Ko đọc là hối hận đó nha
Lời tựa :" Trước cạm bẫy cuộc đời , người vấp ngã rất nhiều nhưng người có bản lĩnh đứng lên thì rất hiếm . Đó là lẽ thường và nhân vật trong truyện lại là 1 người phụ nữ , cô bị lừa lọc , như cá bị mắc vào bẫy và bị vùi dập , nhưng khi rũ bỏ để thoát ra khỏi quá khứ cô đã gượng đứng lên cùng chân tình của 1 chàng trai vừa mạnh mẽ vừa trẻ con vừa đáng yêu và cả đáng ghét . Trải qua thử thách khắc nghiệt của cuộc đời và chính của những người thân thì tên hai người vẫn đứng cạnh nhau hay vĩnh viễn chia lìa . Các bạn hãy đón xem ....
Dừng nói xa nhau - Khánh Mỹ
Lệ hoang ơi, đừng nhỏ nữa nhé
Hoa vẫn tươi màu nắng trong vườn
Lệ hoang ơi đừng rơi lặng lẽ
Chim vẫn ca bài hát yêu thương
Chương 1
Anh mong rằng em sẽ bình thường trở lại, anh xin lỗi đã làm em thất vọng ... Đừng buồn anh nhé Uyên .
Minh nói những câu này 1 cách rất suôn sẻ . Cái khó nhất chỉ ở những câu mở lời thôi, anh đã bắt đầu buổi nói chuyện tàn nhẫn này được thì kết thúc nó cũng là chuyện phải có . Những tưởng Uyên sẽ đau đớn, khóc lóc, vật vã để anh phải phân trần, phải cứng rắn ... thì chuyện đã xảy ra ngược lại . Chỉ có mình anh nói, giải thích, thanh minh .... trong ngượng ngùng .
Thái độ của Uyên làm anh thấy mình như 1 kẻ ti tiện, đê hèn . Uyên nghĩ gì khi ngồi bất động như vậy ? Cô có nguyền rủa anh giống như anh đang tự nguyền rủa mình ?
Mà nếu có vậy, cũng phải thôi . Anh đã hái đi nụ hoa chớm bừng sắc hương, rực rỡ nhất của khu vườn nọ, giữ lấy nó cho riêng mình suốt 4 mùa xuân . Để rồi giờ đây, anh lại tung nó lên 0 trung . Gió sẽ cuốn nó đi đâu ? Về đâu ? Minh sẽ 0 biết được . Có thể lúc đó, anh đã có những hối bận tâm khác rồi .
Minh nhìn lại Uyên lần cuối . Hình ảnh cô ngồi lặng, mắt nhìn vô hồn trước mặt làm anh tần ngần giây lát, rồi cuối cùng anh tặc lưỡi ngại ngùng bước ra cửa .
Uyên 0 biết mình ngồi thẩn thờ như vậy đến bao lâu . Đầu cô mụ mị, mơ hồ vẳng những lời phân trần vô âm sắc của Minh khi nãy .
Cô đã tự hỏi mình, sao cô 0 khóc với chuyện xảy ra chiều nay ?
4 năm chung sống với Minh, cô đã xếp lại bao mơ ước thời con gái, mà chỉ còn 1 ước vọng thầm kín duy nhất là được làm vợ . Cô đã lặng lẽ chờ đợi mãi trong sự im lặng kéo dài của Minh .
Uyên cười khẩy với chính mình . Cô thật ngây thơ . Còn nhớ lần nghi ngờ mình có thai, cô mừng quýnh lên vì hạnh phúc, vì ước vọng nhỏ nhoi có 1 mái ấm thực sự sắp đến . Minh đã vội vã đưa cô đến phòng khám tư của bạn anh . Nhưng tội nghiệp Uyên, anh đã từ ngọt nhạt đến ép buộc Uyên phải phá nó đi . Cô đã thất vọng, và càng đau đớn hơn khi nhìn ra được cái thở phào nhẹ nhỏm của Minh . Muôn đời cô 0 quên nỗi đau hôm đó . Đấy cũng là dấu hiệu báo trước kết cuộc của ngày hôm nay, 1 kết cuộc tan vỡ .
Vừa rồi anh đã nói gì với cô nhỉ ? Rằng anh yêu cô, nhưng 0 thể lấy cô được ư ?
Uyên nhắm mắt lại, nhớ đến những tháng ngày Minh làm quen và đeo đuổi cô . Có đến mấy tháng trời, cô bực mình nhưng cũng ngầm tự hào về cây si ấy .
Uyên 0 yêu Minh . Thời con gái đầy ắp mơ mộng, cô đâu để mắt đến anh, ng` hơn cô đến cả 1 con giáp . Nhưng sự kiện bà nội, ng` thân duy nhất của Uyen mất đi , sau 1 thời gian bệnh nặng đã đẩy cô vào vòng tay của Minh . Anh là cái phao cần kíp mà cô nương tựa vào lúc đó .
Nội mất đi, để lại cho cô 1 sự mất mát to lớn, 1 cuộc sống cô độc lẻ loi và cuối cùng là món nợ ân nghĩa của Minh . Đồng tiền anh có mặt từ bệnh viện đến nghĩa trang đã làm Uyen mắc nợ anh và tự nguyện phải trả .
Khi chung sống với Minh, Uyen đã sớm nhận ra con ng` thật của anh, tính toán, đầy tham vọng và hãnh tiến . Nhưng với ước vọng từ thuở còn là cô bé mồ côi cha mẹ, sống thui thủi với bà, cô vẫn mong mỏi ở anh 1 cuộc hôn nhân hợp pháp, 1 đứa con, 1 mái ấm thật sự .
Vậy mà, Minh đã quay lưng với ước mơ của cô, làm tan vỡ hy vọng ngây thơ của cô bằng cái tin anh sắp lấy vợ .
Lấy vợ !
Uyen cười mà ứa nước mắt . Cô lê bước lại trước gương và thẩn thờ soi mình trong đó . Vợ Minh sẽ là 1 cô gái xinh xắn với tính nhu mì, dễ bảo chứ 0 phải là cô gái đang nhìn cô trong gương . Cô gái trong gương có cặp mắt xếch, đôi gò má cao mịn màng, cái miệng nữa dịu dàng, nữa sắc sảo . Tính cách rất đàn bà này đâu thể là 1 cô dâu gương mẫu .
Những ngày cắp sách đến trường, Uyen vẫn thường nghe lũ bạn bảo cô rằng mắt của cô là mắt đa tình, đôi gò má truân chuyên phận mỏng và đôi môi thật nguy hiểm cho những bà vợ vụng giữ chồng . Còn những lời ganh ghét, xầm xì độc địa của đám con gái chanh chua rằng cô chỉ suốt đời làm ng` tình, ai mà dám lấy làm vợ .
Ngày đó, cô bỏ ngoài tai những lời bình phẩm ấy, nhưng mấy năm sống với Minh, sự im lặng lảng tránh của anh đã làm cô lo sợ thầm . Nỗi lo ấy được nhân lên theo thời gian, và bây giờ đã được chứng minh . Cô chỉ là ng` tình 4 năm trời của Minh . Và 0 là gì nữa hết .
_Tháng sau anh sẽ lấy vợ, xin lỗi em .
Cô sờ lên giọt lệ đầu tiên lẻ loi rơi trên má, mắt ngó trân trân trong gương . Cô nhìn cô . Và rồi, giọt nước mắt kia 0 còn đơn lẻ nữa, có những giọt kế tiếp thi nhau tràn xuống lăn dài theo đôi gò má truân chuyên của cô . Cô úp mặt vào đôi bàn tay gầy, nức nở với mình trong căn phòng vắng, và trong nỗi đau của số phận đã định sẵn cho mình .
Quán cafe Sông Trăng về đêm gió thổi lạnh . Những đôi tình nhân càng có lý do chính đáng để nép vào nhau, tìm hơi ấm cho nhau .
Uyên ngồi 1 mình trong góc vắng . Tách cafe đã nguội ngắt . Đây là tách thứ 2 của cô . Cô ngồi lặng lẽ trong bóng tối, cảm nhận cái lạnh bên ngoài và cả cái lạnh trong tim .
Hôm nay là ngày cưới của Minh . Cô đã lang thang trên phố cả buổi chiều, lòng trống vắng lạnh lẽo . Và khi ánh chiều sắp tắt, cô đã vào đây, để đón màn đêm buông xuống và nghe nhạc bên tách cafe . Những lời nhạc buồn như rót đắng vào lòng .
"Giờ này còn cầm tay
Cầm chắc mối duyên bẽ bàng
Cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng
Cầm giá buốt thương đau
Ngày mai, ta 0 còn có nhau ..."
Mối duyên cô bẽ bàng hay số fận cô lận đận ? Uyên thở dài . Buồn quá!
Trúc đốt thêm 1 điếu thuốc . Trong ánh sáng mờ mờ của những ngọn đèn và sương đêm, ở 1 góc nhỏ gần anh, cô gái ấy vẫn ngồi 1 mình lặng lẽ . Từ chỗ anh, 0 tài nào nhìn rõ mặt cô, nhưng cái dáng ngồi trầm trầm, buồn fiền đầy nữ tính ấy đã khiến anh chú ý từ khi bước vào wán .
Thoạt đầu, Trúc cứ oán trách cho anh chàng nào wá "cà chớn", hẹn ng` yêu mà đến trễ như vậy . Nhưng có đến hơn 1 tiếng đồng hồ trôi wa, anh chẳng thấy cô sốt ruột nhìn đồng hồ gì cả . Cô cứ ngồi lặng yên, 1 mình 1 bàn, thờ ơ với những đôi lứa chung wanh .
À! Chắc đây lại là 1 cô nhỏ thất tình . Trúc thầm cuòi nhạo cho cái suy diễn "nhiều chuyện" của mình . Lại còn có tâm trí wan tâm đến chuyện tầm fào nữa chứ . Những lời móc mía xa xôi của bà mợ đã làm anh fát ngất cả chiều nay, đã wá dư rồi . Đàn bà! Trúc nghĩ thầm, toàn đem đến sự bực mình và fiền toái .
0 thèm ngắm cô nàng thất tình nữa, Trúc nhìn ra bờ sông . Ánh trăng cận rằm soi bóng xuống dòng sông dịu êm và lãng mạn, chắc sẽ thú vị hơn cảnh 1 cô gái lẻ loi . Anh đắc ý với sự so sánh của mình, cho đến khi ném cái liếc tạt ngang, anh thấy cô nói nhỏ với ng` phục vụ . Cô tính bỏ về chăng ? Trúc quýnh quáng lên vì tiếc nuối .
Ng` phục vụ đã way lại ngay, và đưa cho cô ... hình như , hình như là 1 bao thuốc lá .
Uyên biết hút thuốc . Minh đã tập cho cô . Anh có cái thú đòi cô mồi thuốc cho anh . Uyên 0 thích khói thuốc lắm . Nhưng những việc xé bao, rút 1 điếu thuốc, gõ nhẹ vào hộp, ngậm hờ lên môi, châm lữa và rít nhẹ hơi đầu thì cô đã wen và thành thạo .
Điếu thuốc cô đã ngậm ở môi, nhưng lửa thì đã có 1 bàn tay lạ bật lên cho cô, trước cả khi cô rút diêm ra . Cô liếc nhìn ng` lạ trước mặt , rồi thản nhiên mồi lửa .
Hắn có tỉnh hơn cả cô, tự động ngồi xuống chiếc ghế đối diện, 0 đợi mời .
Uyen rít 1 hơi khói đắng, rồi nhìn vào fần vết son môi của cô, cô đều giọng hỏi:
_Hình như xung wanh còn nhiều bàn trống lắm thì fải ?
_Hút thuốc 0 có lợi cho sức khỏe đâu --Trúc mở lời, lờ đi câu đuổi khéo của cô .
Uyên vụt cuòi khẩy:
_Tay thì sốt sắng bật wẹt, miệng thì dạy đời cản tôi hút . Xin lỗi, tôi 0 wen nghe những lời đạo đức giả .
Trúc cuòi:
_Tôi biết mình ăn nói hơi vụng về, nhưng nghĩ lại thật đâu đáng để cô làm vậy .
Uyen nhíu mày:
_Làm gỉ
_Tôi biết cô đang có chuyện buồn, nhưng vào wán 1 mình, còn fì fèo thuốc lá khi đã hơn 10 giờ là 0 tốt lắm đâu .
Uyen nhạt nhẽo:
_Tôi nhắc lại, xin đừng dạy đời tôi . Chuyện của tôi 0 liên can gì đến anh .
Trúc thở ra . Giọng Uyen lạnh tanh:
_Cám ơn về ngọn lửa . Tôi 0 dám làm fiền . Xin lỗi, xung wanh đây còn nhiều bàn trống ...
_Tôi chỉ biết chiếc ghế bên cạnh cô đang trống -- Trúc cướp lời, anh cuòi .
Uyen tái mặt, mắt ngó trừng trừng ng` lạ, cô run giọng:
_Anh cho tôi là hạng đàn bà gì ? Vào wán về đêm kiếm ăn à ? Anh ...
Trúc giật nảy ng`, tắt ngay nụ cuòi trên môi, anh hốt hoảng nói:
_Trời ơi! Ý tôi 0 fải vậy . Chỉ tại thấy cô đi có 1 mình, tôi tưởng ....
Chưa dứt câu, thì 1 cái tát như trời giáng vào má làm anh sững sờ . Chỉ còn kịp nhìn thấy cô đứng fắt dậy vụt băng băng trên lối đi . Trúc níu tay cô ko kịp, cũng vừa lúc Uyen đến trước 1 anh bồi, cô nói vắn tắt:
_Ng` này làm fiền tôi, anh đuổi đi dùm .
Rồi cô quay lại, bước thẳng ra cửa . Gót giầy cao dẫm nghiến lên lối sỏi, để lại Trúc đứng ngơ ngẩn nhìn theo, rồi ngượng ngập với những ánh mắt hiếu kỳ xung wanh và cái nhìn dè chừng, thủ thế của ng` phục vụ .
Anh thở mạnh tức tối . Đúng là làm ơn mắc oán . Thật! Ngày hôm nay xui xẻo gì đâu .



