.::Milos::.
03-06-2006, 08:07 AM
< anh lướt cái blog của em thấy thú vị quá nên p o st cho mọi người bên HHT coi ,đg giận anh nhé Ryan :D :bay: >
Toàn cầu hóa nào!
Hơ hơ, lướt qua blog của các bạn hiền, tớ thấy mấy blog liền sôi sục về vấn đề "Tòan cầu hóa" (TCH). Tớ là tớ lười đọc số một. Cái cuốn "Lexus and Olive tree" tớ đọc được có dăm chục trang thì phải hoàn trả lại khổ chủ ^^. Dưng mà thấy mọi người hừng hực khí thế, tớ cũng đú, cũng "Tòan cầu hóa" (phải thế chứ không thi lạc hậu mất). Lão Friedman viết cả cuốn sách hơn 700 trang, còn tớ viết cái bờ lốc độ khoảng 70 dòng. Bàn về vấn đề nhỏ thôi: "Yêu đương và gian đình thời Tòan cầu hóa", thuật ngữ tiếng Anh tạm dịch là "Love and Family in the Globalization period" (hí hí, phải đú tí ngoại ngữ vào nó mới ra dáng "Toàn cầu hóa" chứ nhẩy :D).
1. So sánh sơ lược về vấn đề yêu đương thời TCH so với thời kì trước đây:
Chà, tớ có hơn hai chục tuổi đầu, biết cái "thời kì trước đây" nó ra răng ra mô đâu, nên chả dám bình luận nhiều. Ví dụ nhỏ là thế này: Ngày xưa các cụ ở nông thôn muốn cưới rể thì phải cưới thằng nào có sức như sức trâu, ngày "óanh" chục sào ruộng chưa xi nhê gì, các cụ bảo, rể thế mới là rể quý (công nhận quý thật). Ngày nay, các cụ cưới rể với tiêu chuẩn khác rồi, phải thằng nào biết đọc... sách hướng dẫn sử dụng mày cày và... biết lái máy cày thành thạo ^^. Ví dụ khác là các bạn trả lời tớ 1 câu hỏi: "Ông bà các bạn ngày xưa có tỏ tình bằng... bàn phím với 1 dòng kí tự cực kì "thời đại" thế này không: "I knew I love you before I met you :x :x :x"" OK thế là thấy rõ sự khác biệt! Nhể? Chẳng cần nói thêm nữa nhể?
2. Sống trong thế giới TCH, yêu như thế nào???
Hờ hờ, trong thế giới TCH không còn khái niệm "kẻ thù" mà chỉ tồn tại khái niệm "đối thủ cạnh tranh". Uhm, bạn sẽ thấy, những "đối thủ cạnh tranh" với bạn bây giờ không chỉ là mấy thằng láo toét xí xớn lớp bên cạnh, hay thằng hàng xóm mặt tòan bì ở bên cạnh nhà nàng, ờ, mà là những gì nhể? Có thể là một chú mang quốc tịch Mỹ, Anh, Pháp...; một chú da đen hoặc da đỏ...; một thằng cha sở hữu 1 cái máy tính có kết nối internet và... biết viết blog ^^...
Phương thức yêu đương cũng hay đổi đi phần lớn. Thế giới đã bị thu nhỏ lại ở mức (gần) cùng cực. OK, bây giờ chả cần biết nàng đang ở hàng net bên cạnh nhà bạn hay đang ở... Châu Phi xa xôi. Yahoo Messenger không quan tâm đến việc ấy, bạn và nàng vẫn cứ chat mái thỏai, tha hồ :x :x :x tứ tung, nhể? Cũng cóc cần nhớ địa chỉ nhà nàng, bạn chỉ cần lưu lại địa chỉ email là đủ phương tiện liên lạc ^^
Hãy thử tưởng tượng, bạn và nàng quen nhau trên một forum zời ơi đất hỡi nào đó mà server của nó đặt ở Mẽo. Máy tính bạn đang sử dụng có cái màn hình Made in Indonexia, Main Chip Tàu, nhà cung cấp mạng Việt Nam sử dụng vốn đầu tư của Úc (ví dụ thế). Bạn và nàng date nhau lần đầu tiên, bạn hứng khởi diện một cái quần bò Tàu, áo font Xè Goòng, đi xe Véc ba sản xuất ở Ý và được độ, chế tưng bừng bởi thợ Việt Nam. Hai người hẹn gặp nhau ở một quán kem Pháp, gọi cafe Capuchino, lắng nghe một bài hát mang phong cách pop châu Âu pha trộn với nhạc dân gian chau Phi, tranh luận về chuyện thằng cha Bush tiến hành cuộc chiến chống khủng bố với Irắc như thế nào, rồi rủ nhau đi xem phim "Memoir of a Geisha" vốn là chuyển thể kịch bản từ một tiểu thuyết về một mảng văn hóa Nhật, viết bởi một thằng cha nhà văn người Mỹ và phim thì diễn xuất chính bởi diễn viên Trung Quốc... (hơ hơ, đoạn này ý tưởng ăn cắp của người khác ^^).
3. Tốc độ lan truyền:
Bạn đang vật vã? Tương ngay cái vật vã của mình lên blog để xả xì trét. Cái xì trét ấy nhanh chóng được lan sang vô số các blog bạn bè trong friend list của bạn.
Đọc Lexus thấy có cái truyện kể hay hay về 2 lão bộ trưởng. Tớ cũng có chuyện muốn kể. Chuyện rằng là: Có một cậu sinh viên người Việt quen một anh bạn lớn tuổi người Mỹ. Cậu sinh viên nhà ta một lần vô cùng hứng khởi chỉ vào một cô gái rất xinh đang đứng ở sân trường: "That's my darling". Thằng Tây kêu lên: "Ô lạy Phật, mày làm thế nào mà kiếm được người yêu xinh thế". Chú sinh viên nhà ta hí hửng chỉ vào cái Dylan đỏ chót dựng ở mé sân, rút túi ra quả điện thoại O2 siêu xòanh điệu, vén áo khoe cái mác Tommy từ trong lòi ra... đồng thời rút ra một cái cạc vi dít: "Giới thiệu với mày đây là papa tao. Ổng mới lên chức Vụ trưởng vụ xyz". Thằng Tây lấy thế bội phục lắm lắm. Vài năm sau, chú sinh viên nhà ta sang bển du học và gặp lại ông bạn Mẽo của mình. Thấy hắn đi với một cô ả tóc vàng bốc lửa nhìn muốn mòn con mắt bên trái, lệch con mắt bên phải. Tò mò cậu nhà ta mới hỏi: "Ơ mày cũng kiếm được cô nàng ngon quá nhỉ? Làm thế nào đấy?". Thằng Tây cười hềnh hệch rút túi quần ra một xệp giấy màu xanh xám có in số 100 và hình Benjamin Franklin đồng thời chìa ra cái cạc vi dít: "Giới thiệu với mày, con trai tao, mới lên tổng giám đốc tập đòan abc..." ^^
.....
Tình hình đợi tớ về mượn Lexus đọc cho bằng hết mới viết tiếp được. Mới đọc có hơn chục trang không dám múa rìu qua mắt vô số các thợ. Thế nhá!
Tái phím: các bạn quan tâm các vấn đề nghiêm túc sau khi đọc bài này đừng giận tớ nhá ^^
Toàn cầu hóa nào!
Hơ hơ, lướt qua blog của các bạn hiền, tớ thấy mấy blog liền sôi sục về vấn đề "Tòan cầu hóa" (TCH). Tớ là tớ lười đọc số một. Cái cuốn "Lexus and Olive tree" tớ đọc được có dăm chục trang thì phải hoàn trả lại khổ chủ ^^. Dưng mà thấy mọi người hừng hực khí thế, tớ cũng đú, cũng "Tòan cầu hóa" (phải thế chứ không thi lạc hậu mất). Lão Friedman viết cả cuốn sách hơn 700 trang, còn tớ viết cái bờ lốc độ khoảng 70 dòng. Bàn về vấn đề nhỏ thôi: "Yêu đương và gian đình thời Tòan cầu hóa", thuật ngữ tiếng Anh tạm dịch là "Love and Family in the Globalization period" (hí hí, phải đú tí ngoại ngữ vào nó mới ra dáng "Toàn cầu hóa" chứ nhẩy :D).
1. So sánh sơ lược về vấn đề yêu đương thời TCH so với thời kì trước đây:
Chà, tớ có hơn hai chục tuổi đầu, biết cái "thời kì trước đây" nó ra răng ra mô đâu, nên chả dám bình luận nhiều. Ví dụ nhỏ là thế này: Ngày xưa các cụ ở nông thôn muốn cưới rể thì phải cưới thằng nào có sức như sức trâu, ngày "óanh" chục sào ruộng chưa xi nhê gì, các cụ bảo, rể thế mới là rể quý (công nhận quý thật). Ngày nay, các cụ cưới rể với tiêu chuẩn khác rồi, phải thằng nào biết đọc... sách hướng dẫn sử dụng mày cày và... biết lái máy cày thành thạo ^^. Ví dụ khác là các bạn trả lời tớ 1 câu hỏi: "Ông bà các bạn ngày xưa có tỏ tình bằng... bàn phím với 1 dòng kí tự cực kì "thời đại" thế này không: "I knew I love you before I met you :x :x :x"" OK thế là thấy rõ sự khác biệt! Nhể? Chẳng cần nói thêm nữa nhể?
2. Sống trong thế giới TCH, yêu như thế nào???
Hờ hờ, trong thế giới TCH không còn khái niệm "kẻ thù" mà chỉ tồn tại khái niệm "đối thủ cạnh tranh". Uhm, bạn sẽ thấy, những "đối thủ cạnh tranh" với bạn bây giờ không chỉ là mấy thằng láo toét xí xớn lớp bên cạnh, hay thằng hàng xóm mặt tòan bì ở bên cạnh nhà nàng, ờ, mà là những gì nhể? Có thể là một chú mang quốc tịch Mỹ, Anh, Pháp...; một chú da đen hoặc da đỏ...; một thằng cha sở hữu 1 cái máy tính có kết nối internet và... biết viết blog ^^...
Phương thức yêu đương cũng hay đổi đi phần lớn. Thế giới đã bị thu nhỏ lại ở mức (gần) cùng cực. OK, bây giờ chả cần biết nàng đang ở hàng net bên cạnh nhà bạn hay đang ở... Châu Phi xa xôi. Yahoo Messenger không quan tâm đến việc ấy, bạn và nàng vẫn cứ chat mái thỏai, tha hồ :x :x :x tứ tung, nhể? Cũng cóc cần nhớ địa chỉ nhà nàng, bạn chỉ cần lưu lại địa chỉ email là đủ phương tiện liên lạc ^^
Hãy thử tưởng tượng, bạn và nàng quen nhau trên một forum zời ơi đất hỡi nào đó mà server của nó đặt ở Mẽo. Máy tính bạn đang sử dụng có cái màn hình Made in Indonexia, Main Chip Tàu, nhà cung cấp mạng Việt Nam sử dụng vốn đầu tư của Úc (ví dụ thế). Bạn và nàng date nhau lần đầu tiên, bạn hứng khởi diện một cái quần bò Tàu, áo font Xè Goòng, đi xe Véc ba sản xuất ở Ý và được độ, chế tưng bừng bởi thợ Việt Nam. Hai người hẹn gặp nhau ở một quán kem Pháp, gọi cafe Capuchino, lắng nghe một bài hát mang phong cách pop châu Âu pha trộn với nhạc dân gian chau Phi, tranh luận về chuyện thằng cha Bush tiến hành cuộc chiến chống khủng bố với Irắc như thế nào, rồi rủ nhau đi xem phim "Memoir of a Geisha" vốn là chuyển thể kịch bản từ một tiểu thuyết về một mảng văn hóa Nhật, viết bởi một thằng cha nhà văn người Mỹ và phim thì diễn xuất chính bởi diễn viên Trung Quốc... (hơ hơ, đoạn này ý tưởng ăn cắp của người khác ^^).
3. Tốc độ lan truyền:
Bạn đang vật vã? Tương ngay cái vật vã của mình lên blog để xả xì trét. Cái xì trét ấy nhanh chóng được lan sang vô số các blog bạn bè trong friend list của bạn.
Đọc Lexus thấy có cái truyện kể hay hay về 2 lão bộ trưởng. Tớ cũng có chuyện muốn kể. Chuyện rằng là: Có một cậu sinh viên người Việt quen một anh bạn lớn tuổi người Mỹ. Cậu sinh viên nhà ta một lần vô cùng hứng khởi chỉ vào một cô gái rất xinh đang đứng ở sân trường: "That's my darling". Thằng Tây kêu lên: "Ô lạy Phật, mày làm thế nào mà kiếm được người yêu xinh thế". Chú sinh viên nhà ta hí hửng chỉ vào cái Dylan đỏ chót dựng ở mé sân, rút túi ra quả điện thoại O2 siêu xòanh điệu, vén áo khoe cái mác Tommy từ trong lòi ra... đồng thời rút ra một cái cạc vi dít: "Giới thiệu với mày đây là papa tao. Ổng mới lên chức Vụ trưởng vụ xyz". Thằng Tây lấy thế bội phục lắm lắm. Vài năm sau, chú sinh viên nhà ta sang bển du học và gặp lại ông bạn Mẽo của mình. Thấy hắn đi với một cô ả tóc vàng bốc lửa nhìn muốn mòn con mắt bên trái, lệch con mắt bên phải. Tò mò cậu nhà ta mới hỏi: "Ơ mày cũng kiếm được cô nàng ngon quá nhỉ? Làm thế nào đấy?". Thằng Tây cười hềnh hệch rút túi quần ra một xệp giấy màu xanh xám có in số 100 và hình Benjamin Franklin đồng thời chìa ra cái cạc vi dít: "Giới thiệu với mày, con trai tao, mới lên tổng giám đốc tập đòan abc..." ^^
.....
Tình hình đợi tớ về mượn Lexus đọc cho bằng hết mới viết tiếp được. Mới đọc có hơn chục trang không dám múa rìu qua mắt vô số các thợ. Thế nhá!
Tái phím: các bạn quan tâm các vấn đề nghiêm túc sau khi đọc bài này đừng giận tớ nhá ^^