Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối
kết quả từ 9 tới 16 trên 20

Ðề tài: Mùa thu xôn xao - Hoàng Thu Dung

  1. #9
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    Hương Giang và Truyền đi chậm chậm giữa hai dãy ghề tìm đúng số của mình .Cả hai ngồi xuống , đưa mắt nhìn quanh .Truyền chép miệng :
    -Còn trống trơn , hình như mình đi hơi sớm
    -Mình đi hơi sớm hay rạp vắng khách ?Chả hiểu được
    Rồi cô loay hoay lôi trong giỏ hai bịch bánh , đưa cho Truyền :
    -Này !
    Truyền xé gói giấy , cười vui vẻ :
    -Chuẩn bị chu đáo dữ
    -Tất nhiên ! Còn có dâu nữa .Lúc sáng mua sẵn ướp lạnh , dâu ngọt lắm
    Truyền phì cười :
    -Về khoản ăn uống mi chu đáo dữ , diễn viên múa mà chẳng giữ em gì cả
    -Có sẵn rồi , chả sợ
    Thật ra , Hương chẵng cần giữ gìn nhiều , cô hay ăn vặt và thường xuyên bỏ cơm nên không sợ tròn trịa như Truyền .Với lại vóc dáng cô rất tuyệt nên cô đâm ra tự tin , không phải chăm bẳm săn sóc mình
    Hương Giang nhìn lên sân khấu , miệng vẫn nhai chóp chép .Thật ra , tối nay cô đến đây không phải chỉ có xem ca nhac mà chủ yếu là tìm Thi Tuấn .Cô cũng không y vọng anh còn nhớ lời hứa hôm gặp ở quán cà phê .Nhưng bây giờ cô bặt buộc phải nhờ đến anh .Đành phải rủ Truyền đi cùng cho đở quê
    Khá lâu sau , sân khấu mới mở màn .Ca sĩ đầu tiên không phải là Thi Tuấn nên cô có thể nhởn nhơ thưởng thức tiết những tiết mục khác .Cô nhìn những diễn viên múa minh hoạ rồi hình dung một ngày nào đó mình sẽ là vai chính trong một vở Ba-lê .Sau đó sẽ là một diễn viên .Cho khoa hết coi thường cô .Và cả Bích Trâm nữa
    Hương Giang mãi suy nghĩ nên không nhìn lên sân khấu .Truyền hích nhẹ tay cô :
    -Ca sĩ Thi Tuấn kìa
    Hương Giang ngước lên .Thi Tuấn đang chào khán giả , chất giọng nghe rất truyền cảm , khác với lúc nói chuyện bình thường , nghe hay quá
    Hương Giang ngồi thẳng lên , chăm chú hìn .Hôm nay anh hát một bài mà cô rất thích .Từ đó giờ cô không lạ gì cách biểu diễn cùng chất giọng của anh , nhưng hôm nay tự nhiên co lại thấy một xúc cảm mới mẻ . một tình cảm yêu mến đặc biệt hơn
    Tryền kéo tay cô :
    -Mình đi lên kia chờ anh ấy đi
    Hương Giang đứng lên , len lỏi qua dãy ghế đi ra phía bên hông rạp hát .Cả hai đứng chờ Thi Tuấn ở cửa .Một lát sau , anh đi ra .Truyền đẩ Hương Giang tới :
    -Mi tới nói đi
    Hương Giang ạmnh dạn đi thẳng đến phía Thi Tuấn .Nhưng khi tới gần anh , tự nhiên cô đâm ra khớp , giọng cô hơi thiếu tư tin :
    -Chào anh Tuấn
    Thi Tuấn không chút kiểu cách , anh à lên một tiếng :
    -Hương Giang phải không ?
    -Vâng
    -Tìm anh hả ?
    -Vâng
    -Có chuyện gì không ?À , mình tìm chỗ nào nói chuyện đi em !
    -Anh còn show nào nữa không ?
    -Anh còn hai điểm nữa , nhưng vẫn còn thời giờ tiếp em .Hay là em cùng đi với anh đến tự điểm kia ,trên đường đi mình sẽ nói chuyện
    Hương Giang vội từ chối :
    -Em còn nhỏ bạn đang chờ .Em chỉ muốn xin anh số điện thoại riêng của anh thôi , rồi sẽ nói sau
    Thi Tuấn ngạc nhiên :
    -Hôm ấy anh có đưa anh Khoa mà ,mất rồi hả ?
    -Em không hỏi anh ấy , nên mới phải tìm anh
    -Sao vậy ?
    -Em không muốn anh ấy biết
    Thi Tuấn nheo mắt nhìn cô :
    -À 1 Muốn giấu Khoa chuyện gì đây ? Thôi được , anh cũng không bắt phải nói .Đây là số điện thoại của anh , em có thể gọi bất cứ lúc nào
    Anh đưa danh thiếp cho Hương Giang .Cô định chào anh thì Truyền chợt đi tới ,rụt rè chìa quyển sổ ra :
    -Anh Tuấn cho em xin chữ ký đi !
    Hương Giang quay lại , giương mắt nhì Truyền , buột miệng :
    -Mi mà cũng màu mè nữa hả Truyền ? Trời đất !
    Rồi cô cười lên khanh khách .Truyền hơi quê :
    -Nhỏ này vô duyên !
    Thi Tuấn cầm quyển sổ , nói đỡ :
    -Có gì đâu mà màu mè , ai xin chữ ký anh thấy hân hạnh lắm
    Anh ký tên rồi đưa trả lại Truyền .Cô cười hớn hở :
    -Cám ơn anh nghe
    -Không có chi
    Hương Giang khẽ vẫy tay :
    -Chúc anh hát hay hơn lúc nãy
    Thi Tuấn cười thành tiếng :
    -Cám ơn em .nhớ gọi cho anh nhé
    -vâng
    Thi Tuấn đi rồi ,Hương Giang quay qua Truyền , ôm bụng cười ngặt nghẽo :
    -trời ơi 1 lại còn xin chữ ký của thần tượng nữa , khủng khiếp quá
    -Cái gì mà khủng khiếp ?
    -Thấy mi ta tưởng mi còn học phổ thông chứ .Trời ạ ! Nếu biết mi có ý định đó thì ta cản quyết liệt rồi
    Truyền nhăn mặt :
    -Hứ !
    Hương Giang le lưỡi nhại lại :
    -Hứ !
    Truyền lườm cô một cái :
    -Xin chữ ký thì có gì lạ , làm gì kêu trời thấy ớn
    -Lạ chứ sao không ?
    Rồi cô nói giọng tưng tửng :
    -Mai mốt ta trở thành diễn viên múa , mi nhớ xin chữ ký của ta nghe .Mỗi lần gặp , ta sẽ cho chữ ký .Gặp mười lần cho đủ mười lần , cho hẳn quyển sổ cũng được
    -Hứ ! Ai thèm xin chữ ký của mi .Có năn nỉ cho ta cũng quyết liệt từ chối , còn báo công an bắt nửa
    Hương Giang nhại lại nguyên câu nói đó rồi hất mặt lên :
    -Bắt tội gì ?
    -Tội khủng bố bằng chữ ký
    Nói xong , không đợi Hương Giang kịp nói , cô liền kéo cô nàng đi :
    -Vô xem tiếp , không cãi nữa !
    Hương Giang cũng không phản đối .Cả hai trở vào rạp .Đúng tiết mục đơn ca của ca sĩ Hải Duyên , phần minh học được dàn dựng rất công phu .Truyền nhìn qua Hương Giang .Thấy cô nàng đămg đăm nhìn lên sân khấu , cô hích nhẹ tay cô nàng :
    -Mi múc đẹp hơn mấy nhỏ đó nhiều , dáng mi củng đẹp hơn , khuôn mặt cũng gợi cảm hơn .Mi mà nhờ anh Tuấn thế nào cũng được nhận
    -Hy vọng vậy
    -Không biết anh Khoa sẽ phản ứng ra sao
    -Kệ anh ta ,không thèm nói tới nữa
    Truyền liếc nhìn khuôn mặt giận dỗi của Hương Giang cười tủm tỉm :
    -không nói tới nhưng nghĩ .Ôi mệt , mấy người yêu sao khổ quá, không yêu ai hết cho khoẻ 1
    Hương Giang hứ một tiếng , rồi giãy nãy :
    -Mi mà nói câu đó nữa , ta bẻ răng
    Truyền định nói , nhưng thấy người kế bên nhìn với vẻ phật lòng , cô vội nín thinh :
    Ngồi một lát ,cô bấm tay HuongGiang :
    -Về thôi , ở đây không nói chuyện được
    Cả hau lại đứng dậy len lỏi đi ra ngoải , rồi lấy xe vể
    Ra đến ngoài đường , Truyền tiếp tục câu nói chuyện :
    -Không đùa nữa nhé , nói nghiêm túc là nếu mi chịu không nổi nữa thì đi ra ngoàii đi
    -Thì ta đang tìm cách ra ngoài đó thôi
    -Nếu anh Tuấn không giúp được việc làm thì mi có đi không ?
    -Đi
    Truyền bắt đầu lẩm cẩm :
    -Mi đi thì chẳng khác nào chịu thua bà Trâm .Không có mi , anh Khoa còn gầ gũi bả hơn .Hay là đừng đi !
    Hương Giag nhăn mặt :
    -đã đến mức này còn nói bàn ra .Thôi đừng nói nữa
    -Nói thì mi bị dao động phải không ?
    Hương Giang không trả lời , gương mặt ảm đạm như đêm ba mươi .Một vẻ mặt hết sức không hợp với cô
    Truyền lên tiếng :
    -Về được chưa mi ? Khuya rồi , ta sợ ở nhà đóng cửa
    -Về thì về
    Cả hai chạy thêm một đoạn .Đến ngã tư , Truyền mới rẽ phải .Hương Giang tần ngần muốn đi theo Truyền , nửa lại ngại .Thế là cô rẽ qua ngã khác về
    Bích Trâm ra mở của cho Hương Giang .cô hỏi một cách xã giao :
    -Đi chơi vui không ?
    -Cũng hơi vui .Ở nhà ngủ hết rối hả chị ?
    -Dì Lam ngủ , nhưng chị với anh Khoa còn thức
    -Vậy hả ?
    Cô dắt xe vào sân , rồi quay ra cửa :
    -Chị để em đóng cửa .Chị lên ngũ đi
    Bích Trâm khoát tay :
    -Chị chưa ngủ bây giờ đâu .Anh Khoa còn cài đặt máy cho chị , chắc phải thức đến sáng mới làm kịp
    Hương Giang tò mò :
    -Cài đặt mày gì thế chị ?
    -Máy tính ! Anh ấy mới mua cho chị , có cả máy in nữa
    Hương Giang nghe câu đó mà thấy ấm ức .Chẳng bao giờ Khoa lo cho cô , còn với Bích Trâm thì mua đủ thứ .Nào bàn vẽ , nào thước đo ...đủ thứ chuyện .Còn cô thì hễ gặp là anh lại bảo đừng làm phiền , mà ghét nhất là cứ đem Bích Trâm ra bảo cô phải bắt chước .Tức chết mà vẫn không nói được vì như thế thì có vẻ ganh tỵ
    Hương Giang vừa đóng cửa vừa thở dài .Rõ ràng là mình ganh tị chứ gì nữa .Trước đây đi học ,cô ghét nhất cái tính đó vì đã từng bị bạn bè ganh tị , nhưng giờ thì đến lượt mình , khổ kinh khủng
    Cô đi lên phòng và dù khôg muốn , mắt vẫn cứ nhìn qua phòng Bích Trâm .Khoa đang ngồi trước máy , chăm chú nhìn vào màn hình nên không thấy cô , còn Bích Trâm thì ngồi bên cạnh xem .Nửa đêm mà còn ở bên nhau như thế , làm xong rồi có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra
    Hương Giang mím môi quay ngoắt đi .Cô đẩy mạnh cửa nghe cái rầm , rồi quăng chiếc giỏ xuống giường , mắt đỏ hoe phát khóc đến nơi
    Đúng là không thể nào chịu nổi cảnh này . phải đi thôi
    Hôm sau , Hương Giang gọi điện thoại cho Thi Tuấn , giọng cô hơi hồi hộp :
    -Anh Tuấn ! Hương Giang đây
    Thi Tuấn cười nhỏ trong máy :
    -Sao giọng em có vẻ run vậy ?Chuyện quan trọng lắm hả ?
    Hương Giang ngạc nhiên :
    -Anh biết em run à ?Sao anh hay vậy ?
    -Anh không hay , mà giọng em run thấy rõ đó thôi .Nào , có chuyện gì vậy ? Có phải nhờ anh giới thiệu đi làm không ?
    -Vâng
    -Anh giới thiệu thì được rồi , nhưng Khoa sẽ phản ứng thế nào ? Và anh sẽ nói thế nào đây ?
    -Anh ấy chẳng dính dáng gì đến chuyện này cả ,ảnh đâu phải là anh Hai em
    Thi Tuấn lại cười ;
    -Hình như em giận Khoa thì phải
    -Không việc gì phải giận
    -Thôi được , em có thể cho anh biết lý do em muốn đi làm khôg ?
    Chờ hoài không nghe Hương GIang trả lời , anh nói tiép :
    -anh hỏi không phải vì tò mò , mà anh muốn biết em có nghiêm túc không .Vì theo anh biết thì em không có nhu cầu kiếm tiền .Mà đa số các sinh viên làm thêm chỉ vì mục đích đó thôi .Lỡ như em ham vui bồng bột thì sao ?
    Hương Giang nói ỉu xìu :
    -Em chẳng ham vui chút nào , chuyện này không bồng bột được đâu
    -Có thể nói cụ thể hơn không ?
    Hương Giang đành phải nói thật :
    -Em muốn ra ngoài thuê nhà , nhưng mẹ em không cho , mẹ em bảo nếu em cãi thì mẹ sẽ không cho tiền
    Thi Tuấn cười lớn :
    -Ra vậy ! Cho nên em nhất quyết kiếm tiền phải không ?
    -Vâng
    -Chà ! em cũng bướng dữ .Thôi được , anh không hỏi nữa , như vậy cũng có thể yên tâm rồi .Ngày mai em đến quán Ti Ti gặp anh , em biết quán đó khôg ?
    -dạ ,biết !
    -Sao em biết chỗ đó hay vậy ?
    Hương Giang chưa kịp trả lời thì anh lại cười , rồi nói với vẻ hiểu biết :
    -Chắc em cũng quậy tung cả thành phố này rồi phải không ?
    Hương Giang cười miễn cưỡng :
    -Đâu có .Tại có lần vô tình e đi với bạn em ghé đó thôi
    -Vậy hả ! Thôi được ,trưa mai khoảng một giờ nhé
    -Vâng , chào anh
    -Khoa đã cô bé !
    -Gì vậy anh ?
    -Này , dù sao anh cũng phải nói với Khoa một tiếng đó .Tụi anh là bạn mà .Em thông cảm nhe
    -Ôi ! anh đửng nói !
    -Nếu vậy em hãy nói đi !
    -không
    -Không thể muốn hết mọ thứ cùng một lúc đâu cô bé .Chào em nghe . Lúc nào anh cũng sẵn lòng giúp em hết , đừng lo
    -Nhưng anh đừng nói với anh Khoa
    Thi Tuấn trả lời lấp lững :
    -Để xem
    Hương Giang định nói tiếp , nhưng chỉ còn nghe tiếng tút tút trong máy .Cô đành bỏ ống nghe xuống , ngồi thừ người mà suy nghĩ
    Nhưng chỉ một lát là cô lại đứng lên , nhảy múa quanh phòng . Thi Tuấn nói như vậy là để doạ thôi ,không việc gì phải lo
    Hương Giang bật nhạc nhỏ nhỏ rồi sáng tác một bài múa .Cô hình dung mình đang đứng trên sân khấu trước hàng trăm khán giả thưởng thức .cảm giác đó là cô sung sướng và nhảy tung người lên lei6n tục như bay
    Một lát mệt quá , cô buông ngùi xuống sàn nhà , nắm dang hai tay một cách thoải mái
    Chợt cô nghe giọng Khoa ngay bên cạnh :
    -Ngủ thế này mà ngủ được à ?
    Hương Giang giật mình mở choàng mắt .Đăng Khoa đang ngồi quỳ một chân bên cạnh , nhìn cô nửa ngạc nhiên nữa không đồng tình
    Hương Giang choàng ngồi dậy :
    -Anh vài đây lúc nào ? em có ngủ đâu
    -Em múa đẹp lắm .Lần đầu tiên anh thấy em múa , dù muôn dù không vẫn phải thừa nhận năng khiếu của em
    Hương Giang giương mắt nhìn Khoa :
    -Anh xem em múa à ?
    -Anh đứng ngoài cửa từ nãy giờ , nhìn diễn viên múa , thấy đỡ căng thẳng rất nhiều
    -Hứ ! em ghét nhất ai mỉa mai em
    -Anh không mỉa mai .Nhưnganh sắp nói một chuyện em còn ghét hơn .Đứng dậy , qua bàn nói chuyện đi !
    Hương Giang nhìn Khoa với vẻ đề phòng :
    -Chuyện gì ?
    Khoa bước đến tắt nhạc ,rồi ngồi xuống ghế :
    -Tuấn mới gọi cho anh
    Hương Giang đứng phắt dậy :
    -Gọi nhanh vậy sao ?
    -Tại sao em không hỏi anh , mà phải làm như vậy ?Em thừa biết anh có số máy cũa nó mà
    Hương Giang nguẩy đầu chỗ khác :
    -Hỏi anh để phải nghe anh cản , em không thích
    -Biết anh cản sao vẫn làm ?
    Hương Giang quay lại nhìn Khoa , bướng bỉnh :
    -Tại sao em phải tuỳ thuộc vào ý muốn của anh ? Em có tự do riêng của em
    -Đồn ý , nhưng tự do của em có liên quan đến nhiều người trong đó có anh
    -Anh tự ái vì em hỏi anh Tuấn chư không hỏi anh phải không ?
    Khoa khoát tay :
    -Chuyện đó không quan trọng .quan trọng là chuyện em ra ngoài ở , và lại đi làm .Bích Trâm làm điều đó được ,còn em thì không
    "Lại Bích Trâm " - Hương Giang nổi sùng lên , cô quên mất mọi thứ , hết lên :
    -Anh đi ra đi !
    Khoa túc đỏ mặt :
    -Càng ngày em càng hỗn quá đáng ! Em có quyền gì mà đuổi anh ra , không được hỗn như vậy
    -Anh không ra thì tôi ra
    Và cô đùng đùng đi ra cửa , mạnh đến nỗi đâm sầm cả vào dì Lam đang đi vào .Bà khẻ xoa vai vì đau , rồi nghiêm khắc :
    -Con làm gì vậy Giang , cái gì mà hét om sòm vậy ?
    Hương Giang lúng túng đứng nép qua một bên lí nhí :
    -Con xin lỗi
    -Hai anh em cãi nhau chuyện gì vậy ?
    Bà quay qua Khoa :
    -Chuyện gì vậy Khoa ?
    Khoa phẩy tay một cách bực mình :
    -Mẹ hãy hỏi cô ta đi
    Bà Lam nhìn Hương Giang :
    -Chuyện gì vậy ?
    Hương Giang giương mắt nhìn dì Lam , khổ sở không biết nói gì .Thấy cử chỉ của cô , Khoa nhếch môi :
    -Trước sau gì cô cũng phải nói với mẹ tôi , sao không mạnh dạn lên ?Nhà tôi không phải là cái chợ , đến hay đi cũng phải nói , đừng có ngang nhiên như vậy
    Hương Giang lén liếc Khoa một cái :
    -Ai nói người ta ngang nhiên
    Bà Lam nhìn Huong Giang thật lâu :
    -Chuyện gì ? con muốn ra ngoài hả ?
    Hương Giang lấm lét nhìn xuống gạch :
    -Dạ
    -Tại sao phải ra ngoài ?
    -Dạ tại ...ơ ..con muốn
    Khoa ngắt lời :
    -Cô ta muốn thì cứ để cô ta đi , mẹ không cần phải lo .Mà cái đó cũng không phải trách nhiệm của mẹ đâu
    Bà Lam gạt ngang :
    -Con để cho nó nói chứ , sao hôm nay con gay gắt với em vậy ?
    -Con thấy mẹ hãy để cô ta đi ! Với tính cách lông bông như vậy , mẹ không quản lý nổi đâu
    Anh quay qua Hương Giang :
    -Cô không muốn ở đây thì tuỳ , nhưng phải thu xếp cho có trườc sau , đừng để dì Huệ trách mẹ tôi .Tôi không muốn gia đình này mang tiếng vì cô
    Bà Lam lớn tiếng cắt ngang :
    -Khoa
    Khoa hầm hầm :
    -Mẹ nên gọi điện về dưới cho dì Huệ giải quyết , con không muốn mẹ mang tiếng đâu
    Anh ném cho Hương Giang cái nhìn gay gắt , rồi đi ra ngoài
    Hương Giang vừa bị bất ngờ vì thái độ dữ dằn của Khoa , vừa thấy tủi thân .Thế là cô òa lên khóc
    Dì Lam vội dổ dành :
    -Anh Khoa hơi nóng tính chứ không cố ý đuổi con đâu .Nín đi con !
    -Khôn cố ý hưng rất bực khi con ở đây .Lúc nào anh ấy cũng chướng mắt khi thấy con .Thế này con khó chịu lắm .Dì nó với mẹ con cho con ra ngoài đi
    -Nhưng con ở nhà ngoài hao tốn lắm . Con thấy chị Trâm phải về đây ở không ? Ở ngoài cực chứ không sướng như ở đây đâu
    -nhưng có bạn bè vui hơn
    Nói xong , Hương Giang mới thấy hối hận .Cô bèn chữa lại :
    -Với lại anh Khoa không thích con ở đây nhưng không tiện nói .Con không muốn làm phiền anh ấy đâu
    Dì Lam buông thõng :
    -Con viện cớ làm gì , dì biết rồi .Thôi tuỳ con !
    Bà đi ra ngoài .Hương Giang đứng lóng ngóng giữa phòng , rồi ngồi phịch xuống sàn nhà suy nghĩ .Cô biết dì Lam không hài lòng về mình , điều đó làm cô khổ sỡ không ít .Nhưng nếu ở lại còn khổ hơn , chỉ có thể chọn một thứ mà thôi

