nhóc_bụiđời
08-04-2006, 10:04 PM
Vậy là mọi chuyện đã kết thúc, tuy anh ko nói ra nhưng em rất hiểu, hiểu con người anh, vì anh là người em yêu. Chúng mình đã yêu nhau được hơn 1 năm, đã có những kỉ niệm buồn vui, em những tưởng em là người con gái hạnh phúc nhất, nhưng dường như em đã lầm. Anh đi làm, em đi làm, và anh đã gặp người con gái kia. Em chỉ còn biết khóc thầm, đêm đềm em mất ngủ để rồi sáng đi làm phải che đậy đôi mắt dưới cặp kính. Thời gian đầu, em mong đấy chỉ là cơn say nắng của anh, đấy chỉ là 1 cơn gió thoảng qua... nhưng dường như nắng gió của tình yêu mới này đã làm anh rời bỏ em, để đến với chị ấy. Em biết chị ấy hơn tuổi anh, nhưng anh vẫn yêu.... em đã ghen, ghen trong tim để rồi lại khóc, khóc như xóa hết những nỗi buồn, nhưng vết thương vô hình anh đã gây ra.
Sự lạnh nhạt của anh ngày càng thể hiện rõ, nhưng sao anh ko nói ra cơ chứ. Anh sợ em đau ư, nhưng anh càng dai dẳng thì em càng đau... anh ngại ko dám nói ư, vậy anh ko phải là người đàn ông ... anh sợ đối đầu với bố mẹ em, người thân ư... vậy anh là người dám làm nhưng ko dám chịu...tất cả những lý do đều ko chính đáng, anh hãy nói 1 câu đi, em mệt lắm rồi.
Bố mẹ đã nhận ra sự lạnh nhạt của anh, đã hỏi em: "Con và T có chuyện gì à ?"... em chỉ còn biết trả lời: "Ko ạ, dạo này T bận làm ạ !"... 1 câu trả lời đầy chất dối trá, nhưng em còn phải biết trả lời như thế nào nữa. Em muốn chúng ta chia tay thật im lặng, em ko muốn mọi người biết lý do chúng ta chia tay, nếu ai hỏi em sẽ trả lời thật đơn giản: "tình yêu đã hết, chia tay là tốt nhất"...Chia tay rồi, anh sẽ thanh thản, ko phải day dứt khi đến với chị ấy, rồi chúng mình chắc sẽ trở thành bạn, thành đôi bạn như ngày xưa.. còn trong sáng, con tim non nớt ko biết đau vì tình là gì ...
Đến với chị ấy rồi, anh đừng bao giờ để chị ấy phải đau khổ nhé, em ko muốn chị ấy là em thứ 2 đâu. Chị ấy thật hạnh phúc vì có anh bên cạnh, em thầm ghen với chị ấy, nhưng em sẽ luôn mỉm cười dõi theo từng bước chân của anh..
Bức thư này mãi mãi em sẽ ko gửi... Chúc anh hạnh phúc... Em mãi yêu anh ...
Sự lạnh nhạt của anh ngày càng thể hiện rõ, nhưng sao anh ko nói ra cơ chứ. Anh sợ em đau ư, nhưng anh càng dai dẳng thì em càng đau... anh ngại ko dám nói ư, vậy anh ko phải là người đàn ông ... anh sợ đối đầu với bố mẹ em, người thân ư... vậy anh là người dám làm nhưng ko dám chịu...tất cả những lý do đều ko chính đáng, anh hãy nói 1 câu đi, em mệt lắm rồi.
Bố mẹ đã nhận ra sự lạnh nhạt của anh, đã hỏi em: "Con và T có chuyện gì à ?"... em chỉ còn biết trả lời: "Ko ạ, dạo này T bận làm ạ !"... 1 câu trả lời đầy chất dối trá, nhưng em còn phải biết trả lời như thế nào nữa. Em muốn chúng ta chia tay thật im lặng, em ko muốn mọi người biết lý do chúng ta chia tay, nếu ai hỏi em sẽ trả lời thật đơn giản: "tình yêu đã hết, chia tay là tốt nhất"...Chia tay rồi, anh sẽ thanh thản, ko phải day dứt khi đến với chị ấy, rồi chúng mình chắc sẽ trở thành bạn, thành đôi bạn như ngày xưa.. còn trong sáng, con tim non nớt ko biết đau vì tình là gì ...
Đến với chị ấy rồi, anh đừng bao giờ để chị ấy phải đau khổ nhé, em ko muốn chị ấy là em thứ 2 đâu. Chị ấy thật hạnh phúc vì có anh bên cạnh, em thầm ghen với chị ấy, nhưng em sẽ luôn mỉm cười dõi theo từng bước chân của anh..
Bức thư này mãi mãi em sẽ ko gửi... Chúc anh hạnh phúc... Em mãi yêu anh ...