chipcontinhnghick1988
10-04-2006, 08:36 AM
Yêu là để linh hồn trôi nỗi
Phiêu diêu theo mây gió khắp trời.
Tìm cho mình ở nơi chốn xa xôi
Một bến mộng cho hồn không đơn lẽ.
Yêu là mất những u sầu quạnh quẽ
Chuỗi ngày dài mòn mỏi cũng qua đi.
Nghe nhớ thương về nặng trĩu bờ mi
Và buồn chán không thôi vương trong mắt.
Yêu là giết nửa hồn trong ngây ngất
Nửa hồn kia gởi vào mắt người ta.
Để chiều chiều nhìn mây cuối trời xa
Nghe da diết lên vào từng hơi thở.
Yêu là thấy cửa lòng mình rộng mở
Trong hân hoan tiếp nhận một bóng hình.
Dẫu biết rằng người ấy vẫn lặng thinh
Ta vẫn đợi, vì tình yêu là chờ đợi.
Yêu là biến người yêu thành huyền thoại
Khoé mắt bờ môi, dáng dóc, nụ cười.
Đều tuyệt vời, đều vẹn cả mười mươi
Dâng ngôi báu, dâng người quyền ngự trị.
Yêu là chết bởi ánh sầu ủy mị
Là tái tê khi lệ ngọc rưng rưng.
Lúc xa nhau cũng như những khi gần
Thương biết mấy, ôi bao lời hờn trách.
Yêu là thấy cả nghìn trùng xa cách
Khi người yêu lạnh nhạt đứng kề bên.
Nghe trong lòng bao hoang vắng mông mênh
Chỉ ao ước người yêu mình hiểu rõ.
Yêu là gởi lời thương vào mây gió.
Vì mấy khi yêu mà được gần nhau?
Yêu là hay mộng mơ với trăng sao
Là hờn giận khi người tình lỗi hẹn.
Yêu là hiến dâng cho nhau trọn vẹn
Từ con tim, hơi thở đến linh hồn.
Xin một lần trong đắm đuối vùi chôn
Để đau khổ tan đi thành bọt biển.
Yêu là đến với nhau bằng tự nguyện
Không van xin, không miễn cưỡng lọc lừa.
Trong thời nay và trong cả thời xưa
Chân hạnh phúc chỉ đến bằng duyên nợ.
Yêu là đạt được niềm tin đừng sợ
Trong tình yêu chỉ có dấu chấm than!
Dấu hỏi vu vơ tai hại vô vàn
Nó sẽ dẫn tình yêu vào địa ngục.
Yêu là mặc kệ thị phi trần tục
Vì ngỡ ai cũng nô lệ bạc tiền.
Với người say và trong mắt người điên
Yêu chỉ có hai tâm hồn khắng khít.
Yêu là để chuốc đau thương không ít
Vì mấy khi yêu mà chẳng dở dang?
Mấy khi yêu mà không gặp trái ngang?
Có mấy cuộc tình không đi vào cõi chết?
Yêu nhiều lắm không làm sao nói hết
Vì nói gì yêu cũng vẫn là:… yêu.
Sung sướng khổ đau, hợp sớm tan chiều
Kiếp trần tục, ai là người tránh khỏi?
Phiêu diêu theo mây gió khắp trời.
Tìm cho mình ở nơi chốn xa xôi
Một bến mộng cho hồn không đơn lẽ.
Yêu là mất những u sầu quạnh quẽ
Chuỗi ngày dài mòn mỏi cũng qua đi.
Nghe nhớ thương về nặng trĩu bờ mi
Và buồn chán không thôi vương trong mắt.
Yêu là giết nửa hồn trong ngây ngất
Nửa hồn kia gởi vào mắt người ta.
Để chiều chiều nhìn mây cuối trời xa
Nghe da diết lên vào từng hơi thở.
Yêu là thấy cửa lòng mình rộng mở
Trong hân hoan tiếp nhận một bóng hình.
Dẫu biết rằng người ấy vẫn lặng thinh
Ta vẫn đợi, vì tình yêu là chờ đợi.
Yêu là biến người yêu thành huyền thoại
Khoé mắt bờ môi, dáng dóc, nụ cười.
Đều tuyệt vời, đều vẹn cả mười mươi
Dâng ngôi báu, dâng người quyền ngự trị.
Yêu là chết bởi ánh sầu ủy mị
Là tái tê khi lệ ngọc rưng rưng.
Lúc xa nhau cũng như những khi gần
Thương biết mấy, ôi bao lời hờn trách.
Yêu là thấy cả nghìn trùng xa cách
Khi người yêu lạnh nhạt đứng kề bên.
Nghe trong lòng bao hoang vắng mông mênh
Chỉ ao ước người yêu mình hiểu rõ.
Yêu là gởi lời thương vào mây gió.
Vì mấy khi yêu mà được gần nhau?
Yêu là hay mộng mơ với trăng sao
Là hờn giận khi người tình lỗi hẹn.
Yêu là hiến dâng cho nhau trọn vẹn
Từ con tim, hơi thở đến linh hồn.
Xin một lần trong đắm đuối vùi chôn
Để đau khổ tan đi thành bọt biển.
Yêu là đến với nhau bằng tự nguyện
Không van xin, không miễn cưỡng lọc lừa.
Trong thời nay và trong cả thời xưa
Chân hạnh phúc chỉ đến bằng duyên nợ.
Yêu là đạt được niềm tin đừng sợ
Trong tình yêu chỉ có dấu chấm than!
Dấu hỏi vu vơ tai hại vô vàn
Nó sẽ dẫn tình yêu vào địa ngục.
Yêu là mặc kệ thị phi trần tục
Vì ngỡ ai cũng nô lệ bạc tiền.
Với người say và trong mắt người điên
Yêu chỉ có hai tâm hồn khắng khít.
Yêu là để chuốc đau thương không ít
Vì mấy khi yêu mà chẳng dở dang?
Mấy khi yêu mà không gặp trái ngang?
Có mấy cuộc tình không đi vào cõi chết?
Yêu nhiều lắm không làm sao nói hết
Vì nói gì yêu cũng vẫn là:… yêu.
Sung sướng khổ đau, hợp sớm tan chiều
Kiếp trần tục, ai là người tránh khỏi?