PDA

Xem đầy đủ chức năng : Một lần bán thân- thái hoàng thương (hay lém)



thanvenu
03-12-2007, 10:12 AM
truyện ngắn hay đây pà con vào ủng hộ nha
Hắn cầm cọc tiền quẳng xuống bàn:"cầm lấy và về đi ,lúc nào cần tôi sẽ goi.Nói thật cho cô biết nhé,với số tiền này tôi có thể ngủ với một cô người mẫu hạng nhất đấy,nhưng không sao. Tôi thích cái chất của cô dù sao óc cũng có chút trí thức".
Tôi cúi gằm mặt đau đớn,nếu không nghỉ đến cảnh mẹ tôi nằm chờ chết,chắc tôi đã cầm tiền ném vào mặt hắn và hét lên"đồ khốn".Hắn lại ghé sát tai tôi cay độc:"lúc gặp cô tôi tưởng cô sẽ khác cơ,không gờ cũng thế cả.Thôi cô về đi.
Tôi gặp hắn ở sinh nhật Thành,một doanh nghiệp trẻ đang phất, vây quanh hắn là hàng tá đàn bà con gái."hắn sát gái lắm,chẳng yêu được cô nào nổi một tuần , thế mà lại lắm cô tình nguyện chết","chắc là vì tiền của hặntooi nói.Thành cười:"Em nhần rồi nhiều cô con ông bự,giàu có cũng đeo hắn như sam vậy".Thành dẫn tôi đến chào hắn"đây là Hùng, bạn anh ,còn đây là Liên...."Người yêu hả?",chưa để Thành nói hết câu hắn cắt ngang."Không chúng tôi chỉ là bạn thân"tôi bắt tay hắn và cũng muốn cho Thành hiểu rạch roifquan hệ của chúng tôi.Tôi biết Thành có tình cảm đối với tôi.Nhưng với Thành tôi không tìm thấy cảm giác.
"Ồ không sao, từ bạn bè chuyển sang bạn đời là chuyện rất thường",hắn nhún vai."Không,anh nghỉ sai rồi đã là bạn thân thì suốt đời cũng chỉ là ban.Bởi thân nhau quá nên không thể trở thành chồng vợ".Tôi nói và quay bước.
"Hắc như ớt bột, cậu móc ở đâu ra thể"?hắn nhìn tôi bước đi và hỏi Thành." sinh viên luật năm cuối đấy con nhà lành hẳn hoi, ngoan và.....""ôi dào cậu đừng bao giờ dùng chữ đức hạnh vơi đàn bà nhẹhoj sẽ lừa cậu đến hói đầu đấy.Nghe giọng điệu của hắn tôi thấy ghét,giọng của kẻ lắm tiền nhiều của nhìn cái gì cũng tính bằng giá trị kinh tế.Lúc nhạc nổi lên hắn tiến về phái tôi đưa tay:"tôi có thể mời cô bản này được không","tôi không biết nhảy,tôi nói cộc lốc,"cái gì "hắn cười khả ố "cô là sinh viên năm cuối mà cô không biết nhảy vậy chắc cô múa giỏi lắm".đúng vậy tôi múa giỏi và hát rất hay" "thế thì tốt"hắn hét tô:"tắt nhạc đi và cắm míc vào hôm nay có môt ca sĩ xịn xuất hiện và muốn trổ tài ,nào vỗ tay lên các bạn ơi".Mọi người trong phòng hò reo cổ vũ lời của hắn.Thành dúi mic vào tay tôi:"em hát đi"tôi cứng họng cầm lấy mic khi chạm phải ánh mắt khiêu khích của hắn người tôi như nổi lửa.Cả phòng lặng ngắt khi tôi hts bài mừng tuổi mẹ, tôi hát bằng cả trái tim ,cả bầu trời của tôi là mẹ, lúc tôi ra đời đén nay chư hề biết mặt bố,một mình mẹ tần tảo nuôi tôi từ lúc tóc mẹ còn xanh,da thịt còn căng đến bây giờ tóc đã bạc da đã nhăn mà tôi vẫn chưa làm gì để báo đáp cho mẹ,tôi chỉ biết chúi đầu vào sách vở để khỏi phụ công ơn mẹ.Tôi thấy hắn trầm ngâm và mắt hắn thoáng buồn xa xăm lúc tôi kết thúc bài hát trong tiếng vổ tay vang lên của mọi người,hắn nói với tôi "không ngờ cô hát có hồn chư thế"."hát về mẹ thì đứa con nào cũng hát hay cả,bởi vì mọi thứ đều có thể dối trá nhưng tình mẩu tử thì không".Tôi nói với hắn vẻ dạy đời ,đôi mắt hawns toói sầm tựa như tôi đã chạm vào nổi đau khủng khiếp nào của hắn, khiến tôi choọt dạ im bặt.