  2. #10
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    Hương Giang vào phòng tẩy trang thay đồ .Cô ngồi nán trước gương nhìn mình .Trong bộ đầm tha thướt bằng voan mỏng , cô có cảm giác như mình là người nào đó khác đi .Một cảm giác rất mới mẻ . dù trước đây cô cũng đã từng múa trên sân khấu
    Hôm nay là ngày biểu diễn đầu tiên .Một ngày quan trọng đối với một sinh viên được múa trên sân khấu lớn .Bạn bè trong lớp đến cổ vũ rất đông , nhưng người mà cô trông nhất thì không hề đến , mà cô cũng không thèm cho biết
    Hương GIang thở dài đứng dậy .Thậ chết tiệt khi ngay lúcvui vẻ nhất thì lại nghĩ đến Khoa .Thế là mặt mày cô ủ dột như đưa đám
    Thi Tuấn đứng chờ cô ở cửa .Anh chìa bó hoa trước mặt cô :
    -Chúc mừng buổi diễn đầu tiên của em
    Hương Giang đón lấy , cười tươi rói .Tâm trạng nặng nề biến mất , cô nói một cách hân hoan :
    -Có được không anh Tuấn ?
    Thi Tuấn khen một cách kín đáo :
    -Khi em được vào đoàn múa là em đã được điểm rồi , buổi diễn hôm nay chỉ khẳg định thêm thôi
    -Cám ơn anh nhiều
    Thi Tuấn khoát tay :
    -Mình đi đi , hôm nay anh sẽ khao em !
    -Nhưng anh không còn show nào sao ?
    -Anh bỏ hết , hôm nay là ngày đặc biệt của em mà
    Hương Giang cảm động quá , không kềm được , cô ôm choàng cánh tay Thi Tuấn
    -Anh tốt với em nhất trên đời
    Thi Tuấn vỗ vỗ vai cô , mỉm cười :
    -Sao bốc đồng dữ vậy , không sợ bạn bè nhìn hả
    Hương Giang nhớ ra ,cô buông tay Thi Tuấn , cười với vẻ bẽn lẽn :
    -Em quên mất , đừng cười em nghe
    -Anh mà cười Huong Giang à ? Không có chuyện đó đâu .À ! Tối nay em có hẹn với bạn không ?
    -Có tụi nó đông lắm ,chắc nó đang chờ em
    Cà hai đi ra ngoài .Đúng như Hương Giang nghĩ , nhóm bạn cũ và bạn mới đang chờ cô ngoài sân , có cả hoa .Mọi người vây lấy cô .Truyền nói lớn :
    -Chúc mừngngo6i sao tương lai
    Hương Gianf bấm tay cô thật đau :
    -Cho chừa tật nói bậy
    Mỹ Khanh đưa hoa cho Hương Giang nói tíu tít :
    -Trời ơi ! Nhìn mi trên sân khấu lạ hẳn đi , đẹp hết ý luôn
    -Mi giống diễn viên chuyên nghiệp lắm đó Giang
    Mỗi người một câu vừa cười vừa nói ríu rít đến nỗi Hương Giang chẳng biết trả lời ai , chỉ cười và nghe
    Thi Tuấn đứng một bên chờ .Anh chỉ cười mỉm nhìn bạn bè Hương Giang vây quanh cô .Anh hơi ngạc nhiên vì phong cách còn hơi nhí nhố của các cô nàng .đúng là tính cách Hương Giang thế nào thì chơi với bạn thế ấy .Có v3 còn con nít ham vui quá
    Hương Giang chợt thấy Khoa và Bích Trâm đi vào .Trên tay Bích Trâm có bó hoa .Trong phút đầu tiên cô nghĩ hai người được ai tặng hoa chứ kông tưởng tượng nổi Bích Trâm có thể hào phóng kiểu này
    Đến lúc Bích Trâm tới gần , đặt bó hoa vào tay cô ,Hương Giang mới tin là thật .Cô cười gượng :
    -Cám ơn chị
    -Chúc mừng Giang nhé
    Hương Giang hỏi một cách ngạc nhiên :
    -Sao chị biết hôm nay em diễn ?
    -Anh Tuấn hco anh Khoa hay , chị ngồi đó nên nghe
    -Vậy hả ?
    -Sao ngày vui của Giang mà không báo cho ở nhà biết ?Nếu không có anh Tuấn nói thì chị cũng chẳng biết luôn
    Hương GIang khẽ liếc nhìn qua Khoa .Anh đang đứng nói chuyện với Thi Tuấn và không hề nhìn về phía cô .Không biết chuyện đến đây là anh đề nghị hay Bích Trâm
    Hương Giang rất muốn hỏi nhưng không dám .Rất may là Bích Trâm tự nói ra :
    -Chị phãi nhắc đến hai ba lần anh Khoa mới chịu tới đây .Mấy chuyện này ảnh không thích , chị cũng vậy , nhưng sự kiện đặc biệt của Giang thì chị phải tới chứ
    Nãy giờ Truyền đứng yên gnhe hai người nói chuyện .Biết Hương Giang rất khổ sở vì sự có mặt của Bích Trâm , cô bè xen vào :
    -Tụi em chờ Hương Giang nãy giờ .Tối nay nhóm em muốn khao nó , nếu chị với anh Khao rảnh thì mời cùngd9i nhé
    Bích Trâm quay qua nhìn KHoa như hỏi ý .Anh khoát tay lãnh đạm :
    -Anh bận lắm ! Cám ơn các cô , chúc đi chơi vui vẻ
    Anh nhìn Hương Giang với vẻ kém thân thiện :
    Chúc mừng sự kiện đặc biệt
    -Cám ơn
    Thi Tuấn cố giữ anh lại :
    -Dù sao mày cũng là anh Hương Giang , bỏ về coi sao được
    -Tao cũng muốn đi nhưng bận quá , hẹn dịp khác vậy .Chào nhé
    Anh lại gần Bích Trâm :
    -Mình về đi Trâm
    Bích Trâm nắm tay Hương Giang , nói như dặn :
    -Rảnh nhớ về nhà thăm dì Lam , dì ấy hay nhắc em lắm đó
    Hương GIang gật đầu :
    -Dạ
    -Chị đi nha
    -Dạ
    Cô đứng nhìn hai người đi ra đường mà cảm thấy buồn chán vô cùng .Cô không giận Thi Tuấn , nhưng nếu anh đừng cho họ biết thì hay hơn
    Truyền nói nhỏ với Hải Khanh chuyện gì đó .Hai người bấm tay mấy người bạn kia như ra hiệu , rồi tìm cách rút lui :
    -Tụi mình về trước nghe Giang , chúc đi chơi vui vẻ
    Hương Giang ngạc nhiên :
    -Ơ , soa lại về ?
    Truyền nói thủng thẳng :
    -Thế mi tưởng tụi ta rảnh lắm hả ? Ai cũng có công vệc , tới chúc mừng mi xong là phải ề ngay .Không nói nhiều , chào nghe!
    Thế là cả nhóm kéo nhau đi , mặc cho Thi Tuấn và Hương Giang cố giữ lại
    Hương Gianh nhìn theo mọi người , ngơ ngác :
    -Em chẳng hiể bọn nó nghĩ gì nữa .Em biết chắc là chẳng ai bận bịu gì hết , nò giở trò gì vậy
    Thi Tuấn nhún vai :
    -Có thể bạn em ngại mắc nợ với anh
    -Bọn nó không để ý chuyện đó đâu
    -Anh cũng không biết các cô đónghi4 gì
    Hương Giang quay qua Tuấn :
    - Nhưng mình vẫn cứ đi uống cà phê nhé ,em không muốn về nhà lúc này
    -Đồng ý
    Hương Giang lững thững đi bên Thi Tuấn .Khi ngồi vào xe , anh hỏi nhưng lại là giao hẹn :
    -Cà phê TiTi nhé
    -Vâng
    -Giang có nhớ có gì đặc biệt ở chỗ đó không ?
    -Nhớ chứ ! hôm ấy em với anh Khoa gặp anh ở đó
    -Hôm nay tới đó , coi như kỷ niệm ngày anh với Giang biết nhau vậy
    -Vâng
    -Nhưng không có bạn , em có buồn không ?
    -Không buồn lắm , vì em còn gặp bọn nó nữa mà
    Thi Tuấn nói như gợi ý :
    -Sao lúc nảy em không cố giữ Khoa lại , anh nghĩ nó tới đây rồi thì sẽ không từ chối đâu
    Nghe nhắc tời Khoa ,Hương Giang xịu mặt :
    -Anh ấy không muốn tới , chị Trâm phải nói mãi mới đi đó
    -Chắc nó giận em
    Hương Giang lắc đầu :
    -Anh ấy không ưa em
    Thi Tuấn quay lại , nhướng mắt :
    -Nó có thể không ưa em được à ?
    -Vâng .Thật ra , anh ấy ghét em từ nhỏ lận .Em nhớ lúc nhỏ em cứ lẽo đẽo theo anh ấy chơi với bọn con trai trong xóm ,anh ta luôn bảo em làm phiền anh ta .Bây giờ lớn lên anh ta cũng vẫn giữ ý nghĩ ấy
    -Vậy à ! Nhưng anh nghĩ em thì làm phiền thằng Khoa chuyện gì , ngoài chuyện hay đòi đi chơi
    Hương Giang lắc đầu :
    -Nhiều chuyện lắm ,em với anh ta không có điểm nào chung cả và anh ta luôn bảo em phải sống như chị Trâm , cái gì cũng phải hoàn hảo như chị Trâm
    Thi Tuấn hỏi với một chút ngạc nhiên :
    -Trong mắt Khoa ,cô gái đó hoàn hảo lắm à ?
    -Vâng
    -Ví dụ cụ thể xem
    -Nhiều lắm !Ví dụ như chị Trâm luôn ăn sáng ở phòng ăn , hoặc ở quán và ăn no để làm việc , anh ấy bảo em nên nghiêm chỉnh như vậy
    Thi Tuấn càng ngạc nhiên hơn :
    -Vậy em như thế nào mà không nghiêm chỉnh ?
    Hương Giang phẩy tay :
    -Thì ... em làm những gì em thích
    Thì Tuấn tò mò :
    -Nói cụ thể xem
    -Thôi , anh biết làm chi
    -Anh muốn biết thật mà , kể đi
    Lúc đó xem ngừng trước quán nên câu chuyện cắt ngang .Hương Giang thở phào nhẹ nhõm .Cô rất không muốn ai biết về những sinh hoạt riêng của mình , nó không có gì hay nên ngại nói
    hai người tìm bàn trống một cách khó khăn .Thi Tuấn gọi nước xong bèn quay qua nhìn Hương Giang :
    -em nói tiếp đi !
    -Tiếp chuyện gì kia ?
    -Chuyện ăn sáng cũa em , anh muốn biết không nghiêm chỉnh thế nào
    Hương Giang cười khỏa lấp :
    -Anh Tuấn biết chi mấy chuyện đó .Cà phê ở đây ngon thật , em thích lắm
    -Anh cũng thích , nhưng anh thích em kễ chuyện của em hơn , không chiều ý anh được sao ?
    Không né được , Hương Giang đành nói một cách miễn cưỡng :
    -Em hay ăn trên phòng ,vừa ăn vừa xem truyện , hoặc nghe nhạc .Có lần em lên sân thượng ăn , anh ấy bắt gặp và bảo xuống nhà , em không chịu thế là anh ta bảo bắt chước chị Trâm
    Thi Tuấn cười một tiếng :
    -Em bực lắm phải không ?
    Hương Giang cưởi gượng :
    -Ban đầu em hơi bực ,nhưng dần dần thì phát điên lên
    Đụng tới điểm nhạy cảm nhất , cô bắt đầu tức lên .Tức đến quên mấy chuyện muốn giấu , cô tuôn ra một tràng :
    -Mà không hiểu sao mấy lẩn em ăn trong phòng đều bị ảnh bắt gặp .Có lần em ăn bánh với trái cây , anh ta bắt bỏ và phải xuống dưới ăn mì cùng cả nhà , em không chịu , thế là anh ta nói em chỉ làm chuyện vớ vẩn ,y như rằng mười lần như thế đều bảo không chửng chạc như chị Trâm , thậ phát khùng lên
    -Và em đã làm gì để thỏa mãn cơn khùng cũa mình
    -Em lấy hết sức đẩy anh ta ra ngoài , gài cửa lại
    Thi Tuấn cười to :
    -Lần nao cũng phản ứng bằng cách đó à ?
    Hương Giang ỉu xìu :
    -Không ! cũng có nhiều khi em bỏ ra ngoài ,vì em không làm gì được anh ta
    Thi Tuấn lại cười nghiêng ngửa .Anh ta có vẻ thú vị thật sự :
    -Em với Khoa hay đụng độ nhau lắm à ?
    -vâng thường xuyên
    -Chỉ chuyện ăn sáng mà gay cần như vậy sao ? Đến nỗi em phải ra ngoài ở , còn nó thì không muốn gặp em ?
    Hương Giang thở dài :
    -Nhiều chuyện lắm , ôi trời , không muốn nhớ nữa !
    Thi Tuấn gật gù :
    -Lạ thật , tính thằng KHoa vốn nhẹ nhàng , ga-lăng với con gái , thậm chí rất chu đáo với bạn bè , sao nó lại có thể chấp nhặt với em được
    -Em không biết , có thể đó chỉ là lớp vỏ ngoài , còn bên trong thì vô cùng hẹp hòi , nhỏ mọn
    Cô chợt vung tay lên , ấm ức :
    -Mà đáng ghét nhất cứ bảo em làm phiến anh ta , con người không biết tế nhị gì cả
    -Lạ thất , anh thấy em rất dễ thương , thằng Khoa thì lại sống tình cảm , sao hai người lại có thể không ưa nhau được
    -Không phải em ghét anh ta trước .Tại anh ta ghét em nên em ghét lại
    -Có cần anh dàn hòa không ?
    Hương Giang lắc đầu :
    -Đả tới mức này rồi , khó hoà lắm .Với lại em ra khỏi nhà rồi , hòa cũng không ích gì .Không chừng chơi với anh ta , em còn tức thêm nữa
    Thi Tuấn nhận xét :
    -Có thể tính thằng Khoa hơi cố chấp .Nó sống chuẩn mực quá nên không chịu được cái gì phóng khoáng .Mà em thì lại rất nghệ sĩ , Hương GIang ạ
    Hương Giang khẽ bĩu môi :
    -Tính anh ta khó khăn em có nói gì đâu .Còn anh ta thì không chầp nhận được em .Con người bảo thủ .Thấy ghét !
    Thi Tuấn chợt chuyển đề tài :
    -Em đi như vậy , mẹ e không nói gì sao ?
    -Nói rồi ,đã mắng cho em một trận rồi và dọa cắt tiền viện trợ .Nhưng em đã có tiền cho tháng này , em chẵng sợ
    -Rồi sau đó , nếu không có viện trợ , em có trở về nhà Khoa không ?
    Hương Giang lắc đầu nguầy nguậy :
    -Không bao giờ , không khi nào !
    Thấy Thi Tuấn cứ cười tủm tỉm , cô cau mày :
    -Làm gì anh cười hoài vậy ?
    -Chuyện của em rất tức cười đó Giang .Nếu anh là thằng Khoa thì anh không bực em đâu
    Hương Giang tư lự :
    -Có thể vì em với anh ta là hai thế giới khác nhau .Anh ta làm kinh tế mọi thứ đều phải rõ ràng , đâu ra đó .Còn em thì không nhất thiết phải như vậy
    Thi Tuấn gật đầu :
    -Chắc vậy ! Anh hiểu em và chấp nhận được cách sống của em .Mà anh thấy nó cũng không có gì quá đáng
    Hương Giang chống cằm nhìn xuống bàn , suy nghĩ tư lự .Bây giờ khi nói chuyện với Thi Tuấn , cô chợt nhận ra một điều sáng như ban ngày .Đó là lý do tại sao Đăng KHoa thích Bích Trâm hơn cô .Hai người có cùng nghề , cùng cách sống ...nói chung là giống nhau .Những người giống nhau thì mới thích nhau được
    Trog khi cô với Khoa chẳng có điểm gì tương đồng , dù chỉ là một chút .Xa nhau là phải rồi


    Tiếng rơi loảng xoảng ở ngoài sân vọng vào làm Hương Giang tỉnh giấc .Cô định ngồi lên , nhưng lập tức mọi vật như quay cuồng trước mặt .Tất cả như tối sầm lại .Cô ngã vật tở lại giường , rên lên một tiếng , vừa hốt hoảng vừa khó chịu
    Cô nằm một mình thật lâu , nửa mê nửa tỉnh .Và trong trạng thái dật dờ đó , ý thức dần dần ngoi lên , cô biết mình bị bệnh .Nổi lo sợ mỡi lúc mỗi tăng .Từ đó giờ có bao giờ cô bị một trận kinh khủng thế này đâu
    Chợt có tiếng đập cửa phía ngoài , rồi tiếng bà chủ nhà vọng vào :
    -Cô Giang ơi ! dậy chưa , có người tìm né !
    Hương Giang cố ngóc đầu lên nhưng dậy không nổi .Cô nói lớn :
    -Mở cửa giùm con đi !
    Nhưng tiếng cũa cô như chìm trong không khí .Bên ngoài bà chủ nhà gọi lớn hơn :
    -Cô GIang à ! Có bạn cô tìm nè
    Gọi không được , bà ta nói lớn :
    -Kỳ lạ ! Có trong phòng sao không lên tiếng , ngủ gì dữ vậy ?
    Hương Giang cố ngồi dậy , bước ra mở cửa .Cô thấy Truyền đang đứng ngóng vào với vẻ sốt ruột .Cửa vừa mở , cô nàng đã kêu lên :
    -Hú hồn ! Làm ta tưởng mi ...Ủa ! mi làm sao vậy

  3. #11
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    xin lỗi , giờ mình post đây . hôm nay là weekend nên sẽ cố gắng post dài cho mấy you nha
    Hương Giang lảo đảo trở lại giường , nắm phịch xuống :
    Ta chóng mặt quá ,nhức đầu nữa
    Truyền sờ trán cô , kêu lên :
    -Nóng như lửa !Sốt rồi , phải vào bệnh viện khám thôi
    Nghe nói chữ bệnh viện ,Hương Giang khóc òa lên :
    -Không đến nỗi như vậy đâu , chắc ta không sống nỗi quá
    Truyền lo lắng :
    -Nếu không vào bệnh viện thì chờ hết giờ làm việc rồi đi bác sĩ tư
    Hương Giang cố nói lớn :
    -Thôi !
    truyền đưng nhìn nhìn cô , rồi quyết định :
    -Để ta đi mua thuốc
    Cô nàng chạy ra ngoài .Hương Giang nằm mơ mơ màng màng không biết bao lâu , rồi cô thấy Truyền đở đầu cô lên , giọng xa xôi bên tai :
    -Mi ráng dậy ăn cháo ,xong rồi uốg thuốc
    Hương Giang lắc tay từ chối :
    -không nổi
    Truyền chép miệng :
    -Thôi , để ta làm bảo mẫu
    Cô múc từng nuỗng cháo cho vào miệng Hương Giang , chép miệng :
    -May là ta qua kịp lúc .Nếu không chẳng biết mi sống được mấy ngày .Nóng như lửa !
    Cho Hương Giang ăn xong , cô chạy ra ngoài gọi điện về nhà , bảo mình sẽ ở lại
    Cô phân vân nữa muốn gọi cho Khoa nửa lại thôi .Khoa tới mà có Bích Trâm theo xhi3 làm cho Hương Giang buồn thêm .Thế là cô quyết định không gọi
    Truyền ở với Hương Giang suốt ngày .Đến tối cô vẫn không bớt đi , rồi hai ba ngày sau vẫn vậy .Truyền bắt đầu thấy hoảng thật sự
    Buổi tối ,cô thức canh chừng nhưng sau đó thiếp đi .đến nửa đêm , giật mình thức dậy ,cô nhìn qua Hương Giang .Thấy cô nàng nói lảm nhảm , cô ngồi lên nhìn , không hiểu chuyện gì
    Truyền bèn sờ tay lên trán Hương Giang .Nóng khủng khiếp !Cô ngớ người ra nhìn , rồi vụt hiểu
    Cô quýnh quáng chạy đi gọi bà chủ nhà :
    -Dì ơi ! Làm ơn cho con gọi điện thoại nhờ , Hương Giang bị sốt cao lắm
    Vài phút sau cửa mở , Truyền ào vào nhà như cơn gió :
    -Làm ơn cho con gọi điện , Giang nó sốt dì ạ
    Bà chủ nhà mắt nhắm mắt mở , hỏi lại :
    -Sốt hả ?
    -Nó nói lảm nhảm cái gì đó
    Bà chủ nhà tỉnh hẳn :
    -Vậy là cổ bị sảnh rồi .Có lau sốt không ?phải đưa vô bệnh viện ngay đi !
    -Vô bệnh viện liền hả ?Chờ con một chút !
    -Cô gọi điện đi , để tôi qua bên đó coi sao
    Truyền quýnh quáng bấm số máy nhà dì Lam .Chuông đổ không lâu thí có người cầm máy hình như nhà dì Lam vẫn còn thức
    Giọng Khoa vang lên :
    -A lô
    -Xin lỗi , anh Khoa phải không ?
    -Tôi đây
    -Em là Truyền đây .Nhờ anh nói dì Lam giùm , Hương Giang nó đang bệnh nặng lắm
    -Cô ta bị gì vậy ?
    -Nó đang mê sảng , bệnh mấy ngày nay mà không hết .Em định đưa vào bệnh viện
    -Mấy ngày không hê`t mà vẫn để ỡ nhà à ?Chờ chút , mẹ tôi sẽ đến ngay
    Truyền định nói thì bên kia đã gác máy .Làm như tiếc thời giờ lắm vậy .May mà nhỏ Giang không biết , chứ biết thì nó sẽ tự ái đến đâu
    Nhưng bây giờ đầu óc căng thẳng quá nên cô không có thời giờ nghĩ lan man .Cô đi nhanh về phòng Hương Giag .bà chủ nhà đang lau sốt cho cô .thấy Truyền , bà hối thúc :
    -Cô chuẩn bị đi ,chờ hạ sốt là đưa đến bệnh viện .Bị sốt mấy ngà không hết là không ổn rồi
    Truyền dạ một tiếng .Cô muốn chuẩn bị nhưng chẵng biết phải làm gì . cứ loay hoay bên Hương Giang .Mấy chuyện này cô chẳng biết phải làm thế nào , trong lòng cứ mong chờ bà Lam đến
    Chỉ một lát sau bà Lam hối hả đi vào ,có Khoa và Bích Trâm .Khoa đứng bên nhìn mọi người lăng xăng quanh Hương Giang .bà Lam là bình tĩnh nhất , bà bảo bà chủ nhà về ngủ rồi tự mình săn sóc Hương Giang
    Bích Trâm hỏi nhỏ Truyền :
    -Giang bị thế này lâu chưa Truyền ?
    -Gần một tuần rồi chị .Nó cứ chóng mặt nhức đầu , rồi sốt , nhiều lắm
    -Trời đất ! Bị như vậy mà không đi bác sĩ
    -Nó không chịu , cứ bảo uống thuốc s4 hết .Anh Tuấn đến thăm mấy lần , bảo nó vào bệnh viện , làm con nhỏ càng sợ dữ , cứ nhất định không đi
    Bích Trâm quay qua Khoa :
    -Làm sao bây giờ anh ?
    Khoa lầm lì :
    -Đã thế này rồi còn bướng được sao ?
    bà Lam quay qua Khoa :
    -Con gọi taxi đi Khoa ,chờ nó tỉnh hẳn chắc không được đâu
    Bích Trâm sốt sắng :
    -Để con soạn đồ cho Giang , cần đem nhiều đồ không dì ?
    Bà Lam khoát tay :
    -khỏi đi con , đi khám trước xem sao
    Hương Giang mở hé mắt nhìn lên :
    -Con không đi bệnh viện đâu
    Bà Lam định nói thì Khoa đã cắt ngang , giọng gay gắt :
    -Đến mức này còn bướng , muốn chết hả ?
    Truyền sửng sốt nhìn anh .Trời đất ! Người ta bệnh hoạn thế này mà ăn nói kiểu đó .Cô nỗi sùng lên giùm Hương Giang :
    -Sao anh la nó ,anh không thấy nó đang bệnh sao ?
    Khoa quay qua cô ngay :
    -Còn cô , không biết săn sóc bạn bè thì gọi người khác , đợi đếh giời mới cho hay .Cô ta chưa chết mà , gọi như vậy là hơi sớm đó
    Truyền lắp bắp :
    -Anh làm sao vậy ?
    bà Lam nhỏ nhẹ :
    -Sao con dễ nổi nóng vậy ?Chuyện gì từ từ giải quyết chứ con
    Bích Trâm vịn nhẹ tay Khoa :
    -Tụi nó còn con nít , đâu có biết lo như mình .Anh la nó vậy là không đúng đâu
    Khos nhún vai , bỏ đi ra ngoài ,Truyền liếc theo một cái .Tự nhiên bị nạt , bảo không tức sao được .Chưa từng thấy ai vô duyên như vậy
    Không phải vô duyên , mà là khó khăn .Không hiểu sao Hương Giang nó yêu được một người như anh ta
    Một lát sau Khoa trở vào ,anh đến đứng bên giường nhìn Hương Giang :
    -Xe đến rồi ,đi nổi không ?
    Hương Giang lắc đầu mà chảy nước mắt :
    -Em không đi đâu
    Khoa không nói gì , anh cúi xuống xốc cô lên một cách thô bạo :
    -Không muốn cũng không được
    Anh bồng Hương Giang lên , mặc cho cô phản đối .Bà Lam nó ngọt ngào :
    -Đừng có bướng như vậy con , bệnh thì phải đi khám chứ !
    Khoa mặc kệ bị phản đối , cứ đưa Hương Giang đi ra xe .Truyền và Bích Trâm lẽm đẽo đi theo sau .Mặc dù ghét cách giả quyết của Khoa , nhưng truyền vẫn phải thừa nhận anh làm đúng .Nhỏ Giang này mà đợi năn nỉ thì chắc nó chết hoặc tự hết bệnh ới giải quyết xong
    Hương Giang bị bắt nằm lại bệnh viện .Gần một tuần sau cô mới bắt đầu hồi phục .Tối nay dì Lam thấy cô ngồi lên được nên bắt đầu nói chuyện nghiêm chỉnh :
    -Vài ngày nữa ra viện con về nhà dì đi , về ở đó cho dì dễ săn sóc
    Hương Giang lập tức lắc đầu :
    -Dạ thôi ! con khoẻ rồi , đâu có cần săn sóc gì nữa đâu
    -Con chỉ hết bệnh chứ chưa khoẻ hẳn đâu .Về rồi phải ăn uống đáng hoàng cho lại sức , mẹ con mà biết con thế này thì lại trách dì nữa đó
    -Mẹ con không biết đâu
    Dì Lam lắc đầu :
    -con bướng quá , nói gì cũng cãi .Nếu con sợ về nhà dì không đi chơi được thì không phải lo , dì không gò bó con đâu
    Hương Giang vẫn lắc đầu :
    -Không phải con sợ mất tự do nhưng con thích ở ngoài hơn
    -ở mọt mình mấy lúc bệnh hoạn thì chịu nằm một mình như vậy , con chưa biết sợ sao ?
    -Lần sau nếu có bệnh thì con sẽ gọi điện cho dì
    Dì Lam bất lực nhìn cô , rồi hỏi thẳng :
    -Có phải con ngại anh Khoa không ?
    Thấy Hương Giang im lặng , bà nói tiếp :
    -Lúc trước anh Khoa giận nên nói như vậy chứ làm gì có chuyện muốn đuổi con .Nó công bằng lắm .Con với con Trâm , nó đều cư xử nhu nhau cả , con đừng nghĩ lung tung
    Hương Giang buột miệng :
    _Anh ấy không ưa con , sống chung nhà khó chịu lắm .Ra ngoài con vui hơn nhiều , thoải mái lắm dì ạ
    Dì Lam thở dài :
    -Thôi được ! Tuỳ con , dì không ép .Nhưng con lên đây học mà không ở nhà dì , dì thấy rất chướng
    Hương Giang vẫn khăng khăng :
    -Con chẵng thấy gì cả , con thích sống vui vẻ hơn , dì đừng ép con mà .con xin dì đấy Lúc đó Truyền chợt đẩy cửa đi vào .thấy dì Lam , cô nói ngay :
    -Tối nay dì Lam về nhà ngủ cho khoẻ , để con ở đây với Hương Giang
    Dì Lam gật đầu :
    -Cũng được ! Hôm nay nó khoẻ rồi ,dì cũng mệt quá .Con ở lại với nó , dì cũng yên tâm
    Hương Giang lên tiếng :
    -ngày mai dì khỏi nấu ăn cho con , cực lắm .để con ăn ở ngoài cũng được
    Dì Lam lắc đầu :
    -Ăn ở ngoài làm sao bằng ở nhà .Sáng mai , dì đem cháo vô cho con
    Nghe nói đến món đó , Hương giang ngán đến tận cổ .Nhưng cô không dám phản đối , sợ dì Lam giận
    Đợi dì lam về rồi , Truyền bước đến gài cửa :
    -Giờ này chắc không ai vô nữa đâu , đóng cửa ngủ sớm đi
    Hương Giang bước xuống giường , chậm chạp đi quanh phòng :
    -Ta chưa ngủ đâu , nằm suốt ngày , ngủ không được
    Truyền chợt hỏi :
    -Hôm nay hai người đó có vô không ?
    Lúc sau này Truyền hay dùng từ "hai người đó " để chỉ trâm và Khoa .Cô ghét Khoa nên không ưa luôn cả Bích Trâm , dù chẳng ai làm gì cô .Cách châm chích đó làm Hương Giang mỉm cười :
    -Không có vô .Hồi chiều chỉ có anh Tuấn vô thôi , ảnh về một lát thì dì Lam tới
    Truyền chợt buột miệng :
    -Mi yêu anh Tuấn đi Giang .Ta thấy ảnh hay săn sóc mi , coi chửng ảnh thích mi đó
    -đừng có nói bậy , ảnh nghe được thì ta không biết giấu mặt đi đâu
    -nhưng nếu ảnh thích mi thì sao ?
    -Đừng có khùng !
    Truyền chưa kịp nói thì có tiếng gõ cửa .Truyền đưa mắt nhìn Hương Giang :
    -Giờ này mà ai còn tới vậy kìa
    Cô chạy ra mở cửa .Thấy Khoa , cô buột miệng :
    -Ủa anh Khoa ! Sao anh tới giờ này ?Chị Trâm đâu ?
    Khoa không trả lời , mà hỏi lại :
    -Hương Giang ngủ chưa ?
    -dạ chưa
    Khoa nhìn vào thấy Hương Giang đang đứng giũa phòng ,anh quay qua Truyền :
    -Em ra ngoài một chút , anh cần nói chuyện riêng với Giang
    truyền lo lắng nhìn Hương Giang ,rồi miễn cưỡng :
    -Vâng
    Cô trở vào kháoc thêm chiếc áo , rồi đi ra .Hương Giang thằc mắc :
    -Mi đi đâu vậy ?
    -ta ra ngoài cổng một chút
    Hương Giang bước ra cửa .Thấy Khoa , cô ngạc nhiên :
    -Anh đi đâu vậy ?
    Khoa không trả lởi ngay .đợi Truyền đi rồi , anh mới lên tiếng :
    -Em không muốn anh vô thăm hả ?
    -Không phải , em chỉ ngạc nhiên là anh tới lúc này thôi
    -Lúc nãy nghe mẹ anh nói , anh không nhịn được nên tới hỏi cho ra lẽ
    Hương Giang giương mắt nhìn Khoa :
    -Chuyện gì vậy ?
    Khoa nhìn thẳng vào mắt cô :
    -Em hãy nói thật lòng em ! Em muốn ra ngoài để dễ đi chơi với Tuấn , hay em ghét anh
    Hương Giang sửa lại :
    -Và anh cũng không ưa em nữa chứ .Không có em ở nhà anh thấy rảnh nợ hơn phải không ?
    -Em nói thật hay cố ý đổ lỗi cho anh ?
    -Em không đổ lỗi .bây giờ đi rồi , em đâu có bị áp lực gì mà phải đổ lỗi
    -Anh làm gì mà em nghĩ anh ghét em ?
    -Tất cả những gì anh làm đều khiến em nghĩ vậy , em thấy hết .Anh thử hình dung anh ở trường hợp em đi , nếu chủ nhà không ưa anh ,anh có đủ can đảm ở đó không ?
    Khoa gật đầu :
    -Ra là vậy !
    Anh khoát tay chỉ về phía ghế , hất mặt :
    -Em ngồi đó đi và nói chuyện cho nghiêm chỉnh .Anh tưởng em sẽ nói quanh co , nhưng em thẳng thắn làm anh thấy dễ chịu hơn .Bây giờ phân tích từng chuyện cho ra lẽ đi
    -Bộ anh không làm việc sao mà tới đây vậy ?Em nhớ anh quý thời giờ lắm mà
    -Cũng tuỳ chuyện đẻ tiết kiệm thời gian .Chuyện này thì không thể
    -nhưng bây giờ khuya rồi
    -em mệt không ?
    -Không
    -Vậy thì nói chuyện ! Hôm nay phải nói cho hết .Em nói thật lòng em đi , ah làm chuyện gì để em nghĩ anh không ưa em ?
    Hương Giang nhìn Khoa đăm đăm :
    -Nhưng anh có như vậy không ?
    -Nếu ghét em thì anh không phải tới đây vào giờ này
    -Vậy anh muốn gì ?
    -Anh muốn em về nhà anh .Lúc nảy nghe mẹ anh nói , anh giận lắm
    Hương Giang ngồi im .Hình dung mình sẽ lặp lại những chuyện cũ , cô thấy phát ớn .Cô nói như kể tội :
    -Anh bảo em về , rồi sau đó lại khủng bố tinh thần em .Chắc em điên lên vì hai người mất
    -Hai người nào ?
    Hương Giang chẳng cần quanh co :
    -Anh và chị Trâm chứ ai ?
    Khoa nhíu mày :
    -Sao lại có Bích Trâm trong này ?
    Hương Giang thở hắt một cái :
    -Nó thật , em rất mệt mỏi khi bị bắt phải giống chị Trâm .Chị ấy là chị ấy , em là em .nếu ở nhà anh mà phải sống gương mẫu hệt khuôn chị Trâm , em ở ngoài đường còn sướng hơn
    Cô vung tay , ấm ức :
    -Có bao giờ em muốn anh giống người khác đâu .Dù chị Trâm hay mấy đi nữa , em vẫn muốn là em .em không chịu nổi cách thần tượng cũa anh , đó là xúc phạm em
    Khoa ngồi im suy nghĩ rồi cau mày :
    -Anh chưa hề có ý nghĩ muốn em giống Bích Trâm
    Hương Gang nói như la lên :
    -Anh nói dối ! Rõ ràng là anh cố ý nói quanh co để lấp liếm lỗi của mình
    Khoa bực mình:
    -Anh sợ gì mà phải lấp liếm , đừng có trẻ con như vậy 1
    Hương Giang quay mặt chỗ khác :
    -Thế thì thôi , em chẳng cần nói nữa
    Khoa đứng bật dậy , đi lại phía cửa sổ đứng .Hình như anh phải cố nén cơn giận để không phản ứng gay gắt
    Một lát anh quay lại , có vẻ bình tĩnh hơn :
    -Đừng bắt bẻ nhau nửa , anh không muốn nổi nóng lúc này .Bây giờ em nói hết những gì em không thích , anh sẵn sàng nghe hết
    Hương Giang tìm càch trì hoãn để suy nghĩ xem có nên nói hay không .Cô nói lưng chừng :
    -Anh ghét em chuyện gì thì nói trước đi !
    Khoa lắc đầu :
    -Anh không hề ghét em , dù bất cứ chuyện lớn hay nhỏ
    Hương Giang nghi ngờ :
    -Thật không ?
    -Thật
    Hương Giang bỗng tuôn ra một tràng :
    -Em không tin ! Anh đã từng tránh gặp em .Mỗi lần thấy em là anh cứ luôn bảo em làm phiền , em tự ái cố bỏ qua ,nhưng càng ngày anh càng làm tới , đến mức không thể nào chịu nổi
    -Còn gì nửa không ?
    -Còn nữa ! tại sao anh cứ muốn em phải giống chị Trâm ?Chị ấy hoàn hảo trong mắt anh chứ đâu phải tuyệt vời trong mắt em
    -Anh không hề bảo Bích Trâm hoàn hảo
    -Có...có! Hầu như thường xuyên em phải nghe câu :"Em nhìn chị Trâm kìa " tại sao em phải nhìn,em có tự trọng cũa em chứ
    -Cụ thể là chuyện gì ?
    Hương Giang nói nhanh ,mặt bừng bừng vì bị khích động :
    -Chuyện gì nữa ,chỉ một chuyện em ăn sáng cũng bắt phải giống chị Trâm , còn vô số chuyện nữa
    Khoa có vẻ bất ngờ :
    -Anh không ngờ em giận chuyện đó , và em tưởng tượng quá sức .Trong khi anh chỉ muốn em ăn uống đàng hoàng thôi .Anh sợ em mất sức .Nói em không nghe thì anh phải đem Bích Trâm ra làm gương , vậy mà cũng giận ,em trẻ con thật
    Hương Giang đỏ mặt vì tức :
    -Trẻ con ?
    Khoa điềm nhiên :
    -Ngoài giờ đi học ra , em chỉ chơi và làm những chuyện vớ vẩn .Anh không yêu cầu em phải làn việc cật lực như Bích Trâm , mà anh cũng không thích em như vậy .Nhưng em phải nghĩ đến sức khoẻ của em chứ
    -Em có làm gì đâu chứ ?
    -Chỉ việc em ăn uống lang thang cũng đủ làm anh không yên tâm .Chưa kể đến chuyện nhiều lúc em mê chơi đến khuya , em không thấy em không khoẻ mạnh như Bích Trâm sao ?
    -Đó , đó , lại chị Trâm
    Khoa khoát tay :
    -Xin lỗi , anh không cố ý .Nhưng anh phải nói cụ thể để em suy nghĩ
    Hương Giang ngồi im .Khoa nói ra điều này làm cô hơi bất ngờ .Anh chỉ đơn giản là lo cho cô thôi sao?cô liếc nhìn anh một cách nghi ngờ :
    -vậy sao ?Em không tin .Anh bảo lo cho em mà cứ mỗi lần em tới gần , anh đều bảo làm phiền anh
    -EM luôn mè nheo những lúc anh làm việc , làm sao anh chiều em cho nổi
    Thấy Hương Giang có vẻ không muốn tin , Khoa nói tiếp :
    -Anh không thể sống nhở nhơ như em .Anh cần phải có sự nghiệp .Nếu anh sống như em thì đời anh sẽ ra sao ?Lúc đó em sẽ quay lại coi thường anh nữa
    Hương Giang kêu lên :
    -Em làm sao có thể coi thường anh được chứ
    -Chuyện đó sẽ xảy ra , nếu suốt ngày anh cứ theo giữ em , rồi cuối cùng anh chẳng có gì cho riêng mình
    Hương Giang cười khẽ :
    -Anh với chí Trâm luôn làm em mặc cảm .Em thấy mình vô dụng và không có trí tuệ .Còn hai người thì tài năng và tư tưởng cao siêu quá , em không hiểu nổi
    Khoa nhìn cô đăm đăm :
    -Anh không cần em cao siêu hay tài năng , em cứ thế này là được rồi .Cứ sống lãng mạn trong thế giới của em , cứ yếu đuối dựa vào anh , nhưng đừng lãng đãng quá
    -Lãng đãng là thế nào ?
    -Là phải biết săn sóc mình , em đổ bệnh một trận thế này chưa sợ sao ?không phải tự nhiên mà em bệnh nặng đâu , anh đoán trước thế nào chuyện này cũng xảy ra mà
    Hương Giang ngồi im ngẫm nghĩ , rồi ngước lên :
    -vậy anh muốn gì ở em ?
    Khoa điềm nhiên :
    -Muốn em về nhà anh , sau khi ra viện
    -Ôi trời ! Đừng bắt em về .Anh muốn gì ở em cũng được , trừ chuyện đó
    Khoa nhíu mày :
    -Tại sao ?
    -Ngay bây giờ thì em không nói được nhưng em thích sống với bạn bè hơn
    -Sống chung nhà với anh mất tự do lắm à ?
    -Gần như vậy
    Thấy ánh mắt tối sầm của Khoa , cô vội sửa lại :
    -Cũng không hẳn ! Không phải là em không thích gần anh , nhưng em ...thật tình em không biết nói sao nữa
    Khoa nghiêm mặt :
    -Em sợ ở nhà anh em sẽ khó tiếp xúc với Tuấn chứ gì ?
    -Nhiều thứ lắm , em không thể nói được
    -Nói thật với anh đi , em thích con người nghệ sĩ như vậy lắm phải không ?
    -tất nhiên rồi ,mà không phải chỉ riêng em , nhiều người khác cũng vậyv
    Khoa đứng dậy , nghiêm mặt :
    -Vậy thì anh không còn gì để nói nữa , tuỳ em
    Anh đi thẳng ra cửa , Hương Giang ngơ ngác nhìn , rồi vội chạy ra hành lang , cô đứng chận trước mặt Khoa
    -Sao anh về ngang như vậy ?
    Khoa nhìn thẳng vào mắt cô :
    -Em đả nói như vậy , tôi còn chuyện gì để nói nữa
    -nhưng em có nói gì đâu
    Khoa gằn giọng ;
    -Nếu em muốn tự do thì cứ nói thẳng , đừng đổ thừa tôi cư xử vô tình với em .Nếu biết em như vậy thì tôi không mất thời giờ đến đây giải thích .Đi vô đi !
    Rồi anh bỏ đi thẳng .Hương Giang thấy khổ sở quá , cô quay vào phòng , ngồi xuống giường , đầu gục xuống ũ rũ , lòng hoang mang rối bời .Thái độ giận dũ của Khoa làm cô thấy mình muốn chết đi cho rồi
    Hương Giang cứ ngồi gục như vậy mà quên mất Truyền , cô nàng vào phòng đã lâu và cứ đứng nhìn cô cười một mình , rồi chợt lên tiếng :
    -Có chàng tới thì quên mất tiêu bạn bà .ta ngủ luôn ngoài hành lang chắc mi cũng không nhớ ra đâu , tui có người bạ quý hoá vậy đó
    Hương Giang ngẩng lên .Quả thật , bây giờ cô mới nhớ Truyền .Cô cười với vẻ hối hận :
    -ta quên ! Chắc mi chờ lâu lắm phải không ?
    Truyền giơ tay nhìn đồng hồ :
    -Một tiếng
    -Nói chuyện có chút xíu mà lâu dữ vậy sao ?-Hương Giang kêu lên
    truyền hỉnh mũi , giọng chì chiết ;
    -Phải rồi ! Thiên hạ nói chuyện tình cảm nên thấy thời giờ ngắn lắm .Còn tôi đứng ngoài hành lang như con mèo hoang nên thấy dài lê thê
    Hương Giang tròn mắt :
    -Sao mi biết nói chuyện tình cảm , mi nghe hết rồi hả ?
    -Thế mi nghĩ ta đi chỗ khác chơi chắc
    -Hứ ! đồ nghe lén
    Truyền tỉnh bơ :
    -Nhờ nghe lén mới biết được người ta đã yêu mi .Ối giời ơi ! Tình trong như đã mặt ngoài lại là hai kẻ thù , buồn cười chết được
    Hương Giang nhíu mày suy nghĩ , rồi chợt chụp tay Truyền giọng hồi hộp :
    -Sao mi biết anh ta ...như vậy ?
    -Chỉ có ngốc mới không nhận ra !mà mi thì không phải là ngốc , có nghĩa là bắt đầu nhận ra rồi , nhưng ngồi đó suy nghĩ tới sáng chắc sẽ khẳng định được
    Hương Giang nhăn mặt :
    -Trời ơi ! Đừng có đùa ! nảy giờ ta cứ muốn nổ tung đầu ra , chả hiểu như vậy là thế nào , còn ngờ ngợ nữa tin nửa ngờ .Thật muốn chết được
    Truyền nói nghiêm chỉnh :
    -Còn ngờ ngợ gì nữa .Thật tình , ta nghe ảnh nói mà cũng ngạc nhiên ,đúng là lúc trước chỉ nghe cái miệng mi nên ghét ảnh , chứ thật ra anh rất có trách nhiệm với mi
    Hương Giang thở dài :
    -ta đâu cần trách nhiệm , cần chuyện khác kia
    -nếu không thương thì chẳng ai có trách nhiệm kiểu đó .Ãnh với mi đâu phải là anh em cũng không có họ hàng ,có gì ràng buộc được ảnh , ngoài tình yêu
    Hương Giang ngồi thừ người :
    -Thế sao ảnh không nói ?
    -ta nghĩ chưa tới lúc phải nói
    Cô gật gù :
    -Thì ra ảnh giận vì mi ra ngoài ở nên không thèm tới thăm chứ không phải ghét mi .Lạy trời , tới giờ mới biết !
    Hương Giang nghiêng nghiên đầu đăm chiêu .Cô nhớ lại vẻ giận dữ của Khoa khi cô bão rất thích Thi Tuấn , bây giờ không biết phải làm gì để giải thích
    Sao mà Khoa ngốc vậy ?Thích là một lẽ , yêu là lẽ khác .người ta có thể thích vô số người , nhưng yêu thì chỉ có một .nếu thông minh một chút , anh sẽ hiểu tại sao cô ghen tị với Bích Trâm .Bình thường thì rất giỏi , nhưng trong tính cảm thì lại ngốc đến bực mình
    Hôm sau Hương Giang xuất viện ,nhưng Khoa không tới , chỉ có dì Lam và Bích Trâm .Hai người đưa Hương Giang về nhà trọ .Dì Lam không nói gì ,nhưng vẻ mặt không hài lòng lắm Lúc về , Bích Trâm nói nhỏ với Hương Giang :
    -Hôm qua anh Khoa lạ lắm , ảnh đi đâu tới khuya mới về , người đầy mùi rượu .Từ sáng giờ không nói chuyện với ai , đáng lẽ hôm nay giao bản vẽ cho người ta rồi
    Hương Giang liếc qua nhìn dì Lam .Thấy dì đứng nói chuyện với bà chủ nhà ,cô yên tâm hơn .Giọng cô lo lắng :
    -Bộ vẽ chưa xong hả chị ?
    -Chưa .Tối qua không biết dì Lam nói gì đó với ảnh , ảnh bỏ đi tới khuyaluo6n , sáng nay chưa vẽ kịp , chị lo quá
    -Sao chị không nhắc ảnh ?
    -Ảnh chỉ nằm trong phòng , không muốn ra ngoài , khó nói chuyện lắm
    Hương Giang thừ người đứng yên .Chẳng biết phải nói thế nào .Dì Lam mà biết là tại cô thì chắc sẽ giận cô lắm
    Thật al5 , Khoa mà vì cô tới nỗi quên cọng việc sao ?Đối với anh nó là trên hết cơ mà

  4. #12
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    Dì Lam và Bích Trâm về rồi , Hương Giang trở vào nhà , ngồi một mình suy nghĩ đến nhức đầu .Lần đầu tiên cô thấy mình bối rối và sung sướng đến mức lạ lùng , chẳng biết phải làm thế nào ?
    Đến chiều thì Hương Giang cũng suy nghĩ ra .Cô bèn chạy ra bưu điện gọi cho Khoa .Giọng anh nghe có vẻ rất tỉnh táo :
    -A lô
    -Em Giang đây
    Khoa hỏi bằng giọng lạnh lùng :
    -Về nhà rồi à ?Khoẻ chứ ?
    -Em bình thường lại rồi
    -Có chuyện gì không ?
    -Em có thể gặp anh không ?
    -nhưng có chuyện gì ?
    -Em muốn nói với anh một chuyện quan trọng
    -Vậy à ?Nói đi !
    Hương Giang lúng túng :
    -Chuyện này không thể nói trong máy được .Em xin anh đó , anh tới nhà em đi
    -Thôi được tối nay tôi sẽ tới
    Rồi anh tắt máy .Hương Giang le lưỡi môt cái , lầm bầm trong miệng :
    -Xừng hô nghe như kẻ thù ,đáng ghét
    Cô rời trạm điện thoại đi về nhà .Vừa đi vừa thầm mong Thi Tuấn đừng tới .Vì nếu hai người gạp nhau thì mệt cho cô lắm .Thi Tuấn thì không việc gì , nhưng Khoa sẽ không dễ chịu đâu
    Buổi tối ,KHoa đến .Nghe tiếng xe dưới sân , Hương Giang hồi hộp muốn nổ tung lồng ngực .Cô vội khoác thêm áo , chạy xuống sân đón anh
    Khoa dựng xe dưới gốc cây trứng cá , quay lại nhìn Hương Giang từ đầu tới chân , rồi hỏi nhát gừng :
    -Có chuyện gì nữa vậy ?
    Hương Giang liếm môi :
    -Không có chuyện gì hết , bình thường mà
    -vậy gọi tôi tới làm gì ?
    Hương Giang trở nên lúng túng và bối rối .Cô kô dám nhìn thẳng vào Khoa , mà ngó tránh đi chỗ khác :
    -Lại đằng kia ngồi đi anh !
    Khoa đi đến băng đá , anh phủi bụi cho hai người , rồi đưa mắt nhìn cô :
    -Nói đi !
    Hương Giang thở dài một mình .Thái độ của anh làm cô cảm thấy căng thẳng , khi tức chuyện gì anh có tật gay gắt kiểu đó .Thật không dễ gần chút nào
    Thấy cô cứ lặng im , anh quay lại nhìn cô :
    -Khó nói lắm à ?
    Hương Giang liếm môi , nói một cách khó khăn :
    -Em muốn nói là ...hôm qua em đã nói không chính xác , em không muốn anh hiểu lầm
    -Hiểu lầm chuyện gì ?
    -Em rất thích Thi Tuấn , nhưng nó cũng giống như bao nhiêu người khác thích người tố với mình , hoàn toàn không phải yêu
    Khoa tự ái cười nhạt :
    -Chuyện đó thì liên quan gì tới tôi ?
    Hương Giang ngồi im ngắc ngứ .Cách nói xóc óc đó thật dễ làm người ta tự ái .Cô bặm môi , rồi chợt khóc òa lên :
    -Em đã nói tới mức như vậy mà anh còn gay cấn , anh cố chấp vừa vừa thôi chứ .Nếu không quan tâm tới em thì đêm qua anh vào bệnh viện làm gì .và nếu nghĩ tới em thì anh phải khác đi chứ ,anh khó ưa lắm
    Khoa hơi ngỡ ngàng về phản ứng của cô :
    -Lau mặt đi !
    Hương Giang đẩy ra :
    -Không thèm !
    -Vậy em muốn gì ?
    -Lúc nãy em định nói với anh nhiều chuyện , nhưng bây giờ không muốn nói nữa , thái độ của anh thấy ghét lắm
    Giọng KHoa nhẹ nhàng hơn :
    -Anh lúc nào cũng phải thua tính mít ướt của em .Chuyện có gì đâu , tại sao phải khóc ?Em không nói chuyện bình thường được sao ?
    -Ừ , em như vậy đó , không bản lĩnh như chị Trâm phải không ?
    -Này , từ đây về sau không được nói như vậy nữa nghe ! Anh biết lỗi chứ không phải phớt lờ , không được đay nghiến anh nữa
    -Anh chỉ giỏi ăn hiếp em thôi , vì lúc nào em cũng làm phiền anh chứ gì ?
    Khoa lắc đầu không trả lời ,Anh ngồi im khá lâu , như suy nghĩ chuyện gì đó ,rồi nói nghiêm nghị :
    -Trong tình cảm anh chỉ muốn độc chiếm .Nếu em để người thứ ba xen vào thì anh sẽ giao em cho người đó , em chấp nhận được yêu cầu của anh không ?
    -Nhưng em chỉ coi anh Tuấn như bạn thôi mà
    -Vậy lí do nào em không chịu về nhà anh ?
    Lại thế nữa ! Ôi trời ,thật khổ ! Sao anh cứ một mực muốn cô về ở chung thế ?
    Hương Giang nói như năn nỉ :
    -Đừng ép em mà ! Anh có thấy anh rất độc đoán không ?Lúc nào cũng bắt em làm theo ý anh , anh phải tôn trọng tự do của em chứ
    Khoa nhìn cô thật lâu , rồi lắc đầu :
    Anh không thể nào hiểu được em .Thật raanh chỉ không yên tâm khi em ở ngoài thôi , không thích thì tùy em
    Hương Giang lén nhìn qua KHoa .Cô thấy vẻ không bằg lòng trên gương mặt anh , nhưng không biết giải thích ra sao .cô không muốn làm anh buồn , nhưng nghĩ tới tự do cũa mình .Cô lại thấy chỉ có thể chọn một mà thôi


    Bích Trâm tắt máy vươn người cho đỡ mỏi .Lúc này cô làm việc đến mức tối mặt .Những hợp đồng nhận vể hầu như Khoa để cho cô làm hết nữa , mà anh thì có khách hàng liên tục .Trước kia cô chỉ phụ một phần nhỏ , giờ thì Khoa giao cho cô đủ thứ công việc , kể cả lo giấy tờ .Anh tin vào khả năng của cô đến mức không lo ngại hay kiểm tra lại .Mà thật sự cô rất được việc , càng được việc càng thấy mệt
    Ban đầu Bích Trâm không thấy gì lạ .Nhưng dần dần cô mới để ý lúc này Khoa có vẻ có cuộc sống riêng tư nhiều hơn là vùi đầu vào công việc .Cái gì có thể thu hút tâm trí của anh như vậy nhỉ ?
    Bích Trâm cảm thấy hơi choáng .Cô đứng dậy định qua giường nằm thì nghe tiếng gõ cửa , rồi Khoa nói vọng vào :
    -Anh vô được không Trâm ?
    Bích Trâm nói vọng ra :
    -Anh Khoa vô đi
    Khoa bước vào , ngồi xuống chiếc ghế cạnh cô :
    -Chiều nay em có đi đâu không ?
    -Không ! Có gì không anh Khoa ?
    -Anh định rủ em đi mua quà với anh .Hôm nay sinh nhật Hương Giang , anh muốn tặng quà , nhưng nghĩ mãi không biết thứ gì
    Anh ngừng lại , nhún vai :
    -Hương Giang không giống em , anh có thê hiểu em thích gì .Còn cổ thì rắc rối quá nên anh không đọc được
    Bích Trâm thắc mắc :
    -Sinh nhật Hương Giang hả ?Sao cô bé không mời em nhỉ ?
    -Hương Giang khôg tổ chứ gì hết , thậm chí chắc không nhớ ngày sinh của mình đâu , nhưng anh thì nhớ
    -Vậy à ?
    Bích Trâm nghe một thoáng buồn buồn , cô cười không vui :
    -Em nhớ năm ngoái cô bé tổ chức sinh nhật ồn ào lắm ,đi chơi đến khuya , sao năm nay lại không nhớ . lạ thật .Thay đổi nhanh quá !
    -Lúc này cổ tập múa chuẩn bị diễn tết , bận lắm .Em biết rồi , Hương Giang mà mê cái gì thì quên hết mọi thứ trên đời
    Anh cười một tiếng :
    -may mà cô bé chưa quên anh
    Bích Trâm quay nhanh qua nhìn Khoa .Gương mặt anh rất lạ , có gì đó âu yếm khi nói đến Hương Giang .Hình như giữa hai người đã có gì đó thay đổi .Linh tính con gái mách bảo với cô như vậy
    Thấy cô không nói gì , Khoa nhắc lại :
    -Thế nào , đi với anh được chứ ?
    Bích Trâm tìm cách từ chối :
    -Chiều nay em phải ở nhà vẽ cho xong bản vễ , em không đi được đâu
    Khoa nhìn cô , cười bối rối :
    -Lúc này em làm nhiều quá phải không ?Anh xin lỗi , anh đi nhiều quá .Có lẽ anh phải điều chỉnh lại giờ giấc cho em đỡ cực
    Bích Trâm mỉm cười , rồi chợt hỏi đột ngột :
    -Anh với Hương Giang có gì thay đổi phải không ?
    Khoa ngạc nhiên vô cùng .Anh nhìn cô chăm chăm :
    -Sao em biết ?
    -Cụ thể thì em không nói được , nhưng linh tính con gái giúp em đoán ra
    Khoa cười thành tiếng :
    -Em nhạy cảm thật
    -nhưng có đúng như em nghĩ không ?
    Khoa chỉ cười không thừa nhận cũng không phủ nhận .Cử chỉ đó làm Bích Trâm hiểu mình đã nghĩ đúng .Cô mỉm cười gượng gạo :
    -Anh với Hương Giang rất xứng đôi , dù sao thì em cũng chúc mừng hai người .Thậ lạ ,thế mà em cứ tưởng anh với Hương Giang khôngg ưa nhau vì hai người có tính cách trái ngược nhau
    Khoa chì cười , rồi đứng dậy :
    -Anh đi nghe
    Bích Trâm gật đầu :
    -Nói giùm em chúc Giang sinh nhật vui vẻ
    -Cám ơn em
    Khoa đi ra ngoài .Nhưng đến hànhlang , anh chợt quay vào :
    -nếu em không khoẻ thì cứ nghỉ , anh hẹn chú Thịnh tuần sau cũng được ...
    Chợt anh sững người , khi bắt gặp những giọt nước mắt trên mặt Bích Trâm .Cô vẫn ngồi bên bàn , không có tiếng nức nở , nhưng nước mắt tuôn xuống mặt .Bất giác , anh thấy bối rối :
    -Chuyện gì vậy Trâm ?
    Bích Trâm chù nước mắt , nhưng không quay mặt lại :
    -Không có gì , em có chút chuyện riêng thôi
    Khoa đến gần cô :
    -Chuyện gì vậy ?Có thể nói với anh được không ?
    Bích Trâm mỉm cười yếu ớt :
    -Chuyện nhà em , không có gì lớn đâu .Anh đi đi , để Hương Giang chờ
    Thấy cô không muốn nói ,Khoa quay ra như tôn trọng nỗi buồn của cô .Nhưng trong lòng anh dấy lên nỗi xao xuyến kỳ lạ .Anh nghĩ rằng những giọt nước mắt kia có liên quan đến anh , do chính anh gây ra
    Khoa vừa đi vừa suy nghĩ , anh chợt bàng hoàng khi khẳng định mình đã nghĩ đúng , nỗi buồn của Bích Trâm là do anh gây ra .Và anh hơi hối hận vì đã để Bích Trâm biết tình cảm của mình với Hương Giang
    Tự nhiên anh thấy đau lòng .Anh thật sự không muốn làm Bích Trâm buồn , dù là một chút
    Có lẽ Hương Giang không chịu về nhà anh mà lại hay hơn .Như vậy Bích Trâm khỏi phải nhìn tình cảm giữa hai người .Hương Giang tính rất vô tư , biết đâu sẽ làm Bích Trâm đau lòng
    Khoa ghé mua quá cho Hương Giang , rồi đến trường đón cô .Hương Giang đang ngồi ở băng đá đợi anh .Hôm nay nhìn cô hết sức dễ thương trong chiếc đầm màu xanh .Khoa thích nhất cách ăm mặc đầy nữ tính của cô .và anh cứ nhạc nhiên tự hỏi không biết vì sao lúc nào cô cũng rất hoàn hảo , trong khi Bích Trâm ít chú ý tới ngoại hình của mình
    Thấy anh Hương Giang chạy tới , vui vẻ :
    -Em nghĩ ra rồi , chiều nay về nhà em không đi chơi nữa
    Khoa ngạc nhiên :
    -Sao vậy ?
    -Em muốn đãi anh một món
    Khoa nhướng mắt :
    -Em biết nấu ăn lúc nào vậy Giang ?
    -Hôm qua nhà nhỏ Truyền làm món mì ý , ngon tuyệt vời luôn .Em hỏi cách rồi , hôm nay em sẽ tự nấu , không cần phải ra ngoài
    Khoa hơi hoài nghi món ăn "tuyệt vời " của Hương Giang .tất nhiên anh tin nhà Truyền làm rất ngon , nhưng đến tay Hương Giang làm thì ..phải tin tương đối thôi
    Anh rất muốn đưa Hương Giang đi chơi .nhưng thấy cô có vẻ hăng hái với món mì của mình nên anh không nỡ làm cô mất hứng
    Cả hai về nhà Hương Giang .Cô thay đồ rồi hăm hở vào bếp .Khoa cũng đi theo :
    -Em đi chợ lúc nào vậy ?
    -Lúc sáng , em gởi bà chủ nhà mua giùm
    Khoa gật đầu :
    -đang chuẩn bị cho buổi diễn mà cũng chịu khó nấu nướng , thật ngạc nhiên .Em thay đổi từ lúc nào vậy Giang ?
    -Chả biết ! Hỏi làm gì ?Em mà không biết nấu ăn thì anh lại bảo không bằng chị Trâm nữa
    KHoa nói lãng qua chuyện khác :
    -Có cần anh phụ gì không ?
    -Không cần đâu , anh ngồi chơi đi
    Khoa bước đến mở tủ lạnh .Trong tủ toàn mì gói và trái cây .Anh quay lại nhìn nhìn Hương Giang ;
    -Em không nấu nướng gì à ?
    -Có chứ
    -Sao mua mì nhiều vậy ?
    Hương Giang chống chế :
    -thì mua để sẵn đó ,bao giờ cần thì ăn
    Khoa nhìn quanh trong bếp :
    -Vậy lúc trưa em ăn gì ?
    Thấy Hương Giang nhăn mũi khó trả lời , anh hỏi tiếp :
    -Sao không nói ?
    -Em không nhớ đã ăn gì nữa
    Khoa chống hai tay lên bàn , nhìn cô gườm gườm :
    -Có phải lại ăn lang thang không ?Anh đã nói bao nhiêu lần rồi ,chỉ chuyện ăn uống cũng làm anh lo lắng , em đợi anh nói đến bao giờ nữa ?
    Hương Giang vừa cho nước sôi vào mì , vừa nhăn mũi :
    -Sao mả cứ gặp em thì anh cằn nhằn , chán anh ghê
    Khoa đưa tay nhéo mũi cô :
    -Tại em làm anh lo , không nói không được , em biến anh thành nói nhiều lúc nào không hay
    Chợt nhớ ra , Khoa khoát tay :
    -Bích Trâm nhắn là chúc mừng em đó
    Hương Giang ngơ ngác :
    -Chúc mừng chuyện gì ?
    -Hôm nay sinh nhật em nên cổ chúc mừng
    -Ôi trời ! Thật vậy sao ?Em quên biến đi .Nếu nhớ em đã tổ chức rối ,nhưng khách mời chỉ là anh thôi
    Cô chợt nhìn KHoa đăm đăm :
    -Sao chị Trâm biết sinh nhật em nhỉ ?
    -Anh nói
    -Em không tổ chức , sao anh nói làm chi ?
    -Anh định rủ Bích Trâm đi mua quà cho em
    Hương Giang thấy giận ứ hơi .Mua quà thì tự anh đi không được sao ? Sao lại phải rủ Bích Trâm ?Lúc tước như hình với bóng với chị ta , bây giờ cũng không khác đi , mỗi cái mỗi Bích Trâm
    Tự nhiên cô nổi sùng lên , nói ngang :
    -Có chị Trâm một bên sướng quá nhỉ ?Chuyện gì củng no`i với chị ấy , chắc em phải bắt chước anh , chuyện gì cũng nói với anh Tuấn cho công bằng
    Khoa nhíu mày nhìn cô :
    -Em nói gì vậy ?
    -Em muốn hỏi lúc tỏ tình với em , anh có hỏi ý kiến chị Trâm không ?chắc chị ấy đồng ý anh mới yêu em chứ gì ?
    -đừng nói đến Bích Trâm 1 Em nhắc lại câu lúc nãy xem , em với Tuấn thì thế nào ?
    Hương Giang hơi chụng lại , nhận ra mình nói bậy .Nhưng tức quá cô nói bừa :
    -Thì em bắt chước anh chứ sao ,anh có chị Trâm , em cũng phải dựa vào anh Tuấn .Chuyện gì em cũng sẽ nói với anh ấy cho yên tâm , cũng như anh hay dựa vào ý kiến chị Trâm vậy đó
    Khoa quắc mắt nhìn cô :
    -Khi gặp chuyện anh mới biết em nghĩ thế nào về thằng Tuấn , nó quan trọng với em vậy sao ?
    -tất nhiên ,cũng như chị Trâm quan trọng với anh vây đó ,Anh mua máy tính cho chị ấy , lo cho chị ấy toàn bộ việc học .trong khi với em thì coi như món nợ , có bao giờ anh quan tâm mua cái gì cho e không ?
    Khoa đập tay xuống bàn :
    -Đủ rồi , ngưng lại đi ! nói thêm nữa coi chừng khó cứu vãn đó
    Hương Giang bặm môi nói như hét :
    -Thế thì anh về đi .Mai mốt cấm anh tới tìm em nữa ,em không tiếp đâu
    -Được thôi !
    Khoa hầm hầm đi ra ,Đến cửa anh quay lại , dằn hộp quà xuốg bàn :
    -Quà sinh nhật của cô đó
    -Không thèm nhận , mang về cho chị Trâm đi
    -Tuỳ , không thích thì cứ quăng vào sọt rác cũng được
    Rồi anh đi ra cửa và quay lại đóng mạnh cánh cửa .Anh nghe tiếng Hương Giang khóc óa lên nhưng không buồn quay lại .Mặt đỏ bừng vì tức , anh ra sẩn lấy xe , phóng như điên trên đường
    đúng là Hương Giang rất biết cách chọc cho người ta nổi điên lên .Chuyện cô đem Bích Trâm ra nói xóc óc không làm anh tức , điều đó anh có thể kiên nhẫn giải thích .nhưng cái cách cô đem Thi Tuấn vào giửa hai người , thì anh không chấp nhận được
    Chắc cô củng xem Thi Tuấn là quan trọng như với anh vậy .Vì giữa hai người có sự đồng cảm về nghề nghiệp , vì Thi Tuấn là người đã đưa cô tới sân khấu mà
    Khoa đi tới khuya mới về nhà .Bích Trâm là người mở cửa .nhìn vẻ mặt lầm lì đến phát sợ cũa anh , cô hỏi một cách ngạc nhiên :
    -Chuyện gì vậy anh KHoa ?
    -không có gì
    Khoa dẫn xe vào nhà , và quay lại bảo Bích Trâm :
    -Em đóng cửa giùm anh
    -dạ
    Bích Trâm khóa cửa lại rồi đi lên phòng mình .Nhưng cảm giác bồn chồn khiến cô đi lên phòng Khoa , dè dặt gõ cửa
    Khoa hiện ra ở khung cửa thấy cô anh có vẻ bớt cau có hơn :
    -Có gì không Trâm , khuya rồi sao em không đi ngủ ?
    -Em muốn biết anh có chuyện gì buồn không ? có thể nói với e không ?
    Khoa mỉm cười dịu dàng :
    -Anh không sao đâu , Trâm đi ngủ đi
    Bích Trâm vẫn kiên nhẫn :
    -Đừng giấu em , em biết chắc chắn anh có chuyện không vui với Hương Giang phải không ?
    Khoa lắc đầu :
    -đừng nói tới cô ta nữa .Anh không muốn giữ kẽ với em , nhưng quả thật anh đang muốn yên tĩng .Em về phòng di , cám ơn em nhiều
    -Anh nghĩ mọt mình , yên tĩnh sẽ làm anh dễ chịu hơn sao ?không phải đâu , anh sẽ càng quẫn trí hơn đó .Nói với em , chắc chắn em biết cách giúp anh mà , em với Hương giang cùng là con gái , sẽ hiều nhau hơn chứ
    Khoa cười khẽ :
    -Có thể
    Anh đẩy rộng cửa :
    -Trâm vào đi !
    Bích Trâm đi theo Khoa vào phòng , cô ngồi xuống cạnh bàn làm việc của anh :
    -Anh không uống rượu phải không ?
    Khoa mỉm cười:
    -Đâu phải có chuyện bực thì ai cũng uống rượu , chẵng giúp ích gì cả , nhiều khi nó còn làm rối tung lên
    Anh nhún vai nói thêm :
    -Lúc ra về , anh rất muốn tìm thằng Tuấn nói chuyện , nhưng anh kím lại , chuyện đó cũng không ích gì .nếu say rồi anh sợ mình lại làm bậy
    Bích Trâm không kềm được , ngắt lời :
    -Tại sao có anh Tuấn trong chuyện này ?
    Khoa buông thõng :
    -Mỗi lần giận nhau thì cô ta lại đem thằng đó vào câu chuyện giũa anh và cô ta , anh không sao chịu được điều đó .Anh cảm thấy cô ta coi thường anh quá
    -Hương Giang không dám nghĩ như vậy với anh đâu .Dù không thích tính trẻ con cũa cô ấy , em vẫn phải nói thật lòng ,cô ấy rất thần tượng anh
    -và thần tượng luôn cả Thi Tuấn , vì nó cũng thành đạt như anh
    -Em không biết Hương Giang nghĩ gì nhưng em uan niệm tình yêu chỉ có thể xảy ra với mọt người thôi
    -Vì vậy anh không chấp nhận được tình cảm nửa vời của cô ta .Anh đau khổ lắm , có lẽ anh phải quên cô ta 9di
    Nói xong , anh lắc đầu như tự cười chính mình :
    -Nhưng anh biết mình không làm được điều đó
    -Em nghĩ Hương Giang cũng vậy .Nhưng cô ta trẻ con và sống lãng mạn , anh phải kiên nhẫn , và phải chấp nhận một tình yêu sóng gió
    Khoa nhìn cô đăm đăm :
    -tại sao em nghĩ vậy ?
    -Vì anh với Hương Giang có cá tính khác nhau quá , những người cá tính khác nhau thì cần dẹp bỏ cái tôi của mình để cố hòa hợp vớ ngưới kia .Với Hương Giang thì anh càng phải kiên nhẫn hơn nữa
    Khoa quay đầu nhìn qua cô , cái nhìn quan sát lẫn khâm phục .Anh mỉm cười :
    -không ngờ em rất tâm lý .Anh cứ nghĩ em chỉ có nghị lực của một người con trai .Thật ra em rất mềm mại
    Bích Trâm cười khẽ :
    -Em khô khan quá phải không ? So với Hương Giang thì em không có những điều kiện làm con trai rung động , nói thẳng ra không hề đáng yêu
    Khoa lắc đầu nhìn cô , cái nhìn đầy tình cảm :
    -Trong mắt anh ,em rất dễ thương , rất hoàn mỹ
    Bích Trâm cười gượng :
    -Anh an ủi em làm gì ,em sống thật lắm không ảo tưởng vào những lời khen an ủi đâu
    Giọng Khoa thành thật :
    -Anh nói rất thật lòng , sống gần em cành ngày anh càng phát hiện những cái đẹp , gióng như ngọc trong đá vậy
    Bích Trâm chợt nhìn thẳng vào mắt Khoa :
    -Em hỏi thật mà anh cũng trả lời thật nhé , nếu không có Hương Giang , anh có yêu em không ?
    Khoa kinh ngạc nhìn cô .Anh sửng sốt đến mức không biết nói gì , và cứ yên lặng suy nghĩ , cân nhắc từng lời
    Nhìn cử chỉ của anh , Bích Trâm thởi nhẹ :
    -Em chỉ hỏi thử vậy thôi ,chứ em không có ý nghiêm chỉng đâu .Thôi , em đi về phòng đây , anh ngủ đi
    Nói xong , cô đứng dậy đi ra
    Bích Trâm về phòng mình ,cô ngồi xuống trước gương .Lần đầu tiên cô nhìn kỹ khuôn mặt mình , rồi nhớ đến câu nói của Khoa , cô lại thở dài
    Anh bảo rằng cô rất dễ thương .Có lẽ anh quá tình cảm , quá tốt bụng , nên cho cô số điểm quá hào phóng như vậy
    Cô nhìn mái tóc mình rồi xõa r .Kiểu tóc đó vẫn không làm cô dễ coi hơn chút nào .Không hiểu Hương Giang làm cách nào mà có mái tóc duyên dáng quá mức gợi cảm , và còn khuôn mặt thanh tú nữa .Mọi cử chỉ của cô đều thanh thoát dễ thương , lam sao không làm trái tim mềm yếu của Khoa lại không rung động được
    Chợt có tiếng gỏ cửa phòng .Bích Trâm tưởng là Khoa .Cô vội buộc tóc lại , ra mở cửa
    Dì Lam đi vào :
    -Con chưa ngủ hả ?
    -dạ chưa , con còn dọn dẹp vài thứ . Sao dì thức khuya thế ?
    -Dì ngủ không được . Lúc nãy định lên nói chuyện với con , nhưng thấy con nói chuyện trong phòng thằng KHoa nên dì đợi

  5. #13
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    -Dạ
    _Không biết thằng Khoa có chuyện gì mà lúc này thấy nó đi liên tục , con biết không ?
    Bích Trâm do dự khá lâu , cuối cùng cô nói thật :
    -Lúc này ảnh hay đưa đón Hương Giang , con nghĩ ảnh thường tới chăm sóc con bé .Hôm đó nó bệnh một trận nên ảnh lo
    Dì Lam nhíu mày :
    -Có chuyện đó nữa hả ?Sao nó không nói với dì kìa
    -Con nghỉ chắc chưa tới đâu nên ảnh không nói
    -Chưa tới đâu là sao ?Lạ thật ! Lúc con nhỏ ở nhà , nó hay cằn nhằn .Bây giờ con bé đi thì lại tới săn sóc , nó nghĩ cái gì vậy kìa
    Bích Trâm cười gượng :
    -Thật ra ,ảnh lo cho Hương Giang hơn cả dì , có điều không thể hiện ra đó thôi .Hai người yêu nhau rồi đó dì Lam
    Dì Lam buột miệng :
    -Có chuyện đó nữa sao ?
    -Dạ
    Rồi cô hỏi tò mò :
    -Dì không phản đối chứ ?
    Dì Lam lắc đầu :
    -Sao lại phản đối ! Hai đứa nó thân nhau từ nhỏ , dì nghĩ nó chỉ coi nhau như anh em bây giờ thương nhau vậy cũng tốt
    -Vâng , có con dâu như Hương Giang , con nghĩ dì thích lắm .Con bé đẹp quá
    Dì Lam chợt lên tiếng :
    -Lúc này dì nghe loáng thoáng thằng Khoa nói gì có tên Tuấn ,cậu đó là ai vậy con ?
    Bích Trâm hơi lúng túng , cô không biết phải nói thế nào .Cử chỉ của cô làm dì Lam hiểu khác đi , dì nói như giả thích :
    -Lúc nãy dì định vô nhưng lại thôi , hai đứa nói chuyện lớn quá nên dì cũng nghe , nhưng tiếng được tiếng mất
    Bích Trâm nói như dặn :
    -Con không dám giấu dì , nhưng nói ra sợ anh Khoa không thích ,cho nên ...
    Dì Lam khoát tay :
    -Dì hiểu rồi , coi như dì không nghe gì hết
    Bích Trâm nói nhỏ nhẹ :
    -Anh Tuấn đó là ca sĩ , bạn anh Khoa , ảnh giới thiệu Hương Giang vô đoàn múa .Anh Khoa không thích ảnh , dì ạ
    -À ! vậy là thằng Khoa nhờ cậu đó giới thiệu con Giang hả ?
    -Dạ không phải ! Anh Khoa cản , nhưng Giang nó tự tìm anh Tuấn nhở ảnh .Anh Khoa bực chuyện này lắm
    Dì Lam hơi cau mày :
    -Con Giang biết thằng Khoa không thích mà vẫn làm à ?
    -Dạ
    -Hừ !
    Dì Lam đoán ra ngay :
    -Chắc thằng Khoa ghen với thằng kia chứ gì ?
    -dạ , hình như Giang nó không rạch ròi lắm .Hồi chiều hai người cãi nhau vì chuyện anh Tuấn , anh Khoa giận bỏ về .Con thấy ảnh buồn nên hỏi đó dì
    Dì Lam có vẻ không vui :
    -Con bé này làm dì không yên tâm chút nào .Nó sống theo lối nghệ sĩ , không biết có thích hợp với thằng Khoa không , chưa gì mà đã có chuyện rồi
    Dì Lam đứng dậy :
    -Thôi , con ngủ đi , khuya rồi
    Bích Trâm dạ nhỏ một tiếng .Cô đợi dì đi ra rồi mới dọn dẹp .Nhưng không còn tâm trí đâu mà dọn , cô ngồi thừ người buồn chán , rồi một ý nghĩ vụt loé lên .Nếu dì Lam không chấp nhận Hương Giang thì sao ?
    Bích Trâm suy nghĩ đến mê muội đầu óc .Tự nhiên cô đứng lên , đi qua phòng Khoa
    Khi anh mở cửa , cô không vào ,chỉ nhìn anh một cách căng thẳng :
    -Nếu dì Trâm không chấp nhận Hương Giang , anh sẽ làm gì đây ?
    Khoa có vẻ ngạc nhiên trước hành động của cô ,anh nhìn cô một cách lạ lùng :
    -Em làm sao vậy ?Nãy giờ em chưa ngủ sao ?
    Bích Trâm lặp lại :
    -Nếu dì Lam không chấp nhận Hương Giang , anh sẽ làm gì ?
    Khoa điềm đạm nhìn lại cô :
    -Mẹ anh luôn ủng hộ anh .Còn nếu ngược lại , anh sẽ tìm cách bảo vệ Hương Giang
    -Vậy , nếu không có Hương Giang , anh có yêu em không ?
    Đây là lần thứ hai cô hỏi câu này .Khoa rất ngạc nhiên .Anh không tin một người bản lĩnh như Bích Trâm lại hỏi mãi như vậy .Nhưng không có cách nào tránh né ,anh đành nói lấp lửng :
    -Anh nghĩ là chuyện đó tuỳ thuộc vào số phận
    -Tuỳ thuộc vào số phận ?Anh mà cũng tin số phận nữa sao ?
    -Có lúc phải như vậy Trâm ạ
    Bích Trâm cười khẽ :
    -Em hiểu , đó là cách từ chối lịch sự
    Nói xong , cô quay lưng đi .Khoa nhìn theo cô , anh không giữ nhưng đầu óc lại lang thang với câu hỏi lúc nãy :"Nếu không có Hương Giang , liệu anh có yêu Bích Trâm không ?"
    Ý nghĩ của Khoa lại chuyển qua Hương Giang .Anh ngước lên nhìn khung ảnh của cô trên tường .Nhìn khung ảnh , anh nhớ lại ngày đầu tiên Hương Giang tới nhà này .vào phút đầu tiên khi thấy cô ,anh đã sững sờ đến mức không tin .Thật khó tưởng tượng được Hương Giang có thể thay đổi như vậy , đẹp như tranh vẽ vậy
    Khoa trở vào phòng , đến cửa sổ đứng .Gió đêm làm lòng người ta dễ dịu đi những cơn sóng gió .Lúc nãy anh cũng vậy .Nhớ lại tiếng khóc tức tưởi của Hương Giang lúc chiều ,anh thấy hối hận là mình đã không quay lại nói chuyện cho đàng hoàng
    Mà thật ra không phải vô cớ khi Hương Giang chọc tức anh , chính anh làm cô giận trước .Tóm lại không phãi chỉ mình Hương Giang có lỗi .Anh cũng vậy .Vậy thì tại sao anh có thể bỏ mặc sau khi đã làm cô buồn ?
    Buổi sáng , Khoa dậy thật sớm .Trời còn mờ tối , anh đã ra khỏi nhà .Những ngọn đèn đường vẫn chưa tắt .Đường phố vắng người .Giờ này chắc nhà Hương Giang chưa mở cửa .Nhưng anh vẫn ghé quán cà phê trước nhà cô ngồi chờ
    Trời sáng , mới thấy bà chủ nhà ra mở cửa .Khoa vội băng qua đường tới phía cổng nhà .Thấy anh , bà có vẻ ngạc nhiên :
    -Cậu đến sớm vậy ?Cậu có hẹn với cô Giang hả ?
    -Hương Giang thức dậy chưa dì ?
    Bà chủ nhà quay nhìn qua bên kia , rồi gật đầu :
    -Chắc dậy rồi , thấy đèn trên phòng cổ .Cậu vô đi !
    -Cám ơn dì
    Khoa dựng xe trong sân , rồi đi lên phòng Hương Giang .Anh đứng bên ngoài , gõ nhẹ cửa .Chỉ một lát , Hương Giang đã mở cửa .thấy KHoa , cô mở lớn mắt kinh ngạc ,rồi ngay lập tức lại lầm lì .Cô không đuổi nhưng cũng không mời
    Khoa chủ động bước vào phòng :
    -Em dậy sớm quá vậy ?
    Hương Giang vẫn đứng ở cửa ,mặt vẫn lầm lì không trả lời .Rõ ràng cô còn rất giận , nhưng không bừng bừng như hôm qua nữa
    Thấy cô cố tình đứng ngoài cửa , Khoa phải đi ra .Anh đứng trước mặt cô , nói nhẹ nhàng :
    -cho anh xin lỗi
    Đôi mắt Hương Giang loé lên như ngạc nhiên .Cô tưởng anh đến để gây tiếp tập hai và chuẩn bị tinh thần đối phó .Cho nên cách xin lỗi của anh làm cô đâm ra lúng túng
    Khoa kéo cô vào lòng :
    -Đêm qua anh suy nghĩ nhiều lắm , ban đầu anh giận em , nhưng sau đó nghĩ lại , anh nghĩ lại đầu tiên là do anh , nhưng anh đâu có cố ý
    Hương Giang đứng né ra :
    -Nếu anh cố ý chắc em dễ tin anh hơn , sao anh không cố ý như em chứ ?
    Khoa nhíu mày :
    -Anh không hiểu em muốn nói gì
    Hương Giang buồn buồn :
    -Em chỉ nói để đỡ tức .Còn anh thì có giấu chuyện anh với chị Trâm , nhưng vì vô tình nên nói ra
    Khoa kéo ghì cô lại :
    -Anh không hề có tư tưởng nào khác .nếu nghĩ lan man về Bích Trâm thì anh đã không yêu em .EM phải tin anh ,còn nghĩ ngờ anh là xúc phạm anh
    Hương Giang bắt đầu đành hanh lên :
    -Mai mốt anh còn nạt em nữa , em nghỉ chơi luôn
    -Anh đâu có muốn vậy .tại em làm anh tức quá , không thể nào bình tĩnh nổi
    -Chứ không phải tại anh quen có ấn tượng với em hả ?Lúc nào anh cũng thấy em làm phiền anh cả
    -Đó là chuyện lúc trước .Bây giờ anh chiều em hết mình , sao cứ bắt bẻ anh hoài vậy
    Sợ Hương Giang lại lôi chuyện củ ra kể ,KHoa ôm cô vào lòng :
    -Thay đồ đi ăn sáng với anh .Sau đó anh đưa đi chơi suốt buổi sáng luôn
    Hương Giang lắc đầu :
    -Thôi đừng đi ! Anh chơi một chút rồi về làm việc đi
    Khoa nhướng mắt nhìn cô :
    -Không thích đi chơi nữa à ?
    -Cũng thích , nhưng anh bận thì đừng đi
    -Em lại giận chuyện gì nữa vậy hả Giang ?
    Hương Giang phì cười :
    -Anh lạ thật đó , lúc em không quan tâm đến anh thì anh bảo em vô tình .Bây giờ lo cho anh lại bị nghi ngờ , em chẳng biết phải làm sao nữa
    Khoa nhìn cô thật lâu :
    -EM lo cho công việc của anh ?
    -Anh quan trọng với em lắm .Sau này cuộc sống của em gắn liền với anh , nếu em huỷ họa sự nghiệp của anh thì chẳng khác nào em lại tự hại mình , em nghĩ vậy đó
    KHoa chợt ôm ghỉ lấy cô :
    -Em chín chắn lắm .Cái gì làm em thay đổi như vậy ?nhưng chỉ cần em nghĩ cho tương lai của hai đứa là anh vui rồi
    -Thật hả ?
    -Có nằm mơ anh cũng khôg tưởng tượng nổi em thay đổi như vậ , người lớn hẳn ra .Mẹ anh mà biết em hết ham chơi chắc sẽ vui mừng lắm
    Hương Giang cau mặt ngẫm nghĩ :
    -em không ngờ cách sống của em lúc trước lại làm phiền mọi người như vậy .Sai này em sẽ nghiêm chỉnh hơn , em nói thật đó
    Hôm nay như vậy thôi , một ngày mình đã post truyện này hai lần rồi đó

  6. #14
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    -Chắc em bị dì Huệ mắng nhiều lắm , dì Huệ bảo em phải thay đổi phải không ?
    -Không có , tự em nghĩ như vậy .Em cũng không biết tại sao em hay nghĩ về anh như vậy .Người ta bảo tình yêu là hai người cùng nhìn về một hướng .Em không cùng nghề với anh thì phải để anh có thời giờ lo công việc chứ
    Cô nín lặng một chút , rồi nói thêm :
    -Lúc trước em không thích chị Trâm làm việc với anh .Nhưng bây giờ em phải cám ơn chị ấy , vì chị ấy giúp anh những việc mà em không làm được
    Khoa nhìn cô thật lâu :
    -Nghe cách em nói chuyện , anh không tin được Hương Giang lúc mới đến nhà anh .Lúc đó trong mắt anh chỉ thấy một cô bé ham chơi và quá trẻ con
    -Bây giờ em lớn rồi , đã đi làm rồi chứ bộ
    Khoa không nói gì , chỉ lặng lẽ giữ Hương Giang trong tay .Khi yêu Hương Giang , anh cứ nghĩ mình sẽ chấp nhận tính nết tai quái của cô , sẽ chỉ có chiều chuộng mà không đòi hỏi điều gì .Nhưng bây giờ cô thay đổi hẳn , trở nên hoàn mỹ .Và anh cảm thầy cô đáng yêu trên cả tuyệt vời
    **********
    Khoa rời công ty .Hôm nay anh về hơi sớm .Anh muốn ghé trường đón Hương Giang để gây cho cô sự bất ngờ .gần tuần nay hai người không gặp nhau ,Hương Giang bảo cô bận tập múa chuẩn bị cho chương trình tết .Ngoài giờ học ở trường , hầu như cô có mặt suốt ở đoàn ca múa .Đến nỗi mấy lần anh đến , cô chỉ tiếp anh được một chút rồi phải vào phòng tập
    Khoa đến trường vừa lúc hết giờ .Anh đứng ở cổng đợi .Chỉ vài phút sau ,anh thấy Hương Giang đi ra , vừa đi vừa nhìn đồng hồ như gấp gáp .
    Thấy Khoa , Hương Giang không giấu được vẻ mừng rỡ , cô đi nhanh về phía anh :
    -Anh đến đón em hả ?
    -Anh nhớ em quá , chịu không nổi
    Hương Giang nhìn quanh , rồi thì thào :
    -EM cũng nhớ anh nữa , đếm nào cũng không ngủ được
    -Vậy sao không gọi điện cho anh ?
    -Thôi , nói chuyện rồi sợ không kềm được lại gặp nhau , em đâu có muốn phá vỡ hợp đồng
    Khoa lắc đầu :
    -Vậy người phá vỡ hợp đồng là anh hả ?
    -Chứ gì nữa , hôm nay mới thứ sáu mà
    -Đợi thêm một ngày nữa anh hết kiên nhẫn rồi .Lên xe đi ,anh đưa đi ăn một cái gì đó .Đói chưa ?
    Hương Giang lắc đầu :
    -Bây giờ khơng đi được đâu , em bận lắm
    -Bận gì ?Anh nhớ hôm nay em không có lịch tập múa mà
    -Thì không tập , nhưng bận chuyện khác
    -Không thể nói với anh được hả ?
    -Không được , bí mật !
    Thấy vẻ mặt không vui của Khoa , cô an ủi :
    -Ngày mai gặp đi mà
    -Em bận chuyện gì vậy , Giang ?
    -Em không nói được , nhưng trước sau gì anh cũng biết thôi
    Khoa khẽ cau mặt :
    -Giữa hai đứa mà cũng có thể giữ bí mật à ?Anh có bao giờ em chuyện gì đâu
    Hương Giang hình như không còn tâm trí để nói chuyện .Cô sốt ruột nhìn đồng hồ , rồi quýnh quáng :
    -trể mất mười phút rồi , em phải đi ngay mới được .Anh về đi
    Khoa cương quyết :
    -vậy thì anh đưa em đi
    -Đưa làm gì , em có xe mà
    -Cứ gởi lại đó ,mai lấy
    Hương Giang khẽ giậm chân :
    -Anh thật là ...em gấp muốn chết mà anh còn làm khó .Về đi mà
    -Anh muốn đưa em đi , chuyện gì đến nỗi sợ anh biết vậy
    Hương Giang nhăn nhó :
    -Không phải sợ , nhưng anh biết làm gì .Trời ơi ! Sao cứ chăm bẵm em thế ! Giá như anh cứ như trước kia cho em đỡ căng thẳng
    Khoa nhíu mày :
    -Gặp anh em căng thẳng lắm à ?Em không muốn anh đưa đón phải không ?
    -Em không biết nói sao nữa , nhưng em gấp lắm rồi
    Khoa nghiêm mặt :
    -Thôi được ,em đi đi !
    Rồi anh phóng xe đi .Anh thoáng thấy vẻ mặt khổ sở của Hương Giang .nhưng cô không có ý định gọi lại .Đến một đoạn anh ngừng xe , quay đầu lại nhìn .Chỉ thấy cái dáng tất tả của cô đi về phía chỗ để xe .Hình như cô không bận tâm lắm về chuyện vừa xảy ra .Điều đó làm Khoa thấy giận thật sự
    Anh về nhà với vẻ mặt đăm đăm , lầm lì đẫn xe vào sân .Khi chào mẹ , gương mặt anh cũng không tươi tỉnh thêm hơn
    bà Lam có vẻ quan tâm :
    -Có chuyện gì vậy Khoa ?
    Khoa nói miễn cưỡng :
    -Không có gì đâu mẹ
    -Trong công ty có chuyện gì à ?
    -dạ không
    -Sao mặt con quạu quọ vậy ?
    Khoa nói cho qua :
    -tại con nhức đầu , không có gì đâu mẹ
    -Không có gì mà con lại như vậy .Hôm thì về nhà cười vui vẻ , lúc thì cau có không muốn nói chuyện , không lả không muốn nói với mẹ nữa
    Khoa cố gắng nói bình thường :
    -Con cũng không để ý mặt mũi con thế nào nữa
    Bà Lam nhìn anh quan sát :
    -Có phải con có chuyện với con Giang không ?
    Khoa thở hắt ra .Cố dằn cảm giác chán ngán .Đến giờ anh mới hiểu tại sao HƯơng Giang cứ muốn được tự do .Sự săn sóc chăm bẵm quá mức của mạ khiến anh thấy muốn phát khùng lên
    Nhưng anh vẫn cố kiên nhẫn :
    -Không có gì đâu mẹ
    -Con nói thật với mẹ đi , có phải con Giang làm con ghen không ?
    Chịu hết nổi ,Khoa gằn giọng :
    -Xin mẹ để con yên đi mẹ
    Rồi anh đi nhanh lên phòng , khoá cửa lại .Anh ném mạnh bìa đựng hồ sơ xuống bàn , làm nó rơi xổ xuống sàn gạch , nhưng anh cũng không buồn nhặt lên
    Cứ mỗi lần có chuyện với Hương Giang là tâm trí anh lại bừng bừng như lửa đốt .Càng ngày anh càng phát hiện mình bị Hương giang chi phối quá nhiều , muốn phớt lờ đi cũng không được
    Chịu không được sự nóng nảy ,Khoa lấy máy gọi cho Hương Giang .Nhưng cô đã tắt máy .Anh bực mình ném luôn chiếc máy .Cô ta làm trò khỉ gì vậy chứ ?
    KHoa thay đồ rồi xuống sàn lấy xe .Anh phóng thẳng đến nhà Hương Giang .Nhưng bà chủ nhà nói cô chưa về .Anh giơ tay nhìn đồng hồ .gần mười giờ mà cô vẫn chưa về .Vì đi khuya nên phải giấu giếm chứ gì ?
    Ý nghĩ đó làm Khoa tức điên cả người .Anh quyết định ở lại chờ Hương Giang .nhất định phải hỏi cho ra lẽ
    Khoa ngồi dưới băng đá trong sân chờ .Không lâu thì Hương Giang về ,Khoa nhìn ra đường , rồi đứng bật dậy .Hương Giang không đi một mình , mà Thi Tuấn đưa cô về
    Hương Giang đang cám ơn anh ta .Cô định đi vào thì kHoa bước ra , vẻ mặt bừng bừng phẫn nộ .Anh quắc mắt nhìn Hương giang , rồi gọi Thi Tuấn lại :
    -Khoan , chờ một chút !
    Cử chỉ cũa Khoa làm Hương Giang lo lắng , cô khẽ kéo tay anh :
    -Anh định làm gì vậy ?
    Khoa gạt tay cô ra , bước tới trước mặt Thi Tuấn , gằn giọng :
    -Mày biết mối quan hệ giữa tao và cô ta chứ ?
    Thi Tuấn gật đầu , rồi khoát tay :
    -Tao biết mày nghĩ gì rồi .nhưng đây chỉ là chuyện hiểu lầm thôi , dù sao mình cũng là bạn ...
    Khoa ngắt lời :
    -chuyện đó tao nhớ , và tao cũng không có ý định coi mày là kẻ thù
    Anh chợt kéo mạnh Hương Giang lại gần Thi Tuấn :
    -Cô ta thích luôn cả mày phải không ?Vậy thì tao giao cô ta lại cho mày đó , nhưng nhớ phải đề phòng bị cắm sứng nhé
    Hương Giang :
    -Anh đừng coi thường em quá
    -Im đi !
    Khoa quát lên rồi hầm hầm đến dắt xe đi .mặc kệ Thi Tuấn cố giữ anh lại :
    Hương Giang đứng nhìn theo .Môi cắn lại , nước mắt rưng rưng , nửa xấu hổ nửa tức Khoa , nửa sợ hãi cuống cuồng .bất giác , cô khóc òa lên
    Thi Tuấn nói nhẹ nhàng :
    -Chuyện hiểu lầm thôi , có gì đâu mà em mất bình tĩnh như vậy
    Hương Giang vừa nói vừa khóc tức tưởi :
    -Cách anh ta nói chuyện thật khinh người , làm như em là món đồ vậy .Em không bỏ qua chuyện này đâu
    -Nếu nó hiểu lầm thì em phải chịu khó giải thích , sao lại để nó đi như vậy ?
    -Em chẳng cần giải thích .Coi thường em thì em không cần đâu , muốn chia tay thì em cũng sẵn sàng ...hức ...hức ...
    Thi Tuấn chợt dẫn xe vào sân :
    -vào đây anh muốn nói chuyện với em !
    Hương Giang lắc đầu :
    -bây giờ em nhức đầu quá , em không muốn nói chuyện của anh ta đâu
    Nói vậy , nhưng thấy Thi Tuấn đi vào , cô buộc lòng phải đi theo .Khi cã hai ngồi xuống băng đá ,Thi Tuấn hỏi với vẻ quan tâm :
    -Tại sao Khoa lại nghi ngờ anh với em ?Anh nghĩ phãi có chuyện gì đó nó mới hiểu lầm .nếu là người khác đưa em về , nó có tức như vậy không ?
    Thấy Hương Giang có vẻ khó trả lời ,anh nói thêm :
    -Có phải chuyện này đã có từ lâu rồi không ?
    Hương Giang miễn cưỡng trả lời :
    -Lúc trước em tự ý tìm tới anh nên anh ta tự ái .Với lại anh ta không thích em đi làm
    -tại sao ?
    -Em không biết , sau này thương nhau rồi anh ta mới nói thật , là sợ em quen lăng nhăng , vì anh ta nghĩ giới nghệ sĩ thì tình cảm lãng mạng , mà tính em thì hay mơ màng
    Thi Tuấn nói tiếp :
    -Cho nên nó không thích em giao thiệp với anh , nói thẳng ra là ghen ?
    Hương Giang xấu hổ nhìn chỗ khác :
    -Nhưng chỉ là nghĩ lúc đó thôi , bây giở hết rồi
    Thi Tuấn hỏi thẳng :
    -Em yêu Khoa lắm hả Giang ?
    Đang giận nên Hương Giang nói bừa :
    -Em ghét anh ta nhiều hơn thương , anh ta không có điển nào chung với em cả .tính anh ta thực tế lắm , chẳng biết mơ mộng đa cảm gì đâu
    Thi Tuấn nói một cách ý nghĩa :
    -Em có nghĩ tới điểu này không , những người giống nhau thì sống chung mới có hạnh phúc .Còn tính cách trái ngược nhau quá khó sống lắm
    Hương Giang hoang mang :
    -Có lúc em cũng nghĩ vậy .Em nghỉ anh ta hợp với chị Trâm hơn , vì tính chị ấy rất giống anh ta .Nhưng lỡ yêu rồi nên phải chịu , nhưng em sợ lắm
    -nếu nhìn trước tương lai , sao em không dũng cảm chia tay đi
    Nói xong , anh vội lấp liếm :
    -Là anh chỉ gợi ý để em suy nghĩ , chứ không hề xúi giục em chia tay đâu
    Hương Giang mở to mắt nhìn Thi Tuấn :
    -Em không có ý tưởng đó
    -Nhưng dù sao cũng nên sống lý trí một chút Giang ạ .Nếu em xa rời Khoa rồi , sau đó bình tĩnh lại , em sẽ thấy em không sai lầm .đừng nhắm mắt lao vào một người mà không có điểm nào chung với mình , sẽ là bất hạnh đó em
    Hương Giang cãi yếu ớt :
    -nhưng tình yêu sẽ san bằng tất cả mà anh
    -Đó là lý thuyết , mà lý thuyết thì chỉ là màu xám
    Hương Giang nhìn anh hoang mang :
    -Tại sao hôm nay anh lại nói với em chuyện này ?
    Thi Tuấn thoáng lúng túng .Có lẽ nhận ra mình đã nói hớ , anh vội chống chế :
    -Vì anh thấy tình cảm của em sóng gió quá , trước kia anh cứ nghĩ hai người không hợp nhau , sẽ không thể có tình yêu ,khi biết em yêu nói anh rất hụt hẫng
    -Hụt hẫng ?
    Thi Tuấn khoát tay :
    -Không !Anh muốn nói là anh rất lạ lùng
    -Thật ra anh ấy rất lo cho em , có điều tự ái nên không thể hiện
    Thi Tuấn nín lặng một chút ,rồi buông thõng :
    -Anh biết
    Hương Giang tự nhiên nín lặng .Tối nay Thi Tuấn nói chuyện có vẻ lạ lùng quá , nên cô đâm ra không biết nói gì .Không còn thoải mái như bình thường khi nói chuyện với anh , thế là cô làm thinh
    Thấy vẻ trầm lặng của cô , Thi Tuấn bèn đứng dậy :
    -Anh về nghe , em vào nhà đi
    -Vâng
    Hương Giang tiễn Tuấn ra cửa .Anh nói như khuyên :
    -nếu bị giận mà khổ sở như vậy , thì em nên đến giải thích với nó đi
    -Em không thèm
    Thi Tuấn cười :
    -đừng dối lòng như vậy
    Anh chợt nhìn vào mặt cô , nói lấp lửng :
    -Khi yêu người ta thường mù quáng , chỉ nhìn thấy người trước mặt .Nếu mở lòng nhìn ra ngoài , em sẽ thấy còn có người yêu em hơn , phú hợp với em hơn
    Hương Giang nhíu mày :
    -Hôm nay anh Tuần nói chuyện lạ quá
    Thi Tuấn cười xòa :
    -Có lẽ hôm nay anh hơi không bình thường , đừng để ý những gì anh nói
    Nói xong anh nhấn ga , chiếc xe lao đi .Hương Giang lững thững quay vào nhà .Cô ngối bó gối trên giường ,suy nghĩ rất lâu về những gì Thi Tuấn nói .Cách nói lập lờ hai mặt đó thật không hợp với anh chút nào .Cứ như cách tỏ tình xa xôi nửa có nửa không ,ai muốn hiểu sao cũng được
    Đến Thi Tuấn mà cũng lạ lùng , sao những người vây quanh cô ai cũng khó hiểu cả
    Hương Giang buồn ghê gớm .Cô không nghĩ về chuyện Thi Tuấn nữa ,mà nhớ lại thái độ dữ dội của Khoa .Bỗng nhiên cô thấy sợ hãi nếu vì chuyện này mà anh chia tay với cô
    Cô lấy máy ra gọi cho Khoa khá lâu mới nghe tiếng khoa , hình như nhìn số của cô ,anh thấy tức thêm , giọng anh ga gắt :
    Chuyện gì nữa ?
    -Em có thể gặp anh một chút không ?
    -không
    Hương Giang nói như năn nỉ :
    -Anh hiểu lầm rồi , í nhất cũng nên gặp nhau cho em giải thích , em xin anh đó
    Khoa cắt ngang :
    -Khôg cần nói nhiều ! Từ đây về sau chia tay , cô không có dịp để bắt cá hai tay nữa đâu
    -nhưng em ...
    ***********vô khúc hay rồi đó mấy you , mai post cho ha
    thay đổi nội dung bởi: phương_19, 25-09-2006 lúc 10:25 AM

