Trang 304/370 đầuđầu ... 254274294298299300301302303304305306307308309310314334354 ... cuốicuối
kết quả từ 2,425 tới 2,432 trên 2953

Ðề tài: Tờ Lờ Hờ - Những Đêm Ko Ngủ

  1. #2425
    anny N
    Khách

    Talking

    Dấu hiệu tuổi già rồi =)) Lết dzà hâm hấp đi ngủ sớm đi cho nó khoẻ còn lấy sức để mà...ấy nữa chứ :hiepsi: :nhi: ( à để học and làm and yeu í mà ,nghĩ gì thế :xao: )

    Buồn cười chứ , công nhận Kiên hấp nhà mình cũng thiêng phết nhá ! Mới hôm nọ cái Mẹt dzí cái Mầu đang ngồi văng mả vào nhau thì tự dưng 2 đứa lại lên cơn" Bỗng dưng nhớ anh ( Kiên ) "mới chết chứ



    :phu:




    ......vừa mới nhắc xong thì một lúc sau thấy ông ý từ góc nào chui vào HHT ngay -> thôi ,có mặt ây dzồi , hết nhớ dzồi

    Ps:

    Chạy theo tiếng gọi của tình êu à :nhi:- hay là - tào tháo đuổi thế?



    Ai muốn chiêm ngưỡng gương mặt shinh shinh đang - yêu này thì hối lộ and liên lạc mới tớ , tớ có cả đống luôn:nhi: Gì chứ con bé lài dạo này đang có vitamin T trong người dzồi mà nên...dzễ tính nhắm , mềnh đem hình nó đi làm kinh doanh thu đc 1 quả to đủ xiền hè năm nay về vn đú mới con Mẹt hị hị

  2. #2426
    noilongtamsu
    Khách

    Default

    2005 was nobody - chỉ là một người quen xa lạ mà thôi : ) :*

    Cuối tháng 3 - sắp bước sang tháng mới rồi mà trời lại trở cơn rơi tuyết >.<
    Cũng vào khoảng thời gian này thì phải
    Nhưng
    Chưa đủ tới mức để gọi là Tuyết Rơi Mùa Hè :mpl:

    Mở cái Doc lên, trợn mắt lên chớp chớp ...chớp, chóng mặt, mắt mờ đi và thật sự là rất muốn khóc lắm rồi, ngồi ôm đầu, bóp trán. Bao nhiêu công sức của ngày hôm qua mất sạch, save mà nó chẳng chịu lưu cho một chữ nào, khóc thét trong sâu thẳm. Rồi lại cắm cúi, mò mẫm, dịch dịch, type type, sửa sửa. Cố hoàn tất luôn trong một lần để có thể gửi đi ngay trong hôm nay. Bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

  3. #2427
    PlanetVN
    Khách

    Default

    Bực mình quá...
    Sách viết 1, vở viết 2, tài liệu viết 3...
    Chẳng cái nào liên quan đến cái nào...

    Xả stressssssssssss... :buctoc: :hum: :sleepwell:

  4. #2428
    Evy
    Khách

    Default

    Trích Nguyên văn bởi noilongtamsu View Post
    2005 was nobody - chỉ là một người quen xa lạ mà thôi : ) :*

    Cuối tháng 3 - sắp bước sang tháng mới rồi mà trời lại trở cơn rơi tuyết >.<
    Cũng vào khoảng thời gian này thì phải
    Nhưng
    Chưa đủ tới mức để gọi là Tuyết Rơi Mùa Hè :mpl:

    Mở cái Doc lên, trợn mắt lên chớp chớp ...chớp, chóng mặt, mắt mờ đi và thật sự là rất muốn khóc lắm rồi, ngồi ôm đầu, bóp trán. Bao nhiêu công sức của ngày hôm qua mất sạch, save mà nó chẳng chịu lưu cho một chữ nào, khóc thét trong sâu thẳm. Rồi lại cắm cúi, mò mẫm, dịch dịch, type type, sửa sửa. Cố hoàn tất luôn trong một lần để có thể gửi đi ngay trong hôm nay. Bây giờ có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
    Cho vào bon chen tí thui
    Tại vì muốn vào cái người trên kia quá
    Không ngờ lại vất vả đến vậy :meo:
    Giá mà ở đây nhỉ....chắc là phải tẩm bổ cho rùi
    Nếu mà đậu.....ih làm có lương cao....
    Nhất định mua cá mập mời con ăn hén
    Một lần nữa
    Cảm ơn nhìu lắm lắm lắm

  5. #2429
    noilongtamsu
    Khách

    Default

    Cho "Evy điên" cái này

    Thời kỳ dạo đầu thật là nguy hiểm =))
    Không có = mất but không mất = ... :")
    Hôm qua là khởi đầu
    Ấy vậy mà trước đó mặc cái quần thấy chật chật khó chịu ~> quăng luôn vào thùng rác =))
    But sau khi
    đã thì lại mềm mỏng và dịu dàng, đon đả, thùy mị, dễ thương, đáng yêu không chịu được :nhi:
    p/s: giải thích đâu giải thích ...giải thích mau :bup: giải thích giải thích giải thích =))

    NK...
    Ngủ dậy, bụng đói meo là đã lao ngay vào cái giỏ lục sô cô la nhai ngay
    Mua cái loại nào cũng lựa dark = đắng <~ đểu []
    Cái gì ngọt ngào quá khó nuốt hơn thì phải :") =))
    [sao hht mình không có cái icon nào cái mặt đểu đểu [:phu:] tí nhờ ]


    Đang ẩm ương nên phải nhốt lại không lại đi cắn bậy thì chết

  6. #2430
    Giải Nhì HHT 09 '09
    All In One
    TLH's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Nơi Cư Ngụ
    66.96.217.85
    Bài gởi
    2,180

    Default

    Tiêu rồi

    Lúc đầu tưởng chị là anh
    Đến lúc phát hiện ra chị là chị và anh là anh
    Tuy chị là anh và anh là chị
    Nhưng chị chẳng phải chị và anh lại là chị

    Cầu cho chị đừng là chị nữa
    Mà cũng đừng là anh
    Để chị đừng biết những gì mình nói với anh là chị

    Chết mớt

    Loạn như cào cào, chóng cả mặt :moood:

  7. #2431
    PlanetVN
    Khách

    Default

    Dạo này tuy hơi ẩm ương nhưng được cái rất là đáng iu... :phu:

    Bố trí ngủ sớm mai đi chơi thui... :tlh:
    Ngày mai mặc áo màu gì đi chơi đây nhỉ??? :nhi:

  8. #2432
    noilongtamsu
    Khách

    Default

    Con đường xa dằng dặc - Khiết Lam

    "Khi mệt mỏi, người ta dễ tủi thân". Phải không nhỉ? Ừ, tưởng tượng xem, khi suốt mấy đêm rồi bạn không được ngủ, quay cuồng với đống công việc cần được giải quyết, đầu óc đờ đẫn, cả người uể oải, và đột nhiên bạn nhận ra, hình như là mình cần được nghe 1 lời gì đó, vu vơ cũng được, như là động viên, như là quan tâm, từ một người nào đó, thương yêu. Bạn thèm có ai đó nói với bạn "Sao thức khuya vậy? Ngủ sớm đi", dù tất nhiên là bạn sẽ vẫn tiếp tục thức với một mớ hỗn độn những việc phải hoàn thành, nhưng mà ấm lòng, nhưng mà thấy vui. Và tự nhiên, bạn hạnh phúc vì bạn thấy mình có ý nghĩa với một ai đó, một cái gì đó.

    Hoặc là bình thường bạn vẫn quen với việc bạn hì hụi một mình, cố gắng một mình, dù là cái cố gắng đó không phải chỉ cho riêng bạn. Nhưng rồi tự nhiên, khi đầu bạn ong ong u u, khi bạn mắt díp lại mà vẫn phải làm đến mệt nhoài, bạn chợt thấy cái việc một mình đó tự nhiên không còn "bình thường" nữa. Bạn hỏi: "Mình đang cố gắng vì cái gì, và vì ai? Người ta có quan tâm gì đến việc đó đâu, có biết đâu". Rồi bạn thấy bạn muốn buông xuôi, dù tất nhiên là bạn vẫn sẽ cố gắng tự động viên mình bằng cách nói "Dù gì thì vẫn phải đi tiếp thôi".

