YIM Nucuoidze35
15-10-2008, 04:27 AM
Giọt Mưa Thu ( Vạn Cổ Sầu ) - Ánh Tuyết
http://hhtmusic.net/Data/nucuoidze/NhacViet/04_AnhTuyet_GiotMuaThu_DangThePhong.wma
Đặng Thế Phong. Lời :Bùi Công Kỳ
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu
Ai khóc ai than hờ!
Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành
như nhủ trời xanh
Gió ngừng đi
mưa buồn chi
cho cõi lòng lâm ly
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời
chân buông mau
dương thế bao la sầu
Người mong mây tan cho gió hiu hiu lạnh
mây ngỏ trời xanh
chắc gì vui
mưa còn rơi
bao kiếp sầu ta nguôi
Gió xa xôi vẫn về
Mưa giăng mù lê thê
Đến bao năm nữa trời ...
... Vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu
Con Thuyền Không Bến - Cao Thái Sơn , Tùng Dương
http://hhtmusic.net/Data/nucuoidze/NhacViet/Con thuyen khong ben - Cao Thai Son - Tung Duong.wma
Đặng Thế Phong ( 1918 - 1942 )
Nghe Gió Thoảng Mơ Hồ Trong Mưa Thu.....
Nắng lên xanh trước ngôi nhà số 9 phố Hàng Đồng. Những con đường ở Nam Định nhỏ, hẹp nhưng kiến trúc ở đây tạo nên một không khí cổ kính, thân mật. Ngôi nhà này có 2 cửa sổ lớn và 28 cửa sổ , nhìn vào bên trong người ta thấy chưng bày sập gụ, câu đối, hoành phi, tủ chè, chậu sứ Giang Tây, tràng kỷ .... và lúc ấy ngoài hiên có chàng thanh niên mặc complet trắng đang nhẫn nại... bổ củi mặc dù trong bụng đang đói meo ! Ai đi ngang qua cũng tấm tắc khen. Người đó là Đặng Thế Phong sinh ra trong một gia đình thường thường bậc trung ở Nam Định , con trai của ông Đặng Thế Hiển làm thông phán ở Sở Trước bạ. Cha mất sớm, tài sản để lại là hộp bánh bích - quy đựng đầy vàng lá hiệu Kim Thành . Mẹ buôn bán cau khô bị thua lỗ, lại bị khách hàng giật nợ nên từ đó gia đình lâm vào cảnh nghèo túng. Chàng có khuôn mặt tươi tắn , môi đỏ như son và nổi tiếng là người hát hay và chơi guitare , accordéon tuyệt vời nên không ít người mê đắm . Trong gia đình , chàng thân nhất với chị gái là Bạch Tuyết, không có chuyện gì mà chàng giấu giếm chị .
Do hoàn cảnh gia đình đang học năm thứ hai trường Paul Doumer ( tương đương lớp 7 bây giờ ), Đặng Thế Phong nghỉ học và lên Hà Nội ghi tên học trường Beaux Arts ( Mỹ thuật Hà Nội ). Tại đây, ông bắt đầu sáng tác và cộng tác với báo Học Sinh của nhà văn trinh thám Phạm Cao Củng . Trong thời gian này, học ở Trường Mỹ Thuật , có lần chàng vẽ một cây cổ thụ nhưng trơ trụi không một chiếc lá , thầy Tarrdieu nhận xét : " Cậu vẽ đẹp lắm. Nhưng lại buồn quá . Tôi e số của cậu không thọ ". Lời tiên tri ấy về sau đúng với số phận của Đặng Thế Phong .
Khi lên chốn " ba sáu phố phường " vừa kiếm sống vừa đi học, chàng cùng người bạn thân là Vũ Đức Toa cùng trọ ở nhà số 16 Tô Lịch. Hằng ngày, họ thường đi ngang qua ngôi nhà số 63 Hàng Bông đang bày bán chăn gối, đệm cưới . Nơi ấy có nhan sắc đang độ tròn trăng với cái tên nghe rất dễ có cảm tình : Bạch Yến . Da nàng trắng nõn như trứng gà bóc, tóc búi lơi, hay mặc áo dài màu hoàng yến và thích đọc truyện của nhóm Tự Lực văn đoàn . Đi ngang qua lại nơi ấy nhiều lần, chàng thường kín đáo liếc mắt nhìn vào với biết bao hồi hộp . Làm thế nào để bày tỏ tình cảm với nàng?? Sau nhiều đêm thao thức suy nghĩ , chàng quyết định giả vờ vào tiệm mua chăn để " tiếp cận " với người đẹp . Lúc chạm mặt, giấu đi sự lúng túng, chàng mạnh dạn trao tận tay nàng lá thư tình đầu tiên viết bằng màu mực tím phảng phất mùi nước hoa . Trái tim chàng đang đập những nhịp khác thường . Chao ôi ! Nàng nhẹ nhàng đưa tay nhận lá thư tình. Chàng thở phào nhẹ nhõm....
Ngày nọ, chàng trở về Nam Định hớn hở báo tin vui cho chị Bạch Tuyết với biết bao hào hứng :
- Này chị xem ! Con gái ngày nay gớm thật ! Dám viết thư cho con trai !
Người chị tinh ý thấy trong mắt em trai long lanh một niềm vui, một hạnh phúc .... Sau đó, Bạch Yến trở thành người thân trong gia đình . Từ Hà Nội thỉnh thoảng nàng theo Đặng Thế Phong về Nam Định . Biết được mối tình này, ai cũng thầm khen đôi lứa xứng đôi. Dù đang ngây ngất trong tình đầu, nhưng đầu năm 1941, chàng lại nổi máu giang hồ . Chàng cùng người chú họ - kém mình 2 tuổi là Nguyễn Trường Thọ - Phiêu lưu sang tận Cao Miên. Đi để mà đi chứ không có mục đích rõ rệt . Sang xứ người, chàng mở lớp dạy nhạc sống lay lắt . Nổi nhớ Bạch Yến vẫn quay quắt trong tâm trí chàng . Những tháng ngày lênh đênh này đã tạo ra cảm hứng để chàng viết kiệt tác Con Thuyền Không Bến : " Đêm nay thu sang cùng heo mây . Đêm nay sương lam mờ chân mây . Thuyền ai lờ lững trôi suôi dòng . Như nhớ thương ai chùng tơ lòng ... ". Cuối cùng, chịu hết nổi cả hai phải tìm đường về. Trong túi không còn 1 xu, hai chú cháu phải bán Brillantine giả làm thuốc cao để có tiền hồi hương . Vào thời gian này, Đặng Thế Phong bắt đầu nhuốm bệnh lao - một căn bệnh được xem là nan y của thời đó . Ca khúc Con Thuyền Không Bến được phổ biến rộng rãi . Nhưng phải đợi đến lúc nó được công diễn tại Nhà Hát Lớn Hà Nội thì danh tiếng Đặng Thế Phong mới nổi như cồn ! Ngồi bên cạnh người yêu trong nhà hát , Bạch Yến sung sướng đến ứa nước mắt .
Ông trời thật oái ăm . Lúc này, Đặng Thế Phong đã bệnh nặng . Thời gian đầu, chàng dưỡng bệnh ở trại hoa Ngọc Hà với sự chăm sóc chu đáo của gia đình và của Bạch Yến . Tại đây, trong những ngày thu ảm đạm, tê tái với ý thức khao khát sự sống đến mãnh liệt như bất lực, chàng đã viết ca khúc bất hủ Vạn Cổ Sầu : " Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi . Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi . Nghe gió thoảng mơ hồ trong sương thu . Ai khóc ai than thở ? Vài con chim non , chim chiếp trên cành như nhủ trời xanh : Gió ngừng đi, mưa buồn chi cho cõi lòng lâm ly ...." . Có giai thoại cho rằng , sau lúc thổ huyết, chàng đã lấy máu để viết nên ca khúc này ! Người đầu tiên nghe Vạn Cổ Sầu qua giọng ca mệt mỏi yếu ớt của chàng chính là Bạch Yến . Về sau, các bạn của chàng thấy tựa u sầu quá nên mới đề nghị đổi thành Giọt Mưa Thu .
Nằm ở đây một thời gian, chàng chuyển về dưỡng bệnh ở phố Hàng Than, rồi sau đó phải vào nhà thương Cống Vọng nhưng bệnh ngày càng trầm trọng hơn . Nếu nữ sĩ Mai Đình bất chấp dư luận, bất chấp căn bệnh nan y để săn sóc thi sĩ Hàn Mặc Tử trong những ngày cuối đời thì Bạch Yến đối với Đặng Thế Phong cũng vậy . Nàng tỏ ra hết sức lo lắng cho sức khoẻ của chàng bằng tình cảm của một người vợ chưa cưới . Cuối cùng, biết chàng khó thoát khỏi lưỡi hái tử thần nên Bạch Yến và ông anh rể đã đưa chàng về Nam Định . Từ đó, không chủ nhật nào mà nàng không đón xe từ Hà Nội về Nam Định để săn sóc cho chàng .
Trong những ngày cuối đời , chàng thường ngồi tựa lưng vào tường, cầm đàn guitare dạo bản Khúc Nhạc Chiều của Subert . Một ngày thu ảm đạm, vừa dạo xong ca khúc này chàng nằm vật xuống giường và khép mắt . Vĩnh viễn từ bỏ trần gian này . Đó là ngày 2 tháng 8 năm Nhâm Ngọ ( 1942 ). Chàng mất lúc mới 24 tuổi - xấp xỉ tuổi thọ của Vũ Trọng Phụng , Hàn Mặc Tử, Hoàng Qúy .... sau khi để lại cho đời những tác phẩm âm nhạc bất tử : Con Thuyền Không Bến, Giọt Mưa Thu .....
Tài Liệu Tham Khảo :
Almanach chào thế kỷ 21 - Nhiều tác giả - NXB Văn Hoá Thông Tin - 1999 ; Kiến thức ngày nay số ra ngày 1 tháng Tám 1990
http://hhtmusic.net/Data/nucuoidze/NhacViet/04_AnhTuyet_GiotMuaThu_DangThePhong.wma
Đặng Thế Phong. Lời :Bùi Công Kỳ
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu
Ai khóc ai than hờ!
Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành
như nhủ trời xanh
Gió ngừng đi
mưa buồn chi
cho cõi lòng lâm ly
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nở thương đời
chân buông mau
dương thế bao la sầu
Người mong mây tan cho gió hiu hiu lạnh
mây ngỏ trời xanh
chắc gì vui
mưa còn rơi
bao kiếp sầu ta nguôi
Gió xa xôi vẫn về
Mưa giăng mù lê thê
Đến bao năm nữa trời ...
... Vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu
Con Thuyền Không Bến - Cao Thái Sơn , Tùng Dương
http://hhtmusic.net/Data/nucuoidze/NhacViet/Con thuyen khong ben - Cao Thai Son - Tung Duong.wma
Đặng Thế Phong ( 1918 - 1942 )
Nghe Gió Thoảng Mơ Hồ Trong Mưa Thu.....
Nắng lên xanh trước ngôi nhà số 9 phố Hàng Đồng. Những con đường ở Nam Định nhỏ, hẹp nhưng kiến trúc ở đây tạo nên một không khí cổ kính, thân mật. Ngôi nhà này có 2 cửa sổ lớn và 28 cửa sổ , nhìn vào bên trong người ta thấy chưng bày sập gụ, câu đối, hoành phi, tủ chè, chậu sứ Giang Tây, tràng kỷ .... và lúc ấy ngoài hiên có chàng thanh niên mặc complet trắng đang nhẫn nại... bổ củi mặc dù trong bụng đang đói meo ! Ai đi ngang qua cũng tấm tắc khen. Người đó là Đặng Thế Phong sinh ra trong một gia đình thường thường bậc trung ở Nam Định , con trai của ông Đặng Thế Hiển làm thông phán ở Sở Trước bạ. Cha mất sớm, tài sản để lại là hộp bánh bích - quy đựng đầy vàng lá hiệu Kim Thành . Mẹ buôn bán cau khô bị thua lỗ, lại bị khách hàng giật nợ nên từ đó gia đình lâm vào cảnh nghèo túng. Chàng có khuôn mặt tươi tắn , môi đỏ như son và nổi tiếng là người hát hay và chơi guitare , accordéon tuyệt vời nên không ít người mê đắm . Trong gia đình , chàng thân nhất với chị gái là Bạch Tuyết, không có chuyện gì mà chàng giấu giếm chị .
Do hoàn cảnh gia đình đang học năm thứ hai trường Paul Doumer ( tương đương lớp 7 bây giờ ), Đặng Thế Phong nghỉ học và lên Hà Nội ghi tên học trường Beaux Arts ( Mỹ thuật Hà Nội ). Tại đây, ông bắt đầu sáng tác và cộng tác với báo Học Sinh của nhà văn trinh thám Phạm Cao Củng . Trong thời gian này, học ở Trường Mỹ Thuật , có lần chàng vẽ một cây cổ thụ nhưng trơ trụi không một chiếc lá , thầy Tarrdieu nhận xét : " Cậu vẽ đẹp lắm. Nhưng lại buồn quá . Tôi e số của cậu không thọ ". Lời tiên tri ấy về sau đúng với số phận của Đặng Thế Phong .
Khi lên chốn " ba sáu phố phường " vừa kiếm sống vừa đi học, chàng cùng người bạn thân là Vũ Đức Toa cùng trọ ở nhà số 16 Tô Lịch. Hằng ngày, họ thường đi ngang qua ngôi nhà số 63 Hàng Bông đang bày bán chăn gối, đệm cưới . Nơi ấy có nhan sắc đang độ tròn trăng với cái tên nghe rất dễ có cảm tình : Bạch Yến . Da nàng trắng nõn như trứng gà bóc, tóc búi lơi, hay mặc áo dài màu hoàng yến và thích đọc truyện của nhóm Tự Lực văn đoàn . Đi ngang qua lại nơi ấy nhiều lần, chàng thường kín đáo liếc mắt nhìn vào với biết bao hồi hộp . Làm thế nào để bày tỏ tình cảm với nàng?? Sau nhiều đêm thao thức suy nghĩ , chàng quyết định giả vờ vào tiệm mua chăn để " tiếp cận " với người đẹp . Lúc chạm mặt, giấu đi sự lúng túng, chàng mạnh dạn trao tận tay nàng lá thư tình đầu tiên viết bằng màu mực tím phảng phất mùi nước hoa . Trái tim chàng đang đập những nhịp khác thường . Chao ôi ! Nàng nhẹ nhàng đưa tay nhận lá thư tình. Chàng thở phào nhẹ nhõm....
Ngày nọ, chàng trở về Nam Định hớn hở báo tin vui cho chị Bạch Tuyết với biết bao hào hứng :
- Này chị xem ! Con gái ngày nay gớm thật ! Dám viết thư cho con trai !
Người chị tinh ý thấy trong mắt em trai long lanh một niềm vui, một hạnh phúc .... Sau đó, Bạch Yến trở thành người thân trong gia đình . Từ Hà Nội thỉnh thoảng nàng theo Đặng Thế Phong về Nam Định . Biết được mối tình này, ai cũng thầm khen đôi lứa xứng đôi. Dù đang ngây ngất trong tình đầu, nhưng đầu năm 1941, chàng lại nổi máu giang hồ . Chàng cùng người chú họ - kém mình 2 tuổi là Nguyễn Trường Thọ - Phiêu lưu sang tận Cao Miên. Đi để mà đi chứ không có mục đích rõ rệt . Sang xứ người, chàng mở lớp dạy nhạc sống lay lắt . Nổi nhớ Bạch Yến vẫn quay quắt trong tâm trí chàng . Những tháng ngày lênh đênh này đã tạo ra cảm hứng để chàng viết kiệt tác Con Thuyền Không Bến : " Đêm nay thu sang cùng heo mây . Đêm nay sương lam mờ chân mây . Thuyền ai lờ lững trôi suôi dòng . Như nhớ thương ai chùng tơ lòng ... ". Cuối cùng, chịu hết nổi cả hai phải tìm đường về. Trong túi không còn 1 xu, hai chú cháu phải bán Brillantine giả làm thuốc cao để có tiền hồi hương . Vào thời gian này, Đặng Thế Phong bắt đầu nhuốm bệnh lao - một căn bệnh được xem là nan y của thời đó . Ca khúc Con Thuyền Không Bến được phổ biến rộng rãi . Nhưng phải đợi đến lúc nó được công diễn tại Nhà Hát Lớn Hà Nội thì danh tiếng Đặng Thế Phong mới nổi như cồn ! Ngồi bên cạnh người yêu trong nhà hát , Bạch Yến sung sướng đến ứa nước mắt .
Ông trời thật oái ăm . Lúc này, Đặng Thế Phong đã bệnh nặng . Thời gian đầu, chàng dưỡng bệnh ở trại hoa Ngọc Hà với sự chăm sóc chu đáo của gia đình và của Bạch Yến . Tại đây, trong những ngày thu ảm đạm, tê tái với ý thức khao khát sự sống đến mãnh liệt như bất lực, chàng đã viết ca khúc bất hủ Vạn Cổ Sầu : " Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi . Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi . Nghe gió thoảng mơ hồ trong sương thu . Ai khóc ai than thở ? Vài con chim non , chim chiếp trên cành như nhủ trời xanh : Gió ngừng đi, mưa buồn chi cho cõi lòng lâm ly ...." . Có giai thoại cho rằng , sau lúc thổ huyết, chàng đã lấy máu để viết nên ca khúc này ! Người đầu tiên nghe Vạn Cổ Sầu qua giọng ca mệt mỏi yếu ớt của chàng chính là Bạch Yến . Về sau, các bạn của chàng thấy tựa u sầu quá nên mới đề nghị đổi thành Giọt Mưa Thu .
Nằm ở đây một thời gian, chàng chuyển về dưỡng bệnh ở phố Hàng Than, rồi sau đó phải vào nhà thương Cống Vọng nhưng bệnh ngày càng trầm trọng hơn . Nếu nữ sĩ Mai Đình bất chấp dư luận, bất chấp căn bệnh nan y để săn sóc thi sĩ Hàn Mặc Tử trong những ngày cuối đời thì Bạch Yến đối với Đặng Thế Phong cũng vậy . Nàng tỏ ra hết sức lo lắng cho sức khoẻ của chàng bằng tình cảm của một người vợ chưa cưới . Cuối cùng, biết chàng khó thoát khỏi lưỡi hái tử thần nên Bạch Yến và ông anh rể đã đưa chàng về Nam Định . Từ đó, không chủ nhật nào mà nàng không đón xe từ Hà Nội về Nam Định để săn sóc cho chàng .
Trong những ngày cuối đời , chàng thường ngồi tựa lưng vào tường, cầm đàn guitare dạo bản Khúc Nhạc Chiều của Subert . Một ngày thu ảm đạm, vừa dạo xong ca khúc này chàng nằm vật xuống giường và khép mắt . Vĩnh viễn từ bỏ trần gian này . Đó là ngày 2 tháng 8 năm Nhâm Ngọ ( 1942 ). Chàng mất lúc mới 24 tuổi - xấp xỉ tuổi thọ của Vũ Trọng Phụng , Hàn Mặc Tử, Hoàng Qúy .... sau khi để lại cho đời những tác phẩm âm nhạc bất tử : Con Thuyền Không Bến, Giọt Mưa Thu .....
Tài Liệu Tham Khảo :
Almanach chào thế kỷ 21 - Nhiều tác giả - NXB Văn Hoá Thông Tin - 1999 ; Kiến thức ngày nay số ra ngày 1 tháng Tám 1990