  7. #15
    Tiểu học - Đại học chữ to phương_19's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    TP HỒ CHÍ MINH
    Bài gởi
    232

    Default

    Hương Giang chưa nói hết câu đã nghe tiếng tắt máy .Cô ôm lấy chiếc gối vào lòng , khuôn mặt buồn bã ủ rũ .Không ngờ chuyện không có gì lại trở nên trầm trọng thế này .Khoa không chịu gặp , nói qua điện thoại cũng không .Thế thì cô biết làm cách nào đây ?
    Sáng hôm sau Hương Giang bỏ học ,cô đến công ty tìm Khoa .Anh kéo cô ra sân , nói một cách lạnh lùng :
    -Đây là giờ làm việc , đi đâu vậy ?
    -Sáng nay em nghỉ học ,em muốn gặp anh để nói chuyện cho ra lẽ
    -Giả thích chứ gì ?Em cho tôi là thằng ngốc hả ?Chỉ có ngốc mới tin những câu nói dối .Nhìn thấy là đủ rồi , em thừa sức dựng một chuyện gì đó để lấp liếm mà .Đi về đi !
    Hương Giang cố nén tự ái , cô nói nhanh :
    -Chiều hôm qua em phải đến lớp nấu ăn , em không muốn nói với anh vì muốn tạo cho anh sự ngạc nhiên .Lúc về em ghé qua đoàn múa nghe phổ biến lịch tập .Em gặp anh Tuấn ở đó , chỉ có vậy thôi , tin hay không là quyền của anh
    Khoa nhìn tận vào mắt cô :
    -Dựng tình tiết đó nghe có vẻ hợp lí lắm , nhưng chuyện về chung thì có vẻ khập khiễng quá phải không ?Em sẽ nói là tại xe hư chứ gì ?
    Hương Giang hấp tấp :
    -Đúng là em đi dọc đường thì xe hư , em mới gọi anh Tuấn ra chở về giùm , vì lúc đó anh ấy cỏn ở lại đoàn
    Khoa cười nhếch môi :
    -Vậy tại sao không gọi tôi ?
    Hương Giang nói khẽ :
    -Từ nhà anh chạy tuốt qua đó đón em thì xa quá, em chỉ nghĩ chuyện tiện lợi thôi
    -Chuyện đó nói lên rằng em gần gũi với nó hơn người yêu của em , vậy thì không có lý do gì để tiếp tục duy trì mối quan hệ này nữa .Cứ tới với nó đi , đó mới là chỗ dựa vững chắc của em đó
    Nói xong , KHoa quay người đi vào công ty .Hương Giang đứng chết sững một chỗ .Cô thấy vài cặp tò mò nhìn ra ,cô xấu hổ và đâm ra giận Khoa vô cùng .Thế là cô đến dắt xe bỏ về
    Gần một tuần ,Hương Giang và Khoa không liên lạc với nhau .Cô buồn đến mức gầy cả người .Càng buồn , cô càng tức Khoa cố chấp và hay nghi ngờ .Thái độ của anh làm cô dần dần hiểu ra , anh không có tình cảm sâu sắc đến mức phải tìm cô dù là gây gổ .Vì vậy ,cô cố dằn lòng không đến tìm anh
    Tối nay , Hương Giang vừa ở phòng tập về thì dì Lam đến .Hương Giang vừa mừng vừa lo lắng .Cô đón dì Lam một cách dè dặt :
    -Dì ngồi chơi , chờ con một chút
    Hương Giang vào trong thay đồ thật nhanh , rồi trở ra ngoài .Cô vừa ngồi xuống , dì Lam đã ngay :
    -Lúc này con gầy quá Giang , sao vậy ?Nhịn ăn dữ lắm à ?
    -dạ không có , chắc tại con lo tập nhiều quá , dì có khoẻ không ạ ?
    -vẫn khoẻ
    Rồi bà hỏi đột ngột :
    -Con với thằng Khoa giận nhau phải không ?
    Hương Giang ngớ người nhìn dì Lam , không biết nói thế nào .Cô thấy hoang mang vô cùng
    Dì Lam nói tiếp :
    -Đừng giấu dì chuyện gì cả.Dì là người lớn , chẵng lẽ không biết cách giải quyết sao ?
    Hương Giang khẽ cắn môi :
    -Chắc anh Khoa nói hết với dì rồi , nhưng anh ấy chỉ nói theo chủ quan thôi .Con có giải thích nhưng anh không tin , còn đuổi con về .Hôm đó con quê với mấy người trong công ty lắm
    Dì Lam có vẻ ngạc nhiên :
    -Chuyện trầm trọng như vậy à ?
    Đến lượt Hương Giang ngẩn người :
    -Dì không biết chuyện gì sao ?
    Dì Lam lắc đầu :
    -Thằng KHoa không chịu nói , nhưng suốt ngày cứ im ỉm , đi làm về là nằm dài trên giường , điệu bộ nó như chán đời hết mức rồi .Dì nghĩ chỉ có con mới làm cho nó xuống dốc thôi .Nó có bao giờ như vậy đâu
    Hương Giang cụp mắt nhìn xuống :
    -Trong chuyện này con nghĩ con không có lỗi dị ạ .Tại anh ấy cố chấp thôi
    -Nhưng là chuyện gì vậy ?
    Hương Giang đành kể lại từ đầu tới cuối .Dì Lam ngồi nhìn cô chăm chú rồi lắc đầu :
    -Không phải chỉ mình thằng Khoa khó khăn , mà con cũng không biết cách cư xử , chuyện đi học nấu ăn mà phải giấu chứ
    -Con không cố ý giấu , tại con nghĩ trước sau gì anh ấy cũng biết , con muốn làm cho ảnh ngạc nhiên thôi mà
    Cô ấm ức nói thêm :
    -Từ đó giờ con biết ảnh với dì nghĩ con dở , cho nên con ráng làm ảnh vui .Con bận tối mặt vẫn ráng đi học ,thế mà lại bị cư xử như vậy
    Dì Lam lắc đầu :
    -Con phải đặt mình vào trường hợp nó mới được .Tự nhiên giấu giấu giếm giếm , rồi đùng một cái lại phát hiện con đi với người khác , mà đó là thằng bạn nó nghi kị nữa
    Hương Giang thấy lo trong bụng .Hình như chuyện gì dì Lam cũng biết dì ấy có ác cảm với cô không
    Cô phản đối yếu ớt :
    -Nhưng con đâu có cố tình đi như vậy .Với lại , con với anh ấy cũng là bạn bè mà , lại có chung môi trường làm việc nữa
    -Tại sao xe hư giữa đường con không gọi thằng Khoa mà gọi cậu đó ?
    -Vì anh Tuấn ở gần đó .Từ chỗ con tới phòng tập gần hơn nhà dì , con sợ mất công anh Khoa
    Dì Lam cau mặt :
    -Con có nguỵ biện không ?Con có bao giờ sợ phiền thằng KHoa đâu .Lúc còn ỡ nhà dì ,con cứ đòi nó đưa đi chơi , mỗi cái mỗi mè nheo nó , bây giờ sợ phiền làm sao nó tin
    Hương Giang ngắc ngứ ngồi im .Dí Lam bênh vực Khoa như vậy ,cô biết giải thích thế nào bây giờ
    Thấy cử chỉ lúng túng của cô , dì Lam nói thêm :
    -Con gái có người yêu rồi thì đừng nên thân mật với bạn trai , nhất là người đó lại là bạn của người yêu mình .Con làm vậy chẳng khác nào coi thường thằng kHoa
    "Dì Lam phong kiến dễ sợ "Hương Giang nghĩ thầm nhưng không dám nói ra .Nhưng cô thấy rất ấm ức
    Dì Lam nói thêm :
    -Với lại , có người yêu rồi thì chuyện gì cũng chỉ biết có người đó thôi , sao lại nhờ người khác , sao con dễ dãi quá vậy ?
    -Con ...
    -Nội chuyện con qua mặt thằng KHoa để nhờ cậu kia tìm việc làm cũng kỳ rồi .Làm vậy thằng Khoa bẽ mặt .Chuyện đó coi như lỡ đi , đáng lẽ phải dứt khoát đi , vậy mà còn tiếp tục giao du thân mật .Con trai không ai chịu như vậy đâu , nó có tự ái của nó chứ
    Hương Giang giương mắt nhìn dì Lam :
    -Dì bảo con nghĩ chơi với anh Tuấn luôn hả ?
    -Đừng nói kiểu vậy ,con đâu phải là con nít mà nghỉ chơi .Nhưng cách hay nhất là đừng giao thiệp thân mật nữa
    -Không được đâu dì ạ .Con với anh ấy làm việc chung môi trường , ảnh lại hay giúp đở con , tự nhiên cắt đứt kỳ cục lắm
    Dì Lam cau mày :
    -Vậy con cứ giap thiếp kiểu đó hoài à ?
    Hương Giang khổ sở :
    -Chứ con không biết làm cách nào khác hết .Đâu có phải nam nữ làm bạn với nhau là có tình cảm đâu .Anh Khoa là duy nhất , còn những người khác cũng có thể làm bạn được chứ
    _Nhưng bạn bè bình thường sẽ khác với kiểu quan hệ kỳ cục của con .Giống như là con bắt cá hai tay vậy
    Hương Giang kêu lên :
    -Không phải như vậy
    Dì Lam chợt buông thõng :
    -Con cứ kiên quyết như vậy , dì không biết nói sao nữa ,Thật tình là dì không yên tâm về con chút nào
    -Nhưng con có làm gì đâu
    -Con làm cái điều mà không bà mẹ nào có con trai chấp nhận được .Con quan niệm tình cảm sao hời hợt quá ,lối sống nghệ sĩ của con không hợp với thằng KHoa chút nào
    Dì ngừng lại , thở dài :
    -Nếu thằng Khoa không phát hiện ra chuyện đi đứng của con thì nó còn bị lừa đến hcu72ng nào .Nội chuyện con nằm bệnh viện mà cậu Tuấn kia cứ vô thăm thường xuyên là không hay chút nào .Dì thấy hai đứa nên chia tay đi ( thiệt sự mình không thích cách nói của dì Lam chút nào , hơi bị tuyệt tình )
    Hương Giang kinh hãi nhìn dì Lam :
    -Ngay cả dì cũng không tin con nữa sao ?
    -Dì rất thương con , nhưng nếu con trai của dì sống trong ghen tuông nghi ngờ thì khổ lắm .Thật ra tính cách của hai đứa khác xa nhau quá
    Hương Giang cúi đầu làm thinh .Dì Lam đã nói đến mức ấy , cô thấy vô cùng tuyệt vọng .Dì Lam mà cũng ghét cô nữa thì nói gì đến KHoa
    Thấy Hương Giang rướm nước mắt , dì Lam dịu giọng hơn :
    -Dì không ghét con ,nhưng dì thấy hai đứa nên chia tay nhau .Buồn đó , nhưng một thời gian rồi cũng thôi , chẳng lẽ buồn suốt đời sao .Còn hơn cứ quyến luyến rồi sau này khổ hơn nữa
    -Nhưng con chỉ thương mình anh KHoa thôi
    -Con thương , nhưng lối sống phóng khoáng của con không hợp với nó
    Hương Giang buột miệng :
    -Có phải chị Trâm thì hợp hơn con không ?
    Dì Lam yên lặng một chút , rồi nói nước đôi :
    -Không hẳn cái gì giống nhau là thu hút nhau ,nhưng những người giống nhau sống chung sẽ ít có va chạm hơn
    Hương Giang cảm thấy mình có thể chết đi được .Chính miệng dì Lam nói như vậy , cô còn biết nói gì nữa
    Cô thẫn thờ nhìn đi chỗ khác :
    -Con hiểu rồi !Mẹ con mà ở trường hợp của dì chắc mẹ con cũng phải ghét con thôi
    -Dì không hề ghét con ,Dì chỉ khuyên hai đứa nên giải quyết cách nào cho sáng suốt thôi .Dù sao thì dì cũng đã đi ua thời như con , dì rút ra một điều , tình yêu không san bằng nổi mọi chênh lệch đâu
    Hương Giang không nói gì nữa .Cô ngồi yên nghe .Dì Lam còn nói rất nhiều , nhưng rút lại cũng chỉ một điều là muốn cô chia tay với Khoa .Mà cô không muốn cũng không được , vì anh đã chủ động làm điều đó rồi
    Dì Lam về rồi ,Hương Giang còn ngồi một mình đến khuya .Cảm giác đau lòng , sụp đổ , chới với ...tất cả làm thần kinh cô rã rời ,và cô cứ chong mắt thức suốt đêm trong cảm giác hoảng loạn
    Sáng hôm sau, cô cố gắng đến trường .Buổi chiều đến phòng tập ,cô làm việc như chiếc máy , tinh thần hoàn toàn suy sụp
    Chiều nay Truyền đến phòng tập rù Hương Giang đi ăn .Cô đứng ở hành lang chờ .Vừa thấy Hương Giang từ phòng bước ra , Truyền thảng thốt :
    -Mi bệnh hả Giang ?
    -Không có
    -Sao ốm quá vậy ?Mặt mày gì mà ...
    Hương Giang khoát tay :
    -Chờ một chút , ta thay đồ !
    Cô trở vào phòng , một lát trở ra với chiếc giỏ khoác trên vai .Cả hai đi ra ngoài lấy xe , rồi vào quán bún riêu .Bình thường Hương Giang rất thích món này , nhưng hôm nay cô không còn tâm trí đâu để ăn , nếu Truyền không rủ thì cô cũng không biết phải đi đâu
    Khi cả hai ngồi đối diện trong quán .Truyền nhìn nhìn Hương Giang quan sát , rồi lắc đầu :
    -Mi gặp chuyện gì phải không ?Mặt mày như bệnh ban vậy .Sắp chết tới nơi rồi phải không ?
    -nếu chết được thì càng tốt .Đàng này có muốn cũng không được
    -Chuyện gì nữa vậy ?
    -Dì Lam không muốn ta với anh KHoa quen nhau
    Truyền tròn mắt :
    -Sao kỳ vậy ?Dì ấy thương mi lắm mà
    Nói xong , cô lại thở dài :
    -Nhưng người lớn cũng có cái lý của họ .Dì ấy có thương mi ,nhưng lại thương anh KHoa nhiều hơn
    Hương Giang cười buồn rầu :
    -Mi cũng thấy vậy nữa hả ?Có lẽ ta tệ lắm , nên không có bà mẹ nào yên tâm để cho con họ quen với ta
    Truyền thành thật :
    -Mi không tệ ,nhưng vì mi có nhiều cái hay quá nên người ta không yên tâm
    -Tại sao lại như vậy ?Dì Lam cho ta không đứng đắn chứ gì ?
    Truyền chống cằm nhìn cô :
    -Mi phải bình tĩnh nhìn vào vấn đề nhé ! Mi đẹp quá , rồi lại làm nghệ thuật , tính mi cũng lãng mạn , con trai thì sẽ chết vì mi , nhưng mấy bà mẹ thì sẽ dị ứng .Nhất là dì Lam , thấy mối quan hệ cũa mi với anh Tuấn làm sao mà yên tâm cho được
    -Có thể
    -Đã vậy , anh KHoa lại bắt gặp mi đi với anh Tuấn khi khôg có ảnh , ảnh càng khổ thì dì Lam càng ghét mi
    Hương Giang chống đũa nhìn xuống bàn , rơi nước mắt :
    -Không ngờ chỉ một hiểu lầm nhỏ mà gây nên đỗ vỡ như vậy .Người ta không thấy thiện ý của mình , chỉ biết khư khư nghĩ cho họ mà thôi
    Truyền sửa lại :
    -không phải vì một hiểu lầm nhỏ , mà là sự nghi ngờ có từ trước đó , nên gặp sự việc như vậy , họ nghĩ là họ nghi ngờ đúng , vì vậy mà họ quyết định chia tay
    Hương Giang hít mũi , vẻ mặy buồn khổ :
    -đến giờ ta mới biết lối sống của ta làm họ dị ứng .Nhưng chẳng lẽ họ không vị tha hơn được sao ?Họ cứ cho là con gái làm nghệ thuật thì không đứng đắn ,sao hẹp hòi quá vậy ?
    -Không phải bất cứ ai có máu nghệ sĩ thì tính lãng mạn .Mi trong sáng ,nhưng chỉ một mình ta hiểu mi .Còn họ thì chỉ thấy cách sống của mi phóng khoáng quá ,nên sợ mi sẽ thay đổi tình cảm
    Hương Giang lắc mạnh đầu :
    -Đừng nói nữa , hiểu rồi ! MI mà nói nữa ta bỏ về đó
    Truyền nhìn cô thông cảm :
    -Thôi ăn đi , nãy giờ tô của mi còn nguyên kìa
    Hương Giang uể oải bỏ đũa xuống :
    -Thôi ta không ăn nữa
    Truyền kêu lên :
    -KHông ăn sao được phải ráng chứ , để đói chịu gì nổi
    Hương Giang mệt mỏi :
    -Không đói đâu .về thôi !
    -Từ trưa tới giờ không ăn gì , bây giờ lại bỏ ăn , riết rồi mặt mày xơ xác , mi muốn chết hả ?
    -Giá mà chết được thì đỡ khổ
    -Nhỏ này , nãy giờ nói chết mấy lần rồi .Làm ơn đừng nghĩ bậy giùm đi
    Truyền quay qua gọi tính tiền , rồi kéo Hương Giang đứng lê , càu nhàu :
    -Nhìn mi như người sắp chết tới nơi .Yêu mà khốn khổ vậy ,ta chẳng dám nhảy vô đâu
    cả hai đi ra ngoải lấy xe , chạy song song bên nhau .đang chạy , Truyền chợt ngừng lại :
    -Chờ ta một chút !
    Hương Giang thắng xe đứng chờ .Cô ngoái lại nhìn thấy Truyền ghé mua bánh mì .Cô đang mòn mỏi nên không hiểu nổi tại sao Truyền có thể ăn nhiều như vậy .Lúc nãy cô chợt thấy thèm làn người bình thường như vậy
    Truyền chạy tới , nhét bánh mì vào giỏ Hương Giang :
    -Đem về khuya có đói thì ăn .Không thôi là không ngủ được đó
    -Cám ơn mi
    -Còn nói được như vậy hả ?vậy là đầu óc còn tỉnh táo đó
    Hương Giang chẳng còn tâm trí để đốp chát .Cô sửa lại giỏ rồi nhấn ga cho xe lướt đi , đầu óc đắm chìm trong những ý nghĩ tối tăm .Cô mất hồn đến nỗi quên mất mình đang đi với Truyền và thản nhiên chạy về nhà
    Đến lúc ngừng xe trước cổng , cô nghe cô nàng lên tiếng :
    -Vô nhà ngủ đi , đừng có nghĩ lung tung nữa nghe !
    Hương Giang giật mình quay lại :
    -nãy giờ mi chưa về à ?
    -Ta đưa mi về mới yên tâm .Nãy giờ chạy bên nó mà nó cũng chả biết , trời ơi là trời !
    Nói xong cô quay đầu xe , chẳng bao lâu đã biến mất ngoài đường .Hương Giang đứng thừ người nhìn theo ,rồi thở dài đi vào nhà
    ************
    Truyền bồng bé Na trên tay , đi vào cổng .Hôm nay sinh nhật chị Hương . cả nhà ổt chức ở làng Nướng Mây Chiều .Năm ngoái cũng tổ chức ở đây , cô rủ cả Hương Giang theo rất vui .Năm nay cô nàng sống dở chết dở thất tình , cô đã nài nỉ mãi mà chẵng được
    Truyền thả bé Na xuống , dắt nó tới xem bể cá .Khi trở ra , cô chợt thấy Khoao73 một bàn gần đó .Làng nướng hôm nay đông người và quá ồn ào .Nhưng đứng gần , cô vẫn nghe được tiếng cười của anh .Tự nhiên cô thấy bất mãn
    Cô dẫn bé Na đến bàn giao cho chị Hương rồi quay trở ra .Không hiểu ma xui quỷ khiến gì mà chẳng kiểm soát được mình , cô đi thẳng tới bàn Khoa , đứng trước mặt anh :
    -Chào anh ,anh nhớ em không ?
    Khoa ngẩng lên ,điềm nhiên :
    -Anh thấy em từ nãy giờ nhưng không tiện chào .Lúc này em khoẻ chứ ?
    -Anh có thể ra ngoài không ?EM có chuyện cần nói với anh
    -Chuyện về Hương Giang chứ gì ?thế thì đừng nói , anh không quan tâm những thông tin về cô ta đâu
    Truyền mím môi , cố ý nói lớn :
    -Được rồi anh muốn nói ngay đây cũng được ,em không biết quê là gì đâu
    Khoa cau mặt :
    -Ra ngoài kia đi !
    Truyền cười đằc thắng , rồi lững thững đi phía sau Khoa .Anh ra ngoài đường , đứng dưới gốc me .Chỗ này không ồn ào lắm .Anh nhìn đồng hồ :
    -Em nói trong 5 phút thôi , nhiều quá tôi nghe không nổi đâu
    -Anh ghét nhỏ Giang rồi ghét luôn bạn bé của nó hả .Hứ !
    -Anh không ghét ai hết ! EM là em , Hương Giang là Hương Giang .Có thể tôi nói chuyện không được lịch sự lắm xin lỗi
    Truyền hứ một tiếng ,rồi chanh chua :
    -Thấy anh có vẻ vui ghê , trong khi anh làm nó sống dở chết dở thì anh thản nhiên làm việc và đi chơi .Hãy đến nhà nhìn nó đi , rồi anh thấy anh ác tới chừng nào !
    Thấy nét mặt thản nhiên của KHoa , cô hậm hực nói thêm :
    -Chuyện của anh thì anh tự giải quyết đi .Anh nói nó cũng đủ đau rồi , việc gì phải cầu viện mẹ anh , bộ anh không tự tin vào mình hả ?
    Khoa nhíu mày :
    -EM nói cái gì ?
    -Anh nghĩ như thế nào mà để dì Lam tới cấm nhỏ Giang ?Bộ một mình anh nói không đủ sao ?Đúng là công tử bột
    -Cái gì ?
    -Tại nhỏ Giang nó ngu nên mới khóc lóc vì anh chứ em thì chả cần .Một người yêu mình mà không hiểu mình thì xù quách đi cho rồi
    -Này, mẹ anh tới tìm Hương Giang à ?
    -Dì Lam tới thăm thì ai nói gì , nhưng dì ấy lại nói thẳng là không yên tâm về đạo đức của nó , nếu mẹ nó nghe được thì sao đây ?
    Thấy Khoa có vẻ bất ngờ ,cô lườm anh một cái :
    -Anh có hình dung nổi đến dì Lam mà cũng ghét nó thì nó đau đến chừng nào không ?Chịu một thứ thôi chứ , bị hai người hắt hủi , người chứ bộ đá sao mà chịu được
    Vẻ mặt của Khoa trở lại lãnh đạm :
    -Cám ơn em đã quan tâm đến chuyện chúng tôi
    Cách nói mỉa mai đó làm Truyền thấy quê .Cô biết là mình vô duyên khi nhảy bổ vào chuyện riêng của người ta .Cô bèn chanh chua lên :
    -Không phãi em nhiều chuyện , nhưng ngỏ Giang là bạn em ,từ nhỏ đến lớn chuyện của hai đứa đều coi như là một , nên em mới xen vào , chứ không phải cố tình thọc vào đời tư người khác đâu
    Khoa thản nhiên :
    -Em có cố tình cũng không sao ,quyền tự do của mỗi người mà .Cám ơn vì đã quan tâm đến chuyện của người khác
    Nói xong anh quay vào .Truyền đứng trân một chỗ vì quê , cô lập tức nói với theo :
    -EM vì nhỏ Giang chứ không thì không có muối mặt thế này đâu
    Khoa quay lại :
    -Không ai nói gì em đâu , yên tâm
    Anh cười khẩy , rồi tiếp tục đi
    Truyền cau mày ngẫm nghĩ .Thế này là sao đây ?Cử chỉ mỉa mai châm biếm , nhưng miệng thì nói rất lịch sự .Có trời mà biết anh ta nghĩ gì
    Cô bèn đi dấn lên ngang Khoa :
    -Bây giờ em hối hận rồi , coi như em không nói gì với anh hết
    Khoa hơi ngạc nhiên về cử chỉ của cô .Nhưng anh chỉ nhún vai chứ không trả lời
    Anh trở lại bàn ngồi , vẻ lãnh đạm lúc nãy nhường chỗ cho sự chán ngán .Và trong buổi tiệc , anh trở nên im lặng khác lạ
    Anh nhìn qua bàn Truyền nhớ vẻ mặt chanh chua của cô khi nhắc đến Hương Giang "Trong khi nó sống dỡ chết dở thì anh thản nhiên làm việc và đi chơi "Bất giác ,anh lắc mạnh đầu , cố không nghĩ tới nữa
    Chợt anh đứng dậy , nói với Linh ngồi kế bên :
    -tao về đây , đừng nói với tụi nó nghe !
    -Ủa , sao tự nhiên về ngang vậy ?
    -Đừng để tụi nó biết !
    Không để Linh kịp nói , anh đi nhanh ra ngoài lấy xe
    Khoa nhìn đồng hồ .Mới hơn chín giờ .Nếu không có buổi diễn thì giờ này Hương Giang đã ở nhà .Anh không chắc lắm , nhưng vẫn cứ đến nhà cô
    Hương Giang vẫn còn thức .Đèn trong phòng cô còn sáng .Cửa phòng khép hờ chứ không khóa .Khoa nhìn qua khe cửa ,anh thấy cô đang ngồi dưới sàn gạch cầm hộp mì trên tay .Cô gắp những cọng mì cho vào miệng mà nước mắt lã chã trên mặt
    Thật không sao chịu nổi ,KHoa đẩy cửa đi thẳng vào phòng , đến ngồi xuống trước mặt Hương Giang :
    -Ăn uống thế này đây sao ?
    Hương Giang giật bắn mình ngước lên .Không biết vì thấy KHoa xuất hiện hay vì bị giật mình ,cô chợt khóc òa lên , bỏ hộp mì xuống sàn nhà
    Khoa bối rối nhìn cô , rồi đứng dậy đến bàn rút khăn giấy trong hộp chìa trước mặt cô ,nói nhỏ hơn :
    -Anh xin lỗi
    Hương Giang ráng nín khóc nhưng không được .Dạo này thần kinh cô rất yếu dễ nổi giận và dễ khóc , nhất là cô đang ỡ trạng thái yếu mềm suy nhược
    Khoa nhìn tránh đi chỗ khác , anh không sao chịu nổi khi thấy cảnh này .Lúc nãy nghe Truyền nói anh chỉ nghĩ Hương Giang rất buồn .Không ngờ cô còn suy dụp hơn nhiều .Anh không tưởng tượng nổi chuyện chia tay lại làm cô khốn khổ như vậy
    Thậm chí có khi anh hco rằng Hương Giang quay qua chọn Tuấn .Điều đó làm anh đủ cứng rắn để quyết định chia tay
    Đợi Hương Giang nguôi dần rồi nín khóc hẳn , anh mới lên tiếng :
    -Anh không ngờ anh làm em buồn đến vậy .Anh cứ nghĩ chỉ có một mình anh buồn .Nếu biết em cũng đau khổ thì anh đã không im lặng lâu như vậy
    Hương Giang hít mũi , nói tiếng được tiếng mất :
    -Anh đửng có nói nữa
    -Nếu em thật sự buồn tại sao không đến tìm anh ?Sao em không giải thích cho anh biết ?
    -EM đã làm chuyện đó rồi , nhưng anh có nghe đâu .bây giờ em mới hiểu ra , không chỉ có anh coi thường em , mà cả dì Lam cũng coi em như người bỏ đi .EM có níu kéo cũng không được

