Trang 22/27 đầuđầu ... 12161718192021222324252627 cuốicuối
kết quả từ 169 tới 176 trên 210

Ðề tài: [TD] Nếu anh muốn, tôi sẽ là của anh - Mato-chan

  1. #169
    Hướng tới mặt trời Ánh dương ban mai's Avatar
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Trái tim ngu0j`
    Bài gởi
    132

    Default

    Hjx, t.g mà viết xong, kill t.g lun ^^ =))

  2. #170
    Bé đi nhà trẻ ngay_cua_gio's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2009
    Nơi Cư Ngụ
    ...~[Hades]~...
    Bài gởi
    35

    Default

    Trích Nguyên văn bởi shine_92 View Post
    Hjx, t.g mà viết xong, kill t.g lun ^^ =))
    Vậy seo tg dám vjk nữa!

  3. #171
    Bé đi nhà trẻ ước's Avatar
    Tham gia ngày
    May 2009
    Nơi Cư Ngụ
    địa ngục
    Bài gởi
    47

    Default

    Jun ngồi trong khu vui chơi mà cảm thấy nực cười. Uke cứ như là một con chim nhỏ vậy, ríu rít kêu, ríu rít nũng nịu. Cô ta quá phiền phức so với cậu. Đi lần này, cậu mới nhận ra, chỉ có Yun mới cho cậu cảm giác đó. Cảm giác buồn-vui-hạnh phúc, lẫn lộn. Cô mới là -khác biệt-.



    Đi 1 lát đau chân, cậu ghé vào quán nước nào đó trong khu trò chơi, lặng lẽ ngồi im đó mà ôm lại những kí ức cho mình. Như thể đã lâu rồi, rất lâu rồi, cậu chưa từng nhớ về những kí ức đó. Cậu còn nhớ: vào ngày này, tháng này, ở khu vui chơi này, cậu đã cùng Yun và đám bạn chơi vui thế nào: tàu lượn, nhà ma… Tất cả đều cho cậu cảm giác thích thú. Rồi cả vụ Durin- cô nàng từng làm dao động trái tim cậu- đã gây thương thích cho Yun thế nào. Cậu đã phải bế cô như 1 đứa bé chạy hì hục vào bệnh viện ra sao?. Kí ức cứ ùa về đột ngột thế, cảm giác cũng đi kèm theo đó mà chạy về. Những dòng cảm xúc khi ngồi trước phòng cấp cứu mà chờ tin báo cứ chạy dọc theo sống lưng cậu một cách hờ hững: đau, hồi hộp, lo lắng. Chúng hoà quyện nhau tạo nên 1 tạp xúc: khó chịu, nhứt nhói. Nhưng cậu vẫn nhoẽn miệng cười. Ít ra thì, những điều đó bây giờ nhớ lại vẫn thấy vui. Vẫn thấy hạnh phúc. Song, cậu vẫn thấy buồn, vì tình cảm của cậu, dường như chúng đang phai mờ dần đi. Yun khác trước rồi, cô càng ngày càng yêu đuối, không còn mạnh mẽ như xưa nữa.

    "Phải chăng mình hết yêu Yun?".

    Cùng lúc đó, cậu lại lén liếc mắt sang nhìn Uke. Trong đầu thầm nghĩ:

    “Liệu cô nàng này có cho mình cảm xúc đó?. Không, không thể nào!. Cô ta là con cáo già mà!”.

    Nhưng ai mà biết được cơ chứ!. Người ta vẫn bảo tình yêu khi đã được thoả mãn thì cũng là lúc nó dần phai mờ đi. Bên cạnh đó, cũng có người bảo, đâu ai ngăn cấm được tình cảm mình dành cho người khác, cũng như người khác dành cho mình?.

    Sau này, ông trời có dẫn dắt họ đến với nhau không? Làm sao mà biết được.


    ***


    Uke chẳng nói gì. Đây là lần đầu tiên cô đi chơi khu vui chơi. Bon chen giữa cái trời nóng gay gắt của mùa hạ này chẳng dễ chịu tí nào, song, chơi vẫn là chơi, có thế mới chơi vui chứ!.



    Cô nàng ngồi trong quán nước, chân đan chéo nhau, nhìn mãi ra tàu lượn siêu tóc. Lâu lâu lại nhìn sang đu quay cảm giác mạnh, mắt cô nàng cứ sáng lên rực rỡ như 1 đứa trẻ. Song, bộ dạng đó chẳng thích hợp với cô nàng. Cô đang vờ đấy!. Có ai vờ được như cô không?.

    Thật ra cô rất ghét những chỗ đông người như thế này. Cô chỉ thích chỗ những yên tĩnh như quán cà phê với điệu nhạc du dương chẳng hạn. Nhưng “quân sư tình yêu” có bảo rằng: con trai thích loại con gái ngây thơ, ngu ngô nên cô đành thế. Giả ngu, giả đần cũng khổ.


    ***


    Jun đã uống hết 1 cốc sinh tố đầy. Bụng no căng, chán nản.

    “Đi chơi kiểu này thì đi làm con mẹ gì?. Đm, con nhỏ này chán vl, chán hơn cả mấy con lúc trước mình quen nữa. Giả ngu để cua ông à? Phắn!”.

    Đột nhiên, Jun đứng dậy. Tay đập bàn cái rầm. Làm mọi người xung quanh phải dừng mọi hoạt động mà chú ý đến cậu. Song, cậu chẳng để ý họ làm gì, chỉ tổn hư mắt. Cậu nhìn Uke, đôi mắt hằn lên vài tia máu đỏ:


    - Tôi về!.

    - Ơ? Sao lại về?.

    - Tôi phải đi tới chỗ bạn gái tôi!.

    - Anh không sợ vệ sĩ à?.

    - 2,3 đứa đó thì làm ***** gì tôi được.

    - Anh khinh chúng quá đấy!.

    - Cô khinh tôi thì đúng hơn.


    Uke bị nói trúng vào tim đen. Giật hết người, không nói gì nữa.


    - Này?.

    - Gì? – Uke đáp.

    - Tôi cần cô giúp!.

    - Giúp gì?.

    - Cô với tôi vờ đi khỏi công viên. Sau đó cô ở lại, còn tôi chạy. Ok?.

    - Anh thật sự muốn thế?.

    - Chứ chẳng nhẽ tôi nói đùa với cô?. Nhanh đi!. Cô ấy đang đợi tôi.

    - Ok, nhưng tôi không đảm bảo những hậu quả gây ra đâu đấy!.


    Uke cười nham hiểm. Hẳn cô đang có 1 âm mưu hoành tráng.


    - Ok, không nói nhiều nữa. Nhanh đi!.


    Dứt lời, Jun đưa tay ra nắm lấy Uke đi ra khỏi khu vui chơi. Miệng lúc nào cũng thầm khen mình:


    - Mình tài thật!.



    Đến trước cổng, Jun liền bỏ tay Uke ra. Vờ phủi phủi như tay cô nàng bẩn lắm.

    Cô nàng thì chẳng nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn thái độ của cậu: cô biết cậu đang khinh cô. Cô tức giận vô cùng, nhưng cô không có cái quyền đó. Nhà cô đang phụ thuộc vào cậu ra. Thế là cô gối gắm nỗi giận dữ đó lại, nghẹn ở họng mà cố nút nó xuống bao tử, tiêu hoá đi. Chỉ sau vài giây, cô đã có thể nở 1 nụ cười giả tạo:


    - Anh đi đi!.


    Đi đi rồi anh sẽ thấy hậu quả. Tôi không để anh đi dễ dàng thế đâu!.


    - Ế thôi, thanks cô nhá!. Đi đây!.


    Jun vẫy vẫy tay với cô nàng rồi chạy đi 1 mạch. Chẳng thèm ngước mặt lại nhìn. Trong đầu Jun cũng thấy lạ, chẳng hiểu sao 1 đám vệ sĩ đó to xác thế mà đầu óc đần độn gớm. Song, cậu cũng chẳng quan tâm chuyện đó nhiều. Chuyện bây giờ là phải chạy thật nhanh, để đến bên Yun, xem cô ấy thế nào.


    ***


    Uke đứng trước cửa khu vui chơi mà cười đắc thắng.

    "Cuối cùng thì con mồi cũng lọt bẫy".



    Toán vệ sĩ kia ở trong thấy cậu chủ mình đã chạy đi. Bèn lò dò đi ra, đến bên cô nàng, hỏi:


    - Thưa cô, chúng tôi đã làm theo lời cô. Bây giờ chúng ta sẽ làm gì nữa ạ?.

    - Các anh cứ việc làm theo thôi. Xong chuyện tôi sẽ thưởng, đừng hỏi nhiều.

    - Vâng, vâng ạ.


    Nghe đến tiền thưởng, đám người đó mắt ai cũng sáng rỡ. Ai cũng nghĩ rằng mình chỉ cần bỏ tí công là đã có được món tiền thưởng hậu hĩnh. Họ đâu ngờ rằng, cái giá phải trả của họ còn đắc hơn là món tiền này. Họ có thể đánh đổi công việc của mình vì điều này.

    Uke, cô ta thật thâm độc khi nghĩ ra cách này!.


    -o0o-


    Jun bắt đầu thở dốc, mà quãng đường cần hoàn thành chỉ mới một nữa. Sao cậu lại thấy nó xa xôi thế?. Rồi cậu nhìn xung quanh, tìm đại 1 góc cây nào đó mà ngồi xuống thở. Cậu bắt đầu thừa nhận về tình cảm của mình. Ngày trước yêu Yun, những lần Yun ngã bệnh, cậu đã phải chạy hơn như thế này gấp trăm nghìn lần. Nhưng có nghĩ tí nào đâu. Thế mà giờ chỉ có 1 quãng đường bé tẹo cậu cũng chẳng hoàn thành được. Bỗng dưng cậu thấy khinh mình quá!.
    Có một chiếc xe chạy ngang qua cậu. Khói bay ngùn ngụt làm cậu phải ho sặc sụa. Cậu chau mày khó chịu, đứng dậy hùng hổ định chửi cho chiếc xe kia một trận. Nhưng nó đã vượt khỏi phạm vi của cậu nên cậu chỉ rủa được thôi. Một lát sau cậu mới để ý, chiếc xe kia màu xanh, người kia đội nón bảo hiểm nhưng dáng người thì rất giống, và cái điệu chạy xe phó mạc mạng sống này cho trời thì không ai khác… chính là hắn rồi. Cậu ta còn chạy hướng đến nhà Yun nữa chứ. Đột nhiên, cậu thấy rùng mình.

    "Không ngờ cô ta mới có cãi nhau với mình một tí đã kiếm thằng khác".

    Song, cậu cần phải xác định kĩ hơn. Cậu trước giờ nếu không thấy sẽ không tin, mà thấy rồi thì phải làm rõ mọi chuyện. Cậu liền đưa chân lên mà chạy một mạch đến nhà Yun.


    -o0o-


    Yun ngồi trên phòng. Tay cầm điện thoại chờ Zen đến. Theo bản năng và tình cảm của mình, nếu không nhầm thì 1 tí nữa thôi Jun sẽ tới đây. Và cô cần 1 vỡ kịch để hạ màn cái tình yêu đau buồn này.

    Không phải vì cô hết yêu cậu, hay cô giận cậu, vì cậu không tin cô. Mà vì cô không muốn cậu yêu cái con người bệnh tật như cô. Nếu như cô chết, cậu sẽ thế nào?. Điều đó ai biết được. Cô sợ khi mình chết mà chẳng thể nào nhắm mắt.

    “Tính tong tính tong”, tiếng chuông cửa reo lên.

    Yun nghe thấy tiếng chuông liền nhảy xuống giường. Phủ phủ những nếp nhăn trên người để chúng thẳng tắp. Cô mang đôi dép của mình vào, rồi tập nở 1 nụ cười giả tạo. Cô hít 1 hơi dài, sau đó, nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng.


    ***


    Yun bước xuống cầu thang, rồi đứng giữa phòng khách. Từ đây cô có thể trông thấy Zen. Hôm nay anh ta mặc đồ trắng đen, quần tụt, cà vạt thắt xéo nhìn cứ như dân chơi xe chính hiệu ý.

    Cô bước tới gần anh, cười cười. Trong điện thoại cô đã nói rõ mục đích cuộc gặp mặt này. Và cô cũng đã cho anh ta quyền từ chối. Song, có lẽ anh ta đã quá yêu cô chăng? Nên chẳng từ chối gì mà phi đến đây.

    Cô nhìn Zen, lại cười cười. Rồi nói:


    - Anh hiểu ý tôi không?.

    - Tôi hiểu!.

    - Thế sao anh lại đến đây?.

    - Vì tôi muốn giúp cô.

    - Anh tốt thật!.

    - Vì tôi yêu cô mà!.

    - Nếu anh giúp tôi lần này, thì chúng ta sẽ được xem như tình nhân giả. Anh cũng chịu à?.

    - Nếu được ở bên cô thì cái gì tôi cũng làm- Anh chàng đáp lại tỉnh bơ, miệng còn nở 1 nụ cười mãn nguyện.

    -Ok, giờ anh lên phòng với tôi.


    Nói xong, Yun đưa 1 tay ra kéo anh đi. Tay còn lại ra hiệu cho người hầu dắt xe anh ta vào, và khoá cửa nhà lại.


    ***


    Ông Chan ngồi trên ghế sofa, thấy Zen bước vào cũng chẳng nói gì. Lơ đi như không thấy. Nếu bình thường thì ông ấy đã hét toáng lên mà cầm chổi rượt Zen chết lên chết xuổng rồi. Nhưng không, lần này thì không. Vì ông ấy biết, Yun sắp làm cái gì và hậu quả sẽ ra sao.

    "Ít nhiều gì nó cũng không còn đau khổ nữa".

    Xem như ông Chan đã ủng hộ nó rồi.


    -o0o-


    Zen bước lên phòng của Yun. Vừa bật cửa ra là mồm chữ A, mắt chữ O.

    "Cái phòng gì đây?".

    Phòng gì mà đầu lâu lăng lóc, poster toàn phim kinh dị, tủ sách thì chỉ toàn sách ma quái, huyền bí. Phòng lại còn sơn màu đen, không tí ánh nắng lọt vào nữa chứ!.

    "Hức, gặp trúng ma nữ rồi!".

    Bỗng nhiên, Yun đóng cửa cái Rầm lại. Bảo:


    - Lộn phòng rồi!.


    Lúc này thì Zen mới thở phào nhẹ nhõm. Mà cũng không sao, nếu Yun có như thế thì Zen vẫn chấp nhận. Vì yêu là chấp nhận hết con người mình yêu mà.


    ***


    Yun kéo tay Zen đi. Vừa rồi cô theo bản năng mình mà mở cửa phòng, thật không ngờ cô lại sơ suất như vậy.

    Cô kéo Zen đi một mạch, thẩy phắt anh qua bên phòng ông Chan. Ra hiệu cho anh ngồi lên ghế, còn cô thì ngồi trên giường. Cô cần thảo luận tí:


    - Anh ngồi đây cho đến khi nào Jun tới, sau đó thì bước lại gần kiss tôi.

    - Cô định làm thế thật à?.

    - Ừhm, thế nên tôi mới nhờ anh.

    - Ok. Được thôi!. Dù gì thì tôi cũng hôn nhiều người rồi, hôn cô nữa thì cũng… ok.

    - Ừh, anh nhớ canh đúng thời điểm đấy nhé!.

    - Ok, được thôi!.



    -o0o-



    Jun đang đứng trước nhà cô, bấm chuông inh ỏi. Ông Chan biết vở kịch sắp bắt đầu, liền ra hiệu cho người hầu ra mở cửa.

    Jun bước vào nhà Yun với người đầy mồ hôi. Miệng thì thở dốc, mắt có hằng lên tí vân máu, trông cậu lúc này cứ như con bò húc đang điên vậy.

    Cậu bước vào phòng khách. Thì nhìn thấy ông Chan đang nằm trên sofa, tay cằm bịch snack cho vào mồm nhau nhóp nhép. Cũng đang lơ cậu đi, chẳng thèm nhìn. Jun tiến lại gần ông ấy, hỏi:


    - Yun đâu?.


    Ông Chan không nói gì, chỉ đưa tay ra chỉ trên lầu. Hắn cũng chẳng để ý đến hành động của lão, đành bước lên lầu với tâm trạng khó hiểu và bực bội.

    "Bạn bè tới mà… đm nó, ts nhà nó làm hơn mình người lạ chẳng bằng!. Nhớ đấy, tí tao giải quyết xong vụ này tao xuống lột da đầu mày!".


    ***


    Jun bước lên trên lầu, từng bậc thang là từng nổi sợ hãi dồn nén vào cậu. Bước chân càng lúc càng nặng. Song, bản thân lại không cho phép cậu. Cậu muốn xác nhận tình cảm của mình và của Yun. Ít nhiều gì thì cậu cũng đã yêu cô, và yêu sâu đậm ra sao thì cô cũng cảm nhận được rồi.

    "Sao tim mình bỗng nhói đau thế này?".

    yeah!!! đợi bao lâu cuối cùng cũng đc đọc. Nhưng hơi ngắn=((
    Baby, làm sao để anh có thể nói với em
    Rằng anh yêu em hơn cả chính mình?
    Làm sao để em biết rằng
    Anh đang lóa đi trước ánh sáng trong em?
    Khi em đến bên anh và anh có thể chạm đến em
    Để biết rằng giấc mơ hóa thành sự thật
    Anh yêu em để đc em yêu

  4. #172
    Bé đi nhà trẻ ước's Avatar
    Tham gia ngày
    May 2009
    Nơi Cư Ngụ
    địa ngục
    Bài gởi
    47

    Default

    đả đảo tg thôi>"< đợi cả tuần được 1 chap mới thì pic này ế rồi ( cho mình làm tg thì truyện này nó kết thúc từ lâu rờy =.=!
    Baby, làm sao để anh có thể nói với em
    Rằng anh yêu em hơn cả chính mình?
    Làm sao để em biết rằng
    Anh đang lóa đi trước ánh sáng trong em?
    Khi em đến bên anh và anh có thể chạm đến em
    Để biết rằng giấc mơ hóa thành sự thật
    Anh yêu em để đc em yêu

  5. #173
    Hướng tới mặt trời Ánh dương ban mai's Avatar
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Trái tim ngu0j`
    Bài gởi
    132

    Default

    Hjx, việc chờ đợi ko vô ích khi thỉnh thoảng t.g cho vài dòng để đọc cho khỏi quên đi câu chuyện

  6. #174
    Bé đi nhà trẻ ước's Avatar
    Tham gia ngày
    May 2009
    Nơi Cư Ngụ
    địa ngục
    Bài gởi
    47

    Default

    càng lúc càng rắc rối >"< mong sớm có chap mói><
    Baby, làm sao để anh có thể nói với em
    Rằng anh yêu em hơn cả chính mình?
    Làm sao để em biết rằng
    Anh đang lóa đi trước ánh sáng trong em?
    Khi em đến bên anh và anh có thể chạm đến em
    Để biết rằng giấc mơ hóa thành sự thật
    Anh yêu em để đc em yêu

  7. #175
    Bé vào mẫu giáo µkñøw0710's Avatar
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Nơi Cư Ngụ
    Çhém gió hội
    Bài gởi
    88

    Default

    lằng nhằng rắc rối quá
    huhuhuhu
    cuối cùng nó sẽ đi đâu về đâu đây?
    have a njke day
    " I got U, under my skjn "
    £ø¥e µkñøw 4ever

  8. #176
    Hướng tới mặt trời Ánh dương ban mai's Avatar
    Tham gia ngày
    Nov 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Trái tim ngu0j`
    Bài gởi
    132

    Default

    Vẫn chưa có chap mới. Mà ước biết t.g à, đâu mà toàn thấy ước post truyện ko à, phudung đâu hẻm bjk

Trang 22/27 đầuđầu ... 12161718192021222324252627 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •