PDA

Xem đầy đủ chức năng : .....



naughty_angel
17-04-2006, 12:51 AM
Vẫn chỉ muốn tìm kiếm một chút sự yên bình ở đây, nơi không có anh vì nếu có anh em sẽ không thể viết được, sẽ bị anh cho là một con ngốc.
Em vẫn luôn đi tìm những điểm tốt của anh, vẫn luôn đi tìm một chút tình yêu mà anh dành cho em.
Nhưng em phải làm thế nào, em đã cố để tin anh nhưng anh lại phủ nhận niềm tin đó ngay trước mặt em.
Mọi câu nói của anh đã làm em không thể suy nghĩ gì thêm được nữa, không thể tha thứ được, cho dù không phải anh nói, nhưng cũng là anh đứng đằng sau bảo người ta nói.
Dù mọi thời gian em ở bên anh, anh cũng chỉ là lừa dối nhưng tại sao anh lại nói với người khác, mang ra làm trò đùa như thế.
Em đâu phải là loại con gái gọi đến thì đến mà bảo đi thì đi, anh có biết anh nói ra câu nói đó là đã chạm đến nỗi đau của em không ?
Đúng lúc em cần anh nhất, đúng lúc em cần anh để chia sẻ mọi muộn phiền mà anh lại nói với em những điều đó, em không trách anh về việc này vì có lẽ anh không biết, nhưng cuối cùng vì những câu nói đó.
Anh nói với em thì không sao, nhưng anh còn đưa máy cho người khác nói, vậy mà anh đã từng nói với em rằng em là của anh, anh sẽ không bao giờ giao cho em cho người khác, sẽ ở bên em những lúc em cần.
Nhưng tại sao những lúc em cần anh nhất, người ở bên cạnh em không phải là anh, tại sao thế anh, tại sao lại thế, sao anh không còn là người mà em yêu đã từng rất yêu, tại sao anh lại thay đổi nhiều đến vậy.
Liệu em còn phải hỏi cái từ tại sao này đến bao giờ nữa, có lẽ ngày mai dù em có gặp anh, nhưng người đứng trước mặt em không còn là anh không còn là người mà em yêu nhất trên đời này nữa, người em yêu đã chết, đã mang tình yêu của em của em đi rồi.
Cái con người dễ thương, dịu dàng hồi trước giờ đâu rồi, anh đã mang người đó đi đâu rồi, trả người đó lại cho em, trả lại cho em đi.............

naughty_angel
19-04-2006, 12:42 AM
Lại nụ hôn đó, lại ánh mắt, cái năm tay ấy, tại sao thế ?
Thay cho những hành động ấy, cuối cùng anh lại nói ra cái câu như thế.
Em muộn phiền, anh không chia sẻ được cho em lại nói với em như thế, em rất thất vọng vì anh, anh đã không còn tin em nữa, không còn tin em nữa rồi.
Anh nói với em như thế, liệu đã bao giờ anh thử đặt mình vào vị trí của em để suy nghĩ chưa, chưa đúng không ?
Anh có hiểu em không ?
Em biết cũng chỉ là đùa thôi nhưng anh đừng nói ra câu đó.
Đừng trả thù em bằng cách như thế.
Em rất thất vọng , rất rất thất vọng nhưng em sẽ không nói điều đó ra đâu, anh à, em chẳng là gì với anh cả, thì em nói ra làm gì.
Anh đã không tin em nữa thì thôi em cũng không muốn nói nhiều làm gì, em chỉ muốn được nghe một câu xin lỗi thôi.
1 câu xin lỗi chân thành của anh, em mong rằng em sẽ được nghe 2 từ đó.
Anh tin người đó mà không tin em, có lẽ em có nói bao nhiêu đi chẳng nữa thì anh cũng không tin em đâu.

naughty_angel
26-04-2006, 04:21 AM
Cách đây vài ngày, em đã từng nghĩ sẽ viết thư cho anh.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ trong 1 khoảnh khắc, em đã không làm điều đó.
Anh thấy em đáng ghét lắm phải không ? Anh thấy em làm phiền anh quá nhiều đúng không ?
Những cú điện thoại, em chỉ muốn gọi cho anh, để biết rằng anh vẫn luôn sống, vẫn đang hiện hữu bên em, và để được nghe tiếng anh chứ không chỉ là trò đùa vô bổ đâu anh.
Từ cái hôm gặp anh đó, em vẫn muốn gặp anh, vẫn muốn anh đến bên em, trở lại như lúc xưa, em không thể quên vòng tay ấy, ánh mắt ấy, đôi môi ấy, em không quên được.
Nhưng em không nghĩ rằng lần đó em có thể nhìn vào mắt anh lâu như thế.
Dường như càng xa anh, em càng yêu anh hơn, không một lúc nào em thôi nhớ về anh.
Dù anh có phản bội lại tình cảm của em, làm em thất vọng nhưng em vẫn yêu anh.
Em biết tình yêu này sẽ chẳng mang lại kết quả gì cả, em biết điều đó chứ.
Anh biết lần trước câu nói của anh đã làm em rất thất vọng đúng không ? Em không biết anh cố tình làm thế hay không nhưng em biết anh rất phiền vì em.
Em là một đứa hay mang phiền phức,
Nhưng lần sau đừng nói với em thế nữa, em cũng là con người, em cũng biết đau mà anh.........

naughty_angel
27-04-2006, 12:11 AM
Anh có còn nhớ cái ngày đầu tiên em gặp anh không, nói là gặp nhưng thật ra là quen biết trước rồi, mới gặp ở ngoài thôi.
Nhưng lúc đó, em hiểu anh sẽ mãi là người mà em yêu.
Biết tại sao hôm đấy em không nói câu nào không ? Là tại em ngượng đó, tự nhiên một người nắm tay mình, ôm hôn mình, em chả dám nói câu nào cả.
Cái hôn đầu tiên, dù không được nhẹ nhàng cho lắm, vì anh ôm chặt em, em đã đồng ý đâu.
Lúc anh buông em ra thì muốn tức cũng không được, em chả còn cảm giác gì nữa, thật đấy!
Cứ như khúc gỗ từ lúc đấy luôn.
Lúc đầu em bước vào đấu, em đã thấy anh rồi, nhưng em không dám gọi, để anh gọi, chờ mãi một lúc anh mới hỏi: có phải Nhật Anh đấy không ? rồi nở một nụ cười với em.
Cũng ngày hôm đó, em cảm nhận được hơi ấm của đôi bàn tay, của cái ôm, những chiếc hôn từ một người con trai.
Lúc đó em không phải là một đứa xinh xắn, còn hơi béo đúng không ? Nếu lúc đó anh không thèm gọi em thì chắc anh cũng chẳng biết được giờ em đã thay đổi như thế nào.
Mỗi lần gặp anh là một lần em thay đổi, đổi khác, em vẫn muốn thế.
Ngày 7-5, anh nhớ nhé...