  8. #16
    ..*Thu tím* .. NHớ Ngày Xưa's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2006
    Nơi Cư Ngụ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    365

    Default

    Mình post phụ bạn một chút nhé ...Bạn tìm chuyện mong đợi một mình rồi post nhanh nhé mấy hôm nữa bận rồi hông biết có thời gian đọc không nữa

    _Anh không ngờ mẹ anh can thiệp chuyện này, không bao giờ anh muốn như vậy.
    _Đến giờ em mới biết dì Lam coi thường em, nhưng em không giận. Em chỉ tức em thôi, có lẽ cách sống của em không làm cho ai yên tâm cả. Có điều mai mốt em phải cư xử sao đây?
    _Ý em muốn nói gì?
    _Nếu em không nói với mẹ em thì mẹ cứ vô tư như trước kia, em không muốn mẹ bị lố bịch. Còn nói ra thì mẹ sẽ đau lòng tới mức nào? Ai chứ dì Lam mà khinh rẻ em thì mẹ em buồn đến đâu.
    Khoa ôm chặt lấy cô, giọng chùng xuống:
    _Đừng nghĩ xa như vậy, mẹ anh không khinh em đâu.
    _Nhưng dì Lam đã khuyên em tránh xa anh. Em biết, dì ấy không ghét em, nhưng ở vị trí người mẹ thì dì ấy không muốn anh yêu một người như em, em phải làm sao bây giờ đây.
    _Anh không hề nghe mẹ anh nói gì, nhưng anh chắc chắn không ai khinh thường em, tại sao em có ý nghĩ kỳ lạ vậy?
    _Không phải trong thâm tâm anh cũng nghĩ vậy sao? Nếu không coi thường em thì anh đã không xử sử như vậy.
    Vừa nói cô vừa đẩy Khoa ra. Nhưng anh lại giữ cô chặt hơn. Hương Giang lắc đầu không đồng ý:
    _Anh đừng tưởng em đau khổ thế này thì em sẽ van xin anh trở lại với em. Em không làm như vậy đâu.
    Khoa lắc đầu:
    _Em tưởng chỉ có mình em là buồn sao? Anh đau khổ gấp trăm lần em. Anh nghĩ em yêu anh nửa vời, vì em cũng thích thằng Tuấn. Em biết mấy tuần qua anh sống thế nào không? Mà thật ra anh cũng không phải sống nữa.
    _Em không tin đâu.
    _Em nghĩ anh là gì? Người hay máy móc? Phải đợi anh khóc trước mặt em mới biết là anh buồn sao?
    _Cho dù là buồn thì cũng không cứu vãn được gì nữa. Anh gây ra cảnh thế này, anh vừa lòng chưa?
    _Không đến nỗi trầm trọng như vậy đâu, đâu phải giận nhau là hết.
    _Nhưng dì Lam đã không muốn, anh làm sao coi như không có gì. Mà em cũng không thể vô tư với dì ấy như trước nữa. Tại anh tất cả.
    _Đừng nghĩ chuyện quá quan trọng như vậy. Có thể mẹ anh thấy anh buồn nên đoán mò, thế rồi nóng ruột mà đến gặp em. Em thừa biết mẹ anh rất thương em mà.
    Hương Giang buồn bã nhìn đi chỗ khác:
    _Nhưng dù sao dì Lam vẫn yên tâm hơn, nếu anh thích chị Trâm.
    Khoa nghiêm mặt:
    _Anh không đồng ý em nghĩ như vậy, tình cảm dễ chọn lựa lắm hả? Đâu phải muốn là được, thậm chí nếu muốn chắc em cũng sẽ không chọn một người như anh phải không?
    Hương Giang lắc đầu:
    _Em vẫn cứ chọn anh, em thích anh.
    Khoa dịu dàng vuốt tóc cô:
    _Anh cũng vậy, anh thích một người khác mình. Nếu sống với bản sao của mình thì chán lắm.
    _Nhưng mẹ anh không thấy như vậy, rồi mai một mối quan hệ của dì ấy với mẹ em sẽ thế nào đây?
    _Anh sẽ không để chuyện tồi tệ này xảy ra lần nữa. Dù thế nào anh cũng sẽ bảo vệ em, mẹ anh không làm khó em đâu. Anh đã quyết định rồi.
    Hương Giang ngước lên:
    _Anh muốn nói gì?
    _Mình sẽ cưới nhau, khi là vợ chồng rồi thì những chuyện gay cấn như trước nay sẽ chấm dứt. Anh không khổ, mà em cũng không bị điêu đứng nữa.
    Hương Giang kinh ngạc nhìn anh, hai mắt tròn xoe:
    _Tại sao anh nghĩ như vậy?
    Khoa điềm đạm nhìn lại cô:
    _Tại sao anh không có quyền nghĩ?
    _Dì Lam sẽ không đồng ý.
    _Anh cưới vợ chứ không phải mẹ anh, điều quan trọng là anh đủ sức lo kinh tế cho em, ngoài ra những chuyện khác không quan trọng.
    _Nhưng em chưa ra trường.
    Khoa gạt ngang:
    _Chuyện đó cũng không lớn, đâu có ai cấm sinh viên đang đi học có chồng đâu.
    Thấy khuôn mặt Hương Giang đờ ra như kinh dị, anh mỉm cười:
    _Em thấy chuyện này dễ sợ lắm hả?
    _Vâng.
    _Tại sao?
    _Ngay bây giờ thì em không nói được. Nhưng thật tình là em chưa bao giờ nghĩ chuyện này:
    Khoa nhướng mắt:
    _Em chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy anh?
    Hương Giang liếm môi:
    _Vâng, chuyện đó xa vời quá.
    Khoa buông cô ra, cười không vui:
    _Vậy mà em nói là em yêu anh.
    Hương Giang cãi yếu ớt:
    _Nhưng em còn đang đi học.
    Khoa lắc đầu:
    _Lý do đó khó chấp nhận quá! Đừng nghĩ là anh tìm cách trói buộc em. Anh cũng không muốn em có cảm giác mất tự do. Cho nên em có thể từ chối.
    Hương Giang ngắt lời:
    _Nhưng tại sao anh muốn cưới? Anh vừa nghĩ ra à?
    _Nghĩ lâu lắm, nhưng thời điểm này thì phải quyết định, trước khi em và mẹ có ác cảm với nhau. Mẹ anh đang thương em, anh không muốn tình cảm đó biến mất.
    Hương Giang không biết nói thế nào. Cô rất sợ Khoa nghĩ cô không muốn làm vợ anh. Nhưng để có chồng thì thật là điều ngoài sức tưởng tượng.
    Đúng là Khoa đã đưa cô đi từ cú sốc này đến cú sốc khác, nó làm cô choáng váng không định thần lại nổi.
    Ngày xưa ấy đã cho em nỗi nhớ
    Để đêm về cháy cả ngây thơ ......

Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •