PDA

Xem đầy đủ chức năng : Liên kết



akimo
23-10-2009, 09:26 PM
Đáng lẽ ta không định viết nhật ký...

Cái ta định viết là mấy bản báo cáo kia.


Nhưng thật khốn nạn, gặp phải con mụ sếp tự kiêu tự đại, coi trời bằng vung, cứ tưởng mình ta đây ngon lắm, khiến ta không chịu nổi.


Gớm. Cứ như đống vi khuẩn trên tay lúc vừa đi vệ sinh xong ấy. Cảm thấy phát bệnh.



Cũng may mà ta đã vắt nước giặt giẻ lau nhà vào tách trà của mụ..... Tinh chất chắt lọc từ thiên nhiên á..

Coi như cũng được an ủi phần nào.



Mà thật, não mụ phù thủy ấy bé tí như hạt nho thế mà cũng được thăng làm sếp. Chắc lại ngủ với vài lão già cấp trên hám gái chứ gì...


Giơ ngón tay, gào lên "F_ck you!" thật to. Rồi cười ha hả như chưa bao giờ được cười.


Ôi cuộc đời..



P/S: P, L, R, coi như đây là nhật ký liên kết, nhà của mấy đứa đê. Vào mà mua vui cho chị mày :hiepsi:

lu_hehe
24-10-2009, 01:13 PM
Ôi chị ơi....!

Rủ rê em gái ngây thơ này vào, coi chừng có ngày bị cảnh sát bắt vì tội đầu độc đầu óc trẻ vị thành niên á @___@

Thôi xả stress, xả stress nào, bữa ông thầy em kể cho em nghe chuyện này, em truyền đạt lại cho chị đây......

(em đã chỉnh sửa một chút, vì cái trí nhớ của em bị thủng lỗ)



Title: HOW TO FAIL A TEST WITH DIGNITY

(based on real answers of students.)

1. Explain why Na3PO4 is polar.

Answer: God makes it that way.


2. The ball enters a ramp, then passes a horizontal surface to get to a hill. The coefficient of friction is f. Will the ball reach the top of the hill?

Answer: No, because an elephant is standing in the way.

http://c.uploadanh.com/upload/1/413/0.520084001256414526.jpg


3. Oceans are known to store a large amount of heat. An engineer designs a machine that takes heat from the oceans and releases it into the atmosphere. He thought it was a very good idea, but his boss fires him. Why?

Answer: Because he slept with the boss's wife.

(Teacher's note on the side: "Jonathan... Oh dear...")


4. What kind of bonds binds water molecules to each other?

Answer: James Bond. (a new kind of bond!)


5. Define hard water.

Answer: Ice. (pretty hard, too, isn't it??)


6. Expand (a+b)^n

Answer:

(a+b)^n

= (a..+..b)^n

= (a....+....b)^n

= (a......+......b)^n

= (a........+........b)^n

= (a..........+..........b)^n

= (a............+............b)^n

= (a....................+....................b)^n

(Teacher's note on the side: "!!!!!!")


7. Find x.

Answer:

http://c.uploadanh.com/upload/1/413/0.397006001256414528.jpg

planetarium
25-10-2009, 09:11 AM
Nhận được cái pm của chị L, đành miễn cưỡng lết vào. Ra là trò của bà Hai.

Viết vài dòng qua quýt cho có vậy.

..

Lâu lâu ngoảnh lại, chẳng hiểu tại sao tiền (ảo) tăng vùn vụt, message box của đầy ụ như máng heo.

Ơi trời ơi bà chị... Nhu cầu nói sao mà khiếp thế?

Đợi đấy, có ngày đây sẽ ghé thăm nhà bà..

...

Lảng vảng lung tung, chợt thấy vài dòng cảm nhận (dài cả chục dòng chữ) của con bé kia. Màu đỏ. Màu của những người thích sự nổi bật.

Đọc thấy hãi.


Sắc sảo, không dám nói. Nhưng cũng máy móc và công thức. Giọng khó chịu như người mới ngủ dậy.

Con bé già dặn thật.

Mà thôi, mắc cái mớ gì đây phải để tâm nhỉ? Lọt được vào mắt đây chắc cũng phải đặc biệt lắm.

Dù sao cũng không liên quan. Vạch một vòng tròn ranh giới xung quanh người, đóng dấu "Keep out."

....

Báo cáo, hoàn tất nhiệm vụ. :so_funny:

lu_hehe
26-10-2009, 01:25 PM
Thầy P.Chem hôm nay lên cơn mọi người ạ. Ổng đột nhiên cho một cái freebie cho e-instruction. Mới vào lớp đã....


Select the right answer:

A. Wrong answer.

B. Incorrect answer.

C. Invalid answer.

D. Correct answer.


Cả lớp ngồi cười rung rinh -___-'

L còn tưởng đầu ổng hôm nay bị ai nện bằng búa tạ -___-"

Sau đó ổng còn cười cười bảo:

"What if I told you to select the wrong answer?"


Excuse me, prof, is it supposed to be a riddle??


Well, who knows. Too troublesome to even think..


Mà... hôm qua L gặp tai nạn á. Đụng xe, lúc đó hạ cửa sổ xuống nên nghe ầm một phát. Chả có thời gian để phản ứng, nói chi là sợ. Xong rồi mới bắt đầu lo. Lo là lo cho Camie ấy, chứ mình chả hề hấn gì hết.

Vậy mà hứa là sẽ bảo vệ bé Cam. Mình quả là ngốc T_T

Cũng may mà Cam không bị tổn thất quá nặng, nếu không mình sẽ khóc hết ba ngày.

Thằng đằng trước cụp đuôi chạy, chắc là không có bảo hiểm. Haizzz... chả biết nên gọi là may mắn hay xui xẻo đây.

Essie nhờ L gửi lời chia buồn sâu sắc đến Cam.

Essie bảo L nên chạy cẩn thận, vì Es lo cho cả Cam và mặt đường.

Thôi thì đó cũng là một kiểu quan tâm -___-'

Chú sửa xe nghe mình nói, vội chạy lại xem giùm. Sau hai mươi phút đóng bùm bụp vào nắp máy, rốt cuộc nó cũng tạm coi được, cho dù vẫn biến dị so với hồi trước.

Bé Cam dễ thương thế mà mặt mày giờ méo xẹo. Thế nào cũng dỗi mình cho xem -__-'

Bởi thế nên hôm nay mới cho Cam ngủ ngon ở nhà, L mượn đỡ Sara của cô để lăn đến trường. Nhưng cái cần gạt nước của Sara có vấn đề, và mình không thể nhắm chừng khoảng cách được trong trời mưa rả rích ẩm ương này được. Chạy mà sợ lắm, nhìn qua màn mưa mỏi hết cả hai con mắt 5 độ của mình.


Sáng dậy từ 3h, ngồi đọc sách. Đến khổ, nước tới chân mới nhảy là vậy đó. Vậy mà chẳng cảm thấy ăn năn tý nào.

Có lẽ, cái thói quen tai hại này là thứ đã ngấm sâu trong máu.

Es bảo mình ngủ đi, đến trường rồi đọc. Es lo mình sẽ ngủ gục khi lái xe.

Nhưng thế nào cũng không ngủ được.

Mình có khả năng đọc nhanh, nên tới 5:15 là xong 4 chap rồi. Cố tin vào cái (suspected) photographic mem (dzỏm) của mình, mình lăn đùng ra ngủ... Nói ngủ cho oai, chứ thật ra chợp mắt chả được đến 10'. Chỉ là nằm nhắm mắt, những ý nghĩ rối tung cứ vờn qua vờn lại trong đầu.

Y như rằng, não mình không thể tin tưởng được. Bài kiểm tra Comm, mình đánh multiple choice hú họa.

Tự hỏi tại sao lại có những người thích phức tạp hóa và lung tung hóa chữ nghĩa thế kia.... Đọc muốn lòi con mắt mà chẳng hiểu lắm người ta muốn truyền tải điều gì.

Nộp cái scantron lên, chả thèm coi lại. Đơn giản là không muốn coi lại thôi. Sợ mình sửa đi sửa lại, còn tệ hơn cũ. Thôi thì nghe theo bà cô Psyc, first choice is often the right one.

Kệ nó. Kệ nó đi. Cho dù có lấy C thì mình vẫn là mình, có mất miếng thịt nào đâu.

Nói gì thì đầu óc những người viết sách có lẽ cũng chẳng khá khẩm hơn những người ra đề thi là bao nhiêu. Ơ mà ông thầy mình nói, người ra đề thi là người viết sách mà (và đến ổng còn thở dài ngao ngán). -____-'

Vâng... Đó có thể sẽ dẫn đến việc nền GD nước nhà đi xuống thay vì đi lên á.


Ra khỏi phòng mà đói kinh khủng. Mua đại bịch khoai tây, vừa nhai rộp rộp vừa ôm bé Ya. Vẫn là thấy mình lạc lõng, ở bất kỳ nơi nào, bất kỳ lúc nào. Cứ như nhìn thấy người ta tiến tới và thụt lùi, mà mình thì đứng mãi một chỗ.

Có cảm giác, hình như sự lớn lên của mình đã dừng lại từ vài năm trước.

Nếu vậy mình nên bảo Peter Pan làm tiệc chào mừng nhập hội đi là vừa.


Essie kể chuyện xả tức lên ông Quờ giùm mình. Vẫn là mình yêu Es nhất.

Nhưng cho dù là Es...... cảm giác lạc lõng vu vơ ấy cũng không thể xóa nhòa...


Hôm nay trời mưa rất nhiều. Có lẽ chính mưa đã kéo giãn thời gian, làm chậm nhịp tất cả mọi thứ...

akimo
26-10-2009, 07:45 PM
P, mày viết cái quái quỷ gì nhảm cùi vậy cưng..


Nhỏ L, đa cảm sẽ quá sinh bệnh đó :sr: Chắc lại vừa lái vừa nghĩ vớ vẩn nên mới đụng người ta chứ gì :sr::sr:



Lão già ngồi trên ghế, dạng chân ra nhìn ra dáng sếp lớn lắm. Giọng nói cũng oang oang như ra lệnh.

Ta chỉ cố nín cười.


Lão quẳng xấp giấy lên bàn, hất hàm, kêu ta đi photo. Ờ thì photo..

Cười thầm thôi.


Cứ để lão ung dung khắp công ty với cái quần quên kéo khóa, lồ lộ cả quần trong màu xanh thẫm ấy đi.

Ôi, ta quả là một người tử tế.


Trên đường về lại thấy một gã đàn ông vai rộng lưng to mặc váy xếp li nhiều túi màu khaki. Ta cứ nhìn trân trối mãi, hình như gã không bị nhột hay sao nhỉ?


Tuyệt, Scotland ngay trong nước Mỹ.

Thật sự là quá hay ho.


Giá mà ngày nào ta cũng có thể chiêm ngưỡng bọn đàn ông mặc váy như thế, để biết ta không sai khi nghĩ rằng cái đám XY tồn tại chỉ để làm bàn đạp cho nữ giới trên hành tinh.. thì ta sẽ tình nguyện bỏ vài giọt nước tương vào cà-phê của lão béo, một ngày ba lần..



Yah right, life is a four-letter word.

lu_hehe
27-10-2009, 06:44 AM
Em thật sự tin rằng những người xung quanh chị là những người bất hạnh nhất thế giới -___-'



Sáng nay em chỉ muốn nói "Damn it" thật nhiều..

Thì đúng là thế mà..

Ra khỏi nhà mà cứ có cảm giác mình đã quên thứ gì đó rất quan trọng.

Đi tới nửa đường, sực nhớ rằng tối hôm qua tính viết cái gì gì đó lên tay để sáng nay khỏi quên.

Quên thật á.

Nghĩ hết 5', chả biết mình quên cái gì.

Hồi lại liếc về phía trái cửa kính.

Hỡi ơi.........

Quên cái parking permit vẫn còn đang dán trên mặt của Sara..

Mà hôm nay mình lại dẫn Cam đi cùng.

Trời ơi là trời...........

Lại nhớ ra là mình cũng quên đem lunch....

Damn it.

Đành lết qua bên shopping center để đậu đỡ. Nhưng chỗ đó lại có dịch vụ tow away......

Just great -___-'

Trời lạnh, lội bộ một quãng dài, cơ chân cứ như rút lại, đi kiểu gì kỳ cục thế không biết.. Lòng cứ canh cánh lo sợ khi quay lại sẽ không thấy bé Cam đâu nữa.

Mũi cứ sụt sịt.

Bực chết mất thôi :mecry::mecry:

lu_hehe
29-10-2009, 03:54 AM
Được nhận vào UT.

Việc đầu tiên làm sau khi nhận được cái email là ngồi ngẩn ra hết 1'.

Còn tưởng cái đó là prank mail. O___o ~~

Lết đi check.....

Cái trang đáng ghét, bắt người ta sửa pass tới lui mà cái nào cũng không chấp nhận, cho đến lần thứ 10. :mecry:

Nhưng nó confirm là nhận, vậy tốt rồi.

Mừng muốn khóc ^^

Mình pm cho Es, rồi gọi cho nhỏ Why, rồi quăng status lên FB.

Chưa báo với pp và mm một tiếng. Đơn giản là vì, pp mm thậm chí còn không biết mình đã apply nữa kia. ^^

Nhỏ T cũng hỏi mình apply khi nào thế =))

Ai bảo mình cũng im ỉm, apply mà chả dám nói cho ai ngoài nhóc Rain và nhỏ Why, sợ không được nhận thì quê lắm :blushing:, neee ~~~

Phải cám ơn hai đứa nó nhiều nhiều. Nếu không phải cả hai động viên mình thử, trong khi mình chả có chút confidence nào, có lẽ mình đã bỏ ngang xương rồi. :)

Tuy vậy, lúc nào vui cũng không trọn vẹn. Cứ như não mình có cái trigger device eh, cứ như nó sợ mình sướng quá mà chủ quan eh...

Nó cứ tua đi tua lại câu bà Trê nói, khi vừa biết mình được nhận vào TSU.

"Nó nhận em dễ vậy vì mấy đứa như em đóng tiền nhiều."

Yeah, right. -___-'

Áp dụng cái triết lý khỉ khô ấy, UT cũng nhận mình vì mình đóng tiền nhiều?

F.........

Nếu nhận toàn ng đóng tiền nhiều mà không có cái đầu, chả phải cái reputation và ranking của trường sẽ bị sụt giảm sao?

Ngu ngốc.

Mình biết là không nên tin vào những gì bà ấy nói, nhất là sau khi bà ấy thuyết một tràng về vụ:

"Cô em đón em về nhà, một phần cũng là vì tiền em đóng mỗi tháng."

WTF??

Xin lỗi nếu quả thật chị ruột của bà giữ bà ở nhà là để có tiền và có người trông con hộ, nhưng đừng có mà ghen tị khi thấy cô tôi thương tôi nhiều thế, như vậy chỉ tổ làm mình trở nên xấu xí như phù thủy thôi á.

Mỗi tháng tôi đều phải ép cô tôi nhận tiền ấy, vì mẹ tôi không muốn mắc nợ quá nhiều. Bộ nhận một phần tiền nhà là sai sao? Chưa kể, cô chỉ nhận phân nửa số tiền mà mẹ tôi muốn, bảo tôi giữ lại phần dư để phòng hờ, và hoàn toàn không lấy tiền ăn tiền uống.

Và cả bé Cam cũng là của cô cho tôi. Cho, chứ không phải bán.

Bà không hiểu gì thì làm ơn đừng nói về người khác như thế. Đụng tới người thân của tôi, đừng trách tôi vô tình.

Ừ, tôi biết, theo lời bà nói, tôi vẫn còn "ngây thơ ngớ ngẩn lắm, chưa hiểu đời là gì." Nhưng "sành sõi" như bà, tôi không ham.

Và cho dù ngây thơ đến mức nào, tôi cũng vẫn biết là bà có lợi dụng tôi cơ mà.


Cha cha cha, dẹp cái mớ này đi. Cứ như dây dẫn lửa vậy. Bén lửa vào dây một chút là đi tong cả một cái nhà kho.

Chả phải mình đang tính ăn mừng sao.... -___-'''

lu_hehe
31-10-2009, 06:30 PM
AAAHHHHH......

8h tối rồi mà tụi nhóc hàng xóm còn gào karaoke ngoài cửa sổ phòng mình. Nào "You belong with me", nào "Party in the USA"...... Làm mình hoàn toàn không thể tập trung vào cái truyện mà mình đang đọc.

Mà nó vốn cũng chẳng dễ hiểu mấy cho cam....

Marc Levy, yeah, lần đầu tiên mình đọc truyện của ổng. Ừm, đúng là có cuốn hút, nhưng đôi chỗ vẫn rất khó hiểu, không biết có phải do được dịch ra hay không. Và triết lý quá sâu xa.

Dạo gần đây, đọc truyện mình hay có kèm theo thói quen phân tích cách dùng từ, thay đổi chủ ngữ, nối đoạn của người viết. Thiệt tình, có cần lúc nào cũng phải nghiên cứu công thức với lại quy tắc như trong toán học không??

Có tương lai sẽ trở thành một thói quen khó bỏ đây.

Thiệt tình, thứ hai kiểm tra P.Chem rồi mà giờ vẫn còn ngâm nga....



Rồi, vẫn lại như mọi lần khác, đột ngột và không báo trước, ngẫu nhiên không có lý do, mình lại nhớ đến hắn.

"Công chúa" của mình.


Mỗi lần ngắm bức ảnh chụp hắn đang ôm cặp nằm vật ra bàn ngủ, mình chỉ muốn hôn "công chúa" để đánh thức "nàng" dậy.

Khỏi cái giấc mơ Peter Pan mãi mãi không lớn của hắn..

Nhưng lại sợ, nếu hắn không còn là hắn của lúc trước, liệu tình cảm của mình sẽ thật sự không thay đổi?

Một câu hỏi khó trả lời.


Nhưng mình cũng biết là lòng tự trọng sẽ không cho phép mình là người gọi hắn trước nữa. Sẽ lại quay về lúc trước, hắn sẽ gọi mình bất cứ khi nào hắn nhớ đến mình thôi.

Sẽ chờ đợi...

Cho dù mình đang phải đánh vật với những khao khát đáng ghét...

Đến khi nào không còn lý do để chờ đợi nữa.....


Nhưng, phải nói thật hắn là minh chứng duy nhất cho việc cái giới tính loạn xà ngầu của mình. (tất nhiên không phải đang đề cập đến ngoại hình và các yếu tố vật chất khác..)



Con rồng đáng ghét, ngoi lên khỏi mặt biển làm cái quái gì, đạp đầu cho ngụp xuống bây giờ!!! >____<


Nghe nhạc cho hợp với mạch truyện, vô tình lại phải lắng nghe những bản buồn.

It's not a day to feel blue. It's not a day to feel lost in the middle of this world. It shouldn't be........


Ngày mai lại đổi giờ rồi..... Mình lại có thêm 1 tiếng đồng hồ, từ trên trời rớt xuống.


Hôm qua đi chơi với A và chị hắn, đến D&B. Toàn là game of chances, giống giống quay vòng số trúng tiền ấy (nhưng "tiền" ở đây chỉ là mớ ticket để đổi quà thôi -___-')

Chị N thích nhất trò Deal or No Deal. Chị ấy gào thét, nghe nhộn vô cùng, làm mình cũng gào theo, đến nỗi hôm nay không dám nói chuyện nhiều.

Chơi đến 9h thì hết tiền. Cũng chán rồi. Chị N chở hai đứa bằng xe của chị, cái xe mà cửa bên chỗ mình ngồi chỉ có thể mở từ bên ngoài ấy. Thế là sau đó lần nào mình cũng phải ra bằng cửa bên chỗ A, nhưng hắn rất là ga-lăng, toàn đóng sập cửa lại trước khi mình chạm tay được đến cửa. -___-'

Hèn chi mình không bao giờ cân nhắc về chuyện hắn có thể trở thành đối tượng để yêu hay không.

Ít ra thì "công chúa" trẻ con của mình đã một lần cứu mình khỏi việc bị đập cửa vô mặt nhờ ơn của Bạc Bà.......

Một cách rất nghĩa hiệp và anh hùng, như the knight in shining armor trong shoujo manga, lấp la lấp lánh. @___@


Nói chung, không thể trách mình khi mình liên tục gật gù theo bản trường ca của chị N.

"I have a really lovely brother, who never holds the door for his dear sister.

I have a really lovely brother, who never wakes up upon the sounds of his alarm clocks.

I have a really lovely brother, who always loves to kick my b'utt.

Blah, blah, blah..."


Cả ba tới Sea Dragon để ăn tối. Chị N gọi hủ tiếu áp chảo, tên A gọi cơm chiên, mình gọi chicken lo-mein.

Chị N bảo, "lo-mein is greasy."

Mình đáp, "but yours is greasy too."

"Well, it's crispy, and that makes up for the greasiness."

I know better not to argue :)


A lôi bộ bài hồi nãy được đổi bằng ticket ra, cười cười:

"Hey, how about each pulling out a card, whoever gets the smallest number has to pay?"

Vậy mà mình tưởng đây là để mừng sinh nhật muộn của hắn.

Lần đầu rút, mình lấy Ace. Và theo cách tính của A, Ace là lớn nhất, 2 là nhỏ nhất.

Chị N thua, không phục. O____o

A: "You don't believe in fate, sister? Well then, let's try again."

Hai lần kế tiếp, mình rút King và Ace. Chị N lại thua.

Well... that's fate then....

Rốt cuộc thì chị N trả tiền, A và mình lo vụ tip. ^^


Sau đó mình ở lại nhà hắn chơi. Xem Detective Conan và Kekkaishi đến 2h khuya mới về, trong khi mẹ hắn nghiền ngẫm Fated to Love You ngoài phòng khách.

Mình ghét phim đó và cái thằng nhân vật chính kinh khủng -__-''

Mẹ hắn lại cho mình vài cái bánh bao, và cho dù mình có nhớ ra rằng chục cái bánh bao mà cô ấy đã cho mình lần trước vẫn nằm trong tủ lạnh, mình cũng không dám từ chối.

Cùng lắm thì breakfast của tuần này là bánh bao, thế thôi. Chả có gì to tát.

Dù sao cô ấy cũng nấu đồ ăn rất ngon. ^^

lu_hehe
03-11-2009, 09:53 PM
~____~

Thật sự là phát điên với cái historical drama Queen SD. Xem mà bực bội đến không thể tả, chỉ muốn ném dép vào nv chính, thế mà không thể dứt ra được.

Mình vẫn không thích những con bé có tính "công chúa", "tiểu thư", những kẻ thiếu quyết đoán, và những kẻ mù quáng chỉ làm việc bằng tình cảm. -___-"

Có lẽ là vì những ký ức tồi tệ năm cấp 2.

Có lẽ cả đời này mình sẽ không quên được.

Có lẽ mình mãi mãi không bao giờ tha thứ nổi.



Thằng điên A bỗng gọi cho mình tối qua, lúc mình đang vật vờ lim dim, oải gần chết. Bực, mình nhấn nút ignore rồi lăn ra ngủ luôn.

Hôm nay gọi lại xem có chuyện gì, ai ngờ lại vào thẳng hộp tin nhắn.

Kệ xác hắn vậy.



UT chết tiệt, để cho mình tới 4 cái bar. Medical bar, ISO bar, TSI bar and councilor bar.

Nó bắt mình phải đi thử máu và chích ngừa.

Sao mà phiền phức rắc rối thế???

~______~

Tự dưng muốn khóc quá đi ~~~



Hai hôm nay kiểm tra, lả cả người T___T

Hôm qua P.Chem, điểm nằm ngay ranh giới giữa B & C, mình cá là ông thầy sẽ không làm tròn số.

Hôm nay Org Chem, tệ nhất từ trước đến giờ T^T


2 thằng ngồi đằng sau lại làm mình bò ra bàn mà cười.

Điểm tệ vậy mà còn cười được, mình đúng là phởn.


One guy said, "I'll have just the same result (grade) as when I stay at home sleeping."

[Meaning, "I'll just get a zero, I think."]


Sau khi ông thầy giảng giải đáp án...

The same guy said, "I know I should have stayed at home sleeping." Vẻ mặt (giả vờ) ủ rũ.


Cả đám xung quanh lăn ra cười.

Thầy ngơ ngác, "Sure. Just don't snore too loudly when people are taking the test."


He surely hasn't heard the first line. -___-'''



Thầy nguệch ngoạc mớ phản ứng của Mixed Andols (and I absolutely have no clue what they are) lên bảng, starting with the line:

"And if you remember from last time..."

The 1st guy, almost immediately: "Oh no I don't."

The 2nd guy (staring at the stuff on the board for a while): "Oh it's Chinese."


Mình ngước lên, ngỡ ngàng, và phải dùng 3s để có thể giải mã câu nói ấy.


Ờ thì cái phản ứng đó kinh dị quá mà. Một dãy dài theo hàng ngang, nối xuống với vài dãy nữa theo hàng dọc, nhìn cứ như đống bùi nhùi.

@___@


Thầy (vẫn đang ngơ ngác): "What Chinese?"

2nd guy: "Mandarin."

+_____+


Lạy Chúa lòng thành đang ngự trên các tầng mây.............................................. ......



Mấy hôm nay, không hiểu sao cảm giác trống rỗng lại xâm chiếm lấy mình, gặm nhấm từng chút một. Cứ như, trên đời này chẳng còn thứ gì quan trọng và có ý nghĩa với mình.

Mình ghét cảm giác ấy. Nó khiến mình thấy như sự tồn tại của mình là không có thật. Nó khiến mình thấy muốn đứng trên sân thượng của một tòa cao ốc, hít vào những luồng không khí lạnh giá của đêm và nhìn xuống những ánh đèn nhỏ xíu, di động cũng như bất động.

Nó khiến mình thấy, mọi thứ thật vô vị. Cuộc sống thật vô vị. Và sự tồn tại của mình cũng thật vô vị.

lu_hehe
04-11-2009, 10:46 PM
"Hắn" thật đáng ghét.........!

"Take your time." He said, to me - the last one left in the lab.

He obviously knew how much I wanted to get out of there.

Yeah, right, 'take my time.'


Then why are you already packed up??


And, not even a minute later, he turned to me:

"I have to go first. Would you mind turning off the lights and shutting the door after you finish?"


I do mind!!

I so wanted to shout that.


But I've always been an obedient child, so it isn't surprising that I replied, "Oh, alright...."


What kind of logic is that the TA left before the student??

How.... how... ungentlemanly of him to leave a little girl alone in the lab in late evening!!!!

Mi-chael-rat-ko-vich-I-hate-you-to-death!!!!!

>_______<



Tối nay đột nhiên có hứng thú với Vocaloids... Chắc là tại bài Kokoro hồi nãy...... -___-'

Cried a good deal 'cuz of it, too...



And why the hell am I the only one still lingering here??

lu_hehe
05-11-2009, 12:35 PM
Bored... as always.


Thế giới thật quá nhạt nhẽo.


How many times have I let go of the things I hold dear?

I can't remember.

I can't count.

I just know that every time it happens, I feel lost and alone.

But I still have to let go.

No matter how much I cherish them, they will not stay forever.

Eternity is a concept that has never truly existed in the first place.

Sometimes I wonder why people try hard to get something, just to lose it a moment later.


Dull. Boring. Tasteless.

C'est la vie...


Ngay cả một quyển tiểu thuyết cuốn hút, một bài hát sâu lắng và một tập phim hấp dẫn cũng chẳng thể để lại một dư vị kéo dài năm phút.


Trống rỗng.


Thế giới thật quá nhạt nhẽo.

planetarium
07-11-2009, 09:08 AM
Chán đến vậy thì đi phụ đây viết F2 mau, bà chị!! - -'

Vocaloids huh. Nhìn cái ava của đây đi, match với chữ ký của chị đấy ^^

Hôm nay ngủ gục trong lớp, ngửa mặt lên trần mà miệng ngoác ra toang hoác. Gã đằng trước phải gõ gõ lên bàn để đánh thức dậy. Mở mắt ra đã thấy lão thầy và vô số các nhân vật linh tinh khác đang ngắm nhìn đắm đuối gương mặt khi ngủ của đây :sr::sr:

Cũng may.

Ngắm thêm 5 phút nữa là đây tính phí, không nói nhiều..

lu_hehe
07-11-2009, 11:58 PM
I know, right? Len is so cool >_____<


Mà chị tưởng em thích Rin cơ đấy @____@

http://www.youtube.com/v/qhyKOg-dZk8&hl=en&fs=1&

There there, how can you possibly NOT fall in love with her!!! >"< >"<



Vả lại, chán thì chán, mà lười thì lười. 5h chiều mai phải nộp cái outlines cho informative speech (presentation) rồi mà giờ còn chưa nghĩ đến đề tài nữa nè @_________@

Giá mà sáng mai thức dậy đã thấy mọi thứ xong xuôi, cứ như có cô Tấm hiện ra từ một quả thị nào đấy -____-'

lu_hehe
11-11-2009, 07:57 AM
sáng nay dậy, bực mình muốn đập máy >______<

FF và IE không xài được, điên muốn chết luôn.

Sau đó restart thì ok.

Làm mình nhớ lại lần trước cái speaker không nghe được tiếng, restart mới ổn được. Lúc đó còn tưởng là mình đã phá cái gì quá tay rồi chứ -_____-'

Máy cổ lỗ sĩ, bị mát rồi...........


Vào lớp, nghe tụi nó give speeches mà muốn méo mặt. Nhớ đến cái outline của mình là muốn khóc luôn T____T

Mình viết dở tệ, sản phẩm của một ngày toàn làm chuyện riêng, của sự qua loa đại khái.

Tự hỏi không biết có thể kéo dài đến 5' được không nữa @____@

I'll try to think of them as pigs.......... >_________<


Hôm qua ông ấy lại cao giọng. Mà mỗi lần ổng cao giọng mình đều thấy rất khó chịu.

Be that voice the voice of excitement or anger, a sense of fear always creeps into my head.

Shaken......

It's like a switch, a trigger for fear.

An undefined, unknown, unexplainable fear.

I was scared, so scared.... T^T

lu_hehe
12-11-2009, 09:19 PM
Đêm nay, mình nói về tình yêu, và những tình cảm vụn vặt, tưởng chừng như rất vớ vẩn, trẻ con, nhé?


Biết đến chữ "thích" là từ lớp 3 cơ :">

Chia tay bf đầu tiên, là vì ghen ^^

Chia tay bf thứ hai, là vì nhạt ^^

Và cả 2 tên là bff của nhau ^^''

Đừng hỏi tại sao. Không phải cố tình :)


Còn tên ấy ấy hiện giờ, đã từ chối mình chả biết bao nhiêu lần rồi :so_funny:

(But I don't care :D)


Current best friend, mình sang nhà nó chơi cả chục lần.

90% toàn là đêm.

Mẹ và chị nó cũng quen mặt mình luôn á.

Bữa trước, gọi đến phá giấc ngủ (6 - 7h) của mình để rủ mình ăn pizza, vì 2-3 ngày trước mình bảo thèm.

Lâu lâu lại nghĩ, cứ như tên ấy có gì gì với mình vậy :so_funny:, không phải thế thì chắc chỉ còn có thể vì hắn cô đơn.

Nhớ CN tuần trước mình còn hỏi hắn, "Why do you invite me over so often (that I have to decline more than half of the times)? Is it because you don't have friends?"

"I do have friends!" Hắn nói.

"Not someone you invite over, like me, right? I never heard of anyone else."

Hèn chi mẹ hắn "cám ơn" mình khi mình sang. (lúc đấy còn tự hỏi vì sao nữa chứ -____-')


Cái tên rảnh rỗi...

Chắc không kiếm được người nào khác để bắt nạt chứ gì ^^''

lu_hehe
13-11-2009, 11:35 PM
Sáng nay trời đầy sương. Một màu xám nhàn nhạt phủ lên tất cả mọi thứ, từ những cái cây ven đường, bảng chỉ dẫn cho đến những chiếc xe bon bon chạy đằng xa. Lạnh lẽo, nhưng đẹp đến mê hồn...

Cứ như đang đi đến một nơi vô định, rất xa, rất xa...


Lại nghĩ tới ước mơ lái từ Austin đến Whitecourt một mình. Một ước mơ không phải bất khả thi, nhưng khó thực hiện vì các vấn đề khách quan như vệ sinh, ăn ở, tiền bạc và thời gian. Máy bay giải quyết những vấn đề này gọn gàng hơn. ^^


Ngang qua Johnson - Bastrop City, thằng xe đằng sau mình đột nhiên change lane, rồi vượt lên, overtake lane của mình. Lúc đó mới thót tim... tự nhiên thấy sơn xe đen trắng. Cứ tưởng đời mình tiêu rồi chứ.

Cũng tại sương mù -____-'

Nhưng sau những lần đụng xe gấu trúc trên free way như thế, mình phát hiện ra tốc độ của chúng (khi tuần tra, không chớp đèn) thường dao động trong khoảng 10 - 15 mph over the speed limit.

Cảnh sát gương mẫu á.



Trời "man mác" lạnh. Mình mặc chiếc áo thun Dora-chan, cái quần lửng xanh màu chàm đầy túi và dây, cái áo khoác màu hồng nhạt, đôi vớ dài, phủ lông sọc hồng nhạt xen đậm và đôi sneakers hầu-như-mỗi-ngày-đều-mang. Rõ ràng là mình ghét màu hồng lắm, nhưng cái áo khoác là mẹ mua, và mình rất ít khi bận tâm về chuyện quần áo, nói chi là than vãn. Có người mua cho đã là may mắn lắm rồi. ^^

Đôi vớ là do mình tự mua. Lúc đấy còn ở Can, lúc nào tuyết cũng ngập chân, cho nên mấy đôi vớ mỏng mang từ VN qua không chống chọi nổi. Mình cũng muốn chọn màu khác lắm, nhưng cái chỗ ng ta chở mình đến, chỉ có màu hồng (và một màu khác kinh dị hơn) cho kiểu này thôi...

Dù sao thì nó vẫn ấm. ^^



Đến địa phận của San Marcos, mình bỗng để ý một bảng hiệu rất to: "Glass Bottom Boats." O____o

Chả hiểu nó là cái quái gì!?


Tò tò đi theo sau một chiếc xe to, màu xanh dương đậm, nhìn như xe xúc cát, mình lại đọc thấy dòng chữ "Vehicle stops and backs frequently."

"Stop" thì còn có thể hiểu, nhưng "back"??

You cannot put your car in reverse when you're on the roads!!!


Đậu xe trong bãi, mình thả bộ trên con đường dốc quen thuộc. Chìa khóa xóc lên xóc xuống trong chiếc túi rộng, kêu leng keng; ba-lô thì cứ dộng bình bịch vào lưng, và đôi giầy phải bám thật chặt trên mặt đường để chủ nhân của nó thoát khỏi việc lăn lông lốc xuống. Đưa tay ra, định nắm lấy tay vịn bằng sắt của lối đi, để cảm nhận thấy sự mát lạnh của nó, chợt mình thấy một cái mạng nhện mỏng manh giăng từ trên xuống dưới, quyết định rụt tay lại. Đi thêm một quãng dài, mình cho đến bây giờ mới nhận ra rằng tay vịn được phủ đầy mạng nhện. Hic.



Lúc sáng sớm đã làm hai việc mà tối qua mình đã quyết tâm không làm nữa, cũng tại tính tò mò cả. Thế thì phải kiếm một cái lọ và quăng hai cents vào thôi. Mình vốn là người thiếu ý chí, cho nên cần một tác động hỗ trợ (nhân tạo) từ bên ngoài. ^^



Nhỏ cousin cho mình mượn đĩa DVD "UP". Có một lần mình từng thấy qua trên TV ở chỗ làm rồi. Mình ngấu nghiến nó trong tối thứ tư, cái lúc mà đáng ra mình phải ngồi ôm quyển Org Chem để chuẩn bị cho bài test ấy. Nhỏ nhắn tin cho mình, bảo rằng mình nhớ xem cả bonus feature "Dug's special mission". Tối nay mình xem khúc đấy, cười như điên. Dug and Alpha and Beta and whatever-their-names-are dogs are cute!!

(Not applicable to real, living beings though...)

Thông qua bộ phim đó, mình lại phát hiện thêm một nhược điểm của mình, đó là lúc nào cũng dễ mủi lòng trước "lonely old men/ women". Haizzz.....

I like the director, Pete Docter ^^

He's also the story-writer of "Wall-E", which I has cried over so well...

Thích cả phần "Adventure is out there". Những cảnh quay và kinh nghiệm chia sẻ về Tepuis và Angel Falls làm mình phấn khích.

Wish one day I could break loose of all these things and be as wild as I've ever dreamed to be.

lu_hehe
15-11-2009, 12:00 PM
PROBLEM?

Khi nghe mình kể lể,

...A bật cười.

...Why bảo mình, "ngốc nghếch," nhưng rồi bắt đầu một tràng khuyên giải.

..."Công chúa" nói, "lạc quan lên," và đưa ra cho mình một đáp án mà mình chắc sẽ thử.

Đang cố gắng. Đang cố gắng thật mà!



WHAT TO EAT?

Chiều hôm qua sang nhà Why chơi. Ý định ban đầu là ngồi học chung, ai dè cà kê dê ngỗng đến hết ngày, quyển sách còn chưa được mở ra. Sau đó gọi điện cho thằng A, rủ nó đi ăn tối chung.

I wanted pizza buffet.

Why wanted Chinese buffet.

Gọi A lần đầu, hắn bảo hắn theo ý Why.

He dared betraying me >____<


Mà lúc đó, hắn còn bảo hắn đang đi "coi mắt", làm Why và mình sững lại hết 2s.

Thì ra là đi đo mắt và lấy kính >______<

He sucks at Vietnamese! He doesn't even understand slang!!


Gọi đến lần thứ n, giục hắn nhanh lên (Why hết kiên nhẫn, gào lên: "You có phải con gái không mà lựa kính cũng điệu đà lâu lắc vậy??"), hắn lại bảo, thôi đi ăn pizza.

Lý do: "Ai bảo you gào me ghê vậy...."



ON THE WAY

Mình hỏi: "Ai lái đây?"

Why: "You lái đi, me mà lái thì không nhớ đường."

"'right."


Mình phải dọn bớt đống áo khoác và sách vở sang một bên mới có thể nhét thêm 2 đứa vào. Cam lại giở chứng, hễ lăn bánh chầm chậm là lại "bùm bụp, bùm bụp". Đến khi quẹo vô Cici's, tụi nó được dịp chiêm ngưỡng tài nghệ lái xe kinh khủng hoảng (ẩu tả vô đối) của mình, hét lên ầm ĩ, bảo rằng giật mình, thót tim, v.v...

Ai bảo kêu mình lái -____-'



10 YEARS OLD?

Con nít 10 tuổi trở xuống thì dưới $4. Người lớn thì $5.49 (khoảng đó, mình không nhớ rõ). Why đứng nói với nhỏ thu ngân, chỉ vô A và bảo:

"He's 10 years old."

Nhỏ không hề chớp mắt, trong khi A và mình xém nữa thì phì cười rồi.

Thằng đấy 17, còn cao và bulky hơn mình. O___o

"He's 10 years old?" Nhỏ thu ngân hỏi lại, lia mắt tới A.

Cái miệng Why khẽ nhếch lên, một cách không mong muốn.

A và mình thì gần như đến cực hạn của chịu đựng.......

Mình vội trả tiền rồi đẩy tụi nó vào trong. Tụi mình mà đứng ngoài này thêm một phút giây nào nữa, người ta lại tưởng có tinh tinh xổng chuồng -___-'


"Đáng lẽ phải bắt L làm con nít 10 tuổi mới đúng." A phàn nàn, khi Why đã lên đường tìm kiếm đồ ăn.

"Con nít 10 tuổi không biết trả tiền đâu nhé." Mình lừ mắt.



TOILET PAPER MISSION

Why: "Ai muốn đi vệ sinh thì đi ngay lúc này đi nhé, nhà me hết giấy rồi."

2 đứa tròn mắt nhìn nhỏ.

"Ah~~" Nhỏ đột nhiên đập tay xuống bàn. "Me đi chôm cuộn giấy vệ sinh của tiệm vậy!"

2 đứa lăn đùng ra bàn, ná thở vì cười.

Ôi, "công tử nghèo"...!

A: "Rồi you giấu ở đâu đây?"

Why chìa cái quần bò rộng thùng thình mà nhỏ mượn của thằng cousin ra.

A: "Nó sẽ cộm lên."

Why nhún vai: "Me đút tay vô túi."

A gợi ý: "You nên chạy thật nhanh ra cửa."

Mình lắc đầu: "Vậy người ta còn để ý hơn nữa."

Nhưng nói là làm, Why xông pha ngay vào toilet. 2' sau nhỏ trở ra, cái quần lép xẹp, mặt mày ủ rũ.

"Cái hộp đóng chặt quá, không mở ra được."



Tổng kết lại thì mình ăn khoảng 12 miếng, Why và A cũng trong khoảng đấy, nhưng khi ra đến ngoài thì chỉ có mình còn nhảy nhót được. ^^

lu_hehe
16-11-2009, 09:42 PM
Lâu lâu mình lại nhìn vào khoảng không vô định trước mắt và tự hỏi:

Will anyone be sad if I die?


Câu hỏi này, mình chỉ hỏi đúng một người.

"Sleeping Beauty" im lặng một chút rồi nói: "Tất nhiên rồi."

Thank you, my best friend and also my love. Whenever I feel like hell is crashing over, these words of yours always save me, somewhere deep inside.


Chắc bé P cũng sẽ buồn, nhỉ ^^

You said I was your beloved :">



Đôi lúc mình nhận ra, có những thứ không bao giờ có thể rơi vào quên lãng, cũng như có những vết thương không bao giờ lành.

Sau mỗi lần bị phản bội mình lại tự trấn an bằng cách lẩm nhẩm, "Mình cũng đã bao giờ coi nó là bạn đâu, mình cũng đã bao giờ coi nó là bạn đâu, mình cũng đã bao giờ coi nó là bạn đâu..."

Mình sẽ cho rằng mình tức giận, chứ không hề buồn.

Nhưng sau mỗi lần như vậy mình lại dè dặt hơn. Nó cũng xây dựng nên một phần tính cách mình bây giờ. Cũng phải cảm ơn điều đó một tiếng chứ nhỉ?

"Thà giết lầm còn hơn bỏ sót" mà. ^^



Mình đã không thể kiềm chế cái tay táy máy của mình lần trước. I'm sorry, "Princess".

I didn't mean to say I love you. No, I did mean to say that, even though I don't want to place you in an awkward position.

So I tried to make it sound more casual and less serious by saying "Love you" instead of "I love you." You could pretend to think that it was like a greeting, but I guess you understood the underlying meaning, since you remained silent.

Nah, that's alright. It'd feel weird if you felt apologetic to me. I heard your reply years ago already. I never need sympathy, okay?

Just want to say that out loud times and times over again.

So that if a day might come when everything doesn't go your way, you know I'll hold your hand and tell you to keep trying, forever...


If "forever" does exist....

lu_hehe
17-11-2009, 07:15 PM
Oaoaoaoaoa....

:mecry::mecry::mecry:

Bidam crossed over to the dark side >_____<

All the people who had fought together against a common enemy now drift apart, and turn against each other >___<

That's so mean, story-writers!!!

The princess who had relied on her people to get the throne, now becomes the queen who tries to eliminate anyone who is considered a threat.

And what's with "if you love someone, you must take everything away from them"???

What a sick and twisted love Bidam has!! Eeekkk!!


But I must admit that ambitious people like him and Chunchu and Mishil fascinate me more than Yushin or Alcheon. ^^


Oh, right. I wonder why I sleep more than usual lately. Entering hibernating season, perhaps?


Mấy ngày trước Why trèo vô xe mình với đống hẹ mới hái. Thế là mùi bay tứ tán. Mình đành đưa nhỏ miếng tẩm mùi duy nhất còn sót lại trong xe. Nhỏ treo lên. Mùi oải hương hăng hắc, nồng nồng, hơi khó ngửi với những người không quen.

Why và A nhăn mặt.

A bảo: "Giống mùi dầu gió."

Why gật gù: "Giống mùi dầu thật."

Mình: "Chả giống chút nào."

A: "I like strawberry better."

Why và mình, cùng lúc: "I don't like strawberry."

Mình thêm vào: "Strawberry, I thought, is for girls. You're so...... girly."

A phản pháo: "And you're a guy."

Mình không chịu thua: "I am, so what?"

A: ...

Why: ...


[Sự im lặng bất ngờ.]


P.S-1: kinda miss Es.

P.S-2: sometimes I am so mean to myself.

P.S-3: better go practice the presentation. Oh I'm so nervous!!!!

lu_hehe
18-11-2009, 08:16 AM
Woa........

:mecry:

Rốt cuộc cũng qua rồi, muốn khóc quá trời ơi!!!

Tập thì cũng ok lắm, mà tới đó rơi rớt gần hết. Nói lại vấp tùm lum, đến nỗi có lần khủng hoảng quá lại gào lên "AARRRGGGHHHH...." và chỉ muốn đập đầu xuống cái podium >______<

Ngay cả cái tên "Jack Sparrow" mình còn không nhớ ra, đành gọi đại "the captain something that often runs away...."


Hix....

Và tới giờ mới biết là phải trích dẫn đến 3 referent sources (mình chỉ chơi 2).

Nói chung là chả có gì có thể gọi là lucky cả.


Xong rồi chợt thấy đói kinh khủng. Người lả đi, cứ như sắp chết đến nơi.



Ghét quá. Yami lẫn Cameron đều đang giở chứng với mình. Già rồi nó thế -____-'

Bé Cam thì cứ bùm bụp, bùm bụp mãi, làm mình sợ có ngày đang phóng băng băng trên free way lại bị khóa máy, nằm giữa đường (lúc đó cầm chắc cái chết luôn T^T).

Bé Ya thì freeze hoài, lại còn bị vấn đề về phân giải màn hình, mình phải ấn mạnh vào cái LCD screen hết một hai phút mới chịu sáng trong trở lại >____<


Tóm lại là chả vui vẻ quái gì cả!


P.S: Cuộc thí nghiệm ngắn này sắp có kết quả.

lu_hehe
18-11-2009, 11:59 PM
Hứa là viết xong cái này sẽ đi ngủ liền. Mai mình ktra mà chưa học bài, nên sáng cần dậy sớm =)


Đọc cái Shounen Onmyouji mà muốn điên lên. Vâng, đọc chứ không phải xem >____<

Có những cái anime không bao giờ nên chuyển thành manga, vd như:

1. Shounen Onmyouji

2. Vision of Escaflowne

3. Ginban Kaleidoscope

4. Code Geass

Còn lại thì quên gần hết rồi, để bữa nào lục lại trí nhớ đã~~


Dạo này đọc truyện ngắn truyện dài gì gì đấy của VN mình xuất bản, phải nói thật là mệt óc kinh khủng. Ghét. Mình vốn ghét những sự thật trần trụi của xã hội khi chúng được đem vào truyện hư cấu. Cuộc sống gia đình, ly dị, tan vỡ, phản bội, v.v...

=> Chán.

Truyện là truyện, đọc để giải trí 1 chút, nếu cứ phải đụng mặt thực tế tàn nhẫn thà mình sang ngó nghiêng nhà mấy bạn hàng xóm cho rồi.

Quyết tâm không đọc những thể loại như thế nữa. Mình không bao giờ viết những thứ đó đâu >_____<


Dạo này hễ chạy hoặc vận động nhiều là nhói nhói nơi lồng ngực. Không biết mình bị gì nữa.


P.S: 1 tuần đã kết thúc. Kết luận rút ra:

1. Without that person I could still live.

2. I'm not as clingy and weak as I thought I was.

3. But without that person I would feel very very bored, since she had taught me a unique kind of joy.

4. And the price I set for my punishment every time... is kind of harsh.

5. Well, that person would know right away that I was talking about her, if she ever read this.

6. Right now I'm too sleepy to think of anything else besides the bed and pillow.

lu_hehe
20-11-2009, 06:54 AM
Mình ghét mấy thằng cảnh sát!!! Chảnh chẹ thấy ớn luôn.

Today is a day of rotten luck. Đã đi trễ còn gặp mấy "lệnh ông" chắn đường nữa. Mình còn chưa biết quẹo đi đâu, tấp vô đại chỗ kia thì 1 tên cs gào lên:

"What are you doing??"

How should I know...?

"You either go around this or that, cannot go here Ma'am!"

Again, how should I know?? You guys don't set up signs or directions or even hand signals, how am I supposed to know??

Đi vòng vèo tùm lum tà la, mất hết 1/2 h. Lại còn bị kẹt nữa chứ, cũng lại vì mấy xe cs chết tiệt đó. Đoạn từ Yager đến Rundberg đầy nghẹt xe gấu trúc, xanh đỏ cả một buổi sớm mờ mịt mưa. Exit lane bị closed, mình để ý thấy mấy cái đèn ở vạch phân lane ngay đó có màu cam cam đỏ đỏ, rất chi là... lung linh. Nhìn kỹ thì đó là mấy đốm lửa (vâng, đốm lửa trong làn mưa bụi). Có lẽ là bị cháy đèn.

Cách đó 1 khoảng không xa, màu xanh màu đỏ màu vàng nhoang nhoáng. Xe cs và xe cứu hỏa đậu đông nghịt ngay trước một tòa nhà thấp có bảng hiệu Medical Science. Khiếp, chắc mấy ổng lại nghiên cứu ra chất phát nổ cũng nên. Mình không thấy cháy, cũng không biết là có xe cấp cứu ở đó không. Đa phần là xe cảnh sát thôi.

Đến gần trường, đèn đỏ, mình thắng lại, nhưng mấy vũng nước chết tiệt trên đường làm thắng không ăn. Mình hoảng loạn đạp hết cỡ, xe kít lại chỉ vài centi-decimeter cách xe phía trước. Có lẽ không có va chạm, vì cho dù va chạm rất nhỏ đi nữa, người trong cả 2 xe đều cảm nhận được. Mình không cảm thấy xe giật lại, thằng đi đằng trước cũng không dừng lại "hỏi han" mình, và cái xe của nó cũng chả có vết gì, nên chắc là không có đụng.

Lồng ngực lại nhoi nhói.

Mỗi lần mưa bụi, mình lại thấy những giọt nước chảy ngược trên kính xe, và cái cần gạt nước sẽ kêu kin kít rất khó nghe (như tiếng nghiến răng á).


Một buổi sáng tồi tệ báo hiệu một ngày mới tồi tệ hơn.


[Khi đang viết những dòng này, con mẹ mập ú đậu xe bên cạnh đang mở cửa ra một phát, đập cả cánh cửa vào bên hông bé Cam của mình, và mình đang nguyền rủa cái thân hình đồ sộ ngu ngốc của mụ ta.]

Sorry bé P, nghĩ ra ý tưởng cho chap mới mà tại mấy vụ lùm xùm sáng nay occupied đầu óc hết cả, đang cố nhớ lại.


It was a jinx. When I was wondering why it came so late this time, it suddenly came, without a warning. No, I guess there were warnings, but normally I don't have those symptoms, so this time was a bit abnormal.

Damn, it's bc of times like this that I'm not so into my own gender.

planetarium
20-11-2009, 07:30 PM
Thích Rin kệ người ta -"-

When did I ever say that (lame) "beloved" line? Dream on! :sr::sr:

lu_hehe
21-11-2009, 09:12 PM
ooooooh... Come on, don't be shy XD I know you do love me XD XD


Sức lực cạn kiệt, muốn chết đến nơi. FF or Alex will just have to wait, even though my ideas are floating around right now.

Ông thầy Phys Chem ác độc >"<

Mình muốn chết quá >"<


Mom chưa onl nữa. Đành ngồi làm bài tiếp, mặc dù mình biết là mình sắp ngủ gục tới nơi.


Ooh, I've just met someone rather interesting again. Will check it out later O___O

It's so fun fooling around XD


Đang xem dở Hitsuji no Namida, chưa tìm được vol kế tiếp. DX


Còn chưa làm cái persuasive speech's outlines của Comm, extra credit research của Org Chem (thứ 3 nộp), 2 cái lab report của Quant (lại thứ 3), chưa dọn phòng và chưa giặt đồ.

Có quá nhiều thứ để làm nhưng lại không đủ siêng để làm ngay bây giờ.


Chắc lại phải off ngày mai để vùi đầu vào mớ Henry với chả Raoult của phase change trong Phys Chem >"<

Giờ thì chịu hết thấu rồi.


Đi đếm tiền vào nửa đêm. Bé ngoan đừng bắt chước, kẻo trộm vô nhà thì mạng mình đi tong ^^

Nói chung là gom lại đám tiền lẻ vứt mỗi góc một chút. Cứ như đang đi tìm kho báu (xu lẻ) á. => chợt phát hiện mình có nhiều tiền hơn mình tưởng, nhưng đám tiền dư ra ấy còn chẳng đủ để đổ xăng hàng tuần ^^

Leng keng leng keng :D


Omg omg omg omg omg >"<

I can't help feeling excited!!!!

Mahoujin Guru Guru is finally translated!!!! I love whoever just picks up the series. I'm so in love with it. Another fragment of my childhood memories.

I love manga for children, throwing in a little romance :D:D Like Doraemon and Akazukin ChaCha and Mahoujin Guru Guru XD XD

My older sis said that I used to dance like the Jita Jita old man in the story, and it crept her out. :so_funny:

lu_hehe
24-11-2009, 07:01 AM
Chán như con gián ~____~


Hôm CN thằng A để mình khui hộp tương bự chảng, còn nó đột ngột đứng dậy và lủi đi đâu đó. Cái đồ khui cứng ngắc nặng trịch, thường chỉ có bọn con trai dùng, thế mà nó để mình xoay. Hix.

Nghe tiếng cười khẽ, mình quay đầu lại và thấy hắn đang dùng di động quay film mình. Tức anh ách + bất lực với cái đồ khui => quăng cả nó và cái hộp tương lên bàn, quay lưng về phía camera một cách giận dỗi.

"And there she gives up, ladies and gentlemen!"

Tất nhiên là nhân vật comment cho cái bộ phim dở hơi ấy đã bị trừng phạt thích đáng. >___<


Lâu lâu mình cũng có hơi tiếc về cái GPA của mình. Nghĩ lại:

- Comp I: C, vì không viết A & B papers.

- Comp II: B, vì không viết A paper.

- Hist I: C, vì không viết bài luận 6 trang (thà chết còn hơn).

- Hist II: C, vì không viết bài luận và không thèm học bài (dài lắm~~~)

- Biol: B, hình như khoảng 88-89%.

- Gen Chem II: B, vì không nộp homework cả học kỳ (có làm tý nào đâu mà nộp -___-').

...và vô số những thứ linh tinh khác.

Mà mình đã quyết tâm không ngoảnh lại tiếc nuối nữa. Vì đã không cố gắng 100% thì cố gắng 50% hay 70% kết quả cũng sẽ như nhau.


Lý sự cùn của kẻ lười ^^


Mình chỉ kể cho mẹ duy nhất vụ Comp I, mẹ bảo, "sao không viết để nộp lấy A?" Thế là sau này không kể nữa. Mất công lại thấy tội lỗi với tiền bạc pp mm bỏ ra.

Nhưng biết sao được. Chả có thứ gì có thể gò bó mình cả.


Lý do của việc không cố gắng hết sức?

Không-Hứng-Thú. Thế thôi.

Hiện tại mình không có thứ gì có thể làm mình hứng thú đến mức cố hết sức cả. Trong quá khứ thì có. Math... và Music.

Những gì mình yêu thích thì không cần quá cố gắng mình cũng sẽ nhớ được. Vấn đề là, mình kén chọn và mau chán.

Nói mình kiêu ngạo cũng được, nhưng mình biết rõ đó không phải thực lực của mình.


Nhớ hồi còn đi học ở VN, tụi lớp mình cũng như những đứa hs khác, quay bài. Mấy môn xã hội thôi, vì lớp mình là A1 mà. Mấy môn xã hội không phải món khoái khẩu của mình => không học bài => bịa trong mấy câu luận và đánh multiple choices lung tung.

Mẹ xem sổ liên lạc, nhăn nhó: "Sao toàn 7??"

"Nhưng ít ra đó là điểm thật của con." Mình nhún vai, và mẹ không nói gì nữa ngoài việc làu bàu rằng mình cũng nên học bài đôi chút.

Mình lết vào bàn, mở quyển sách GK ra và nhét quyển truyện mới mua vào giữa. ^^

Mình biết là nói thế thì mẹ sẽ không nổi giận. Mẹ biết hs quay bài, vì mẹ cũng từng là học sinh, mẹ cũng không cấm cản, nhưng rõ ràng mẹ vẫn ưa thích trung thực hơn.

Còn nếu muốn quay thì đừng có nói ra là được. ^^

Và mình chưa quay bài lần nào trong đời. :D


Có lần cô Sử thấy một miếng tài liệu cỡ nửa bàn tay nằm dưới đất, gần chân mình và nhỏ ngồi cạnh. Cô biết hai đứa mình ngoan, không bao giờ quay (vâng, thầy cô lâu lâu cũng thấy hs quay bài, nhưng nhắm mắt làm lơ đấy -___-'), nhưng để moi móc ra thủ phạm, cô dọa rằng nếu thủ phạm không đứng ra nhận tội ngay bây giờ thì 2 đứa mình sẽ phải chịu thay và bị trừ 2 điểm.

Mình biết là ai, nhưng không nói gì cả. Muốn để người ta tự giác.

Thế mà chả đứa ma nào đứng lên.


Ôi niềm tin bị phản bội...


Cô không muốn trừ điểm bọn mình, nên đành bảo rằng thủ phạm cuối giờ nên đến gặp cô nhận tội.

Cuối giờ, hs ra về hết, nhỏ bàn sau mới chịu lên gặp cô.

Mình gặp nhỏ ở lớp học thêm, nhỏ khóc nức nở.

Những đứa cùng lớp, cũng đi học thêm, đến an ủi nhỏ.

Mình mặc xác, quay lưng bỏ đi.


Tại sao ư?

Tuy đối với mình, mất đi vài điểm không thật sự là vấn đề, nhưng tự trọng và lòng tin thì khác.

Tại sao lại khóc? Dám làm dám nhận, tại sao lại khóc? Cô Sử hiền, có trừ điểm nhỏ đâu?

Khóc vì day dứt? Làm ơn đi, nếu day dứt thì sao phải đợi đến cuối giờ, khi người ta đi hết mới nhận, rồi người không biết chuyện sẽ nghĩ oan cho mình và nhỏ cùng bàn?

Tại sao, ngay đến một tiếng xin lỗi cũng không nói?

Nhỏ chỉ khóc để xin sự thương hại của đám bạn đó mà thôi!

Mình không bao giờ tha thứ cả, và từ đó mình không bao giờ coi nhỏ là bạn nữa.


Oh yeah, yesterday I watched Wall-E again XD. That movie is so good that it makes people feel like the world is full of love. Such a dangerous thought that could even delude a pessimist like me. Better recharge my cynical energy level. :D

lu_hehe
24-11-2009, 11:55 PM
Hôm nay mình đã khóc.

Khóc rất nhiều.

Òa lên như một đứa trẻ.

Đã lâu rồi mình không khóc ồn ào như thế.

Cứ tưởng đã quên luôn cách khóc rồi.


Một ngày xui như chưa từng được xui.


Sáng, dậy lúc 4h, tính làm extra credit nộp. Lục lại bài mẫu, thấy yêu cầu tìm cả background của chemist của cái phản ứng Carroll rearrangement. Thế mà, ô hay, tìm đỏ cả con mắt, không thấy đâu cả.

"M. F. Carroll", một cái tên mờ nhạt như sương khói. Đến giờ mình vẫn không rõ M và F stand for cái gì. Hình như M là Michael. Nhưng tìm hoài vẫn không thấy. Google và Livesearch đã bó tay.

Khỏi làm.


Trưa vào phòng lab, thấy cái locker của mình đã mở sẵn, ổ khóa nằm một bên. Mình không nghĩ là mình có thể đãng trí đến mức quên khóa tủ vào tuần trước, nhưng ổ khóa lại nằm ở chỗ mà mình thường treo. Một sự ngẫu nhiên có tính chất cố ý??

Kiểm tra lại đồ, 3 món mất tích. Mình như phát điên. Glass filter, 10mL graduated cylinder, và 250mL Erlenmeyer flask.

Lần trước đã bị mất cái base buret vì mình bỏ quên nó ở ngoài rồi. Nhưng điều kỳ cục là bà cô TA bảo, đến cuối giờ đi kiểm tra chả thấy đâu cả. Vậy thì nó biến đi đâu? Lạ nhỉ, nó to kềnh càng thế kia mà, sao bốc hơi nhanh vậy?

Rồi còn một cái beaker mà mình không hiểu vì sao lại vỡ nữa. Lúc đặt vào tủ, vẫn còn ngon lành. Đến khi mở ra thì đã bể làm đôi. Thành hai mảnh, sắc và gọn, chả có mảnh thứ ba nữa chứ. Điều quái gở là nó nằm trong 1 cái beaker to hơn và đựng 1 cái beaker nhỏ hơn. Nếu vỡ là vì mình sập ngăn kéo quá mạnh, vậy tại sao cái beaker to đã đựng nó lại không hề hấn gì??

Cứ như ma ám.

Thế là một tháng lương chuẩn bị không cánh mà bay.


Trên đường về, xăng còn 1/2 nấc. Đáng lẽ nếu mình không quá lo xa thì đã không xảy ra một loạt chuyện đằng sau. Nhưng tính mình lo xa nên đã vác xe đi đổ. Vào trạm xăng thì thấy xe đứng la liệt xếp hàng vì đóng cửa sửa chữa, chỉ còn duy nhất một cột xăng được mở.

Đợi, đợi và đợi.

Xong rồi mình ra đường, băng qua trái. 2 lane áp sát mình có đầy xe vì đèn đỏ, nhưng rồi cũng có vài thằng tốt bụng để một lỗ trống cho mình chui qua. Mình chui qua, leo sang được lane bên kia lằn vàng, bỗng thấy một "em" cs xanh xanh đỏ đỏ sau lưng mình.

"Mk, lại gì đây???" Mình lầm bầm và vác xe vào một khoảng trống của bãi đậu xe trong một công ty.

"You didn't stop for school bus, Ma'am."

What?

School bus?

I didn't even see it!

Sh't!

Chả hiểu vì sao thông thường thì mình hay nghĩ ra rất nhiều lý do để năn nỉ, nhưng lúc đó lại chẳng nói được câu nào ngoài "I really didn't see it."

"Be careful next time and stop for school bus, okay?"

F'ck you, đồ điên. Tao mà thấy tao đã nhường rồi. Không thấy sao mà "be careful" được. Con người có ai be careful với cái gì người ta không thấy chưa?? Không lẽ sau này mỗi 5' chạy tao phải dừng một lần??

Thật là buồn cười. Vậy mà sáng nay mình trễ mất 5' cũng vì nhường đường cho xe bus đấy. Tạo hóa thật ngu ngốc.


Thế là ticket. Vào record.

Ngu ngốc.


Cầm lấy cái ticket, chui vào xe và khóc như chưa từng được khóc. Quá ngưỡng chịu đựng rồi.

"I'M SO SICK OF THIS!!!" Mình gào lên và gục đầu vào tay lái, nước mắt nước mũi ngắn dài.

Khóc đến đỏ cả mắt, đến khó thở và nhức đầu.

Mình bấm đt gọi Why, chả ai bắt máy.

Mình đành nhắn tin cho T.

Nhỏ để lại 3 tin nhắn dỗ dành mình.

Nguôi ngoai đôi chút, mình mới dám lết xe ra đường trở lại.

Đi được một chút nước mắt lại tuôn.

Mình cứ để nó chảy hoài không thèm lau nữa.

Tắt cả iPod, không nghe nhạc.

Bấm đt gọi A, mong nó để mình tá túc vài tiếng để không phải lết về nhà với bộ dạng thảm thương thế này. Mình không muốn để cô mình thấy đôi mắt đỏ hoe.

Thật ra lựa chọn đầu tiên là Why, nhưng nhỏ lại không bắt đt.

Thằng A cũng không bắt nốt.

Thế là mình gọi lại Why.

Vẫn không người trả lời.

Bạn bè thế đấy.

Mình biết bạn bè không phải dịch vụ 24/24. Nhưng ít ra khi cần nói chuyện thì cũng nên có một người trả lời chứ! Không thì có làm cái quái gì?


Quãng đường về nhà dài ơi là dài. Kẹt xe cả tiếng. Kệ, mình không muốn về sớm. Nhưng cả thân xác mệt mỏi và rệu rã. Đầu cứ ong ong lên vì khóc nhiều. Bụng đói meo vì từ sáng đến chiều chỉ có gói potato chips $0.90 được tiêu hóa.

Mà hễ tinh thần mình bị đả kích là sức lực bay biến hết, người cứ như bệnh tới nơi.

Mình thèm một giấc ngủ thật dài.


Thật sự lúc ấy mình đã nghĩ đến tự tử.

Không biết sẽ thế nào nếu mình đạp ga thật mạnh rồi tông vào một cái gì đó, ví dụ như thằng đằng trước hay bệ đá phân đường nhỉ?

Ừ rồi mình sẽ quên hết, và mọi chuyện sẽ chỉ còn là một cơn ác mộng dài đằng đẵng.

Nhưng mình cố khuyên nhủ chính mình.

- Bố mẹ đi làm kiếm tiền cho mày ăn học mà mày chết một phát vậy là đầu tư thua lỗ à?

- Tông vào người khác thì bên mình phải đền, cho dù mày có chết ba mẹ cũng phải gánh đấy, đồ ngu!

- Và lỡ không chết mà tàn phế thì sao, muốn vậy không hả khùng điên?

Không muốn, không muốn, ngàn lần không muốn.


Nhưng cái kiểu đờ đẫn của mình đã khiến cho chuyến đi ấy trở thành lần lái xe reckless nhất lịch sử. Hơn bao giờ hết mình bắt đầu nắm được tâm trạng cùng quẫn của Thea.

Và mình chỉ ước có một bức tường thật lớn, hoặc một cái gì đó cứng cáp tương đương, để mình có thể đập đầu thật mạnh vào. Đập đến chảy máu á.

Đau thì sẽ không nghĩ đến chuyện khác được nữa.

Sẽ không nghĩ đến chuyện 2 tháng lương kế tiếp lại không cánh mà bay.

Và cái record của một int. student bị bôi đỏ.


Chưa bao giờ thấy tương lai đen tối thế này.

Mình nguyền rủa cảnh sát. Đặc biệt là cái thằng đần đã chặn mình lại.

Nguyền rủa đứa ma nào chôm đồ từ hộc tủ của mình.

Nguyền rủa trạm xăng.

Nguyền rủa cả ngày 24/11 hàng năm. Mình sẽ căm thù nó đến chết.

Tất cả chỉ vì mình không đủ dũng cảm nguyền rủa một chiếc xe bus đầy con nít.


Tại sao lần nào gần đến sn mình cũng phải chịu đủ thứ xui xẻo từ trên trời rơi xuống thế này?

lu_hehe
28-11-2009, 12:31 AM
Ghét....!!!

Cái tâm trạng lâng lâng bay bổng mà cần đến phép màu của hợp lực Lightning McQueen, Flint Lockwood và Anne Shirley để tạo ra đã tan biến như bọt bong bóng. Giờ tự nhiên lại cảm thấy một cảm giác tiếc nuối khó tả, một cảm giác buồn bã không định hình, và dường như muốn khóc nhưng mắt lại ráo hoảnh.

Tất cả chỉ vì mình cố nhét vào đầu 5-6 cái fic từ WS. Ôi, muốn đập đầu vào tường cho xong. Thật sự thì cho dù fic buồn hay vui, nếu hay ho đến mức ấn tượng in sâu trong đầu thì khi kết thúc luôn để lại một cảm giác vừa tiếc vừa buồn. ^^

Nhưng mình biết là người kết thúc fic chắc chắn sẽ buồn hơn người đọc, rất rất rất nhiều. :D:D

lu_hehe
29-11-2009, 01:42 PM
Đôi lúc mình tự hỏi có phải mình quá mờ nhạt và nhàm chán hay không mà sự tồn tại của mình lúc nào cũng bị người ta quên lãng.

Hơi bị bực mình.


Nói sao ấy nhỉ? Có lẽ vì tính cách của mình quá mờ nhạt? Thiếu sự đặc biệt? Chán như con gián?

Chẳng lẽ mình phải nhập vai villain sao ta?

Hay người ta thù oán kiếp trước với mình nên giờ giả vờ không thấy??

O___o


Quát-tờ-e-vờ. Mình là hạt vàng trên biển cát. Anyone who can't see, it's their loss.

Idiot.

lu_hehe
01-12-2009, 04:52 AM
Lờ mờ dậy. Tâm trạng hơi quạu vì giấc mơ kinh khủng.

Bên dưới đây là tường thuật giấc mơ, PG-13, không chịu trách nhiệm cho những chi tiết vô lý, vì mơ thì chả có logic gì cả.

Toàn máu me. Hình như là hiện trường của 1 vụ thảm sát hay gì đấy, là do một đám ninja áo đen gây ra, vụ xô xát diễn ra cả dưới đất lẫn trên mái nhà. Kẻ duy nhất sống sót là 1 đứa bé 1 tháng tuổi, bé xíu xiu, nằm ẩn khuất trong một góc nhà.

Một bà cô dẫn mình và 1 tên khác đến 1 tòa nhà. Leo bộ cầu thang oải kinh dị, đến 1 tầng lầu cao, nhìn thấy 1 bức tường bự chắn đường => dead end. Bà cô hô: "Vừng ơi mở ra!", rồi đẩy một bên tường. Thì ra là một cánh cửa xoay. Hình như đứa còn lại hơi bị béo, mắc kẹt vào cửa 1 lần rồi cũng thoát ra được.

Bên kia cánh cửa là cầu thang đi xuống. Đi xuống mãi cũng đụng đất. Đến ngay cái hiện trường đó, vẫn đang được rào lại bảo tồn. Đứa bé thì được đưa vô bệnh viện nuôi, và bà cô mình hóa ra lại là một cảnh sát lo điều tra vụ đấy. Thế mà bà ấy dẫn một đám học trò vào học thêm như không. Máu lênh láng trên sàn nhà nên đứa nào đứa nấy đều phải nhón chân đi, để tránh dính vào dép. Ra đến sân sau, thậm chí máu còn hòa vào nước rơi tong tong từ mái tôn xuống, rớt vào tóc mình, và mình phải nhảy vô toilet rửa trôi nó.

Giờ học diễn ra. Mình và bà cô cãi nhau về mục đích của talking. Có 1 câu mà mình nhớ mình đã nói trong đoạn conversation rất dài đó là "Talking is expressing one's current feeling." (không hiểu từ lúc nào ngôn ngữ đã từ default tiếng V chuyển sang tiếng A).

Hình như cuối cùng bà ấy cũng đi lau sạch cái sàn nhà đẫm máu, sạch bong đến cả sân sau, có vẻ rất tự sướng vì her accomplishment, trong khi tất cả còn lại đều xanh mặt vì biết đó là hiện trường cần bảo vệ. Mình không nán lại nữa, tại cái vụ cãi nhau hồi nãy, nên bấm di động gọi người đến đón về. Nói thêm là di động trong mơ của mình có màu vàng, hình như là motorola (nhớ được cái chữ M như cánh dơi ấy mà *___*)

Điện thoại gần hết pin, màn hình một màu xam xám, không đen hoàn toàn nhưng cũng chả sáng là bao. Đang lúc mình bấm số thì tên cấp trên của bà cô nhảy vào và la lối ầm trời về cái hậu quả của việc clean-up. Bà cô vẫn rất ngây thơ, vui vẻ, và tất nhiên điều này làm ông sếp điên lên, bắt đầu giữ cái trách nhiệm bảo tồn hiện trường cho chính ổng. Vết máu mất rồi nhưng còn có thể check DNA, luminol, whatever... Thừa dịp mọi sự chú ý được hướng về cái mồm oang oang kia, mình trốn về.

Nơi ở không cách xa đó lắm, chỉ quẹo ở một hai cái ngã tư. Mình về trước khi mình hoàn tất việc bấm điện thoại nữa kia. Một người vẫn còn thức đợi mình, turns out to be the mother of the baby mentioned earlier. Cô ấy nằm cạnh một đứa con khác, lớn hơn, như vừa ru nó ngủ xong. Trong một góc của căn hộ rộng có một gian phòng be bé, nơi cư ngụ của bà dì mình, có cánh cửa thông ra căn hộ rộng và cánh cửa thông ra ngoài, cả hai đều bằng sắt, có thể kéo về bên phải để đóng, đẩy về bên trái để mở, có bánh xe ở bên dưới, kiểu như cửa sắt chữ X rào trước cửa bản lề bình thường ở bên VN ấy. Căn hộ rộng cũng có hai cánh cửa thông ra ngoài, nằm đối diện nhau. Cả 4 cánh cửa đều có khóa.

Có vài người khách viếng thăm, trông như nông dân, họ tặng vài thứ đồ ăn rau củ gì đấy. Cô ấy ra tiếp, trong khi mình chỉ ngồi một chỗ, cảm thấy không tin tưởng những người khách đấy.

Cô ấy lấy sơn trắng phủ lên lớp giấy trong suốt trên mặt cánh cửa bên trái. Nó giống dạng cửa giấy của Nhật, nhưng lại là cửa bản lề. Lớp giấy ban đầu cũng màu trắng, nhưng theo thời gian lại trong suốt đi nên phải sơn lại. Bà dì và mình chỉ đứng xem.

Đến đấy kết thúc vì tiếng của alarm điện thoại trong thực tại.

Giấc mơ copyright by me :D:D.


Tự hỏi tại sao giấc mơ của mình lúc nào cũng là một câu chuyện -___-'. Mỗi lần nó thuộc thể loại suspense thế này, khi tỉnh dậy lúc nào mình cũng quạu, và hơi sờ sợ. Oải muốn chết luôn @_____@

lu_hehe
01-12-2009, 11:23 PM
Lại đọc lại Truyện Con Nít Nhiều Kì. Dễ thương không thể tả, khiến mình cứ luôn miệng "Gya Gya" ngay nửa đêm.

Mai đứng presentation nữa, nhưng mức độ tự tin thì hơn lần trước tí xíu, mặc dù chuẩn bị lại chẳng đâu vào đâu. Mai cũng có lab test, bài lab report chưa làm. Mốt lại có test trong Org Chem và Quant.

Vẫn ung dung một cách đáng lo ngại ^^'


Bé công chúa gọi mình <ding ding> sáng nay, lúc mình đang bận cuộn tròn trong xe ngủ (trời lạnh trùm mấy cái áo lông lên người, lại còn mang cái mũ len có hai sợi dây tòn ten hai bên tai).

Hắn không tránh mặt, thì ra vẫn chỉ là cái thói vô tâm ham game cố hữu.


Could I count that as another step closer to your heart?

Ah, but I love you I love you so much~~


Ông dượng nhậu nhẹt với bạn bè. Cô mình quàu quạu, đi vào phòng mình để lánh mặt. Hai cô cháu ngồi nói chuyện như hồi xưa, rồi cô nằm ngủ quên mất trên giường mình cho đến khi nhỏ em họ quay về. Lại là những câu chuyện vụn vặt, về Canada, về pp sợ thuốc đắng và mm học tiếng Anh, về bà chị điệu đàng và con em cáu kỉnh.

Tự nhiên nhớ lại hồi xa xưa. ^^

lu_hehe
02-12-2009, 08:10 AM
Té cái đùng. Lần đầu tiên (xạo xạo xạo) thấy mình điên đến thế.

Mới sáng ra đã depressed vì tưởng mình missed 1 cái test. Hóa ra mình trông gà hóa cuốc nhìn nhầm, chả có 1 cái test nào trong vòng 2-3 tuần gần đây cả.

Vậy mà text qua text lại ông thầy, than ngắn thở dài, năn nỉ ỉ ôi. Hix.

Xém nữa gán cái mác cold-hearted cho ổng :">

Bad bad bad.

Cái này gọi là Pre-Finals Syndrome :">



Hôm nay vẫn chưa đến lượt mình. Chả biết nên vui hay buồn, chỉ biết là mình không thể xài cái outlines về stress management rồi. Tự nhiên nhỏ kia đứng lên nói nói, hóa ra cũng nói về cùng 1 topic. Mình không thích đụng hàng, đành phải làm lại thôi.

Công nhận mấy cái presentation hôm nay chán. Nội dung, ừ thì chỉ có cái đầu tiên, về fuel cell, là còn được. Ngoài ra tụi nó toàn dùng câu chữ đao to búa lớn, ngay cả tụi nó cũng còn không pronounce được, đọc vấp lung tung, và cứ dán con mắt vào tờ outlines (trong khi quy định là dùng flash cards). Thiệt tình, cứ copy trên mấy trang web rồi không hiểu, cũng chả ai khác hiểu nổi.

Có 1 nhỏ nói về breast cancer. Nhỏ kia nói về safe s'x. Trời ạ, mình muốn đỏ mặt luôn, còn mấy đứa còn lại cứ cười cười suốt. Think I'm the only virgin there *___*

Thằng cuối cùng nói lâu kinh dị, không phải vì bài dài, nhưng vì nói quá chậm, nhấn mạnh từng chữ một và nói rất to. Nghe giọng điệu thấy hơi bị egoistic. Hình như mình chưa thấy thằng đó lần nào, không biết có phải trong lớp mình thật không nhỉ?

Còn nữa, hắn nói về teen depression. Sặc, toàn triệu chứng của mình chứ ai. Hix.


Mở Y!M ra, thấy off mess của bé công chúa L. Mỗi lần nghĩ đến hắn, không hiểu sao mình cứ cười mãi. Um... hôm trước hắn gọi mình <ding ding>, mình hỏi:

"What's that, baby? : ))"


Hôm nay L trả lời: "Stop calling me like this. I hate it. :w"


Vừa hơi hơi buồn vừa thấy mắc cười, mình đáp: "Why? You even prohibit a habit of mine now?? O___o~~

I practically call everyone like that, do you want to be an exception? :O"


Hồi hộp đợi hồi âm. :">

lu_hehe
03-12-2009, 01:06 PM
Tức tức tức tức...

Não bốc khói, trời sắp xuống 0 độ mà người vẫn bốc lửa phừng phừng. Làm kiểm tra xong, đã bực bội muốn chết, đi ra lại thấy mảnh giấy khốn kiếp gắn trên kính xe.

"Violation: improper display of parking permit: taped or laminated"

F'ck. Còn có vụ này nữa??

(Mẹ nó, không dán bằng băng keo, khi xe mình bị trục trặc, phải lái xe khác tới, gỡ cái parking permit hoài không ra thì đậu vào đâu??)


Mình thề rằng bất kỳ thằng nào đã từng mặc qua áo quần cảnh sát đều là tử thù với mình. Toàn một lũ khốn nạn, đầu óc nát bét, chỉ thích làm tiền người khác.

Lũ đần. Thiểu năng trí tuệ.


Mình ghét TSU. Ghét San Marcos. Ghét tất cả những gì thuộc về nó. Ghét cả Texas. And the US is a country of crap.

Ghét sn mình luôn. Bực.



Aniline lab report, ông thầy và tên T.A quên ghi chú post lab questions.

Hôm nay Michael Ratkovich the TA gửi email:

"So you're all probably a little p.o.'d at both irvin and myself about the questions.... heh....

Well good news is, everyone gets full credit regardless."


Nhí nhảnh thấy ớn. Không ngờ cái tên vẻ mặt nghiêm nghiêm ngố ngố ấy cũng thích đùa gớm. O___o~~

And it's not "myself", it's "me". Americans are bad at using their own grammar. @___@



Rồi đấy. Ngay cả bạn mình cũng cho mình bốc hơi. Ơ hơ, mình không tồn tại.

Tuyệt. Mình sẽ khắc cốt ghi tâm vụ này. >":

Đừng có nói mình thù dai. Mình không thích sự chú ý, nhưng điều này không có nghĩa là mình thích bị người ta dìm vào quên lãng.

lu_hehe
04-12-2009, 08:18 AM
Mới lục lọi cái Mess Archive, tìm thấy vài đoạn nói chuyện với công chúa. Cứ ngồi cười tủm tỉm mãi, người ta tưởng mình điên :">

~~~
L ơi L ơi

hiện tại tôi đang đi vắng, bạn cứ để lại tin nhắn

vâng, xin chào hộp thư thoại

hộp thư thoại chào bạn

tổng đài nhắn bạn rằng bạn quên trả tiền cước tháng này

ko sao
để tháng sau trả nốt

~~~
cạnh nhà T có con mèo đen
lần trước dông xe thấy nó
thế là ngày hôm đó đụng đèn đỏ, dập tay, phỏng tay, đứt tay

vậy là T đỡ hơn con mèo đó rồi
thế nào con mèo cũng bị gãy chân, gãy cổ....

nói j đấy, nghe hết đấy nhé

đâu có điếc, đui mù đâu mà ko thấy ko nghe

damn it....... giá mà T có thể nhồi L vào một cái bao bố, gắn hòn đá tảng vào, rồi lăn xuống biển

~~~
[Sáng sau ngày Halloween]

chưa ngủ hở?

sớm
lắm
còn
đang
thức
coi
phim

phim?
phim ma?

coi phim mà cũng phải báo cáo sao

O___o
có bảo bạn ấy báo cáo đâu
tò mò là quyền của mỗi ng mờ

im lặng cũng là quyền của mỗi người

đi coi phim đi >______<
'night
>____<

ngồi coi được rồi mắc gì phải đi

con nít quá, thích bắt nạt người khác thế??

chọc người khác càng tức càng khoái

bệnh nặng rồi >____<
yêu cầu đi khám bác sĩ ngay sáng mai >_____<

đang stress nặng mà

học hành hở?

uh

it'll be alright...
there there, give you a hug

lu_hehe
07-12-2009, 05:03 AM
***
Happy Birthday to the me of tomorrow ,

"Happy Birthday to you,

Happy Birthday to you,

Happy Birthday Happy Birthday,

Happy Birthday to you."


I have finished the yearly wishing ritual at 9:44pm.

Here are some things I wanna tell you.

You are 20 now while I am still 19, but don't feel too bad about the age. Just one more year and you will be able to get the horizontal driver license (even though you might not be interested in buying alcohol). ^^

Mum left me a happy b-day message yesterday. Open message archive tomorrow and read it again.

I've altered the signature. Do read it and change it back at the end of the day, since I love Kagamine Len. ^^

I hope you will find what I'm desperately looking for, hope the people around you will be protected by God, hope you are less girly and much stronger, hope you are loving Mom, Dad, older sis, lil sis, HL, our relatives and friends, much more than I do.

Be nice to HL, don't tease him and don't call him "baby" again, he will be sulky. He does not love me, but he might love you, you know? Time might make a difference.

Do the test well, don't resent the prof too much. He might be mean but he said "Keep warm" to me on Friday.

With love, from the message transcending through the passage of time,

TKV, the me of tonight.
***

Hello the me of last night (although I know you're not existing right now),

I received the message and was happy with that. I've (nearly) finished the homework and decided not to strain or pressurize myself.

My "mama" from junior high, older sis, a friend from high school, a friend of a friend, my new friend, my "wife", and my high-strung friend also said Hpbd to me. I am grateful. Thank you all.

I have read the message Mum sent. She gave us a hug too, I see. Mum was so cute.

I was a little down since HL didn't remember my bday. He remembered it the years before... T^T

I wish it would snow today, just like it did on Friday, which was the first snow ever this year, but the temperature has gone up significantly, although still cold. My bday was once a snow-white one, yeah, when I was in Can.

I hope I would do well on the test today, but I don't rely on it since my grades have been a constant C (with 2 Bs in the middle of nowhere). I will try though.

I don't intend to celebrate it with anyone, not even A or Why. It's too much of a bother when we are in the middle of a shower of finals like this. But I will buy myself a treat, if not a present.

Last year I remember receiving Doraemon items ^^.

Now I've gotta go.

Happy birthday to me. :D:D:D

lu_hehe
07-12-2009, 07:30 PM
Lần đầu tiên làm hết cả bài. Không biết hy vọng được trên 80 có phải là quá tham lam? O_O

Facebook của mình tấp nập người ^^. Lil sis, host sis, 2 cousins, one-week bf, 2 friends from high school, 1 friend in extra classes and my Dora-chan dropped by. My little Rain seems to forget. It's kinda weird since we are the closest cousins ever...... O__o`

Ừ, giờ thì... nhắc đến hắn........ Vừa vui vừa giận, chả ra làm sao hết. Vừa buzzie nhắn hắn thì hắn lù lù xuất hiện. Hắn không nhớ -__-'

Nhưng ít ra vẫn biết rằng ngày 8 không phải sn mình, để mà cự cãi -__-''

Giữa chừng hắn biến mất. Bảo rằng 10' nữa quay lại. Oh, tức là hắn cũng không ghét nói chuyện với mình. Hắn nói thêm, khi nào quay lại sẽ nói cho mình một bí mật.

Bí mật á?? O___o~~~

Chờ chờ đợi đợi.....

"Muốn nghe sự thật hay sự giả dối?" Hắn hỏi.

Mình quên hẳn câu "sự thật mất lòng", nên cứ thế chọn "sự thật".

Hắn tiết lộ:

"thật ra năm ngoái L ko nhớ sn của T
nhưng vì invisible thấy status của T nên biết"

.
.
.
Té xỉu.


Người ta bảo, "Có những cái, dù là thật cũng đừng nên nói ra." Giờ thì mình đã hiểu, hiểu sâu sắc.



Search cái tên họ đầy đủ của "công chúa" trên mạng, tìm được trong trang của iticlub. Ngẩn ra một chút mình mới hiểu, ôi thì ra hắn đi thi IT.

Tự nhiên lại excited. Vớ vẩn, có liên quan gì đến mình đâu...

Xem xong thì biết rằng đội của hắn lọt được tới bán kết thì bị loại. Nghe cái tên của đội... hơi bị mắc cười ^^.

Nhưng như vậy là giỏi rồi. Mình biết... đôi lúc mình hơi ngưỡng mộ hắn quá mức :D

Chả biết mình có nên chọc hắn một chút không nữa. ^^


Năm lớp 11, cái vụ đội tuyển toán... Mình không biết đã dùng bao nhiêu lời để xoa dịu hắn (mặc dù mình cũng rớt đau đớn ấy chứ -___-'), rồi hắn cũng nguôi ngoai. Lúc đấy mình cũng sỉ vả tên Bạc Bà trong bụng quá trời (tất nhiên là chả phải vì mình, 'cuz I can accept defeat with grace, while thinking that it's my fault I slacked off during the class -___-'), bảo rằng đề thi y chang bài tập gia sư đưa cho hắn, vậy là ăn gian, trong khi HL không hề học thêm mà chỉ dựa vào sức mình, blah, blah, blah... và từ đấy mình đối xử với BB có hơi khó chịu một chút...

Lúc an ủi hắn mình tự nhiên thấy vui vui một chút. Cứ như mình cũng là một người bạn quan trọng của hắn vậy.


Nghĩ lại, cái lúc hắn bảo sẽ nói cho mình biết một bí mật ấy, chả biết mình mong chờ gì nữa? O___o~~

Even if in the close-to-impossible chance that he likes me and he confesses it, I will just... well, I guess, I won't be his gf. In fact, the promise I made to God when I was praying to be admitted to UT states that I will not have a bf from now on to a year later.

So even if it might tempt me, I won't do it. Success in school is more important, and I keep promises anyway.



Tự nhiên hứng chí hát thầm một bài thánh ca.

"...Nơi hang Bê-lem
Ánh sáng tỏa lan tưng bừng
Nghe trên không trung
Tiếng hát thiên thần vang lừng..."

Lại nhớ đến cái nhà thờ gọi là Mạc-ti-nho gần hẻm nhà mình. Hồi nhỏ hay được (bị) dắt đến đấy. Học giáo lý, dự giảng...

Có lần học bài chưa thuộc bị Cha xứ lấy quyển Kinh Thánh đập bốp vào đầu. Về nhà khóc bù lu bù loa, đòi nghỉ, mà chả ai chịu nghe.

Sau đó Cha xứ, vì tuổi cao, được chuyển đến nơi khác tịnh dưỡng, thay thế bằng một Cha xứ khác, trẻ măng và tích cực.


Mình học giáo lý đến năm lớp 7 thì được rước lễ. Ngày rước lễ sơ dặn phải mặc đồng phục. Mẹ không nghe, bắt mình mặc một bộ đầm trắng để chụp hình. Đến nhà thờ mình bị la, méo mặt nói rằng "Con bị mẹ bắt." Thế là sơ không nói gì nữa.

Chả nhớ hình chụp lúc đó đâu rồi. ~___~


Có lần mình đã múa trong nhà thờ. Khiếp, cái bài "Uống nước nhớ nguồn" ấy, múa cả đội trước bàn dân thiên hạ. Mà tật của mình là lúc nào cũng quên những động tác theo nhịp, vd như bài thể dục liên hoàn, bài quyền tập karate, và điệu múa chắc cũng chẳng ngoại lệ. Thật sự không nhớ được lúc đấy mình đã biểu diễn như thế nào.

Chắc giống con robot hay lật đật.

lu_hehe
08-12-2009, 08:42 AM
OMG!!!!

Đây gọi là kỳ tích xuất hiện trong ngày sn!!!!

1. Ông thầy nương tay vì sợ học trò cuối năm không đủ điểm.

2. Ông thầy bị bệnh, chóng mặt hoa mắt nên nhập điểm nhầm.

3. May mắn quá mức, sẽ phải trả lại vào những dịp khác.

Xém hét lên khi thấy cái điểm bài test hôm qua. Ối mẹ ơi, 92.5.... Are you kidding me??? Trời đất quỷ thần ơi @____@

80 là đủ A rồi, nhưng 92.5????

Phép màu của ngày 7/12 có khác @_____@

lu_hehe
12-12-2009, 08:01 PM
The so-called miracle of Dec 7th has disappeared without a trace, leaving me totally devastated and utterly bored.

Horrible exams indeed.

This afternoon my cousin took my aunt and me to a shopping center, Old Navy I think. We ended up spending quite a bit of time there without buying anything. Not that I'm complaining. It's great to go out once in a while, but I'm not very suited for this kind of activity, and I'm pretty much comfy wearing the same clothes as 2-3 years ago.

Honestly, I'm just not used to shopping. Once I went out to find a birthday present for bà Trê, I got a headache just after 15 minutes walking around. It's really a headache, physical and real, I didn't imagine it at all. -___-''

But I do realize I have to go out and take a breather once in a while, even when all I want to do are to reread Kekkaishi and to concentrate on writing PB.

Oh, days...

And carrots... I don't hate carrots. I like them a bit, actually. But an excessive amount of carrots for dinner might be a little too.....

lu_hehe
14-12-2009, 06:58 PM
hây hây hây...

well, I got an A in PChem, I can't believe it!!! It's the least thing I would expect. ^^

Tomorrow is the last final exam, and I haven't done any reviewing.


I know I'm a coward........ when it comes to vaccination. But honestly I do feel ashamed at myself for being afraid of those at the age of 20. The doc has to talk me to it. She's nice and all, and I truly adore her even if I've only seen her for 1h.

Measles, mumps and rubella...... Gosh, I'm thankful it's a combination shot, meaning it's only one instead of three. The needle didn't hurt that bad, but the vaccine... it burned!!! Throbbing and throbbing while it was being injected T^T

Then the TB skin test. Exactly like A has described -__-' (he scared me to death after finding out that I'd receive vaccination today). I have had TB skin test before, so I kinda prepared myself a bit, but it still hurt like hell and it was "puffy". A bit swelling on my left arm, which disappeared an hour later. Bleeding includes, for 5-10 mins (wondering if I lack vitamin K).

In conclusion I'm a coward just as much as 8 years ago, when I took Hepatitis B vaccination... (cry)

lu_hehe
16-12-2009, 01:09 PM
My TB skin test result is positive!!! Why? Why? WHY??

Then the doc said I would have to take the chest X-ray. In my blurry memory I vaguely remember taking it before, just several days after doing the previous TB skin test. So it was for that! So my previous one was positive also!!

T^T

And so I looked things up in wiki, and they said the false positive might be due to the BCG vaccination.

BCG??

Maybe I did take BCG vaccination. Think there's still the ugly little worm-like scar on my left arm...

Oh, but they said BCG could only protect people within 15 years, too.


I will check with Mom later. How come I don't even know any of my health test results???


Urggghh.... I hope my chest x-ray will be clean.



"Princess" said he was out of love. Wth, he saying all that, won't it make me look more like the one who is out of love?? He "demanded"/ asked for some consolation, which I will give him the next time we meet....

Haizz.... I'm such a nice person.



And somebody has mistaken me for a guy again. Should I be happy for my masculinity??

planetarium
16-12-2009, 08:31 PM
xong nhiệm vụ rồi đấy, chị "yêu quý".

đây lười lắm rồi - -'


and that guy, u'r being just so damn convenient to him. u'r always there 4 him, so he doesn't appreciate u as much as u deserve. ignore him sometimes. :sr:

lu_hehe
21-12-2009, 09:51 PM
hụ... bỏ đó cho người ta vậy hở??

i wanna ignore him too... but can't. T^T

and had to listen to his love story and be the (reluctant but all-so-willing) love consultant. honestly i don't know why i just hate the female lead in that story...

but he told me to keep that a secret..


Bây giờ mới biết mình nhóm máu B, RH+ :D (lúc chưa thử thì đoán là AB cơ, vì đọc cái "relation between personalities and blood types" urban legend ^^)

Và pp cũng nhóm máu B.

Mm thì chưa xác định được.

Vừa nghe về nhóm máu của pp, mình đã bảo mm hãy đi xem "Bạn Trai Tôi Nhóm Máu B" đi (mình chưa xem nhưng cũng nghe mang máng nội dung rồi). Mm hỏi, xem để làm gì. Mình đáp, chắc chắn mm sẽ thông cảm với nv nữ chính.

^^

Mm, you complain abt pp way too much, even if it's your shy way to hide your love~~ But I guess it's what makes you look cute ^^

lu_hehe
29-12-2009, 05:25 PM
Queen SD hết rồi. 62 tập. Thế là kết thúc thói quen chờ đợi mỗi thứ 2 thứ 3 hàng tuần. Cũng như mọi Korean historical dramas khác, kết thúc lúc nào cũng không có hậu. Xem cảnh BD bị găm đầy cung tên vào như thịt xiên, mình cứ nước mắt ngắn dài.

Yeah I know he deserves that... The insecurity in his heart makes him unable to trust even the one he loves more than anything, and turns him into rebels. Afraid of being thrown away... Yet, if he could have just a bit more trust, he would have had a different ending, a very happy one, since his queen loves him until the end.


Ngày 23 đi chụp X-quang. Kết quả thì ok mà lại bị bà y tá threaten 9-month of medication nếu không chịu làm blood test. What the heck? Một đứa khỏe mạnh hoàn toàn như mình mà phải uống thuốc, điên không chịu được. Cuối cùng mình cũng méo mặt bảo, ừ, tôi đi làm blood test. Khỏi phải nói, đột nhiên mặt bà nurse hớn hở không chịu được.

Vâng, kim găm vô đau muốn chết luôn. Về nhà là rũ rượi, ăn như con heo để bù máu.

UT vẽ chuyện quá nhiều, càng ngày mình càng thấy nản.


Nhỏ cousin vui vẻ đưa cho mình DVD Shrek, Elf and LOTR. Mình mới xem Elf hôm Giáng Sinh thôi, hai cái còn lại mình có xem sơ sơ qua rồi. Phải nói thật là trong Elf.... diễn viên đóng quá tệ ngay lúc đầu. Chả có cảm xúc, chỉ thấy hơi giả tạo, cho dù là chi tiết gây buồn cười mình cũng cười không nổi. Khúc sau thì đỡ hơn một chút, nhưng mình không thay đổi quan niệm rằng thằng dv chính đóng rất vô duyên.


Từ đó đến giờ vẫn chưa nói chuyện lại với mama, chủ yếu là vì mình hay quên. Tâm hồn dồn vào truyện tranh quá nhiều. Well, Monkey High is good. Kimi ni Todoke is funny too. Slam Dunk and Hajime-chan ga Ichiban are forever my favorites. Etou Akira never fails to make me go "Kya! Kya!"

^^


Hôm nay bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa phòng. Mình vừa mở cửa, ông dượng đã đi xộc vào, lục lọi cái tủ để kiếm cái bóng đèn tím gì gì đó đó. Mệt mỏi. Vẽ chuyện làm gì không biết. Mà nếu muốn tìm sao không hỏi mình đi tìm, bay vào phòng con gái vậy mà cũng...

Đến chiều lão già vô duyên nào đấy, bạn của ổng thì phải, tự nhiên mở cửa phòng mình.

Nói thật là rất rất rất khó chịu.

lu_hehe
01-01-2010, 05:16 AM
Những ngày cuối năm mình có triệu chứng của winter blues. Có lẽ vì hấp thụ không đủ ánh nắng (có thò cái chân được đến phòng khách đâu, nói chi là đi ra ngoài). Nói chung cũng chả thú vị gì, khiến mình dễ âu sầu mít ướt hơn khi đọc truyện buồn thôi. Mệt, thôi kệ, dù sao thì mình cũng ít khóc, dùng mấy dịp thế này khóc cho đỡ khô con mắt.


Đầu năm chắc chắn sẽ bị đòi nợ.


Dạo này mình không viết được. Không tài nào viết ra được. Cho dù có viết ra cũng chỉ viết được những thứ nham nhảm đáng ghét làm mình điên tiết thôi. Bực ơi là bực.


Đọc lại Houshin Engi, mình chợt có vài phát hiện thú vị.

* Trong cái story arc về Buseiou's Rebellion:

- Tenka sử dụng thanh kiếm trong Star Wars

- Taikoubou hướng dẫn hướng bay cho Suupuushan bằng Konami Code

- Đợt assassins đầu tiên Bunchuu đưa ra để kéo dài thời gian cho Shisei, có một tên dùng pacman (game) để "ăn" Taikoubou.

- Taikoubou bị một khối cầu nước làm ngạt thở, giống như vũ khí của Snow trong Marchen Awakens Romance.

- Sentou, đào tiên trong Tây Du Ký, chứa rượu -__-''

- The bungee jumping... y như Hisoka trong Hunter x hunter.

- Bukichi cướp paopei quả cầu nước bằng stealing technique trong basketball.

* Choukoumei là thần tài

* Outenkun là lôi thần

* Fukki là Phục Hy hoàng đế [aka the alien, same as Jyoka - Nữ Oa] (té xỉu)

* Youzen, Dương Tiễn, kẻ thích giả gái, lại là Erlang Shen - Nhị Lang Thần (người nào xem Ngọn Đèn Bảo Liên chắc sẽ ngất)

* Taijouroukun = Thái Thượng Lão Quân (sigh... where on Earth will you ever find such a cool TTLQ like that?)

In addition I appreciate Houshin Engi because of the technology and science applications mentioned ^^. They use properties of light, vulnerability of rock against extreme weather, redox chemistry, etc...

In conclusion I've finished the series by 6 in the morning... Wooww... sleepyhead for a brand new year!

lu_hehe
02-01-2010, 12:36 PM
When I looked at myself in the mirror, with bed hair and in pyjamas, I felt like knowing who I am. I don't have to be a stereotypical girl. I don't have to put on pretty make-up, dress in beautiful dresses or talk like I have no brain at all. I have no need to be like that, I'm a unique creature on Earth, a unique creation of God. I am ME.

Sure, one day I just might dress up like a princess, but I have no interest in living my whole life that way. If I had time to apply make-up, I'd rather use that time to play a computer game. If I had money to waste on dresses, I'd rather spend it on new mangas. Sigh... I know Mum sometimes says I'm hopeless, but I have a feeling that if I change my appearance, I will become someone else apart from myself.

Which is why I can't understand common girls' chitchat. Their thoughts are so shallow, self-centered, childish and plain. Imagine a situation where they are confessed to. Even in hypothesis, all they ever talk about are pretty words to put forth their images of so-called "cool beauties". Honestly, as human beings has the consideration for others' feelings crossed their minds? Even animals have compassion, you know.

lu_hehe
05-01-2010, 06:10 PM
Eto... Yoo Seung Ho is so cute.. (yeah, yeah, I sound like a pedophile, so what? so what?)


Why asked me about makeup, and I was frozen for a sec. Makeup? How would I know about something like that???


Reading my diary from years ago, I realized that my life did have some shoujo-manga moments. For example, on my bday in 11th grade, my classmate from middle school barged into my classroom and gave me a bday present from another middle-school classmate who was in different school in the meantime. My whole class went wild with excitement, and when I had a look at the present, I realized it was a little chunk of glass, with rainbow-colored light and the word "Love" inside.

[Kyaaaahhh...]

Then I remembered the guy who gave me that. I had known since middle school that he had feelings for me.. Yet I'd pretended not to notice, and after coming to high school I thought he already forgot about his crush on me.

[Kyaaaahhh...]

Didn't know I had quite a few fans out there, lahh... (go kill yourself, you idiotic narcissist! ^^)

Anyway it's one of those shoujo-manga moments in my life. God knows if such things ever happen again.


Oh yeah I've done rewatching Wang Zi Bian Qing Wa too. It's so sweet and nice..

I've gone to the ISSS appointment in UT. Going alone was bound to get lost several times. The parking fee was expensive. And I know I have just lots of things to finish, yet I'm too lazy to start even one!!

lu_hehe
08-01-2010, 07:26 AM
The tears that fell on the surface... remained shining like a twinkle tiara.


Shouldn't have done that stupid tag game.

Then again, it'd curse people with a rain of bad luck for new year if they didn't do it.

Fine, fine.

A popular, seemingly harmless question:

"How many people are there in your family?"

With another common one:

"If you could go back to the past, when was the moment you would want to return to?"

They are mean. Plainly mean.

Rubbing salt on my wounded heart, at a time like this. Spring time. Hateful spring. And guess what? The day was Jan 7. Another week to go and it'll be that person's bday.

Honestly, does it have to be such good timing??

And so I wrote. Wrote like an idiot. And cried in the middle of it.

I felt as if I just met a dementor and was unjustly deprived of happy feelings. I'm always weak against a reminder of her..... [cry]

lu_hehe
17-01-2010, 12:09 AM
falling in love in a dream is a wonderful feeling...

it makes me, even upon waking up, feel like i'm floating, walking in the air...

but not good for long term...



daddy makes me feel so confused, and, guilty...

he has hopes for me.. Yet i feel like i'm studying in a different area than what he's expecting.

what to say... i can't back out as i've already come this far.

I want to make lots of money to compensate it... but if I come back to vn to work, it's definitely a loss... an investment without interest (even producing deficits)....

but chances of staying here are slim... unless I marry native...

and it goes against my value and belief to settle down in a marriage, esp if it's not a marriage out of love...

it's just morally wrong.

anyway until this point i'm still more of a dreamer than a realist.


I'm surprised I don't feel a thing for HL anymore. Wonder if it's bc i stop idolizing his qualities. like, if the guy in question strays away from my so-called "ideals", the feelings i have will fade away. seems pretty shallow, huh?

then i guess i've never been in real love then.


p.s: tuition fee is so damn expensive! UT is double of TXS! T^T

planetarium
31-01-2010, 12:13 PM
Dancing, dancing hairband

The hairband was tied to light brown hair

The hairband had no choice but to dance with his hyperactive master

Dancing like a water strider on the surface of water

On a chair

Dancing-

Dancing-

He was reading a story out loud

It looked like he had read it so many times that he didn't need to read carefully

He had his eyes closed literally and read out loud

I used to listen to his careless reading along with his dancing hairband

And I would eventually close my eyes

When I opened my eyes momentarily

The boy would be gone, and the stool would be dancing alone


Kim Yeon-Joo

lu_hehe
07-03-2010, 10:05 PM
Lưu lại cái sig ^^



Snow bubbles...


Such normal things you were...
So normal yet my eyes would inadvertently pick you out in a crowd of all existences...
Follow you...

Until the day you were gone...


I am lost in an eternity without you.

lu_hehe
10-03-2010, 03:31 PM
Haizz... bận bận rộn rộn với cái X-P, dạo này mình thiếu ngủ ^^'.

Nhưng giao lưu với nhiều người như thế, thật sự rất thú vị. ^^


Vừa vớ được Nabari no Ou, đọc được 65 chaps, cứ rấm rứt khóc. Buồn kinh. Tội nghiệp Yoite và Miharu. Tội nghiệp Kouichi và Raimei. Tội nghiệp cả Akatsuki và Asahi.

TT^TT


Cousin said my older sister's boyfriend looked like a scrub. Unsurprisingly, I fervently agreed, and I'd even told my sister the same thing. Yet, guess what she said? "It's the inside that counts." Yeah, right. I've already deduced this after seeing her previous ones. Ok, maybe he can be... not so handsome, but what about the age gap??? To far apart!! Gosh, will she ever have more sense???


Tuần sau spring break. Hứa với Why sẽ lăn qua nhà nhỏ làm chả trứng. Maybe I should sleep over too??

lu_hehe
16-03-2010, 12:20 AM
Sh*t !


Hôm thứ 7, chạy nghênh ngang trên đường, lại cái thói quen tai hại lái 1 tay còn 1 tay lục iPod trong túi. Mò mẫm không thấy, thế là 1s quay lại nhìn. Mẹ nó, quay thẳng đầu lại thì đã thấy xe trượt trên bãi cỏ.

Guardrail trước mặt!

Quên đạp thắng, chỉ lo xoay tay lái sang 1 bên.

Không kịp.

Thậm chí không kịp để ý nghĩ về sống chết lướt qua đầu.

Tất cả, chỉ gói gọn trong một phần mười của giây.

Khốn nạn ~____~


Và... ẦM!

Chuyện gì tới cũng đã tới.

Mình gặp tai nạn xe cộ cũng được... để coi, 1, 2, 3, 4, 5 lần rồi, lỗi mình lỗi người đều có cả, cho nên cũng chẳng lạ gì cái tiếng ẦM đó nữa.

Cứ nghĩ là không đến nỗi, chắc chỉ móp một chút ngay đầu xe, nhưng linh tính bảo mình nên tìm chỗ tấp vào lề.

OK. Đèn chớp chớp báo hiệu cửa xe không đóng, seatbelt không gài. Và có mùi khen khét.

Mình dừng xe, lết ra ngoài, ôm cả cái túi xách. Dù sao cũng có bé Hyde và bé Kanna bên trong túi, lỡ xe mà có... cháy nổ cũng phải bảo vệ của cải cho an toàn. -____-''

Vòng ra bên phải của xe....

Đau tim.

Holy mother eff-er.

Cửa bay, dây điện đứt, nằm lỉa chỉa ra ngoài. Kính vẫn còn nguyên vẹn (nên khi ở trong xe mình mới không biết nó kinh dị đến thế).

Bấm điện thoại gọi ngay Auntie.

Sau đó gọi đến phở Hoàng thông báo đến trễ, ai dè chẳng có người bắt máy.

Rồi gọi cho Why...


Auntie đến, mình lái xe rùa rùa về nhà, thú thật chỉ muốn khóc vì ăn năn. Trên đường về chẳng biết đã xin lỗi Cameron biết bao nhiêu lần. Nếu không có Cam, có lẽ mình đã chết. Cam đau, mình xót xa.

Mỗi lần nghĩ đến Cam, tim mình đau nhói và mình chỉ muốn khóc. Cam dù sao cũng là người mình yêu. Tất nhiên chuyện này không thể nói với người lớn, họ sẽ cho rằng mình bị chập mạch đến mức đi lo cho một vật vô tri vô giác.

Cam KHÔNG HỀ vô tri vô giác. Cam đã luôn luôn bảo vệ mình. Cam thật sự có tình cảm như con người.



Sayonara, Cameron...

To me, you're more than just a friend, you're a sibling,
And a lover.
You were by my side, listening to me, sacrificing your eye, just to protect me...
I'll never ever forget.

Yet, I'm overwhelmed with the guilt I can never overcome--
The guilt of killing you...

Sayonara...


Cuối ngày OLD MAN trong chỗ làm lại chửi mình. Ông ta có vấn đề với gương mặt tươi cười của mình hay sao ấy, mà cũng có thể là có vấn đề thần kinh.


Mẹ nghe phong phanh vụ tai nạn.

Thấy mình cười cười hỉ hả: "Còn sống còn vui vẻ người chả sao cả, chỉ tiếc tiền sửa xe," mẹ lo quá hóa giận, gọi mình là "con khỉ gió". Mình vừa buồn cười vừa ăn năn.

Đã bảo là sám hối rồi mà.


Mẹ bảo năm nay là năm Dần, năm kỵ của mình, phải cẩn thận. Sao mà mê tín thế? Nếu là năm kỵ thì cho dù mình có nhốt bản thân trong nhà cũng không tránh khỏi tai họa, vd như sập mái, động đất hay trộm cướp chẳng hạn.

Mà nói về kỵ thì mình đã đọc đâu đó rằng Cam màu xám, mạng Kim, kỵ với mạng Mộc của mình, rằng mình hợp với xe màu xanh ngọc như Sara ấy. Xì, mê tín. Nếu vậy mình đi sơn Cam thành màu xanh là xong!

Chẳng lẽ, Cam màu xám cũng là một cái tội?

Không, tội là của mình, đi đường mà cứ ngơ ngơ. Nếu không có Cam, mình đã chết lâu rồi. -___-''


Mẹ bảo, "Con lo mà cười, ông K (Daddy) khóc nè!"

Nghe xong mình chỉ muốn chửi thề. Chửi mình chửi trời ấy, vì đã làm pp mm lo lắng đến mức này. "Well, I'm sorry" vốn không đủ để tạ tội.

But I'm really sorry, Mummy, Daddy, forgive me T^T


MK, KN, hè này ta đi kiếm việc làm, không nói nhiều. Ít nhất cũng phải đủ trả tiền sửa cửa xe!


P.S: Why không giữ lời hứa! Nhỏ bỏ mình đi trượt tuyết ở New Mexico với thằng cousin! Đã thế, mụ Thi lại còn khoe khoang rằng 11h đêm hôm nào nào đó đó Why gọi cho mụ, rủ mụ sang nhà ngủ cùng, bảo nếu mụ ngại đi xe thì Why sẽ sang chở cho.

Mình còn tưởng là mụ ta nói xạo. Không hề áy náy, vì mình vốn chẳng ưa mụ ta.

Rốt cuộc khi Why gọi mình hỏi thăm tình hình sức khỏe của mình sau tai nạn, mình đã chất vấn, và Why đã thú nhận là đúng, sau khi lầm bầm rằng mụ Thi sao nhiều chuyện đến thế.

Fine.

A và cô Hồng chọc mình, bảo rằng Why "phản bội" mình, "bỏ rơi" mình đi tìm tình yêu mới. Mình cũng cười cười hùa theo, trong đầu không ngừng nghĩ "Sao cái này nghe đồng tính và bệnh hoạn quá!"

Anyway, A, say that to yourself! You went to California this morning on spring break too, you meanie!


P.S': "Better not effing piss me off. I hate all copycats!" là cái signature của mình sáng thứ 7, sau khi mình vừa phát hiện ra có kẻ bắt chước X-P cực kỳ trắng trợn và trơ trẽn. Sorry, viết RPG và chơi RPG khác nhau, một trời một vực đấy nhé! Cho nên, đừng có bảo là ý tưởng về viết RPG là lấy từ khi chơi RPG! Lies! Đừng có bảo là không phải lấy từ X-P, vì viết RPG chỉ thịnh hành ở nước ngoài, ở VN ít gặp!

Lies! Lies! Lies!


P.S'': "Thái hậu 15t" của Trà Hoa Cúc khá thú vị.

lu_hehe
20-03-2010, 09:38 PM
Oh, Daddy, will you please just stop it!!!

I don't want to buy houses. I don't want to rent room from my friend's aunt's house. Thanks, but no, thanks.

I know you love me, you do not want me to feel sad, to be yelled at, ever. I understand it, so well. But you're overdoing it. I tried to talk you out of it, Daddy, I did try.

So please, just let me handle it. I'm not a kid anymore.


And Mummy, you too,

You always have a habit of distancing yourself from others, of treating everyone so fairly and squarely, that you can't accept their kindness. Must everything on Earth be converted into real, touchable materials? I understand that you would rather someone owing me than me owing people - it's your principle, I know. But I'm sorry I can't be that way.

I want to accept kindness. If I owe people their kindness, I will repay them with mine.

So please, just stop telling me what to do. I'm not a kid anymore.

lu_hehe
24-03-2010, 10:19 PM
I wanted to burst out crying.

This evening.

Cuz of the goddamn stupid project and the supposed cooperation which was nowhere to be found.

I know I have to give the people in my group a reason for my "absence" *even though I was sitting there, on a diff row, and nobody noticed. But I don't know what to say. I don't know if I should lie or tell the truth.

Which would be less awkward?

And, as stubborn as I am, I'm going to finish the proj by myself.


Es gave up on me, I think.

I knew everything she said was right.

Yet I couldn't do it.

There was a huge barrier in my heart that I've yet to cross.

I'm afraid to change.

And her words, they hurt.

Although I know, it wasn't intentional, and she was thinking of all the best for me.

I'm sorry.

I just can't.

Sorry.

It hurts.

It hurts.


And I began to sob.


I never have lots of tears to begin with.

All that went out were from frustration.

And they're...

Slowly drying...

By themselves...

lu_hehe
25-03-2010, 09:08 AM
Current mood: difficult to describe.

I am giddy. I feel funny. I giggled after receiving the homework back. There was a word "Lazy" marked at the last question.

Lazyyy??? I thought that was smart.

In the third question I'd already calculated <p^2>. To calculate <E> in the last question, I just used <p^2>/(2m), and I don't think it was wrong. Do they want me to copy down the horrifying integral or what??

Anyway, every time I feel this giddiness, it's like I'm just an observer... Like I'm watching another me doing things from a distance, and I feel detached.

I feel the emotions I normally don't feel in those specific situations.

And I still feel a tinge of sadness left from yesterday.

It's like... I'm out of Earth.

Sometimes I suspect that I'm an alien. O___O

Well, it's just a thought.

But that'd be so cool if it was true. :so_funny:

lu_hehe
06-04-2010, 07:25 AM
I'm bored. As bored as ever.

Nghe xong tóm tắt của Dice :D. Hình tượng nhân vật trong lòng hơi bị bẻ cong chút xíu, nhưng vẫn hy vọng tên sâu kia bớt lười chút (nếu không mình sẽ phải đợi đến 20 năm sau)....

'__'

'______'

Kiểm tra hơi bị tồi tệ. Nhưng ngạc nhiên một cái, đó là sự bàng quan của mình. Mình cảm thấy như không thể quan tâm đến bất kỳ chuyện gì trên đời này (giggle). Cũng có chút bất mãn với sự lãnh đạm của mình. Biết là phải chú ý, muốn chú ý, nên chú ý. Nhưng lại không thể.

Again, feeling detached.

'___'

lu_hehe
09-04-2010, 01:19 PM
Mẹ nó, xui xẻo =.=

Mất toi nó cái iPod.

Kanna, em yêu quý, ba hồn chín vía em ở đâu làm ơn bay lại với chị, cùng với cả thân xác em.

Chị không tin là đã quăng em xuống toilet, nếu thế thật thì UT đã gọi bộ phận làm thông cầu cống roài.

Cha mẹ đứa nào lượm được, trả lại cho ta, ta ngàn lần cúi lạy.

Nhược bằng không, ta rủa mười kiếp sau của mi biến thành cái kẹp tóc bị giẫm nát dưới gót giầy.

TT^TT

Cuộc đời thật là KN!!!!!

planetarium
15-04-2010, 07:29 AM
Dạo này cứ ngắm cẳng chân thiên hạ. Nhất là đùi con gái. Loại trắng đến mức thấy cả gân xanh ấy.

Mới sáng đã nóng muốn điên. Thằng khỉ nào trưng dụng cái thang máy, bấm mãi mà chẳng thấy mở ra. Làm ông đây phải vác mấy ký sách vở của laptop leo cầu thang từ tầng 1 đến tầng 4, muốn hộc xì dầu.

Máy thì xi cà lụi, mới mua mấy tháng mà đã giờ bắt đầu giở chứng đứng cái rụp. Chưng hửng.

Cuộc đời như trâu.

- -'

lu_hehe
21-04-2010, 09:58 AM
New email:


Environmental Health and Safety and the Office of the Vice President for University Operations want to remind you that Austin has a significant bat population. Bats are considered a high-rabies risk species and should never be touched.

If you find a live or dead bat in a building or a live bat outside that cannot fly, please call Environmental Health & Safety's Animal Make Safe program at xxx-BATS (xxxx).

Please remember to shut all windows and doors especially in the evening to help keep bats and other animals from getting into buildings.

>> Excuse me, did you just say "bats"???


--

Where to find inspirations:

1. Bathroom (25%)

2. Buses (20%)

3. Dreams (15%)

4. Sky (10%)

5. Movies, songs, novels, mangas, people (30%)

lu_hehe
22-04-2010, 08:51 AM
Giờ mới sực nhớ là chỉ còn vài tiếng nữa bà chị sẽ bay sang Úc. Cảm xúc đối với việc này: cực kỳ hỗn độn.

Có một chút mất mát. Mình không biết lần sau gặp lại bà hai này là lúc nào nữa. Mặc dù mình vẫn còn thấy muốn ói khi bà ấy hôn trán mình cái chóc hồi hè năm ngoái, trước khi mình quay lại chốn này.


Không hiểu sao từ sáng đến giờ cứ thấy bức bối khó chịu, như muốn điên lên. Đọc phải mấy cái fic toàn viết tắt, stereotypical, teeny-weeny, nhão nhão nhoét nhoét, con mắt mình cứ trừng ra như muốn rớt xuống đất =.=

Đọc xong tâm trạng càng tồi tệ.


Áp lực càng nhiều mình càng muốn buông rơi tất cả. Sao mọi thứ không rơi tự do đi nhỉ??

lu_hehe
29-04-2010, 01:17 PM
It's been so hot these days, I'm gonna burn into crisp!!!


Vẫn chưa quyết định mấy môn học tự chọn.

Vẫn tà tà từ từ trong lớp.

My future is so bleak. '____'


Sáng nay suýt cán phải một con chuột đã bị cán dẹp. Chạy ngang thôi mà cái mùi bay cả vào trong xe, làm mình xém ói chết. Nghĩ lại còn thấy kinh tởm. Ngửi phải chuột chết có bị dịch hạch không nhỉ?

Đang ở trên xe buýt thì nghe tụi đằng sau nói chuyện râm ran. Về chuyện người ta tính lên mà tài xế không dừng lại ("That is so rude! I'm gonna phone in and complain!"). Haizzz, tại vì người ta đến trễ đấy chứ. =.=

Nói về rudeness, chẳng phải lũ con gái đó rude hơn sao? Phàn nàn về người ta mà cứ oang oang cái mồm -___-''. Khi đã ngồi trên xe do người ta là đặt tính mạng mình vào tay người ta, bộ tụi nó không biết là khiến tài xế mất tập trung thì hậu quả sẽ kinh dị thế nào sao???

Mình vẫn chưa muốn chết mà. -__-''


Nói chung là mình rất ghét nghe những kẻ thiếu đầu óc như thế tỏ vẻ ta đây. Đó là lý do tại sao mình cần ipod như cá cần nước >____<

To shut out all those unwanted noises from the outside world!

lu_hehe
03-05-2010, 12:05 PM
I wish I wasn't bothered by those trivial things.

Feeling lost, so what? It's not like I belong to anywhere for a long time anyway. But I feel like I'm not needed, like I don't exist. Why would anything I say matter? No, they don't matter at all. They just don't care. Those who I thought were friends aren't really friends. They only think about themselves.

Well, I know I'm being selfish.

So I'll just bury those feelings deep down inside me, and leave the story at that. After all, who would want to continue such a half-a**ed story???


Haizz, the summer's heat is getting into me.

I get cranky for no reasons.

I have headache.

My inside feels uncomfortable.

The smell of people's sweats is unbearable, especially on buses. It is the devil's whisper that turns the summer into hell.

lu_hehe
05-05-2010, 05:51 PM
Haizzz...

I'm tired and I feel sick to the bones. I think I'm gonna leave this nick. But there are ties. KT, Alex, Doraemon and the message box. What to do?


After all, lucernes are frail. They can't even withstand a rainy day. Rain makes them reminisce the scope of the planets they've seen one autumn.

P.S: Dũng sĩ vừa diệt xong con quái vật có cánh bằng hai tờ khăn ăn!!! >____<

lu_hehe
06-05-2010, 04:43 AM
Tâm trạng hiện đang rất hỗn loạn sau khi đọc xong bản convert của Vị Ương Trầm Phù.

Was so frigging sad.

Mình giận nv nữ chính muốn điên luôn. Người đáng tin thì lại nghi ngờ, người đáng ngờ thì lại tin tưởng. Đêm qua nằm vật ra khóc vì cái cảnh Lưu Khải đến chết vẫn cố gắng túm lấy tay áo của Y Phòng, như có ý nói "Mẫu thân, tha thứ. Mẫu thân, tha thứ." Vậy mà nàng có tha không? Không. Đến khi hắn chết cũng chả nói nửa lời, làm hắn chết trong uất ức!

Honestly, that's her own son!!!

Người làm mẹ mà không biết, con trai của mình cho dù có nóng nảy, có hiếu chiến, có tính kế cũng sẽ bằng một cách nào đó thừa nhận, trong khi con gái mình mưu mô xảo quyệt, ngay cả em trai cũng giết, vậy mà không đề phòng.

Người làm chị, làm chủ mà không biết, lòng trung hiếu của Linh Tê là có thật, dẫn đến việc nàng ta tự sát, trong khi em gái mình không từ thủ đoạn, đánh lừa cả mình và chồng mình, vậy mà mắt nhắm mắt mở, để rồi phải tự hạ độc con trai nhỏ của mình để bảo vệ chính mình!

Thông minh cái gì chứ?? Toàn suy nghĩ bằng cái cẳng chân. Ngay cả lỗi lầm cũng kinh khủng hơn người thường. Là hai đứa con trai chết hay tì nữ chết hay Lưu Hằng bị bức ép, cũng là do bản thân nàng hại. Kiếp nạn của nàng là do tự nàng chuốc lấy. Ngu muội mù quáng!

Mình sai rồi, đáng lẽ không nên vote cho Y Phòng. Biết vậy vote cho NCXY. >____<

lu_hehe
11-05-2010, 09:29 PM
Haizzzz...

Thật mệt mỏi. Tâm trạng hỗn loạn. Mai thi HK mà giờ còn bình chân như vại. Và bao tử mình đang biểu tình trầm trọng.

Sắp chết đến nơi rồi. TT^TT


P.S: clip of Es dancing XD

lu_hehe
14-05-2010, 11:52 PM
Trải qua 21 tiếng đồng hồ (1 ngày trừ đi 3 tiếng ngủ), rốt cuộc mình cũng đã giải quyết xong Lãnh Cung Thái Tử Phi.


Buồn. Có chút luyến tiếc và thương cảm.

Nv yêu thích:

- Kỳ Hàn

- Long Diệp Vũ

- Minh Yên

- Mộ Dung Hách (Xá) Nguyệt

- Quân Linh


Nv mà mình vừa thích vừa oán (haizzz, cảm xúc hỗn độn):

- Phượng Ly Uyên

- Phượng Trữ Lan


Đọc phần đầu, cực ghét Phượng Trữ Lan. Đã mắng hắn "khốn nạn" đến nát mặt mỗi lần hiểu lầm thêm chồng chất. Đã suýt bật khóc cái đoạn hắn bức ép Long Y Hoàng phá thai bằng một chén kịch độc. Cứ nghĩ sau này mặc dù thế nào cũng không tha thứ cho hắn.

Ayzzz, rốt cuộc, qua khỏi màn hắn đốt đi thi thể của Khuynh Nhan thì lại thương cảm sự kiên nhẫn của hắn. Nhìn cách hắn nhìn thấu, chia sẻ, xoa dịu tâm sự của Y Hoàng, cách hắn sau bao hiểu lầm lại tin tưởng nàng vô điều kiện, hoặc chỉ đơn giản là ở bên cạnh nàng trầm mặc như tri kỷ, thì mình lại........

hic....

Nói chung đoạn sau, mặc dù đôi lúc lại mắng hắn nhu nhược, lại cứ mù quáng lụy tình vì Khuynh Nhan, nhưng vẫn là cực kỳ thích hắn XD

--

Về phần Phượng Ly Uyên.... haizzz.... Ban đầu mình muốn nàng bỏ trốn cùng hắn, mặc kệ nam chính ra sao thì ra, nhưng rồi kể từ cái đoạn hắn bắn tiễn chí mạng vào vai nàng, mình đã thất vọng kinh hoàng. Jealous much?

Đáng sợ cho một mối tình oan nghiệt.

Rất bực mình bởi phần sau, khi suốt cả trăm trang đều là nàng lưu luyến hắn không bỏ, nhu nhược yếu đuối lụy tình, chả thèm ghé mắt đến chồng mình, trong khi hắn suốt ngày quấn quít nữ nhân khác. Tuy cũng thấy hắn tội nghiệp, số phận cũng bi thương, từ đầu đến cuối trải qua biết bao sinh ly tử biệt với thân nhân, khi nhập cung lại bốn bề đề phòng kẻ địch, nhưng khó có thể tha thứ cho việc hắn biết yêu thương mà không biết tin tưởng.

Giống như một đứa trẻ khờ dại, nửa muốn giận nửa muốn thương (ayzz, second Bidam -___-'').

Điểm này thì hắn thua Trữ Lan xa lắm. Trữ Lan đã quyết thì chỉ biết đến một người, còn lại thì dùng thái độ băng lãnh đối đãi. Còn hắn, lúc nào cũng ôn nhu đa cảm, hắn đối xử tốt với tất cả, để rồi hại mất người mình yêu...

--

Cái chết của Mộ Dung Xá Nguyệt làm mình tức tưởi. Cứ như Lưu Khải bên VƯTP, đến chết hiểu lầm vẫn không được giải trừ. Cho dù trong lòng nàng cũng đã có tha thứ, nhưng lại không nói ra, để hắn chết đi mà vẫn nghĩ nàng hận.

Lúc đầu hắn tà ma ngoại đạo, năm lần bảy lượt sử dụng độc kế đối phó nàng, nhưng mà từ khi hắn bị bức ép phải mặc y phục cung nữ, mình bắt đầu thích hắn (cười ra nước mắt). Nam nhân ngốc, lần đầu biết yêu lại yêu nhầm yêu nữ.

Lại vì nàng mà sống dở chết dở, lây lất qua ngày. Đến khi chết, chỉ có thể lặp lại rằng "nhớ nàng, nhớ nàng....", làm mình đau ghê gớm. Lại nói, cao thượng làm chi? Di nguyện cuối cùng là nhờ người mỗi năm đem quà sinh nhật đến cho Kỳ Hàn, để nàng nghĩ hắn không có chết, mà đang sống rất vui vẻ.

Nàng rốt cuộc là kiếp nạn, là tai ương của hắn.

--

Minh Yên trầm lặng ít nói, trung thành quyết đoán, không để tư tình che mờ lý trí, là mẫu nhân vật mình ưa thích, không bàn cãi nhiều.

--

Long Diệp Vũ tà mị, càn rỡ, tuy có một quá khứ đau buồn. Hắn làm mình chết cười nhiều lúc.

--

Quân Linh si tình, tính cách cổ quái lại khiến mình nghĩ đến Merlin thay vì một hình mẫu vua chúa thông thường. ^^

--

Kỳ Hàn là một đứa bé thông minh đến đáng sợ. Mình thích cách Kỳ Hàn bình thường nha nha cười cười, không quấy không khóc, lại thích quấn lấy cổ người thân, đôi lúc lại phun ra những điều làm ai nấy đều bất ngờ. Đọc đến cuối, mình còn nghĩ Kỳ Hàn là do linh hồn gã thầy bói chuyển thế :so_funny:

planetarium
20-07-2010, 01:57 PM
Nhất định không ngồi cuối xe buýt nữa. Ghế gì mà nóng kinh. Có ngày cháy mông mất.