Phong nhìn xuống vòng tay Triệu Thương đang siết chặ eo mình. Anh cho chạy chậm lại:
- Khờ à ! Sao hôm nay tình tứ ôm anh cứng vậy?
Triệu Thương dựa đầu vào vai anh:
- Anh có thể chạy từ từ không?
- Ừ! Nhưng sao thế em?
- Tại em thích.
Anh mỉm cười. Cô nàng không biết nghĩ gì nữa. Anh chợt hỏi:
- Hôm nay em lạ lắm. Có gí muốn nói với anh không?
Cô ngập ngừng:
- Anh có biết em đã quen nội trước không? Lúc nãy em rất bất ngờ
- Anh muốn tạo bất ngờ cho em mà.
- Có phải anh biết khi gặp em tối đó không?
Phong gỡ tay cô ủ trong tay mình:
- Ừ! Trách anh không chịu nói à?
- Không. Nhưng anh còn giấu em chuyện gì nữa.
Phong dừng xe lại, anh quay lại:
- Còn một chuyên anh muốn nói lâu rồi.
Cô cười cười:
- Không phải anh đã có vợ chứ? Em sẽ giết anh đó.
- Vừa thôi cô.
- Vậy thì tốt. Bây giờ em muốn về tiệm, anh chở em đi. Còn chuyên đó hôm khác mình nói.
Em cũng có chuyện muốn nói.
Anh cười:
- OK
Quang đi lại trong vườn muốn nát đám cỏ, Phong vội kêu lên:
- Thằng khỉ à! Có chuyện gì thì nói đi. Làm tao chóng cả mặt.
Quang hét lên:
- Còn hỏi nửa? Lần này tao sẽ giết mày thằng khốn.
Phong cau mày, hiếm khi thấy Quang nổi giận như vậy.
- Ừh! Thì tao sẽ chết nhưng ít ra mày phải nói lý do chứ.
- Còn lý do nửa hả? Di động mày đâu?
Phong thọc tay vào túi quần, lấy ra:
- Để làm gì?
Quang cố nén giận :
- Tại sao tao gọi mày từ sáng đến giờ mà không trả lời.
Phong phì cười:
- Chỉ vậy mà mày nổi điên lên à?
Quang gật:
- Tao không đùa đâu.
Phong im lặng :
- Ừ ! Thì nghiêm túc. Nhưng mày không nói làm sao tao biết chuyện gì? Đang đi trên đường rồi gọi giật tao đến đây:
- Tao hỏi mày . Tại sao mày khóa máy?
- Lúc sáng tao vào bệnh viện dỉ nhiên là không đêm máy theo. Mày biết rỏ mà.
- Vậy cả buổi chiều thì sao?
Phong cười cười:
- Những lúc ở cạnh người yêu, mày có mở máy không?
Quang mỉa mai:
- Mày mà cũng yêu nữa sao à?
- Nè! Chuyện nào ra chuyện nấy. Mày cứ nói đi. Tao bực từ nảy giờ.
Quang cố nén giận bưng ly bia lên ự một cái:
- Kiểm tra lại máy đi. Xem coi đêm qua mày có gọi cho ai không?
Phong phẩy tay:
- Không.
- Chắc à?
- Dĩ nhiên.
- Vậy mau kiểm tra đi.
Phong nhìn gương mặt quả quyết của Quang đăm lo. Anh gắt:
- Chuyện gì mày cứ nói đi. Đêm qua bạn gái tao có gọi một cú.
Quang hất hàm:
- Gọi cho ai?
- Anh trai cô ấy. Liên quan gì đến mày?
- Vậy mà có biết đấy. mày hãy xem lại đi.
Phong bực mình gì thái độ úp mở của Quang, anh mở máy lên:
- Các số đả gọi Triệu Quang!
Anh như không tin vào mắt mình.
- Sao là số của mày.
Quang nhào đến chụp lấy di dong trên tay Phong. Anh bắm máy con số đang hiện lên màn hình. Chiếc điện thoại di động trên bàn kêu liên hồi.Phong ngã ra băng đá gì sự xác nhận của Quang:
- Sao ? Bây giờ thì liên quang chứ?
Quang trừng mắt nhìn Phong:
- Mày mà nói không thông thì không xong đâu.
Phong gãi đầu. Lần nầy chết là cái chắc . Anh hiểu tính Quang, chuyện gì anh cũng bỏ qua nhưng mà đụng vô cô ba nhà nầy thì......
Eo ơi! Chắc anh phải bỏ mạng tại đây quá:
- Quang à! Mày bình tĩnh đi. Chuyện khong6 có gì to tác. Tao......
- Còn dám nói. Đêm qua nó chỉ nói một câu là " ngủ lại tiệm" rồi tắt máy. Nếu lúc đó tao mà gọi được cho mày là mày chết với tao.
Phong cười giả lả:
- Yên tâm. Bây giờ cô ấy đang ở tiệm.
- Tao không nói bây giờ. Tao nói lúc tối.
Quang túm lấy áo Phong gầm lên:
- Mày đã làm gì con bé hả thằng khốn?
Tiếp lời Quang là một cú đấm như trời vào mặ Phong. Anh ngã nhào xuống cỏ. Phong gượng đứng dậy, anh quẹt ngang miệng đang ứa máu.
- Mày không thể bình tĩnh nghe tao nói à?
- Nói đi tao đang rất bình tĩnh đây.
Phong nhăn nhó:
- Với vết thương này tao mà đi thưa là mày càng tiêu với tao đó.
Quang sắn tới:
- Còn hù tao hả?
- Được rồi. Tao đùa thôi. Anh giơ tay tỏ vẻ đầu hàng.
Xoa xoa chỗ đau anh nói:
- Đúng là đêm qua cô ấy ở bên tao.
- Ở đâu?
Phong phì cười:
- Nhà tao.
- Cái gì? Mày đưa con bé đến đó mà cả nhà mày không ai biết?
Phong lắc đầu:
- Nhà tao thuê đối diện vời bệnh viện. Chỗ mày thường ghé.
- Có ma mới tin tụi bây trong sáng.
Phong buông gọn:
- Tin hay không tùy mày. Bọn tao không làm gì vượt qua ranh giới hết.
Quang nhìn Phogn tư lự:
- Lấy gì làm bằng chứng?
Phong quắc mắt:
- Mày không tin tao thì phài tin em gái mình chứ?
- Trước kia thì tao sẽ làm thế nhưng bây giờ thì không. Nó dám nói dối tao ngủ lại tiệm để trốn đi với mày. Còn mày! Tại sao quen nó mà “ém” luôn.
Phong nhăn nhó khổ sở. Ông anh vợ này khó tánh quá. Nói sao cũng không tin:
- Không phải tao “ém”. Thực sự tao không biết Triệu Thương là em gái mày.
Quang nhìn Phong nghi ngờ:
- Thật đó. Nếu biết tao đâu đổ máu thế này.
Quang ngồi thừ xuống bắng đá. Một lúc sau lên tiếng:
- Quá khứ mày không trong sáng tao không gả nó cho mày đâu
Phong bật dậy , mắt anh như trợn ngược, anh quát :
- Mày dám ?
- Tao là anh hai nó tao có quyền .
- Nhưng cô ấy đả lớn . Triệu Thương có quyền quyết định chuyện hôn nhân của mình
- Nó còn khờ lắm . Tao chưa muốn gả nó .
Phong ngồi xuống ghế , guơng mặt anh nhăn nhó lì lợm đến đáng sợ :
- Tao sẻ đợi, mày đừng hòng xan vô, đừng lôi quá khứ của tao vào .
Quang vẩn cương quyết :
Tao không xen vào chuyện của mày . Tao chỉ không muốn em gái tao khổ .
- Thế nào là khổ ? Yêu và được yêu là khổ ư ?
Quang cuời châm chọc :
- Mày còn dám nói yêu . mày đả dứt khoát với cô người yuê củ chưa ?
Phong ngớ người ra . Nếu biết có ngày Quang lấy điều này ra làm " dồn chí mạng " với mình thì cạy miệng anh cũng không tâm sự với hắn .
- Mày hỏi lại lòng mình đi .
Quang nói tiếp :
- Mày có yêu con bé thật lòng hay chỉ là phút nông nổi khi trống vắng . Mày đã thực sự quên chưa ?
- Sao ? không có câu trả lời à ?
Giọng Phong khàn đi :
- Mày biết trong chuyện tình cảm 6 năm đó tao ko phải là người chủ động chia tay mà.
- Dù vậy nhưng mày cũng cần có trách nhiệm.
Phong hét lên:
- Vậy mày muốn sao mới vừa ý đây? Tao đã cẩu hôn cô ấy, đã cho cô ấy thời gian suy nghĩ nhưng vẫn không có kết quà gì. Không lẽ tao phải ở vậy suốt đời, không lẻ đời người chỉ được yêu 1 lần, ko có cơ hội làm lại ư?
Quang nhìn vẻ kích động của Phong củng cảm thấy mình hơi quá đáng. Nhưng biết sao? Phong là người từng trải, còn Triệu Thương thì như con nai tơ. TỪ nhỏ đến lớn cái gì củng mẹ với anh hai. Đi du học thì chỉ biết chúi đầu vào học không biết yêu đương bồ bịch là gì.
- Vậy mày hãy trả lời tao đi. Mày quên chưa?
- Là đàn ông với nhau. Lại là bạn thân mày nỡ nói với tao câu đó sao?
- Mày đừng nhắc đến 2 tiếng bạn thân. Tao càng khó xử hơn. Bây giờ mày là người đeo đuổi em gái tao. Tao có quyền điều tra để bảo vệ hạnh phúc em gái mình.
Phong cười khan:
- Vậy thì tao nói đây. Suốt đời này tao cũng không quên được mối tình đó.
Triệu Quang giận đỏ cả mặt. Anh nhào qua đấm 1 cái nữa vảo mặt Phong:
- Thằng khốn ! Mày biết mày đang nói gì không?
Phong lì lợm không đánh trả lại, anh ngồi xoa xoa chỗ đau.
- Đánh hay lắm. Nếu muốn mày có thể đánh nữa.
- May đừng thách tao. Hai cái đấm đó, một là cho em gái tao, hai là cho người tình củ của mày đó. Phần tao vẫn chưa đâu.
Phong cười chua chát.
- Vậy mày nghĩ sao nếu tao nói không còn nhớ gì. Mày có chịu để cho Triệu Thương quen một thằng phủi sạch tình cảm chóng vánh thế không?
Quang cứng lời. anh chỉ giận vì Phong không nói thật về chuyện của Triệu Thương chứ anh không lo gì về nhân cách của Phong
- Triệu Thương biết chuyện đó chứ?
- Không.
- Gì? Mày giấu nó à?
Phong lắc đầu:
- Chưa nói chứ không phài giấu. Đêm qua tao định nói nhưng không có cơ hội. CÔ ấy chỉ biết tao từng có 1 mối tình.
Quang cười nữa miệng
- Không biết nên thông cảm với mày hay đấm cho mày vỡ mặt ra đây. Có lẽ tao sẽ chọn cách thứ 2 để mày bớt đào hoa.
Phong bật cười:
- Mày làm như mình ít đào hoa lắm.
Có tiếng chuôn ngoài cửa, Quang đứng dậy.
- Đợi đó đi. Tao chưa giải quyết mày xong đâu.






