Road of FateTôi là một đứa bé không cha mẹ và không có người thân. Trong cái thế giới chỉ có đảo và biển bao quanh này chắc các bạn sẽ hỏi có lẽ tôi cô đơn lắm nhưng sự thật tôi lại cảm thấy mình thật may mắn, may mắn vì tôi có những người bạn – những người bạn mà trong những phút giây khủng khiếp nhất họ vẫn ở bên cạnh tôi. Những người bạn tôi qúy hơn tất cả. Khoảng thời gian tôi được ở bên họ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi.
From that moment our fate was sealed…..
CHARR
6 năm trước…..năm đó tôi khoảng mười sáu tuổi….
Tên tôi là Charr. Tôi không biết cha mẹ mình là ai. Tôi lớn lên theo từng con
sóng, lang thang trên những con thuyền buôn, trên tay những anh chàng thủy thủ vui vẻ tốt bụng lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Tôi ở trên biển nhiều hơn trên đất liền, và cũng không biết tự lúc nào tôi xem biển như một người bạn. Biển trong mắt tôi luôn là như vậy! Đôi lúc biển dịu dàng, nó xanh ngắt một màu xanh huyền ảo để đêm đến biển cùng trăng hòa nhịp tạo thành bức tranh đẹp nhất của thiên nhiên. Nhưng khi biển nổi giận thì cũng không ai lường trước được, điên cuồng và mạnh mẽ.
Hôm đó cũng như mọi ngày, tôi vui vẻ cùng Walf bước lên chiếc thuyền buôn chuẩn bị dong buồm ra khơi cùng thuyền trưởng Nakello – một thủy thủ già sành sỏi. Tôi không hề biết rằng ngày hôm đó sẽ có một thảm kịch xảy ra thay đổi mãi mãi cuộc đời tôi.
_ Walf kể em nghe đi!- Tôi ra giọng nài nỉ.
_ Nhóc à, em có biết em đòi anh kể em nghe câu chuyện này bao nhiêu lần rồi không?
Walf có làn da rám nắng. Anh ấy cao to, tóc hung hung nâu và đôi mắt thì xanh biếc. Tôi xem Walf như anh mình, và anh ấy thường ghen tị với tôi vì tôi có cặp mắt xanh màu xanh của biển còn tóc thì vàng rơm. Không phải là tự khen nhưng tôi thấy mình cũng được lắm!
Walf xoa đầu tôi. Anh ấy cất cây kèn đồng vào túi rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Anh ấy kể, tôi nhắm mắt lại, sóng biển rì rào như thổi thêm sức sống vào câu chuyện. Không biết đã bao nhiêu lần tôi đòi Walf kể, câu chuyện xưa lắm rồi, cũng đã gần nửa thế kỷ. Câu chuyện về một pháp sư có tên là Hodding – vị phù thủy vĩ đại nhất mọi thời đại đã từng đứng lên chống lại chúa tể bóng đêm – kẻ thuộc về địa ngục Moriaun. Người ta kinh sợ hắn vì những gì hắn làm. Moriaun là cái chết! Hodding đã đánh nhau với hắn, và với sức mạnh không ngờ, ông đã phong ấn được Moriaun. Hodding đã giải thoát thế giới này khỏi cơn ác mộng tồi tệ nhất. Người ta tôn thờ ông, ngợi khen ông, cả những kẻ phút trước coi thường ông đều quay lại qùy dưới chân ông. Nhưng sau đó Hodding biến mất, chẳng ai biết lý do, chỉ đơn giản biến mất. Có người đã cất công tìm kiếm ông, nhưng tất cả đều thất vọng. Người thì nói Hodding đã chết do vết thương quá nặng, nhưng lại có ý kiến cho rằng ông chỉ đâu đó ngoài kia, sống ẩn dật trên một hòn đảo nào đó ngoài xa. Vậy là cho đến nay câu chuyện về Hodding gần như chỉ còn là một huyền thoại.
Câu chuyện kết thúc. Walf lẳng lặng lấy cây kèn ra thổi. Tôi lặng nhìn ra biển, trong lòng thầm khâm phục thầy Hodding. Ước gì tôi được gặp ông ấy nhỉ?!
Mưa, mưa như trút nước. Từng đợt sóng đập mạnh vào mạn thuyền. Tôi bị hất ngã, nằm bẹp trên sàn gỗ. Một cánh tay khỏe mạnh nắm tôi dậy. Walf! Anh ấy bắt tôi chui vào một góc. Tiếng la hét. Tiếng gầm rú của gió và biển hoà trộn thành một thứ âm thanh hỗn tạp. Gió quất mạnh khiến hai lỗ tai tôi lùng bùng. Bóng một người thủy thủ chạy vụt qua tôi. Anh ta đang hoảng sợ. Nổ! Anh ta nói cái gì đó sẽ nổ…tôi không thể nghe rõ…..mọi thứ đều hoảng loạn….tôi thấy Walf nhìn về phía tôi…anh ấy la lên….
BBÙÙMMMM….
Tôi thấy mình bị hất bổng lên không trung. Gió quất mặt tôi ran rát. Mưa vẫn tiếp tục rơi. Một cột lửa khổng lồ cháy giữa biển. Con thuyền của chúng tôi!...Walf….mọi người….điều cuối cùng tôi còn nhớ là những ngọn sóng bạc đua nhau xô đẩy nhấn chìm tôi vào lòng đại dương……
**********************************
Ánh nắng ấm áp rọi vào khiến tôi tỉnh giấc. Tôi đang ở đâu? Tôi chưa chết sao? Bên tai tôi không còn là tiếng sóng nữa mà thay vào đó là tiếng chim ríu rít, tiếng sột soạt của một chú sóc chuyền cành, hương thơm thoang thoảng của hoa…Tôi cố ngồi dậy, đầu tôi chợt đau nhói. Tôi đưa tay ôm đầu thì sờ thấy một mảnh băng. Tôi bị thương?! Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ là một căn nhà gỗ đơn sơ. Lò sưởi lách tách cháy, phía trên là một cái nồi phà hơi nước, mùi thơm bốc lên từ nó cho tôi cảm giác dễ chịu. Ở giữa phòng là cái bàn ăn nhỏ, trong góc nhà cũng có một cái bàn nhỏ chất đầy những thứ thuốc khô quắt, có hai cánh cửa nhỏ, có lẽ thông qua hai căn phòng khác.
Chợt….có người đẩy cửa vào, tôi nín thở. Một ông lão! Trên tay ông cầm một giỏ thuốc, gương mặt phúc hậu, nổi bật trên gương mặt là cặp mắt xanh giống y mắt tôi. Ông ấy đặt giỏ thuốc lên bàn, bước về phía lò sưởi, nhấc cái nồi ra và từ từ rót thứ nước trong đó vào một cái cốc. Xong, ông tiến về phía tôi, đặt cái cốc vào tay tôi.
_ Uống đi! Cháu sẽ thấy dễ chịu hơn đấy!- Ông mỉm cười.
Tôi uống liền một hơi. Nó mát mát và dễ chịu làm sao! Tôi đặt cái cốc xuống bên cạnh, giật mình vì thấy ông ấy đã ngồi bên tôi từ lúc nào.
_ Nào, nói cho ta biết tên cháu là gì?
_ Charr ạ!
_ Thế Charr, ta tìm thấy cháu ngất xỉu trên bãi biển. Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tôi im lặng. Trong đầu hình ảnh khủng khiếp đó lần lượt hiện về. Bất giác tôi bắt gặp ánh mắt của ông ấy nhìn tôi. Cái nhìn thật lạ! Ông ấy nhìn tôi cứ như….cứ như ông ấy biết tôi sẽ xuất hiện vào đúng lúc này?!
_ Nếu cháu không thích trả lời thì thôi vậy!
Ông ấy dợm đứng lên thì tôi hỏi:
_ Ông ơi, ông tên gì ?
_ À, tên ta là Hodding!- Ông ấy bình thản.
Tôi không tin vào tai mình. Hodding?! Hodding mà tôi mong ước được gặp dù chỉ một lần?! Tôi cứ nhìn ông trân trân. Chợt…cánh cửa lại mở ra một lần nữa. Một cậu bé bước vào. Cậu ta thấp hơn tôi một chút, có lẽ nhỏ hơn tôi vài tuổi. Cậu ấy có mái tóc bạch kim sáng lạ lùng.
_ À, Jatus! Con đã về đấy à?!
_ Thầy à, cây hoa bạch hương lớn chỉ còn nhiêu đây thôi! Chúng ta phải đợi thêm một thời gian nữa!
_ Thôi cũng được!- Thầy Hodding gật đầu.
Jatus?! Tên cậu ta là Jatus?!
_ Jatus! Lại đây! Con hãy làm quen với Charr đi!
_ Chào cậu!
Tôi có tỏ vẻ dễ thương. Nhưng khi Jatus nhìn tôi, tôi mới khám phá ra ngoài mái tóc khác người, đôi mắt cậu ta cũng khác người không kém. Nó có màu xám?! Nhưng rất đẹp, không hiểu sao tôi lại thấy đằng sau đôi mắt đó là một nỗi buồn khó tả.
************************
Thầy Hodding dạy tôi đánh kiếm còn Jatus thì học phép thuật. Ngay từ lúc bắt đầu tôi đã nói trước với thầy Hodding là cứ hễ nhìn vào bất cứ cuốn sách phép nào thì như rằng đầu óc quay loạn xạ. Tôi thú thật mình không có khiếu về phép thuật, nhưng đánh kiếm thì tôi tiến rất nhanh. Jatus hoàn toàn ngược lại.
Đã gần một thàng trôi qua trên đảo của thầy Hodding. Gọi là đảo của thầy Hodding vì chỉ có ba chúng tôi sống ở đây. Đi bộ từ đầu đảo đến cuối đảo chỉ mất có nửa ngày. Nhưng điều làm tôi buồn nhất vẫn là chưa đến gần được Jatus. Tôi không hiểu tại sao Jatus luôn giữ khoảng cách với tôi. Và cứ mỗi lần nhìn vào cặp mắt lạnh lùng đó, tôi luôn cảm thấy một nỗi cô đơn đang ăn dần trái tim cậu ấy. Tôi muốn giải thoát cho cậu ấy. Tôi muốn biết điều gì đã làm cho cậu ấy trở nên như vậy.
Hôm đó chúng tôi phải lên núi để hái mấy cây thảo dược về cho thầy Hodding. Đi bộ cả buổi sáng mà tôi vẫn chưa bắt chuyện được với Jatus. Tôi bắt đầu nản thì một con suối xuất hiện. Con suối mà khi lười tôi thường trốn thầy Hodding ra đây nằm ngủ.
_ Này! Cậu mệt không? Tớ thì mệt lừ rồi!- Tôi lên tiếng.
Jatus đang đi phăm phăm phía trước đứng lại.
_ Tớ ra con suối kia ngồi nghỉ đây!- Nói rồi tôi bước về phía dòng suối xanh mát mời gọi. Đi bộ nhiều dưới trời nắng làm áo tôi ướt mồ hôi. Tôi thoáng thấy lưng áo Jatus cũng lấm tấm ướt.- Cậu không muốn lại đây rửa mặt cho mát à?!
Jatus chẳng nói gì. Cậu ấy thường vậy mà! Chỉ lẳng lặng cúi xuống lấy lòng bàn tay hứng nước rửa mặt.
_ Tại sao cậu ghét tớ Jatus?- Tôi bắt chuyện.
Cậu ấy không trả lời.
_ Tớ có làm gì đâu! Tự tớ cũng không thể nghĩ mình đáng ghét đến vậy! Vậy lý do là gì? Cho tớ biết đi!
Jatus tiếp tục ngó lơ tôi. Thật nản quá! Cậu ấy quả là lạnh lùng!
_ Cậu cô đơn lắm phải không?! Sống ở đây….
_ Cậu không im được à?!- Jatus chợt đứng bật dậy.
_ Sao? Cậu chịu nói chuyện rồi hả??? Biết mà! Cậu không thể im lặng mãi được….
_ Cậu quả là một người phiền phức! Tớ không hiểu tại sao thầy Hodding lại cứu cậu?! Tại sao cậu không buông tha cho tớ?!!
_ Tại vì tớ không thích thế!
Tôi đến bên cậu ấy và bất ngờ….xô mạnh cậu ấy xuống nước.
_ Cái gì? Cậu….
Tôi nhảy ùm xuống nước.
_ Cậu biết không Jatus?! Trên đời này ai cũng phải có bạn! Không ai có thể nghĩ rằng mình tồn tại mà không cần ai bên cạnh…cậu không thể như thế này mãi Jatus ạ! Tớ thật sự lo cho cậu!
_ Cậu…lo cho tớ sao?!- Jatus ngạc nhiên nhìn tôi.
_ Ai thấy cậu như vậy mà không lo chứ?!
Jatus im lặng.
_ Mà cậu biết gì nữa không?!- Tôi thảy cái nhìn tinh nghịch cho cậu ấy.- Có vẻ tớ sẽ kẹt lại đây lâu và tớ thật sự cần có ai đó để nói chuyện…
_ Vậy?!
_ …Vậy nên tớ sẽ còn làm phiền cậu dài dài!
Tôi bắn nước vào mặt cậu ấy rồi lẹ làng bơi ra xa.
_ Này! Cậu không định trả đũa tớ thật sao?!
Jatus nhìn tôi một lúc rồi quay mặt đi. Thế đấy! Thất vọng hoàn toàn!
_ Charr!!!
_ Hả?!
Tôi quay lại. Một cột nước phun vào mặt tôi, hất tôi ra xa. Định thần lại tôi mới biết là Jatus dùng phép thuật điều khiển cột nước.
_ Đồ láu cá!!!
Tôi la lên và dùng tay hất nước vào Jatus.
Jatus trở thành người bạn đầu tiên của tôi. Và cuộc đời chúng tôi kể từ giây phút đó hình như đã được gắn chặt vào nhau.
Hôm đó chúng tôi cùng bị phạt và đến đêm thì cả hai cùng lăn ra bệnh……
*********************************
Gió lướt qua cánh đồng làm hàng ngàn bông hoa tím đua nhau nở rộ. Đẹp tuyệt vời! Tôi có cảm giác như cả thế giới đã biến thành màu tím. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Tôi nằm đó, mắt nhìn lên trời. Jatus ngồi bên cạnh, đăm đắm nhìn ra biển.
_ Cậu có người thân không Jatus?- Tôi chợt hỏi rồi giật mình khi thấy cậu ấy không trả lời. Gương mặt cậu ấy thoáng buồn.
_ Tớ xin lỗi!- Tôi lúng túng.
_ Không phải!- Cậu ấy vội nói.
_ Đừng buồn! Tớ cũng như cậu! Tớ cũng không có cha mẹ! Cậu và thầy Hodding là người thân duy nhất của tớ!
_ Không phải vậy!- Jatus cười buồn.- Tớ thậm chí còn không biết mình cha mẹ mình là ai!
Tôi ngẩn cả người.
_ Vậy là sao?
_ Tớ chẳng nhớ gì về khoảng thời gian trước đây…thầy Hodding kể là đã thấy sóng biển đánh tớ vào đây. Khi tỉnh dậy tớ không biết mình là ai, và tại sao lại bị như vậy! Ngay cả cái tên Jatus cũng là do thầy Hodding đặt cho tớ….
Gió lạnh bắt đầu thổi gần mặt đất hơn. Chân trời ửng đỏ, những tia sáng cuối cùng sắp tắt nhưng chúng tôi vẫn ngồi đó im lặng. Tôi chợt nhận ra trong tâm hồn Jatus không đơn giản chỉ có sự cô đơn….
***************************************
JATUS
Tên tôi là Jatus. Thầy Hodding đã gọi tôi như vậy, bởi vì thầy đã cứu tôi từ một thảm họa mà tôi chẳng bao giờ nhớ ra. Một kẻ mất trí nhớ! Một kẻ có thể mãi mãi ở dưới vực sâu cô đơn nếu như không có sự xuất hiện của Charr – một cậu bé lớn hơn tôi hai tuổi với đôi mắt xanh cương nghị và vẻ ngoài năng động. Không hiểu sao cứ nhìn vào mắt Charr là tôi có suy nghĩ sau này cậu ấy chắc chắn trở thành một thủ lĩnh tài ba. Tôi và Charr khác nhau hoàn toàn từ suy nghĩ đến tính tình. Cậu ấy năng động, cuồng nhiệt, và tận tụy. Còn tôi thì hầu như mất hết lòng tin vào cuộc sống. Đối với tôi cuộc đời chẳng còn ý nghĩa. Suốt ngày tôi đằm mình vào những suy nghĩ, những dằn vặt về quá khứ. Tôi sợ khi đêm xuống bởi vì đó cũng là lúc những ảo ảnh của quá khứ tìm về. Lần đầu gặp Charr, được thấy sức sống mãnh liệt, được cảm nhận sự yêu đời qua từng hơi thở của cậu ấy, bất giác tôi thèm được như vậy. Và rồi tôi đâm ra ghét Charr không một lý do. Tôi lạnh lùng với cậu ấy. Tôi đẩy cậu ấy ra xa mình, nhưng không hiểu sao tôi càng cố xa cách thì Charr càng tiến lại gần. Cứ thế lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cảm giác bị khuất phục. Cậu ấy làm tôi tin vào những điều trước đây tôi không muốn tin. Cậu ấy bắt tôi dừng lại trong khi tôi muốn chạy trốn….rồi….một cái gì đó mới mẻ dần xuất hiện trong trái tim tôi. Charr đã truyền hơi thở sự sống qua tôi để bây giờ mỗi sáng thức dậy tôi thấy nắng ấm hơn mọi khi.
Hôm nay Charr chợt hỏi về gia đình làm tôi buồn cười quá. Tôi đã cố quên cái ý nghĩ tìm về quá khứ nhưng nó cứ ám ảnh tôi mãi. Một nửa trong tôi khao khát đến cháy bỏng được biết mình là ai, nửa còn lại lại cho tôi một linh cảm không hay về quá khứ của mình. Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cha mẹ tôi còn hay mất?...Hàng loạt những câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi nhưng đêm đêm tôi chỉ thấy những hình ảnh nhập nhằng, mờ ảo hiện về với những bóng đen quá khứ luôn bám theo trong những giấc mơ.
Cuộc sống trên đảo cứ thế trôi qua…..thấm thoát đã hơn ba năm Charr sống ở đây. Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó. Gió thổi mạnh hơn thường ngày, tôi chuẩn bị trở về căn nhà gỗ để vừa kịp bữa chiều. Khi đi xuống triền đồi, tôi thoáng thấy cái gì đó bập bùng giữa không trung. Đó là một miếng vải trắng to, bị thổi căng phồng lên nhưng được níu giữ bởi cây cột gỗ chắc chắn. Tôi biết đó là cái gì! Chẳng hiểu lúc đó tôi nghĩ gì, chỉh biết chạy thật nhanh về, thật nhanh….chỉ cốt nhìn thấy Charr…..
**********************************
CHARR
Gió hôm nay thổi mạnh hơn ngày thường. Tôi vừa tập kiếm xong nên ra ngoài đứng đợi Jatus đi hái thuốc về. Chợt có cái gì đó quặn lên trong bụng tôi. Từ sáng đến giờ tôi luôn cảm thấy bồn chồn không yên, cứ như sắp có chuyện xảy ra vậy. Tôi bước những bước chân vô định, khi giật mình nhìn lại tôi đã thấy những ngọn sóng bạc đua nhau xô bờ, từng đàn chim biển trắng muốt tung cánh trên bầu trời. Nhưng hôm nay có một vật đã chen vào khung cảnh quen thuộc tôi thường thấy. Một cánh buồm trắng xóa phất phới giữa biển. Một con thuyền! Đã hơn ba năm rồi tôi mới nhìn thấy nó. Lồng ngực tôi đập liên hồi. Một dáng người cao lớn xuất hiện, da ngăm, đôi mắt sáng. Tôi nín thở.
_ Charr??? Phải Charr không???- Anh ta cất tiếng hỏi. Đôi mắt mở to sửng sốt.
_ WALF!!!- Tôi la lên và chạy về phía anh.
Walf ghì chặt lấy tôi như không tin vào mắt mình.
_ Ba năm qua anh tưởng em đã….
_ Em cũng vậy! Cứ tưởng chỉ còn mình em….
_ Em cao hơn nhiều nhỉ?!- Walf xoa đầu tôi.- Ba năm rồi còn gì….
Chúng tôi nhìn nhau mừng rỡ chẳng biết nói gì. Chợt Walf nhìn qua vai tôi. Quay lại tôi thấy Jatus và thầy Hodding đang đứng đó.
**********************************
JATUS
Anh ta chính là Walf – người cùng thoát chết với Charr trong tai nạn năm nào. Hiện giờ anh ấy đang là thuyền trưởng của một con thuyền. Trên đường đi vì hết lương thực lại nhìn thấy hòn đảo của chúng tôi nên quyết định ghé vào, không ngờ gặp lại Charr ở đây.
Thầy Hodding vui vẻ tiếp chuyện với anh ấy. Walf có vẻ lúng túng và cung kính đến buồn cười. Sau cùng anh ấy muốn Charr cùng trở về với mình. Tôi biết thế nào cũng có ngày này. Charr rồi sẽ bỏ đi. Con người cậu ấy lúc nào cũng muốn khám phá những cái mới lạ, cậu ấy làm sao chịu nổi cái ý nghĩ sống suốt cuộc đời trên hòn đảo bé nhỏ tẻ nhạt này chứ.
_ Em sẽ đi chứ Charr?!
Charr nhìn tôi và tôi đọc được trong mắt cậu ấy sự đồng ý. Tôi bỏ ra ngoài.
***************************************
CHARR
_ Jatus!
Cánh cửa đóng lại sau lưng cậu ấy.
_ Con nên đuổi theo nó!- Thầy Hodding nói kèm theo cái gật đầu đầy ý nghĩa.
Tôi phóng ra ngoài, thấy Jatus đi về hướng cánh đồng hoa tím. Tôi vội đuổi
theo.
_ Jatus! Đợi đã!
Nhưng bước chân của cậu ấy lại bước nhanh hơn.
_ Jatus!- Tôi nắm tay cậu ấy lại.- Nghe tớ nói đã!
_ Cậu muốn nói với tớ là cậu sẽ đi phải không? Tớ biết điều đó khi nhìn vào mắt cậu rồi!- Cậu ấy giật tay ra.- Khám phá thế giới là ước mơ của cậu mà, cậu đã từng nói thế và cậu sẽ làm mọi thứ để thực hiện nó, đúng không?! Nếu vậy thì cơ hội đến với cậu rồi đó! Cậu đi đi!
Jatus bỏ chạy. Tôi vội chạy theo. Chúng tôi đã ra đến cánh đồng tím. Mùi hương thoang thoảng ngọt ngào. Những chú chuồn chuồn sic bay chập chờn tìm cho mình một cành hoa để hút mật.
_ Jatus! Đứng lại đi! Ít nhất cậu cũng phải nghe tớ nói đã chứ! Ja..aaa..ui..- Tôi trượt chân té nằm bẹp dúm xuống đám cỏ lue trắng xóa. Phấn hoa xộc vào mũi khiến tôi hắt hơi mấy cái liền.
Jatus giật mình quay lại. Cậu ấy bước lại gần lấy tay nhấc từ từ bàn chân phải của tôi lên.
_ Ái….nhẹ nhẹ một chút!
_ Không sao đâu! Chỉ trật khớp thường thôi!- Nói rồi Jatus đứng lên nhìn quanh quất.- Tớ biết có một loại cỏ thuốc mọc gần đây! Cậu ở yên đó!
_ Được thôi! Dù sao tớ cũng đâu đi đâu được!
Tôi đã nói với các bạn ngoài việc là một pháp sư tập sự, Jatus còn là một người rất am hiểu về các loại thảo mộc trị thương chưa? Có lẽ đó là một khả năng trời phú. Riêng tôi, tôi thấy cây nào cũng như nhau, đều là cây cỏ, chả làm sao phân biệt được. Một lúc sau, Jatus quay trở lại, trên tay là nắm cỏ xanh. Cậu ấy nghiền nát nó ra bằng những cục đá nằm rải rác và bắt đầu băng bó chân cho tôi.
_ Ui! Jatus! Cậu không thể nhẹ tay hơn sao?! Đau quá đi!
_ Mới chút xíu đã than rồi! Cậu dở thế!
_ Không phải là cậu nên cậu mới nói thế! Ai da…đừng siết chặt như vậy!
Jatus xé một mảnh áo choàng để băng cho tôi. Cơn đau đã dịu bớt nên tôi cảm thấy dễ thở hơn.
_ Jatus tớ không muốn nói dối cậu! Tớ sẽ đi!- Tôi bắt đầu. Cậu ấy im lặng, vẫn cắm cúi băng bó.
_ Cậu cũng yêu biển mà phải không?- Tôi tiếp tục. Im lặng.- Jatus tớ hứa sẽ quay lại. Và khi quay lại chúng ta sẽ cùng nhau đi biển. Cùng nhau đi tới ngõ ngách cuối cùng của thế giới này. Chúng ta sẽ có một con thuyền riêng cùng với những thủy thủ đoàn đầy nhiệt huyết như chúng ta. Muốn như vậy thì trước hết tớ phải đi với Walf! Cậu nói đúng! Tớ sẽ làm mọi thứ để thực hiện ước mơ của mình!
Jatus gút lại nốt buộc cuối cùng. Tôi không còn cảm thấy đau nữa. Tôi biết nếu bỏ đi thì có thể một lần nữa Jatus sẽ chìm vào vực thẳm cô đơn. Cái niềm tin mà tôi vừa thắp đang le lói sáng trong tim cậu ấy có thể tắt. Nhưng tôi tin Jatus! Tôi lo cho cậu ấy nhưng tôi tin Jatus. Tin cậu ấy sẽ vượt qua mà không cần có tôi!
Tôi nắm chặt tay cậu ấy.
_ Tớ sẽ quay lại! Tớ hứa! Cậu sẽ làm được phải không?! Cậu sẽ đợi tớ quay lại chứ?!
Jatus chẳng nói gì. Cậu ấy ngồi đó im lặng, mắt đăm đăm nhìn ra biển.
Phải đại dương mênh mông quá! Bạn sẽ ra sao nếu lạc giữa đại dương hùng vĩ? Lúc đó hãy biết tìm cho mình một lối đi – một con đường duy nhất giữa bao nhiêu con đường mà bạn sẽ rẽ - con đường về nhà.
Sáng hôm sau, tôi lên đường…….



