khói lam chiều
24-04-2009, 11:42 PM
giữa bóng tối anh ngồi đây, buồn khói thuốc
giữa những nỗi đau còn...
đang kêu than trong hồn anh cho đời xót xa,
vì nụ hôn còn thiết tha.
có những ham muốn thật to lớn, cũng có những sở thích thật nhỏ nhoi: bên ly cafe đen , nhìn làn khói thuốc bay mông lung , trong những buổi chiều vắng ...
http://www.nhaccuatui.com/m/R2OPi0ss_z
----------------------------------------------------------
Lần đầu tiên tôi cầm lấy điếu thuốc, cách đây khoảng... 8 năm. Vì lời thách đố của đứa bạn. Không cảm giác gì.
http://farm1.static.flickr.com/9/12976932_e0c51fd783.jpg?v=0
5 năm sau, tôi bắt đầu những chuyến đi dài dằng dặc, và ngày này tháng nọ nhợt nhạt tiếp nối nhau trôi qua trên chiếc xe máy và gót giày. Một buổi chiều mùa Đông, ở Đà Lạt. Tôi còn nhớ hôm đó tôi mặc đến 4 cái áo và 2 cái quần, đi như con gấu bông lù xù giữa phố. Những đám mây nặng trĩu xuống sát mặt Hồ Xuân Hương, sương mù trắng xóa hết những con đường. Tôi tạt vào một quán café, mong tìm chút hơi ấm, vì không quen chịu lạnh. Tay cứ cầm cái máy ảnh lên rồi lại bỏ xuống, run quá không chụp nổi. Ngoài phố, thỉnh thoảng có một vài người người trùm kín mít cúi đầu lặng lẽ bước vội qua những góc đường, ẩn hiện như bóng ma. Tôi cũng từng đến Đà Lạt nhiều lần trước đó, nhưng chưa bao giờ lạnh đến thế này. Quán chỉ kê có 4 bộ bàn ghế, tôi ngồi bàn sát cửa sổ kính, và 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi ngồi bàn góc trong. Ông ta nhẩn nha đốt thuốc. Mặt trời đầu môi ông cháy lên, đỏ rực. Tôi cứ nhìn trân trân cái đốm đỏ ấy, rồi bất giác quay sang kêu chủ quán cho 1 gói Con Mèo.
Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi cầm lại điếu thuốc. và thực sự tìm đến nó như một cầu cứu hơn là dùng nó để chứng tỏ mình. Ấm áp hơn hẳn, vừa vì khói, vừa vì có cảm giác điếu thuốc ấy đang cùng tôi cháy, cháy đến tận cùng nỗi cô đơn sâu hút trong lòng. Kể từ chiều ấy, thuốc lá trở thành một người bạn thiết, rong ruổi cùng tôi khắp các ngả đường.
2 năm sau, lần đầu tiên tôi nghe một người nói về khói thuốc, và nói rằng có thể đọc được tư tưởng của mình qua khói ấy. Tôi chỉ cười, không thắc mắc, không ngạc nhiên, không nghi hoặc. Tôi đọc thơ của người đó : Em níu khói ta buông mây - Đôi ta đứng giữa cuộc say mà cười... và nhận thấy một nỗi chua xót khôn tả cho chính tôi, cho những tháng ngày chìm trong khói thuốc, và những cơn say - một mình.
Từ đó, khói trở thành một ám ảnh đối với tôi. Dạy cho tôi biết nhiều điều, đồng thời cũng dạy rằng tôi là một kẻ không thực sự biết được điều gì cả. Khói dần dần tạc lại khuôn giọng dáng hình tôi, mà từ lâu, đã rất phôi phai. Nhịp thở trong tôi một lần nữa trỗi dậy, đi theo một hướng khác, nguyên thủy hơn, bản năng hơn, hoang dã hơn. Tôi dần gỡ bỏ những khuôn khổ, định kiến, những ước lệ, tiêu chuẩn... và tất cả những gì mà trước đây tôi đã khoác lên người như một thứ đồng phục để không bị loại trừ khỏi bầy đàn, để có thể tồn tại và đối phó với đời sống.
Và tôi cũng biết, dưới trời này trên đất này, một khi khói ấy tan đi, sẽ chẳng còn lại gì, kể cả tôi.
(Source: http://www.langven.com/forum/index.php?showtopic=4557&pid=113374&st=0&#entry113374)
-------------------------------------------------------------
Nửa đêm tỉnh dậy, lê bước lên phòng. Ngồi một mình trong bóng tối, bật một bản nhạc, châm điếu thuốc rít một hơi dài. Phả khói ra, khói thuốc bay bay... đưa điếu thuốc lên miệng thổi nhẹ, đóm thuốc vụt lóe lên, cháy sáng rồi lại lịm dần chìm vào với bóng đêm... lịm dần...
Có khi nào cuộc sống giống như điếu thuốc kia không nhỉ ? Không quá ngắn nhưng cũng chẳng đủ dài. Vụt chói sáng khi gió đến bên cạnh và rồi lại trầm xuống, lịm dần khi gió thoảng qua đi. Vài lần như vậy, điếu thuốc hết, điếu thuốc tàn, điếu thuốc chợt vỡ tan... Và kỷ niệm sẽ lại như làn khói, vụt bay lên rồi lại chìm vào quên lãng, như hư, như ảo và như... biến mất... khói thuốc tan...
(Source: http://au.blog.360.yahoo.com/blog-8dXR3_IncqMfScMFUpndHk4YiIA-?cq=1&p=3062)
giữa những nỗi đau còn...
đang kêu than trong hồn anh cho đời xót xa,
vì nụ hôn còn thiết tha.
có những ham muốn thật to lớn, cũng có những sở thích thật nhỏ nhoi: bên ly cafe đen , nhìn làn khói thuốc bay mông lung , trong những buổi chiều vắng ...
http://www.nhaccuatui.com/m/R2OPi0ss_z
----------------------------------------------------------
Lần đầu tiên tôi cầm lấy điếu thuốc, cách đây khoảng... 8 năm. Vì lời thách đố của đứa bạn. Không cảm giác gì.
http://farm1.static.flickr.com/9/12976932_e0c51fd783.jpg?v=0
5 năm sau, tôi bắt đầu những chuyến đi dài dằng dặc, và ngày này tháng nọ nhợt nhạt tiếp nối nhau trôi qua trên chiếc xe máy và gót giày. Một buổi chiều mùa Đông, ở Đà Lạt. Tôi còn nhớ hôm đó tôi mặc đến 4 cái áo và 2 cái quần, đi như con gấu bông lù xù giữa phố. Những đám mây nặng trĩu xuống sát mặt Hồ Xuân Hương, sương mù trắng xóa hết những con đường. Tôi tạt vào một quán café, mong tìm chút hơi ấm, vì không quen chịu lạnh. Tay cứ cầm cái máy ảnh lên rồi lại bỏ xuống, run quá không chụp nổi. Ngoài phố, thỉnh thoảng có một vài người người trùm kín mít cúi đầu lặng lẽ bước vội qua những góc đường, ẩn hiện như bóng ma. Tôi cũng từng đến Đà Lạt nhiều lần trước đó, nhưng chưa bao giờ lạnh đến thế này. Quán chỉ kê có 4 bộ bàn ghế, tôi ngồi bàn sát cửa sổ kính, và 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi ngồi bàn góc trong. Ông ta nhẩn nha đốt thuốc. Mặt trời đầu môi ông cháy lên, đỏ rực. Tôi cứ nhìn trân trân cái đốm đỏ ấy, rồi bất giác quay sang kêu chủ quán cho 1 gói Con Mèo.
Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi cầm lại điếu thuốc. và thực sự tìm đến nó như một cầu cứu hơn là dùng nó để chứng tỏ mình. Ấm áp hơn hẳn, vừa vì khói, vừa vì có cảm giác điếu thuốc ấy đang cùng tôi cháy, cháy đến tận cùng nỗi cô đơn sâu hút trong lòng. Kể từ chiều ấy, thuốc lá trở thành một người bạn thiết, rong ruổi cùng tôi khắp các ngả đường.
2 năm sau, lần đầu tiên tôi nghe một người nói về khói thuốc, và nói rằng có thể đọc được tư tưởng của mình qua khói ấy. Tôi chỉ cười, không thắc mắc, không ngạc nhiên, không nghi hoặc. Tôi đọc thơ của người đó : Em níu khói ta buông mây - Đôi ta đứng giữa cuộc say mà cười... và nhận thấy một nỗi chua xót khôn tả cho chính tôi, cho những tháng ngày chìm trong khói thuốc, và những cơn say - một mình.
Từ đó, khói trở thành một ám ảnh đối với tôi. Dạy cho tôi biết nhiều điều, đồng thời cũng dạy rằng tôi là một kẻ không thực sự biết được điều gì cả. Khói dần dần tạc lại khuôn giọng dáng hình tôi, mà từ lâu, đã rất phôi phai. Nhịp thở trong tôi một lần nữa trỗi dậy, đi theo một hướng khác, nguyên thủy hơn, bản năng hơn, hoang dã hơn. Tôi dần gỡ bỏ những khuôn khổ, định kiến, những ước lệ, tiêu chuẩn... và tất cả những gì mà trước đây tôi đã khoác lên người như một thứ đồng phục để không bị loại trừ khỏi bầy đàn, để có thể tồn tại và đối phó với đời sống.
Và tôi cũng biết, dưới trời này trên đất này, một khi khói ấy tan đi, sẽ chẳng còn lại gì, kể cả tôi.
(Source: http://www.langven.com/forum/index.php?showtopic=4557&pid=113374&st=0&#entry113374)
-------------------------------------------------------------
Nửa đêm tỉnh dậy, lê bước lên phòng. Ngồi một mình trong bóng tối, bật một bản nhạc, châm điếu thuốc rít một hơi dài. Phả khói ra, khói thuốc bay bay... đưa điếu thuốc lên miệng thổi nhẹ, đóm thuốc vụt lóe lên, cháy sáng rồi lại lịm dần chìm vào với bóng đêm... lịm dần...
Có khi nào cuộc sống giống như điếu thuốc kia không nhỉ ? Không quá ngắn nhưng cũng chẳng đủ dài. Vụt chói sáng khi gió đến bên cạnh và rồi lại trầm xuống, lịm dần khi gió thoảng qua đi. Vài lần như vậy, điếu thuốc hết, điếu thuốc tàn, điếu thuốc chợt vỡ tan... Và kỷ niệm sẽ lại như làn khói, vụt bay lên rồi lại chìm vào quên lãng, như hư, như ảo và như... biến mất... khói thuốc tan...
(Source: http://au.blog.360.yahoo.com/blog-8dXR3_IncqMfScMFUpndHk4YiIA-?cq=1&p=3062)