Tiệc tàn trao cho tôi tấm danh thiếp hắn nói"đây là địa chỉ của tôi cần gì cô cứ đến,nếu giúp được tôi rất sẵn lòng ,tôi biết sinh viên các cô còn thiếu thốn lắm".Lại bắt đầu cái giọng diệu đáng ghét,tôi quay đi vò tấm danh thiếp quăng vào túi.Ba ngày sau mẹ tôi phải nhập viên.mẹ bị hở van tim cần phải phẩu thuật ngay"tốn khoảng bao nhiêu tiền thưa bác sỹ""gần 20 triệu".Tôi ù tai khi nghe đến số tiền lớn đó ,làm gì bây giờ mẹ không thể chết được mẹ là điểm tựa là mục đích cuộc sống của tôi ,tôi không thể mất mẹ ,trong nhà chẳng còn đồ đạc gì đáng giá , bán nhà rồi thì lúc về mẹ sẽ ở đâu, lấy chỗ nào thờ cúng ba và ông bà tổ tiên,tôi rối trí quá tôi chẳng có ai họ hàng thân thích,bạn bè thì cũng chỉ là sinh viên nghèo như nhau lấy đâu ra tiền ."Tôi cần tiền"điều đó cứ vang trong óc tôi như những mũi kim châm tê buốt,tôi nhớ có lần lũ bạn kháo nhau conM là tiếp viên nhà hàng.cặp bồ được mấy tay giàu sụ nên sắm xéawms di động,mua nhà nhưng tôi làm sao làm được như nó,nhìn mẹ mằn mê man trên giường bệnh tôi càng hoảng loạn hợn tại sao ngày xưa Thúy Kiều dám bán mình chuộc cha, mà tôi lại không bán được mình để cứu mẹ ,hay là đi cướp,trời ơi tôi không có gan.
Trở về nhà tôi ngồi phịch xuống giường,dốc túi xách nhặt những đồng loé cuối cùng và một tia sáng đã loé lên trong dầu tôi khi tôi nhìn thấy tấm danh thiếp của hắn.Đã gần 10 giờ đên tôi tất tả đạp xe tìm đến nhà hắn.cửa mỏ hắn thoáng chụt ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi,người hắn nồng nặc mùi bia."Xin lỗi anh..."tôi ấp úng "ngồi đi cô đến có việc gỉ"trao lon nươc cho tôi hắn hỏi "anh có thích tôi không?"tôi lấy hết can đảm đi thẳng vào vaans đề"cái gì,tôi có nghe nhầm không đấy,cô thẳng thắn đến đau lòng ,cô cần tiền phải không,bao nhiểu"tôi cần tiền để....""không cần phải giải thích ,lí do của đàn bà các cô thì có cả đống,mua điện thoại ,sắm quần áo,son phấn ,lúc nào cũng anh ơi em cần tiền""tôi không phải...."đã bảo không cần mà lại bao nhiêu nói đi ""20 triêu,tôi chấp nhận bán tôi cho anh""cô đắt giă thế ư...nhưng không sao từ lần đầu gặp tôi đã thích cô rồi.Hắn chồm lại hôn vào môi tôi ,lưỡi tôi tê cứng ,mùi đàn ông mùi rượu ,mùi thuốc lá... làm cho người tôi như mềm đi nhưng sự tủi nhục làm cho nước mắt tôi rơi như mưa,hắn chuwgj lại khi gặp những giọt ngước mắt của tôi,buông tôi ra,hắn đứng lên "xin lỗi tôi hơi say..."Hắn mở tủ đưa tiền cho tôi "cô về đi lúc nào cần tôi sẽ gọi".Tôi cầm tiền lao ra khỏi nhà hắn ,bây giờ thì tôi có thể thoải mái khóc. tôi sẽ trở thành một thứ đồ chơi trong tay hắn,và sau một tuần hắn sẽ chán chê rũ bỏ tôi.............
Tôi phải nhờ bệnh viện giấu mẹ tôi số tiền cần phải thanh toán, nếu mẹ biết chuyện sẽ không chịu nổi,lúc mẹ bắt đầu bình phục ,lòng tôi lúc nào cũng thắc thỏm không yên. Đã gần một tháng trôi qua ,tôi vẫn không thấy hắn đến kiếm tôi ,tôi muốn hỏi thăm về hắn nhưng không biết hỏi ai ,Thành thì đang đi thực tập ở Tây Nguyên.Có đôi khi tôi bổng thấy nhớ hắn ,tôi nhớ lại nụ hôn nóng bỏng của hắn và đỏ mặt,ngày mai mẹ đã về nhà nêu hắn đến kiếm lúc tôi đi học vắng,lỡ hắn gặp mẹ thì chết ,vậy là tôi quyết định đến nhà hắn để nộp mạng
"Cậu chủ ốm cả tháng nay mẹ cậu mất ở Mỹ nên cậu ấy suy sụp tinh thần chẳng chịu ăn uống gì cả ",mở cửa cho tôi bà giúp việc nói ,Tôi đã hiểu lí do vì sao hắn chưa đến kiếm tôi ,tôi dè dẹt gõ cửa vào đi"tôi đẩy cửa bước vào và giật mình vì dáng vẻ tiều tụy của hắn.Hắn nhìn tôi không tỏ vẻ ngạc nhiên gì có lẽ hắn biết sớm muộn gì tôi cũng phải đến."xin chia buồn với anh nghe nói mẹ anh vừa mới mất "hắn gật đầu "vậy là từ nay tôi sẽ không còn có mẹ nữa ,không còn ai để cho tôi oán hận nũa ".Nhìn vẻ ngạc nhiên trong mắt tôi hắn nói tiếp "mẹ đã bỏ rơi tôi để chạy theo người đàn ông khác ,ba tôi không chịu nổi đã sinh bệnh mà chết ,tôi sống nhờ vào cô chú để khôn lớn ,tôi hận đàn bà hận mẹ và hứa sẽ không tha thứ cho mẹ ,mấy tháng trước mẹ về nước để lại cho tôi một khoản tài khoản lớn trong ngân hàng và xin tôi nói câu tha thứ nhưng tôi đã không chịu ,tôi không biết mẹ đã bị ung thư giai đoạn cuối ,tôi đã bất nhẫn với mẹ.....bây giờ tôi đau lòng lắm ...ồ mà tại sao tôi kể hết chuyện này với cô nhỉ ....
Tôi cầm lấy tay hắn "tôi đã trải qua cảm giác sắp mất mẹ nên tôi hiểu nổi đau của anh ,nếu không có số tiền của anh thì mẹ tôi đã chết rồi ,bà bị hở van tim cần tiền để phẩu thuật do đó....""thế tại sao cô không nói cho tôi biết ,bây giờ bác đã đỡ chưa?""thì anh có cho tôi kịp nói đâu, ngày mai mẹ tôi sẽ xuất viện "
Đêm đó hắn yêu cầu tôi ở lại ,tôi ngồi đọc báo ,tựa lưng vào thành giường ,đến gần sáng tôi ngủ quên và chui gọn vào lòng hắn .Mở mắt tôi thấy hắn đang chống tay nhìn tôi chằm chằm ,tôi ngượng chín cả mặt và chưa kịp ngồi dậy đã bị hắn léo xuống "nhìn colo ngủ hồn nhiên quá ,chẳng lo sợ gì cả ,cô là người đầu tiên ngủ trên giường của tôi đấy.""Đừng xạo ,anh thì có hàng tá cô rồi kia mà "Tôi đỏ mặt chống chế "tôi chỉ đưa họ đi nhà hàng hay khách sạn.Yheo quan điểm của tôi ở ngoài thì tôi không tính chứ vào phòng của tôi ,ngủ trên giường của tôi thì người đó phải là vợ tôi "."thì tôi đã bán tôi cho anh rồi đó thôi ,bây giờ anh coi tôi là vợ hay con hầu gì cũng được.""Đừng nói với anh như thế ,đừng bao giờ yêu anh vì tiền của anh..."hắn đỏi giọng ôm tôi cứng ngắt ,người tôi như mềm đi trong tay hắn ,cảm giác yên bình khi ở bên hắn khiến tôi thấy yên bình và muốn khóc.tôi không thể dối lòng-tôi đã yêu hắn.
Hắn hôn lên mắt tôi "đừng khóc ,anh sợ nước mất của em lắm , anh sẽ thưa chuyện với mẹ ,anh yêu em ngay từ khi nghe em hát ...anh..."nụ hôn cuồng nhiệt của hắn đã làm cho đời tôi mắc kẹt trong đời hắn.
HẾT

06.30.09
03-12-2007, 12:36 PM
wow, cảm động wa' :clap:

bebybo
04-12-2007, 09:31 AM
cấu trúc ko chặt chẽ =.=" Có vẻ ng` viết chưa định hình dc cốt truyện rành mạch :D

thanvenu
04-12-2007, 05:54 PM
trời ơi tui lấy trên báo xuống đó nha , truyện chọn một cái kết mở cho người đọc được tự mình hình dung, chứ không phải như tiểu thuyết đâu :có cái kết rõ ràng.

gaubien812
04-12-2007, 07:54 PM
đọc những truyện có kết mở cũng hay chứ, nó cho mình tự suy nghĩ về bất kì 1 cái kết nào mà mình thik

Shakira-hippy
05-12-2007, 02:58 AM
Sao mà nhanh như chớp thế???

ZuyWang
05-12-2007, 03:26 AM
hic hay quá cám ơn bạn đã post lên nha

viptin
05-12-2007, 11:13 AM
chuyện ko có diễn biến j.normal wa.

catmun
05-12-2007, 11:02 PM
chả biết nói sao, chuyện diễn biến nhanh quá. Hới rối bữa

thienduy
06-12-2007, 08:10 PM
già đầu rồi mà đánh chũ cũng không xong
truyện thì tuy có kết cục hay nhưng mà như những người khac nói thì diẽn biến quá nhanh
nhưng tui thành thuc cảm ơn ban đã post truyen cho chúng toi xem
thanks you

mưa_buồn
06-12-2007, 09:07 PM
cốt truyện rất hay
cám ơn nhìu
ý nghĩa là cái cốt truyện chứ cách diễn tả thì miễm bàn........:rain:

lonely_loveyou
06-12-2007, 11:07 PM
Kiên nhẫn thật
Ngồi đọc hết được=> tài

thanvenu
07-12-2007, 09:22 AM
ý ý tui nói cho mà bít nha truyện này đã đc giới văn chương đánh giá rùi mới đưa lên báo đó ,tui đọc đc mới post lên à nha ,mấy bạn liệu lại xem nha ,truyện ngắn thì làm sao mà bảo tình tiết dài như tiểu thuyết đc tại mấy bạn quen đọc tiểu thuyết nên thấy vậy thui, như trên mực tím hoa học trò đó ,truyện chỉ mang tính tự sự thôi chứ đâu phải là câu chuyện tình yêu đâu mà bảo phải cho thiệt dài.Thực ra thì đây đâu phải là truyện tui sáng tác đâu nhưng theo đánh giá khách quan của tui thì truyện này hay -------->còn mấy bạn đánh giá sao thì tùy <tự do mà>

jennyle101984
07-12-2007, 11:24 PM
mọi người ơi truyện có truyện ngắn truyện dài người thích người không ,truyện trên diển đàn thích thì đọc xong rồi cho cảm nghỉ không thì thôi coi xong chán thì coi như chưa đọc chứ đừng chê tội cho tác giả dù gì củng là chất xám của người ta vối lại đó củng là một cách cảm ơn người post truyện

junhiunguoi
07-12-2007, 11:44 PM
Nếu truyện này viết tiếp thì sẽ rất hay...(hiếm mới dc đọc truyện hay và lạ thế nì )
Kết thúc nhanh wa ' vả lại mâu thuẫn với doạn đầu thì phải.........

sha
19-12-2007, 08:02 PM
sao mà truyện kết thúc lẹ thế? Nhưng mặc dù vậy, nó vẫn tạo ra 1 sự hấp dẫn ng` đọc ^^

riku
19-12-2007, 09:05 PM
hay đấy bạn
nội dung à tình tiết dễ hiểu và sâu sắc