẹ nhàng khẽ lau nước mắt rơi
Tôi chẳng thể qua đó cùng tâm sự
Bởi hơn gì, tôi cũng trái tim đau
Dòng xuôi ngược cuốn nhau về một Quán
Quán âm thầm chia sẻ những suy tư
Tự phục vụ là điều như tất yếu
Một tách trà hay ly nước trắng trong?
Rồi sương xuống trên cao nguyên lộng gió
Người nhớ gì , một cà phê cô đơn
Người nhớ không những ngày đông gió rét
Tôi nép người sau lưng ai chở che
Tách trà nguyên vẹn như ngày tôi mới đến
Giữa Sài gòn cần một chút gió Xuân
Người hờ hửng Người cho là vô lỗi
Người quên rồi, góc phố cũ quán quen
Một bàn hai ghế ,hai ly trà không loãng
Nay thay bằng một ghế một bàn một nhớ thương
Tháng 10
21-02-2010, 08:45 PM
Mệt nhoài ! Và rồi dừng lại tìm chút hương vị của tình nhân. Vốn chẳng tin vào một tình yêu vĩnh cữu , những rồi vẫn cứ vào quán , và tự gọi cho mình một cốc Trà Sữa Tình Nhân. Liệu chủ quán có vui lòng cho cái tháng vốn chẳng có gì vui này một chút Tình trong lòng người ko ?
Mọi thứ , em đã cố gắng quên nó đi khi về gặp anh. Nhưng cái cách anh làm , những điều anh làm , em đều cảm thấy mệt mỏi. có lẽ T nói đúng rồi , đúng rồi. Anh khác rồi , anh ko còn là anh của em nữa. Vayaj mà em cứ lải nhải mãi , em điên thật anh nhỉ ? Hì ,ngày mai... hoặc ngày kia... cũng có thể là vào những ngày ko có nắng , ko có gió.... Khi em gặp anh , em sẽ ko còn cảm giác này. Mỉm cười , chào.... và đi !
! Chấm Than !
21-02-2010, 09:31 PM
Em cũng không rõ cái cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào....nhưng em hiểu rất nhiều cảm giác PHẢI lìa xa người mình yêu !
Em sắp xa anh rồi đấy! Và rồi cuộc đời lại tiếp tục với những con số lẻ ! Đơn độc và lạnh lẽ !
Cũng có thể anh sẽ nhẹ nhàng hơn mỗi ngày bởi Em kô còn đó để la mắng...trách móc hay đòi hỏi !
Cũng có thể anh sẽ bình yên hơn mỗi tối khi điện thoại luôn nằm trong trạng thái Im lìm mặc định !
Cũng có thể anh sẽ rất rất nhớ và thời gian sẽ làm cho anh dần dần quên !
Cũng có thể Em kô trở lại ! vậy là như bao người khác , bàn tay em lại lạc khỏi anh !
Cuộc đời lạ thật. Đôi khi em thấy em kô xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Dù là với anh hay bất cứ ai ! Em rất muốn bên anh và làm anh hạnh phúc nhưng kô được...kô thể được ! Cuộc đời này kô cho em ổn định một chỗ ! Cứ khi nào em thấy hạnh phúc là em lại phải đi !
Hay là mình kô có Duyên với nhau !
Em chẳng rõ ! cũng kô nghĩ được gì nhiều ! Em chỉ thấy , anh ngồi đó ! Với những nét trên gương mặt mà em rất yêu.....!
Anh ngồi đó , đeo tai phone nghe loại nhạc mà anh thích....
Anh ngồi đó , kô vươn tới và hôn em !
Anh ngồi đó nhưng ngày mai anh kô ngồi đó nữa ! Bởi suy cho cùng....em vẫn là kẻ ra đi ! Dù em nhắc lại một nghìn lần rằng em kô muốn !
Em yêu anh nhiều bao nhiêu em cũng kô rõ ! Chỉ biết nếu như phải xa anh......nhưng em chưa xa anh...nên quả thực em kô biết mình sẽ thế nào !
Đừng đợi em ! Vì em đi lâu lắm ! Hãy tìm cho anh một ai đó ! Để cafe kô một mình !
__________________
Dawn_on
21-02-2010, 10:08 PM
Ờ, thi thoảng mình vẫn thường ngó qua menu với cái món Trà Sữa Tình Nhân . Đôi lúc cũng hơi thèm, nhưng chưa bao giờ mình gọi cả. Có lẽ là chưa nên gọi, chưa nên uống, bởi nếu uống sẽ không thể cảm thấy hết cái cảm giác nắm tay nhau cùng chia sẻ một thứ lạnh hay ấm nóng trong tiết trời se sẽ như thế nàỵ
Mà túm lại, cũng là do mình sợ cảm giác tiêng tiếc một thứ hư vô sau khi uống cốc trà sữa đặc biệt ấỵ :--)).
Chủ Quán
21-02-2010, 10:09 PM
Mệt nhoài ! Và rồi dừng lại tìm chút hương vị của tình nhân. Vốn chẳng tin vào một tình yêu vĩnh cữu , những rồi vẫn cứ vào quán , và tự gọi cho mình một cốc Trà Sữa Tình Nhân. Liệu chủ quán có vui lòng cho cái tháng vốn chẳng có gì vui này một chút Tình trong lòng người ko ?
Mọi thứ , em đã cố gắng quên nó đi khi về gặp anh. Nhưng cái cách anh làm , những điều anh làm , em đều cảm thấy mệt mỏi. có lẽ T nói đúng rồi , đúng rồi. Anh khác rồi , anh ko còn là anh của em nữa. Vayaj mà em cứ lải nhải mãi , em điên thật anh nhỉ ? Hì ,ngày mai... hoặc ngày kia... cũng có thể là vào những ngày ko có nắng , ko có gió.... Khi em gặp anh , em sẽ ko còn cảm giác này. Mỉm cười , chào.... và đi !
http://s4.60s.com.vn/image/102008/6/ZING_PORTAL_11052912.jpgBạn thân mến, Quán như ý bạn, phục vụ cho bạn một ly trà sữa nhưng tình nhân vốn là phải có đôi, trà sữa tình nhân cũng không là ngoại lệ, cho phép quán được để cạnh ly trà sữa của bạn một ly như thế, để bạn cảm thấy rằng, quán muốn mang lại cho bạn sự ấm áp - ngay cả khi bạn chỉ có một mình.
Tình yêu là vĩnh cửu. Có thể bạn không tin, nhưng quán muốn nói với bạn điều này: "Một người cứ yêu mãi một người, không có nghĩa là chung thuỷ, mà bởi vì người đó chưa thể tìm ra cho mình người thay thế nào khác ngoài người mà người ấy đã yêu".
Vậy khi mà không tìm ra được người khác để thay thế, quán luôn tin rằng, tình yêu là vĩnh cửu bạn ạ, cho dù được hiểu theo một phương diện nào đó.
Tháng 9
21-02-2010, 10:38 PM
Ta gọi nhau là tình nhân phải không, yêu thương trong veo – một người tình bí mật, là tình nhân chẳng bao giờ sợ mất, dẫu biết là .. ước thật một xa xôi !
Ta gọi nhau là tình nhân thế thôi – cuộc sống mong manh có điều gì mãi mãi, hoàn hảo tình yêu có bao giờ tồn tại, quên - nhớ âu đành cũng trả lại trăng sao.
Em đứng lại đây – xanh như chiêm bao, anh cười lặng yên như chiều mềm nhạt nắng, là tình nhân mà - không bộn bề ngọt đắng, vô nghĩa những điều trần trụi nhân gian.
Em sẽ là tình nhân của anh – giấc mơ hiền ngoan và thơm nồng cỏ lá.
Dù ngày mai những hỗn hào hối hả, và bất ngờ mình chợt xa lạ nhau , thì ta vẫn cứ là tình nhân của nhau…
Nhé anh, đừng bận lòng gì cả, cuộc sống riêng anh những mảnh trời chắp vá, thế giới của em những rệu rã nhạc lòng!
Tìm nhau ở đây – những nốt nhạc thinh không, tìm nhau ở đây những yên bình cũ kỹ, cung đàn đủ đầy không cần lời hoa mỹ, anh đừng ngại cung trầm khó hợp với giọng thanh !
Dù sao thì ta vẫn là tình nhân nhé anh!
Kể cả ngày mai anh sẽ về nẻo khác, em ung dung con đường riêng ngơ ngác thì vẫn âm thầm quán cũ - tình nhân !
chẳng biết có liên quan gì đến cái title của mìn ko nhỉ :-"
Witness Star
22-02-2010, 03:26 AM
...22 - 02...
Có lẽ không nói em cũng biết, đây là ngày gì rồi, em nhỉ?!
Năm vừa rồi, trước cái ngày này anh không ngủ, 12h nhắn tin cho em, chỉ một câu: "Chúc mừng sinh nhật" nhưng vô số tình cảm ẩn chứa bên trong.
Vậy mà hôm nay, anh suýt chút đã quên nếu không xem lại lịch, chà, anh có vô tâm quá không em?!
Nhưng anh làm những chuyện lãng mạn đó để làm gì khi bây giờ không còn em nữa?!
Anh vẫn thấy em cười, nhưng em cười không phải vì anh...
Anh vẫn thấy em khóc, nhưng em khóc không phải vì anh...
Hôm nay, anh vẫn biết em sẽ tổ chức sinh nhật, nhưng không có anh...
Anh vẫn dành cho em một bàn tay để em nắm lấy lúc lạnh, một bờ vai để em tựa vào lúc buồn và... dành cho em cả anh, tất nhiên, lúc em cần.
Mong chủ quán dành cho mình bản nhạc không lời và một ly kem chocolate, được chứ?! :D
Thế đấy, có phải anh vẫn nhớ đến em không?! :D
rùa nhỏ
22-02-2010, 03:37 AM
Và em sẽ gọi tách cà phê đắng chát
Để nhớ mãi những khoảnh khắc ê chề
Và quên đi ánh nhìn nóng bỏng
Anh đã trao những phút nguyện thề !!!!!
Chủ Quán
22-02-2010, 03:53 AM
Mong chủ quán dành cho mình bản nhạc không lời và một ly kem chocolate, được chứ?! :D
Đong đếm làm gì những nỗi đau bạn ạ, rồi nó cũng sẽ qua mà thôi, sẽ qua thôi.
Tất cả những cuộc tình xa đều có một điều gọi là Hoài Niệm. Giữ lấy nó bạn nhé, cho hôm nay và mai sau
Quán tặng bạn bài Dream Catcher của Secret Garden. Một bản nhạc nhẹ nhàng cho tâm hồn cần một chút bình yên
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS8yZC9lMmRhZjU0OTUxYzEwYmFmY2JkMTJjYjUwMjU3OTk5N y5cUIbaBmUsICDN8RHJlYW1jYXRjaGVyfFNlY3JldCBHYXJkZW 58ZmFsmUsIC2U
Và, tất nhiên, kem của bạn
http://artfiles.art.com/images/-/Chocolate-Ice-Cream-Print-C10390305.jpeg
BBlueNo1
22-02-2010, 05:07 AM
Vô tình thôi,...
Chân dừng quán lạ...
Nhẹ nhàng thôi...
Tay chạm phải nỗi buồn,,...
Kỉ niệm...
Là để nhớ...
Phải không?
Chia tay...
Là yêu thương..
Khi xa hoài ,xa mãi...
Thế nhé...
Kỉ niệm ơi...
Ngủ ngon hoài trong kí ức...
Thôi nhé...
Yêu thương ơi...
Hãy lắng nghe tim ta còn thở nhẹ...
Để thấy mình...
Còn lắng những...
Thương yêu...
Chân chợt dừng lại quán,ghé vào xin tách trà yêu thương...
hoatrungnguyen
22-02-2010, 09:15 AM
Vô tình dừng chân bên quán vắng
Chợt giật mình nỗi nhớ mênh mang
Quán thưa người lòng bỗng chợt lang thang
Mêng mang nỗi nhớ về nơi nào xa lắm...
Không hiểu, hay tại ta cố tình không hiểu! Có những điều tưởng chừng như vô lý lại hoá ra có lý, có những nỗi niềm cứ chôn chặt mãi ở trong lòng mình!
Chủ quán ơi! Cho xin một ly đen đá không đường, lạnh, đắng... Có lẽ... đắng cay hết rồi sẽ đến lúc bình yên... Nhớ lắm....
.March
22-02-2010, 09:33 AM
Và em sẽ gọi tách cà phê đắng chát
Để nhớ mãi những khoảnh khắc ê chề
Và quên đi ánh nhìn nóng bỏng
Anh đã trao những phút nguyện thề !!!!!
Hí, người quen :D, chị sẽ phục vụ em :hihi:
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/cafe/101424maur2-00013343-001.jpg
nhận ra chị chứ :hihi:
Ừ, thì cứ gọi nhau là tình nhân đi em, bởi những yêu thương chỉ là trong ảo vọng. Người ta dễ dàng nhận ra nhau trong từng chiếc bóng. Người nối người - quán vắng - sẽ thêm vui.
Ừ, thì cứ gọi nhau là tình nhân thế thôi. Người với ta - dù chỉ là xa lạ. Kiếm chút bình yên và tránh xa những xô bồ ồn ã. Ta nhận ra người, trong khoảnh khắc...quán tình nhân.
Café đắng lòng....rồi lại tiếp tục nhé - những bước chân. Bởi tình yêu ko gì là mãi mãi. Café đắng môi cho một tình yêu - không - bao - giờ nhắc lại. Trút những ưu phiền - ở lại nhé - tình nhân....
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/nhac%20nuoc%20ngoai/Song%20For%20A%20Stormy%20Night%20-%20Secret%20Garden.mp3
Bản nhạc cho em - rùa nhỏ :hihi:
chả biết mình đang viết gì :|
Dawn_on
22-02-2010, 09:57 AM
@ Quán Tình Nhân : Bạn cũng thích Secret Garden à?. Mình cũng thích ban nhạc này, thích Dreamcatcher của họ :P.
Em lạc vào gì đây Quán ơi?
Lạc vào có cảm thấy cô đơn khi mọi người cũng giống mình không nhỉ?
Ai cũng chọn một góc riêng, để mà nhìn lại quá khứ và hạnh phúc của mình. Thôi thì cho em một chỗ nơi trung tâm. Để em nhìn thấy mọi người suy tư mà nhớ về anh nhé.
Quán có nhạc Trịnh không nhỉ? Không phải là anh thích đâu mà là em thích. Có tí nhạc Trịnh thì chắc tuyệt vời lắm.
Chắc em hơi đòi hỏi, cho em một cafe rhum. Không đường, chỉ Rhum và cafe thôi nhé!
Rồi em sẽ nhìn khắp Quán, biết Quán còn đây, biết Quán còn đông khách lắm đây mà trái tim em vắng lắm. Nó vắng lại như lúc trước khi gặp anh.
Quán à...em đã hơi miên man rồi. Nói ra em cũng không có gì quá nhiều cho Quán.
Chỉ là em vào quán với một trái vắng!
Cafe rhum là thứ đã đem anh đến bên em . Bây giờ Quán hãy mang em đến bên cafe Rhum nhé...
.
.
.
.
huongduong67
22-02-2010, 06:57 PM
Chào chủ quạn cho hỏi trong quán có thức uống nào có thể giúp mình cảm nhận được vị đắng- vị chua- vị ngọt dịu không zậy? vì mình đang cảm thấy sự chua chát và đắng ngắt cũng cần lắm sự ngọt dịu.
Chủ Quán
22-02-2010, 09:56 PM
Vô tình thôi,...
Chân dừng quán lạ...
Nhẹ nhàng thôi...
Tay chạm phải nỗi buồn,,...
Kỉ niệm...
Là để nhớ...
Phải không?
Chia tay...
Là yêu thương..
Khi xa hoài ,xa mãi...
Thế nhé...
Kỉ niệm ơi...
Ngủ ngon hoài trong kí ức...
Thôi nhé...
Yêu thương ơi...
Hãy lắng nghe tim ta còn thở nhẹ...
Để thấy mình...
Còn lắng những...
Thương yêu...
Chân chợt dừng lại quán,ghé vào xin tách trà yêu thương...
Rất nhiều tình yêu bắt đầu từ vô tình và kết thúc cũng bởi những lý do thật vô tình. Ai hiểu, ai thông cảm và ai sẽ nghĩ nhiều về điều đó, có chăng thì đó chỉ là những người hoài niệm về một thứ mãi không thể đi qua.
http://www.namyangi.com.vn/resources/items/2156/tra1.jpgBạn vô tình ghé vào, quán sẽ hữu tình đón bạn.
Bạn vô tình ngang qua, quán cũng chẳng thể nào níu bạn trở lại đây nhưng quán luôn biết rằng, dù vô tình ngang qua, nhưng bạn đã gửi lại quán một chút tâm sự của riêng mình và quán sẽ gìn giữ nó như đối với những tâm sự của những người khách đã biết đến sự tồn tại của Quán.
Bạn à,
Tim còn đập, là ta sẽ còn yêu.
Quán tin tưởng vào một tình yêu trong sáng và mạnh mẽ từ bạn. Đừng từ bỏ nếu tim bạn vẫn còn yêu nhé.
Quán xin mời bạn một ly trà
Người không quen uống trà thì thấy đắng, nhưng người biết uống trà sẽ thấy sau đắng sẽ là vị ngọt đọng mãi trên môi.
Chúc cho tình yêu của bạn mãi là thế nhé
Chủ Quán
22-02-2010, 10:13 PM
Vô tình dừng chân bên quán vắng
Chợt giật mình nỗi nhớ mênh mang
Quán thưa người lòng bỗng chợt lang thang
Mêng mang nỗi nhớ về nơi nào xa lắm...
Không hiểu, hay tại ta cố tình không hiểu! Có những điều tưởng chừng như vô lý lại hoá ra có lý, có những nỗi niềm cứ chôn chặt mãi ở trong lòng mình!
Chủ quán ơi! Cho xin một ly đen đá không đường, lạnh, đắng... Có lẽ... đắng cay hết rồi sẽ đến lúc bình yên... Nhớ lắm....
Đen đá và không đường. http://cms.thienduongcafe.com/docalls/img_13948.jpg
Quán đỡ tốn một bịch đường cho những vị khách như bạn rồi, vậy cho phép Quán mời bạn ly cà phê này bởi quán muốn bạn đi qua những đắng cay để tìm về những bình yên - như bến mơ mà bạn vẫn hằng mong đợi.
Cho phép Quán dẫn bạn ra góc nhìn về phố nhé, bạn có thấy không, phố vẫn bình yên đây thôi, còn nỗi nhớ của bạn thì sao cứ chênh vênh !? Hãy buông nỗi nhớ ra, cất vào đâu đấy của trái tim - và bạn phải sống tiếp bạn ạ. Sống theo đúng nghĩa của nó chứ không phải chỉ là tồn tại.
Phố bình yên, Quán cũng bình yên, còn bạn thì sao ? Thưởng thức cà phê đắng và ngẫm nghĩ về chút bình yên của Phố nhé ...
Lang thang mọi góc nhỏ của 4rum , rồi chợt nhận ra là ta cần chút bình yên , lắng lòng mình lại.... và lại dừng chân ở quán rồi !
Hì , có lẽ Tình Nhân kia chỉ ngọt cho những đôi yêu nhau , còn với người lẻ loi mà quán này khuyến mại thêm 1 ly trà sữa nữa liệu có phí hoài ko chủ quán. Vậy nên , cho phép mình mời chủ quán cùng thưởng thức cái vị của tình nhân . Ko có ý gì đâu , chỉ đơn giản là muốn ai đó cùng uống với mình thôi , tại ko muốn cô đơn thôi ! [ cười ]
Người ta bảo rằng HN về thu là đẹp. Có lẽ với mình lại khác , HN cứ về độ xuân là đẹp [ cười ]. Có lẽ là mùa xuân là mùa của yêu thương , cho những mầm sống tưởng chừng như kiệt sức sau mùa đông lạnh giá , lại bừng sống mãnh liệt. Và mùa xuân.... tình yêu.... mong rằng mình sẽ có nhau !
Hì , thực ra là mình làm pha chế ở một quán cafe , nên khi thưởng thức cafe ở một nơi nào đó mà ko phải là do mình pha , cũng có chút khó tính. Ko biết quán có vui lòng cho mình [ thêm 1 lần nữa ] một nâu lắc [ cười ] và một bài hát của Quang Lê !
Phố bình yên, Quán cũng bình yên, còn bạn thì sao ?
Mong mỏi chút bình yên !
Chủ Quán
23-02-2010, 02:14 AM
Bạn thân mến, Quán rất sẵn lòng cùng bạn thưởng thức một ly trà sữa tình nhân, cho dù - chúng ta đơn giản chỉ là những người bạn. Đâu có ai quy định món đấy chỉ dành riêng cho tình nhân đâu, phải không ?
Tình cảm vốn không đánh đổi được bằng tiền bạc, vì thế quán chưa bao giờ tiếc khi đặt cạnh ly trà sữa của bạn ấy một ly như thế, bởi nó sẽ làm cho bạn ấy thấy ấm áp hơn, bạn ấy sẽ không có cảm giác mình đang ngồi một mình mà là đang ngồi chờ một người đến trễ. Và vì thế, bạn ấy sẽ bớt đi cái cảm giác cô đơn khi vừa đánh mất đi một điều gì đó.
Quán cho đi, nhưng nhận lại được nhiều hơn, bởi những tình cảm đó, quán không thể mua được bằng tiền bạn ạ.
Quán sẽ phục vụ bạn một ly nâu lắc
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/latte.jpg?t=1266915229
và Hương xưa của Quang Lê
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS81Ni9hNTY2MTlhYmViYjQzZWI1YjmUsIC5MGYzZjJjOTE3N DMxMC5cUIbaBmUsICDN8SMawxqFdUngZyBYxrBhfFF1YW5nIEz DqnxmYWxzZQ
Mong bạn đừng chê vị cà phê khó uống, bởi vì quán tự tay pha.
(._.) LONELY (._.)
23-02-2010, 05:15 AM
Em rất thích phong cách của Quán, ghé chân vào quán dù chỉ để ngồi nhìn ngắm mọi người, dừng chân lại một chút giữa cuộc sống tấp nập, giữa dòng đời xô bồ đầy tính toán tìm cho mình chút bình yên - chút khoảng lặng trong trái tim! Quán à cho em chút gì đó có thể giúp em vơi đi cảm giác nặng trĩu trong lòng. Cho em chút gì đó để cảm nhận đc mùi vị của tình yêu. Em trải qua nhưng nhanh quá khiến em chưa kịp cảm nhận gì hết. Cho em ngồi trên một góc cao - nhìn về nơi xa xăm nào đó kiếm tìm một bóng hình dù là trong hư vô! Cho em một chút hi vọng dù là mong manh! TKS Quán nhé!
BBlueNo1
23-02-2010, 05:32 AM
Cho đi để rồi nhận lại.
Yêu thương vốn dĩ mong manh.
Trái tim thường hay thay đổi.
Nhanh chậm theo mạch cảm xúc của từng người.
Hạnh phúc cũng mong manh như cỏ cây.
Mới hôm qua thôi còn cười nói vui tươi.
Hôm nay thôi lệ ướt rèm mi rồi.
Ta thường tự hỏi.
Ta cho đi rất nhiều để nhận lại đc bao nhiêu.
Ta trao người hết thảy...
Để rồi chìm lại trongh miền kí ức là những gì xa vắng.
Tiếc không ta ơi?
Không.
Ta không tiếc.
Không ân hận.
Mà chỉ là nhớ.
Chẳng phải người trong ta giờ là chất chứa những kỉ niệm hay sao?
Chẳng phải người trong ta giờ là kí ức về một miền nhớ hay sao?
Chẳng phải ta đang nhớ?
Dù là nó đáng quên?
Vô tình thôi,khơi gợi về một thời quá khứ,nhưng dường như giờ chẳng còn đủ để làm đau,chỉ nhói trong lòng một chút thôi ,.Ta ơi,người giờ chỉ là hoài niệm,để nhớ,để thương,để sầu,chứ chẳng còn để hờn ghen,để xót xa cho ta nữa rồi,.Ta thầm nghĩ,phải nhớ về người,để mai này,ta còn biết yêu thương...
Quán ơi,Ta ghé chân tại đây nhé,làm khách lãng du,lãng đãng quanh quán này một lúc,ngày nào đó khi nguôi ngoai nỗi nhớ,khi hoài niệm k còn đủ sức kéo ta nhớ về quá khứ,ta sẽ hâm nóng tách trà kỉ niệm tặng Quán như món quà tình thân.Ta cho đi một điều gì đó mong mỏi rằng nhận lại những yêu thương...Quán nhé...!
Dawn_on
23-02-2010, 08:32 AM
Hồi bé hay uống trộm cà phê sữa của mẹ.
Nhỉnh hơn chút đã vọc cà phê phin của bố.
Khi thức khuya thì đua đòi uống cà phê đen.
Sau đó đem lòng yêu cappuchino.
Nhăn nhó vì cà phê dở bên Bờ Hồ. Vui vẻ vì được đãi một ly cappuchino ngon ở Hotlife. Sau đó vùi mình trong chăn cùng Mocha và những trang truyện, để tự an ủi cái bản thân đang dở điên dở khùng. Vào những ngày lạnh.
Cứ có chuyện gì không bình thường một chút là mình lại dính tới cà phê. Những ly cocktail pha khéo cũng không thể thay thế nổị cà phê. Ngày xưa, thức uống ấy, đối với mình là một đồ chơi lạ lẫm. Lớn lên là thuốc làm dịu những cảm giác vẩn vơ theo gió. Lớn hơn chút nữa, những con đường của cà phê trở thành tri kỷ, sống cùng mình ở chốn yên bình. Nếu đó là vấn đề thường nhật , chỉ cần uống trà là có thể giải quyết. Nhưng khi con tim loạn nhịp, một chút cà phê đầu môi, được trân trọng pha và uống thât đúng cách, trong một khung cảnh ít biến động, sẽ khiến bạn bình tâm hơn, nghĩ ra con đường cần đi, hoặc thi thoảng, dạy cho bạn biết cách đợi chờ tình cảm, nâng niu từng giọt để vun vén đong đầy.
Những điều tôi viết là cảm nhận mà nhiều người đã nói rồi. Nhưng vào quán, chợt muốn chia sẻ những thứ muôn năm cũ ấy. Thật đáng ngại quá. :P. Chẳng có thứ gì mới hơn để san cùng .
bLueseasun
23-02-2010, 09:19 AM
Lâu rồi mình không thích đi cafe nữa, đơn giản vì không thích ngồi một mình để cảm nhận cái cô đơn hay nhìn người khác vui vẻ để rồi cảm thấy mình lẻ loi. Vì sao ư?
Trốn tránh!
Trốn cái cảm giác quen thuộc bước vào cùng một người, tránh cái ánh sáng lập loè của ngọn nến đủ cho nó thấy cái nụ cười và ánh mắt long lanh của ai đó. Tránh nhìn người ta âu yếm hạnh phúc bên nhau và nó chỉ ngồi đó.
Chắc chỉ xin chủ quán ly Rhum, dần rồi nó cũng quen, vào quán và cho mình một ly Rhum như ngày nào. Có lẽ đủ lượng để say, đủ để quên, đủ để cất giữ trong cái tủ gọi là kỷ niệm.
Khiêm tốn, uh thì là vậy. Không bon chen, vô tư đến mức vô cảm.
Gọi là gì đây nhỉ? Người điên biết say.
Cũng có lẽ lâu rồi không lật lại quá khứ, đơn giản vì không muốn trái tim lỗi nhịp hoặc hơn là lại không muốn tổn thương một ai đó nữa.
[Có nên thay đổi khẩu vị không nhỉ]
.March
23-02-2010, 09:26 AM
Đang nghe " En Ausencia De Ti" - không phải vì thất tình hay một thứ gì đó đại loại như thế :-). Và đáng lẽ ra cũng ko nên vào quán lúc này :-). Nhưng quán biết đấy, khi người ta buồn, người ta sẽ làm 1 điều gì đó hoặc là hét lên, hoặc là vò xé 1 cái gì đó, cũng có thể là im lặng - ko nói - ko rằng. Nhưng bản thân tớ lúc này lại khác, muốn hét - ko được, im lặng - cũng chẳng xong - tớ biết phải làm sao bây giờ?
Quán ạh, tớ cần 1 người lắng nghe tớ nói, chỉ im lặng ngồi đối diện cùng tớ thôi, nhớ là chỉ im lặng thôi nhé, yên tâm đi tớ sẽ trả công - cho bất kì ai tự nguyện làm điều đó. Cuộc sống - ko ai cho không ai một thứ gì cả. Bạn đồng ý im lặng nghe tớ nói chứ? AI nào?
Bạn biết không? Tớ là 1 đứa hay lan man, hay nghĩ, hay viết và hay thẩn thơ nữa. Tớ ko hay hát, chẳng biết đàn, chỉ biết viết những dòng thơ chưa tròn về một tình yêu đã xa vời bạn ạh. Đừng cười nhạo tớ nào, tớ đã nói là chỉ im lặng thôi mà, tớ cũng chẳng cần bạn phải cho mượn vai để tựa, bởi tớ không khóc đâu :-), làm thế, tớ sẽ nghĩ rằng mình bị thương hại đấy :-)
Tớ vốn là đứa ít nói, là đứa sống khép mình và rất rất dễ dàng rớt nước mắt. Thế nên...khi có chuyện ko vui tớ hay trút bỏ những suy nghĩ vào thơ, vào nhật kí. Có thể ai quen tớ, ai biết tớ, ai hay đọc bài của tớ sẽ có lối suy nghĩ rằng cách viết của tớ thật uỷ mị, lúc nào cũng chỉ thấy đau khổ và tuyệt vọng, có cảm giác như lúc bất kì lúc nào tớ cũng có thể vấp ngã. Điều đó là đúng, bởi thật sự tớ chẳng có 1 cuộc sống " vô lo vô nghĩ" như những người bạn xung quanh tớ. Tớ có những ước mơ - trong khi người bạn của tớ có thừa cái ước mơ đấy, và họ chỉ cần muốn - là sẽ được...Thật sự - chơi với họ, có đôi lần tớ cảm thấy ghen tị :-).
Tớ có rất ít bạn, và những người thực sự hiểu hết tớ, biết rõ cuộc sống của tớ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tớ quen cũng khá nhiều người trong HHT này, có những người thế này, có những người thế kia, nhưng tớ biết họ là những ngươì bạn khá tốt. Và cũng không phủ nhận rằng, cũng đã khá nhiều lần tớ mang lòng ganh tị, thèm được sống thoải mái, vô tư 1 chút - như họ í.
Lại bắt đầu cười tớ rồi chứ gì? Có cười cũng chỉ nên cười thầm thôi nhé, bởi nếu cười tớ sẽ ko trả công cho đâu, và thậm chí còn ghét bạn nữa đấy, vì như thế tớ sẽ nghĩ rằng bạn đang cười nhạo tớ. Nào có phải tớ nói sai đâu!
Bây giờ, thực ra tớ có rất rất nhiều tâm sự, nhưng tớ lại chẳng viết được dòng thơ nào bạn ạh. Mà viết Nkí thì cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa. Bạn này, có phải cảm xúc của tớ đã chai sạn dần theo thời gian, theo tháng năm và theo những bon chen của cuộc sống?
Ah, sắp đến tháng 3 rồi, tháng 3 rất rất đặc biệt với tớ đấy. Tớ 1 viết 1 điều gì đó cho tháng 3 nhưng mà...tớ e là tớ sẽ phải viết từ bây giờ, đến lúc đó mới có thể hoàn thành được. Mà có thể tớ sợ là tớ sẽ chẳng viết dudợc gì ấy chứ. Đừng nhíu mày như thế, tớ bảo tớ khác ngày xưa rồi cơ mà. Ngày xưa có thể tớ ngồi 1 chút là viết được, nhưng giờ có ngồi cả ngày , chưa chắc đã xong. Tớ tệ nhỉ?
Mà thôi, quán khuya vắng người, tớ trú tạm 1 chút thôi. Cảm ơn vì đã lắng nghe tớ nói :-). Ah, trước khi đi, làm ơn bật giùm tớ " En Ausencia De Ti hay It's not goodbye cũng được. Tớ đã bật rồi, nhưng hình như hát hết 1 lượt rồi, làm ơn nhấn play lại cho tớ 1 lần nữa :-)
Chủ Quán
23-02-2010, 09:48 AM
Đang nghe " En Ausencia De Ti" - không phải vì thất tình hay một thứ gì đó đại loại như thế :-). Và đáng lẽ ra cũng ko nên vào quán lúc này :-). Nhưng quán biết đấy, khi người ta buồn, người ta sẽ làm 1 điều gì đó hoặc là hét lên, hoặc là vò xé 1 cái gì đó, cũng có thể là im lặng - ko nói - ko rằng. Nhưng bản thân tớ lúc này lại khác, muốn hét - ko được, im lặng - cũng chẳng xong - tớ biết phải làm sao bây giờ?
Quán ạh, tớ cần 1 người lắng nghe tớ nói, chỉ im lặng ngồi đối diện cùng tớ thôi, nhớ là chỉ im lặng thôi nhé, yên tâm đi tớ sẽ trả công - cho bất kì ai tự nguyện làm điều đó. Cuộc sống - ko ai cho không ai một thứ gì cả. Bạn đồng ý im lặng nghe tớ nói chứ? AI nào?
Bạn biết không? Tớ là 1 đứa hay lan man, hay nghĩ, hay viết và hay thẩn thơ nữa. Tớ ko hay hát, chẳng biết đàn, chỉ biết viết những dòng thơ chưa tròn về một tình yêu đã xa vời bạn ạh. Đừng cười nhạo tớ nào, tớ đã nói là chỉ im lặng thôi mà, tớ cũng chẳng cần bạn phải cho mượn vai để tựa, bởi tớ không khóc đâu :-), làm thế, tớ sẽ nghĩ rằng mình bị thương hại đấy :-)
Tớ vốn là đứa ít nói, là đứa sống khép mình và rất rất dễ dàng rớt nước mắt. Thế nên...khi có chuyện ko vui tớ hay trút bỏ những suy nghĩ vào thơ, vào nhật kí. Có thể ai quen tớ, ai biết tớ, ai hay đọc bài của tớ sẽ có lối suy nghĩ rằng cách viết của tớ thật uỷ mị, lúc nào cũng chỉ thấy đau khổ và tuyệt vọng, có cảm giác như lúc bất kì lúc nào tớ cũng có thể vấp ngã. Điều đó là đúng, bởi thật sự tớ chẳng có 1 cuộc sống " vô lo vô nghĩ" như những người bạn xung quanh tớ. Tớ có những ước mơ - trong khi người bạn của tớ có thừa cái ước mơ đấy, và họ chỉ cần muốn - là sẽ được...Thật sự - chơi với họ, có đôi lần tớ cảm thấy ghen tị :-).
Tớ có rất ít bạn, và những người thực sự hiểu hết tớ, biết rõ cuộc sống của tớ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tớ quen cũng khá nhiều người trong HHT này, có những người thế này, có những người thế kia, nhưng tớ biết họ là những ngươì bạn khá tốt. Và cũng không phủ nhận rằng, cũng đã khá nhiều lần tớ mang lòng ganh tị, thèm được sống thoải mái, vô tư 1 chút - như họ í.
Lại bắt đầu cười tớ rồi chứ gì? Có cười cũng chỉ nên cười thầm thôi nhé, bởi nếu cười tớ sẽ ko trả công cho đâu, và thậm chí còn ghét bạn nữa đấy, vì như thế tớ sẽ nghĩ rằng bạn đang cười nhạo tớ. Nào có phải tớ nói sai đâu!
Bây giờ, thực ra tớ có rất rất nhiều tâm sự, nhưng tớ lại chẳng viết được dòng thơ nào bạn ạh. Mà viết Nkí thì cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa. Bạn này, có phải cảm xúc của tớ đã chai sạn dần theo thời gian, theo tháng năm và theo những bon chen của cuộc sống?
Ah, sắp đến tháng 3 rồi, tháng 3 rất rất đặc biệt với tớ đấy. Tớ 1 viết 1 điều gì đó cho tháng 3 nhưng mà...tớ e là tớ sẽ phải viết từ bây giờ, đến lúc đó mới có thể hoàn thành được. Mà có thể tớ sợ là tớ sẽ chẳng viết dudợc gì ấy chứ. Đừng nhíu mày như thế, tớ bảo tớ khác ngày xưa rồi cơ mà. Ngày xưa có thể tớ ngồi 1 chút là viết được, nhưng giờ có ngồi cả ngày , chưa chắc đã xong. Tớ tệ nhỉ?
Mà thôi, quán khuya vắng người, tớ trú tạm 1 chút thôi. Cảm ơn vì đã lắng nghe tớ nói :-). Ah, trước khi đi, làm ơn bật giùm tớ " En Ausencia De Ti hay It's not goodbye cũng được. Tớ đã bật rồi, nhưng hình như hát hết 1 lượt rồi, làm ơn nhấn play lại cho tớ 1 lần nữa :-)
Quán lúc nào cũng sẵn lòng lắng nghe những nỗi lòng của bạn! Chỉ ngồi lặng yên, sẽ không đưa bờ vai cho bạn mượn đâu, vì Quán cũng biết, bạn cần một người lắng nghe bạn nói, một bờ vai có thể đủ cho một tâm hồn nhưng có thế không đủ cho tất cả những nỗi niềm đang chất chứa trong tim...
Quán lúc nào cũng sẵn lòng đón bạn quay trở lại, trở lại quán vắng và tìm cho mình một bàn - một ghế - một góc nhỏ, chỉ để trải lòng mình ra để Quán có thể lặng yên như lúc này bạn nhé!
Phố đã thưa người rồi bạn à!
Hàng cây cũng chợt thấy nao lòng trong nỗi nhớ...
Tìm một chút bình yên bạn nhé...
Hãy trả công cho Quán bằng cách lắng nghe thêm một lần bài hát mà bạn yêu cầu nhé!
