PDA

Xem đầy đủ chức năng : •,¸.¸,•*¤*•,¤*Giá mà ấy hiểu đc lòng tớ •,¸.¸,•*¤*•,¤*



candy_blue001
01-05-2008, 10:56 PM
Tớ muốn “thú nhận” là…

Không phải tự nhiên mà tớ hay… “sửng cồ” lên với ấy, bắt ấy dừng ngay câu chuyện đang đến hồi gay cấn. Hoàn toàn không phải là tớ hẹp hòi hay… “trù” ấy như ấy từng cá cược với tụi con trai lớp mình: “Lớp trưởng chắc ghét tao nhất” đâu. Chẳng qua là vì tớ không muốn thấy đằng ấy trở thành… trung tâm chú ý của tất cả con gái lớp mình bằng những câu chuyện hài hước và giọng kể thì "duyên hết chịu nổi". Hơn nữa, trước mặt ấy thì hình như tớ không còn là… tớ nữa, cứ lúng ta lúng túng, muốn nói câu nọ lại… xọ sang câu kia. Nhưng nếu tớ muốn nhắc nhở nhẹ nhàng thì lại lo ấy sẽ đoán được bí mật thẳm sâu trong trái tim tớ. Vậy là, “từ điển ngôn ngữ” của tớ bỗng dưng chỉ còn mỗi kiểu “gắt nhặng xị” thì phải? Ui, chắc ấy chẳng bao giờ biết những điều đó đâu nhỉ???

Tớ muốn “thú nhận” rằng…

Tớ là lớp trưởng, sở dĩ tớ phân công ấy làm cờ đỏ, chỉ vì muốn ấy nghiêm túc hơn, đi học đúng giờ, không “quên” mặc đồng phục, khỏi “bơ” những nội quy của trường của lớp… Nhưng khi tớ chỉ là tớ mà thôi, tức một cô nàng “mơ mơ màng màng” như biết bao cô nàng khác, thì có một nguyên nhân nữa khiến tớ làm như thế. Đó là bởi vì trường mình tuần nào cũng tổ chức một buổi họp tổng kết, mà thành viên của các lớp chỉ có mỗi lớp trưởng và… cờ đỏ mà thôi. Tớ thực sự muốn sáng chủ nhật nào ấy cũng vòng qua rủ tớ, đứng dưới cổng gọi ý ới và còn vừa… cười toe vừa trách: “Bà ác thế, có mỗi chủ nhật được đi chơi thì toàn bắt đi… họp”.



Giá mà ấy tin rằng, chúng mình rất... đẹp đôi!


Tớ muốn “thú nhận” rằng…

Bên ngoài tớ vẫn luôn tỏ ra không thèm để ý khi ấy và lớp mình trêu: “12A có 26 tên con trai kể cả… lớp trưởng”, và lời nhận xét vô cùng sai lầm của ấy, rằng tớ và tên lớp trưởng lớp tin cực kì… đẹp đôi. Nhưng thực ra bên trong thì lại hơi… buồn một tẹo, hơi tự ái một tẹo, rồi cứ chọc cho cái Lan “heo” lớp mình… tức điên lên, để nó quay sang gán ghép tớ và… ấy: “Lớp trưởng và cờ đỏ nhà mình quả là… trời sinh”. Nó làm sao mà biết được rằng dù tớ mắng nó một trận, nhéo nó một cái rõ đau nhưng trong lòng thì… sung sướng lắm. Giá như ấy cũng tin vào lời nói của nó nhỉ?

Tớ muốn “thú nhận” rằng…

Đúng là tớ có thể làm được rất nhiều thứ và đạt được rất nhiều điều tớ muốn: Bảng thành tích học tập khiến bố mẹ tự hào, một cô lớp trưởng gương mẫu khiến thầy cô hài lòng, một con bé vui vẻ mà bạn bè rất yêu mến… Thậm chí ngày nào cũng phổng mũi vì được khen: “Chắc chẳng có gì là lớp trưởng không làm được đâu nhỉ?”

Nhưng thực sự là, có những điều dù “bé tẹo như cái kẹo” tớ cũng không làm được, vì tớ là “bà” lớp trưởng nghiêm túc, gương mẫu và giống… con trai của các ấy mà. Nên nếu “chẳng may” có thoa trộm một chút son của mẹ hay thử nghiệm nụ cuời được coi là cực… điệu, lập tức sẽ bị cho là… không bình thường mất. Và, dù chỉ mong ước một điều vô cùng bình thường thôi, là trở nên đặc biệt hơn - một - chút đối với một người, vậy mà lại khiến tớ rối tinh rối mù, rốt cuộc là… chịu thua!

Chỉ tiếc rằng, có lẽ ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được những điều tớ đang nghĩ đâu. Đối với ấy, tớ vẫn mãi mãi chỉ là lớp trưởng khó tính, thậm chí còn hay… bất công với ấy thôi. Mà tớ thì không thể nói ra những điều đó cho ấy biết, bởi đằng sau vẻ nghiêm nghị bên ngoài thì tớ vẫn là một con bé 17 tuổi ẩm ương, nhút nhát và… khó nói như bất kì một girl 17 tuổi nào khác.

Bởi thế, tớ hi vọng đến một ngày nào đó ấy sẽ nghĩ về tớ, dù… ngốc xít cũng được, gọi tớ bằng những nickname trìu mến như ấy vẫn gọi tất cả con gái lớp mình bây giờ. Chứ đừng "kiểu cách xa lạ" như là: “Lớp trưởng ơi”, “sếp ơi” như bây giờ, được không???