    Có thể sau này, khi bạn khỏe lại, và khi cảm xúc của bạn, vì một điều gì đó, mà trở nên tươi rói và đầy năng lượng trở lại, bạn sẽ bớt tủi thân hơn, và đủ kiên cường hơn. Nhưng mà, ai rồi cũng có những lúc tủi thân như thế, mệt mỏi như thế. Và không chỉ đơn giản là bạn vượt qua được giai đoạn này, bạn sẽ không gặp lại giai đoạn khác tương tự thế.

    Tôi có lúc vô tâm. Bạn có lúc vô tâm. Nhiều người có lúc vô tâm. Và hệ quả là bạn có lúc thấy buồn vì tôi vô tâm, tôi có lúc thấy buồn vì bạn vô tâm, người ta có lúc thấy buồn vì chúng ta vô tâm. Mà những lúc buồn thì..., nhìn con đường xa vời vợi trước mắt, người ta hay tự hỏi mình: "Rồi người nào sẽ đi cùng với mình đến cuối con đường? Rồi con đường sẽ dẫn đến đâu?"

    Dẫn đến đâu? Khi mà bạn còn chưa biết bạn muốn đi về đâu. Khi mà có khi bạn biết bạn muốn đến đâu rồi, thì tự nhiên cái người đang đi cùng bạn rẽ sang đường khác, và bạn đứng chênh vênh ở lề đường, thấy trong thinh không có một cái gì đó đang vỡ. Rồi bạn miệt mài đi tiếp, và trên đường, tình cờ gặp một ai đó cũng vừa rẽ từ một con đường nào khác sang con đường của bạn. Càng về những lần sau này, bạn càng dè dặt cho cái niềm tin về việc người bạn đồng hành sẽ đi cùng bạn đến đích cuối cùng.



    Có lúc bạn không có can đảm để đi con đường bạn muốn.

    Có lúc bạn không có can đảm để chấp nhận việc đi cùng một ai đó, vì bạn sợ cái cảnh bạn lầm lũi đi tiếp một mình khi người ta rẽ sang đường khác.

    Có lúc bạn rẽ sang một con đường khác, mà cái đích đến của con đường đó là niềm khao khát của những người nào đó, không phải là bạn.

    Có lúc bạn tưởng như mình đi được cuối đường rồi, thì chớp mắt một cái, tự nhiên bạn thấy mình quay trở lại đầu đường, như chưa từng đi...

    Có lúc bạn tìm được người bạn muốn đi trọn con đường, một con đường rất chông gai, và bạn cố gắng đến kiệt sức để phá bỏ những chướng ngại trên con đường ấy cho cả 2, và khi bạn quay gương mặt lấm tấm mồ hôi sang nhìn người ấy, bạn khẽ khàng đau khi thấy ánh mắt họ đang hướng về một nơi nào khác, chứ không phải là gương mặt mệt nhoài của bạn.



    Vậy thì sao?

    Vậy thì sao?



    Vẫn có những người yêu thương bạn, dù không đi cùng đường.

    Vẫn có một ai đó yêu thương bạn, dù có lúc vô tâm không nhìn thấy giọt nước mắt không màu của bạn.

    Vẫn có những trở ngại để bạn vượt qua, để bạn biết hạnh phúc trọn vẹn đáng giá đến chừng nào.

    Vẫn có những đánh đổi lẫn đắp đổi, để bạn biết sự kiên trì và lòng dũng cảm khó đạt được đến chừng nào.

    Vẫn có một người, khi bạn kiệt sức trên đường, nắm tay bạn và dìu bạn đi tiếp.



    Vậy thì...

    Tôi vô tâm.

    Bạn vô tâm.

    Chúng ta vô tâm.

    Nhưng chúng ta đang có nhau.

    Nhưng chúng ta vẫn sẽ đi với nhau.

    Dù là đến đâu.

    Điều đó chẳng đủ lắm sao?
    Hôm nay mới chịu bỏ thời gian đã đọc bài này : )
    Đúng lúc quá không :bto:

Trang 304/370 đầuđầu ... 254274294298299300301302303304305306307308309310314334354 ... cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 4 tv xem bài này. (0 thành viên và 4 khách)

Từ "khóa" cho đề tài này

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •