PeNy
05-09-2008, 08:25 PM
Gửi H !!
Đầu thư D mong H hãy đọc hết lá thư này , D bít H ko muốn nói chuyện hay dính dáng gì với D. D mong H hãy hiểu cho D. Đã 2 tháng hơn, H chắc đã quên nỗi đau mà D đã gây ra cho H. Nhưng mà thật lòng D rất yêu H. Chỉ vì lúc đó D phải chịu sức ép của bản thân mình. Phải chia tay với H, ngày đó D đã cố làm cho mình ko rơi nước mắt. Chia tay H, D phải đấu tranh tư tưởng , phải cố dặn lòng mình , không thể khóc D khóc thì H sẽ bít D chia tay H không phải vì D đã quen ai khác mà là vì gia đình biết H và D quen nhau. Ngăn cấm , bắt D phải xa H mãi mãi.
Trước những ngày ta còn quen nhau , và đang yêu nhau thật hạnh phúc , nhưng có lẽ điềm không lành đến với D. Món quà H tặng D bị vỡ từng mảnh. Lúc đó D nghĩ chỉ do sơ ý thui. Nhưng D ko ngờ , đó thật ra là điềm ko tốt. Rùi chúng ta xa nhau , 1 nỗi đau mà D phải gánh chịu nhưng D ko dám nói với H. D ngậm nỗi đau chôn sâu vào tim của D.
Lúc đó nếu nói cho H thì D được gì đâu có vui vẻ gì mà thấy H buồn D càng đau thêm. Thà mình D đau vậy.
Bây giờ thì H và D học 2 lớp khác nhau. D thì học trên lầu H thì học dưới tầng trệt. Vẫn gần nhau thế đấy. Chẳng lẽ chúng ta lại có duyên đến thế sao H.
H với D mang cho D tất cả những gì mà đẹp nhất của cuộc sống này cho D. Món quà H tặng D chính là 1 sợi dây chuyền mà D mơ ước bấy lâu nay,đó là sợi dây có hình trái tim. H chính tay đeo nó cho D,giây phút đó đối với D thật là ngọt ngào và lãng mạng. Tất cả nhũng gì mà D cần nhất H đều cho D. H có bít H quan trọng trong cuộc đời D lắm ko H.
Trong con đường này nếu không có H , D sẽ ra sao.
Có H cùng bước chung trên môi D sẽ luôn nở nụ cười.
Lá thư này D biết rằng H sẽ đọc hết và hiểu cho D , D không phải ích kỉ không cho H biết mà là mong H của D luôn nở trên môi nụ cười.
Gửi người D luôn yêu và sẽ mãi mải yêu.
£ove H ƒorever !!! :hug:
Đầu thư D mong H hãy đọc hết lá thư này , D bít H ko muốn nói chuyện hay dính dáng gì với D. D mong H hãy hiểu cho D. Đã 2 tháng hơn, H chắc đã quên nỗi đau mà D đã gây ra cho H. Nhưng mà thật lòng D rất yêu H. Chỉ vì lúc đó D phải chịu sức ép của bản thân mình. Phải chia tay với H, ngày đó D đã cố làm cho mình ko rơi nước mắt. Chia tay H, D phải đấu tranh tư tưởng , phải cố dặn lòng mình , không thể khóc D khóc thì H sẽ bít D chia tay H không phải vì D đã quen ai khác mà là vì gia đình biết H và D quen nhau. Ngăn cấm , bắt D phải xa H mãi mãi.
Trước những ngày ta còn quen nhau , và đang yêu nhau thật hạnh phúc , nhưng có lẽ điềm không lành đến với D. Món quà H tặng D bị vỡ từng mảnh. Lúc đó D nghĩ chỉ do sơ ý thui. Nhưng D ko ngờ , đó thật ra là điềm ko tốt. Rùi chúng ta xa nhau , 1 nỗi đau mà D phải gánh chịu nhưng D ko dám nói với H. D ngậm nỗi đau chôn sâu vào tim của D.
Lúc đó nếu nói cho H thì D được gì đâu có vui vẻ gì mà thấy H buồn D càng đau thêm. Thà mình D đau vậy.
Bây giờ thì H và D học 2 lớp khác nhau. D thì học trên lầu H thì học dưới tầng trệt. Vẫn gần nhau thế đấy. Chẳng lẽ chúng ta lại có duyên đến thế sao H.
H với D mang cho D tất cả những gì mà đẹp nhất của cuộc sống này cho D. Món quà H tặng D chính là 1 sợi dây chuyền mà D mơ ước bấy lâu nay,đó là sợi dây có hình trái tim. H chính tay đeo nó cho D,giây phút đó đối với D thật là ngọt ngào và lãng mạng. Tất cả nhũng gì mà D cần nhất H đều cho D. H có bít H quan trọng trong cuộc đời D lắm ko H.
Trong con đường này nếu không có H , D sẽ ra sao.
Có H cùng bước chung trên môi D sẽ luôn nở nụ cười.
Lá thư này D biết rằng H sẽ đọc hết và hiểu cho D , D không phải ích kỉ không cho H biết mà là mong H của D luôn nở trên môi nụ cười.
Gửi người D luôn yêu và sẽ mãi mải yêu.
£ove H ƒorever !!! :hug: