PDA

Xem đầy đủ chức năng : mùa hạ của chàng khờ



trương khúc vũ
31-07-2008, 07:29 PM
Chẳng bao giờ anh hiểu được đâu
Mùa hạ vàng mưa về ướt tóc
Cơn gió nào bỗng quay cuồng se sắt
Không khói lam chiều mà nỗi nhớ đầy vơi...

Hạ còn nồng nhưng phượng vẫn rơi
Xơ xác loài ve kêu trong lá
Âm ỉ cháy phượng hồng rơi lả tả
gió dịu dàng chẳng dám lao xao

Chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao
Cô bé ấy hay khóc hờn giận dỗi
Một ánh mắt, một nụ cười rất vội
Làm bâng khuâng bông phượng lúc tan trường...

Chẳng bao giờ anh hiểu được tuổi thơ
Nên dấu hỏi vẫn hoài là dấu hỏi
Anh chẳng hiểu, chẳng bao giờ hiểu nổi
Dẫu hạ còn tha thiết đến bao nhiêu

me0c0n
01-08-2008, 02:37 AM
mùa hạ này lòng em còn trống vắng
nhớ chút tình thoang thoang của ngày xưa
bỗng chợt khóc như bé khờ ngây dại
anh đâu rồi để em lại... hỡi anh !

mùa hạ ấy trong em còn lưu luyến
thoảng hương nồng cành phượng thắm trao em
anh khẽ nói vẫn còn yêu em mãi
nay đâu rồi như giấc mộng phôi phai

Mùa hạ đó giờ đành quên anh nhé !
xa nhau rồi chia tay chẳng con chi
nếu ngày mai có gặp nhau bỗng chốc
hé nụ cười trao chút nhớ tình ơi !

Vjệt Nam
01-08-2008, 08:17 PM
Chẳng bao giờ anh hiểu được đâu
Mùa hạ vàng mưa về ướt tóc
Cơn gió nào bỗng quay cuồng se sắt
Không khói lam chiều mà nỗi nhớ đầy vơi...

Hạ còn nồng nhưng phượng vẫn rơi
Xơ xác loài ve kêu trong lá
Âm ỉ cháy phượng hồng rơi lả tả
gió dịu dàng chẳng dám lao xao

Chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao
Cô bé ấy hay khóc hờn giận dỗi
Một ánh mắt, một nụ cười rất vội
Làm bâng khuâng bông phượng lúc tan trường...

Chẳng bao giờ anh hiểu được tuổi thơ
Nên dấu hỏi vẫn hoài là dấu hỏi
Anh chẳng hiểu, chẳng bao giờ hiểu nổi
Dẫu hạ còn tha thiết đến bao nhiêu
Coppy Điều không thể hiểu :ham: