Trang Sassy
20-04-2008, 07:43 PM
[Xin lỗi tất cả. Đây lại là một bài viết Buồn:)
Đến bao giờ giấc mơ mới trở thành hiện thực?
Để cùng cực của nỗi đau
Biến mất
Để ánh trăng 15 treo trên nóc Nhà HátKhông còn lẻ loi
Và những bậc thềm đá
Bớt lạnh :)
http://i74.photobucket.com/albums/i271/nhoc_yb/08031800408388.jpg
Em biết sẽ không có thiên đường
Sẽ không còn yêu thương
Và em biết
Sẽ không giữ anh được
Đã lâu rồi....”
Đã biếtBao ngày trôi qua trong em sẽ chỉ còn sự trống rỗng……
Đã biếtTất cả những điều em có thể.Là đợi chờ một mơ ước mỏng manh.Mỏng đến chừng có thể tiêu biến rất nhanhVậy thôi em cứ vờ không chạm được…
Đã biết…Thế gian này không có chỗ cho vĩnh hằng.Khi đơn vị mãi mãi thực xa hoa, nông cạn.
Đã biết…Chẳng có gì bền vững cùng thời gianChỉ cái chết- Một trong số ít những điều chẳng bao giờ thay đổi:so_funny:
Và em còn biết nhiều hơn thế nữa
Về những nỗi đau
khoét sâu
tận tâm hồn…
Những nỗi đau còn thật hơn cả vết thương!
Đang lở loét từng ngày…
Em đã biết!
Nhưng tại sao...
Em vẫn còn ngồi đây?
Ai đó nói cho em nghe đi!
Em có gì vậy?
Ngoài những nỗi trống vắng
Và những con người xung quanh
Đang phí công tìm cách phá băng…
Chỉ vì em lạnh cóng…?
Nhưng bằng tất cả tấm lòng thành. Em thề rằng
Chỉ muốn được tê cứng trong băng.
Và mãi mãi không rã đông
Bên thềm Nhà Hát lớn… Mỗi đêm 15!
Bóng em đổ dài bên bóng trăng
Em vô thức nheo mắt nhìn...
những ngọn đèn đang di chuyển
Ở trên cao và khắp cả ngã ba đườngTrong những dòng ánh sáng đủ màu nhảy múa ngả nghiêng…
Đâu là anh…???
[RIGHT]Anh đang ở đâủ????
Trong giấc mơ này vậy?
Đến bao giờ giấc mơ mới trở thành hiện thực?
Để cùng cực của nỗi đau
Biến mất
Để ánh trăng 15 treo trên nóc Nhà Há
tKhông còn lẻ loiVà những bậc thềm đá
Bớt lạnh? …Đến bao giờ?
Câu trả lời
Mãi là
CHẲNG BAO GIỜ!:timvo:
Em biết…:)
Và..
Còn có một điều em biết hơn hết thảy.Rõ hơn cả việc em là con gái.:so_funny: Đến việc em tuổi 18 và được người ta gọi là Alek :rang: Rõ hơn cả chuyện em không thích sâm Bí Đao và ghét sự ồn ào… Đó là
Em còn yêu anh…Nhiều lắm…:huglove:
http://i74.photobucket.com/albums/i271/nhoc_yb/Miss_You.jpg
Đến bao giờ giấc mơ mới trở thành hiện thực?
Để cùng cực của nỗi đau
Biến mất
Để ánh trăng 15 treo trên nóc Nhà HátKhông còn lẻ loi
Và những bậc thềm đá
Bớt lạnh :)
http://i74.photobucket.com/albums/i271/nhoc_yb/08031800408388.jpg
Em biết sẽ không có thiên đường
Sẽ không còn yêu thương
Và em biết
Sẽ không giữ anh được
Đã lâu rồi....”
Đã biếtBao ngày trôi qua trong em sẽ chỉ còn sự trống rỗng……
Đã biếtTất cả những điều em có thể.Là đợi chờ một mơ ước mỏng manh.Mỏng đến chừng có thể tiêu biến rất nhanhVậy thôi em cứ vờ không chạm được…
Đã biết…Thế gian này không có chỗ cho vĩnh hằng.Khi đơn vị mãi mãi thực xa hoa, nông cạn.
Đã biết…Chẳng có gì bền vững cùng thời gianChỉ cái chết- Một trong số ít những điều chẳng bao giờ thay đổi:so_funny:
Và em còn biết nhiều hơn thế nữa
Về những nỗi đau
khoét sâu
tận tâm hồn…
Những nỗi đau còn thật hơn cả vết thương!
Đang lở loét từng ngày…
Em đã biết!
Nhưng tại sao...
Em vẫn còn ngồi đây?
Ai đó nói cho em nghe đi!
Em có gì vậy?
Ngoài những nỗi trống vắng
Và những con người xung quanh
Đang phí công tìm cách phá băng…
Chỉ vì em lạnh cóng…?
Nhưng bằng tất cả tấm lòng thành. Em thề rằng
Chỉ muốn được tê cứng trong băng.
Và mãi mãi không rã đông
Bên thềm Nhà Hát lớn… Mỗi đêm 15!
Bóng em đổ dài bên bóng trăng
Em vô thức nheo mắt nhìn...
những ngọn đèn đang di chuyển
Ở trên cao và khắp cả ngã ba đườngTrong những dòng ánh sáng đủ màu nhảy múa ngả nghiêng…
Đâu là anh…???
[RIGHT]Anh đang ở đâủ????
Trong giấc mơ này vậy?
Đến bao giờ giấc mơ mới trở thành hiện thực?
Để cùng cực của nỗi đau
Biến mất
Để ánh trăng 15 treo trên nóc Nhà Há
tKhông còn lẻ loiVà những bậc thềm đá
Bớt lạnh? …Đến bao giờ?
Câu trả lời
Mãi là
CHẲNG BAO GIỜ!:timvo:
Em biết…:)
Và..
Còn có một điều em biết hơn hết thảy.Rõ hơn cả việc em là con gái.:so_funny: Đến việc em tuổi 18 và được người ta gọi là Alek :rang: Rõ hơn cả chuyện em không thích sâm Bí Đao và ghét sự ồn ào… Đó là
Em còn yêu anh…Nhiều lắm…:huglove:
http://i74.photobucket.com/albums/i271/nhoc_yb/Miss_You.jpg