Xem đầy đủ chức năng : con đường ko chung lối..
chuotxinh_th
03-03-2007, 06:42 AM
:cobe: Ngày hôm nay sao thật buồn. Có phải anh chưa đọc tin nhắn của em, hay tại vì anh ko muốn gặp con người mà anh cho là ích kỷ này...
Buồn thật buồn..
chuotxinh_th
03-03-2007, 06:48 AM
Chỉ có điều gần như trong suốt thời gian của ngày hôm trước, em đã cố tình không nhận ra, hay em tự đánh lừa mình bằng cách bao bọc nó trong một suy nghĩ "bảo thủ" của riêng mình rằng: anh và em sẽ mãi là anh em và chỉ như thế!
Em nghĩ mình là người hạnh phúc nhất sau bao dang dở của tình yêu nếu như anh không thay đổi, không gieo vào trái timi Em một nỗi đau dai dẳng.
chuotxinh_th
03-03-2007, 06:51 AM
Yêu anh, tôi cứ mong chờ, hy vọng, rồi thất vọng, nhiều lần trái tim tôi không ít lần nghẹt thở vì sự vô tình đến độ vô tâm của anh. Tôi quyết định chấm dứt với anh, xóa tên anh trong trái tim mình, vì anh không xứng đáng với tình yêu mà tôi dành cho anh.
Nhiều khi quá nhớ anh, tôi muốn chạy ngay đến bên anh, nói với anh tất cả nỗi niềm cho thỏa nhớ mong, thế nhưng lòng tự trọng, sự kiêu hãnh của người con gái đã giữ tôi lại, để rồi cứ nuối tiếc vì không thể nói với nhau một lời cuối cùng - dù chỉ là lời “chia biệt”?!
Giá như có được điều ước ngay lúc này, tôi sẽ ước rằng trước kia không quen biết anh, không chấp nhận tình cảm của anh và không yêu anh nhiều đến như vậy! Để giờ đây, tôi không biết cách nào xóa đi hình bóng anh trong giấc mơ của mình...
trove
03-03-2007, 07:09 AM
:timvo: tội quá , cứ mặc nó cho bụi thời gian sẽ phủ kín và xoá nhoà bóng hình của người ý , bạn đừng buôn
gió_đi_hoang
03-03-2007, 07:43 AM
Giá như có được điều ước ngay lúc này, tôi sẽ ước rằng trước kia không quen biết anh, không chấp nhận tình cảm của anh và không yêu anh nhiều đến như vậy!
Những thứ "đã rồi" thì ko thể quay lại được. Những gì đã cho khó có thể lấy lại... nhưng có nên lấy lại ko?!? Khoảng thời gian để mình nói " giá như " chi bằng mình tìm cho mình một con đường khác. Biết là khó lắm ! Trái tim mà ! Chẳng phải là một kẻ vô tình... ném tất cả đi... nhất là những yêu thương tận sâu trong lòng. Gió nghĩ nếu bạn có thể quay lại ngày xưa ấy , bạn vẫn sẽ chọn quen biết anh ấy , chọn tình cảm của anh ấy và khắc sâu anh ấy trong trái tim bạn. Cái " giá như " ấy của bạn chỉ là để che đi nỗi đau thôi. Sâu thẳm trong trái tim bạn vẫn ko thay đổi. " Yêu là chết trong lòng một ít "... vậy mà người ta vẫn yêu đó thôi. Tình yêu nào chẳng có đắng cay , ngọt ngào. Tình yêu là ngọt ngào trong cay đắng , là hạnh phúc trong khổ đau , là khóc trong tiếng cười...
Để giờ đây, tôi không biết cách nào xóa đi hình bóng anh trong giấc mơ của mình...
Đâu có ai thực sự biết cách để xóa đi hình bóng một ai trong trái tim mình. Người ta hay nói rằng " quên " nhưng quên thực chất chỉ là chôn kín trong góc sâu nhất , tối tăm nhất của lòng mình. Ko xóa được thì cứ khắc sâu đi... đến khi nó hóa thành một phần của da thịt bạn... sẽ thôi mơ giấc mơ của chính mình... Thời gian chưa hẳn sẽ xóa nhòa đi tất cả. Ai biết được thời gian sẽ chở nỗi đau và sự mất mát về quá khứ để rồi lãng quên... hay lại chở tất cả đến tương lai để con người ta phải day dứt cả đời... những vết thương mãi ko lành... Chỉ khi bạn thực sự biết chấp nhận...đừng tự ru mình... Cuộc sống cần niềm tin , cần hi vọng dù là trong vô vọng...nhưng cũng đừng cố sức tô hồng nó... chỉ càng khó " chấp nhận " mà thôi :).
chuotxinh_th
03-03-2007, 07:48 AM
Em đã từng yêu anh, yêu bằng tất cả mọi thứ em có được. Những tháng ngày ở bên nhau xưa ấy luôn tràn ngập tình yêu trong anh và em: Đi cùng anh lang thang trên những con đường đầy nắng, lá vàng rơi, hay ngồi ở dưới gốc cây với hai trái tim hòa chung nhịp đập.
Tuy không nói được nhiều nhưng anh và em dường như đều hiểu, chỉ cần được ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, lắng nghe từng hơi thở là cũng hạnh phúc lắm rồi.
Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm em không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho em hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, em mơ hồ nhận ra anh đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi em cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ.
Xa anh rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ em tự hỏi tại sao mình không khóc. Nhưng em biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi.
Cuộc đời con người ta có nhiều ngã rẽ: Có những con đường sẽ đưa ta về mái nhà bình yên, cũng có những con đường dù có đi cũng chỉ là ngõ cụt. Em hiểu và không níu kéo, thực ra níu kéo là vô ích khi con đường anh chọn không còn là con đường có em đi. Tuy nhiên, thời gian không làm xoá đi những tình cảm mà em đã dành cho anh.
Em yêu anh nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà em chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… những lúc em không muốn bước trên đường một mình.
Anh từng hỏi cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá đỏ ấy đấy anh ạ. Anh không hiểu hay anh cố tình không muốn hiểu. Em vẫn yêu anh, nhưng cuộc sống không cho phép em dừng lại, không cho phép em đứng mãi trên con đường ấy để thở dài.
Có bao giờ anh biết em nhớ anh, em lang thang từng con phố, em đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận anh vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Em không muốn gặp, đối diện với anh nhưng lại muốn nhìn thấy anh đi ngang qua em. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim em sẽ ấm hơn lên rất nhiều.
Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải em đang nhớ anh hay em đang bắt mình phải nhớ anh?
Những kỷ niệm cứ trói chặt em, nhưng cuộc sống không cho phép em ngừng lại, em phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường em qua.
Em chợt nhớ câu thơ em từng đọc cho anh: “Anh đi ngang đời ta. Rơi giữa đại dương là nụ cười tuổi trẻ”. Em không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà em không bao giờ có thể chạm tới, nên em sẽ quên dù lòng không muốn quên....
Con đường em đi đã khác xưa rồi!
sad princess
03-03-2007, 08:13 AM
Trở về nhà cái cảm giác ngập chìm trong hạnh phúc ảo ảnh làm em không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ nhiều. Và rồi, những hiện thực đời thường đã cho em hiểu rằng cuộc tình này sẽ chỉ có một người đi đến cuối con đường, em mơ hồ nhận ra anh đang rẽ sang một ngã khác. Nhẹ nhàng bước đi em cũng chỉ nhìn theo mà không cần níu giữ.
Xa anh rồi. Đôi khi nghĩ về quá khứ em tự hỏi tại sao mình không khóc. Nhưng em biết khóc cũng chẳng để làm gì. Ta đến với nhau nhẹ nhàng tình cờ thì chia tay cũng nhẹ nhàng thôi.
Em yêu anh nhè nhẹ như hơi thở, tình yêu ấy không dồn dập mà em chỉ có thể cảm nhận được nó... những lúc trái tim chợt thắt lại… những lúc em không muốn bước trên đường một mình.
Anh từng hỏi cái gì là khoảng cách lớn nhất giữa hai ta... là con đường ngập tràn nắng vàng và lá đỏ ấy đấy anh ạ. Anh không hiểu hay anh cố tình không muốn hiểu. Em vẫn yêu anh, nhưng cuộc sống không cho phép em dừng lại, không cho phép em đứng mãi trên con đường ấy để thở dài.
Có bao giờ anh biết em nhớ anh, em lang thang từng con phố, em đi đến những nơi mà biết đâu trên con đường số phận anh vô tình ngang qua, dù chỉ ngang qua thôi. Em không muốn gặp, đối diện với anh nhưng lại muốn nhìn thấy anh đi ngang qua em. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... trái tim em sẽ ấm hơn lên rất nhiều.
Con người đôi khi thật là buồn cười, cứ nuối tiếc những điều trong quá khứ, dù sao thì trăng hôm nay cũng đã khác trăng ngày hôm qua rồi, có chăng chỉ là hình ảnh của mặt trăng trong tiềm thức của ta là không hề thay đổi. Có phải em đang nhớ anh hay em đang bắt mình phải nhớ anh?
Những kỷ niệm cứ trói chặt em, nhưng cuộc sống không cho phép em ngừng lại, em phải bước tiếp, nước mắt có thể rơi nhưng kỷ niệm sẽ chẳng thể nào rơi trên từng con đường em qua.
Em chợt nhớ câu thơ em từng đọc cho anh: “Anh đi ngang đời ta. Rơi giữa đại dương là nụ cười tuổi trẻ”. Em không muốn đánh mất cả tuổi trẻ, cả thời thanh xuân của mình vào những điều mà em không bao giờ có thể chạm tới, nên em sẽ quên dù lòng không muốn quên. Con đường em đi đã khác xưa rồi!
uh``, thì cố wên, bước tiếp trên con đường của riêng mình, con đường nơi ko có dấu chân của anh, con đường dài với sự mạnh mẽ của em....cuộc sống ko cho phép em dừng lại....em phải đi, em ko muốn nép mình bên lề cuộc sống, để mặc thời jan trôi...wên....em bước.....đôi khi nhớ anh em sẽ bước về nơi con đường ấy...lá vàng..buồn..tiễn bước người đi.....
babylove_hue
05-03-2007, 07:04 PM
Một chuyện tình buồn , lúc chia tay thì cả con đường của cả hai người đã là hai con đường trái ngược nhau. Mặc dù yêu nhiều , nhớ nhiều nhưng mà bạn cũng phải sống cuộc sống của riêng mình , mà nơi đó không có bóng hình của anh.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.