Bạch tường vi.
Tác giả : windywindy
Thể loại :học đường , tình cảm , hài có buồn có
Tình trạng :đã hoàn thành .
Nguồn: 2T
Chapter 1 : Kí ức bạc màu
Trên ngọn đồi xa xa phía sau làng là nơi có cánh đồng mọc toàn hoa tường vi trắng ...
“ Tịnh...tôi thích cậu ! “
“ Tôi cũng vậy ! “
“ Hay quá ! Hihihi “
2 cái bóng bé nhỏ ngồi dưới góc cây cao đứng giữa cánh đồng tường vi . Tán lá xanh um toả bóng mát xuống mặt đất ...
“ Tịnh ...tớ phải theo ba mẹ chuyển lên thành phố Hồ Chí Minh sống ...”
“...”
“ Nhưng tớ sẽ về đây để gặp lại cậu !”
“Cậu có chắc không ?”
“ Có...tôi hứa...vì tôi rất thích cậu !”
“ Được , tôi sẽ chờ nhưng nếu 4 năm sau mà cậu vẫn chưa quay về thì tôi sẽ tìm ra cậu dù cậu đang ở nơi đâu . Và , tôi sẽ hỏi tội cậu đó !”...
Vù ...vù...vù...Những cơn gió mang hương vị của mùa thu thổi trên cánh đồng mang sắc trắng tinh khôi của hoa tường vi . Từng cánh tường vi thả mình theo gió , bay mãi lên nền trời xanh thăm thẳm . Cảnh sắc đấy thật đẹp nhưng cũng mang lại cho người khác một nỗi buồn man mác ...
Sau đó , cậu bé kia ra đi bỏ lại cô bé ấy . Cứ đến chủ nhật , cậu bé lại gửi thư về cho cô bé , kể tất cả mọi chuyện xảy ra trong tuần cho cô bé . Cô bé cảm thấy vui và an lòng vì chắc rằng cậu bé vẫn còn nhớ tới cô bé , mảnh đất này cùng lời hứa hôm nào. Nhưng , lạ thay , 1 năm sau , cậu bé không hề gửi một lá thư nào cho cô bé nữa...không thứ gì cả . Cô bé cảm thấy buồn lắm . Cô sợ cậu bé quên cô , quên luôn lời hứa và hơn hết , cô sợ mình sẽ mất đi người bạn mà mình hằng yêu quí . Thế nhưng , cô vì giữ lời hứa nên vẫn chờ , chờ trong hi vọng...
4 năm thắm thoát qua mau...
Một cô bé với mái tóc dài quá vai đen tuyền , gương mặt xinh đẹp , đôi mắt to tròn
làn da trắng hồng , thân hình cân đối đang sải bước chân trên hành lang của dãy phòng học khối 11 nhuộm màu vàng ươm của nắng . Bọn nam sinh đều bị cô thu hút , phải ngoảnh đầu lại , dõi theo rồi ngây người ra .
Renggggg!!!! Tiếng chuông giòn giã báo hiệu giờ vào lớp vang lên khắp trường .
Lớp 11A2 ...
Cô Tuyết - chủ nhiệm lớp bước vào , theo sau là cô bé ban nãy . Cô đặt giỏ xách lên bàn xong cầm lấy micro , nói :
_ Lớp chúng ta có thêm thành viên mới là em Lưu Lam Tịnh . Tịnh từ thành phố khác chuyển sang học . Bạn ấy còn nhiều điều chưa biết , các em hãy làm quen , giúp đỡ bạn ấy nhé !
Cả lớp vỗ tay , bọn con trai có vẻ thích thú lắm . Tịnh cúi đầu chào rồi nở nụ cười thân thiện . Tịnh được cô xếp chỗ vào chiếc bàn trống áp chót . Mấy tiết học liền , kể cả giờ giải lao , Tịnh bị lũ con trai bám theo khiến cô nàng khó chịu vô cùng . Đã vậy , đám con gái cứ bàn tán rì rầm , dường như chúng có ấn tượng xấu về Tịnh . Có 1 tên đến tán tỉnh cô :
_ Em là lính mới vô sao ? Chu choa , em đẹp vậy có muốn đi chơi với anh hông ?
Tịnh im lặng , chẳng thèm đáp lại , cứ ngồi nhìn cửa sổ , ánh mắt u uất , xa xăm như đang tìm kiếm cái gì đó .
_ Em không nói gì , vậy đồng ý rồi phải không ? - Tên ban nãy nói tiếp rồi lấy tay vuốt tóc Tịnh .
Bỗng , Tịnh lấy chân đá hắn một cú đau điếng . Ai cũng há hốc miệng , ngỡ ngàng , họ cứ tưởng Tịnh nhút nhát , tiểu thư lắm chứ . Tên xoa đầu đứng dậy , chửi bới :
_ Con khốn ! Mày tưởng đẹp là ngon hả ?
Tịnh tiến tới , ánh mắt lạnh băng :
_ Mày gọi tao bằng 2 từ “con khốn” ? Thế thằng ngu nào vừa mới tán tỉnh con khốn này vậy ? Đừng có chơi tao ! Thằng đần ! Biến đi cho khuất mắt tao !
Hắn chết cứng trước phản ứng của Tịnh . Tịnh trầm lặng nhưng một khi đã nổi điên lên thì khó ai ngăn nổi . Người duy nhất dập tắt được ngọn lửa giận dữ bùng lên của Tịnh là Thắng . Mọi người chung quanh tròn mắt ra nhìn . Chợt ,...
_ Bộp bộp bộp !! Tiếng vỗ tay vang lên , 1 nhỏ dễ thương bước ra ._Good ! Mình thích cậu rồi đó ! Làm bạn mình nhé !- nhỏ nói , đưa tay về phía Tịnh .
Tịnh nắm tay nhỏ , cười :
_ OK !
_ Mình tên Đan Liên , bạn là Tịnh phải không ?
_ Ừ .
...
Chiều hôm đó , Tịnh vội vã chạy về nhà để kịp nấu bữa ăn tối . Cô từ tỉnh khác chuyển sang nên không sống cùng ba mẹ mà ở chung với ông anh ruột , hơn cô tới 12 tuổi . Anh của Tịnh tên Tuấn . Tuy mới 28 tuổi thôi nhưng Tuấn đã là nhà doanh nghiệp trẻ tuổi rất thành công . Anh đẹp trai , xã giao giỏi nên được lòng bạn bè , trở thành mục tiêu của nhiều nàng . Tuấn sẽ hoàn hảo nếu anh bỏ luôn cái tật ưa vứt đồ đạc lung tung ,
làm mọi thứ trong nhà lộn xộn cả lên .
Đứng trước cổng nhà , Tịnh thở gấp . Gọi “nhà” nhưng dùng từ "biệt thự" thì chính xác hơn . Đằng sau cánh cổng đen cao gần 2 mét rưỡi này là căn biệt thự màu nâu đất cổ kính thiết kế theo phong cách Pháp trang nhã , cao 5 tầng có hoa tường vi trắng bao quanh . Tuấn dường như cũng giống Tịnh , thích hoa tường vi trắng .
Tịnh lục tìm chiếc chìa khoá để mở cổng mãi mà chẳng thấy đâu , chắc cô quên mang theo . Khổ nỗi , chuông gọi cửa cũng bị hư, cô suy nghĩ trong chốc lát xong ngó trước nhìn sau xem có ai không rồi đeo chiếc cặp lên vai , bắt đầu...leo cổng . Tịnh đang mặc váy nên gặp không ít khó khăn . Cuối cùng , cô cũng đáp đất an toàn...Đột nhiên ...
_ Hahaha , nữ tazdan leo cổng pro thiệt ! - giọng ai đấy vọng lên sau lưng Tịnh .
Tịnh giật thót , quay đầu lại . Cô trông thấy tên con trai với bè ngoài cực chuẩn , mặc đồ thể dục , người đẫm mồ hôi , lấm lem bùn đất , đạp xe đạp đang đứng trước cổng nhà cô . Tịnh ngây người ra hồi lâu rồi bình tĩnh đáp :
_ Tôi bức lắm mới leo cổng vào thôi , bạn nói tôi là tazdan thì hơi...
_ Không phải tazdan thì là monkey rồi...hahaha !
_ What ? Mi nói cái gì ?
_ Hê...bộ mặt của cô lúc giận tệ thật ! Thôi , xin lỗi , hạ hoả đi ! Bye !
Hắn nói xong , đạp xe chạy mất bóng . Tịnh cáu lên , tiếng “xin lỗi” ngọt xớt mà miệng hắn lại cười to như cái máy radio bật hết công suất . Tịnh thầm nghĩ nếu không có cánh cổng này ngăn cách cô với hắn thì hắn sẽ biết tay cô . Lúc này , Tuấn mới xuất hiện , khuôn mặt nửa tỉnh nửa mơ , anh ta vừa ngủ dậy . Tịnh đưa ánh mắt hình viên đạn nhìn Tuấn , gầm gừ .





