PDA

Xem đầy đủ chức năng : Một góc nhìn khác về bằng cấp



Đắng
17-02-2010, 07:37 PM
http://fs1.truongxua.vn/images/2008/07/13/200807130409047133.Jpeg

Trong xã hội hiện nay, có nhiều nguyên nhân khiến người ta không thể tìm đến trường để học: không trang trải nổi chi phí học tập, bận nuôi sống bản thân mình và lo cho nhiều người khác... Nhưng cũng có những người sau khi làm bài toán so sánh họ chọn con đường tự học, tự đào tạo. Theo họ, lợi ích thu được từ việc đến trường không bằng cơ hội, thời gian, tiền bạc… mà họ phải mất đi.

Một tình huống, dù không phổ biến lắm nhưng đã xảy ra trong thực tế với hai loại người, có bằng cấp và không có bằng cấp. Khi đứng trước cơ ngơi của công ty nào đó mà cả hai đều muốn đặt chân vào:

- Người có bằng cấp sẽ giải quyết việc này thật đơn giản; đàng hoàng, đĩnh đạc bước vào chưng bằng cấp, học vị, nêu nguyện vọng với người tuyển dụng, rồi đề nghị mức lương tương xứng – Có khi cao đến nỗi làm người trả lương phải đắn đo.

- Người không bằng cấp thừa biết mình khó có thể vượt qua cửa ải này cho nên đã tìm một con đường vòng để lọt vào bên trong Công ty. Bằng cách nào? - Quyết định tìm cách mua đứt cơ ngơi này! Trong hoàn cảnh nghiệt ngã với người này có thể là rào cản, nhưng với người kia có khi lại là một lực đẩy giúp họ bật dậy vươn lên, vượt qua chính bản thân mình!

Một công việc khai thác hết sở trường, một môi trường làm việc đủ để tung hoành khai phá, một mức thù lao cao, ổn định.., luôn là điểm nhắm hấp dẫn đối với nhiều người ... Để chiếm giữ những vị trí sáng giá này, kẻ trước người sau xếp hàng lũ lượt. Cái hàng rồng rắn đó được xếp khít khao đến nỗi người không có bằng cấp khó có thể chen chân.

Khó chen chân thì tìm cách khác vậy. Một số người nổi trội đã quyết định bay lên…, lúc đó sẽ không còn hàng, lối, thứ tự trước sau, ngã ba, ngã tư, đèn xanh đèn đỏ hay barie gì gì cả.

Tận dụng mọi nỗ lực của bản thân, người không bằng cấp quyết đạt bằng được điều mình khao khát – thay vì nhận lương họ phấn đấu trở thành người trả lương! Trong trường hợp này, xã hội thường mở lòng thừa nhận, nhưng không phải là không có người xét nét, quay lưng.

Sự nỗ lực vươn lên của những người không bằng cấp thường rất cay nghiệt, chỉ có những người đồng cảnh ngộ mới thấu cảm. Họ không bị áp lực bởi giờ lên lớp, hạn nộp bài, ngày thi cử vì, 24 giờ trong ngày với họ đều là giờ học tập! Thầy, cô của họ vào ban ngày là những người mà họ tiếp xúc, giao tiếp, là công việc; vào ban đêm là sách vở, tài liệu, máy tính... Họ tận dụng mọi cơ hội để tích lũy thêm kiến thức. Bởi, họ ý thức được rằng: tự học và tự đào tạo sẽ giúp con người ta thích nghi mọi hoàn cảnh và là một trong những con đường ngắn nhất tìm đến sự thành công một cách bền vững.

Và rồi cũng đến ngày hái quả, bằng cấp của họ không phải là tờ giấy chứng nhận tốt nghiệp của những trường danh tiếng nào đó mà chính là những gì họ cống hiến cho xã hội: Những công ty hay tập đoàn do họ làm chủ, những thế hệ kế thừa do họ đào tạo, những công ăn việc làm do họ tạo ra cho nhiều người, những công trình kiến trúc do họ làm chủ đầu tư, những quyển sách chính họ là tác giả, những công trình nghiên cứu cũng chính họ là chủ đề tài. Và…v.v...

Tuy vậy, trong xã hội hiện nay số người tiềm tàng tố chất làm chủ có, nhưng chưa nhiều, vì nhiều lẽ. Trong đó, không thể không đề cập: dù có không ít người trân trọng thành quả của những người tự học, tự đào tạo, có ý chí vươn lên, nhưng môi trường chung của xã hội hiện nay là chưa thật màu mỡ để giúp họ ươm mầm khát vọng. Đành rằng việc học ở trường sẽ giúp con người ta thu nạp kiến thức một cách có hệ thống, bài bản; nhưng, không phải ai ai trong xã hội cũng chọn, hoặc có điều kiện đến trường để học.

Đề khẳng định mình, những người không bằng cấp gần như phải tự bơi trong dòng nước ngược. Vừa bươn chải kiếm sống, vừa tự học, tự đào tạo rất cật lực mới có thể được xã hội thừa nhận. Còn thì trong quá trình loay hoay tìm đường vươn lên, có không ít trường hợp, dù đã tích lũy được kiến thức, đạt được trình độ chuyên môn ngang ngửa hoặc vượt trội hơn người có bằng cấp, nhưng một số người trong họ vẫn chưa được đối xử công bằng.

Sự ưu ái thái quá đối với bằng cấp đã làm không ít người xem con đường thi cử là con đường duy nhất để tiến thân, dẫn đến gian lận trong thi cử, mua bán bằng cấp... Lại có một số người trẻ cho rằng thi rớt là dấu chấm hết của cuộc đời mình, rồi hành xử tiêu cực... Trong khi đó cơ chế sử dụng nhân lực còn nhiều khiếm khuyết là một trong những nguyên nhân dẫn tới hệ quả như hiện nay: nhiều người biết làm việc nhưng không có việc làm, nhiều người được việc làm nhưng không làm được việc.

Để công bằng hơn với những người tự học, tự đào tạo, để khuyến khích ý chí tự học ở mỗi người, xã hội và Nhà nước cần thay đổi tư duy sử dụng nhân lực. Lấy chất lượng bằng cấp, thực tài, đạo đức của mỗi con người làm trọng. Và có lẽ từ nay từng người trong chúng ta nên bắt đầu hình thành một thói quen trong giao tiếp, ứng xử. Thay vì hỏi: “Bạn có bằng cấp gì?” thì hãy hỏi một câu khác thực tế và nhân văn hơn: “Bạn đã và sẽ làm được những gì?”

»—Mưa—»
17-02-2010, 07:48 PM
Trong xã hội hiện nay, có nhiều nguyên nhân khiến người ta không thể tìm đến trường để học: không trang trải nổi chi phí học tập, bận nuôi sống bản thân mình và lo cho nhiều người khác... Nhưng cũng có những người sau khi làm bài toán so sánh họ chọn con đường tự học, tự đào tạo. Theo họ, lợi ích thu được từ việc đến trường không bằng cơ hội, thời gian, tiền bạc… mà họ phải mất đi.

Một tình huống, dù không phổ biến lắm nhưng đã xảy ra trong thực tế với hai loại người, có bằng cấp và không có bằng cấp. Khi đứng trước cơ ngơi của công ty nào đó mà cả hai đều muốn đặt chân vào:

- Người có bằng cấp sẽ giải quyết việc này thật đơn giản; đàng hoàng, đĩnh đạc bước vào chưng bằng cấp, học vị, nêu nguyện vọng với người tuyển dụng, rồi đề nghị mức lương tương xứng – Có khi cao đến nỗi làm người trả lương phải đắn đo.

- Người không bằng cấp thừa biết mình khó có thể vượt qua cửa ải này cho nên đã tìm một con đường vòng để lọt vào bên trong Công ty. Bằng cách nào? - Quyết định tìm cách mua đứt cơ ngơi này! Trong hoàn cảnh nghiệt ngã với người này có thể là rào cản, nhưng với người kia có khi lại là một lực đẩy giúp họ bật dậy vươn lên, vượt qua chính bản thân mình!

Một công việc khai thác hết sở trường, một môi trường làm việc đủ để tung hoành khai phá, một mức thù lao cao, ổn định.., luôn là điểm nhắm hấp dẫn đối với nhiều người ... Để chiếm giữ những vị trí sáng giá này, kẻ trước người sau xếp hàng lũ lượt. Cái hàng rồng rắn đó được xếp khít khao đến nỗi người không có bằng cấp khó có thể chen chân.

Khó chen chân thì tìm cách khác vậy. Một số người nổi trội đã quyết định bay lên…, lúc đó sẽ không còn hàng, lối, thứ tự trước sau, ngã ba, ngã tư, đèn xanh đèn đỏ hay barie gì gì cả.

Tận dụng mọi nỗ lực của bản thân, người không bằng cấp quyết đạt bằng được điều mình khao khát – thay vì nhận lương họ phấn đấu trở thành người trả lương! Trong trường hợp này, xã hội thường mở lòng thừa nhận, nhưng không phải là không có người xét nét, quay lưng.

Sự nỗ lực vươn lên của những người không bằng cấp thường rất cay nghiệt, chỉ có những người đồng cảnh ngộ mới thấu cảm. Họ không bị áp lực bởi giờ lên lớp, hạn nộp bài, ngày thi cử vì, 24 giờ trong ngày với họ đều là giờ học tập! Thầy, cô của họ vào ban ngày là những người mà họ tiếp xúc, giao tiếp, là công việc; vào ban đêm là sách vở, tài liệu, máy tính... Họ tận dụng mọi cơ hội để tích lũy thêm kiến thức. Bởi, họ ý thức được rằng: tự học và tự đào tạo sẽ giúp con người ta thích nghi mọi hoàn cảnh và là một trong những con đường ngắn nhất tìm đến sự thành công một cách bền vững.

Và rồi cũng đến ngày hái quả, bằng cấp của họ không phải là tờ giấy chứng nhận tốt nghiệp của những trường danh tiếng nào đó mà chính là những gì họ cống hiến cho xã hội: Những công ty hay tập đoàn do họ làm chủ, những thế hệ kế thừa do họ đào tạo, những công ăn việc làm do họ tạo ra cho nhiều người, những công trình kiến trúc do họ làm chủ đầu tư, những quyển sách chính họ là tác giả, những công trình nghiên cứu cũng chính họ là chủ đề tài. Và…v.v...

Tuy vậy, trong xã hội hiện nay số người tiềm tàng tố chất làm chủ có, nhưng chưa nhiều, vì nhiều lẽ. Trong đó, không thể không đề cập: dù có không ít người trân trọng thành quả của những người tự học, tự đào tạo, có ý chí vươn lên, nhưng môi trường chung của xã hội hiện nay là chưa thật màu mỡ để giúp họ ươm mầm khát vọng. Đành rằng việc học ở trường sẽ giúp con người ta thu nạp kiến thức một cách có hệ thống, bài bản; nhưng, không phải ai ai trong xã hội cũng chọn, hoặc có điều kiện đến trường để học.

Đề khẳng định mình, những người không bằng cấp gần như phải tự bơi trong dòng nước ngược. Vừa bươn chải kiếm sống, vừa tự học, tự đào tạo rất cật lực mới có thể được xã hội thừa nhận. Còn thì trong quá trình loay hoay tìm đường vươn lên, có không ít trường hợp, dù đã tích lũy được kiến thức, đạt được trình độ chuyên môn ngang ngửa hoặc vượt trội hơn người có bằng cấp, nhưng một số người trong họ vẫn chưa được đối xử công bằng.

Sự ưu ái thái quá đối với bằng cấp đã làm không ít người xem con đường thi cử là con đường duy nhất để tiến thân, dẫn đến gian lận trong thi cử, mua bán bằng cấp... Lại có một số người trẻ cho rằng thi rớt là dấu chấm hết của cuộc đời mình, rồi hành xử tiêu cực... Trong khi đó cơ chế sử dụng nhân lực còn nhiều khiếm khuyết là một trong những nguyên nhân dẫn tới hệ quả như hiện nay: nhiều người biết làm việc nhưng không có việc làm, nhiều người được việc làm nhưng không làm được việc.

Để công bằng hơn với những người tự học, tự đào tạo, để khuyến khích ý chí tự học ở mỗi người, xã hội và Nhà nước cần thay đổi tư duy sử dụng nhân lực. Lấy chất lượng bằng cấp, thực tài, đạo đức của mỗi con người làm trọng. Và có lẽ từ nay từng người trong chúng ta nên bắt đầu hình thành một thói quen trong giao tiếp, ứng xử. Thay vì hỏi: “Bạn có bằng cấp gì?” thì hãy hỏi một câu khác thực tế và nhân văn hơn: “Bạn đã và sẽ làm được những gì?”



bài nỳ thếy quen quen

»—Mưa—»
17-02-2010, 07:52 PM
:chayle:
nói vậy chứ chua đọc lần nào hết ak :chayle:

P.chi
20-02-2010, 10:35 PM
Hello
Mình đọc bài của bạn rồi đó.

Có bằng cấp thì thường là vẫn hơn những người không có bằng cấp bạn à. Vì thế cha me nào cũng muốn con cái mình thành đạt. Chuyện thành đạt đây đúng là để xữ dụng trong việc kiếm cơm hàng ngày. Nhưng nhờ có đầu óc mà công việc đó có thể được giảm nhẹ đi với một giá tốt hơn người không có gì cả.

Tuy nhiên bạn cũng nên đề cập vào thời vận nữa. Không phải ai đi học cũng sẽ thành công. Không phải ai không học nhưng có óc giỏi gian, cần cù thì cũng sẽ giàu có và tạo ra công ty cả. Chuyện gì cũng phải có thủy có chung cả. Mình muốn đề cập đến vấn đề sự mỡ đầu lúc nào cũng có những khó khăn. Ngay cả trong công cuộc đào tạo và gìn giữ cũng đã khác nhau ghê lắm rồi. Có thể ông cha ta hay bảo rằng dựng nước đã khó, mà gìn giữ nước càng khó hơn. Cho nên con cháu thì cứ nghĩ rằng đã có thì cứ xài thôi. Cũng như cha mình đã tạo ra công ty thì mình có học hay không học cũng làm boss người ta thôi. Phải không? Cho nên con nhà giàu thì hay hư hỏng là thế đấy. Còn con nhà nghèo thì thường chí thú ghê lắm. Đúng là chỉ một số nào thôi. Nhưng dù sao là người có bằng cấp, đã có tiền, có công việc, và có sự giúp đỡ của người chung quanh cũng như của bạn bè. Bạn nghĩ xem điều gì đã không đưa con người đó đi đến thành công? Thời cuộc? số phận hay là gì? Hay là người làm biếng. Hay là bị ngại một cái gì?

Mình cũng đồng quan điểm với bạn ghê lắm, rằng không nên có cách nhìn phân biệt giửa hai loại người, có hoặc không có bằng cấp. Nhưng cũng nên xét đến mức thành công. Nếu không có chênh lệch thì chắc là cũng tốt thôi. Tức là mức thành công được đo đạt nơi đồng tiền vì đang đề cập về danh lợi.

Thân mến.

Ps. Đã nhận được tiền lì xì của mình chưa vậy?

Đắng
21-02-2010, 01:03 AM
Cám ơn những chia sẻ của P.Chi :) Đây quả là một chủ đề hết sức thú vị :)


Theo mình, không có một "công thức cụ thể" nào để trở thành một người "thành công"
Mà mỗi người đều có suy nghĩ và hướng đi riêng phù hợp với năng lực, sở trường, sở đoản của họ.
Nhưng muốn thành công thì bạn phải có nhiều yếu tố, theo mình là những yếu tố sau:
+ Niềm đam mê: Đây là điều quan trọng nhất, không có niềm đam mê bạn không thể thành công trong bất cứ lĩnh vực gì.
+ Kiên trì: thành công không phải là chuyện một sớm một chiều, mà bạn phải có các chiến lược, kế hoạch ngắn hạn và dài hạn. Bạn phải có sự kiên trì mới thực hiện hết những kế hoạch đó.
+ Kỹ năng: Chuyên nghiệp - từ những yếu tố nhỏ nhất. Kỹ năng học, đọc, nghe, thuyết trình, đàm phán,...
+ Mối quan hệ: mối quan hệ của bạn càng rộng, khả năng thành công của bạn càng cao. Các mối quan hệ sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc định hướng, thực hiện công việc.
+ Theo đuổi mục tiêu đến cùng: Nếu không có yếu tố này thì bạn chẳng cần phải có những yếu tố trên làm gì.


Và PC tư duy ngược lại xem.
:D!

tienu
21-02-2010, 02:54 AM
Chào bạn,

Bài viết này là do bạn viết hay bạn sưu tầm được ở đâu? Trong Box này đa số là các bài sưu tầm, nếu là bài sưu tầm thì nguồn ở trang web/bài báo nào?

Ý nghĩa nguyên thủy của bằng cấp là chứng nhận của khả năng và/hay kết quả của một cá nhân. Tớ đoán "một góc nhìn mới" trong bài này là chất lượng của tấm bằng, chăng?

Xét thực lực thật của một con người rất khó, đặc biệt thêm vào đó là tính cách và nhận thức của mỗi cá nhân. Người có tính cam chịu? Người tham vọng? Người luôn tránh xa xã hội? Người nói ít? Người nói nhiều? Người làm ít thích nói nhiều? Người làm nhiều lại ít nói? Ngoài 2 yếu tố, thực lực và đạo đức, người chủ/tuyển chọn nhân viên thường phải nhìn thấy phần nào tính cách của đối phương. Chuyện đó thì không phải ai cũng làm được.



+ Mối quan hệ: mối quan hệ của bạn càng rộng, khả năng thành công của bạn càng cao. Các mối quan hệ sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc định hướng, thực hiện công việc.


Theo bạn, thành công có nghĩa gì? Các yếu tố trên được áp dụng nhiều hơn ở một trong 2 loại nào của "thành công"?
- Thành công = được nhiều kính trọng, tiếng nói đc lắng nghe, làm nhiều tiền, nhà cao, cửa rộng, chức cao, vv.
- Thành công = làm thứ mình yêu thích, thực hiện được tình yêu nghề, cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với sự phát triển của cá nhân, vv.

lu_hehe
21-02-2010, 11:18 AM
oh, nói vậy không lẽ người có bằng cấp đều có con đường bằng phẳng sao? bộ có bằng cấp là dễ vậy sao? học hành như điên như dại suốt chục năm cũng là dễ dàng?

mà bảo, thi rớt là dấu chấm hết, cái đó đâu có sai. hỏi thử trên thế gian này có bao nhiêu % người thi rớt mà vẫn lên làm giám đốc, lên làm cái-vị-trí-mà-bạn-cho-là-thành-công-ấy blah, blah, blah? Ít lắm đúng không? Cho dù đó 1 phần là vì xã hội, phần còn lại rõ ràng là lỗi cá nhân. Không có chí tiến thủ, vươn lên - ai mà dâng cơm đến miệng cả đời được...? Kiên nhẫn đến cuối liệu có mấy người?

Không có điều kiện học thì chả nói làm gì, đằng này có điều kiện học mà thi rớt nữa, thì rõ ràng là tự tìm đường chết. Bài này, quả thật nói chuyện hơi bị lạc quan. Những kẻ thi đại học năm nay mà đọc thấy cái này, sẽ ỷ y là không thi đậu sẽ còn con đường khác.

Mẹ tớ bảo, cực trước sướng sau, còn sướng trước thì sẽ cực sau. Vậy thôi.

babylove17
21-02-2010, 02:02 PM
tức ói máu đi xin việc mình có kĩ thuật và năng lực làm việc +kinh nghiệm 2 năm trong lĩnh vực vậy mà thua thằng mới ra trường có cái bằng

haionline
01-05-2010, 06:48 PM
@tiên ù :mpl:


Con người là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội (hơi hàn lâm một chút),
Sự liên hệ giữa con người thông qua hoạt động giao tiếp. Bạn đừng nghĩ rằng trong chính trị hay kinh doanh mới cần giao tiếp, những cái nhỏ nhất cũng cần tới sự khéo léo trong giao tiếp, ví dụ bạn nói với chủ nhà là cho bạn nợ tiền nhà thêm 1 tuần nữa chẳng hạn, cái đó cũng đọi hỏi kỹ năng giao tiếp của bạn phải thực sự tốt.

Tóm lại trong cuộc sống bất kỳ ai cũng cần tới giao tiếp , nếu bạn có khả năng tốt về mặt này thì bạn rất có nhiều khả năng thành công trong mọi mặt của cuộc sống :).