traitim_muathu_91
25-12-2008, 12:09 AM
ư..12 rồi!!
Hôm nay về, nhà lại cãi nhạuMình có ba mới,tưởng đó sẽ là hạnh phuc..ai ngờ.Người gây bất hoà ko ai khác chính là mẹ mình , có phải mẹ cũng không còn là mẹ của mình ngày trước.Ngày nào vác mặt về cũng : lo mà học đi , 1 là thi quân đội ,2 là công an. Mình là con gái mà , đến cả chuyện thi DH cũng ko cho mình có quyền tự do , 17t mà đến cả chuyện mình thích ai cũng xen vao. Cứ khen người này chê người nọ , mẹ chưa bao giờ quan tâm mình nghĩ j`, làm j`,và hiểu j`.Trong mẹ mình luôn là cái bóng.Biết mẹ sinh mình ra, kì vọng nhiều.Nhưng mẹ ơi mẹ có hiểu con không , mẹ đã làm dc hết cho con chưa mà sao lúc nào mẹ cũng yêu cầu con phải thế này thế nọ.Hễ con thua điểm đứa nào trong lớp là y như rằng hôm đó về ko nuốt nổi cơm. Mẹ đừng trách con khi con trốn chạy tất cả....Mẹ bảo con ko ra j`, ko biết thương bố mẹ.Nhưng mẹ ạ !Ước mơ của con là trở thành tiếp viên hàng không. Con sẽ học dù cho mẹ có phản đối, mẹ không nuôi con thì con vẫn cứ học.
Còn em con, mẹ làm 1 cái hợp đồng ra đó, bảo con dạy nó học, mẹ trả lương, mẹ nói với cái giọng vô trách nhiệm ấy, mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ phiến diện, con học 12. Nhiều đêm thức khuya ôn bài mẹ cũng ko hỏi , những ngày thi học kì con bị cúm nặng, lúc vô phòng thi con vừa làm bài vừa quẹt mũi, về nhà mẹ cũng ko hỏi con làm dc bài ko.cái lúc ấy, con mệt đến nỗi ko hiểu đề nói j`. Con làm toán chỉ dc 7,5. Con cũng buồn lằm chự
Mẹ cứ bảo, con người ta học dc, mình cũng học dc, cái sự học đâu phải giản đơn.
Mẹ thấy đó, con đâu dám xin mẹ đi học thêm vì con sợ mẹ tốn tiền, con học ko quan trọng điểm, con học vì con biết con học như thế nạo
Bạn bè rủ nhau đi chơi còn con ko dám vì sợ mẹ lo, mẹ nghị Thế mà chưa j` mẹ đã la con là đú đởn, học đọi Mẹ ak`! có khi nào con đi đến 10h mà chưa về chưa.Con đi cũng chỉ toàn đi dạo hay lang thang ,chưa 1 lần dám xin mẹ đi xa.cả đời con cũng ko dám dắt bạn về nhà ăn bữa cơm. thoại hết tiền nhiều khi con cũng ngại ko muốn xin. Mẹ lại hay la con phá.áo quần mặc chưa j` đã ngắn , vì con lớn mà me.........
Con buồn nhiều thứ lắm , mẹ luôn nói với con bằng 1 cái giọng bất cần. Họ hàng mình mẹ nhìn xem, hở tý ko biết j` cũng kéo nhau đến nói này nói nọ, xếch mé đủ đường. Con còn tôn trọng lắm con mới ko nói lại. Họ nhìn con họ xem đã dc 1 phần 10 con mẹ chưa. Sáng nay lúc đi học về nghe tin , con thấy bức xúc thay cho em con. 4 điểm toán thì sao , sao mẹ ko động viên nó , nó là con trai, tự trọng lớn , mà hở tý cứ mấy ông bác bà dì kéo nhau đến nói đểu, hỏi sao nó không giận chứ. Nó đi học, thua kém bè bạn nó cũng bùn mạ Nhưng con vẫn sẽ ko học quân đội ,con sẽ thực hiện ước mơ của con.Con ko tin, mẹ bảo con người ta học dc con mình cũng học dc, bây giờ con ng` ta làm dc thỳ con cũng làm dc.
Hôm nay về, nhà lại cãi nhạuMình có ba mới,tưởng đó sẽ là hạnh phuc..ai ngờ.Người gây bất hoà ko ai khác chính là mẹ mình , có phải mẹ cũng không còn là mẹ của mình ngày trước.Ngày nào vác mặt về cũng : lo mà học đi , 1 là thi quân đội ,2 là công an. Mình là con gái mà , đến cả chuyện thi DH cũng ko cho mình có quyền tự do , 17t mà đến cả chuyện mình thích ai cũng xen vao. Cứ khen người này chê người nọ , mẹ chưa bao giờ quan tâm mình nghĩ j`, làm j`,và hiểu j`.Trong mẹ mình luôn là cái bóng.Biết mẹ sinh mình ra, kì vọng nhiều.Nhưng mẹ ơi mẹ có hiểu con không , mẹ đã làm dc hết cho con chưa mà sao lúc nào mẹ cũng yêu cầu con phải thế này thế nọ.Hễ con thua điểm đứa nào trong lớp là y như rằng hôm đó về ko nuốt nổi cơm. Mẹ đừng trách con khi con trốn chạy tất cả....Mẹ bảo con ko ra j`, ko biết thương bố mẹ.Nhưng mẹ ạ !Ước mơ của con là trở thành tiếp viên hàng không. Con sẽ học dù cho mẹ có phản đối, mẹ không nuôi con thì con vẫn cứ học.
Còn em con, mẹ làm 1 cái hợp đồng ra đó, bảo con dạy nó học, mẹ trả lương, mẹ nói với cái giọng vô trách nhiệm ấy, mẹ lúc nào cũng chỉ nghĩ phiến diện, con học 12. Nhiều đêm thức khuya ôn bài mẹ cũng ko hỏi , những ngày thi học kì con bị cúm nặng, lúc vô phòng thi con vừa làm bài vừa quẹt mũi, về nhà mẹ cũng ko hỏi con làm dc bài ko.cái lúc ấy, con mệt đến nỗi ko hiểu đề nói j`. Con làm toán chỉ dc 7,5. Con cũng buồn lằm chự
Mẹ cứ bảo, con người ta học dc, mình cũng học dc, cái sự học đâu phải giản đơn.
Mẹ thấy đó, con đâu dám xin mẹ đi học thêm vì con sợ mẹ tốn tiền, con học ko quan trọng điểm, con học vì con biết con học như thế nạo
Bạn bè rủ nhau đi chơi còn con ko dám vì sợ mẹ lo, mẹ nghị Thế mà chưa j` mẹ đã la con là đú đởn, học đọi Mẹ ak`! có khi nào con đi đến 10h mà chưa về chưa.Con đi cũng chỉ toàn đi dạo hay lang thang ,chưa 1 lần dám xin mẹ đi xa.cả đời con cũng ko dám dắt bạn về nhà ăn bữa cơm. thoại hết tiền nhiều khi con cũng ngại ko muốn xin. Mẹ lại hay la con phá.áo quần mặc chưa j` đã ngắn , vì con lớn mà me.........
Con buồn nhiều thứ lắm , mẹ luôn nói với con bằng 1 cái giọng bất cần. Họ hàng mình mẹ nhìn xem, hở tý ko biết j` cũng kéo nhau đến nói này nói nọ, xếch mé đủ đường. Con còn tôn trọng lắm con mới ko nói lại. Họ nhìn con họ xem đã dc 1 phần 10 con mẹ chưa. Sáng nay lúc đi học về nghe tin , con thấy bức xúc thay cho em con. 4 điểm toán thì sao , sao mẹ ko động viên nó , nó là con trai, tự trọng lớn , mà hở tý cứ mấy ông bác bà dì kéo nhau đến nói đểu, hỏi sao nó không giận chứ. Nó đi học, thua kém bè bạn nó cũng bùn mạ Nhưng con vẫn sẽ ko học quân đội ,con sẽ thực hiện ước mơ của con.Con ko tin, mẹ bảo con người ta học dc con mình cũng học dc, bây giờ con ng` ta làm dc thỳ con cũng làm dc.