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi8yNS9iMjVlN2U1Y2FkMDUwZjU5M2U3MDAzNDVlMGY1OWViO C5cUIbaBmUsICDN8SXQnmUsICyBdUngWeB3QgZ29vInagaMEZG J5ZXxMYXVyYSBQYXVzaW5pfHRydWU
Ksatchiya Duong
23-02-2010, 09:49 AM
Tình Nhân Quán mà quán vắng nhân tình
Chủ Quán
23-02-2010, 10:00 AM
Lâu rồi mình không thích đi cafe nữa, đơn giản vì không thích ngồi một mình để cảm nhận cái cô đơn hay nhìn người khác vui vẻ để rồi cảm thấy mình lẻ loi. Vì sao ư?
Trốn tránh!
Trốn cái cảm giác quen thuộc bước vào cùng một người, tránh cái ánh sáng lập loè của ngọn nến đủ cho nó thấy cái nụ cười và ánh mắt long lanh của ai đó. Tránh nhìn người ta âu yếm hạnh phúc bên nhau và nó chỉ ngồi đó.
Chắc chỉ xin chủ quán ly Rhum, dần rồi nó cũng quen, vào quán và cho mình một ly Rhum như ngày nào. Có lẽ đủ lượng để say, đủ để quên, đủ để cất giữ trong cái tủ gọi là kỷ niệm.
Khiêm tốn, uh thì là vậy. Không bon chen, vô tư đến mức vô cảm.
Gọi là gì đây nhỉ? Người điên biết say.
Cũng có lẽ lâu rồi không lật lại quá khứ, đơn giản vì không muốn trái tim lỗi nhịp hoặc hơn là lại không muốn tổn thương một ai đó nữa.
[Có nên thay đổi khẩu vị không nhỉ]
http://www.culturecocktails.com/images/img_rhum.jpgCó đôi lúc ngồi một mình trong một góc quán quen sẽ mang đến cho bạn những giây phút bình yên và lặng lẽ nhìn ngắm những người khác trong quán cũng mang lại cho bạn những trải nghiệm...
Quán luôn sẵn lòng dành cho bạn một góc ngồi quen thuộc, những ngọn nến hồng và đồ uống của bạn nữa...
Rhum... Không nặng nề nhưng cũng đủ khiến cho bạn vơi đi được nỗi niềm.
Tình cảm không đong đếm và mua được vì thế, hãy tin rằng... con tim sẽ dẫn đường cho bạn...
Một ít Đá cho tâm hồn đang cô đơn
Một ít Chanh cho những nỗi niềm của cuộc sống...
Và! Một góc quán quen để bước tiếp trên con đường đã chọn.
Emmerald
23-02-2010, 10:11 AM
To Quán
Một ngày cay đắng đã che khuất vị ngọt ngày hôm qua
Quán àh, trà hôm nay sao buồn quá
Xin lỗi quán vì làm phiền quán nhiều
Nhưng tôi thèm một góc lặng yên trong quán quá
Hôm nay xin cho một cà fê sữa đắng
Ít sữa thôi và một chút vị chát
Chỉ thế thôi là quá đủ cho một ngày
Và nếu được xin cho tôi một bài hát nhẹ nhàng
To March
Tớ ko phải thần cũng ko phải thánh, tớ là một người bình thường và vô cùng bình thường. Tớ chưa gặp và cũng chẳng quen chẳng biết March.
Thế nhưng có lẽ tớ yêu March mất rồi
March àh, tớ muốn nghe March nói và cần nghe March nói, góc tớ ngồi torng quán cô độc và buồn bã lắm, hãy đến ngồi với tớ và hãy nói cho tớ nghe, bất cứ chuyện gì.
Tớ có thể hát, có thể đàn cho March nghe nếu March muốn, nhưng ko thể viết thơ tặng March vì March ko cần đến. Tớ sẽ ko cười và ko nói gì cả, tớ sẽ ko khóc chung hay làm bờ tựa nếu March ko cần
March bảo March ít nói vì thế tớ càng muốn nghe March nói, hãy đến đây và nói chuyện với tớ vì tớ cần nghe March nói, đừng khép mình nhưng hãy rơi nước mắt trước tớ, để tớ biết March đang buồn dù March ko cần tớ chia sẻ, và có lẽ điều đó sẽ làm tim tớ đau, nhưng tớ cần như thế
Nếu March cần người hiểu March thì xin hãy chọn tớ vì tớ vô cùng muốn điều đó
Nếu March ko thể thổ lộ cảm xúc của mình thì hãy lặng yên ở bên tớ và tớ hứa rằng sẽ ngồi đó im lặng cùng March đến khi March đi
Tớ sẽ ko nói và ko cười March nhưng tớ sẽ mỉm cười thật nhẹ nếu March bảo mình tệ. March chẳng tệ chút nào cả, ko bao giờ đối với tớ. Thế là quá nhiều với một người ko quen, nhưng hãy tin tớ vì tớ ko bao giờ lừa dối March
Tớ chẳng phải quán cũng ko phải phục vụ, nhưng nếu tớ được phục vụ tớ sẽ bật đi bật lại cả ngàn lần bài En Ausencia De Ti cho March, chỉ tiếc là tớ ko thể. Tớ chỉ là một người vào quán tình cờ nghe March và yêu March. Nên xin đừng giận tớ vì tớ thô lỗ và vụng về, tớ chỉ muốn được nghe March nói mà thôi. Hãy đến ngồi cùng góc với tớ bất cứ khi nào March muốn, tớ sẽ luôn luôn ở đó, và góc bàn một ghế của tớ sẽ có thêm một chiếc ghế nữa, chúng ta sẽ ngồi cùng nhau dù ko phải nhân tình
hoatrungnguyen
23-02-2010, 10:13 AM
Phố về đêm, những ánh sáng vàng chợt như nhoà nhạt, dừng chân nơi quán vắng, Quán Tình Nhân để nhớ đến Nhân Tình, một thời đã qua, những kỷ niệm, dù buồn, dù vui, dù khó khăn và trắc trở, tất cả dường như dọng lại nơi đây, chốn này, góc quán nhỏ, nơi khung cửa sổ, ánh sáng đủ vừa để thấy những chiếc lá cuối cùng của mùa đông đang rụng xuống!
Cây Sầu Đông đã không còn thay lá, trơ trọi những cành khô hứng những đợt gió lạnh lẽo và cô đơn!
Bỗng thèm một chút ấm áp, thèm một chút nồng cay của men say!
Trút bỏ những nổi niềm để có thể Sống và đi tiếp đến con đường mà ta đã chọn lựa! Giấc mơ còn dang dở sẽ đưa tay viết tiếp!
Bởi ta là vị khách lãng du, lãng du trong cả tâm hồn của mình!
Quán ơi! Cho ta xin một cốc Cocktail Quán nhé...
Có ai hưởng ứng cùng Khách Lãng Du, một chút Rock nhẹ nhàng cho cuộc đời thêm ấm ...
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ny9jNC83YzQ5OGExYjQwM2I5ZGQxMTdlOWNmYjM3Y2EwMWFhZ i5cUIbaBmUsICDN8VGhpmUsICyBJIExvInagaMEdmV8R3VdUng mUsICyBOJyBSWeB3NlmUsIC3xmYWxzZQ
Mắt ướt_31
23-02-2010, 05:46 PM
Quán tình nhân sao toàn người đơn độc
Mang trong mình nỗi đau của tình yêu
Em cũng là một người như thế
Ôm nỗi đau khi mộng không thành
.....................
Giá như Quán tồn tại ngoài đời
Để những lần chênh vênh cảm xúc
Em sẽ biết mình đi đâu về đâu
...............
Em khao khát một tình yêu chân thật
Muốn đi tìm một nửa của đời em
Nhưng trong em có điều gì níu lại
Chân muốn đi nhưng lại bước ngập ngừng
....................
Quán ơi giúp dùm em chút nhá. Tìm dùm em 1 chỗ ngồi đầy nắng, để cho em đón ánh sáng trời. Pha dùm em 1 thức uống nhá, ah um 1 cafe socola nóng. Rồi thì quán ơi cho em hỏi, nghe nhạc nào để phấn chấn tinh thần, để ngày mới thấy đời vui vẻ, để trên môi sẽ nở nụ cười.
..........Em đi tìm em, tìm ánh mắt của một thời xa xôi.............
Yêu!!
23-02-2010, 08:52 PM
Lại vô tình bước chân vào Quán, và chắc chắn là, Quán vẫn sẽ hữu tình đón tôi như lần trước :D
Cho tôi gửi lại đây một chút yêu thương, một nỗi nhớ mơn man về góc khuất trong tâm hồn...
Quán ạ, dù có dịu dàng, yên lặng đến mấy, thì dưới đáy biển vẫn còn những con sóng ngầm, chỉ chờ dịp dâng lên, và lòng người cũng thế...
Vào đây, chỉ xin Quán cho tôi một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, để nhìn được dòng người chen chúc nhau ngoài phố, để biết được mình còn chốn bình yên...
Và tất nhiên, xin Quán một bông hồng cho tình nhân vắng mặt... :D
.:_charlotte_:.
24-02-2010, 12:30 AM
Tớ đi đang lang thang ngoài phố một mình, tớ đang cảm nhận cái lạnh run người, không phải vì cơn gió ngoài kia mà vì tim tớ đang run lên. Tớ ngập ngừng trước cửa quán, tớ ngó nghiêng, tớ không biết mình có nên bước vào, tớ thấy tên quán và... tớ e dè vì tớ chỉ có một mình.
Bao lần, như là 1 thói quen. Tớ hay đi cafe một mình, ở 1 quán cafe với lối đi quen, bàn ghế quen, góc ngồi quen và cả chủ quán quen ! Và chỉ 1 quán ấy, tớ giống ý nghĩ ai đó " em có thói quen quen nhất là không từ bỏ thói quen ", tớ cũng thế. Thế nên tớ lưỡng lự không biết có nên vào.
Nhưng rồi tớ cũng bước vào, tớ muốn một sự thay đổi trong suy nghĩ của tớ. Tớ chọn một chiếc bàn có hai ghế. Tớ nhìn xoáy sâu vào chiếc ghế còn lại, tớ thấy chút gì đó vụn vỡ trong tim chủ quán ơi, tớ hình dung, tớ mường tượng. Tự dưng tớ khựng lại, tớ muốn quay ra nhưng... dường như quán có thứ tình cảm vô hình nào đó, níu giữ tớ lại.
Cho tớ một cafe ít sữa nhé, và đừng pha sẵn, tớ muốn mình tự pha, tớ thích nhìn những vệt sữa loang chạy quanh ly hoà quyện vào thứ nước đen đặc quánh kia.
Tớ nhìn quanh, tớ thấy một vài người cũng đang một mình như tớ, tớ thấy có giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt cô gái bàn bên, tớ thấy vẻ mặt mong chờ của chàng trai góc cuối quán lấp loá trong ánh đèn mờ. Tớ muốn đến bên họ, dù chỉ là im lặng, nghe tiếng thở dài của đêm, nhưng tớ khôngla2mm được. Vì chính tim tớ cũng đang muốn vỡ tung ra đây này !
Chủ quán ạ ! Tớ muốn nghe " Một mình " của Quang Dũng, chẳng hiểu sao mỗi lần nhấp ngụm cafe tớ lại chỉ muốn nghe bài này ! Tớ không muốn một mình nữa đâu ! Tớ không muốn !
Chủ Quán
24-02-2010, 01:44 AM
Tớ đi đang lang thang ngoài phố một mình, tớ đang cảm nhận cái lạnh run người, không phải vì cơn gió ngoài kia mà vì tim tớ đang run lên. Tớ ngập ngừng trước cửa quán, tớ ngó nghiêng, tớ không biết mình có nên bước vào, tớ thấy tên quán và... tớ e dè vì tớ chỉ có một mình.
Bao lần, như là 1 thói quen. Tớ hay đi cafe một mình, ở 1 quán cafe với lối đi quen, bàn ghế quen, góc ngồi quen và cả chủ quán quen ! Và chỉ 1 quán ấy, tớ giống ý nghĩ ai đó " em có thói quen quen nhất là không từ bỏ thói quen ", tớ cũng thế. Thế nên tớ lưỡng lự không biết có nên vào.
Nhưng rồi tớ cũng bước vào, tớ muốn một sự thay đổi trong suy nghĩ của tớ. Tớ chọn một chiếc bàn có hai ghế. Tớ nhìn xoáy sâu vào chiếc ghế còn lại, tớ thấy chút gì đó vụn vỡ trong tim chủ quán ơi, tớ hình dung, tớ mường tượng. Tự dưng tớ khựng lại, tớ muốn quay ra nhưng... dường như quán có thứ tình cảm vô hình nào đó, níu giữ tớ lại.
Cho tớ một cafe ít sữa nhé, và đừng pha sẵn, tớ muốn mình tự pha, tớ thích nhìn những vệt sữa loang chạy quanh ly hoà quyện vào thứ nước đen đặc quánh kia.
Tớ nhìn quanh, tớ thấy một vài người cũng đang một mình như tớ, tớ thấy có giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt cô gái bàn bên, tớ thấy vẻ mặt mong chờ của chàng trai góc cuối quán lấp loá trong ánh đèn mờ. Tớ muốn đến bên họ, dù chỉ là im lặng, nghe tiếng thở dài của đêm, nhưng tớ khôngla2mm được. Vì chính tim tớ cũng đang muốn vỡ tung ra đây này !
Chủ quán ạ ! Tớ muốn nghe " Một mình " của Quang Dũng, chẳng hiểu sao mỗi lần nhấp ngụm cafe tớ lại chỉ muốn nghe bài này ! Tớ không muốn một mình nữa đâu ! Tớ không muốn !
Ngoài kia những cơn gió đang thổi bay từng chiếc lá, sao không dừng chân nghỉ ngơi một chút hỡi khách lữ hành. Quán Tình Nhân nhưng vắng bóng nhân tình, khách lữ hành chân bước vội qua mau, chút ngỡ ngàng e dè rồi cũng qua, còn lại đây những tâm hồn đồng điệu, Quán biết rằng, rồi bạn cũng bao người khách khác, cũng e dè, cũng ngại ngùng khi bước vào với Quán một mình! Nhưng rồi bạn sẽ thấy, ở đây, ở ngay bên cạnh bạn... bạn đã không còn cô đơn nữa...
Hãy chọn cho mình một chiếc bàn nhỏ cùng với Quán nhé, hãy tìm đến bên những người bạn ở trong Quán bạn nhé, Quán biết rằng, rồi bạn sẽ cùng với mọi người sẽ không còn lẻ loi nữa, còn có Quán mà... Quán chỉ biết lắng nghe thôi, Quán không cho bạn lời khuyên đâu, Quán biết mà... rồi bạn sẽ lại quay về đây cùng Quán...
http://muctim.com.vn/article/media/2009/3-9/27735//caphe2.jpgBạn thấy không, cô bé bàn bên đã bắt đầu mỉm cười với bạn rồi đấy...
Bạn thấy không, anh chàng nơi cuối góc quán vẫn với ánh mắt mong chờ nhưng đã ánh lên niềm vui rồi kìa...
Và đây... Cafe sữa của bạn nhé... Bài hát Một Mình... nhưng... bạn đã không còn một mình nữa, bạn đã có thêm Quán, có thêm những người bạn nữa kìa...
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yy84Zi9jOGZiNmFiOWIzYTMwOTdmNTg0YTFkZDliZDQzMGY5Z i5cUIbaBmUsICDN8TmUsICO0dCBNw6xdUngaHxRdWFdUngZyBE xaldUngZ3x0mUsICnVl
Chủ Quán
24-02-2010, 06:22 AM
Quán tình nhân sao toàn người đơn độc
Mang trong mình nỗi đau của tình yêu, Em cũng là một người như thế, ôm nỗi đau khi mộng không thành
.....................
Giá như Quán tồn tại ngoài đời để những lần chênh vênh cảm xúc Em sẽ biết mình đi đâu về đâu
...............
Em khao khát một tình yêu chân thật, muốn đi tìm một nửa của đời em, nhưng trong em có điều gì níu lại, chân muốn đi nhưng lại bước ngập ngừng
....................
Quán ơi giúp dùm em chút nhá. Tìm dùm em 1 chỗ ngồi đầy nắng, để cho em đón ánh sáng trời. Pha dùm em 1 thức uống nhá, ah um 1 cafe socola nóng. Rồi thì quán ơi cho em hỏi, nghe nhạc nào để phấn chấn tinh thần, để ngày mới thấy đời vui vẻ, để trên môi sẽ nở nụ cười.
..........Em đi tìm em, tìm ánh mắt của một thời xa xôi.............
Quán là ảo nhưng những cảm xúc em nhận được thì hoàn toàn là thật mà, phải không ?
Em có thể ghé quán lúc nào cũng được, nếu quán chậm phục vụ, em có thể tự chọn và tự phục vụ cho mình món gì đó, quán không khắt khe đâu.
Đến rồi đi, tất cả rồi cũng sẽ trôi nhanh. Em khao khát một tình yêu chân thật, nhưng em có biết để có được một từ chân thật đó, rất nhiều người đã phải tìm kiếm cả một đời người.
Đừng vội em ạ, tình yêu sẽ đến với em, quán tin như thế. Và khi tình yêu đến, đừng ngập ngừng mà hãy nắm lấy nó, đừng để nó vuột mất, em nhé ...
Quán sẽ dẫn em ra phía cửa sổ nhìn và nhìn về phía nắng,
http://images.timnhanh.com/blog/200805/16/769811_1210926383.jpg
phục vụ em một cà phê sô cô la
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/cphscla.jpg
và sẽ mở cho em nghe bài Cheri Cheri Lady của Modern Talking nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni9lNC82ZTQ4M2MwMDE0MzExZDVkODJjMmNkOGI2NWFhZjk0N y5cUIbaBmUsICDN8Q2hlmUsICmkgQ2hlmUsICmkgTGFkeXxNWe B2RlmUsICm4gVGFsa2ldUngZ3xmYWxzZQ
Chủ Quán
24-02-2010, 06:31 AM
Chào chủ quạn cho hỏi trong quán có thức uống nào có thể giúp mình cảm nhận được vị đắng- vị chua- vị ngọt dịu không zậy? vì mình đang cảm thấy sự chua chát và đắng ngắt cũng cần lắm sự ngọt dịu.
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/post-9107-1244625436.jpg?t=1267017896Quán sẽ pha cho bạn một ly cocktail từ Rượu Cointreau hương cam, có vị đắng dịu và một chút chua, ngọt của cam.
Hi vọng bạn sẽ hài lòng và mau quên đi những điều không nên nhớ.
Chủ Quán
24-02-2010, 06:53 AM
Lại vô tình bước chân vào Quán, và chắc chắn là, Quán vẫn sẽ hữu tình đón tôi như lần trước :D
Cho tôi gửi lại đây một chút yêu thương, một nỗi nhớ mơn man về góc khuất trong tâm hồn...
Quán ạ, dù có dịu dàng, yên lặng đến mấy, thì dưới đáy biển vẫn còn những con sóng ngầm, chỉ chờ dịp dâng lên, và lòng người cũng thế...
Vào đây, chỉ xin Quán cho tôi một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, để nhìn được dòng người chen chúc nhau ngoài phố, để biết được mình còn chốn bình yên...
Và tất nhiên, xin Quán một bông hồng cho tình nhân vắng mặt... :D
Quán sẽ đón bạn như lần đầu bạn đến, cho dù bạn có đi bao lâu, hoặc giả, bạn không bao giờ ghé quán nữa, quán sẽ luôn luôn nhớ về bạn, nhớ về những cảm xúc mà bạn đã mang đến và chia sẻ với quán. Cho đi là nhận lại, bạn đã cho, và bạn sẽ được nhận lại xứng đáng với những gì mà bạn đã cho đi, quán luôn tin như thế.http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/4165450985_df773baaec.jpg?t=1267019072
Bạn nói đúng, dẫu có dịu dàng, yên lặng đến mấy, thì dưới đáy biển vẫn còn những con sóng ngầm, chỉ chờ dịp dâng lên, nhưng bạn cũng nên biết, không ai biết được sóng ngầm bắt đầu từ đâu và sẽ kết thúc từ đâu. Vậy thì tại sao cứ phải mãi e ngại con sóng ngầm dưới mặt biển bình yên kia mà không thưởng thức cái yên ả, bình yên của cuộc sống. Đôi khi chỉ cần nhìn về mặt tích cực của khó khăn, ta sẽ có dũng cảm bước qua khó khăn đó.
Bạn à, cuộc sống và tình yêu luôn cần có những con sóng ngầm, những khó khăn không hề biết trước để chúng ta trưởng thành và yêu thương nhau hơn. Nhưng trước đó, hãy cứ tận hưởng cuộc sống này đã nhé.
Quán mời bạn đến ngồi cạnh khung cửa sổ nhìn về phố, và tất nhiên, tặng bạn một bông hồng
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/027_Flower.jpg?t=1267019212
bLueseasun
24-02-2010, 08:20 AM
Hôm nay bỗng dưng muốn ghé vào quán. Chắc có lẽ khi có một cái gì đó đồng điệu với cảm xúc nó làm cho con người ta cảm thấy xao xuyến.
Có lẽ thời gian đã thay đổi tất cả, hay tự bản thân mình thay đổi cũng chẳng hay biết. Đã không còn thói quen đứng ngoài cửa ngõ để trong ngóng một ánh đèn xe từ phía xa, để kịp chỉnh chu lại cái bộ mặt ra vẻ giận hờn vu vơ vì anh không lên kịp giờ hẹn. Để rồi tối hôm đó, mình lại được cả đêm nũng nịu.
Có lẽ đã không còn thói quen xem lại những tấm hình thời xưa cũ, những kỷ niệm đã đi qua và chưa hề muốn quay trở lại. Vô tình, hay cố ý, cái USB vẫn nằm đấy buồn vu vơ. Người ta có thể cất những kỷ niệm trong cái USB 1G không nhỉ?....
Có lẽ đà không còn thói quen.... thói quen hay một nhiệm vụ phải thực hiện nữa... Bỗng nhiên thấy mình sống vô cảm quá. Hay vì yêu quá nhiều, lo lắng quá nhiều rồi để giờ đây mướn tìm lại sự tinh khiết trong tâm hồn cũng là một chuyện quá khó với con người mạnh mẽ như mình?
Không biết sẽ chọn một góc nào trong Quán đây nhỉ?
Bỗng dưng muốn ngồi bên cửa số nhìn ra biển trong một buổi chiều tắt nắng, cho trên bàn mình một lọ hoa nhỏ màu trắng, cắm trong đó một cành hoa cánh chuồn màu vàng Chủ Quán nhé.
[Uống gì đây, ly xí muội sữa thời còn yêu ]
Chủ Quán
24-02-2010, 09:15 AM
1 GB USB có thể chứa được gì hả bạn, một điều ước, một nụ cười, hay đơn giản chỉ là những tấm ảnh của một người nào đó. Quán gọi những thứ đó là kỷ niệm, mà đã là kỷ niệm thì không thể nào chứa trong một vật thể hữu hình và giới hạn được. Đồng ý là chỉ một điều ước, một nụ cười mà thôi, nhưng chất chứa trong đó biết bao nhiêu là cảm xúc, là những hoài niệm về một thời.
Bạn à, quán cũng có thói quen sử dụng USB nên quán biết, đừng bao giờ chứa những thứ có dung lượng lớn hơn vào cái USB vốn dĩ chỉ có 1GB. Những điều đó phải được đựng trong đại dương mênh mông của trái tim mỗi con người. Và hơn hết, nơi trái tim không bao giờ có khái niệm delete, cho dù là một kỷ niệm mỏng manh và mờ nhạt.
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/zn236dizf4sbqjwt3r9.jpg?t=1267025913Chiều tắt nắng, nhìn về phía biển, hoàng hôn phủ tím màu buồn.
Quán vẫn thường ngắm biển hoàng hôn ở góc này, đây là góc quán chỉ dành riêng cho mình, vì bạn biết không, ai cũng cần có một nơi chỉ dành riêng gửi gắm những nỗi buồn. Hôm nay, quán sẽ dẫn bạn ghé thăm nơi đó
Quán ít chơi cắm hoa, vì nó sẽ làm những bông hoa nhanh tàn lụi, chiều ý bạn, quán hái tặng bạn một chùm hoa cánh chuồn vàng rực nhé, thông cảm vì khó tìm đâu ra bình màu trắng vào lúc này được.
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/3237_DOOL_CD_080421_T_9.jpg?t=1267027044
Sẵn nhắc tới hoa cánh chuồn, Quán sẽ kể bạn nghe một câu chuyện về loài hoa này mà quán đã được đọc
Ðiều ta muốn người khác làm cho mình hãy làm cho người khác. - Matthew
Không hiểu ai đã đặt tên “vũ trụ” (Cosmos) cho loài hoa họ cúc mỏng manh nàỵ Tên đó gợi ta nhớ đến tình thương bao la của vạn vật.
Một con giun vẫn gắng lê thân về chỗ đất ẩm để sống dù đã bị chân ta vô tình giẫm phải. Một thân cây dù bị chặt ngang vẫn không ngừng đâm ra những chồi non. Vạn vật yêu quý sự sống mình chẳng kém con người.
Thế mà bao nhiêu tôm cá, rau cỏ sẵn sàng hy sinh để giúp cho ta sống. Chúng hy vọng được sống mãi trong con người, vì chỉ con người mới có khả năng sống mãi nhờ tinh thần vượt trên vật chất.
Những dĩa cơm bỏ nửa, những rác bẩn đổ ra đường, những cuốn vở, cây viết bỏ đi nửa chừng ... tất cả đều là những sự xúc phạm đến vũ trụ mà ta tưởng là vô tri, vô giác ấy.
Ta chỉ xứng đáng là người anh cả của vũ trụ khi biết chân thành yêu thương những đứa em vạn vật quanh mình.
Quán đã về khuya, phục vụ đã nghỉ, mà quán thì lại không biết pha chế cái món uống đó cho vừa ý bạn. Vậy bạn cứ tự nhiên về phòng pha chế, tự làm cho mình một ly theo ý bạn nhé. Quán free vị khách cuối ngày.
Chúc bạn ngon miệng và tìm được những cảm xúc mới cho chính mình.
Chủ Quán
24-02-2010, 09:22 AM
Hôm nay bỗng dưng muốn ghé vào quán. Chắc có lẽ khi có một cái gì đó đồng điệu với cảm xúc nó làm cho con người ta cảm thấy xao xuyến.
Có lẽ thời gian đã thay đổi tất cả, hay tự bản thân mình thay đổi cũng chẳng hay biết. Đã không còn thói quen đứng ngoài cửa ngõ để trong ngóng một ánh đèn xe từ phía xa, để kịp chỉnh chu lại cái bộ mặt ra vẻ giận hờn vu vơ vì anh không lên kịp giờ hẹn. Để rồi tối hôm đó, mình lại được cả đêm nũng nịu.
Có lẽ đã không còn thói quen xem lại những tấm hình thời xưa cũ, những kỷ niệm đã đi qua và chưa hề muốn quay trở lại. Vô tình, hay cố ý, cái USB vẫn nằm đấy buồn vu vơ. Người ta có thể cất những kỷ niệm trong cái USB 1G không nhỉ?....
Có lẽ đà không còn thói quen.... thói quen hay một nhiệm vụ phải thực hiện nữa... Bỗng nhiên thấy mình sống vô cảm quá. Hay vì yêu quá nhiều, lo lắng quá nhiều rồi để giờ đây mướn tìm lại sự tinh khiết trong tâm hồn cũng là một chuyện quá khó với con người mạnh mẽ như mình?
Không biết sẽ chọn một góc nào trong Quán đây nhỉ?
Bỗng dưng muốn ngồi bên cửa số nhìn ra biển trong một buổi chiều tắt nắng, cho trên bàn mình một lọ hoa nhỏ màu trắng, cắm trong đó một cành hoa cánh chuồn màu vàng Chủ Quán nhé.
[Uống gì đây, ly xí muội sữa thời còn yêu ]
Có người nói: "Thời gian là phương thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương”, nhưng Quán tin rằng tình yêu thương mới làm nên tất cả. Không phải “Người với người sống để yêu nhau” hay sao. Chính những hi sinh, chịu khổ để vun vén hạnh phúc và vượt qua những gian khó mới làm nên được những đóa hoa hồng trong bóng tối.
Những tâm hồn đồng điệu thường luôn có cái gì đó gắn bó và trở nên thân thiết với nhau đến thế. Bạn hãy xem kìa, nơi góc Quán chàng trai ngày hôm qua đợi chờ hôm nay vẫn trở lại bên cốc cafe còn nghi ngút khói, vẫn ánh mắt ấy đợi chờ như ngày xưa vậy...
Cạnh cửa sổ vẫn ánh mắt long lanh hình giọt nước của cô bé bàn bên, phải chăng mọi người đã trở nên gắn bó và trở nên thân quen.
Cứ tưởng đâu rằng những bỡ ngỡ, những tủi hờn khiến cho người ta khó có thể tìm thấy cái gì đó mới mà thân quen, nhưng ở đây, Quán vẫn đông người, vẫn thầm nghe tiếng rì rào gió hát...
Những gì quá thân quen, những gì quá đỗi thân thương luôn khiến cho người ta ngóng hoài nơi cuối phố... Con đường thu ngập xác lá me bay...
Nhưng bạn à... Những kỷ niệm không thể nào cất vào đâu đó được, nó nằm mãi trong tim mỗi bản thân chúng ta, bất chợt buồn, bất chợt vui và chắc rằng bất chợt lại nhớ...
Không có gì quá khó hay... đúng hơn... đừng nghĩ rằng điều mình đang làm là khó... tĩnh lặng... bình yên... ta lại là ta...
http://www.vnnhahang.com/HinhAnhQuan/quantre_hinh2.jpegQuán sẽ dành cho bạn một góc ở Quán quen nhé, nơi đó ánh chiều buông trên biển vàng tắt nắng... Bạn có thấy không? Những cánh buồm chiều về vội vã, bên mái tranh nghèo khói trắng còn vương... Bình yên đấy thôi, những bóng dáng thân thương, hãy để con tim mình hoà vào cùng ánh vàng bạn nhé...
http://img.123mua.com.vn/product/Medium/20090721/HWMJaKOWWX.jpgHãy để Quán dành riêng cho bạn những bông hoa vàng rực rỡ, chẳng phải cánh chuồn mà lại là những đoá hoa xinh, mang cho riêng mình 1 nguyện ước lung linh, hướng về vầng thái dương đón chờ bình minh tới...
Và... sẽ thật lãng quên, nếu Quán quên rằng bạn cần chút gì để uống, nước của bạn đây, xí muội sữa tình yêu...
Quán mong rằng bạn sẽ tìm được góc nào đó bình yên trong Quán bạn nhé.....
http://www.thegioitieudung.com.vn/uploads/Image/jan08/cua_so_the_gioi/do_uong_giai_ruou/03___Do_Uong_Giai_Ruou.JPG
hoatrungnguyen
24-02-2010, 09:51 AM
Quán ơi! Tớ lại về với Quán thân quen đây, muộn quá rồi Quán nhỉ? Quán đã nghỉ chưa? Có sẵn lòng nghe nỗi lòng của người khách lữ hành lỡ mất chuyến tàu cuối, không biết đâu là chốn dừng chân không Quán?
Quán lắng nghe thôi Quán nhé, giờ này quán chắc cũng đã thưa người! Quán có thể cùng ta nhấp cùng chén men say được không Quán, để ta phục vụ Quán nhé! Hãy để một lần vị khách này có thể dốc hết bầu tâm sự với Quán nha!
Quán à! Ta như cánh chim bị thương sợ người giương cung bắn Quán à!
Đã đôi lần ta tự hỏi vì sao có thể lặng lẽ âm thầm đi về như thế này chứ...
Ta là khách lãng du mà, là khách lãng du sao có thể nào ngồi im thế này để cho những nỗi nhớ dằn xé ở trong tim chứ? Ta không hiểu, thật sự không hiểu Quán à!
Đã đôi lần muốn buông mình ra, muốn đi về nơi nào đó thật bình yên, dù là trong giây lát, dù chỉ trong khoảng khắc, ấy vậy mà... ta không thể, không thể Quán à...
Quán có biết không? Chắc là Quán sẽ không biết đâu [Cười] Nhưng đừng hỏi vì sao Quán nhé! Hãy lặng im, lặng im...
Quán Tình Nhân ta mượn chủ Quán làm nhân tình
Nâng chén cay, đưa linh hồn về cõi chết...
Sẽ chẳng thể nào, chẳng thế nào... Ta muốn chìm vào với giấc mơ quá Quán à! Ở đó, ta có thể nhìn lại tất cả những gì đã trải qua, ở đó ta sẽ thấy những ước mơ của mình thành hiện thực, và ở nơi đó ta cũng có cả em nữa Quán à!
Chuyến tàu cuối ngày đã rời khỏi ga rồi Quán à, ấy vậy mà ta lại lỡ nhịp bước chân, vị khách cuối cùng đã rời khỏi sân ga chỉ còn mỗi mình ta ở đây cùng Quán...
Không biết kỷ niệm có thể nào xoá đi như dòng lệnh Format không Quán nhỉ?
Nếu xoá đi rồi có thể nào hồi phục được nữa không Quán...???
Góc bàn - Góc Ghế và góc quán quen!
Đồ uống ở đây sao toàn số lẻ vậy Quán?
Ta thèm quá một chỗ 2 người... Quán sẽ để dành cho ta chứ Quán...
Ngoài kia, gió vẫn rì rào cùng với những đám mây Quán à?
" Người ta thường trồng những gốc cây cạnh bên nhau? Tại sao lại chỉ có cái cây đó đứng một mình ở đây vậy Quán? "
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ny9mZC83ZmRiNTlmNmFjYzVhNDIyYzmUsICwOTYwNzVkODQ3O DljOS5cUIbaBmUsICDN8S2lzmUsICyBUaGUgUmFpWeBnxZaXJ1 WeBWEgKFBpYW5vInagaMEKXx0mUsICnVl
Hoa Trà
24-02-2010, 09:51 AM
http://i927.photobucket.com/albums/ad117/tieutra1/s1122393841-1.jpg
Tự dưng nhớ quán trà bên kia, lầm lẫn sao lọt vào quán Tình Nhân bên đây. Muốn chọn một góc nào đó thoáng mát mà yên lặng. Muốn chọn một góc nào đó mà ta không thấy ai và không ai thấy ta. Chỉ là một góc lặng ấy để ta trầm tư. Muốn một thức uống gì đó không ngọt như lời nói của những người thích nịnh, không đắng như cuộc sống hiện tại, không chua chát như những gì ta đang phải đối mặt và không lạnh như những lúc ta cô đơn.
Ngoài cái tuổi 20 rồi mà ta vẫn không có một móng người yêu. Ta không thích đua đòi theo đám bạn... cũng như không thích đi sắm quần áo ăn diện theo mốt. Con mắt thoáng nhìn và lặng đi khi ta bước từ cửa quán vào đây. Ta chợt cảm thấy sợ yêu khi nghĩ về Mẹ. Nhưng rồi lại muốn biết cảm giác yêu là thế nào. Ta lại nghĩ tới tình yêu còn non nớt của đứa em gái mười lăm tuổi. Hẹn hò người yêu ba năm nữa sẽ đến với nhau... nhưng Mẹ thì lại ngăn cản vì tình yêu non nớt ấy không thành nếu em học không tốt mà chỉ nghĩ tới yêu. Cũng như ta, đang học và chưa thật sự đi làm.
Cái chữ yêu là gì? Đã có lúc ta lầm lẫn giữa yêu, mến và ngưỡng mộ. Đã có lúc ta thầm gởi món quà mà ta nghĩ là sẽ có lúc ta ra mặt và nói lên sự ngưỡng mộ của ta mà ta nghĩ là yêu. Đã có lúc ta viết những dòng thơ đối mà lại đặt những dòng yêu trong đó. Ta yêu thơ nhưng dường như không phải dùng thơ để yêu người. Và người có yêu ta không? Hay người cũng nghĩ khi đọc những dòng thơ của ta mà lầm rằng ta yêu người?
Quán trà chắc là sắp đóng cửa rồi đấy. Ta suy nghĩ miên man nơi góc nhỏ này mà không để ý tới những gì xung quanh cả.
rùa nhỏ
24-02-2010, 07:01 PM
nhận ra chị chứ :hihi:
Ừ, thì cứ gọi nhau là tình nhân đi em, bởi những yêu thương chỉ là trong ảo vọng. Người ta dễ dàng nhận ra nhau trong từng chiếc bóng. Người nối người - quán vắng - sẽ thêm vui.
Ừ, thì cứ gọi nhau là tình nhân thế thôi. Người với ta - dù chỉ là xa lạ. Kiếm chút bình yên và tránh xa những xô bồ ồn ã. Ta nhận ra người, trong khoảnh khắc...quán tình nhân.
Café đắng lòng....rồi lại tiếp tục nhé - những bước chân. Bởi tình yêu ko gì là mãi mãi. Café đắng môi cho một tình yêu - không - bao - giờ nhắc lại. Trút những ưu phiền - ở lại nhé - tình nhân....
có ! tất nhiên em nhận ra rùi. bwax nào em gọi một tách đen không đường nha chị. bữa nay em không gọi ! :so_funny::so_funny:
rùa nhỏ
24-02-2010, 07:26 PM
[I] http://i927.photobucket.com/albums/ad117/tieutra1/s1122393841-1.jpg
Tự dưng nhớ quán trà bên kia, lầm lẫn sao lọt vào quán Tình Nhân bên đây. Muốn chọn một góc nào đó thoáng mát mà yên lặng. Muốn chọn một góc nào đó mà ta không thấy ai và không ai thấy ta. Chỉ là một góc lặng ấy để ta trầm tư. Muốn một thức uống gì đó không ngọt như lời nói của những người thích nịnh, không đắng như cuộc sống hiện tại, không chua chát như những gì ta đang phải đối mặt và không lạnh như những lúc ta cô đơn.
Ngoài cái tuổi 20 rồi mà ta vẫn không có một móng người yêu. Ta không thích đua đòi theo đám bạn... cũng như không thích đi sắm quần áo ăn diện theo mốt. Con mắt thoáng nhìn và lặng đi khi ta bước từ cửa quán vào đây. Ta chợt cảm thấy sợ yêu khi nghĩ về Mẹ. Nhưng rồi lại muốn biết cảm giác yêu là thế nào. Ta lại nghĩ tới tình yêu còn non nớt của đứa em gái mười lăm tuổi. Hẹn hò người yêu ba năm nữa sẽ đến với nhau... nhưng Mẹ thì lại ngăn cản vì tình yêu non nớt ấy không thành nếu em học không tốt mà chỉ nghĩ tới yêu. Cũng như ta, đang học và chưa thật sự đi làm.
Cái chữ yêu là gì? Đã có lúc ta lầm lẫn giữa yêu, mến và ngưỡng mộ. Đã có lúc ta thầm gởi món quà mà ta nghĩ là sẽ có lúc ta ra mặt và nói lên sự ngưỡng mộ của ta mà ta nghĩ là yêu. Đã có lúc ta viết những dòng thơ đối mà lại đặt những dòng yêu trong đó. Ta yêu thơ nhưng dường như không phải dùng thơ để yêu người. Và người có yêu ta không? Hay người cũng nghĩ khi đọc những dòng thơ của ta mà lầm rằng ta yêu người?
I]
đọc những dòng này của bạn , tôi chợt cười. tôi cười không phải vì tôi thấy chuyện của bạn nó lãng nhách hay vô vị . tôi cười vì tôi thấy chính hình ảnh của mình , thấy được những dòng tâm tư của mình qua những dòng chữ của bạn. Một nụ cười buồn. thật buồn. tôi nghĩ vậy bạn à !
khi bước chân ra khỏi ngôi trường cấp ba yêu dấu , tôi hăm hở nghĩ và bước đi trên con đường mới mà chưa nghĩ sẽ có bao khó khăn đang chờ đợi mình. Những khó khăn ấy hiện tại đang vây lấy tôi. Và tôi chấp chới. Học hành , tình yêu , tình bạn và chính cuộc sống của tôi. Tôi luôn nói , học xong rùi mới bước tiếp sang ngưỡng cửa yêu. nhưng thật buồn vì nó dến không theo dự định. Nó đến quá sớm. và cũng như bạn , tôi lầm lẫn giữa yêu - thích - và ngưỡng mộ. và vì thế tôi nhận lấy phần đắng về mình. Buồn ! Thật buồn !!!:timvo::timvo:
Dù có phải chia xa, xin hãy cho em một lời đừng im lặng
Em chờ đợi
Vẫn góc quán quen ngày nào
Vẫn một ly nâu đá dù trời mùa đông giá lạnh
Và vẫn những câu hát ngọt ngào của Cẩm Ly
Quán àh
Xin cho em một góc vắng
Để em chờ đợi
Đợi người ấy đến
Đợi giây phút chia xa
Sẽ tốt hơn là cứ yên lặng mãi phải không?
Có lẽ ca khúc "Thà trắng thà đen" với giọng hát của Cẩm Ly sẽ hợp với tâm trạng em lúc này
cún_bayby
24-02-2010, 08:37 PM
tôi muốn ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh
k biết mình muốn uống gì, làm gì
Chủ Quán
24-02-2010, 09:01 PM
Dù có phải chia xa, xin hãy cho em một lời đừng im lặng
Em chờ đợi
Vẫn góc quán quen ngày nào
Vẫn một ly nâu đá dù trời mùa đông giá lạnh
Và vẫn những câu hát ngọt ngào của Cẩm Ly
Quán àh
Xin cho em một góc vắng
Để em chờ đợi
Đợi người ấy đến
Đợi giây phút chia xa
Sẽ tốt hơn là cứ yên lặng mãi phải không?
Có lẽ ca khúc "Thà trắng thà đen" với giọng hát của Cẩm Ly sẽ hợp với tâm trạng em lúc này
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/164678937_20056fb52f.jpg?t=1267069556Góc vắng một mình, một mình thôi
Đợi người xa vắng, mãi đơn côi
Lạnh một bờ ai không đủ ấm
Kẻ đi người ở đắng bờ môi
Em đang đợi một giây phút chia xa, nhưng quán tình nhân chẳng bao giờ làm chứng - cho những điều em phải chịu đựng, này em, sẻ chia với quán đi
Em đang đợi giây phút biệt ly ? Nhưng thà đừng chia tay để trái tim còn yêu thương mãi, rồi ngày mai trong những ngày hoang hoải, em sẽ giật mình - ta đã đánh mất ngày xưa. Ờ thì, có thể trong những ngày mưa, những bước chân thở dài vội vã, phố đắm mình trong những điều buông thả - còn em, lại đắng lòng mình - một mình em.
Cà phê sữa, hay cà phê đen ? http://vietnambranding.com/news/img3/1187258168_568410288_4224bb0e5f_m.jpgTất cả cũng chỉ gói gọn trong một từ - đắng. Có bao giờ em thấy mình chợt lặng, khi nghĩ về một ký ức xa. Ngày cũ rồi cũng sẽ qua, em cứ tìm gì trong bình yên đấy, rồi có một ngày em sẽ thấy, mình đã để lạc rất nhiều điều từ hôm nay.
Em à, tình cũ có thật sự là quá đắm say ?! Để em buông mình không thể rời khỏi nó, quán biết, quên là điều rất khó, nhưng em à, em sẽ phải quên ...!!
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS83Zi85N2Y4Yjk3ZDUwZjEwMDMwMjmUsIC4MzYxZDQ1MGUxY zhiMi5cUIbaBmUsICDN8VGjDoCBUmUsICdUngG6r25nIFRow6A gxJBlWeBnxD4WeBqpWeBSBMeXxmYWxzZQ
Chúng mình không còn yêu nhau thì thôi
Anh nói ra đi chẳng đem một lời
Có gì mà ngại anh ơi
Có gì mà đành gian dối
Em không hề kết tội anh đâu
Duyên tình không trọn gieo neo làm chi
Em cũng như anh sướng vui được gì
Chẳng thà đường tình đôi nơi
Em về trọn tình duyên mới
Còn anh đi cưới vợ là xong
Duyên kiếp đôi ta từ đây thôi bẽ bàng
Kỷ niệm chôn kín trong tim
Đời sẽ đổi thay và thời gian xóa mờ
Bận lòng chi mối duyên hờ
Duyên tình không trọn xa nhau là hơn
Gian díu chi thêm đớn đau tủi hờn
Có gì mà ngại anh ơi
Chẳng còn gì mà suy tính
Tình không thương xin đừng lụy vương
Nhưng quả đúng phải không Quán
"Duyên tình không trọn xa nhau thì hơn..."
Lắng nghe câu hát hàng trăm, hàng ngàn lần
Em chỉ chờ đợi như em vẫn luôn chờ đợi
Chờ đợi một điều hiển nhiên mà em đã hiểu quá rõ ràng
Nhưng em đang cố níu kéo chăng?
Đó không phải là cách của em
Chỉ cần một lời nói
Vậy thôi....
Sẽ qua đi như làn gió thoảng
Sẽ tan đi như một làn khói bay lên trong một ngày không gió
Cảm ơn Quán vì trong những phút cô đơn có một người chia sẻ
Ga_Bông
25-02-2010, 12:16 AM
Không biết nữa, không biết đến bao giờ nữa....!Thời gian đã sắp hết,tuổi học trò sắp hết,cũng là lúc tớ và ấy rời xa nhau.Sẽ không còn nhiều thời gian nữa.Mình không biết có cách nào để giữ ''you'' lại nữa. Mình đã cố gắng,cố gắng cười,khi...nhìn...nghe...nghĩ về cái việc ''you leave me''.Uh thì cũng cố mà nhớ rằng,học bây giờ,là quan trọng nhất. Gắng mà học,mà hạnh phúc,mà nhớ một thời học trò...mình bên nhau !
Chủ quán ! Cho tôi một cốc trà sữa thật lạnh, lạnh đến mức làm cho tôi quên hết thì càng tốt!
http://i927.photobucket.com/albums/ad117/tieutra1/s1122393841-1.jpg
Tự dưng nhớ quán trà bên kia, lầm lẫn sao lọt vào quán Tình Nhân bên đây. Muốn chọn một góc nào đó thoáng mát mà yên lặng. Muốn chọn một góc nào đó mà ta không thấy ai và không ai thấy ta. Chỉ là một góc lặng ấy để ta trầm tư. Muốn một thức uống gì đó không ngọt như lời nói của những người thích nịnh, không đắng như cuộc sống hiện tại, không chua chát như những gì ta đang phải đối mặt và không lạnh như những lúc ta cô đơn.
.
Chẳng phải là vô tình dừng lại quán rồi , mà là cả ngày hôm nay , cứ khi nò rảnh chút lại vào quán , đọc lướt qua , rồi lại đi ra. Để mỉm cười , chắc nhẩm là có ai - đó - đang - hạnh - phúc. Tự mình huyễn hoặc mình thôi !
Hì , đã có lúc muốn một cái góc nhỏ y như bạn , tìm chút bình yên giữa cái đất Hà Thành vốn nhỏ bé mà ồn ào này. Nhưng rồi chợt nhận ra , có lẽ chỉ có trong ảo tưởng. Nhưng mà vẫn cứ mong sẽ tìm lại đc , cũng như mình tự phép tìm hộ bạn một chỗ như vậy ! Xin lỗi chủ quán nhé , tớ lại tự ý rồi [ cười ]
http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:1ulXVRi4uGcgYM Có lẽ một góc nhỏ nơi đây sẽ khiến cho bạn cảm thấy dễ dàng hơn !
Về thức uống , thú thực chẳng nghĩ ra đc một loại nước nào cả. Và rồi chợt nhớ đã có ngưởi bảo mình rằng " Thanh khiết nhất vẫn cứ là nước ". Uh nhỉ [ cười ]. Vậy bạn có vui lòng ko nếu mình mang đến cho bạn một ly nước - ko ngọt , ko đắng , ko chua , và cũng chẳng lạnh !
http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2008/10/17405680_1.jpg
Yêu người - hay người yêu ta ! Một chút lặng - mong rằng sẽ tìm ra !
hoatrungnguyen
25-02-2010, 05:55 AM
Quán ơi! Chiều vàng đã tắt nắng rồi Quán à! Tớ lại về đây, góc nhỏ, ghế nhỏ bàn cũng lẻ loi nhỏ nhoi nữa... Tìm một chút bình yên và tĩnh lặng cho tâm hồn mình! Cái cảm giác cô đơn khó tả quá Quán à!
Không biết đã bao nhiêu đêm không ngủ được, mắt cứ chằm chằm nhìn vào cái màn hình máy tính đến mức mắt cũng thâm quầng lên vậy... Có lẽ tâm hồn không một chút yên bình nên cơ thể cũng chẳng bình yên...
Ước gì được ngồi kế bên hồ, nhìn ngắm những ánh sáng lung linh qua từng tán lá cây và nhâm nhi một ly cafe nóng, à còn nữa, một điếu thuốc cũng đủ Quán à, dù nó chẳng có lợi tí nào cho sức khoẻ í [Cười],
Không biết sao, bỗng dưng thấy Quán trở nên thân thương quá...
Có lẽ chẳng còn chỗ nào để cho mình được ngồi yên tĩnh nữa, chỉ có Quán thôi...
Nhớ hay là không nhớ, bỗng cảm thấy thật mơ hồ...
Yêu và hận... Tương lai và quá khứ...
Nhớ và Quên...
Sao... con người ta lại cứ thế Quán nhỉ? Mãi miết đi tìm những hoài niệm xưa cũ, mải miết đi tìm cây kiếm đã được ném xuống dòng sông, dù cho mạn thuyền có được đánh dấu ở đây? Nhưng....
[Phải chăng... Cây cỏ cũng hữu tình, chỉ có con người ta là vô tình nhất...]
[Một chút buồn... Còn ít ngày nữa thôi...]
Nhiều lúc cứ tự hỏi... Đường vào tình yêu nhiều chông gai và cũng nhiều những ước mơ thật đẹp... Vậy... Lối nào để bước ra khỏi ngôi nhà ấy, lối nào để có thể nhẹ nhàng bước ra khỏi tình yêu để tâm hồn vẫn toàn vẹn như trước khi bước vào... Tình Yêu không có lỗi, ta mới là người có lỗi...
[Chờ... đợi... điều gì đây???]
Quán Tình Nhân... vẫn vắng Nhân Tình... [Cười]
Xin một lần được chọn Quán làm nơi ru ngủ tâm hồn của ta Quán nhé...
Một chút thôi... một phút thôi... ta mệt quá....
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS82My9lNjM4MjViYWRlZDdhZWM1NTE0NDdjOGJkZDmUsIC3Y mUyOC5cUIbaBmUsICDN8Um9cUIbaBYW5jZSBJWeBiBUaGUgUmF pWeBnzEkMOgWeBiBUmUsICmFdUngaHx0mUsICnVl
snowfall
25-02-2010, 06:27 AM
to lữ khách : cảm ơn anh nhìu nhá :X
Lại dừng chân bên quán, lần này e muốn chọn cho mình 1 chỗ yên tĩnh và gần cửa sổ, để có thể nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài, nhìn mọi thứ biến đổi không ngừng nghỉ và lại suy nghĩ vu vơ về a :). Thực sự e không hiểu sao mình lại khắc a vào trong kí ức sâu như thế?!! Sao e hay nhớ ~ kỉ niệm với a như thế, bất kể đang ở đâu và làm j, những hình ảnh ấy cũng có thể hiện lên trong tâm trí e, những cái nắm tay, đan tay,hơi ấm của a và cái ôm hờ... không hiểu sao cứ hằn sâu trong e như vậy... e ước mình đc gục đầu vào vai a lần nữa, để cảm nhận đc bờ vai vững chắc, để thấy lòng bình yên đến lạ...
E cũng không biết mình muốn uống j nữa, quán cho e ly nước lọc trc đc không? :) ah, quán phát tặng e bài " have you ever " của Brandy nhé, cảm ơn nhiều lắm :)
.March
25-02-2010, 08:05 AM
[COLOR="DarkOrange"]
Tớ ko phải thần cũng ko phải thánh, tớ là một người bình thường và vô cùng bình thường. Tớ chưa gặp và cũng chẳng quen chẳng biết March.
Thế nhưng có lẽ tớ yêu March mất rồi
March àh, tớ muốn nghe March nói và cần nghe March nói, góc tớ ngồi torng quán cô độc và buồn bã lắm, hãy đến ngồi với tớ và hãy nói cho tớ nghe, bất cứ chuyện gì.
Tớ có thể hát, có thể đàn cho March nghe nếu March muốn, nhưng ko thể viết thơ tặng March vì March ko cần đến. Tớ sẽ ko cười và ko nói gì cả, tớ sẽ ko khóc chung hay làm bờ tựa nếu March ko cần
......
Thứ nhất : Cảm ơn ấy đã lặng im và lắng nghe tớ nói, cảm ơn vì đã nhẫn nại - tớ biết rất ít người có thể làm được điều đó :-)
Thứ 2: Yêu ư? ^^, tớ ko nghĩ thế đâu, hẳn ấy đang nhầm đấy, tớ cá với ấy rằng đó chỉ là cái cảm giác gần gũi khi bắt gặp những cảm xúc của nhau... Rồi một ngày cái cảm giác ấy sẽ trôi qua nhanh chóng, ta chẳng còn gì ngoài 1 chữ tình bạn :-).
Tớ không biết hat - nhưng tớ cực kì thích nghe nhạc, tớ chẳng biết đàn nhưng tớ lại rất rất hay nghe nhạc không lời - dường như chúng là cho tớ thấy nhẹ nhàng hơn.
Tớ sẽ vẫn ghé vào Quán, và tất nhiên sẽ chọn 1 chỗ ngồi - đối diện với bạn - được chứ? Chúng ta sẽ bắt đầu 1 tình bạn từ 2 người hoàn toàn xa lạ ^^". Và nhớ nhé, lúc tớ buồn hãy chỉ im lặng thôi. CÒn khi bình thường - chúng ta sẽ nói chuyện như 2 người bạn, sẽ kể cho nhau nghe những bộn bề của cuộc sống - nhé :-)
To Quán :
Cảm ơn Quán nhé, tớ sẽ là khách quen của quán dài dài đấy :hihi: , và có thể tớ sẽ giúp quán phục vụ những lữ khách vô tình dừng chân ^^
hương phù sa
27-02-2010, 05:52 AM
Em thích những gì nhẹ nhàng, không ồn ào nơi Quán...
À phải rồi...nhiều khi em muốn chạy trốn mà. Chạy vào kỷ niệm. Chợt muốn thu mình trong góc ấy...
Kỷ niệm chưa đủ đẹp để em mỉm cười, chưa đủ xót xa làm em bật khóc.
Có chăng vẫn chỉ là những khoảnh khắc đi giữa dòng người hối hả...em thấy mình lạc lõng...
Và...
Em không muốn hoà vào nó nữa đâu!
Em không muốn bị cuốn đi nữa!
Em sợ!
Em hèn nhát!
Em muốn trở về nơi Quán vắng!
Em muốn tìm lại Bình Yên, Niềm Tin, sự Chở Che!
Cho em lại được ngồi vào góc Quán tình nhân nhé...
Đã đến lúc em phải chạy trốn rồi...
Emmerald
27-02-2010, 08:03 AM
To Quán
Ít ngày không trở lại quán quen
Chẳng biết quán còn nhớ tôi hay chăng
Quán tiếp khách nhiều, bận lắm nhỉ
Tôi chẳng muốn phiền thôi ngồi tạm nghỉ ngơi
Ngắm phố phường mà lòng ngổn ngang suy niệm
Phố hôm nay sao có khác ngày thường
Có chút tình và chút yêu thương đạm bạc
Chợt bỗng yêu, yêu một góc nhìn không quen
Tách trà đắng hôm nào ngồi trong quán
Nghĩ lại hôm nay, ừ sao lại thấy ngòn ngọt
Quán có nhớ vị mặn từ đĩa bánh
Hình như hôm nay, chắc ko đủ một đời
Tách trà sữa mật hôm nào chưa tới
Thật lạ kì hôm ngọt lại thấy cay
Hôm nay tới ko biết phải kêu gì
Lòng hỗn loạn những suy nghĩ buồn vui
Ngồi góc lặng tôi tìm ko thấy Chủ
Nói một mình liệu chủ có chán tôi
Tôi sắp đi, đi một nơi xa lắm
Khi trở lại chẳng biết quán còn nhớ ko
Ngày hôm nay xin cho tôi một bài hát
“Tình yêu tôi hát” trong lòng người
To March
March đừng lo vì tình yêu của mình với March là tình bạn và là tình yêu, yêu theo cách riêng của mình, nó cũng có thể mất như bao tình cảm khác như March nói, nhưng ngay lúc này nó vẫn chưa phai nên xin hãy để nó như thế
Chúng ta là hai kẻ xa lạ và điều đó có thể thay đổi, March ko biết hát nhưng March thích nghe nhạc, tớ cũng thế nhưng dù biết hát tớ lại ko muốn hát. Vì khi hát là phải hát khi lòng thanh thản, đó là lúc tiếng nhạc đẹp nhất và hay nhất, còn tớ, lòng lúc nào cũng đầy những suy nghĩ trầm mặc, nốt nhạc sẽ bị lạc tông và mất đi vẻ đẹp của nó, thế thì thà tớ đừng hát
Tớ cũng thích nghe nhạc không lời March àh, nhưng March biết không, những nốt nhạc thanh cao đó làm tớ bật khóc, làm tớ quên đi thực tại, một thực tại mà tớ muốn bỏ trốn. Tớ đang ngồi đây March à, trong quán này con người này đang ngồi đây, nhưng sự thật là nó ở xa, xa lắm , có muốn níu kéo lại cũng ko được
Tớ từng hỏi “phải quán tình nhân phải là quán nhân tình”, có lẽ tớ một nhân tình êm ái, nhẹ nhàng chứ ko phải toan tính, lừa lọc như sự đời vốn có
Tớ nói đây mà tớ chẳng biết tớ nói gì, nếu March ngồi đối diện với tớ lúc này thì xin hãy quay mặt đi, đừng nhìn và đừng nói gì cả, vì lúc này lời nói của tớ thật rối rắm và khuôn mặt tớ rất xấu xí
Và lời cuối cùng, rất biết ơn March đã đến chia sẻ góc cô độc này cùng tớ, lúc nào vui thi thoảng hãy gọi món trà mật ong nhé, tớ từng gọi rồi, vị kì lắm, khó uống cực, nhưng hãy tin, một lần trọn một tách March sẽ ko thể quên vị ngọt cuối cùng dịu nhẹ của nó
Thân
~Emme~
Chủ Quán
27-02-2010, 08:51 AM
To Quán
Ít ngày không trở lại quán quen
Chẳng biết quán còn nhớ tôi hay chăng
Quán tiếp khách nhiều, bận lắm nhỉ
Tôi chẳng muốn phiền thôi ngồi tạm nghỉ ngơi
Ngắm phố phường mà lòng ngổn ngang suy niệm
Phố hôm nay sao có khác ngày thường
Có chút tình và chút yêu thương đạm bạc
Chợt bỗng yêu, yêu một góc nhìn không quen
Tách trà đắng hôm nào ngồi trong quán
Nghĩ lại hôm nay, ừ sao lại thấy ngòn ngọt
Quán có nhớ vị mặn từ đĩa bánh
Hình như hôm nay, chắc ko đủ một đời
Tách trà sữa mật hôm nào chưa tới
Thật lạ kì hôm ngọt lại thấy cay
Hôm nay tới ko biết phải kêu gì
Lòng hỗn loạn những suy nghĩ buồn vui
Ngồi góc lặng tôi tìm ko thấy Chủ
Nói một mình liệu chủ có chán tôi
Tôi sắp đi, đi một nơi xa lắm
Khi trở lại chẳng biết quán còn nhớ ko
Ngày hôm nay xin cho tôi một bài hát
“Tình yêu tôi hát” trong lòng người
Quán sẽ nhớ bạn, sẽ luôn là như thế, nếu không thì đâu còn là nơi mà bạn tin tưởng gửi gắm những cảm xúc của mình nữa, phải không.
Bạn cứ đi xa, quán thì cứ hoài ở lại. Nhưng cho dù bạn đi đâu chăng nữa, chỉ cần bạn luôn nhớ Quán, thì Quán sẽ luôn luôn chờ đón bạn trở về - nhất định là như thế
Tình yêu tôi hát dành cho bạn.
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC9lMS80ZTE0MzJiNDk3ODEzM2YzMTMwY2QzZjM1NTliYmViN i5cUIbaBmUsICDN8VMOsWeBmggWmUsICOqdSBUw7RpIEjDoXR8 VGjDdUngXkgQ2hpIC0gVMO0IE1pWeBmggxJDhdUng6ljfGZhWe BHNl
.March
27-02-2010, 08:55 AM
To Emmeral :
Có đôi khi buồn, người ta vẫn nghêu ngao hát để quên rằng mình đang buồn đấy. Chẳng biết ấy đã từng làm thế chưa, nhưng tớ thì đã hơn 1 lần làm vậy. Đúng, chúng ta là 2 người hoàn toàn xa lạ, chỉ bắt gặp nhau ở 1 khoảnh khắc nào đó trong dòng suy nghĩ. Và theo thời gian, mọi thứ sẽ trôi đi, sẽ mờ nhạt dần trong trí nhớ của con người. Nhưng dù sao thì chúng ta cũng nên vui vì đã từng có thời gian là bạn - nhỉ ^^".
ẤY đang buồn phải không? Tớ sẽ ko quay mặt đi như ấy đã yêu cầu đâu. Có thể ấy sẽ ghét tớ vì điều đó - nhưng kệ. Tớ sẽ nhìn thẳng mào mắt ấy, và chẳng nói gì cả.Tớ tin rằng 1 lúc nào đó ấy sẽ nhận ra điểm mạnh mẽ trong tâm hồn của mình. Ai cũng mạnh mẽ !
Tớ sẽ ngồi đây, góc quen này nhé. Chúng ta như 2 người khách lãng du ý, biết đâu 1 ngày nào đó , không hẹn mà gặp, tớ và ấy sẽ cùng đến góc quán vào 1 thời điểm nhỉ? CÙng ngồi chung và nhấm nháp thức uống mà mình yêu thích. Tớ hay vào quán lúc khuya vắng người. Ấy thì sao? Ây đi rồi nhỉ , giờ tớ mới đến được . Tớ lại phải ngồi 1 mình rồi :")
Ah, hôm nay để tớ mời ấy nhé, trà sẽ làm ấy nhẹ nhàng hơn. Tớ để đây, khi nào ấy đến, ấy cứ tự nhiên mà dùng nhé , tớ cũng đã dặn phục vụ rồi, họ sẽ làm ấm lại trước khi ấy thưởng thức ^^"
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/cafe/1902.jpg
Và lắng nghe cùng tớ ca khúc này nhé :hihi:
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/52/nhac nuoc ngoai/Right%20here%20waiting%20for%20you%20-%20Richard%20Marx.mp3
Mây Phiêu Lãng
27-02-2010, 09:01 AM
Lơ ngơ vào quán vài lần rồi, rồi lại lầm lụi bước ra. Tớ hình như không có duyên với quán gọi là "Tình nhân" đâu chủ quán ạ ^^"
Có thể cho tớ ngồi nghe ké nhạc và uống tạm trà đá miễn phí không?! Hiện nay tớ đang là người nghèo nhất thế gian bạn ạ.... Y___Y
.March
27-02-2010, 09:05 AM
Em sẽ phục vụ kaka :D
2 trà đá nhá, em 1 và kaka 1 :D
http://www.suctrevietnam.com/Modules/CMS/Upload/14/107/2007_5_30/trada370.jpg
Hạt hướng dương :D , tính chọn hạt dưa cơ mà hình như bị lên án là độc hại :D
http://www.amthuc365.vn/forums/imagehosting/1448b61cbd8c618.jpg
Trang Sassy
27-02-2010, 03:36 PM
Lâu lắm rồi, vào HHT không còn lượn lờ nhiều nơi..Chỉ dừng lại những nơi quen thuộc,tìm kiếm những cái tên, những ng bạn quen thuộc r lại mải miết chạy đua cùng thời gian.
Bước chân vào Quán ,tự dưng thở hắt ra như trút được gánh nặng..
Cho em 1 góc gần cửa sổ, nơi nào thật nhiều gió..
Và một bạc sỉu kèm theo 1 điếu thuốc lá :)
...
Dạo này em bị mất đi khả năng chia sẻ mọi chuyện và cảm xúc của mìh vs người khác.Bị ức chế thần kinh vì ko thể giải toả tâm lí ra ngoài..
Hãy tặng riêng 1 thứ gì đó cho em,để khiến em bình tâm trở lại,Quán nhé :D
giAnG_cOi
27-02-2010, 11:28 PM
bước vào quán......ko quen,1 vị khách như em,buồn,cô đơn,nhớ ng yêu,...........cho em 1 bàn riêng,nơi em có thể cảm nhận và chia sẻ..........cho em 1 cốc cà phê,cảm nhận đc vị đắng của cuộc sống,vị ngọt của tình yêu.
huongduong67
28-02-2010, 02:47 AM
cảm ơn Quán đã cho mình thức uống mình cận Mình rất hài lòng. bây giờ mình đang cảm thấy dần sự ngọt ngào từ gia đình và bạn bè. Quán hãy là 1 người bạn thân của Hướng Dương nha. Nếu Quán có thật ngoài đời thì hay biết mấy. Nhưng trong thế giới onl cũng có điều hay vì Quán cũng giúp rất nhìu người nói lên dc những điều khó nói. Hãy phát huy tiếp nha Quán Tình Nhân dễ thương. ^^
Chủ Quán
28-02-2010, 06:57 PM
Lâu lắm rồi, vào HHT không còn lượn lờ nhiều nơi..Chỉ dừng lại những nơi quen thuộc,tìm kiếm những cái tên, những ng bạn quen thuộc r lại mải miết chạy đua cùng thời gian.
Bước chân vào Quán ,tự dưng thở hắt ra như trút được gánh nặng..
Cho em 1 góc gần cửa sổ, nơi nào thật nhiều gió..
Và một bạc sỉu kèm theo 1 điếu thuốc lá :)
...
Dạo này em bị mất đi khả năng chia sẻ mọi chuyện và cảm xúc của mìh vs người khác.Bị ức chế thần kinh vì ko thể giải toả tâm lí ra ngoài..
Hãy tặng riêng 1 thứ gì đó cho em,để khiến em bình tâm trở lại,Quán nhé :D
Gánh nặng cuộc sống, gánh nặng của tất cả những gì chúng ta phải trải qua hàng ngày. Chúng ta phải http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/1208692984.jpg?t=1267406422chấp nhận và sống cùng với nó em ạ.
Em cứ mải miết đi tìm những điều quen thuộc mà có lẽ lần nào đó vô tình em bỏ qua những điều mới mẻ.
Cũ là không thể quên, nhưng mới thì luôn luôn đến.
Góc cửa sổ đầy nắng và nhiều gió, nơi đấy quán đã treo một chiếc chuông gió. Em biết vì sao không, vì quán muốn em nghe gió kể chuyện, kể về câu chuyện về những miền gió đã đi qua - về những miền đất luôn luôn mới.
Hãy lắng nghe những câu chuyện của gió, hãy kể cho gió nghe câu chuyện của em để gió mang nó đi thật xa, thật xa em nhé...!!
thưởng thức bạc sỉu
http://www.vietathome.com/uploadfiles/NewsFolder/4111538010_b_c_x_u_s_i_b_t.jpg
và thuốc lá của em (hút in ít, con gái hút thuốc nhiều không tốt đâu em ạ)
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/520_by_13BlackGothic.jpg?t=1267406309
Em mở lòng với quán và với mọi người, em sẽ được nhận lại đúng những gì em đã cho đi.
Cảm nhận Somewhere over the rainbow do Shayne Ward trình bày
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC8wNC8wMDRlODhkNGQwNjQ3NGQ3ZDMwOWZmYjlhNDQ4ZTFlN y5cUIbaBmUsICDN8T3ZlmUsICiBUaGUgUmFpWeBmJvInagaMEd 3xTaGF5WeBmUgV2FyZHxmYWxzZQ
Và hãy mơ ước về một nơi nào đó bên kia cầu vồng …!!!
hoatrungnguyen
28-02-2010, 10:13 PM
Đã có đôi lần tự hỏi! Sau những mệt nhoài của cuộc sống, sau những bon chen, ta cần gì? Phải chăng chỉ cần 1 chút bình yên, một nụ cười, 1 vòng tay ấm áp!
Hà Nội dạo này thời tiết thất thường thật,lúc lạnh giá,lúc lại nóng quá...
Ta vẫn thường đi về trên những cung đường đó Quán à, những con đường tràn đầy nỗi nhớ, những con đường ước mơ còn dang dở...
Vẫn hằng đêm gọi tên em trong những cơn mộng mị, giật mình tỉnh giấc mới biết bên cạnh mình chẳng có ai... [Cười!]
Gọi tên em
Khi ban mai nắng lên
Khi sương rơi giữa đêm
Gọi mãi những khi hòang hôn
Có góc quán nào để ngắm nhìn về những kỷ niệm, có góc quán nào để ta tìm 1 chút niềm tin, có... không??? Phải chăng tất cả chỉ là huyễn hoặc bản thân...
Không muốn mãi chìm trong điệu buồn của những bản nhạc không lời nữa...
Nhẹ nhàng, mạnh mẽ, đầy tâm trạng... Xin tự phục vụ 1 bản Balad nhé...
À! Cho ta xin một đồ uống đi Quán ơi... Gì cũng được... Ta vốn dễ tính mà... [Cười]
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC9jYi80Y2JiNzQwMGM1MWIxY2M5NzgyNzA4OWZmODmUsIC5N jA1OC5cUIbaBmUsICDN8R-G7jWkgVMOqWeBiBFWeBXxWxakgUXXhdUng5FjIFZp4WeBdUngH dHx0mUsICnVl
shmily_sily
01-03-2010, 06:35 AM
" Đừng bao giờ ngừng nhớ, vì khi ngừng nhớ, nghĩa là ta không còn yêu họ nữa..."
...
Sự thật là không một giây phút nào em thôi ngừng nhớ! Nghĩa là em còn rất yêu, phải không Người?!
Mỗi lần Người ghé chân qua nỗi nhớ là mỗi lần em cảm thấy chạnh lòng đến cùng cực...
Liệu em có còn đủ sức để chịu đựng? Em...không biết...không biết...
.
.
.
Quán này!
Tôi cần một nốt lặng trong thảnh thơi-Tôi cần một bình yên trong nỗi nhớ-Có không nhỉ?
Ừh! Đúng rồi! Quá khó cho những điều như thế!
Thôi được!
Vậy tôi cần một nơi:
-Để những giọt nước mắt được một lần lăn dài trên 2 gò má mà không cần giấu giếm, che đậy! Vì hơn ai hết, tôi biết mình cần một chút ấm nóng cho cái được gọi là nỗi nhớ...
-Để tiếng khóc được bật ra khỏi nghèn nghẹn nơi cổ họng và bờ môi đang ghì chặt đến bật máu.
Tôi muốn đối mặt với hết thảy để thấy mình còn mạnh mẽ mà bước tiếp trong niềm nhớ!
Giờ, tôi muốn được khóc tu tu như một đứa con nít ấy, Quán àh!
.
.
.
Lúc này, nỗi nhớ vỡ òa rồi!
Người biết không?!
BBlueNo1
02-03-2010, 12:00 AM
Một ngày cũ đã qua để nhường đường cho một ngày mai đang đến...
Một quá khứ cũng sẽ qua đi để nhường chỗ cho một tương7 lai đang đến gần...
Ta không lang thang đi tìm mộng,...
Ta không cô đơn khi đêm dài...
Ta chỉ buồn ,chỉ nhớ,vu vơ một chút...
Chỉ để nhớ rằng mình còn một trái tim để yêu thương,một trái tim để nhớ về một thời đã xa..
Kỉ niệm...
Ghé vào Quán ,không chỉ để nhâm nhi một tách trà,ghé vào Quán để ngắm nhìn mọi người qua lại,ngắm nhìn những khách lãng du đang gửi gắm tâm sự của mình vào Quán,để thấy rằng mình đang...không cô đơn...
Mắt ướt_31
02-03-2010, 04:29 AM
Quán ơi, anh đi thật rồi...........đi thật rồi quán ah. Em sẽ không còn nhảy cùng với anh, sẽ không còn những lúc trò chuyện với anh......! Anh đi, đi theo tiếng gọi của nước nhà, đi để chạy trốn cái thực tại, đi để "anh bớt nhát hơn"..............!
Tình cờ em gặp anh trong au. Anh khác, khác những người em nhảy cùng. Anh không nói những lời nhạt nhẽo vô vị, nhảy cùng với anh thật thích, ở đó chỉ có nhạc và tiếng cười. Rồi từ lúc nào, em trông ngóng cái nick của anh hiện lên. Lâu rồi em mới nếm lại cảm giác thấp thỏm chờ 1 người. Anh nào hay nào biết, anh gọi đó là sự tình cờ, vì mỗi lần anh nhảy là lại gặp em, mà thật ra thì.........tình cờ đó do em sắp đặt.
Anh đi, khi em chưa kịp trao quyển sách cho anh. Anh nói anh không dám gặp em.........haizzzz.
Em hụt hẫng khi vô au, nước mắt em trộm rơi khi biết mình đang mong chờ điều không thật. Lần đầu tiên, người trong thế giới au làm em bật khóc.
Uk thì anh đi rồi anh lại về, phải không quán. Nhưng em đủ lí trí để nhận thức được con đường em đang đi. Chỉ là đôi khi cảm xúc nó đi rong làm em rối bời. Tình cảm mới nhen nhú kia em sẽ dập tắt nó. Điều em sẽ làm.....nhưng sao nước mắt em vẫn cứ rơi thế quán.
Tìm dùm em nơi trên cao quán nhá. Cho gió cuốn đi giọt nước mắt nóng hổi kia. "Nhánh lan rừng" lâu rồi em không nghe, có thể bật dùm em không quán. Ah, chỉ cần li nước lọc thôi quán ah. Em khóc nãy giờ khát lắm và cũng chẳng muốn ăn uống gì.
Uk thì khóc đó rồi em sẽ lại cười.
bLueseasun
02-03-2010, 06:30 AM
Con người ta sao cứ mãi tìm cho mình 1 góc khuất nào đó để cảm nhận cái bình yên, có phải nó đồng nghĩa với sự lãng tránh? Yêu.. Không yêu... yêu... sao thấy dài quá. Quãng đường mình đi qua tự dưng dài bất tận. Phía trước còn không, đoạn đường dài như thế?
Hôm nay biển buồn lắm, có phải biển lại là biểu tượng cho nỗi buồn. Khi ngta buồn, ta lại tìm về với biển. Chỉ để nghe những cơn sóng rì rào dịu êm, chỉ hét thật to thật sảng khoái, để ngắm những đôi tình nhân kia hand in hand bước đi trên bãi cát mềm mại.
Gió! Cứ mãi thổi từng cơn lướt qua mái tóc, tựa như ai đang vuốt ve, êm... mãn nguyện. Cứ m6o4i lần xáo trộn, em lại tìm về biển trong kí ức của mình, để một lần cảm nhận cái bình yên...
Cứ mỗi lần mệt mỏi, em muốn bàn chân mình chạm sóng, để những cơn sóng ấy vỗ vào mình, an ủi, để thức tỉnh một tâm hồn đang ủ dột kia. Em thích vẽ hình trái tim đôi trên bờ cát, để mỗi lần sóng xô bờ kéo trái tim ấy về với biển - lời hẹn ước tình yêu.
Em vẫn thích một lần đi dạo trong công viên vào mùa thu anh ạ. Mùa thu vàng rợp sân, dòng xe chạy qua vội vã, miên man dòng cảm xúc khi dừng lại chờ đèn đỏ và để ngắm nhìn chiếc lá vàng vô tình rơi trước mặt. Đã bao mùa thu đi qua, em vẫn thế. Chỉ có một cái gì đó đã thay đổi.....
Em vẫn thích chạy xe ì ạch qua con đường ấy, chỉ đủ để nhìn thấy người ngồi sau ôm người ngồi trước,... và nở 1 nụ cười hạnh phúc
Từ lâu rồi mình không có cảm giác ghen tị những người khác khi họ có đôi nữa mà bỗng nhiên mình lại nhìn và mỉm cười, cười vì họ hạnh phúc,...
Em vẫn thích ngồi cái bàn ấy, một ly nến, một tách lipton sữa và một ly xí muội sữa.... Ngoài kia, bình minh ló dạng trên mặt biển
mickey1011
02-03-2010, 06:34 AM
Hôm nay vô tình ghé ngang Quán ...
Quán àh, hôm nay tớ có nhiều thứ trong đầu quá...
Tớ không biết bây giờ mình muốn gì nữa...
Quán có thể cho tớ một ly cafe đen được không ?
Àh, nhớ bỏ một chút bình yên vào ly cafe đen đấy
Và chỗ nào thật khuất, thật yên tĩnh, Quán nhé
Lâu rồi...
Không còn nhớ cái vị cafe đen...
Có phải cuộc đời cũng đắng như cafe đen không?
Quán có thể tắt đèn ...
Và thắp một cây nến ở bàn tớ thôi được không ?
Hôm nay là sinh nhật 1 người rất đặc biệt ...
Mà tớ thì không thể nói :
"Chúc anh sinh nhật vui vẻ"
Anh à ....
Em xin lỗi vì em đã quá vô tâm ...
Em xin lỗi vì em không thể làm gì để làm anh vui cả ...
Em chỉ có thể âm thầm chúc anh sinh nhật vui vẻ thôi ....
phungcononline
02-03-2010, 07:50 AM
Vô tình ghé chân vô quán, đọc đc biết bao nhiêu dòng Đồng Cảm với mình,mình vui lắm mặc dù ngày hôm nay là ngày buồn nhất của cuộc đời! Quán ơi,tại sao khi chưa đc Yêu ng ta lại rất đc muôn Yêu,trao yêu thương và sự quan tâm,còn khi Yêu rồi thì:" Lạy Thượng Đế cho con quên đc cô ấy,quên đc những j đau thương mà cô áy đã gây ra cho con và những j con đã gây ra cho cô ấy!
Si Tình
Đêm khuya có một gã khờ.......
Uống trăng rồi khóc trong thơ đời mình..........
Uống thơ rồi khóc cuộc tình...............
Uống tình rồi khóc một mình dưới trăng............
Tạm Biệt Em
Ngồi một mình xếp mãi đc chữ "Yêu"
Gió buổi chiều thổi chữ Yêu tan tác
Nếu mai này em thuộc về ng khác
Anh mỉm cười Số Phận phải ko em................
Thôi xa rồi tình ơi xin vĩnh biệt.
có còn gì lưu luyến bước chân ai ?
có còn chăng .... nước mắt suốt đêm dài !
để che lấp mối tình sầu ngang trái
Đã biết, tại sao anh mãi chờ?
Để rồi đêm lạnh mãi bơ vơ
Để ai đứng ngóng trong nhung nhớ
Để sóng trong tim mãi xa bờ.
==> Biết vậy nên anh đừng mãi chờ
Để trong đêm lạnh khỏi bơ vơ
Để cho nhung nhớ không còn nữa
Để sóng xa bờ, sóng cuốn đi!
Cuối cùng chốt hạ câu:"Tạm biệt em yêu- Tôi xin Closed Heart".
Trong Quán có phục vụ không cho tôi 1 ly Cà Fê Đắng giống như cuộc tình của tôi đc không!
" Tiện thể ai chỉ em cách up chữ kí ko? Có trong Hồ sơ rồi mà ko biết up"
kunnie
03-03-2010, 08:24 AM
đã lâu không gặp anh.. đến khi gặp lại chẳng biết nói gì
phải chăng mình quên nhau rồi
phải không anh?
Witness Star
04-03-2010, 09:57 PM
Đã có đôi lần tự hỏi! Sau những mệt nhoài của cuộc sống, sau những bon chen, ta cần gì? Phải chăng chỉ cần 1 chút bình yên, một nụ cười, 1 vòng tay ấm áp!
Hà Nội dạo này thời tiết thất thường thật,lúc lạnh giá,lúc lại nóng quá...
Ta vẫn thường đi về trên những cung đường đó Quán à, những con đường tràn đầy nỗi nhớ, những con đường ước mơ còn dang dở...
Vẫn hằng đêm gọi tên em trong những cơn mộng mị, giật mình tỉnh giấc mới biết bên cạnh mình chẳng có ai... [Cười!]
Gọi tên em
Khi ban mai nắng lên
Khi sương rơi giữa đêm
Gọi mãi những khi hòang hôn
Có góc quán nào để ngắm nhìn về những kỷ niệm, có góc quán nào để ta tìm 1 chút niềm tin, có... không??? Phải chăng tất cả chỉ là huyễn hoặc bản thân...
Không muốn mãi chìm trong điệu buồn của những bản nhạc không lời nữa...
Nhẹ nhàng, mạnh mẽ, đầy tâm trạng... Xin tự phục vụ 1 bản Balad nhé...
À! Cho ta xin một đồ uống đi Quán ơi... Gì cũng được... Ta vốn dễ tính mà... [Cười]
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC9jYi80Y2JiNzQwMGM1MWIxY2M5NzgyNzA4OWZmODmUsIC5N jA1OC5cUIbaBmUsICDN8R-G7jWkgVMOqWeBiBFWeBXxWxakgUXXhdUng5FjIFZp4WeBdUngH dHxmYWxzZQ
Xin phép Quán cho tôi phục vụ người khách này - người khách đang tìm một chút niềm tin nơi Tình Nhân Quán :D
Như bạn, tôi cũng là một người khách qua đường, dừng chân bên Quán, dù đã quá quen với cái cách ngồi đơn độc một mình trong Quán Tình Nhân, nhưng nay, nhận ra cũng có người cùng tâm trạng, tôi xin phép mời bạn cùng ngồi. [cười]
Cho tôi gọi bạn là "bạn tâm giao" trong khoảng thời gian gần bên nhau, chia sẻ những cảm xúc, hoặc là chỉ lặng thinh nhìn từng đợt sóng biển, cảm giác xung quanh mình ấm nồng hơi muối, tự thả cho hồn bay về đâu đâu chẳng biết. [cười] Nhưng vẫn cùng ngồi nhé, "bạn tâm giao". [cười]
http://www.vnnhahang.com/HinhAnhQuan/quantre_hinh2.jpeg
Chúng ta là những người trẻ, nên có thể sống thật vui vẻ, yêu thương thật nồng nàn, làm việc thật hăng say. Bởi vì hiện giờ, chúng ta luôn được phép nói rằng: "Chúng ta còn rất trẻ". Đừng chìm đắm trong quá khứ, kỷ niệm, nó chẳng nuôi sống được trái tim và chẳng cho chúng ta hạnh phúc. Cái chúng ta cần hướng đến là tương lai, một tương lai thật sự tốt đẹp dành cho mỗi chúng ta.
Nào, thức uống của bạn - của tôi: Hai cốc vodka. [cười]
http://www.vodka.com.vn/img/image/AnhTinTuc/cham_coc_1_19_1-267x300.jpg
hoatrungnguyen
04-03-2010, 10:00 PM
Vậy là ta lại trở về HN :D
Vậy là... ta lại đến đây cùng với Quán!
Vậy là... Vẫn 1 bàn - 1 Ghế - 1 góc tối
Nhưng...
Bên cạnh ghế cô đơn vẫn còn 1 chiếc ghế đợi chờ...
Bên cạnh bàn cô đơn vẫn còn một ly nước uống còn dang dở...
Uhm... Vẫn góc tối ấy, để suy nghĩ lại về những gì ta đã trải qua!
Đã không còn lo lắng về bản thân mình nữa!
Đã không còn lo sợ sẽ mang đến bất hạnh cho người khác nữa!
Ta lại được là chính ta Quán à!
Nhớ quá! Thèm quá!
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Mi9kNS8yZDVhNGYxZGVlZDA3ZWVkZTBiZTAxZjBjODNiZWVjZ i5cUIbaBmUsICDN8R8OzYyBU4WeBdUngRaXxOZ3V54WeBdUngF WeBiBI4WeBqjaSBQaG9dUngZ3x0mUsICnVl
rùa nhỏ
06-03-2010, 04:28 AM
Thỉnh thoảng có ghé qua quán nhưng chẳng làm gì , chẳng gọi gì để nhâm nhi cả. Chỉ đặt chân vô cửa quán , quan sát xem mọi người đang làm gì rùi rảo bước chân ra khỏi quán. Thế thui ! Vì tôi sợ cái cảnh phải cô đơn một mình nơi góc quán. Chợt thèm một chút men bia. Nhưng lại nhớ là chẳng uống được. Chỉ một chút men bia thôi là đã say mèm. Vậy mà vẫn thèm. Nhưng lại chẳng dám uống. Vì sợ say. Có khi nào đó thả lỏng cơ thể mình , uống thật say để quên hết mọi buồn tủi không nhỉ ? Chắc là chẳng bao giờ dám làm điều ấy. Nên đành tìm một chút cay đắng trong tách cà phê đen không đường . Chủ quán ơi ! Lần này tôi lại vào quán. Nhưng sẽ không đi ra ngay như mọi lần. hãy cho tôi một tách đen với một chút đường nhé. Một chút thui , để không thấy quá đắng nhưng lại chẳng thấy quá ngọt ! Vậy nhé ! làm phiền chủ quán !!!!
ntbha2006
06-03-2010, 04:47 AM
quán cũ tôi về đây....
bên ly cafe quen thuôc...
ngồi nghĩ suy một mình...
vị cà phê vẫn đăng...
hương cà phế rất ngậy
nhâm nhi một vài thìa
cuộc đời thật vui nhộn
mọi ưu buồn tan biến
cuộc đời vui trở lại
nhìn quán thấy thân thương
quán tình nhân yêu dấu
tôi chẳng hề cô đơn
girlthjkshock
09-03-2010, 05:05 AM
Quán àh...!
Vô tình chợt nhận ra dường như tớ đã sai...
Khi hôm nay... tình cờ... bắt gặp ánh mắt của cậu ấy...
Đôi mắt ấy... lần đầu tiên nhìn tớ lạnh lùng đến vậy...
Uh...! Phải rồi...! Tớ đã sai...
Mãi bắt mình đuổi theo cái quá khứ phù du...
Cái quá khứ nước mắt nhiều hơn nụ cười... nỗi đau nhấn chìm hạnh phúc
Cái quá khứ mà tớ cứ ngỡ sẽ mang cho tớ bình yên...
Và... tớ buông hiện tại...
Cậu ấy vẫn ở bên sẻ chia cùng tớ mọi nỗi đau...
Bất cứ khi nào tớ cần... cậu ấy sẵn sàng có mặt...
Chưa bao giờ bỏ rơi tớ... ngay cả khi đất trời tối sầm trước mắt...
Mặc kệ lời mọi người... cậu ấy chỉ mong tớ được vui...
Tình cảm dành cho cậu ấy trong tớ đã lớn dần lên...
Nhưng tớ nào biết đâu... vẫn cứ vùi mình trong quá khứ...
Nhẫn tâm... vô tình... lạnh lùng... và ngu ngốc...
Tớ tự tay mình vứt bỏ hạnh phúc của chính mình...
Giờ mới nhận ra... Quán àh... liệu có quá muộn không...?
Khi ánh mắt cậu ấy giờ đây nhìn tớ lạnh lùng hơn băng tuyết...
Khi cậu ấy đi ngang qua tớ như người không quen biết...
Khi tớ đã làm cậu ấy tổn thương...
Bạn bè cậu ấy bảo tớ rằng...
Bề ngoài vậy thôi... nhưng tình cảm dành cho tớ trong cậu ấy vẫn nguyên vẹn...
Chỉ cần tớ lại mở lời...
Cậu ấy sẽ thứ tha...
Quán àh... tớ biết phải làm gì đây...?
Buồn rười rượi... tâm sự tớ chỉ biết tỏ bày cùng Quán...
Mong một cái gì đó uống cho vơi niềm hối tiếc...
Mong một bài hát để vơi đi khắc khoải...
Mong một lời khuyên...
I'm Yours
09-03-2010, 06:44 AM
Gần bị đuổi việc rồi :)
Quán có vui vẻ nhận vị khách thất nghiệp này làm tay phục vụ bàn của quán đc ko ?
Cái tháng quái quỷ gì thế này ! Bao nhiêu việc xui xẻ đến , cứ như là có gì đó cản trở. Hazzz ! Chết tiệt thật. Mình có làm gì sai đâu chứ. Nếu bảo rằng mình bướng , uh thì là đúng là bướng. Mình bướng trong những cái đúng chứ ko phải là sai. Chưa bao giờ những cái sai mình cãi , dù chỉ là nhỏ nhoi. Chẳng nhẽ cứ phải nhịn ah [ cười ]. Ko làm thì thôi , mình làm quán khác cũng ok mà :so_funny: Mình có đủ năng lực để làm những công việc khác với mức lương cao hơn :so_funny:
Quán ah , hôm nay xin chút bình yên nơi quán. Xin quán cho một chỗ góc khuất nơi cửa sổ , có thể nhìn ra đc bầu trời cao xanh ngát , để mình nhận ra rằng mình vẫn còn nhiều cơ hội phía trước.
Và xin quán , cho một bài hát của Quang Lê - cùng với lời chúc tốt lành [ cười ] dỹ nhiên là mong sẽ miễn phí đồ uống rồi. Vì vị khách này nghèo rồi quán ơi [ cười ]
Witness Star
09-03-2010, 07:20 PM
Gần bị đuổi việc rồi :)
Quán có vui vẻ nhận vị khách thất nghiệp này làm tay phục vụ bàn của quán đc ko ?
Cái tháng quái quỷ gì thế này ! Bao nhiêu việc xui xẻ đến , cứ như là có gì đó cản trở. Hazzz ! Chết tiệt thật. Mình có làm gì sai đâu chứ. Nếu bảo rằng mình bướng , uh thì là đúng là bướng. Mình bướng trong những cái đúng chứ ko phải là sai. Chưa bao giờ những cái sai mình cãi , dù chỉ là nhỏ nhoi. Chẳng nhẽ cứ phải nhịn ah [ cười ]. Ko làm thì thôi , mình làm quán khác cũng ok mà :so_funny: Mình có đủ năng lực để làm những công việc khác với mức lương cao hơn :so_funny:
Quán ah , hôm nay xin chút bình yên nơi quán. Xin quán cho một chỗ góc khuất nơi cửa sổ , có thể nhìn ra đc bầu trời cao xanh ngát , để mình nhận ra rằng mình vẫn còn nhiều cơ hội phía trước.
Và xin quán , cho một bài hát của Quang Lê - cùng với lời chúc tốt lành [ cười ] dỹ nhiên là mong sẽ miễn phí đồ uống rồi. Vì vị khách này nghèo rồi quán ơi [ cười ]
Chủ quán lại đi vắng rồi :D
Tớ mạn phép được phục vụ bạn, nhé I'm Yours :D
Rõ ràng là tớ không tâm lý bằng chủ quán, nên tớ chẳng biết an ủi bạn thế nào, tớ chỉ có thể lắng nghe thôi, chỉ thế thôi, được chứ?! :D
Một góc quán nho nhỏ dành cho bạn. Và bạn vui lòng không, nếu tớ ngồi cạnh bạn?! :D
http://img.news.zing.vn/img/127/t127949.jpg
Bài hát của Quang Lê - tớ chẳng tìm được một bài nào để kéo tâm trạng của bạn lên cả, dù chỉ một chút thôi cũng không :D
Thay vì cứ lắng vào những giai điệu trầm buồn đó, tớ tặng bạn một bài hát khác, không - phải - của - Quang Lê nhé :D
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS84MS9lODE2NDI4ZDg2NGQ3MGQ3ZjkwZjQxZjhjMDIzODhiY y5cUIbaBmUsICDN8xqBpIEN14WeBdUngZYyBT4WeBdUngRWeBm mUsICgTeG6vInagaME24gVGjGsMahWeBmd8NSBEw7JdUngZyBL 4WeBq7fGZhWeBHNl
Tớ mời bạn một ly goblet Thơm, mong bạn sẽ thích. :D
http://www.sgtt.com.vn/HTMG/2008/0623/36209/03.jpg
Không chỉ là thức uống, tớ còn muốn mời bạn dùng chocolate cơ. Vì hai chất endorphin và hợp chất anadamide có trong chocolate làm tăng sự hưng phấn của não bộ và kích thích tâm trạng phấn chấn hơn - điều duy nhất tớ hy vọng chocolate (và tớ *cười*) có thể mang lại cho bạn. :D
http://img.2sao.vietnamnet.vn/2009/12/09/16/48/st4.jpg
Rồi bạn và tớ cũng sẽ lướt qua nhau - tất nhiên
Nhưng tớ hỏi này, bạn đã tìm được bình yên chưa - chỉ một chút thôi cũng tốt - nhỉ?! :D
nhoc ken
10-03-2010, 09:17 AM
Chỉ là vô tình mà sao em vẫn cẩm thấy một giọt nước nóng hổi rơi nhẹ trên gò má!
Đặt chân vào Quán em thấy lòng như lại mở ra, nhưng không phải để kỉ niệm về anh ùa về. Em đã chôn chặt nó từ lâu rồi, cứ ngỡ sẽ quên đi nhưng bất chợt nó lại đến một cách vô thức! Em lại khóc! Đã nhiều lần em tự hỏi sẽ khóc đến lần thứ bao nhiêu? Khóc vì người mình yêu thì đến bao giờ chẳng được!
Bây giờ em không còn yêu anh nữa, em không cho phép trái itm em được nhắc đến anh, và rồi đến một ngày nào đó em sẽ làm đươc!
Quán ơi! tự nhiên tôi thấy buồn, nỗi buồn chạy từ tim theo mạch máu len lỏi vào từng tế bào, liệu nó có biến mất đi không/
Quán không anh! Không có nghĩa là em sẽ từ bỏ tất cả đúng không?
Chủ Quán
10-03-2010, 10:05 PM
Quán ơi, anh đi thật rồi...........đi thật rồi quán ah. Em sẽ không còn nhảy cùng với anh, sẽ không còn những lúc trò chuyện với anh......! Anh đi, đi theo tiếng gọi của nước nhà, đi để chạy trốn cái thực tại, đi để "anh bớt nhát hơn"..............!
Tình cờ em gặp anh trong au. Anh khác, khác những người em nhảy cùng. Anh không nói những lời nhạt nhẽo vô vị, nhảy cùng với anh thật thích, ở đó chỉ có nhạc và tiếng cười. Rồi từ lúc nào, em trông ngóng cái nick của anh hiện lên. Lâu rồi em mới nếm lại cảm giác thấp thỏm chờ 1 người. Anh nào hay nào biết, anh gọi đó là sự tình cờ, vì mỗi lần anh nhảy là lại gặp em, mà thật ra thì.........tình cờ đó do em sắp đặt.
Anh đi, khi em chưa kịp trao quyển sách cho anh. Anh nói anh không dám gặp em.........haizzzz.
Em hụt hẫng khi vô au, nước mắt em trộm rơi khi biết mình đang mong chờ điều không thật. Lần đầu tiên, người trong thế giới au làm em bật khóc.
Uk thì anh đi rồi anh lại về, phải không quán. Nhưng em đủ lí trí để nhận thức được con đường em đang đi. Chỉ là đôi khi cảm xúc nó đi rong làm em rối bời. Tình cảm mới nhen nhú kia em sẽ dập tắt nó. Điều em sẽ làm.....nhưng sao nước mắt em vẫn cứ rơi thế quán.
Tìm dùm em nơi trên cao quán nhá. Cho gió cuốn đi giọt nước mắt nóng hổi kia. "Nhánh lan rừng" lâu rồi em không nghe, có thể bật dùm em không quán. Ah, chỉ cần li nước lọc thôi quán ah. Em khóc nãy giờ khát lắm và cũng chẳng muốn ăn uống gì.
Uk thì khóc đó rồi em sẽ lại cười.
Hợp rồi tan, tan rồi lại hợp, tất cả sẽ rất http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/134006.jpg?t=1268283525nhanh trở thành một khoảnh khắc trong cuộc đời của mỗi con người. Em trân trọng những điều đã qua, và em cũng phải biết đón nhận những gì đang ở bên cạnh em. Có rất nhiều quá khứ làm con người ta tiếc nuối, nhưng cũng có rất nhiều quá khứ mà em phải nên quên.
Ra đi và trở về, một sự mong manh chưa bao giờ ai đó dám khẳng định.
Thôi thì em cứ tự huyễn hoặc mình bằng một hi vọng - dù cho nó là rất mong manh, nhưng thà có hi vọng, còn hơn là cứ ngồi tuyệt vọng
Người tìm được hạnh phúc là người biết tìm ra hướng đi cho hi vọng ngay cả trong lúc tuyệt vọng nhất
Chúc em sẽ hạnh phúc với sự chờ đợi và hi vọng đó của mình. Và cũng mong cho người lính của em sẽ mau chóng trở về với em
Em ạ, Quán muốn nói với em điều này
Tất cả mọi thứ đều có thể là ảo, nhưng nếu đã là yêu, thì đó lúc nào cũng là yêu thật sự và những nỗi đau, niềm vui do tình yêu mang lại không có nỗi đau và niềm vui nào là ảo. Tất cả, tất cả đều là một sự thật, sự thật hiển nhiên đến phũ phàng
Một góc thật bình yên trên cao và Nhánh Lan Rừng cho em
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC83Ny84NzmUsIC0YjmUsIC0Y2Q5YmM0ZGY1NWVlY2IwNmE2M DM5ODQ2Mi5cUIbaBmUsICDN8TmjDoW5oIExhWeBiBS4WeBdUng rWeBmd8xJBhWeBiBUmUsICsaw4WeBdUngdWeBmd8ZmFsmUsIC2 U
Chủ Quán
10-03-2010, 10:21 PM
Con người ta sao cứ mãi tìm cho mình 1 góc khuất nào đó để cảm nhận cái bình yên, có phải nó đồng nghĩa với sự lãng tránh? Yêu.. Không yêu... yêu... sao thấy dài quá. Quãng đường mình đi qua tự dưng dài bất tận. Phía trước còn không, đoạn đường dài như thế?
Hôm nay biển buồn lắm, có phải biển lại là biểu tượng cho nỗi buồn. Khi ngta buồn, ta lại tìm về với biển. Chỉ để nghe những cơn sóng rì rào dịu êm, chỉ hét thật to thật sảng khoái, để ngắm những đôi tình nhân kia hand in hand bước đi trên bãi cát mềm mại.
Gió! Cứ mãi thổi từng cơn lướt qua mái tóc, tựa như ai đang vuốt ve, êm... mãn nguyện. Cứ m6o4i lần xáo trộn, em lại tìm về biển trong kí ức của mình, để một lần cảm nhận cái bình yên...
Cứ mỗi lần mệt mỏi, em muốn bàn chân mình chạm sóng, để những cơn sóng ấy vỗ vào mình, an ủi, để thức tỉnh một tâm hồn đang ủ dột kia. Em thích vẽ hình trái tim đôi trên bờ cát, để mỗi lần sóng xô bờ kéo trái tim ấy về với biển - lời hẹn ước tình yêu.
Em vẫn thích một lần đi dạo trong công viên vào mùa thu anh ạ. Mùa thu vàng rợp sân, dòng xe chạy qua vội vã, miên man dòng cảm xúc khi dừng lại chờ đèn đỏ và để ngắm nhìn chiếc lá vàng vô tình rơi trước mặt. Đã bao mùa thu đi qua, em vẫn thế. Chỉ có một cái gì đó đã thay đổi.....
Em vẫn thích chạy xe ì ạch qua con đường ấy, chỉ đủ để nhìn thấy người ngồi sau ôm người ngồi trước,... và nở 1 nụ cười hạnh phúc
Từ lâu rồi mình không có cảm giác ghen tị những người khác khi họ có đôi nữa mà bỗng nhiên mình lại nhìn và mỉm cười, cười vì họ hạnh phúc,...
Em vẫn thích ngồi cái bàn ấy, một ly nến, một tách lipton sữa và một ly xí muội sữa.... Ngoài kia, bình minh ló dạng trên mặt biển
Biển ngàn năm vẫn là biển, vẫn miệt mài những cơn sóng xô bờ.
Quán đã từng nghe câu chuyện về những giọt nước mắt của thế nhân rơi xuống và tạo thành biển. Chẳng phải nước mắt và nước biển cũng đều mặn đấy sao em.
Em à, biển mang đi vạn nỗi buồn của thiên hạ mà chẳng biết gửi nỗi buồn của mình về đâu, có chăng là thì thầm với gió, mơn man bờ cát trải dài vô tận. Biển vô tận, vậy thì nỗi đau của thiên hạ chẳng phải http://vnbestshop.com/upload/product/thumb.large_03_2009_1031660_0.280.280.gifcũng là vô tận sao. Nỗi đau của em cũng là vô tận sao.
Em có thử lần nào đếm những nỗi đau của mình không, quán tin là có, còn biển - thì không. Ta hãy thử một lần đếm nỗi đau của biển, đếm những giọt nước mắt một ngày rơi xuống và đếm những giọt nước của biển. Rồi em sẽ thấy, nỗi đau của mình cũng chỉ là rất nhỏ nhoi.
Thiên hạ vạn nỗi sầu
Người sầu vì thiên hạ
Mang nỗi đau của em gửi cho gió đi em, để gió mang đi qua nhiều miền đất mới, em nhé.
Một bàn có nến thơm cho em và một cà phê sữa
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/080630092605-23-696.jpg?t=1268284613
From: Nhók của em
Nhờ Quán gửi tới em một bài hát nhé! Mong em sẽ vượt qua được tất cả những điều khó khăn đang sảy ra với em... Rồi mọi chuyện sẽ qua phải không em!
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS85Ny9hOTmUsICxOTJiMzY5ZWFlNmIwMmY3MTY4MTY2YzBiN WJlOC5cUIbaBmUsICDN8QmnhdUng4NdUngIE7hdUng5dpIE5o4 WeBdUngWeBIFWeBDoCBFWeBXxLYXNpWeBSBIWeB8OgWeBmmUsI CgVsWpfGZhWeBHNl
Chủ Quán
10-03-2010, 10:43 PM
Quán àh...!
Vô tình chợt nhận ra dường như tớ đã sai...
Khi hôm nay... tình cờ... bắt gặp ánh mắt của cậu ấy...
Đôi mắt ấy... lần đầu tiên nhìn tớ lạnh lùng đến vậy...
Uh...! Phải rồi...! Tớ đã sai...
Mãi bắt mình đuổi theo cái quá khứ phù du...
Cái quá khứ nước mắt nhiều hơn nụ cười... nỗi đau nhấn chìm hạnh phúc
Cái quá khứ mà tớ cứ ngỡ sẽ mang cho tớ bình yên...
Và... tớ buông hiện tại...
Cậu ấy vẫn ở bên sẻ chia cùng tớ mọi nỗi đau...
Bất cứ khi nào tớ cần... cậu ấy sẵn sàng có mặt...
Chưa bao giờ bỏ rơi tớ... ngay cả khi đất trời tối sầm trước mắt...
Mặc kệ lời mọi người... cậu ấy chỉ mong tớ được vui...
Tình cảm dành cho cậu ấy trong tớ đã lớn dần lên...
Nhưng tớ nào biết đâu... vẫn cứ vùi mình trong quá khứ...
Nhẫn tâm... vô tình... lạnh lùng... và ngu ngốc...
Tớ tự tay mình vứt bỏ hạnh phúc của chính mình...
Giờ mới nhận ra... Quán àh... liệu có quá muộn không...?
Khi ánh mắt cậu ấy giờ đây nhìn tớ lạnh lùng hơn băng tuyết...
Khi cậu ấy đi ngang qua tớ như người không quen biết...
Khi tớ đã làm cậu ấy tổn thương...
Bạn bè cậu ấy bảo tớ rằng...
Bề ngoài vậy thôi... nhưng tình cảm dành cho tớ trong cậu ấy vẫn nguyên vẹn...
Chỉ cần tớ lại mở lời...
Cậu ấy sẽ thứ tha...
Quán àh... tớ biết phải làm gì đây...?
Buồn rười rượi... tâm sự tớ chỉ biết tỏ bày cùng Quán...
Mong một cái gì đó uống cho vơi niềm hối tiếc...
Mong một bài hát để vơi đi khắc khoải...
Mong một lời khuyên...
Đôi lúc thì... lời khuyên dành cho bạn lại cần bắt đầu từ chính bạn mong muốn mà thôi. Chỉ là bạn có đủ dũng cảm để chấp nhận và bày tỏ những gì mình mong muốn.
Thay vì khuyên bạn làm gì và không nên làm gì, Quán muốn hỏi bạn là bạn có chấp nhận cậu ấy không ?
Có người từng tâm sự với quán rằng: "Thà lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu."
Tất nhiên là câu trên cũng chỉ là nhận xét chủ quan của một người và được rút ra từ cuộc sống của chính anh ấy. Nó không đại biểu cho mọi chuyện, không thể giải quyết được câu hỏi của tất cả mọi cuộc tình tan vỡ nhưng dù sao thì ... nó cũng là một giải pháp.
Có giải pháp là một chuyện, áp dụng biện pháp đó như thế nào, bằng cách nào và vào lúc nào thì đó vẫn phải thuộc về quyết định của bạn. Bạn biết đấy, hạnh phúc vốn nằm trong tay của mỗi người chứ không thuộc về một thứ hết sức ảo tưởng được mang một cái tên rất ư là hoành tráng: ĐỊNH MỆNH
Quán không tin vào ĐỊNH MỆNH, nhưng Quán tin vào sự cố gắng của mỗi một người dành cho tình yêu của mình. Không quên quá khứ, nhưng cũng đừng bỏ qua hiện tại.
Hãy biết nhận ra những gì mình đang có và trân trọng những gì đã từng có để nắm lấy những gì đang thuộc về mình, đừng để nó trôi qua tay. Hạnh phúc vốn là một thứ rất vô chừng, nó đến nhanh, đi nhanh, và chỉ ở lại với ai biết nắm lấy cơ hội để gìn giữ nó.
Vốn chẳng phải có câu nói: "Không có cơ hội thứ 2 cho tình yêu" và "Tình yêu chỉ đến với những ai biết trân trọng và gìn giữ nó" là gì.
Vậy, bạn nên làm gì, chắc cũng chỉ có mình bạn quyết định được.
Make your choice but make it right
- Hãy lựa chọn, nhưng hãy lựa chọn con đường đúng cho riêng mình.
Một ly nước lọc - thanh tĩnh cho tâm hồn đầy những rối ren
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/soda7.jpg?t=1268285522
và cảm nhận Giã từ dĩ vãng nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC8zZC84M2Q4OTgwMTmUsIC2NDFkZWNiZTA3ZDI2YTM5MTg3N jIzNy5cUIbaBmUsICDN8R2nDoyBU4WeBdUngrIETEqSBWw6NdU ngZ3xN4WeBdUng5IFTDom18ZmFsmUsIC2U
first_love
12-03-2010, 06:58 AM
Theo dõi Quán đã từ lâu mà đến mãi bây giờ Nó mới dám bước vào Quán. Bên trong Quán thật yên tĩnh, bình yên nhưng lòng Nó thì ko yên bình chút nào Quán ạ!
Quán ơi! Nó có sai khi cứ mãi yêu một người mà bỏ qua tất cả các lời tỏ tình của những người khác ko? Nó có sai khi tim Nó cứ dành toàn bộ chỗ trống trong tim cho một người ko hề yêu Nó? Nó có sai khi làm tổn thương những người mà Nó đã thẳng thừng từ chối khi người đó mới ngỏ lời? Nó có sai khi cứ ôm mãi cái quá khứ u ám ngày xưa mà ko quan tâm đến hiện tại và tương lai ko?
Mọi người nhận xét Nó là một người vui vẻ, dễ gần ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ. Nó vui vì điều đó Quán ạ! Nhưng ít ai hỉu được đó chỉ là cái áo mà Nó cố tình tạo ra để che cho sự thật trong Nó. Nó nội tâm lắm Quán à, hầu như khi vui cũng một mình Nó và khi pun cũng một mình. Nó khó có thể chia sẻ cảm xúc được với bất kì một ai. Có chăng là cuốn nhật kí Nó thường viết hàng đêm.
Lần đầu tiên ghé Quán mà Nó đã đem đến cho Quán bik bao điều khó chịu rồi nhỉ? Nhưng mong Quán đừng đuổi Nó ra nha. Mong Quán sẽ là người chia sẽ niềm vui nỗi buồn với Nó nhé!!!
Chủ Quán
12-03-2010, 07:43 AM
Theo dõi Quán đã từ lâu mà đến mãi bây giờ Nó mới dám bước vào Quán. Bên trong Quán thật yên tĩnh, bình yên nhưng lòng Nó thì ko yên bình chút nào Quán ạ!
Quán ơi! Nó có sai khi cứ mãi yêu một người mà bỏ qua tất cả các lời tỏ tình của những người khác ko? Nó có sai khi tim Nó cứ dành toàn bộ chỗ trống trong tim cho một người ko hề yêu Nó? Nó có sai khi làm tổn thương những người mà Nó đã thẳng thừng từ chối khi người đó mới ngỏ lời? Nó có sai khi cứ ôm mãi cái quá khứ u ám ngày xưa mà ko quan tâm đến hiện tại và tương lai ko?
Mọi người nhận xét Nó là một người vui vẻ, dễ gần ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ. Nó vui vì điều đó Quán ạ! Nhưng ít ai hỉu được đó chỉ là cái áo mà Nó cố tình tạo ra để che cho sự thật trong Nó. Nó nội tâm lắm Quán à, hầu như khi vui cũng một mình Nó và khi pun cũng một mình. Nó khó có thể chia sẻ cảm xúc được với bất kì một ai. Có chăng là cuốn nhật kí Nó thường viết hàng đêm.
Lần đầu tiên ghé Quán mà Nó đã đem đến cho Quán bik bao điều khó chịu rồi nhỉ? Nhưng mong Quán đừng đuổi Nó ra nha. Mong Quán sẽ là người chia sẽ niềm vui nỗi buồn với Nó nhé!!!
Quán bình yên vì Quán biết gom góp những bình yên sót lại sau những giông bão của những cuộc tình bỏ dở, những ký ức tưởng chừng lãng quên của mọi người. Quán gìn giữ nó như gìn giữ bình yên của riêng mình, vì biết đâu đó sẽ có người cần đến nó thì sao. Và hôm nay, em là người cần chút yên bình đấy, người bạn ạ ...
Ai dám bảo yêu mãi một người là sai ? Quán biết một người ôm trong lòng mình nỗi nhớ của 10 năm. Người đó đã bỏ qua rất nhiều mối tình, đã để năm tháng trôi qua tay như một giấc mơ không có hồi kết. Quán biết, người ấy rất cô đơn, nhưng - người ấy quyết định thế. Có lẽ, em cũng quyết định thế.
Quán tin em đủ lớn để quyết định điều gì là đúng, điều gì là sai cho hiện tại và tương lai của em. Quán sẽ không khuyên em quên, quán sẽ khuyên em nhớ, vì kỷ niệm đẹp chính là do ta luôn nhớ về nó.
Nhưng có những điều không thể thay thế được, ví như em vẫn phải sống, phải biết nghĩ cho em và cho những người xung quanh em. Có thể em không sai khi ôm mãi quá khứ, nhưng em cũng chẳng đúng khi bỏ qua rất nhiều hạnh phúc cho mình. Chính em cũng nhận thấy điều đó mà, phải không.
Em sẽ không thể yêu người khác khi trái tim em còn đập chung nhịp với trái tim của người cũ, em cũng sẽ không thể yêu người khác khi mà trái tim em đầy những vết xước của vụn vỡ từ mối tình đau. Nhưng em à, em sẽ rất cần một người để vá lành trái tim đó, cần một vòng tay để ôm mỗi lúc cô đơn và cần một trái tim để sưởi ấm cho trái tim vốn đã lạnh của mình.
Giấy vốn không gói được lửa, khuôn mặt và cảm xúc vốn không thể giấu trong lòng, sẽ có ngày em gặp được người sẽ mang lại cho em hạnh phúc từ những mất mát đã qua, chỉ là, hãy mở lòng ra đi nhé, đừng để hạnh phúc trôi qua ngay trong tầm tay của mình. Mở lòng ra đi, rồi em sẽ thấy, không phải chỉ mình em cố tạo ra vỏ bọc cho nỗi đau của riêng em ...
Quán sẽ vẫn ở đây, chứng kiến sự thăng trầm của rất nhiều mối tình mới có, cũ có, và quán hi vọng, sẽ gặp em với một tình yêu tươi mới.
Quán hứa với em điều đó ...
hoahongxula
12-03-2010, 08:13 PM
Quán ơi em lại trở về, cho em về lại góc quán cũ nhé, và..... một ice milk tea bubble nhé, em đã quá ngán ngẩm những đắng cay trong tình yêu, một chút vị ngọt để lòng cảm thấy an ủi hơn nhé, và lạnh thật lạnh để lòng em sẽ lạnh băng trước những kỷ niệm đẹp về anh ta, để lòng em thôi bồi hồi, và cho con tim em thôi cảm giác ấm áp về anh ấy để em thôi ko còn hy vọng về một tình yêu không thực nữa. Nhưng cuối cùng, hãy cho em Please don't leave me - Andy Lau. Đã từ lâu em đã không thể dùng lời ca tiếng hát của mình để gửi gắm cảm tình đến anh ấy nữa, thôi thì để em gặm nhấm nó một mình đến khi em có thể thả trôi tất cả vào quá khứ nhé. Và quán ơi, em vẫn từng hy vọng một ngày nào đó em có thể dẫn anh đến đây, để anh ngồi vào góc mà quán dành riêng cho em, và cùng em thưởng thức chút bình yên quán đem lại, nhưng quán ơi, anh đã không còn hứng thú cùng em làm bất cứ chuyện gì nữa, anh bỏ rơi em thật rồi, anh buông tay thật rồi quán ơi................................
Chủ Quán
12-03-2010, 09:20 PM
Quán ơi em lại trở về, cho em về lại góc quán cũ nhé, và..... một ice milk tea bubble nhé, em đã quá ngán ngẩm những đắng cay trong tình yêu, một chút vị ngọt để lòng cảm thấy an ủi hơn nhé, và lạnh thật lạnh để lòng em sẽ lạnh băng trước những kỷ niệm đẹp về anh ta, để lòng em thôi bồi hồi, và cho con tim em thôi cảm giác ấm áp về anh ấy để em thôi ko còn hy vọng về một tình yêu không thực nữa. Nhưng cuối cùng, hãy cho em Please don't leave me - Andy Lau. Đã từ lâu em đã không thể dùng lời ca tiếng hát của mình để gửi gắm cảm tình đến anh ấy nữa, thôi thì để em gặm nhấm nó một mình đến khi em có thể thả trôi tất cả vào quá khứ nhé. Và quán ơi, em vẫn từng hy vọng một ngày nào đó em có thể dẫn anh đến đây, để anh ngồi vào góc mà quán dành riêng cho em, và cùng em thưởng thức chút bình yên quán đem lại, nhưng quán ơi, anh đã không còn hứng thú cùng em làm bất cứ chuyện gì nữa, anh bỏ rơi em thật rồi, anh buông tay thật rồi quán ơi................................
Em cứ về đi góc quán quen vẫn chờ em đấy
Chỉ là em vẫn lặng lẽ đến, rồi lại lặng lẽ đi
Có lẽ nào trong những cuộc chia ly
Chỉ có mình em là người ở lại...
Quán đã thấy bao người đi xa mãi
Mà chẳng thấy trở về - tìm lại chút bình yên
Em cứ trải lòng ra bỏ đi hết những muộn phiền
Mà sống với điều em xứng đáng
Sức chứa trái tim mỗi con người có hạn
Em yêu người, liệu người có biết không ... !?
Sao lại buông tay em đi về khoảng trống
Bỏ lại sau lưng - em - cũng là một hư hao
...
Anh ấy bỏ em, tức là anh ấy mất đi một người yêu anh ấy, còn em - em chỉ mất đi một người không yêu mình. Ai sẽ là người mất mát nhiều hơn.?!!
Một triết lý nho nhỏ cho những cuộc tình đi qua, một cách trốn tránh tuy không mới nhưng cũng đủ để an ủi rất nhiều người. Và quán hi vọng nó cũng làm em nhẹ bớt đi phần nào.
Trà sữa trân châu của em
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/IMG_7333.jpg?t=1268453393
và Please don't leave me - Andy Lau
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni84Mi82ODJmNTdhNDVhNGJkYjFmZjE5ZjlhMzU5ZDlkZWI4M S5cUIbaBmUsICDN8UGxlYXNlIERvInagaMEWeBid0IExlYXZlI E1lfEzGsHUgxJDhdUng6ljIEhvInagaMEw6AgZnQgTMOqIE1pW eBmh8ZmFsmUsIC2U
bLueseasun
13-03-2010, 02:13 PM
Đã lâu rồi nó cứ chạy mãi trong cái cuồng quay của cuộc sống và để lãng quên một cái gì đó hay để trốn tránh một điều gì đó. Tình cờ trở lại quán, có vẻ khoảng không gian đã thay đổi đi rất nhiều, không còn là một mình một cõi, vô hồn nữa. Những chiếc bàn một người giờ đây đã được kê thêm một chiếc ghế xinh xinh - một chiếc ghế của người đồng sự trong tình yêu.
Có phải những người có cùng tâm trạng, cùng cảm nhận với nhau thì dễ hòa hợp nhau và gần nhau hơn không? Sao em vẫn mãi dành cho mình môt cái bàn một ghế, một ánh nến và một khoảng không gian vắng lặng.
Vẫn góc nhìn ấy, vẫn nhìn ra biển, vẫn muốn nghe những khúc hát thanh bình, nhẹ nhàng từ biển. Đôi lúc chạy ngoài đường vô tình bắt gặp một đôi tình nhân đang hạnh phúc. Lại chợt muốn chạy về với biển, để cảm nhận những kí ức của một đôi tình nhân ngày nào vẫn tay trong tay đi dạo trong một chiều tắt nắng.
Em gặp anh, em yêu anh cũng từ biển và... ngày mình chia tay cũng ngay tại biển. Biển chứng kiến bao nhiều cảm xúc, biển vẫn thế, vẫn âm thầm và lặng lẽ. Nếu một ngày nào đó, em mất anh, em có chạy về với biển được không? Để mang tình cảm của em chôn vùi theo cơn sóng.
Qua rồi, khá dài... dài vô tận. Đôi lúc muốn tìm lại kí ức để cảm thấy mình vẫn đang còn hạnh phúc... Mà rồi... ừ thì... đã xa thật.
EM vẫn để cho nó ngủ yên anh ạ. Để cảm thấy về nhau, để nhìn về nhau bằng một ánh mắt dịu dàng, về một kí ức đẹp. Đến lúc tỉnh giấc, mình vẫn là mình... cơn sóng ấy xa vời...
"Thiên hạ vạn nỗi sầu
Người sầu vì thiên hạ
Mang nỗi đau của em gửi cho gió đi em, để gió mang đi qua nhiều miền đất mới, em nhé."
Ừ thì, để gió cuốn đi vậy
Dạo này nhiều cặp tình nhân cứ vẫn khoái tung tăng, tự nhiên thân mật trước mặt mình ấy nhỉ?
Cho em bài " Để gió cuốn đi nhé ", một cốc Sấu ngâm nhé - Một loại nước mà em vẫn chưa bao giờ dùng tới....
nhoc ken
13-03-2010, 10:09 PM
Hôm nay em lại bước vào Quán! Quán yên bình quá, không như những gì mà em đang gặp phải trong cuộc sống! Cho em một góc khuất nào đó thật yên tĩnh quán nhé! Lòng em cảm thấy ặg trĩu mà không sao biết được nó đang cần gì!
Có những lúc thấy đời sao mà nhạt nẽo quá, ta muốn tình một khoảng bình yên cho ta, để thả hồn vào đó, để ta được sống với con người của chính ta mà sao khó quá. Quán ơi ! Phải làm gì đây khi ta bế tắc thật sự?
Có những lúc thấy ta sao khờ dại quá, mãi đi tìm một lối thoát cho riêng ta, hạnh phúc là gì mà sao ta thấy hư vô quá, nắm được rồi lại để cho nó trôi đi !
Chủ quán có thể nhận em làm việc được không, một công việc gì đó để bán thời gian cũng được! Làm sao để em thoát khỏi cuộc sống vô vị này hả quán?
hoatrungnguyen
13-03-2010, 11:28 PM
Đã lâu rồi nó cứ chạy mãi trong cái cuồng quay của cuộc sống và để lãng quên một cái gì đó hay để trốn tránh một điều gì đó. Tình cờ trở lại quán, có vẻ khoảng không gian đã thay đổi đi rất nhiều, không còn là một mình một cõi, vô hồn nữa. Những chiếc bàn một người giờ đây đã được kê thêm một chiếc ghế xinh xinh - một chiếc ghế của người đồng sự trong tình yêu.
Có phải những người có cùng tâm trạng, cùng cảm nhận với nhau thì dễ hòa hợp nhau và gần nhau hơn không? Sao em vẫn mãi dành cho mình môt cái bàn một ghế, một ánh nến và một khoảng không gian vắng lặng.
Vẫn góc nhìn ấy, vẫn nhìn ra biển, vẫn muốn nghe những khúc hát thanh bình, nhẹ nhàng từ biển. Đôi lúc chạy ngoài đường vô tình bắt gặp một đôi tình nhân đang hạnh phúc. Lại chợt muốn chạy về với biển, để cảm nhận những kí ức của một đôi tình nhân ngày nào vẫn tay trong tay đi dạo trong một chiều tắt nắng.
Em gặp anh, em yêu anh cũng từ biển và... ngày mình chia tay cũng ngay tại biển. Biển chứng kiến bao nhiều cảm xúc, biển vẫn thế, vẫn âm thầm và lặng lẽ. Nếu một ngày nào đó, em mất anh, em có chạy về với biển được không? Để mang tình cảm của em chôn vùi theo cơn sóng.
Qua rồi, khá dài... dài vô tận. Đôi lúc muốn tìm lại kí ức để cảm thấy mình vẫn đang còn hạnh phúc... Mà rồi... ừ thì... đã xa thật.
EM vẫn để cho nó ngủ yên anh ạ. Để cảm thấy về nhau, để nhìn về nhau bằng một ánh mắt dịu dàng, về một kí ức đẹp. Đến lúc tỉnh giấc, mình vẫn là mình... cơn sóng ấy xa vời...
"Thiên hạ vạn nỗi sầu
Người sầu vì thiên hạ
Mang nỗi đau của em gửi cho gió đi em, để gió mang đi qua nhiều miền đất mới, em nhé."
Ừ thì, để gió cuốn đi vậy
Dạo này nhiều cặp tình nhân cứ vẫn khoái tung tăng, tự nhiên thân mật trước mặt mình ấy nhỉ?
Cho em bài " Để gió cuốn đi nhé ", một cốc Sấu ngâm nhé - Một loại nước mà em vẫn chưa bao giờ dùng tới....
Để mình thay Quán phục vụ cho bạn này Quán nhé!
Sau bao nhiêu ngày chạy đua với cuộc sống B có thấy mình bình yên lên chút nào không B? B vẫn về lại đây, vẫn bàn ghế ấy chờ đợi B để tìm một chút bình yên trong cuộc sống!
Thỉnh thoảng T cũng về lại đây, vẫn ngồi vào cái góc bàn mà T đã chọn để chìm đắm trong những suy nghĩ miên man về cuộc sống, để chợt buồn, chợt cô đơn, chợt nhớ về những miền kí ức đã qua đi!
Vốn dĩ, từ lúc sinh ra Biển muôn đời vẫn thế, Biển chứng kiến gương mặt rạng ngời hạnh phúc của những đôi tình nhân tay trong tay, Biển nhận vào mình những giọt nước mắt của cô gái trong ánh chiều nhòa nhạt, Biển khóc cùng những bước chân lẻ loi của những chàng trai âm thầm trong đêm tối, Biển không nói, Biển chỉ lặng im vỗ bờ những cơn sóng, Biển chỉ lặng im mơn man bàn chân trần trên cát của ai kia!
http://www.vohinh.com/www_HoaHocTro_com/files/73/nuoc-sau-1.jpgBiển ôm vào người vạn nỗi đau, Biển nhận vào mình vạn điều ước!
Biển trải dài bờ cát trắng vô tận và cũng trải dài những nỗi đau vô tận!
Hãy gửi vào đây chút vấng vương ngày cũ, Biển hứa, sẽ gìn giữ cho ai kia như muôn ngày qua vẫn thế!
Thật khó để tìm cho B một cốc Sấu dầm trong những ngày nay! Nhưng may quá, T vẫn còn giữ lại một bình đã từng làm để tặng cho ai kia! T mang cho B một ly nhé!
Và! "Để gió cuốn đi"! Bình yên B nhé....
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZC9kYi9kZGI2NWVhYjBkNGYyMTM1OTY5ZjmUsICxOWRhZGY0M jmUsIC0NS5cUIbaBmUsICDN8xJDhdUng4MgR2nDsyBDdeG7kW4 gxJBpfEjhdUng5NdUngZyBOaHVdUngZ3xmYWxzZQ
first_love
14-03-2010, 04:37 AM
Nó chỉ gần 18t tuổi thôi, vậy mà Nó có thể nói Nó đã yêu một người suốt 7 năm. 7 năm không phải là một khoảng thời gian dài nhưng cũng không hẳn là ngắn. Nhất là đối với một người còn quá trẻ như Nó đúng không Quán?
Nó vừa làm theo lời Quán, mở rộng lòng mình ra với mọi người. Đúng là dễ chịu hơn một chút, thoải mái hơn một chút. Và Nó cũng đã cho Nó một cơ hội và người ta một cơ hội, thế nhưng người đó hoàn toàn không hiểu Nó và Nó cũng không thể hiểu được tính khí của người ta. Thế là Nó đã nói tất cả những gì Nó nghĩ cho người ta hiểu, vậy mà người ta lại quay lưng bỏ đi, để Nó lại một mình, cắt đứt mọi liên lạc, xóa bỏ tất cả những gì người ta đã làm để tặng Nó. Nó thấy buồn kinh khủng. Nó có làm gì sai ko Quán.
Chắc Nó không phải là kẻ thích hợp trong chuyện tình cảm rồi Quán ạ! Mọi thứ Nó làm hầu như đều sai, hoàn toàn sai. Nó không dám tin vào chuyện tình cảm này nọ nữa rồi. Nó sợ quá rôi...
Hôm nay, Nó lại nghé vào Quán. Lần này Nó muốn Quán cho Nó được ngồi ở chính giữa Quán, để Nó có thể gặp một ai đó cũng vào Quán một mình và mời người đó ngồi chung bàn nói chuyện cho đỡ cô đơn. Trong lúc chờ đợi thì Quán cho Nó nghe bài "Tình yêu chưa nói" của Mỹ Tâm nha Quán.
snowfall
14-03-2010, 05:25 AM
Lại ghé vào quán, xin 1 chỗ ngồi yên tĩnh gần cửa sổ...vài chai bia lạnh và cho e nghe bài " phép lạ " quán nhé, vậy thôi, cảm ơn quán nhiều lắm :)
trang_khoailang
18-03-2010, 02:22 AM
Lần đầu tiên vào quán... lòng trống vắng... mún tìm một góc khuất thật khuất để che giấu mình đi...
BUỒN...
Muốn khóc nhưng ko muốn để ai trông thấy...
Có nơi nào như thế ko Quán?
hoatrungnguyen
19-03-2010, 09:17 PM
Đang giờ làm việc! Trốn sếp chạy ra quán ngồi 1 lúc để tĩnh lặng lại bản thân nè Quán!
7 ngày rồi Quán à! 7 ngày rồi nó sống một cuộc sống không chốn dung thân!
Sáng dậy đi làm, đến tối nó lại tìm một chỗ yên tĩnh để tìm lại bản thân...
Nó vẫn im lặng, im lặng là cái từ mà trước đây chẳng ai nghĩ nó có thể làm!
Nó trốn tất cả mọi người!
Nó ậm ừ cho qua chuyện!
Nó im lặng, im lặng...
Nó thấy mệt mỏi thật! Không phải mệt mỏi vì công việc! Không phải mệt mỏi vì cơ thể, cũng chẳng phải mệt mỏi vì cuộc sống! Nó mệt vì nó thấy tâm hồn nó không được bình yên!
Và... nó muốn bước chân nó chậm lại, chậm lại đủ để nó thấy nó cần bình yên...
Nó lại thấy sợ, thấy sợ, mà nó sợ gì nhỉ? Nó sợ chính bản thân nó! Nó sợ cái tình yêu mà nó dành cho người ta sẽ làm nó gục ngã... Và... nó chọn cách dừng lại!
Nó muốn tìm 1 chút bình yên... Không phải đắng đo, suy nghĩ, lo lắng... Và nó không muốn ai kia, vì nó mà phải buồn...
" Dừng lại cũng là một cách tốt để nghĩ về nhau, để thấy tình yêu vẫn còn đẹp!"
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Zi8zZi9mM2Y5MDZkYTM0YWQxYzQxZmY0YWQyYTU0MzE5YmE4N C5cUIbaBmUsICDN8TOG7mXQgWMOhY3xQaGFdUngIMSQaW5oIFT DdUngW5nfGZhWeBHNl
Chủ Quán
25-03-2010, 04:42 PM
Hôm nay em lại bước vào Quán! Quán yên bình quá, không như những gì mà em đang gặp phải trong cuộc sống! Cho em một góc khuất nào đó thật yên tĩnh quán nhé! Lòng em cảm thấy ặg trĩu mà không sao biết được nó đang cần gì!
Có những lúc thấy đời sao mà nhạt nẽo quá, ta muốn tình một khoảng bình yên cho ta, để thả hồn vào đó, để ta được sống với con người của chính ta mà sao khó quá. Quán ơi ! Phải làm gì đây khi ta bế tắc thật sự?
Có những lúc thấy ta sao khờ dại quá, mãi đi tìm một lối thoát cho riêng ta, hạnh phúc là gì mà sao ta thấy hư vô quá, nắm được rồi lại để cho nó trôi đi !
Chủ quán có thể nhận em làm việc được không, một công việc gì đó để bán thời gian cũng được! Làm sao để em thoát khỏi cuộc sống vô vị này hả quán?
Rất nhiều người đã đến và đi qua em phải không, cũng như vậy, rất nhiều niềm vui cũng như nỗi buồn đã đến và đi qua em. Em có bao giờ tự hỏi cái gì đã ở lại với chính mình. Nỗi buồn hay niềm vui, sự tự tin hay sự bế tắc không lối thoát. http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/11.jpg?t=1269560243
Đời nhạt nhẽo bởi vì có những gia vị nhạt nhẽo, và khi em cảm thấy đời nhạt nhẽo chính là lúc em cũng nhạt nhẽo nhất. Sao không tự làm đậm mình lên để cuộc đời vì em mà toả sáng. Cuộc sống nằm trong bàn tay của mỗi con người, vì thế mỗi con người phải tự tạo nên cuộc sống.
Khi người nào đó cảm thấy cuộc sống quay lưng với họ, chính là lúc họ đang quay lưng lại với cuộc sống.
Vô vị hay không , điều đó phụ thuộc vào em chứ không phải cuộc sống đâu em nhé. Mỉm cười nào :)
Hãy suy nghĩ điều quán nói trong góc vắng của em nhé
Chủ Quán
25-03-2010, 04:50 PM
Lại ghé vào quán, xin 1 chỗ ngồi yên tĩnh gần cửa sổ...vài chai bia lạnh và cho e nghe bài " phép lạ " quán nhé, vậy thôi, cảm ơn quán nhiều lắm :)
Chỗ ngồi mà yên tĩnh, chắc là khó đây, vậy chẳng bằng mời bạn vào thư phòng của Chủ quán. Vừa yên tĩnh, vừa có thể ngẫm nghĩ về rất nhiều điều trong cuộc sống. Quán ít mời ai vào thư phòng bởi đó là cõi riêng của Quán, nhưng hôm nay coi như là một ngoại lệ nhé
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/top2.jpg?t=1269560648
và bài hát Phép lạ
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Ni85OC82OTgyOGNiODdhZDBiYTlmMWQyYTFjNWU4ZTk1ZGU5N C5cUIbaBmUsICDN8UGjDqXAgTOG6oXxMxrDGoW5nIFTDdUngW5 nIFF1YW5nfGZhWeBHNl
Mắt ướt_31
26-03-2010, 12:04 AM
Quán ơi, em lại về. Đang làm bỗng nhiên nhớ quán quá, ghé thăm tí xíu rồi tiếp tục. Em hem mang theo nỗi buồn cùng vào quán nữa, Quán nhẹ lòng tí quán ha. E muốn ngắm mọi người, những đôi mắt đang hướng về nơi nào xa xăm lắm. E muốn nghe những bản nhạc mà mọi người đang thả hồn vào trong ấy. E muốn mang tí niềm vui nhỏ nhoi của em chia sẽ cho mọi người, e muốn mang tí hạnh phúc của mình trải đầy khắp quán. Để mọi người tin rằng đi qua khổ đau rồi sẽ đến bến bờ hạnh phúc.
Quán đừng cười, nghen quán. Hì, e đang hạnh phúc vì có việc để làm. Còn tình yêu kia, em sẽ ấp ủ nó trong lòng, chờ người xứng đáng để trọn trao.
E nghĩ rằng bàn giữa quán vẫn còn trống, e chọn chỗ đó quán nhá.
muathutim
26-03-2010, 01:03 AM
Thật sự không có ai để cùng vào quán cả. Vào quán tình nhân, đi có đôi mới hạnh phúc. Một mình thì càng thấy mình đơn độc hơn thôi! Mình ghét cảm giác đơn độc, mặc dù sống chúng với nó đã lâu.
Hôm nay, NT bất chợt có những cơn mưa bụi. Mình ẫm ương, thời tiết ẫm ương cùng mình. Có một chút chuyện, đi xe buýt ra biển, rồi lang thang bước về dưới cơn mưa...
Ngang qua quán cafe Cát Tường, cực kì muốn vào, nhấm một ngụm cafe đen, nhưng ngại mình đang ướt át nên lại thôi...
Không thích vừa khóc thút thít vừa kể kể. Chỉ muốn ngồi một góc ở quán cafe, như một thói quen ko thể từ bỏ với ly cafe đen. Và tốt nhất, là mở nhạc không lời, quán nhỉ :)
baonhietdoi
26-03-2010, 03:29 AM
Quán ơi !
Cho em xin một chút bình yên đi... mệt mỏi nhiều quá rồi !
Cuộc sống, học hành... những lo toan làm em ko còn đc là chính mình nữa !
goigiacmove
26-03-2010, 10:08 AM
chủ quán ơi! cho em 1 ly nhớ thương,xin cho thêm 1 chút giận hờn và 1 chút ân hận nhé, bây giờ mỗi người 1 phương trời nhưng trong lòng em sao mà cay đắng quá. em muốn một chỗ ngồi thật ấm cúng, nhưng vẫn thấy được mọi người,để mình cảm thấy cuộc đời vẫn còn đẹp lắm dù không còn ai đó bên cạnh. dù tự dối lòng ,em sẽ tìm được 1 nơi bình yên, nhưng sao trái tim vẫn lỗi nhịp với duy nhất một người dù chỉ còn hình bóng,
nếu thời gian có thể quay lại, em hứa không bao giờ để anh ra đi như thế,sẽ nắm chặt tay anh hơn nữa
muốn nói với anh 1 điều giản dị nhưng quá khó khăn : EM YÊU ANH
Chủ Quán
26-03-2010, 07:06 PM
Thật sự không có ai để cùng vào quán cả. Vào quán tình nhân, đi có đôi mới hạnh phúc. Một mình thì càng thấy mình đơn độc hơn thôi! Mình ghét cảm giác đơn độc, mặc dù sống chúng với nó đã lâu.
Hôm nay, NT bất chợt có những cơn mưa bụi. Mình ẫm ương, thời tiết ẫm ương cùng mình. Có một chút chuyện, đi xe buýt ra biển, rồi lang thang bước về dưới cơn mưa...
Ngang qua quán cafe Cát Tường, cực kì muốn vào, nhấm một ngụm cafe đen, nhưng ngại mình đang ướt át nên lại thôi...
Không thích vừa khóc thút thít vừa kể kể. Chỉ muốn ngồi một góc ở quán cafe, như một thói quen ko thể từ bỏ với ly cafe đen. Và tốt nhất, là mở nhạc không lời, quán nhỉ :)
Quán ơi !
Cho em xin một chút bình yên đi... mệt mỏi nhiều quá rồi !
Cuộc sống, học hành... những lo toan làm em ko còn đc là chính mình nữa !
chủ quán ơi! cho em 1 ly nhớ thương,xin cho thêm 1 chút giận hờn và 1 chút ân hận nhé, bây giờ mỗi người 1 phương trời nhưng trong lòng em sao mà cay đắng quá. em muốn một chỗ ngồi thật ấm cúng, nhưng vẫn thấy được mọi người,để mình cảm thấy cuộc đời vẫn còn đẹp lắm dù không còn ai đó bên cạnh. dù tự dối lòng ,em sẽ tìm được 1 nơi bình yên, nhưng sao trái tim vẫn lỗi nhịp với duy nhất một người dù chỉ còn hình bóng,
nếu thời gian có thể quay lại, em hứa không bao giờ để anh ra đi như thế,sẽ nắm chặt tay anh hơn nữa
muốn nói với anh 1 điều giản dị nhưng quá khó khăn : EM YÊU ANH
Mỗi ngày, mỗi người đều có những cảm xúc riêng, rất thật và rất yếu đuối, ta ngẫm lại điều đã làm ta đau, ngẫm lại những việc đã đi ngang qua ta, đi ngang qua xúc cảm, tự thấy mình như một con tàu lênh đênh trên biển lớn, như chiếc lá khẽ bay vèo theo cơn gió,... http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/DSC01837.jpg?t=1269654252
Bình yên là gì đố ai định nghĩa được, hạnh phúc là gì mà ai ai cũng phải kiếm tìm, đôi lúc, ở cạnh một ai đó thôi đã là điều thực sự hạnh phúc, thực sự là bình yện Nhưng con tàu nào chênh vênh giữa biển lớn có thể tìm được chút bình yên, chiếc lá nào bay theo gió rồi cũng tan theo gió, còn chúng ta - tan trong nhau
Hãy để hạnh phúc và nụ cười cuốn trôi đi những thương đau, rồi ta sẽ thấy cuộc đời còn nhiều điều đáng sống, bình yên sẽ đi qua sẽ còn rất nhiều khoảng trống, à, lúc đấy nhớ sưởi ấm cho nhau. Rồi một mai khi mái tóc chúng ta úa màu, sẽ mỉm cười vì ngày xưa chúng ta như thế, biết yêu, biết giận hơn và cũng biết chia tay.
Rồi sẽ có ngày, những con nắng mùa về làm chúng ta say, trong tình yêu dịu dàng và tươi mới, có lẽ đấy phải chăng là điều mà chúng ta vẫn đợi, mùa về, cơn mưa cũ cũng qua.
Ngồi lại bên nhau, chúng ta cùng nghe bài hát về phương xa, vọng tiếng ghita trong bập bùng ngọn nến, chúng ta là những người không quen, vô tình mà hẹn.
Một buổi quây quần - một giọng hát ngân vang.
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/ghirey1124_4a08379330ac1.jpg?Cà phê chiều trong cái nóng nảy của mùa sang, có cơn mưa nào ướt tâm hồn người lữ khách, cơn mưa cũ ướt mèm, ướt cả trái tim và tâm hồn hiu quạnh, phố vẫn thế, và người cũng vẫn đi về trên nhưng con đường quen.
Giật mình, bỗng nghe phố gọi tên, chiều hẹn gặp trong góc phòng ấm, nhấp một tách cà phê tự pha cho mình - đậm, lắng nghe tiếng lòng mình và tiếng sóng bình yên …
Quán gom góp những cảm xúc của 3 bạn lại thành một bài, hi vọng sẽ tìm được tiếng nói chung và mong cả 3 bạn đều sẽ biết nhìn về phía trước, tin Quán đi, phía trước luôn có một con đường mà :D
Tất nhiên, mời các bạn thưởng thức một bản ghita mang tên Breisleach - Trình bày: Francis Goya
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Zi8xYi9mMWJjYWNhYmI5ZDZiODA5ZWM5NGZkMWM1NzdmZGJiM y5cUIbaBmUsICDN8YnJlaXNsZWFjaHxGmUsICmFdUngY2lzIEd vInagaMEeWF8ZmFsmUsIC2U
Nhok_Ac_Ma
26-03-2010, 08:23 PM
Lần đầu tiên em ghé Quán... :)
Quán àh , ở chỗ Quán có góc nào có những chiếc Chuông Gió ko..?! và phải thật yên tĩnh đấy nhé...hì..
Em đang đi tìm nơi nào như thế Quán àh...tìm...tìm mãi...nhưng em vẫn chưa tìm được...
Em yêu những chiếc Chuông Gió... leng keng... leng keng...
Nhìn nó, em nhớ đến anh...
Anh là Gió...
Anh vẽ rất đẹp, anh đàn ghita rất hay...
Giữa em và anh là một thứ tình...rất lạ...hơn mức tình bạn...nhưng không là tình yêu...
Anh vui, em vui...Anh buồn, em an ủi...
Dù anh - em, chẳng bên nhau ngày nào...
Anh là Gió...
nên anh cứ đi, cứ bay hết chỗ này đến chỗ khác...
Em ngày ngày dõi theo bóng anh...vui buồn cùng anh...
Nhưng, bây giờ em chẳng còn được dõi theo anh nữa...em chẳng còn đc vui buồn cùng anh nữa...em cũng chẳng còn được anh trêu chọc, tối tối nhắn tin rầy la em vì tội ngủ trễ nữa...
Anh đi rồi Quán àh...
Đi về một nơi rất xa...mà ở đó em chẳng thế nào tới được...
Gió của em về nơi Thiên Đường rồi...
Cả lời hứa sẽ dẫn em đến Quán,mà ở đó có những chiếc chuông gió cũng ko thực hiện được...
Quán àh , ở nơi đó Gió sẽ bình yên phải không...?!
Em nhớ Gió lắm...!!!
Gần 1 năm trôi qua rồi, mộ của Gió có lẽ cũng đã xanh...Em sẽ ra thăm anh, một ngày gần nhất, đợi nhé Gió...!!!
Em và Gió đều thích cafe đen , 1 không đường và 1 ít đường nhé Quán...Còn nhạc thì...Quán chọn cho em nhé... :)
Hôm qua Gió về thăm em đấy...
Và em..đã ngủ rất ngoan...
cactushb
27-03-2010, 04:08 AM
lần đầu tiên mình nhìn thấy quán. "Quán tình nhân " mình cứ ngỡ chỉ dành cho 1 cặp thôi chứ không có đơn lẻ. Nhưng khi đã bước chân vào quán mình muốn tìm lại chút gì đó ấm áp và gần gũi của ngày trước. Quán cho mình một chút cay đắng và 1 chút dịu ngọt trong 1 ly trà sữa và nhạc nữa............:)
...bj...
27-03-2010, 09:37 AM
Chủ quán ơi cho em cốc càphê
Đó là thứ khi buồn nta hay uống?
cho em ngồi bàn gần cửa số
Bởi ở đó có gió tạt vào...
anh ấy đã từng nói với em sẽ gửi yêu thương vào trong gió cho em. em ghé quán tình nhân ngồi uống càphê chờ gió... Gió ơi!
rùa nhỏ
28-03-2010, 03:55 AM
Quán à ! Lại làm phiền quán nhé ! có lẽ quán là nơi ta tìm đến khi có chuyện buồn. Thật xin lỗi quán ! Quán có thể cho ta một nơi góc khuất không ? Ta đang buồn và chơi vơi quạ Có lẽ chỉ những vị trí nơi góc khuất ấy ta mới có thể lặng lẽ khóc mà không ai biết. và một tách cà phê không đường có lẽ sẽ tốt cho ta hơn tất thảy mọi thứ lúc này. Làm phiền Quán nhé ! Ta hứa sẽ có một lúc nào đó ta nghĩ đến Quán , vào quán mà không có một chút buồn phiền gì cả ! Hứa với Quán đó !
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS80Ni9lNDYwMDZhM2VmNDJlM2UyNjZmODBiNmIyOWI0NWEwO S5cUIbaBmUsICDN8TeG7mXQgS2nhdUngr9wIFBoWeB25nIEJhf ELhdUngqNvInagaMEIEjDom58ZmFsmUsIC2U
goigiacmove
28-03-2010, 09:11 AM
chủ quán ơi, hôm nay em vui lắm, em muốn 1 chỗ ngồi tràn đầy ánh nắng
Cảm ơn lời khuyên của quán, em đã hiểu nhiều điều từ nó và em có gom nhặt từ lời khuyên của quán dành cho các bạn khác nữa
Hôm nay ,em gặp lại người ấy, em chợt hiểu tất cả chỉ còn là kỷ niệm, tại sao chúng ta lại phải trăn trở vì nó,tại sao lại gắn cho kỷ niệm thường là những nỗi buồn,thế có phải là quá bất công không?
Em đã chọn được nơi trong trái tim để có thể ngắm kỷ niệm ngủ thật ngon, và tràn đầy hạnh phúc
Quán ơi, cho em 1 ly nước lạnh để cuốn trôi mọi thứ đã qua. Quán đừng lo, hôm nay em sẽ boa quán thật sôp. heeeeeeee
Emmerald
28-03-2010, 08:42 PM
Lâu quá mới vào lại quán, về lại chỗ cũ tớ vẫn hay ngồi, chiếc bàn hai ghế, thiếu vắng một, bạn ấy đi đâu ko thấy trở lại.
Hôm nay lòng tớ bình yên lắm quán àh, chẳng vương vấn buồn bã điều chi cả, dường như tớ đã được giải thoát khỏi những gông cùm vô hình bấy lâu mà tớ tự mang lấy.
Tớ đang tập uống cà phê nên cho tớ một tách cà phê sữa nhé, ngọt - đắng, như một thứ gì đó trôi qua và dư vị để lại
to March
Dạo này bạn ấy ra sao, hy vọng bạn ko phải buồn một mình như trước :huglove:
Ấy ko ghét nhạc ko lời chứ :hihi:
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC80Ni8wNDY3MWRlMDI0YWQxOWQxMThmNTgzODlkZDgxYjMxY i5cUIbaBmUsICDN8TXkgTWVcUIbaBWeB3J5IChQaWFdUngWeBy AmIFZpWeB2xpWeBiBWZXIdUngKXx8ZmFsmUsIC2U
.......sẽ có lúc ta gặp lại nhau
hoahongxula
01-04-2010, 08:36 PM
Quán ơi em lại về, mệt mỏi và đau đớn, tưởng chừng như muộn phiền có thể dâng trào và dìm sâu em vào mê cung ko lối thoát, cho em về lại góc ngồi cũ, chút gió mát an lành, và một ly chè nhiều màu sắc nhé. Cuộc đời em bây giờ chỉ toàn màu xám, mờ mịt ko rõ ràng. Ngày xưa ko đen thì trắng, ko yêu và yêu, chẳng chi phải vướng bận nhiều. Nhưng giờ đây anh ấy lại bảo cho anh thời gian một tháng? Phải chăng em quá đa nghi hay tình cảm em ko đủ để tin tưởng anh ấy? Mỗi đêm ý nghĩ anh viện lý do này để có một tháng đến với tình yêu mới, và dành cho em một bản án treo ko lối thoát. Em ko đủ can đảm để chắc chắn rằng em sẽ vượt qua được thử thách này khi lòng em bây giờ thấy toàn màu xám, giữa yêu và ko yêu, giữa chờ đợi và bước tiếp, nỗi lòng cứ giằng co từng ngày. Em phải làm gì đây Quán ơi? Mặc dù những lời nói trước lúc anh quyết định bỏ lại em có thể khẳng định anh sẽ quay lại, nhưng đó có thật sự là lý do anh phải bước đi? Hay anh chỉ dùng nó để ko thấy có lỗi khi đến với người con gái khác? Lòng em quá ngổn ngang và muộn phiền rồi quán ơi, em phải suy nghĩ làm sao? Và em phải quyết định như thế nào? Xin cho em một phút được bình yên để em có thể nhìn rõ việc em phải làm
phonglan!
02-04-2010, 09:03 AM
Quán! cho e một góc vắng để ngồi suy ngẫm lại chuyện đã qua!có phải là sai khi từ bỏ một người ?dù biết rằng đối vs họ e là tất cả!cho e một cốc trà gừng nóng hổi để mùi hương của nó làm e nhẹ bớt gánh nặng tội lỗi!
ngọc lưu ly
03-04-2010, 11:31 PM
Lần đầu tiên đến với quán, cảm giác không xô bồ vội vã mà trong em cảm thấy bình yên lặng le..Em chẳng bao giờ có sở thích đến quán một mình vì em sợ cô đơn. Ấy thế mà giờ đây em lại một mình đến quán,
quán ơi.!! có thể cho em 1 ly sinh tố dừa được không quán Đã lâu lắm rồi em chưa được uống...Dẫu biết rằng vị ngọt béo của dừa không làm môi em bớt đắng..À, em sẽ chọn chỗ cao thật cao để nhìn thấy bầu trời..Bâu trời trong xanh len lỏi 1 tý ánh nắng quán nhé..Sẽ tốt cho em bây giờ khi ngồi lặng một mình bình yên ngắm nhìn con nắng chiếu qua tóc và hôn lên bờ môi em...^^...Quán có thể chọn cho em 1 bài dìu dịu nhẹ của secret garden được không quán..
Tôi vốn không phải là người có thói quen lui tới những nơi có quá nhiều sự trìu mến hay ấm áp. Trong khi hai chữ Tình nhân vốn là nơi như thế.
Tôi càng không thích suy nghĩ những điều phức tạp, vì tôi biết, nội tâm và cuộc sống của tôi đã phức tạp quá đủ rồi. Vậy nên, mấy chữ tình yêu luôn khiến tôi tránh né.
Tôi đã từng ngồi bên và lắng nghe rất nhiều những câu chuyện tình yêu, chưa bao giờ nó phẳng lặng, êm ái, không day dứt và cay đắng.
Có lẽ bởi tôi buồn, nên tôi thích nghe những câu chuyện buồn chăng?
Hay bởi vì tình yêu, phía sau những ngọt ngào của nó, luôn là những đắng cay như thế.
Tôi chưa yêu ai thực sự, và có lẽ cũng không muốn yêu ai thực sự. Bởi vì tình yêu, một khi quá mãnh liệt, có thể thiêu cháy con người đến trần trụi, đến tàn lụi, đến thành cát bụi.
Và chưa khi nào sau khi chứng kiến những câu chuyện tình yêu như thế, tôi thấy tâm trí mình yên ổn.
Giá đâu đó có người đợi tôi?
Hay...
Giá lúc nào đó, tôi sẽ ngưng chờ đợi một người?
À, vào quán phá phách thiên hạ, chả có gì chuộc lỗi... Đền các bạn bằng một bài hát nhẹ nhàng là lãng mạn nha.
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS8wYS9lMGFiZmFjNWNjMjY2YzmUsIC1MzIzY2Y2NjdiMWRmZ jFiNy5cUIbaBmUsICDN8QmUsICyBWeBmggWeBmUsICSDzIF0IM OizIFcUIbaBIGHMgXAcUIbaBZGVcUIbaBWeB3xCYmUsICyJWeB yBUaHl8ZmFsmUsIC2U
...Những lỗi lầm ngày hôm qua, em chẳng mong sẽ được bôi xóa
Với em định nghĩa tình yêu, đâu chỉ có những điều hay...
Pha Lê Tím
11-04-2010, 09:33 AM
Hôm nay stress quá, ghé quán để đc nghe 1 bản nhạc du dương. Ko phải tôi cô đơn vì tôi luôn có 1 tình yêu bên mình, tôi yêu - tôi đc yêu. Ko phải tôi bị áp bức vì tôi hiểu người nên luôn là 1 đứa con đc yêu thương. Tôi stress vì nhìn sự đời cay độc mà ko làm gì đc, làm j cũng ko thấy ổn, làm j cũng sợ sợ tất cả những cố gắng xây dựng bấy lâu bỗng chốc vụn vỡ, nên đành câm lặng.
Bởi thế
Mỗi ngày thêm 1 chút
Giờ nỗi căng thẳng đè nặng. Chả lẽ lòng tin có thể dễ dàng đổ vỡ vậy sao...
Cuộc đời có vay có trả... Hỡi con người kia nếu ko biết "sám hối" đi thì đằng ấy sẽ ko thể có nổi 1 thứ đc tạm gọi là "1 cuộc đời thực sự" đâu. Có quả báo đó! Tớ vẫn tin! Hi vọng đằng ấy sớm nhận ra để ko phải chịu những sự trả giá đau đớn!
nguoidaukho_cn
14-04-2010, 01:09 AM
Quán ơi hãy cho tôi 1 góc 1 góc của riêng tôi không suy nghĩ gì cả không nhớ đến tình nhân cũng không phải lo lắng cho ai cả cũng không phải nhớ phải đau khổ và tiếc nuối những gì của ngày hôm qua 1 góc của chính tâm hồn tôi 1 góc chỉ có sự bình yên và không cô độc trước thê gian này...cho tôi 1 ly cà phê nữa không đường đủ để tôi cảm nhận được có 1 vị đắng còn ỏ trong tôi...
smallsun
20-04-2010, 07:02 PM
Đến thăm quán trong một ngày hè nóng bức, gửi lại chút tình đã ra đi bất chợt.
Nhấm nháp một ly cà phê đen không đường - thứ mà mình chưa bao giờ thử, đắng thật nhưng vẫn thấy không đắng bằng giọt nước mắt ngày hôm qua...
Bên góc nhỏ thân quen
Trời đổ mưa tầm tã
Mưa rơi rồi tan rã
Tình cũng thế....phải không?
Em đến quán tình nhân
Một mình cùng kỉ niệm
Xin anh, anh đừng đến
Để kí ức....ngủ quên....
Chủ Quán
21-04-2010, 12:46 AM
Lần đầu tiên em ghé Quán... :)
Quán àh , ở chỗ Quán có góc nào có những chiếc Chuông Gió ko..?! và phải thật yên tĩnh đấy nhé...hì..
Em đang đi tìm nơi nào như thế Quán àh...tìm...tìm mãi...nhưng em vẫn chưa tìm được...
Em yêu những chiếc Chuông Gió... leng keng... leng keng...
Nhìn nó, em nhớ đến anh...
Anh là Gió...
Anh vẽ rất đẹp, anh đàn ghita rất hay...
Giữa em và anh là một thứ tình...rất lạ...hơn mức tình bạn...nhưng không là tình yêu...
Anh vui, em vui...Anh buồn, em an ủi...
Dù anh - em, chẳng bên nhau ngày nào...
Anh là Gió...
nên anh cứ đi, cứ bay hết chỗ này đến chỗ khác...
Em ngày ngày dõi theo bóng anh...vui buồn cùng anh...
Nhưng, bây giờ em chẳng còn được dõi theo anh nữa...em chẳng còn đc vui buồn cùng anh nữa...em cũng chẳng còn được anh trêu chọc, tối tối nhắn tin rầy la em vì tội ngủ trễ nữa...
Anh đi rồi Quán àh...
Đi về một nơi rất xa...mà ở đó em chẳng thế nào tới được...
Gió của em về nơi Thiên Đường rồi...
Cả lời hứa sẽ dẫn em đến Quán,mà ở đó có những chiếc chuông gió cũng ko thực hiện được...
Quán àh , ở nơi đó Gió sẽ bình yên phải không...?!
Em nhớ Gió lắm...!!!
Gần 1 năm trôi qua rồi, mộ của Gió có lẽ cũng đã xanh...Em sẽ ra thăm anh, một ngày gần nhất, đợi nhé Gió...!!!
Em và Gió đều thích cafe đen , 1 không đường và 1 ít đường nhé Quán...Còn nhạc thì...Quán chọn cho em nhé... :)
Hôm qua Gió về thăm em đấy...
Và em..đã ngủ rất ngoan...
Sinh - Lão - Bệnh - Tử
4 điều mỗi con người đều phải trải qua trong cuộc đời, có thể không trải qua đủ cả 4, nhưng nhất định sẽ có 2 cái mỗi con người phải trải qua đó chính là Sinh - Tử.
Quy luật cuộc sống em ạ, con người ai cũng có cái số của nó, có người hoàn thành sớm cuộc sống của mình và đi về cõi vĩnh hằng, có người ở lại cố bước trên con đường cuộc sống để hoàn thành nó, để có thể thanh thản ra đi, thanh thản thả bước chân trên những cơn gió.
Anh của em đã đi, Gió của em đã thổi về miền vĩnh hằng, đã về với Thiên Đường rồi, nhưng còn em, em còn ở lại mà, phải không, em còn ở lại để viết tiếp những trang sách cuộc đời em và Gió đã viết nhưng còn dang dở.
Quán có một góc đầy những chuông gió, đầy những lời tâm sự của Gió, em đến nhé, để lại nghe những lời gió thì thầm.
Biết đâu đấy, lại có Gió của em ở đấy thì sao...
Góc có đầy chuông gió cho em
http://img690.imageshack.us/img690/5260/500furinm.jpg
2 cà phê không đường, ít đường
http://www.saga.vn/Saga_Gallery/CuocSong/two_cups_of_coffee.jpg
và bài hát Chuông Gió nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS8wZi85MGYwNzJhNDmUsIC4NGIzMWE3NWNkZWQxNDmUsICxZ TI3NzQ3ZC5cUIbaBmUsICDN8Q2h1w7RdUngZyBHamUsICOzfEx 1Y2cUIbaB5fGZhWeBHNl
Chủ Quán
21-04-2010, 12:56 AM
lần đầu tiên mình nhìn thấy quán. "Quán tình nhân " mình cứ ngỡ chỉ dành cho 1 cặp thôi chứ không có đơn lẻ. Nhưng khi đã bước chân vào quán mình muốn tìm lại chút gì đó ấm áp và gần gũi của ngày trước. Quán cho mình một chút cay đắng và 1 chút dịu ngọt trong 1 ly trà sữa và nhạc nữa............:)
Tình nhân đâu phải là luôn phải có 2 người, 1 người mang trong mình trái tim của một người nữa chẳng phải là tình nhân sao?!
Trà sữa cho bạn
http://i287.photobucket.com/albums/ll155/bi_mio/post-5-1192894910.jpg
và vì không biết gu âm nhạc của bạn thế nào nên nếu có thể thì bạn có thể tự chọn nhạc cho mình nhé, có thể là một khúc nhẹ nhàng của Guitar, du dương của Violin hoặc sôi động như M.Rock - quán có đủ mọi thể loại nhạc để phục vụ bạn mà :D
Enjoy it, my friend
Chủ Quán
21-04-2010, 01:11 AM
chủ quán ơi, hôm nay em vui lắm, em muốn 1 chỗ ngồi tràn đầy ánh nắng
Cảm ơn lời khuyên của quán, em đã hiểu nhiều điều từ nó và em có gom nhặt từ lời khuyên của quán dành cho các bạn khác nữa
Hôm nay ,em gặp lại người ấy, em chợt hiểu tất cả chỉ còn là kỷ niệm, tại sao chúng ta lại phải trăn trở vì nó,tại sao lại gắn cho kỷ niệm thường là những nỗi buồn,thế có phải là quá bất công không?
Em đã chọn được nơi trong trái tim để có thể ngắm kỷ niệm ngủ thật ngon, và tràn đầy hạnh phúc
Quán ơi, cho em 1 ly nước lạnh để cuốn trôi mọi thứ đã qua. Quán đừng lo, hôm nay em sẽ boa quán thật sôp. heeeeeeee
Kỷ niệm luôn đẹp, nhất là khi chúng ta luôn nghĩ về nó, ai dám nói kỷ niệm là phải luôn buồn nào? http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/3469760545_5c552ec942.jpg?t=1271836969
Có thể quán sống không lâu, nhưng những gì Quán gom nhặt lại từ cuộc sống, gom nhặt lại từ tình yêu đã cũ của mình thì... không ít hơn bất cứ một ai cả. Quán mang nó chia sẻ lại với mọi người, như là một cách để Quán nhớ về nó. Và nêu có thể, bạn cũng nên thế nhé.
Có nhiều khoảng trống trong tâm hồn mỗi con người cần phải lấp đầy, và cách nhanh nhất để làm điều đó chính là chia sẻ khoảng trống đó cho những tâm hồn khác. Triết lý một chút, nhưng chắc là không quá khó hiểu, em nhỉ !
Tận hưởng cuộc sống nhé em, em đã có nhiều kỷ niệm đẹp, vậy sao không tiếp tục xây đắp cho mình nhiều thật nhiều những kỷ niệm đẹp đó nữa.
Một ly nước lạnh cho em
http://img16.24h.com.vn/upload/news/2009-11-27/1259324871_doc-hai-tu-nuoc-lanh200.jpg
hoatrungnguyen
23-04-2010, 12:05 AM
Chủ quán!
Mưa rồi... Không biết chạy đi đâu để ngồi... Cho tớ xin một chỗ ngồi cũ nào!
Dạo này bon chen theo dòng đời chưa có lúc nào để tĩnh lặng bản thân mình để nhìn lại những gì đã trải qua...
Chỗ ngồi của tớ vẫn còn như cũ chứ Quán ơi!
Vẫn đấy, 1 bàn, 2 ghế
Vẫn đấy 1 ghế cô đơn đợi chờ một chiếc ghế!
Vẫn còn những chai beer trên bàn mát lạnh không Quán!
Vẫn còn những điếu thuốc cháy hồng trên môi không Quán!
Sáng nay nắng đẹp lắm!
Tớ đi ra ngoài chỉ mang mỗi chiếc áo sơ mi màu hồng Quán à hì hì!
Thế mà giờ lại mưa... Lạnh lắm...
Đã định chạy ra tắm mưa như thời còn thơ bé!
Nhưng mà giờ ko được rồi! Ốm đấy, khóc đấy hi hi!
Thôi! Cho tớ xin 1 chỗ ngồi, để ngắm những hạt mưa kia Quán nhé...
1... 2... 3... không đếm được nữa... Trắng xoá rồi Quán à...
À! Quán ơi... tớ vừa gặp một cô bé Quán nhá! 1 cô bé đồng hành trên đường... Và giờ tớ sẽ đợi xem có phải duyên may hay định mệnh không :D
Mong rằng... chiếc ghế còn lại sẽ không còn cô đơn nữa :timvo:
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Mi9mYS8yZmFhMzVhZDQ3Yjg5MDU3OWZkNzE0MjM3OWExNTk3Z S5cUIbaBmUsICDN8TmUsICawYXxUaMO5eSBDaGkgZnQdUngIE0 0VXxmYWxzZQ :hum:
goigiacmove
23-04-2010, 06:07 AM
cảm ơn quán nhiều nhé! ly nước lạnh của Quán làm mình thấy vui và sẵn sàng đón 1 ngày mới, cảm ơn tất cả các bạn , những người bạn của tôi
Này HOA TRUNG NGUYÊN ! tôi thích giọng kể chuyện của bạn và HƯƠNG PHÙ SA lắm đấy.Tôi là fan ruột 2 người đấy nhá. hy vọng các bạn có nhiều truyện thật hay để chia sẽ cho mọi người
bLueseasun
27-04-2010, 06:49 PM
bẵng đi 1 thời gian tìm kiếm sự bình yện Ngẫm nhiều, lạnh lùng nhiều, ác độc nhiều. Giờ nhìn lại, mọi thứ vốn dĩ nó đang đi thế nào thì nó vẫn đang như thế. Những người yêu nhau, thích nhau, đúng là giờ lại chuẩn bị đã và đang ở bên nhau đấy thôi.
Không phải vô tình mà không biết chuyện gì đang xảy ra, không phải muốn quên là sẽ hững hờ mọi chuyện, vẫn theo dõi, vẫn biết, vẫn quan tâm đấy. Hì, [cười mãn nguyện].
Hum qua mình gặp 1 người đặc biệt quán à. Đặc biệt vì nhờ bạn ấy mình biết được nhiều chuyện nan giải trong lòng. Giờ thấy thanh thản hơn. Coi như mình không lầm khi đặt 1 niềm tin vào bạn gái ấy, giờ mình an tâm rồi. Không biết có phải sắp tới thời gian rồi hay không mà mọi chuyện như được sắp xếp 1 cách ổn thỏa, mọi chuyện lại đâu vào đấy, họ lại yêu nhau và đến với nhau.
Mừng! Mỉm cười! Vẫn ngoan cố câu khẩu hiệu: " Nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc mình sẽ hạnh phúc".
Trong mỗi giấc mơ đều mơ về một vùng đất. Đẹp lắm
Ah, quán biết không, không biết phải do tình cờ hay do một lý do nào đó mà quán Pizza của Diamond có 1 anh chàng phục vụ nhá, cực kute. Và cứ mỗi lần xuống đấy ăn, mình chỉ nhìn vào mỗi anh ấy. Đặc điểm gì ư? [ lại màu tóc nâu hạt dẻ, làn da nâu, đôi môi của 1 ngày mưa vội vã, cái đuôi mắt ấy, sắc nhọn và say đắm. ==> đẹp từng centimét đấy nhá].
Tự nhủ sao lại giống nhau đến thế, hay vì... nhớ quá mà nhìn ai cũng giống. ôi, bệnh quá.
Giờ mình vẫn thích ngồi ngay cửa sổ đầy nắng và nhìn ra biển nhá. Một ly nước đầy nắng nhá.
Và 1 bài hát [ Giấc mơ của anh]
Yêu quán quá đi mất :so_funny:
girlthjkshock
30-04-2010, 03:09 AM
Quán àh ...!
Đã mất khoảng thời gian hơn một năm để chờ đợi một quá khứ không bao giờ trở lại ... mất quá nhiều cơ hội cho sự khởi đầu mới ... cuối cùng thì tớ cũng đã có thể mở cửa trái tim mình một lần nữa ...
50 ngày qua, tớ đã chấp nhận cậu ấy là người thứ hai trong đời tớ thật lòng yêu thương ...
Uh ...! Quán àh, hôm nay là tròn 50 ngày tớ và cậu ấy chính thức quen nhau. Bạn bè đều mừng cho hạnh phúc mới của tớ, thế nhưng tớ ...
Quán àh ...!
Tớ thề là tớ không lừa dối cậu ấy ...! Tớ đồng ý làm "người đặc biệt" của cậu ấy với tất cả tình cảm chân thành của tớ ...! Cậu ấy là người duy nhất có thể khiến tớ sẵn sàng gạt bỏ quá khứ sang một bên ...
Cậu ấy đã yêu tớ hơn 1 năm 7 tháng ... và tình cảm của cậu ấy quá chân thành khiến tớ phải rung động ...! Tớ chắc chắn rằng tớ đến với cậu ấy không phải vì để có thể dùng cậu ấy như một vật thay thế, để lấp đầy khoảng trống của quá khứ trong tớ ... mà tớ đến với cậu ấy bằng cả trái tim ... dù rằng trái tim ấy vẫn còn hằn sâu vết thương quá khứ ...!
Vậy nhưng sao ...
Đôi khi ... một phút vô tình chợt nghĩ đến quá khứ, tớ lại chùng lòng xuống, nước mắt lại rơi ...! Đau ... tớ còn đau lắm Quán àh ...!
Dường như tớ vẫn còn rất yêu quá khứ ...??!
Tớ thật không hiểu nổi trái tim mình ... tớ sợ tớ sẽ có lỗi với cậu ấy ...!
Tớ phải làm sao đây ...?!
Quán àh ...!
Mỗi khi tâm trí đắm chìm trong những suy nghĩ rối ren, chẳng biết làm gì hơn, tớ lại tìm đến Quán ...
Cho tớ một góc phẳng lặng Quán nhé ... và một chút nhạc ... tớ muốn nghe lại First love của Yiruma Quán ơi ...! Còn nước uống ... phiền Quán chọn cho tớ nhé ...!
Đời đâu phải chỉ có tình yêu.
Tình yêu nào cũng có niềm đau?. Không có.
Rốt cuộc là đau cũng có nhiều kiểu. Phải không.
Có cái gì cho nó dễ ngủ không nhỉ?.
hoanglyna87
02-05-2010, 01:02 AM
Ngày.....ngồi ở quán cà phê quen thuộc,nhâm nhi thứ nước đắng đậm đà và nghe nhạc cùng ông chủ quán già..thanh thản lạ.Vậy mà có 2 người lạ bước vào ,họ có cái gì đó rất khác người,im lặng ngồi nhìn nhau,ăn nói nhỏ nhẹ , đôi khi có cảm giác họ đang nói chuyện với nhau nhưng nhỏ quá nên em cũng không biết có phải không!
Chàng trai đem chiếc máy hình ra,mỉm cười,đi thẳng lại chỗ em,và nói: em có vui lòng cho anh mượn bàn em chút không? Nơi này góc hình chụp mới đẹp.
Mắt em ngơ ngác,lặng im đứng lên,không buồn cười với chàng trai 1 cái.
Bỗng dưng nhớ anh với HẰNG da diết,anh đang ở đâu?có hay về Đà Nẵng để lên HẰNG nghe Trịnh?
Anh có biết?
Em mãi loay hoay với bao nhiêu Quán ,bao nhiêu Trịnh,mà không gặp anh,dù chỉ 1 lần,để cùng nghe ,cùng mỉm cười,cùng nhìn nhau,và biết đâu,anh lại xin ai đó cái góc đẹp để chụp hình cho em?
lunlunlun
02-05-2010, 02:22 AM
Quán này! Mình chưa bao giờ đến quán 1 mình cả toàn đi với một lũ bạn của mình, cả lũ ngồi tám, và vì thế mình lun thấy rất vui. Có tụi nó quả là tuyệt (Ko bít dùng từ tuyệt đã đủ chưa hihihi ).
Quán này! ở QUÁN TÌNH NHÂN có chỗ nào cho mình và tụi bạn của mình k?(câu hỏi này kì lắm phải ko vì đây là QUÁN TÌNH NHÂN, nhưng mình vẫn mún bít)
Quán này! Nếu có tụi mình sẽ đến ngay vì tụi này sắp phải tạm bịt nhau rùi, mỗi đứa sẽ đi 1 đường ko bít có còn gặp lại ko...( bùn wá)
PS: rất mong là có!!!!!! Mình sẽ giới thiệu quán khắp nơi lun, cho tất cả mọi người lun...
.Ngọc Xinh.
02-05-2010, 03:18 AM
Lang thang một mình trên phố,bỗng vô tình nhìn thấy Quán Tình Nhân.Quán ơi quán hôm nay em chỉ đi một mình nhưng cho em bàn hai ghế.Muốn một mình tưởng tượng thấy người ta,đang ngồi cùng phía đối diện.Cho em một đen không đường và một sữa pha với café.Ngày hôm nay muốn thử một chút cảm giác chờ ngóng một người ra sao.
Mà quán ơi cho em xin bản Lâu đài tình ái,quán nhé.Bản nhạc mà người ta hay hát em nghe.
Một mình đi thật tình là lẩn tránh,tránh những muộn phiền chẳng đáng để xảy ra.
Khi yêu ai cũng muốn có một tình yêu yên bình phẳng lặng,mà lạ lắm,quán ơi.Yêu lần nào cũng gặp phải chông gai.
Đôi khi buồn mà chỉ muốn khóc đấy nhưng nhủ lòng những điều ấy đâu đáng để bận tâm.
Thế mà rồi cứ thỉnh thoảng lại tắt máy lang thang một mình để gặm nhấm thương đau.Để cho một người nào đó cuống lên tìm vì chẳng biết đi đâu.
Nhìn lại mình thấy ích kỉ quá đi thôi,khiến người ta mệt mỏi mà vẫn cứ vô tình.Đen không đường chắc chắn đắng nhưng chắc không bằng vị đắng em mang lại cho người ta.Vậy quán ơi pha cho em ly khác.Café mocha cũng được quán nhé.Để em hứa rằng sẽ chẳng làm khổ người tạ
rùa nhỏ
03-05-2010, 04:39 AM
Đang thời gian nghỉ lễ , cả nhóm bọn tớ quyết định họp mặt. Đang chuẩn bị lên đường tới địa điểm đã định , bỗng trời mưa rào. cơn mưa rào ko dứt. cả bọn nhốn nháo tìm chỗ trú mưa. Nhìn sang bên kia đường, hoá ra cả bọn đang đứng trước "Quán Tình Nhân" . cả bọn vội kéo nhau lại đó. Nhưng quán ơi , làm sao đây? bọn tớ có đến 12 người lận cơ ! Quán cho tụi tớ 1 bàn 12 ghế nhé ?! Nếu được , cho tụi tớ 9 ly cà phê sữa , 2 kem dâu và một cà phê đen nhé! tớ vẫn thích cà phê đen hơn ! Nhóm tớ chỉ có 2 người là đã thoát khổi số phận đơn độc rồi thôi. và 2 người ấy là 1 đôi ! Bọn tớ mừng cho họ ! Và Quán ơi ! Hãy chúc phúc cho họ cùng tớ nữa nhé ! Cảm ơn quán nhiều ! Như đã hứa , lần này tớ vào quán mà ko có chuyện buồn nhé ! Vì bây giờ bên cạnh tơ slà những người bạn rất dễ thương, vui tính mà !! :):):):)
hatethatiloveu
19-05-2010, 06:04 AM
[lần đầu Quán tình nhân, vẫn lẻ loi một mình.
Thấy lạ quán vắng chủ, toàn những khách bâng khuâng.
Chẳng cần cạnh cửa sổ, chẳng mong cầu bình yên.
Chỉ xin chút hương gì, gột sạch trái tim đen.
Chủ Quán
24-05-2010, 07:19 PM
Quán ơi em lại về, mệt mỏi và đau đớn, tưởng chừng như muộn phiền có thể dâng trào và dìm sâu em vào mê cung ko lối thoát, cho em về lại góc ngồi cũ, chút gió mát an lành, và một ly chè nhiều màu sắc nhé. Cuộc đời em bây giờ chỉ toàn màu xám, mờ mịt ko rõ ràng. Ngày xưa ko đen thì trắng, ko yêu và yêu, chẳng chi phải vướng bận nhiều. Nhưng giờ đây anh ấy lại bảo cho anh thời gian một tháng? Phải chăng em quá đa nghi hay tình cảm em ko đủ để tin tưởng anh ấy? Mỗi đêm ý nghĩ anh viện lý do này để có một tháng đến với tình yêu mới, và dành cho em một bản án treo ko lối thoát. Em ko đủ can đảm để chắc chắn rằng em sẽ vượt qua được thử thách này khi lòng em bây giờ thấy toàn màu xám, giữa yêu và ko yêu, giữa chờ đợi và bước tiếp, nỗi lòng cứ giằng co từng ngày. Em phải làm gì đây Quán ơi? Mặc dù những lời nói trước lúc anh quyết định bỏ lại em có thể khẳng định anh sẽ quay lại, nhưng đó có thật sự là lý do anh phải bước đi? Hay anh chỉ dùng nó để ko thấy có lỗi khi đến với người con gái khác? Lòng em quá ngổn ngang và muộn phiền rồi quán ơi, em phải suy nghĩ làm sao? Và em phải quyết định như thế nào? Xin cho em một phút được bình yên để em có thể nhìn rõ việc em phải làm
Nếu có một câu hỏi: Cuộc đời màu gì? Quán chắc là em sẽ là người trả lời đúng nhất, vì cuộc đời vốn chẳng có màu hồng, vốn cũng chẳng trắng, chẳng đen, cuộc đời là một màu trung lập, là màu xám. Nó tuỳ thuộc vào cách nghĩ của mỗi người, và cách nhìn nhận vào cuộc sống.
Tình yêu cũng vậy !
Người ta cứ nghĩ tình yêu thì có màu hồng, mất nhau rồi thì chỉ toàn là một màu tăm tối mà chẳng ai biết rằng, thực chất ra mà nói thì tình yêu vốn là màu trắng, một mảng màu chỉ do những người yêu nhau phối vẽ.
Em và người ấy thì sao, gặp nhau rồi lại xa nhau. Cái kết cục dành cho những tình yêu rạn vỡ. Em đau, chắc gì người ấy không đau - cho dù là ở một phương diện nào đó. Cho nên mới nói, gặp gỡ nhau là số phận, là định mệnh, nhưng chính chúng ta mới là người biến định mệnh là sự thật, cũng là người đem định mệnh đi xa.
Nói đơn giản một chút thì, chẳng có lý do gì để đến với nhau, nhưng chúng ta lại có hàng trăm ngàn lý do để biện minh cho một chữ chia tay. Buồn phải không em !??
Có trách, hãy trách chính mình đã buông bỏ tình yêu, còn không, hãy trách người đó đã để lạc mất một người yêu mình và hãy tự tin khi biết rằng, sẽ có một ngày có một người nào đó mang mảnh ghép trái tim còn thiếu đến cho em.
Cuộc sống đã cho em một nỗi đau, cũng sẽ cho em một người để xoa dịu nỗi đau đó.
Hãy luôn tin như thế !
Một ly chè nhiều màu cho em
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/280409che-hoa-qua1.jpg?t=1274753744
và một bản nhạc của Secret Garden nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS8yZC9lMmRhZjU0OTUxYzEwYmFmY2JkMTJjYjUwMjU3OTk5N y5cUIbaBmUsICDN8RHJlYW1jYXRjaGVyfFNlY3JldCBHYXJkZW 58ZmFsmUsIC2U
Chủ Quán
24-05-2010, 07:41 PM
Lần đầu tiên đến với quán, cảm giác không xô bồ vội vã mà trong em cảm thấy bình yên lặng le..Em chẳng bao giờ có sở thích đến quán một mình vì em sợ cô đơn. Ấy thế mà giờ đây em lại một mình đến quán,
quán ơi.!! có thể cho em 1 ly sinh tố dừa được không quán Đã lâu lắm rồi em chưa được uống...Dẫu biết rằng vị ngọt béo của dừa không làm môi em bớt đắng..À, em sẽ chọn chỗ cao thật cao để nhìn thấy bầu trời..Bâu trời trong xanh len lỏi 1 tý ánh nắng quán nhé..Sẽ tốt cho em bây giờ khi ngồi lặng một mình bình yên ngắm nhìn con nắng chiếu qua tóc và hôn lên bờ môi em...^^...Quán có thể chọn cho em 1 bài dìu dịu nhẹ của secret garden được không quán..
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/Rbrbpt8Lsjqkk84tWzrFBdxuo1_400.jpg?t=1274754659
Quán yên bình, khách cũng bình yên
Cùng ngồi bên nhau, cùng dăm câu chuyện cũ
Này em, bầu trời xanh kia có đủ
Để em gửi lòng mình, xua tan hết nỗi đau
Có nắng nào là nắng bình yên đâu
Em nhớ nhé đừng bao giờ quên nhớ
Bởi lẽ khi trái tim em ngừng thở
Là lúc em mang nỗi nhớ đi xa...
Nỗi đau to lớn nào cũng đi qua
Không ai có thể khóc xuyên đêm dài, tháng rộng
Phải biết cười để lấp đầy khoảng trống
Đã lỡ qua...
http://i416.photobucket.com/albums/pp250/lukhachmuathu/lcmsviewimage.jpg?t=1274754245
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?NC82YS80NmE5YTVlMmQzZjZhNDg0OGFhYzE3NWI2ZjBlNzNjZ S5cUIbaBmUsICDN8TW9vInagaMEWeBmdhdGV8U2VjmUsICmV0I EdhmUsICmRlWeBnxmYWxzZQ
Mắt ướt_31
26-05-2010, 05:43 AM
Quán ơi, em lại về. hì
Lâu thật lâu rồi em mới có lại cảm giác này. Em tin mà, em vẫn luôn tin là sẽ có 1 ngày nào đó, có 1 người nào đó tiếp cận em theo cách mà em vẫn hằng mong muốn. Rằng sẽ thật nhẹ nhàng thôi, rằng sẽ chậm thôi, từng chút từng chút một rót yêu thương vào em. Rằng sẽ thật kiên nhẫn và có niềm tin là sẽ chinh phục được trái tim em dù em có lạnh lùng, có vô tâm, có đáng ghét bao nhiêu. Em vẫn luôn tin, sẽ có 1 người nhìn ra đằng sau vẻ bề ngoài kia là 1 em thật khác.
Rồi Anh ấy xuất hiện.
Lý trí bảo phải thật từ từ nhưng em biết là tim mình đang dần đập loạn nhịp, em nghĩ về anh nhiều 1 chút, muốn đi chơi với anh nhiều hơn 1 chút, nhưng em còn có thể kiểm soát được giữa cái em muốn và thực tế. Đâu đó em cảm thấy sợ, sợ phải bắt đầu lại, sợ phải yêu thương hạnh phúc để rồi sau đó là điều gì..... phải chăng lại là chia tay?
Vết thương ngày xưa không bao giờ mất, ngày Anh ngỏ lời với em là đêm về em mơ thấy người xưa, dù thật lâu rồi em không nghĩ đến.
Hì, em tìm về quán để nghe 1 lời khuyên.
Và, quán ơi. Với tâm trạng rối bời nửa vui nửa lo sợ, quán tìm giúp em 1 bàn 1 ghế 1 ly nước lọc, chỗ nhìn ra biển bao la, Quán nhé.
Hanhan
01-06-2010, 06:30 AM
Quán ơi, cho xin một trà đá kỉ niêm.......................
..............................trên con đường này..............................
.................................giữa mùa thu ấy.................
đi...........về....................... không.......................ai................... ...
.:_charlotte_:.
03-06-2010, 07:52 AM
Quán ạ ! Sau nhiều đổ vỡ, đi hoang, em lại quay về góc quán này, ở đây, em thấy mình buông bỏ đc tất cả, em thấy lòng mình đc bình yên, dù có đôi khi em vẫn dối lòng mình như thế !
Quán ạ ! Ai đó nói rằng, ra đi là để trở về, cớ sao người ấy... đã ra đi lâu rồi mà sao vẫn chưa trở về hả quán ? Đôi lúc em vẫn giấu mình rằng em k nhớ nữa, nhưng thật sự là em rất nhớ, nhớ lắm quán ơi !
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?Yi8yZC9iMmRlNWNmZTE1MmRlNGY3M2YyZTBjNTgyOGRjNTlhN C5cUIbaBmUsICDN8RW0gWmUsICOqdSBBWeBmggTmhp4WeBdUng BdSBM4WeBqvInagaMEWeBXxC4WeBqjWeByBUaHl8ZmFsmUsIC2 U
[*Chít*]
04-06-2010, 07:15 PM
Những ngày mưa mùa hạ mang theo một nỗi buồn mang mác!
Đặt chân vào Quán, em cảm thấy lạnh lẽo quá! Một năm trước thôi, cũng vào những ngày này, khi cơn mưa mùa hạ bắt đầu trĩu hạt, em cùng người đã ngồi vào góc Quán thân thương ấy. Vậy mà giừo, Người đã đi thật xa em rội
Cô đơn làm con người ta cảm thấy sợ, trái tim quặn thắt !
Cứ tưởng nỗi đau được vùi sâu theo thời gian, lại không ngờ nó trỗi dậy trong phút chốc. Vết thương chưa liền sẹo ấy lại càng đau hơn nữa khi em thấy anh quay về.
Thế là sau 1 năm chúng ta lại gặp nhau, ngay tại nơi đây ! Nơi giừo đây chỉ là kỉ niệm. Em biết chỉ là vô tình thôi mà sao đau quá. trái tim em có đập loạn nhịp lên một lần nữa không?
Em phải làm gì đây? khi tình cảm không phải là thứ mà con người có thể làm theo lí trí!
Quán cho em một ly cafe đen ko đá, ko đường quán nhé!
Mong Quán sẽ cho em một góc khuất bình yên.
catchfly
06-06-2010, 03:49 AM
Nhìn quanh quán vì biết đâu lại găp...Đôi lúc thấy mình là người may mắn vì có thể bỗng nghĩ đến là con người ấy lại xuất hiện.Có gặp cũng chỉ là nhìn theo vì anh cũng đâu có biết em thích anh,mà ko,anh có thể đoán được em thích anh,chỉ là em ko nói ra tình cảm của mình đơn giản vì em cảm thấy mình ko xứng,em ko thể bằng người con gái anh đưa về mỗi sáng tan trường.Được nhìn theo là một hạnh phúc em ko đòi hỏi j thêm,đành tự thỏa mãn vậy,dù trong lòng chẳng lấy gì làm thoải mai.Em đến quán chỉ cần một góc nhìn đẹp,đồ uông...em cũng ko biết,tùy server nhé (em cũng thích sự ngạc nhiên),và bài hát Terrified của Katharine McPhee
~*gInNy*~
15-06-2010, 02:03 AM
Nghe từ quán mà mộc mạc nhỉ :D. Nhưng em thích những góc phố nhỏ , muốn lang thang ở nơi phố cổ đượm buồn mà màu in đậm chất xa xưa hơn cơ
Biết sở thích của em là thế - cơ mà A - có bao giờ để em được đi bộ đâu. Toàn bắt em ngồi ở trên xe , ngay bên cạnh ghế lái..
Có bao giờ để em ngồi ở 1 quán cafe nho nhỏ , vắng khách để nhâm nhi 1 ly cafe, chỉ là ngồi bên anh và kô muốn ồn ã.
Em ghét cứ phải vồn vã , vì giờ em rất muốn được ngồi nghiền ngẫm 1 giai điệu nhạc không lời của Bet , hay sonat ánh trăng.
Có lẽ em khác xưa lắm anh nhỉ , thích nơi ồn ào , suốt ngày mes rồi call cho anh , nhưng giờ thì lại ngược , em kô nghe điện thoại của anh như trước , tuỳ hứng mà em call cho anh được vài giây rồi cúp.
Không ngồi ngang anh - bên cạnh ghế lái mà ngồi sau anh , cắm tai nghe và hát nghêu ngao.
Em biết anh hiểu em đang xa anh - Vì khoảng cách mình xa quá.
lastday
19-06-2010, 04:13 AM
Quán tình nhân- quán của những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu phải không nhỉ? Nếu vậy hãy cho em một góc nhỏ nơi quán, để em ngắm nhìn cuộc đời với tình yêu.
Hãy cho em một li cafe sữa không đường và cho em được nghe lại need you now. Ngồi nhâm nhi li cafe và chờ đợi một tình yêu đang lang thang nơi nào đó. Chờ đợi một người mở được cánh cửa trái tim em. Chờ đợi một bàn tay khi đi qua phố đông, chờ đợi một nụ cười khi ngày em mệt mỏi.
Chờ đợi người làm cho em biết yêu!
Chỉ vậy thôi, và em vẫn đang chờ. Quán sẽ cho em ngồi đây cho đến khi chờ được người đó phải không quán?
Flower.hoa
19-06-2010, 05:41 PM
" tình nhân" nghĩa là người tình, người yêu.
con người ta sống ở trên đời cứ đi kiếm tìm điều này mãi rồi mải kiếm tìm mà vô tình đi qua " tình nhân" của mình lúc nào không biết.
và đánh mất" tình nhân " thực sự của đời mình lúc đó hối tiếc còn kịp nữa không?
tự nhiên đọc thấy buồn ghê, lúc trước vào quán một mình, rồi hai mình, bây giờ lại một mình.
Giống như trò đùa của số phận vậy
Kanshi
20-06-2010, 06:43 AM
Nhẹ bước vô quán.... Giữa 1 cuộc sống xô bồ và tất bât. Chẳng mấy lúc thấy tâm hồn tĩnh lặng như vây. Xin 1 cốc capuchino nhé! Và cả " Kiss the rain". Mình ghét nghe bài này lắm Như ghét 1 người con gái vây....Làm mình yếu lòng. Khắc 1 chút kỉ niệm của 1 thời thân thương. Một thứ tình cảm đem theo 6 năm nay:timvo:...nhiều ư...ko..ít ư! Mình cũng không bik nữa. Có lẽ đơn giản là chưa thể quên...:ham::ham:
Kia...trời mưa. Đỡ quá, mấy hum nay nóng phải bik........
rùa nhỏ
22-06-2010, 09:07 AM
lại mưa nữa rồi chủ quán ơi ! Em thích mưa lắm ! Em có thể đi bộ dưới mưa hàng giờ cũng như có thể ngồi ngắm mưa hoài mà không biết chán. Em chỉ buồn một điều là không có ai ngắm mưa cùng em , không ai cùng em dạo bước dưới mưa. Đến quán để ngắm người vậy. Trong quán có kẻ vui , người buồn. Kẻ có đôi có cặp , kẻ lại cô đơn một góc ,ngặm nhấm nỗi buồn. Ấy cũng là một thú vui đó chứ ! Chủ quán hãy cho em một thức uống gì đó để nhấm nháp trong khi trời vẫn đang dai dẳng mưa như thế này nhé !
[*Chít*]
23-06-2010, 09:26 AM
Nó lại về, tìm cho mình một góc quán thân thương!
Anh của nó đã về rồi quán àh! Anh về trong một ngày mưa tháng 6 giống hệt ngày đầu tiên gặp anh. gặp anh, cái điều mà thật sự em chưa hình dung ra sau 1 năm chia tay. Vẻn vẹn 1 năm tròn xa cách, gặp anh, lòng nó càng đau đớn gấp trăm ngàn lần.
Nếu như là một năm trước anh sẽ đi thật nhanh đến và gõ nhẹ vào tràng mà gọi "nhóc ơi", còn bây giờ anh cũng đi thật nhanh nhưng mà với một người con gái khác.
Nếu là một năm trước đây nó sẽ giận dỗi để được anh dỗ giành, còn bây giờ mở miệng ra chào anh cũng khó huống chi là được ngồi cùng bàn. Nó thấy mình sao mà ngu ngốc quá, chạy theo một thứ chỉ còn tồn tại trong kỉ niệm, vậy mà vẫ cứ yêu...........cú thương..........cứ chờ...........cứ đợi............
Muốn quên đi mà sao cứ nhớ mãi, để rồi khi gặp lại anh nó lại dại khờ đi theo cái lối mòn điên dại, một con đường tình yêu không hi vọng!
Anh về, nó lại đau. nó chỉ muốn chạy thật nhanh đi chỗ khác, để không phải nhìn thấy anh, không phải đối diện với anh-đối diện với một sự thật phũ phàng!
Quán buồn! những giọt cafe rơi tí tách như những giọt nước mắt khô cằn của nó đang chẳng trong tim.
nước mắt của nó đã không còn từ lâu rồi, cách đây một năm dòng lệ đã hoá thành đá, vậy mà giừo đây nó lại tuôn trào, làm cho tim nó rỉ màu một lần nữa. Vết sẹo đã lành nay lại nhói đau, cơn đau gắp trăm ngàn lần vết thương mới, một nỗi đau không bao giừo lành lặng !
Nó lại về với quán, mang bao tâm sự kể cho quán nghe, để rồi nó lại lặng lẽ đi voà bóng đêm như lúc này!
lastday
24-06-2010, 04:00 AM
Một buổi trưa đầy nắng và gió, một buổi chiều trôi qua nhạt nhẽo đến vô vị. Bước chân ngang qua đây chợt muốn dừng lại, ghé vào tìm một chút bâng khuâng.
Chợt muốn được ai đó ôm thật chặt trong vòng tay ấm, chợt muốn nghe lại một bản sonat hay một khúc vĩ cầm xưa.
Bấy lâu nay em đã quên mất cái cảm giác cô đơn và trống rỗng này, bởi quanh em có thêm bao nhiêu người đáng yêu, luôn quan tâm em và khiến em nhớ đến, yêu thương. Nhưng sao hôm nay chợt thấy buồn vô hạn. Người đến người đi sao thấy chạnh lòng.
Quán àh, em vẫn chờ, chờ người mở cánh của trái tim em, nhưng em mệt mỏi quá quán àh. Sao con người cứ cần yêu thương và hi vọng quán nhỉ?
phodoncoi
24-06-2010, 09:05 AM
Em cũng đôi lần ngang qua quán....nhưng cứ ngập ngừng chẳng ghé vào.......có phải là có lỗi với quán lắm không khi lúc này em ghé lại mang theo cái tâm trạng của một kẻ sẵn sàng rời bỏ quán và chạy đến bên một người nếu như người ấy nói cần có em.......Ôi ! em đang làm sao thế này ?!
Quán có bao giờ nhớ nhung một ai đó không ? Quán có giúp cho tình nhân lại về bên nhau không? E có quá khờ dại khi cứ nặng lòng với một người mà bỏ mặc một người khác cứ âm thầm đi bên cạnh chứng kiến cảnh e cứ nhung nhớ một người khác
Người ta không có lỗi khi trót yêu thương một người-không-phải-là-người-yêu-thương-mình phải không quán ?!
Em thèm một ly chanh muối quán ơi !
Tháng 10
30-06-2010, 07:28 PM
Thật lòng đã kìm chết cho mình khỏi khóc mấy hôm nay rồi, nhưng khi vào quán, đọc những gì đã qua, thấy có gì mằn mặn. Có phải nơi đó, xa lắm, có yêu thương hay ko? Quán tình nhân vẫy gọi, nhưng khi ko có người thì ta biết phải làm sao [cười]. Ngày trước dù một mình đến những quán quen, vẫn cảm giác có người bên cạnh, giờ có lẽ ngược lại [mỉm cười]
Quán ah, như lúc ban đầu khi vào quán, quán có thể cho mình một lần nữa thưởng thức trà sữa tình nhân ko [cười]. Lần cuối cùng mình muốn uống thứ đó, và dỹ nhiên, ko phải một mình [cười]. Chủ quán vui lòng "lại" ngồi uống với mình chứ : )
tieu_ly
30-06-2010, 08:10 PM
quán cho e một góc yên tĩnh và một ly sinh tố bơ được ko?pi giờ tâm trạng e rất bùn nên cũng cần 1 bài hát bùn tí.Quán có thể cho e 1 lời khuyên ko ,người e iu làm tổn thương mình nhìu lần rùi,e có thể tha thứ và típ tục iu người đó nữa ko hay e chia tay ?
nhok aries
05-07-2010, 12:13 AM
Quán àh, nhok chỉ ghé vào một chút thôi, một chút để xin Quán một chút bình yên đó mà, một chút bình yên làm hành trang cho những ngày chơi vơi, ất ơ nhất...
Dành cho nhok một góc khuất nhé, một thức uống lành lạnh cho cái đầu đang nóng, và nghe "dòng thời gian" nhé, để biết mình phải học rất nhiều...
Tình nhân
11-07-2010, 12:32 AM
Người ta còn gọi nhau là tình nhân nữa không, ta chậm trễ - cùng chuyến tàu sau cuối. Biệt ly một mình - tiễn riêng mình - cũng vội, chỉ mong kịp về dạ tiệc tri âm !
May, người ta vẫn gọi nhau - tình nhân, cũng chẳng biết mình đợi chờ gì sau ấy, chén rượu nhạt môi, vệt son mờ trên giấy, gấp nhĩ nhầu nụ cười vu vơ.
Là những điều không đến từ giấc mơ, dạ tiệc đêm nay có điều gì xót thế. Điệp khúc thênh thang - giọng đơn ca lẻ, dạo nhạc như là có những nốt mưa !!!
Là những lần đi lạc về ngày xưa, về những ngày phố co ro chạm tóc, về với quãng đêm ngu ngơ ngồi khóc, chẳng biết ngày mai là những chuyến tàu....
Chẳng biết một ngày người ta xa nhau, ấp giữ bao nhiêu cũng tro tàn hết cả, năm tháng quanh co theo mùa rải lá, nơi ấy bây giờ có khác gì không ?!
Thèm một ngày trốn vào nhau - mùa đông, vùi mặt trong nhau như cuộc đời biến mất, gõ vào trái tim - những âm trầm khẽ nứt , thở dài để rồi chẳng biết mình ở đâu !
Gọi là tình nhân - gọi là nỗi đau, ngọt ngào man trá cũng chẳng đành ruồng rẫy. Dạ khúc tan rồi âm vang còn nguyên đấy, vị khách cuối cùng vẫn chưa cạn môi say !
Thôi thì còn nhau trăng trối hết kiếp này, gọi là tình nhân - nỗi đau bình yên rộng. Thôi thì còn nhau trong cuộc đời hoác trống, cho tim cội cằn 1 dấu yêu xuôi !
hư vô
12-07-2010, 10:49 PM
Có những lúc vô tình dừng trước cửa quán
đẩy cửa vào gọi 2 ly cà phê
1 đen của em . 1 sữa của tôi
nhưng giờ đây em đã ko bên tôi nữa
để mình tôi ngồi trong quán đơn buồn
nơi đây đã từng in dấu một mối tình
nhưng giờ đây chỉ còn là vô nghiã
baby_khocnhe
08-09-2010, 01:47 AM
đôi khi mun viết nhưng rồi lại thôi.........vì ko bít thể hiện cảm giác of mình lúc này như thế nào.... cho mình 1 góc khuất trong quán..... yên bình, và khóc.... yêu nhung ko hp mà chỉ thấy toàn đau đơn... càng gần lại cnàg xa...... yêu nhug sao đau wa'?
cactushb
10-09-2010, 11:56 AM
tâm trạng vừa buồn , vừa chán , vừa thất vọng............ chẳng biết kiếm đâu ra niềm vui.
1 góc khuất đi nhé
tieu_ly
10-09-2010, 08:34 PM
hum nay tâm trạng mình hơi vui cho mình 1 chổ nhộn nhịp 1 chút.
T.Bom
15-09-2010, 02:13 AM
[FONT="Arial"][SIZE="3"][COLOR="Purple"]Quán !
[*Chít*]
18-09-2010, 06:11 PM
Quán! em thật sự mệt mỏi! em muốn khóc nhưng khóc chẳng được! em đi mang theo nỗi đau của 2 người, của 2 trái tim đang rỉ máu................
Cho em xin một góc khuất Quán nhé! để em được không, được buồn, được là chính em bây giờ mà không ai nhìn thấy!
tiếu_gia
18-09-2010, 07:04 PM
chít : hãy cứ khóc cứ buồn để cảm thấy trái tim mình thanh thản nhé cuộc đời đâu chỉ có niềm vui đâu nó phải có vui buồn đan xen thì mình mới biết hp quan trọng đến nhường nào
.APPLE.
13-12-2010, 09:10 AM
1 mình, cứ nghĩ cái Quán này sẽ k dành cho mình đâu, nó là Tình nhân thì phải đôi phải cặp chứ....Mặc kệ, vào để xem như thế nào, ai ngờ...khách ruột của Quán hầu như là những kẻ 1 mình...
Ôi...Đa tình tự cổ đa tình khổ....
Lại nhác viết, viết bao nhiêu thì tâm trạng cũng chỉ 1, thôi đành qua...
[Vĩnh viễn,vĩnh viễn không thể tha thứ cho người..vì lời nặng nhất người đã thốt ra miêng...
Ta hận người.và muốn người chịu tổn thương như ta.
Xin cảm ơn về tất cả những gì ta đang có.
Và với lòng bao dung còn sót lại tí chút,ta xin thề trc những gì ta đánh mất,ta sẽ k làm thế với người như người từng làm vậy với ta..
Ôi, người nào đó, người nào khác có thể giúp ta gởi cái này cho "anh ấy"...cho cái ng mà ta đã từng yêu nhất mực....vì người đó mà ta biến thành như vậy, độc ác gấp bội, hận thù sâu gấp bội và giờ còn hiền lành và đầy thứ tha hơn điều mà ta đã muốn TA thay đổi vì người....]
Rồi mai thức giấc, chợt anh đi mất
Nhớ nhung..còn trong câu hát
Dáng a bên thềm, thoáng qua êm đềm
Dẫu sao, trong mơ vẫn còn a
dudu0904
13-12-2010, 09:46 AM
Hà! Chủ quán à, chủ quán rất giống 1 nv chính trong manga Bartender mà e vô cùng thích. E luôn tự hỏi: liệu trên đời này có thể có 1 bartender tài giỏi, tâm lí và tuyệt vời như vậy không? Và e đã có câu trả lời rồi. Có đấy chủ quán ạ!
Thay vì quán Lapin, đó là quán Tình nhân. Thay vì Bartender nổi tiếng, thì chủ quán của Tình nhân là 1 con người hết sức nhẹ nhàng và tâm lí. Nhưng điểm giống của 2 nơi là đều mang lại cho ta cảm giác thật an bình. Cứ như chỉ cần ghé vào quán, nghe bản nhạc là có thể vơi bớt nỗi buồn, giúp khách hàng có niềm tin để đi tiếp trong cuộc sống.
Quả thật, vì cái tên ấn tượng nên em mới vào quán. Nhưng tất cả không chỉ là bề ngoài. Em đã trót cảm thấy thật quyến luyến với quán lắm rồi! Mặc dù mới là lần đầu vào quán thôi.
Chủ quán à, em đang buồn lắm! Buồn vì không biết liệu mình có thể theo đuổi tiếp cậu bạn đó không, buồn vì băn khoăn cậu ấy có thích mình không, buồn vì tự trách bản thân mình sao lại xấu thế? Nhưng em đang cố tìm 1 ánh sáng đây. Có lẽ hy vọng không phải là 1 cái tội nhỉ Chủ quán? Em đã tự hứa rằng sẽ hy vọng, nhưng em lại sợ cái hy vọng đó rơi vào hư vô, sẽ làm tổn thương mình nếu như cái đơn phương của mình là vô dụng.
Bi quan nhi? Cứ như trong tâm trí em có 2 con người:
- Thứ nhất, em là 1 cô bé yêu đời và luôn hy vọng, tin vào nhiều điều tốt đẹp sẽ đến với mình
- Thứ hai, như thể em đã chán nản, muốn bỏ mặc mọi thứ vậy. Xung quanh như sụp đổ bởi những strees dập dồn đến với em
Chủ quán ơi, em muốn được nghe 1 bản piano không quá dài, không quá ngắn, không quá buồn và một ly nước có thể giúp em khuây khoả được nỗi lòng. Chủ quán sẽ giúp em đúng không? Nhất định là thế mà...
Chủ Quán
13-12-2010, 08:15 PM
Quán cũng có đọc manga Bartender, Quán là người yêu thích đọc sách mà :D
Mục đích của mở một nơi để chia sẻ không có gì khác hơn ngoài 2 từ chia sẻ. Chúng ta có thể 1 mình, nhưng ở Quán Tình nhân, không có người cô đơn - chỉ khi nào bạn nghĩ mình như thế. Xung quanh 1 người còn rất nhiều những người khác, điều căn bản và quan trọng là bạn có nhìn thấy và cảm nhận những người xung quanh bạn hay không mà thôi.
Tình đơn phương là mối tình đẹp nhất - có lần Quán đã từng nói như thế và Quán có thể tự tin để giữ vững quan điểm đó. Em đang đơn phương một chàng trai phải không, vậy tại sao em không dũng cảm cho cậu bạn đó biết rằng có một tình cảm thật đẹp, thật dịu dàng đang dành cho cậu ấy.
Tình đơn phương cũng là mối tình đau khổ nhất - đơn giản vì chỉ có mình em biết được tình cảm của mình như thế nào, còn chàng trai kia thì cứ vô tư đi ngang qua cuộc sống của em mà không một lần biết.
Tốt và xấu, trắng và đen, hạnh phúc và đau khổ chỉ là một ranh giới mỏng manh, em sẽ chọn hướng đi nào cho riêng mình?! Cho dù em chọn hướng nào, Quán cũng sẽ luôn ủng hộ em, và chúc em sẽ chọn đúng, chọn hướng mang lại hạnh phúc cho mình.
Em có đủ dũng cảm để thể hiện tình cảm của mình không? Thay vì hỏi rằng em có nên theo đuổi cậu bạn đó không, Quán hỏi em một câu hỏi khác rằng em có muốn theo đuổi cậu bạn đó không? Cùng một câu hỏi, nhưng cách hỏi khác nhau. Chỉ cần em không muốn thì có trăm ngàn lý do có thể dựa vào mà nói - không nên. Còn em đã muốn làm điều gì đó, thì đừng quan tâm đến việc nên hay không nên.
Quán tặng em 2 câu cho hoàn cảnh của em lúc này:
Lênh đênh đứng giữa 2 dòng nước
Chọn 1 dòng hay để nước trôi xuôi...
Quán cũng hay nghe Richard Claydeman, em nghe chứ :D
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OS8zMy85MzM2ZTFjMDAyN2Q0ZGU4YTVhZmYyYmYzMzk5MjNiN C5cUIbaBmUsICDN8U2lsZW50IE5pZ2h0LCBIWeB2x5IE5pZ2h0 fFJpY2hhmUsICmQgQ2xheWRlmUsICm1hWeBnxmYWxzZXw
Chào Quán!
Đi lang thang nhiều ngày trong cái suy nghĩ mông lung
Em tìm thấy quán này,cho em một góc khuất nhé,nơi nào cho em ấm áp ấy!
Sao nhiều người lại vô tình vậy quán,tại sao lại không thể quên đc người mình đã từng yêu
Tại sao không cho em một hạnh phúc trọn vẹn?
Tại sao không cho em một chút bình yên?
Yêu một người có phải là một cái tội ko,tại sao trái tim em lạnh giá như thế?
Muốn khóc mà không khóc đc,muốn nói yêu người mà sao môi lại không mở đc thế................
Cho em một cốc bình yên nhé.............................................. ..........................................
con vịt đực
14-12-2010, 03:52 PM
Quán....
Trong cái lúc...em chả biết nên đi về đâu...Thì Quán lại đập vào mắt em....Vào 1 cách lơ đãng...Em tìm cho em 1 chỗ ngồi trong góc khuất....1 chỗ cho em đỡ mỏi mệt...Em xin ngồi lại Quán này nhé...mặc dù chỉ là 1 mình thôi...Dạ vâng,em sống đôi khi có ngông,có trẻ con,có nông nổi,có.....nhưng em cũng cần 1 chữ lặng 1 chỗ bình yên...em thích ngồi trong Quán 1 mình ngắm mọi người đi lại,bình yên lắm,có lúc em sẽ mỉm cười nhẹ vì nhận ra được 1 điều gì đó thú vị trong cuộc sống..Em yêu cái sự bình yên đến đáng sợ.....
Nếu được Quán cho em 1 bản nhạc nhẹ được không...Cho em bình yên xíu...chỉ 1 phút cũng được...Cám ơn Quán....
gà đồi
16-12-2010, 11:17 AM
ngày dài đêm ngắn vẫn cứ trôi
ngay ngắn đêm dài tiếng ai đợi
em xa anh để lòng đau thắt lại
người xa em ta ngoái lại nhìn nhạu
hư vô
16-12-2010, 08:07 PM
Bình yên ơi góc quán nho nhỏ
đọng trong tim một chút niềm vui
góc khuất kia mình anh lạnh buốt
nhớ chút gì khi vẫn có nhau
quán nhỏ ơi bình yên trọn vẹn
để tim ai bớt lạnh tâm hồn
cất bước chân thôi đi giá buốt
của ngày đông chỉ có mình anh
goigiacmove
17-12-2010, 03:26 AM
Hôm nay lòng đau, về lại bên quán, tìm 1 ly sting dâu pha sữa
ngày xưa, lần đầu yêu nhau, anh ấy cũng làm món ấy cho mình uống, dù uống ko quen nhưng sao thấy nó dễ chịu lạ lùng.Giờ người ta đã đi theo 1 con đường khác, ko có mình bên cạnh ,còn ai........Còn ai lảm e hạnh phúc...như bên anh !
dudu0904
17-12-2010, 06:34 AM
Thật sự thì em đã nói với cậu ấy rằng em thích cậu ấy rồi. Nhưng vì em là đứa có lòng tự trọng cao vút nên nói rằng đó chỉ là hồi xưa, bh không thích cậu ấy nữa. Đó có lẽ là 1 sai lầm lớn mà tự bản thân em đã làm mình vướng vào.
Em có thừa sự tự tin, lòng dũng cảm để đối mặt với bất cứ thứ gì. Để bày tỏ tình cảm với người khác, đối với em mà nói, em không gặp khó khăn trong chuyện đó. Hơn nữa, bạn bè xung quanh cũng luôn tìm kiếm em mỗi khi các bạn ấy thấy buồn để tâm sự, trút hết tất cả buồn phiền. Em cũng khuyên các bạn ấy nên làm thế nào sao cho đúng mà mình không phải hối tiếc. Nhưng khi em gặp phải những chuyện tình cảm thế này, thì em thấy bối rối lắm! Cứ như là mình mất đi phương hướng vậy. Cái này goi là "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" phải không chủ quán?
Em thật sự mệt mỏi khi vướng vào cái tình cảnh oái oăm này! Em không thể dừng thích cậu ấy bởi chúng em ngồi cạnh nhau, hay tâm sự với nhau, chơi với nhau. Đại khái là khá thân nhau. Nhưng càng thích cậu ấy, em càng thấy mình tự ti hơn, tự trách bản thân mình kém tắm. Cũng vì thế mà điểm số của em sa sút hẳn so với mọi năm.
Em chỉ muốn được bình yên, hạnh phúc với người mình thích thôi! Mọi thứ xung quanh cứ như chuẩn bị đổ sụp xuống vậy. Chủ quán à, chủ quán cho em 1 li latte nhé! Ít ra, em muốn mình được cảm nhận được vị ngọt trong thú vui của cuộc sống vậy. Còn tình yêu, có lẽ em sẽ không thể nhận được gì ngoài cảm giác được yêu quý một người, cố gắng vì người đó và rất đau khi phải từ bỏ
Muội Muội
17-12-2010, 01:02 PM
Take Quán, S.ilent Bar, tất cả, có lẽ chỉ còn là kỉ niệm. Người ra đi, lòng cũng liêu xiêu theo dáng chiều tất tả của hoàng hôn... Người đành lòng từ bỏ phải không? Có hối tiếc không? Nó là tình yêu của người đấy, là nơi khởi đầu những yêu thương của ta và người... Người nhắm mắt mà không nhìn nó được không?
Từ bỏ hay không, ta không quan tâm điều đó. Ta chỉ muốn nhìn thấy người được vui vẻ, vì thế, người có làm gì, miễn là lòng người được thoải mái, ta cũng thấy vui rồi...
Nơi đây, Tình Nhân quán, một cái tên nghe thật lãng mạn. Ta ngồi nơi đây, chỉ có một mình, nhưng ta biết, người luôn dõi theo ta, cũng như ta luôn hướng về người vậy.
Beta hơn 200 trang truyện thật là mỏi mệt. Và ta, đột nhiên, nhớ người quay quắt ...
Thôi thì, cho ta, và cho người một chút không gian nơi đây để nối lại gần nhau hơn. Và một chút nhạc kéo tâm hồn người trở lại bên ta, "Một mình" của Hồng Nhung người nhỉ?:)
.APPLE.
18-12-2010, 11:47 AM
http://images.family.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2008/11/20081126104358510/2327266249_224dae4352.jpg
Tặng mọi người.
:bighug:
Maple
23-12-2010, 08:36 AM
Quán tình nhân... Sẽ còn là tình nhân nữa ko khi mà giờ đây tớ bước vào quán ko phải bên ng` chồng sắp cưới nữa, mà là bên những giọt nước mắt... Ng` ấy đã rời bỏ tớ đi đến một nơi rất xa, mãi mãi, mãi mãi tớ sẽ ko bao giờ gặp được nữa rồi...
Đau đớn quá quán ơi... Thắp một nén nhang lên mộ ng` ấy, làm sao tớ có thể đi tiếp được khi mơ ước đã tan tành, tình yêu cũng dang dở, khi ng` mình yêu đã bị số phận vĩnh viễn cách chia... :((
.APPLE.
05-01-2011, 10:59 PM
@ Maple: chị ấy ơi..dũng cảm để sống và bước tiếp nhé, thời gian sẽ làm lành vết thương nhưng nỗi đau vẫn còn mãi, nếu chị k cố gắng thì thời gian có bao lâu nữa cũng k khiến chị cảm thấy mình hạnh phúc đc đâu...Anh ấy vẫn sẽ dõi theo chị trên thiên đường cơ mà ^^!
E vào đây cũng chỉ để bỏ lại 1 nỗi buồn, nhưng mà chợt thấy chị có lẽ nỗi buồn của e chẳng đáng là bao. E cười nè, vì có lúc mình cũng có ích khi chia sẻ..cuộc sống vẫn còn những vòng tay khác để tựa nương và để yêu thương :huglove:
tặng chị 1 bản nhạc....
http://www.nhaccuatui.com/m/p5BkxP4M6-
Chủ Quán ak,hôm nay lạnh quá nhỉ!
Trời thì lạnh,mưa lại rơi,những ngón tay lạnh buốt
Lại nhớ,nhớ lắm........
Những ngón tay đan vào nhau ấm áp
Những câu nói làm ấm tim ai
Những lần dựa vai ai bình yên
Đôi khi muốn hét lên thật to
Đôi khi muốn gặp một người
Đôi khi muốn nhớ da diết ai đó
Đôi khi muốn bỏ t/y này
Nhưng ko sao e ko quên đc,một t/y xa,với một người cách xa mình hàng nghìn cây số,e ko biết có thể tự tin để giữ gìn nó ko nữa,một con đường hơi khó đi,nhưng ko biết sao mình vẫn chọn?*cười buồn*
Một chút nhạc cho e nha chủ quán cho e chút khoảng lặng,"Không còn mùa thu" của Trịnh Công Sơn ấy!
Muội Muội
11-01-2011, 09:02 AM
Hàng nghìn cây số của em, nửa vòng trái đất của chị :) Có lẽ đó là duyên số được sắp xếp dành cho ta em ạ.
Hà Nội mưa, lạnh đến tê buốt cả mọi cảm xúc, nhưng chỉ có tình yêu là vẫn ấm áp trong sâu thẳm con người mình. Muốn hét lên thật to, muốn có một cái ôm siết thật chặt, muốn có một bàn tay ấm hơn nắm lấy bàn tay giá lạnh của mình, nhưng, ai kia có khá hơn ta đâu em?
Ss từng bật khóc, ài, nói thật là ss không phải là người mau nước mắt cho lắm, nhưng tối đó tự nhiên ngồi nói chuyện, rồi nước mắt cứ thế trào ra. Xong chui vào chăn và tự mắng mình ngớ ngẩn. Ngớ ngẩn vì đã yếu đuối như thế, ngớ ngẩn vì đã làm ai kia lo lắng buồn bực thêm. Chặng đường đi còn rất dài và gian khổ, nếu ngã gục, chúng ta có đủ mạnh mẽ để bước tiếp chăng?
Vì thế, vui lên em nhé! Vì đó cũng là điều ước của ai đó dành cho em!
Piano, có lẽ không phải là bản "Không còn mùa thu" mà em thích, nhưng nghe nó đi, lòng sẽ dịu dàng hơn em ạ :)
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW6ODCB9||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
Tháng 9
23-01-2011, 10:26 AM
Lâu lắm rồi ta có ghé qua đâu, con phố cũ chắc bây giờ lạnh lắm, hàng quáng xô nghiêng mùa đông trầm và trắng - chẳng biết những người xưa ấy có hay lui...
Lâu lắm rồi... nhớ được bấy nhiêu thôi, chuyện thời gian vốn vẫn dài như thế, con người mau quên sau những điều lặng lẽ - có được mấy người giữ trọn vẹn yên vui...
Hân Như
25-01-2011, 10:09 AM
Lại một tối lang thang. Mãi không ngủ nổi, lại dậy. Thì cứ lang thang đi, đâu còn có nhiều thời gian để lang thang thế này nữa đâu...
Nhớ quá! Mọi giác quan đều hướng theo nỗi nhớ! Nỗi nhớ tràn ra trên cả những đầu ngón tay đang type... Nhưng...
Không phải mọi thứ đều có thể ào ạt tuôn ra. Ta bâng khuâng cất dấu cho mình một chút riêng tư, để mà nhớ, để mà yêu, để mà thương, để mà buồn... Hà Nội vẫn lạnh!
Ngày người về, sẽ mang theo nắng cho ta. Lời hứa hôm nào, hình như sẽ thành hiện thực... Ta nên vui, hay nên lo, hay nên tự trách mình đã làm người yếu đuối? Nếu ta không xuất hiện, phải chăng người sẽ thay đổi được số mệnh của người? Người không phải lo cho ta, không phải lo quá nhiều! Người sẽ vẫn thênh thang với cuộc đời!
Ta, có đang níu người chăng?
.Ngọc Xinh.
25-01-2011, 04:06 PM
Ta không hiểu, ta nên tự hào hay hối hận vì ta không thể tìm được người thật sự hiểu ta.
Đối với anh, ta sống quá đơn giản, ta không muốn anh quá lo lắng cho ta. Anh còn quá nhiều thứ phải lo lắng, không thể lúc nào cũng lo lắng cho ta được. Vì thế, có những khi ta bực bội đến mức muốn chửi ầm lên. Có những khi ta gặp chuyện buồn, tủi thân đến muốn khóc ta vẫn phải nhắc mình, phải mỉm cười ở trước mặt anh. Ta học được cách khi đang khóc nói chuyện với anh ta vẫn không có giọng mũi. Tất cả chỉ vì ta không muốn anh lo cho ta.
Nhưng ta ơi, ta sống vậy lại thành ra quá phức tạp rồi. Ta khiến anh không thể chạm vào những nơi sâu thẳm nhất trong tim ta. Ta vô tình đối xử với anh như đối với những người con trai đi ngang đời ta. Ta lại thêm sai mất rồi, ta ơi.
Bây giờ, làm cách nào để bắt đầu lại được đây. Ta phải làm sao để mở rộng lòng mình đây?
Tigon
31-01-2011, 08:57 PM
quán còn đón khách ko chủ quán ơi ,sao lặng lẽ quạnh hiu thế này ,sao chỉ có mình tôi lạc lõng ,quán ko người thê lương quá ,có ai ko cho tôi ngồi ké với ,chỉ ngồi cạnh thôi cho vơi bớt cô đơn ,không gian lạnh ,lạnh quá ,đã bao năm 1 mình lang thang trên dòng đời phiêu lãng ,mõi mệt quá Quán ơi...
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS80Ni9lNDYwMDZhM2VmNDJlM2UyNjZmODBiNmIyOWI0NWEwO S5cUIbaBmUsICDN8TeG7mXQgS2nhdUngr9wIFBoWeB25nIEJhf ELhdUngqNvInagaMEIEjDom58ZmFsmUsIC2U
quán có nhiều kỷ niệm quá ,lắng nghe những làn gió nhẹ thoảng bên tai ,vẫn còn đâu đây hơi ấm những vị khách thân quen ,nghe lòng bỗng ấm lại ,quán ơi cho tôi ngồi cái bàn trong góc nhé ,từ bây h nơi góc quán này sẽ lã của tôi nhé ,ko xí quyên cái bàn đâu ,ko làm phiền mọi người đâu ,sẽ chỉ lặng im lắng nghe Quán thở than ...nhạc hay quá quán ơi
_ cho tôi chọn quán làm nơi dừng chân Quán nhé ,một chút thôi...một chút thôi ,ta mệt quá
_Quán tình nhân đón nhân tình lỡ bước ,lữ khách không kịp chuyến xe buýt TY...lòng ta lại đau nữa rồi quán ơi...
_Sr quán nhé ,tôi chỉ là lữ khách mõi mệt trên con đường dài cô độc...cho tôi ở lại...quán nhé.
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS82My9lNjM4MjViYWRlZDdhZWM1NTE0NDdjOGJkZDmUsIC3Y mUyOC5cUIbaBmUsICDN8Um9cUIbaBYW5jZSBJWeBiBUaGUgUmF pWeBnzEkMOgWeBiBUmUsICmFdUngaHx0mUsICnVl
Tigon
31-01-2011, 11:59 PM
àh quán chủ ơi ,khi nào rãnh hãy tập hợp lại những bài hát trong quán nha ,đễ những người lỡ bước lang thang như tôi có dịp về với quán...lắng nghe...nhạc hay quá quán ơi :)
Tigon
01-02-2011, 12:58 AM
quán ơi, sao nghe it's not googbye tớ lại cầm lòng ko dc ,nước mắt lại cứ len lén trào ra khoé mắt ,lòng tớ buồn quá ,làm sao khỏa lấp dc nỗi cô đơn trong tớ đây ,tuổi thơ tớ đơn giản ko nhiều lắm tiếng cười ,hầu như ko có bạn ,có chăng chỉ là những buổi chiều tà ngồi ngắm hoàng hôn...tịch liêu...kỷ niệm tuổi học trò ngắn ngũi 1,5 năm ,đó là thời gian tớ vui nhất...học kỳ 2 năm lớp 8 tớ có dc người bạn thân duy nhất của mình ,thời gian ngắn ngũi quá quán ơi ,16t rụt rè sợ hãi trong thành phố xa lạ ,1 mình trong căn gác nhỏ ,tớ sợ ,nhớ lắm mái nhà thân thương,nhớ...3 năm lặng lẽ cứ thế trôi qua ,xung quanh chỉ là những gian trá lọc lừa ,chỗ của tớ là góc phòng học ,2 năm lặng lẽ làm việc, bạn của tớ chỉ là những quyển truyện kiếm hiệp là con đường thân quen mỗi tối lang thang ,là những chiếc ghế đá công viên lặng lẽ dõi theo mọi người ,đôi khi thật ghen tỵ với mọi người ,đôi khi thèm dc ùa vào đùa vui dù chỉ 1 lát thôi ,đọc truyện đã là tất cả đối với tớ.
_HHT mái nhà thân thương của tớ ,tớ đã có 2 năm thật vui biết bao ,hạnh phúc biết bao :)...5 năm rồi tớ vẫn lang thang ,vẫn đơn độc cố đi hết con đường của mình ,đô khi cầm lòng ko dc lặng lẽ trở về rồi lại lang thang... tớ mệt quá cho tớ tạm trú đi nhé...
_Cảm xúc của tớ ko ổn định ,đừng trách tớ nhé
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/channelzPlayer.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IWZAI00A||6&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
Tigon
01-02-2011, 08:33 AM
khách của quán giờ này chắc đang vui bên bạn bè ,bên gia đình ,mai 30 rồi ,mọi người ăn tết vui vẻ nhé :)
_Chủ Quán ơi ,về đón tết với gia đình đi nhé ,để quán đó cho tớ coi dùm cho :)
_vậy là quán còn mỗi mình thôi ,mỡ hết vol lên nghe nhạc cho sướng nào ,cám ơn nhìu nhé những vị khách thân thương của quán ,cám ơn những bài hát mang theo mỗi khi đến quán ,tớ thích lắm ,nhẹ nhàng và dịu êm :) đêm có vẻ lạnh nhỉ....nghe đêm ,nghe đêm tự tình...
http://www.nhaccuatui.com/m/j2Wgx5m3d2
Xa...!!
01-02-2011, 10:51 PM
Lâu rồi mới trở lại Quán...
Dường như mỗi khi mình cần bình yên là lại thẫn thờ như thế này hay sao?!
Tigon
02-02-2011, 07:46 AM
Tết làm gì nhỉ ,tết cũng chỉ có một mình mình ,tết chỉ mang đến cho mình vô tận đau thương ,cái cảm giác thất tình còn dễ chịu gấp trăm ngàn lần ,nhìn nhà người ta xum vầy vui vẻ ,nhà mình thì mỗi người 1 nơi ,mẹ không về ,đã bao năm mình ước ao biết bao ,bao nhiu năm rồi nhỉ ,đêm nay cũng như mọi đêm ,chỉ là cái cảm giác trống trãi cô đơn dường như tăng gấp mấy lần bình thường ,giao thừa cũng chỉ có mỗi mình ,nhà cũng chỉ còn 2 cha con ,khát khao biết bao ,ước ao biết bao đc quây quần bên nhau ,khát khao biết bao dc nghe tiếng mẹ ,dc ăn do mẹ nấu ,đc nghe mẹ la rầy ,tết gì với cái già trống trãi ko 1 bóng người ,đứa thì đi với mẹ ,đứa về bên vợ ,đứa về quê chồng ,còn 1 đứa thì...đau ,sao tim ta đau quá quán ơi ,sao nước mắt ta cứ mãi lăn dài trên má....ta vẫn thường ngồi lỳ trước màn hình vi tính ,vẫn thường lôi những tấm ảnh ra xem ,những tấm ảnh kỷ niệm thân thương của ta ,như liều thuốc làm tim ta ấm lại ,nay thì...còn đâu ,ta ko trách...mà sao tim ta cứ mãi quạnh đau...
_Ta về ,về với căn nhà giá lạnh ko ai ,về đón giao thừa của riêng ta ,ôm cái ti vi ngóng trông...biết đâu mai lại khác ,biết đâu...
_Hát nữa đi Laura Pausini ,hát nữa đi cho lòng ta ấm lại ,cho cái cảm giác trống trãi trong ta vơi bớt đi ,9-1998 -2011 vậy là bao nhiu năm nhỉ ,từ đó đến nay có bao nhiu thời gian ta ở nhà...2005 -4/2006-2011 là bao nhiu năm ,ta lang thang nhìu quá...
...Đêm...
02-02-2011, 08:12 AM
Ta thích it's not goodbye mặc dù ta ko hiểu lời bài hát ,ta thích ta nghe thế thôi ,ta có cái tật xấu ,thích bài hát nào là cứ nghe mãi ,nghe cho đến khi ù tai không nghe vào nữa mới thôi ,cám ơn nhé it's not goodbye mi làm lòng ta ấm lại.
Tigon
02-02-2011, 08:37 PM
Đêm...cứ mãi trằn trọc không ngũ đc ,gần 4h mới chợp mắt ,sáng ông già mà ko gọi thì mùng 1 tết của mình là ở trên giường mất rồi :so_funny:
_Năm mới :vậy là tớ là vị khách đầu tiên của quán rồi nhé :D quán năm nay hy vọng sẽ nhìu khách hơn năm cũ ,Quán Tình Nhân mong rằng những nhân tình sẽ bớt lạc lối vào đây 1 mình :D
_Chủ quán chắc giờ này còn ngũ nướng chưa dậy đâu nhỉ :cr: để tớ bật nhạc lên cho ấm lòng nào ,biết đâu những đôi tình nhân ngoài kia sẽ nghé quán nhâm nhi chút gì thì sao :D
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/channelzPlayer.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IWZ98EDB||6&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
_Àh quán ơi ,khi nào Chủ Quán đến nhớ nhắn dùm tớ ,nhờ Chủ Quán kiếm dùm tớ bài hát gốc này với nhé ,do Thành long hát trong phim Thần Thoại ấy :cr:
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW60UADB||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
Chủ Quán
02-02-2011, 09:24 PM
Tình nhân cũ, có ai còn gọi nhau là cố nhân? Người ta cứ đi ngang qua đời nhau với đủ đầy nước mắt, người ở lại thì quạnh vắng với cô đơn đêm dài nhói tim. Có người cô đơn, có người thì nở nụ cười hạnh phúc biết bao.
Dù sao thì, tất cả mọi thứ đó đều là những cung bậc và cảm xúc khác nhau của tình yêu. Ai dám nói yêu là hạnh phúc, ai dám nói yêu là chỉ có khổ đau. Chỉ có những người trong cuộc mới biết, cho dù hạnh phúc hay khổ đau, cho dù một mình hay có đôi có cặp, người ta cũng đã dám yêu, dám hạnh phúc và dám đón nhận cả những khổ đau.
Quán trân trọng những cảm xúc của tất cả mọi người. Xin cho Quán gọi tất cả những khách đã ghé đây là Tình nhân, những kẻ tình nhân vô tình lạc lối. Tình yêu nào gọi là có tội? Xin đừng phán xét tình yêu vì những điều như thế. Chúng ta - có những người đã đi khắp năm châu bốn bể, đã từng gặp biết bao nhiêu chuyện, nhưng Quán có thể chắc chắn rằng, không ai có thể định nghĩa được tình yêu. Mọi người cũng vậy, Quán cũng không là ngoại lệ. Nhưng, có sao đâu, chúng ta chẳng phải là Tình nhân của một ai đó còn gì - cho dù đã, đang hoặc sẽ - phải không?
Năm mới, xin đón chào tất cả các Tình nhân yêu dấu. Quán sẽ mãi là điểm dừng chân, mãi mà nơi bình yên mà cho dù bạn lạc lối đến bất cứ đâu, bạn cũng luôn có một bờ vai để chia sẻ và một nơi để quay về.
Xin cho mùa yêu dấu mới đến với các Tình nhân của Quán :hug:
Bạn Tigon: Bài hát chủ đạo trong phim The Myth - Thần Thoại là Endless Love do Jackie Chan (Thành Long) & Kim Hee Sun song ca, bạn thưởng thức ha, coi như đây là món quà năm mới của Quán dành cho bạn và tất cả mọi người
Enjoy all :hug:
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MjAxMC8xMi8xNy8zL2EvInagaMEM2EwZDI3OTI5MmZhNGYwNm NlMmZkYTA1M2E1ZTmUsIC0YTUdUngWeBXAzfE5o4WeBqhYyBwa GlcUIbaBIHRo4WeBqnWeBiB0aG_hdUngqFpfHxmYWxzZXwz
muathutim
03-02-2011, 02:48 AM
Chủ Quán ơi, cho mình 1 bàn trong góc nhé. Thức uống là rượu. Và Chủ Quán ngồi cùng mình nhé :D
Tigon
03-02-2011, 08:41 AM
Quán h chỉ có Tigon thôi ,mời bạn ngồi chung bàn với mình nhé ,cùng lắng nghe Endless Love với mình nhé ,1 ly rượu nho nhé (tớ chỉ biết uống mỗi rượu nho thôi )
_Đêm :chỉ còn mình ta long nhong hy vọng một chút gì đó xa vời ,ta đi tìm gì đây ,hy vọng 1 chút hạnh phúc từ trên trời rớt xưống sao ,lạc lõng quá quán ạh
http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IWZDA69W||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent
jinwon
03-02-2011, 11:12 AM
vừa lúc đi ngang qua.
Năm mới mà sao lại có cảm giác buồn đến bânng khuâng mà không sao hiểu nổi vô vàn cảm xúc trong mình...Tìm đến một nơi nhẹ nhàng để trải lòng, để mong hiểu được thứ cảm xúc trong mình...
Chủ Quán
03-02-2011, 07:42 PM
Tím: chỉ có thứ này mới làm nhóc sảng khoái thôi :phu:
http://images.timnhanh.com/namgioi/20070122/Image/Gin.jpg
Hướng ly Gin này về phía ánh sáng và nhóc sẽ thấy nó có màu phụ thuộc vào những gì làm nên nó. Có thể trong vắt, hoặc có thể không. Tình yêu cũng thế. Rượu Gin đậm, nhưng thơm và ấm. 1 ly cho buổi sáng ấm áp ha :hug:
Bạn Tigon: Quán tặng bạn 1 câu cho buổi sáng :"Hạnh phúc không phải là việc chờ đợi và hi vọng, hạnh phúc là con đường"
Thưởng thức rượu nho http://www.amthucvietnam.com/recipes/recipes_images/RE_bis011v.jpgvà suy nghĩ về điều đó.
và hãy cùng Quán lắng nghe những giai điệu ngọt ngào của Unbreak my heart nào
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MS84NC8xODRkMmUwMzJmMTY1NTk0NGYxNWMzNzIyZTZkZDdlZ i5cUIbaBmUsICDN8VW5imUsICmVhayBNeSBIZWFydHxUWeB25p IEJyYXh0WeB258ZmFsmUsIC2V8MA
pibum_mini
04-02-2011, 02:10 AM
em vô tình bước chân vào Quán sau một chặng dài mệt mỏi tìm kiếm một thứ j` đó thanh mát trong tâm hôn. em chưa yêu ai, chỉ thích thôi, thích khác, yêu khác, nhưng bây giờ em khoong còn thích nữa, mệt mỏi vì mơ mộng, mệt mỏi vì nhớ nhung, nhưng lại muốn trái tim mihf luôn nóng, em xin chọn chỗ ngồi trung tâm chứ không phải một góc hay xó nào đó, em muốn nhìn mọi người, & muốn biết xem bao giờ em mới hiểu hết cái cô đơn
cho em một ly cofffee, em thích vị đắng nơi đầu lưỡi, thích cảm giác nhâm nhi trong khi một mifh thế này
.Tiêu Dao.
04-02-2011, 02:20 AM
híc, những ngày đầu năm, híc...CHỦ QUÁN ơi cho em một chỗ gần cái cửa sổ đằng trước có cái chậu cây nhé [níu quán ko có như yêu cầu thì chủ quán nhanh chóng sắp xếp nhé (hoạch sách)], cho em một li cafe [Trung Nguyên hihi], bữa sau trở đi em là khách thường xuyên nhá
.ღ. Yêu Yêu .ღ.
06-02-2011, 09:14 AM
Ngày bình thường vây kín bởi cô đơn.
Em chả biết từ bao giờ đã hình thành cái thói quen café một mình vào những buổi sớm mai ngắm những giọt sương sớm còn vùi mình trên lá biếc và hưởng thụ nỗi cô đơn.
Em trước nay có biết thế nào là café đắng bởi em là một kẻ ham đồ ngọt, ngần ấy tuổi đầu vẫn mút kẹo đến sâu cả răng, thế mà giờ, đã chai sần với vị đắng café.
Café đắng thế mà lại giúp em ấm lòng, ấm nỗi cô đơn :blushing:
luxalita
06-02-2011, 10:11 PM
cho e 1 chỗ ngay trung tâm của quán nhé quán ơi
để e không thấy cô đơn nữa
gọi gì đây nhi????? 1 ly magarita nhá quán ,lâu rồi không ưống đến nó.....vì e sợ say, khi say e sẽ nhớ, khi nhớ e sẽ bưồn........và e thì không mưốn bưồn nữa
hôm nay vào quán, thấy đông khách quá
hầu như ai cũng tâm trạng như mình, nên dường như ko thấy cô đơn nữa quán ơi
1 ly magarita cho thêm hưng phấn nhé ^^
ak`, cho e 1 bài take me to your heart.......vì bài này ngày xưa người ta thik nghe.........xin tặng bài hát cho người ta, cho tất cả khách trong quán, cho cả chủ quán và phục vụ lun nhé
tjeu_quj
07-02-2011, 09:50 AM
Đã bao lần đi ngang Quán, rẽ vào Quán nhưng cứ muốn là người vô hình. Vô hình nhìn ngắm tất thảy mọi người xung quanh, vô hình để được thấy những vui, buồn, hạnh phúc được gửi lại Quán
Và hôm nay, xin chủ Quán cho mình một góc tĩnh cạnh cửa sổ, nơi có thể hướng ánh mắt ra ngắm nhìn thiên nhiên ấy :)
-----
Cứ mãi bước trên đường dài, con đường sao thênh thang, xa tít, mịt mờ đến thế :|
Có những người đến rồi lại đi, thật nhanh...
Ta........chỉ kịp thẫn thờ nhìn lại cái gọi là hồi ức >"<
Đâu đâý cứ thấp thoáng những hình ảnh của một thời- thời người bên cạnh ta
Để lòng ta nếm thêm chút vị đắng
Rồi thêm lẫn chua, cay
Khi ta biết người vốn giả tạo, bản chất thật sự của người là đây, bây h mới lộ hết ("-.-)
Ta đã thật sự shock, khó chịu và thất vọng vô cùng
Thế mà sao ta không thể ghét người nhỉ
Ta khờ lắm chăng >"<
Ta thật sự nhớ người- nhớ con người giả tạo ấy của người
Thật sự nhớ :|
Tigon
07-02-2011, 10:30 AM
_chỉ ngắn ngũi ghé qua quán nghĩ ngơi chút thôi ,cho Tigon bàn trong góc phòng nhé ,cho thêm chút rum nhé quán ,ờ cho tớ thêm vài điếu mèo nữa đi quán,cũng mấy năm rồi ko hút thuốc ,bỗng dưng thấy thèm hút 1 chút quá...
_Quán có bài hát nào nhẹ nhàng ,thêm một chút ray rứt ko ,mở cho tớ nghe với ,tớ đang nghe lại những bài tớ thích ,lòng tớ mênh mang quá ,dạo này tớ khìn quá Quán ạh...
tjeu_quj
07-02-2011, 10:36 AM
Bỗng dưng muốn nghe bài nhạc này
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin9.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MjAxMC8xMS8wOC9lLzIvInagaMEZTJmMzM0NWFkYjdlMjhlY2 I2YjE1NTY3ZjY4NTIyMGQdUngWeBXAzfHNhZCByWeB21hWeBmN lKCB2aW9saW4gdmVymUsIC2lvInagaMEWeBil8fHRydWV8Mw
Quán có còn ai, nghe tạm với mình hen !
b0ngdem02
07-02-2011, 10:50 AM
Chủ quán cho minh một góc khuất nào đó trong quán để có thể ngắm nhìn mọi người một chút và thưởng thức thứ gì nhẹ nhẹ nông nồng. Thêm một bản nhạc Country là tuyệt
Tigon
08-02-2011, 07:36 AM
cám ơn khúc nhạc...hay lắm ,đủ ray rứt ru hồn lữ khách ,cám ơn :)
_Tâm trạng mình khá hơn nhìu ,trút bỏ bớt đi những dằn vặt trong tim ,người ta nhẹ nhõm hơn chăng...Xuân năm nay lạnh lẽo quá ,từng con gió nhẹ len lén vào phòng mang theo hơi thở lành lạnh của mùa đông ,Đông đến muộn ,mùa đông cũng cô đơn ,cũng cần một chút ấm áp của xuân sưởi ấm lòng mình chăng...
Lần nào vào quán cũng có cảm xúc như thế này là sao quán.... cảm giác rất buồn
Quán ak, hôm nay người ta đi rồi, không biết lúc nào mới đc gặp lại nữa
Trước khi đi người ta còn hát cho e một bài hát,ko hay lắm* cười* nhưng e vẫn quí trọng nó lắm quán ạ
Người ta lúc nào cũng vây, vẫn quan tâm đến em,nhưng sao em thấy ko tin tưởng vào bản thân mình thế này, em sợ tình cảm của em thay đổi, em sợ người ta buồn.
Phải làm sao bây giờ ạ, em mệt mỏi quá
Cho em một góc nào khuất quán nhé, một ly cafe để em có thể suy nghĩ lại tc của mình
Ak,một bài hát người ta đã hát cho em nghe nữa " Mãi mãi 1 tình yêu"quán nhé
Nước mắt ánh trăng
08-02-2011, 12:02 PM
Trở lại những ngày một mình. Còn mỗi đêm nay để tự do nhớ!
Xin cho bình yên sẽ ở lại cùng ta Quán ơi!
đầu_nhím
08-02-2011, 01:09 PM
biết quán đã lâu nhưng hôm nay mới đặt chân đến
tiếng violin buồn bài sad romance làm lòng tôi càng thêm lạnh, quán biết không hôm qua là sinh nhật tôi đó, từ lâu ngày đó với tôi rất bình thường, nhưng vào năm trước có một người đã làm cho tôi biết là nó đặt biệt như thế nào, tôi yêu người ấy nhiều lắm quán ơi ! quán biết không ngày tình nhân cũng là ngày sinh của người ấy đó ! ai cũng ngạc nhiên về điều đó hết ! nhưng có lẽ năm nay ngày đó chỉ còn có ý nghĩa là ngày sinh nhật mà thôi bởi tôi với người ta đã chia tay nhau ! buồn quá phải không quán !
tạm biệt quán hi vong một ngày nào đó quay lại quán sẽ vui hơn và tôi cũng vậy !
Cherry Royce
08-02-2011, 09:05 PM
Những ngày tháng rảnh rỗi cuối cùng cho phép ta đi lang thang...
Hư ảo như những giấc mơ, bước chân ta sau cùng rồi sẽ đi đến đâu đây, hả người...?
.ღ. Yêu Yêu .ღ.
10-02-2011, 05:23 PM
Bước vào Quàn Tình Nhân, phải chăng sẽ tìm được một tình nhân?!
Em cũng chỉ là đơn giản bước vào một quán nước thôi, chọn cho mình chiếc bàn cạnh cửa sổ, em vốn chẳng thể sống thiếu cái cửa sổ mà. :blushing: Em cũng như xưa, vẫn gọi cho mình một cốc nhớ thương, em vốn chẳng thể sống mà thôi yêu thôi nhớ. Nhớ nhung cũng là một thứ hạnh phúc đáng để trải nghiệm mà. :) Thế nhưng, bây giờ em đã nhận ra ái tình là thứ không nhất thiết phải có và quan hệ yêu đương kỳ thực là một chuyện lãng phí thời gian. Giống như em lúc này đây, cứ ất ơ lơ tơ mơ hoài :so_funny:
tocduoiga
10-02-2011, 08:05 PM
Những người không bao giờ tự cho mình có nhiều phiền muộn thật ra lại là những người có nhiều nỗi niềm nhất. Hôm nay đặt chân đến quán Tình Nhân chỉ trong một dịp tình cờ. Kì lạ thật! Sao ở nơi này, những yếu mềm của con tin cứ vỡ òa, như chưa bao giờ nó tìm được một nơi để trút hết tâm tư vậy.
Ba người, tôi đối với ba người này là như thế nào đây?
Một mang cho tôi cảm giác bình yên.
Một mang cho tôi nhiều niềm vui.
Và một mang cho tôi nhiều suy nghĩ.
Ngồi trong quán tình nhân, nhắm mắt lại nghe một bản nhạc du dương. Khi mở mắt ra, nước đã chực trào đầy khoé mi.
Hay là buông tay?
Quán Tình Nhân ơi, quán có thức uống nào có thể xoa dịu trái tim tôi hay không? Quán có thứ gì có thể ngăn tôi đừng khóc, và mang về cho tôi những nụ cười như thuở hồn nhiên ngày nào hay không?
meo_buon
14-02-2011, 09:08 AM
Quán....
Hnay ngay lễ tình nhân...nó lang thang...bất giác dừng chân lại quán...tự tìm cho riêng mình 1 góc khuất...
xin quán cho 1tachs cafe lạnh... k đường... có vị đắng của nỗi đau...có vị mặn của nước mắt...
Xa lạ.... quán xa lạ...a xa lạ...mọi thứ đều xa lạ...
Lặng đi để tự chiêm nghiệm nỗi đau của riêng mình ...
ngoài đương phố xa tấp nập quá.....
may sao co 1goc cho riêng mjnh lẻ loi...
Tigon
14-02-2011, 09:20 AM
quán ko người ,chỉ còn mỗi mình thôi ,ngồi chung cùng mình nhé :) 1 ly cafe ko đường của bạn đây
http://vzone.vn/Resources/2009_07_17/9448/22085484_coffee_cup.jpg
mượn bài hát và câu thơ của ai kia ,bạn cùng nghe nhé ,lặng lẽ lắng nghe một chút nỗi lòng của mình nào
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?MC9jYi8wY2I0ZjI2NjmUsICxOTmUsIC1MjY3OGU3OWE0ZmE2N jNlYjmUsICzYy5cUIbaBmUsICDN8TOG6cUIbaB25nIEzhdUngr 18VsOiWeBiBUmUsICsaw4WeBdUngdWeBmd8ZmFsmUsIC2U
Lặng lẽ một mình, lặng lẽ quán quen
Chiều khe khẽ nắng cho người cô đơn
Giận ai nước mắt tủi hờn
Nhớ ai góc cũ, giờ mình em thôi
Bồ Công Anh
15-02-2011, 02:08 AM
http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSnbYit1-v97zobF09r-jlFrAmqFWm9g1BUMvKdurFWRdQWmtLysA
Những mùa hoa tím - anh còn nhớ không anh? Em miên man rảo bước, gói lòng vào cô đơn màu tím. Em yêu những cánh hoa lạc loài bỡ ngỡ. Anh nâng niu chúng như sóng ấp ôm bờ cát nhỏ.
Khoảng thời gian nào anh chia xa màu tím, tìm về nơi lãng đãng đất trời. Em một mình ôm tím sầu muộn, chờ một ngày anh đổi hướng đi.
Tím yếu đuối chẳng đợi chờ được nữa, tím tàn lụi xác xơ giữa đất trời. Em chôn tím vào tâm hồn thương tổn, xót xa nhiều giọt nước mắt mong manh.
http://t0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTB6q0D6bZnlwQA_5E6wFdRl-LPlB1C3mo_OFOGjG0uMPt-mAgNCw
Chẳng bao giờ em tìm nữa đâu anh! Tìm những lời yêu đã hồng một miền ký ức. Bởi em biết chỉ còn là dĩ vãng - mùa hoa và tình yêu ấy anh ơi....
Sinh nhật em - lần nữa viết cho anh :)
Đến đây thôi, anh nhé!
Em tìm đến Quán Tình nhân - 1 mình. Sống cùng với những cô đơn lạc lõng - với 1 người bạn của ký ức, và với mùa hoa của đôi ta. Em quen uống café và online vì mất ngủ. Quen rồi anh ạ! Thứ này mất đi - thứ khác lại tới. Em học cách chấp nhận và học cách... quên :)
Một tách café cho nỗi nhớ ...
Chủ Quán
19-02-2011, 03:22 AM
Bồ Công Anh:
Quán sẽ ưu tiên tiếp bạn trước. Bạn cứ tự nhiên ngồi vào chỗ mình thích, và thưởng thức hương vị cafe nhé :)
http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQe-K6atQAJLJd09PzgIhGpYQVnxGdG2CI5pdNQ4OWx_dRrWefa1A
Đọc nhật kí của bạn, Quán đoán bạn tầm 17 -18 tuổi - độ tuổi đẹp nhất của người con gái. Chỉ tiếc là, bạn quá đa sầu, đa cảm, tự trói mình vào những mùa hoa tím. Quán tự hỏi: “Tại sao những kỉ niệm gắn liền với màu tím đều là những nỗi sầu muộn?” Chủ Quán là chàng trai đã gắn chặt đời mình với kỉ niệm về mối tình hoa tím bằng lăng ngày xưa ấy. Quán cũng quen một người con gái ôm nỗi sầu màu tím để rồi trải qua tuổi mười tám như bạn bây giờ. Chẳng phải tím mộng mơ để người sầu khổ. Chỉ là do người quá đa mang mà thôi.
Sau này, khi bạn bằng tuổi Quán bây giờ, sẽ nhìn lại ngày hôm nay, mỉm cười nghĩ lại “Quá khứ!” Đó chỉ là mảnh ký ức trong vô số ký ức của cuộc đời bạn mà thôi. Tin Quán đi, đó chẳng phải là tình yêu cuối cùng đâu.
Quán có niềm tin rằng : Bạn trao đi yêu thương thì sẽ nhận được yêu thương. :hug:
p/s : À, log nick ngoài nhã ý mời bạn tách café, Quán có một lời khuyên : Bạn tạm thời có thể gạt sang bên những cuốn tiểu thuyết bạn đang đọc hay không? Những cuốn tiểu thuyết tình cảm có sức ám ảnh đáng sợ đối với những người có tâm trạng không vui . Sao bạn không thử tạm gác nó lại, tìm sách của Nguyễn Nhật Ánh mà đọc lại nhỉ ^^!
Bồ Công Anh
19-02-2011, 04:53 AM
Hiện tại em đang đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh ạ, xưa nay em vẫn là 1 fan trung thành của NHÁ :"> Mới tậu 7 cuốn về đấy, tiểu thuyết tình cảm đang gạt sang 1 bên ấy :">
Em xin thề với chủ quán lần 1, em không phải là kẻ đa sầu đa cảm, em nói rất nhiều, cười cũng nhiều mà. Sao anh nói em đa sầu đa cảm? :rain:
Em xin thề với chủ quán lần 2, em là em thừa biết chẳng có cuộc tình nào đi theo mình suốt đời, em cũng chẳng luôn trói mình vào màu hoa tím [cụ thể là tím bằng lăng ở quê em - giống cô gái chủ quán nói nhỉ :">] - chỉ là lâu lâu lên cơn tự kỷ, em lan man thế thôi :5:
Em xin thề với chủ quán lần 3, em biết rõ vài năm nữa nhìn lại sẽ mỉm cười nghĩ lại thời gian này sao mình ngô nghê, mộng mơ, âu sầu quá. Nhưng em nghĩ mọi thứ cứ để nó trôi theo cảm xúc, ai cũng phải 1 lần như thế. Sau này nhìn lại thấy mình buồn cười cũng có cái hay :blushing: Những thứ nó tự đến sẽ tự đi, em sẽ không tìm cách đuổi nó. Mai này làm gì còn cơ hội cho em tự kỷ như thế?! Lúc ấy lớn rồi mà thế, người ta bảo mình điên :"> :">
Cảm ơn chủ quán về tách café. Yêu chủ quán lắm lắm :huglove:
linhcute1190
19-02-2011, 11:13 PM
EM MUỐN TÌM MỘT CHỖ DỪNG CHÂN MỘT NƠI NAO ĐÓ CHỈ DƠN GIAN LÀ NGHỈ NGƠI KO SUY NGHĨ VỀ ẠNH baO NAM THANG TRÔI QUA EM VẪN YÊU ANH NHUNG CÓ LẼ CHỈ LÀ ANH CỦA NGÀY XƯA THỜI GIAN TRÔI QUA TA ĐỀU THAY ĐỔI EM TIẾC CHO MỘT CHUYỆN TÌNH DANG DỞ NHUNG CÓ LẼ CHỈ ĐẾN THẾ THÔI ANH
cà phê muối
20-02-2011, 02:11 AM
Quán ơi! Em vừa trải qua một cơn say. Say rượu thui. Em lạc vào quán nhưng em đang cô đơn-có lẽ thế. em chỉ xin quán cho em một ly cà phê,nhưng bỏ muối vào như cái tên mà em đang dùng trong diễn đàn này. Em cần một ly cà phê muối và hãy tìm cho em một góc khuất trong quán, nơi mà em có thể nhìn thấy tất cả mọi người nhưng mọi người thì không thấy em. Em sẽ ngồi ngắm nhìn mọi người và suy nghĩ về cuộc đời em, được không ạ?
À! Cho em bài cô gái đến từ hôm qua luôn nha quán, vì em đang hoài niệm mà. Và cho phép cà phê muối gởi bài hát này đến tất cả những ai trong quán, ai có cùng cảm xúc càng tốt.
Ms Right
21-02-2011, 09:35 PM
Vào quán lần đầu tiên :D
Mình rất là kết anh chủ quán nên vào , quán Tình Nhân mà thấy ai cũng buồn cả.
1 Dry Martini anh chủ quán nhá
1 chỗ ngồi gần cửa sổ, cái ghế dài xíu, vì mình rất hay ngủ quên
Và bài " River flows in you" nha
Thank anh chủ quán :D
trang_khoailang
22-02-2011, 01:45 AM
lần đầu bước chân vào quán...
có cofffee sữa ko anh?
xin cho em một chút nhạc trịnh
để ru hồn vào yên tĩnh mênh mang
buồn...............
Tigon
10-03-2011, 09:23 AM
quán ơi ,tặng tớ bài hát được ko ,đã lâu rồi ,quán có vẻ vắng khách nhỉ ,chắc là khách quen của quán thôi ko còn lỡ bước 1 mình nữa rùi :cr: tớ thèm cafe quá quán àh ,một chút đắng dịu êm pha lẫn đâu đó một chút ngọt ngào hạnh phúc tạo nên hương vị của kỷ niệm chăng ,tớ vẫn thích 1 mình quán àh ,tớ vẫn thích lặng lẽ ngồi đâu đó trong góc ,lắng nghe những giai điệu du dương sâu lắng ,lẫn lộn trong đó 1 chút gì đó hương vị tình yêu...tớ vẫn đi về một mình ,đó là con đường mà tớ đã chọn ,tớ ko hối tiếc dẫ đôi khi thật trống trãi ,quán nhớ dành cho tớ 1 góc nhé ,để đôi khi tớ lại ghé thăm mỗi lúc tớ mệt mõi trên con đường của mình ,đôi khi tớ cũng cần trút bỏ bớt những vụn vặt của mình ,quán...sẽ lắng nghe nhé ,những lải nhãi vô vị từ tớ...một kẻ thích lang thang.
Miranda
10-03-2011, 02:38 PM
Ta quay về - như vị khách thiên di, phố quạnh quẽ sô đi những mảng màu xưa cũ - chẳng ai nhận ra hay tại mình không nhớ...như kẻ lạ tình cờ trú tạm quán quen xưa..
Ta quay về - như để nhắc nhở những nắng những mưa, tìm bạn cũ như 1 chiều trễ nãi, hỏi thăm về những tri âm xót lại...bỗng thấy lòng hoang hoải đắng tận tim...
Ta quay về - cố nhân chắc chưa quên
vẫn bóng dáng đây, vẫn những điều thân thuộc...như 1 lời hứa mà người không bội ước
ta thì lâu rồi - quên hết cả....uh - quên !
mr.bom0901
11-03-2011, 12:59 AM
xin chào các ban.mình mới vào nên còn đôi chỗ khiếm khuyết mong quí vị ban quản trị và các bạn niệm tình bỏ qua cho mình nhá!
Thân gửi
Vũ Đại Quang Dinh
Tigon
15-03-2011, 01:48 PM
http://www.youtube.com/v/A2NhVSxA-qk?fs=1&hl=en_US&color1=0xcc2550&color2=0xe87a9f&b order=1
Dù, thế gian hai người hai ngã
Trong biển khơi, trái tim hai người hai hướng
Thời gian nó cứ mãi cuốn trôi,
Thế nhưng anh vẫn chờ, và trái tim luôn thầm mong .
Tình, chúng ta vốn là đau khổ
Nhưng chẳng hiểu trái tim sao còn yêu mãi
Đời ngang trái cứ mãi trái ngang, với bao nhiêu nỗi buồn,
Giờ người mãi xa rồi, phải cố quên người thôi.
Và từ đây trái tim như mùa đông
Biết khi nào chiếc bóng em trong tim sẽ tàn
Và từ đây trái tim xin nguyện yêu
Đến khi nào trái tim này mãi ngưng...
Dù cho em đã yên vui bên đời ai
Vẫn xin trao câu "Wo ai ni".
_Ko TY ,ko hy vọng ,còn lại đó là những mãnh ghép ký ức ,mỏng manh ,bất hủ...một tiếc nuối ,hay 1 tha thiết mong chờ...phải chăng là nỗi đau của sự mất mát ,có cái gì đó vẫn cứ mãi vướng bận chẳng thể nào buông tay...gió ,phiêu bạc đến nơi nào,có nhớ đến chăng hạt bụi nhỏ ngày nào theo gió phiêu lưu...thất lạc
b0ngdem02
22-03-2011, 09:23 AM
lai vô quán lần nữa. Lần này hơi mệt và chán 1 chút do áp lực xã hội hơi nhiều. Chủ quán lại cho tui xin 1 góc khuất với 1 chút rượu nhẹ nhé. vậy là đủ
Bi thông minh
22-03-2011, 10:31 AM
Để muội rót rượu cho huynh :) và cùng uống nhé :D
Hình như muội chưa đủ tuổi đc uống và cũng không biết uống cho nên sẽ chỉ nhấm miệng chút xíu thôi nhé :mpl: chắc là ko sao. Dù gì thỳ cũng đang ko vui.....
http://cB1.upanh.com/20.356.27251690.5Bl0/wine.jpg
1 góc khuất......
2 kẻ chán đời......
2 ly rượu.............
1 bản nhạc nhẹ........
Và.... 1 câu chuyện ....... :)
http://cB4.upanh.com/20.356.27251843.QlU0/tintuccgsvn201081522h50m54smedium.jpg
An^Ky
22-03-2011, 08:30 PM
"Và từ đây trái tim như mùa đông
Biết khi nào chiếc bóng em trong tim sẽ tàn
Và từ đây trái tim xin nguyện yêu
Đến khi nào trái tim này mãi ngưng...
Dù cho em đã yên vui bên đời ai
Vẫn xin trao câu "Wo ai ni".
Thankz Tigon về bài hát! ^^ mấy câu trên có thể giải thích cho tâm trạng of mình đc đó!!!
Bi thông minh
23-03-2011, 10:40 AM
Ghé lại quán khi trời đã tối hẳn..... hoặc là sắp về đêm.
Cho cháu 1 góc mà ko ai có thể nhìn thấy đc ko ko ạ :D
Trong túi ko có tiền, liệu có thể cho cháu 1 cốc nước lọc ko :)
b0ngdem02
23-03-2011, 11:32 AM
Ghé lại quán khi trời đã tối hẳn..... hoặc là sắp về đêm.
Cho cháu 1 góc mà ko ai có thể nhìn thấy đc ko ko ạ
Trong túi ko có tiền, liệu có thể cho cháu 1 cốc nước lọc ko
....buồn thì ra ngồi wan với huynh. Vô quán mà uống nước lọc à. Chưa đủ tuổi uống rượu thì xài rượu ngọt. Dạo này huynh cũng đang bị stress kinh niên nên cũng muốn ngồi quán nhiều nhiều. Chắc thành khách quen của quán.
Bi thông minh
25-03-2011, 09:49 AM
....buồn thì ra ngồi wan với huynh. Vô quán mà uống nước lọc à. Chưa đủ tuổi uống rượu thì xài rượu ngọt. Dạo này huynh cũng đang bị stress kinh niên nên cũng muốn ngồi quán nhiều nhiều. Chắc thành khách quen của quán.
Nước lọc cũng đc mà, lấy không khí quán xá thôi :D Rượu ak? Muội sợ uống xong nói nhảm :hihi: Stress => cạn tiền cháy túi vì suốt ngày ngồi quán đấy. Cafe nhé :spin2:
beheo_ruacondx
29-03-2011, 08:15 PM
Quán nà cho e li moctail nào để wên đc nhá...zới một góc khuất nhá...để chỉ mình e bít ng e đag run lên j những giọt nc mắt đag chực trào rơi...1 bản nhạc hoà tấu để lòng sâu lắng lại....kết thúc đã lâu ùi mà sao e hok thể nào wên đc...sao lòng cứ cô níu kéo...e bít rùi tg e cũng sẽ wên....nhưng chính vì như thế nên e lại càng sợ 1 ngày nào đó e sẽ wên mất a..như chính a đã wên mất e ngày nào...
[*Chít*]
30-03-2011, 06:44 AM
Thăm Quán vào một chiều tháng 3 trời se lạnh, chẳng có năm nào trời rét vào tháng 3 như năm nay và cũng chẳng có lúc nào lòng mình như lúc này!
Tìm một góc khuất cho tâm hồn, dường như mình đã ở trong cái góc ấy quá lâu. Mình có sai không? Có sai khi yêu một người mà ko dzám nói ra, có sai khi biết mình chẳng thể nào thay thế hình bóng một người khác trong trái tim ấy, có sai không? Nhiều lần tự hỏi để rồi lại im lặng, bởi tình yêu thì làm gì có lí do!
Quán vẫn thế, mang tâm sự của biết bao người và lần này trở về em lại gửi một chút buồn vào Quán! Mong ở đâu đó nơi Quán cho em một chút bình yên, Quán nhé!
jinwon
30-03-2011, 07:21 AM
em lại vào quán mà lòng đang mông lung quá trời. Đứng trước ngã rẽ cuộc đời em không biết phải làm sáo nữa, cố gắng ư em cũng đã cố gắng rồi. Biết làm gì bây giờ, em những tưởng lòng mình đã lạnh giá đi rất nhiều khi thời gian cứ ngày càng trôi qua nhưng cứ mỗi lần nghe thấy, đọc thấy hay lần mò lại được những cái thuộc về thời gian đó, lòng em vẫn cứ nhói lên một cảm giác nghẹn ngào nơi lồng ngực. Biết rằng sẽ rất xa vời, viển vông nhưng lòng vẫn hướng tới.
vào quán mà chẳng biết được ai, chẳng biết phải nói những gì nên em lại ngồi nhảm một mình. Quán ơi! Cho em một góc nhá, một góc khuất để em có thể lặng lẽ một mình và nếu....vô tình anh vô đây thì....đừng nhìn về góc khuất đó nhé....
.Tiêu Dao.
07-04-2011, 09:28 PM
Em đi lang thang để tìm chút bình yên khi lòng lại dợn lên những gợn sóng trong quá khứ, em lặng lẽ với những suy nghĩ về quá khứ, lặng lẽ bước trên con đường dài mát rượi trong thành phố, xa rời những bụi bặm.
Em lại tìm về với quán.
Chỉ là em tìm về.
Chỉ là em muốn tìm chút yên tĩnh.
Chỉ là em muốn tìm chút bình yên thôi.
Những suy nghĩ. Cuộc đời con người là một bức tranh ghép hình, những mảnh ghép là những kí ức của quá khứ, thực tại và tương lai. Mỗi mảnh ghép là một màu khác nhau đậm đến nhạt, sáng để tối, lạnh đến nóng, rồi sẽ ghép lại từng mảnh một, rồi thì sẽ có một bức tranh lớn đầy màu sắc.
Đôi khi chống cằm tự hỏi đến bao giờ bức tranh ấy mới hoàn thành, có lẽ khi con người ta đủ già để đón nhận cái chết và rồi bức tranh làm bằng những mảnh ghép ấy sẽ hoàn thành bằng kinh nghiệm sống, sự từng trải mồ hôi và nước mắt, tình yêu và thù hận, hạnh phúc và bất hạnh, ngọt ngào và đắng cay....Nhưng nhất định mỗi người sẽ có một bức tranh cho riêng mình, em cũng vậy.
"Quán Tình Nhân" nhưng bao giờ em cũng vào một mình, có lẽ nơi đây chỉ cần mình em là đủ, ngồi gần cái cửa sổ, đi học nhiều hết hảo cafe muốn một li sữa chua đá.
Tigon
08-04-2011, 01:46 PM
_những ngày này ,quán có vẻ đông khách quá
...đã lâu...bỗng dưng muồn quay lại ,muốn tìm 1 bờ vai chăng...hy vọng ,vẫn chỉ là những giấc mộng viễn vông ,nghe bài hát ,buồn chăng...cứ ngỡ lòng yên lặng mãi rồi chứ...ngỡ ngàng.Có lẽ nên chôn chặ tất cả những kỷ niệm ,yêu thương ,cả những giấc mơ hy vọng xa xôi ấy ,có lẽ...chẳng nên muốn quên để chẳng bao h ...nhớ.
Miranda
11-04-2011, 10:36 AM
Không nhận ra nhau nữa đâu, yêu thương xa lạ quá - mà con người thì hối hả, có những chiều nhuộm bạc cả đêm son...
Ta về nơi cũ khi ngày chạm hoàng hôn, tìm 1 góc quen để nghe từng giọt đắng - nhìn về cuối con đường lẳng lặng... sẽ chẳng bao giờ thấy lại bóng cố nhân...
Nắm chặt bàn tay - yêu thương ngỡ thật gần, như hơi thở, bờ vai và khoé mắt...để rồi vụt bay - chỉ giật mình im bặt
hạnh phúc vốn mong manh...
Khâu vá tháng năm - mong giấc mộng nguôi lành, ri rỉ xót những nhạt nhoà nhưng nhức
chập choạng 1 thời đam mê rất thực
gọi lại hồn những bờ vực rơi nghiêng....
ty_muoi
11-04-2011, 11:12 AM
Lần đầu tiên vào quán! Buồn vì đời quá xô đẩy. Vì cuộc sống mưu sinh hoàn toàn không dễ dàng. Đến quán tình nhân không phải vì vướng mắc một tình yêu, chỉ vướng mắc bản thân mình. Không có niềm tin vào cuộc sống, vào bất cứ ai...
http://www.nhaccuatui.com/m/6ztSZnPw5Z
Han_Dong_Sub
11-04-2011, 06:07 PM
Trước cuộc sống này, em như bất lưc. Mọi thứ quá mờ nhat, quá không rõ ràng. Những nghịch lí của cuộc sống nhiều khi khiến em chùn bước, nản lòng. Nghi ngờ mọi thứ, nghi ngờ cả chính bản thân mình.Nghi ngờ về những con đường mà mình đã chọn. Mệt mỏi! Mệt mỏi đến mức không muốn cố gắng, không muốn sẻ chia, không muốn sống. Nội cái việc ngày ngày phải hít thở không khí và đón nhận những điều không mong muốn trong cuộc sống là đã quá mệt mỏi !
Có phải em quá lười biếng chăng???
Mùa Xoan Tím
23-04-2011, 12:25 AM
Em lại về với quán rồi đây. Lần nào cũng thế cứ tìm về đây thì cứ coi như mình thoát khỏi thế giới thực tại đầy xô bồ, chạnh choẹ, bon chen.
Đấy, em lại về để tìm chút bình yên.
Hôm trước vào trường Đại học nộp hồ sơ, cái con đường mát rười rượi ngập tràn màu tím của Bằng Lăng và Xoan. Cái màu tím của Xoan và Bằng Lăng, lại làm nick này để tìm chút tím trong tâm hồn đang reo rắc cái màu Tím này.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.