Liếc nhìn sang bên cạnh tôi thấy, An Vũ Phong đang ngồi chơi với dáng vẻ tự mãn và bất cần đời, trông mặt cậu ta rất thoải mái, chẳng lẽ An Vũ Phong đã làm xong bài rồi sao, cậu ta là ma chứ không phải người mất, bài khó như vậy cơ mà. Còn Hựu thì sao, hình như cậu ấy và tam đại tướng quân cũng đã hoàn thành xong bài test này một cách dễ dàng, nhanh chóng. Tại sao trên đời này lại có những con người hoàn hảo như vậy nhỉ, từ ngoại hình, gia cảnh cho đến học vấn, chả bù cho tôi bé nhỏ, xấu xí, nhà thì nghèo mà học hành cũng chẳng ra sao. Thật là bất công.
- Các bạn chú ý! Chỉ còn 15’ nữa là hết giờ, các bạn xem lại kỹ bài của mình đi, ai chưa hoàn thành xong thì tập trung làm nốt, chú ý đừng bỏ sót câu nào.
Giọng nói trầm ấm của thầy Khâm vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi, thôi chết rồi chỉ còn có 15’ nữa là hết giờ, tôi chưa làm được chữ nào cả, phen này tiêu thật rồi, liệu có thần tiên nào cứu tôi thoát khỏi hoàn cảnh bi đát này không? Bỗng nhiên, điện thoại của tôi rung lên, là tin nhắn của Hựu:
- Thái Linh ah, cậu làm xong bài chưa, nhanh lên, sắp hết giờ rồi đó
- Hix, mình chưa làm được chữ nào, khó quá, phen này chắc chết rồi.
- Đáp án đây, cậu chép vào đi, nhanh lên không kịp mất
- Tôi có nên chép không đây, như thế là gian lận, điều này thật không phải một chút nào cả, nhưng nếu không chép thì bài này tôi sẽ bị 0 điểm mất? Phải làm sao bây giờ?
- Thái Lăng, tôi nghi ngờ rằng em có sử dụng điện thoại để quay cóp, em có thể đưa cho tôi xem điện thoại của em được không, giọng nói của thầy Khâm vang lên, không hiểu thầy đứng sau lưng tôi tự lúc nào rồi?
- Em… em…, người tôi run bật lên, đầu óc tôi trống rỗng không thể nghĩ được điều gì cả?
- Có chuyện gì mà em lúng túng thế? Nếu em không làm điều gì sai thì chẳng có gì phải sở sệt như thế cả, nam nhi đại trượng phu thì phải quang minh chính đại chứ?
Khi tôi chuẩn bị trao chiếc điện thoại cho thầy giáo thì đột nhiên có một quyển sách từ đằng sau bay tới, cuốn chiếc điện thoại ra khỏi tầm tay tôi, cả hai rơi xuống đất và cách chỗ tôi đứng một đoạn khá xa. Khi tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì An Vũ Phong đã nhanh nhẹn chạy tới nhặt cuốn sách và chiếc điện thoại lên kính cẩn trao cho thầy giáo:
- Em xin lỗi thầy, em nhỡ tay làm rớt cuốn sách, mong thầy bỏ qua cho em. Thầy cứ kiểm tra điện thoại của Thái Lăng đi xem có bạn ấy có quay cóp bằng điện thoại không?
- Cậu… cậu… thầy Khâm sa sầm mặt lại, được rồi, An Vũ Phong cậu về chỗ đi,lần sau đừng có hành động vô lễ như vậy nữa, vụ của Thái Lăng tôi sẽ kiểm tra rõ ràng sau.
- Xin thầy hãy kiểm tra luôn đi ah, việc kiểm tra cũng đâu có khó khăn gì, thầy đã nói Thái Lăng có hành vi quay cóp trước mặt cả lớp, em mong rằng thầy cũng nên có kết luận rõ ràng trước toàn thể mọi người. Nhất là Thái Lăng lại đang là Hội trưởng hội học sinh, việc quay cóp trong giờ kiểm tra có thể ảnh hưởng rất lớn đến uy tín của bạn ấy cũng như là của Trường British, những việc như vậy chúng em mong thầy hãy đưa ra kết luận sớm đừng để lâu sẽ gây ra phiền toái.
- Đúng rồi! Thưa thầy, thầy hãy xác minh luôn đi ah, cả lớp tôi nhao nhao ủng hộ ý kiến của An Vũ Phong.
Sau một hồi kiểm tra, thầy Khâm trao lại điện thoại cho tôi và nói:
- Điện thoại này hoàn toàn không có vấn đề gì cả, Thái Lăng hoàn toàn không quay cóp, tôi đã nhầm, giờ các em tập trung làm bài đi, 10’ nữa chúng ta sẽ thu bài.
- Thưa thầy, khoan đã, em có ý kiến.
- Lại là chuyện gì vậy, An Vũ Phong?
- Thưa thầy, Thái Lăng không hề quay cóp, nhưng thầy lại nghi ngờ bạn ấy gian lận trong thi cử, lại có ý định kiểm tra điện thoại riêng của bạn ấy, điện thoại là tài sản cá nhân, thầy làm vậy là xâm phạm quyền tự do cá nhân, chưa kể việc nghi ngờ Thái Lăng quay cóp có thể làm tổn hại đến uy tín của bạn ấy. Em nghĩ rằng thầy nên có trách nhiệm với hành động và lời nói của mình, một lời xin lỗi Thái Lăng ngay trước lớp là một việc làm cần thiết phải không thầy.
- Cậu… cậu … có biết mình đang nói gì không?
- Em hiểu rất rõ là đằng khác, đó chính là sự dân chủ, thầy sống ở Mỹ lâu năm chắc thầy cũng hiểu rõ thế nào là dân chủ, dù có là Tổng thống nhưng nếu làm sai thì vẫn phải xin lỗi người dân như bình thường. Khi bắt đầu giờ học, thầy cũng nói rằng đây là diễn đàn để chúng em nói lên những suy nghĩ của mình, lúc này em, chỉ nói lên những gì mình nghĩ, những gì mình cho là đúng thôi thưa thầy, An Vũ Phong nhún vai.
- Thưa thầy, đó cũng là suy nghĩ của 41 thành viên lớp 12A1 chúng em, mong thầy hãy sớm đưa ra quyết định, Giang Hựu Thần lên tiếng.
- Hừ… Thôi được rồi, thầy Khâm cố gắng nén cơn giận,Thái Lăng tôi rất lấy làm tiếc vì đã nghi ngờ em quay cóp và kiểm tra điện thoại cá nhân của em, tôi xin lỗi vì điều đó, giờ thì cả lớp xem lại bài lần cuối chuẩn bị nộp bài.
Cuối cùng thì giờ học cũng kết thúc, may nhờ có An Vũ Phong nhanh trí xóa được tin nhắn của Hựu nên tôi không bị làm sao cả, lại còn được thầy giáo xin lỗi nữa, thật là may mắn hết sức, tôi lại chịu ơn An Vũ Phong một lầ nữa rồi, chắc phải kiếm cái gì hậu tạ cậu ấy mất thôi. Duy chỉ có điều, tôi vẫn bị ám ảnh bởi ánh mắt của thầy Khâm, ánh mắt hằn học pha lẫn sự thù hận, điều đó dường như báo hiệu một tương lai khá khó khăn đang chờ đợi tôi và An Vũ Phong ở phía trước.



Trả Lời Với Trích Dẫn

:bxin::hiepsi:


