Cảm ơn Cảm ơn:  0
Thích Thích:  0
Trang 3/5 đầuđầu 12345 cuốicuối
kết quả từ 17 tới 24 trên 39

Ðề tài: Tập Thơ Truyện "Hồn Lang Về Cõi Thế" (60 bài)

  1. #17
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (32)

    Hồn nương ơi! Cánh chim trời viễn xứ
    Sẽ xa mờ chốn cũ thuở ngàn năm
    Ta ra đi bỏ lại một vầng trăng
    Mờ nhạt ánh, khuất dần trong lặng lẽ

    Từng đêm dài nơi âm gian quạnh quẽ
    Hồn ai kia rách xé bởi tình tan
    Mây não nề trôi giạt cõi lang thang
    Rồi vỡ vụn, nhạt dần nơi khung ảnh!...

    Chàng ơi! Chàng đi để em giá lạnh
    Ôm mối sầu canh cánh với trăng sương
    Cả khung trời tím ngắt nỗi u buồn
    Chim uyên rũ, thả thương về diệu vợi

    Chuỗi giờ khắc ủ ê trong mong đợi
    Lang trở về, nối lại mảnh hồn yêu
    Cho đêm vàng gió nhẹ thổi hiu hiu
    Trời rạng rỡ, dập dìu bao mộng thắm!...

    Và nàng ơi! Ta yêu nàng say đắm
    Cả thân nầy ủ ấm tấm hình hài
    Cho trăng vàng che mặt thẹn mê say
    Gió ngượng trốn nhìn ai nồng vạn ái

    Giọt sương pha long lanh vì tê dại
    Lá lén nhìn động đậy bởi xem say
    Mây lững lờ mắc cỡ chầm chậm bay
    Suối róc rách, ngây ngây dòng nước chảy!...

    Chàng với thiếp quyện hồn trong đêm mãi
    Chẳng biết gì, chỉ thấy lửa hồng yêu
    Ngàn đắm say kéo hồn phách liêu xiêu
    Về đỉnh tận mỹ miều hương tráng lệ

    Thiếp tặng chàng cả biển ngàn, sóng bể
    Núi đồi cao, suối với rừng xanh
    Cả giang san ngà ngọc thiếp hiến dâng
    Chàng ngây ngất, vạn lần mang nỗi nhớ!...

    Kha! Kha! Kha!...


    Hồn Lang cảm khái trước những lời bóng
    bẩy của hồn Nương mà cười sảng khoái…


    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (33)

    Nàng yêu ơi! Đêm nay tình rộng mở
    Cho phôi pha trắc trở cuộc duyên nồng
    Để mai nầy chuyện bến nước dòng sông
    Thuyền diệu vợi, mênh mông trời biển lạ

    Còn đâu nữa từng đêm trăng óng ả
    Hồn đôi ta quyện gió trải ngàn yêu
    Còn đâu nữa ấm áp dưới hương chiều
    Say ngây ngất, liêu xiêu về lạc cảnh!...

    Chàng ơi! Lời chàng làm em canh cánh
    Một nỗi buồn héo lạnh tận tâm can
    Mất chàng rồi, tan hết cả vầng trăng
    Đêm đen lắm, ngút ngàn trong tĩnh mịch

    Khung trời yêu sẽ trở thành cô tịch
    Hoa lá sầu kéo ghịt bóng sương đêm
    Cho giọt buồn lã chã dưới chân em
    Rồi tan loãng bên thềm đau nức nở!...

    Nàng yêu ơi! Hãy nghe ta bày tỏ
    Phận hồn sinh trăn trở vẹn đôi đường
    Đâu yêu đương tha thiết mộng hồn nương
    Đâu nghĩa sống, thân thương hằn nặng gánh!

    Giữa trời mây chim xa tung vỗ cánh
    Một đường bay vượt thắng với cuồng phong
    Để đi tìm chuỗi sống dưới vầng đông
    Rồi chiều đến, ngược dòng quay bến hẹn

    Ta ra đi cho lòng không tủi thẹn
    Chỉ cho mình, lỗi hẹn với tình sâu
    Chớ lòng ta nào nỡ xa mình đâu
    Nàng hãy hiểu đừng sầu xa vắng nữa!...

    Hồn Lang ơi! Không còn chi lần lựa
    Thiếp hiểu rồi ánh lửa tận lòng ai
    Tấm hồn thiêng nung nấu bước đường dài
    Chớ nào đâu thương hoài giờ khô cạn

    Mong chàng đi với tâm tình hùng tráng
    Gói ưu phiền, ai oán tận tim sâu
    Thiếp chờ chàng dầu vạn kỷ âu sầu
    Ngày trở lại, ngàn câu tình mộng thắm!...


    Nỗi lòng trong mơ…


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #18
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (34)

    Hồn nương! Hồn nương! Thì ra ta mơ
    Ôi đêm đen! Thẫn thờ trong mộng mị
    Cung nhạt tàn, héo úa, lệ hoen mi
    Tấm hồn thương vẹn thề, đau ly biệt!

    Trăng tình ơi! Tận lòng anh da diết
    Mãi yêu em tha thiết chẳng phai mờ
    Cánh chim trời luôn ủ ấp hồn mơ
    Hoàng hôn lặn là giờ bay trở lại…

    Lang tỉnh giấc, phôi phai niềm tê tái
    Cũng vừa đêm, cảnh giới rực đèn lên
    Bao rộn ràng, nhộn nhịp xóa buồn tênh
    Con Ma đờ lênh đênh trên biển sống!

    Uống hơi sương, gồng vai, xù cánh mỏng
    Lang phóng vào cõi động của trần gian
    Hồn ngắm nhìn đây đó khắp lang thang
    Thổn thức lạ, vén màn sương mờ cũ

    Khắp phố phường, trăm đường, muôn vạn chỗ
    Gặm nhấm xem, trăn trở chuyện xa xưa
    Cuộc tuần hoàn vũ trụ chuỗi nắng mưa
    Trải thời gian, ngàn đưa về biến đổi

    Có giây phút tần ngần nghe nhức nhối
    Thuở đời ta tăm tối phủ trùm bao
    Còn hôm nay một cảnh giới vạn sao
    Bầu óng ả, thanh tao thi vị quá

    Xưa thiếu thốn, bao ủ ê, tơi tả
    Giờ bốn bề rộn rã cuộc vàng son
    Xưa vạn sầu trong giá lạnh héo hon
    Nay ngát đượm, sóng dồn hoa biển thắm!...


    Hồn Lang thổn thức trong
    cảnh giới thời nay…


    Nguyễn Thành Sáng

  3. #19
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default Nỗi lòng hồn lang về cõi thế (35)


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (35)

    Thời gian chậm trôi dần qua trăn trở
    Đêm về khuya khắp phố cũng vơi người
    Cảnh nhạt dần theo xúc cảm sầu tơi
    Lang lặng lẽ xa rời nơi rộn rã

    Cánh hồn ma thoáng ưu tư buồn bã
    Rồi pha phôi, tự xóa nỗi hằn sâu
    Chim lạc đàn trơ trọi giữa canh thâu
    Cất nhẹ tiếng kêu gào trong lạc lõng

    Chân lê bước dần qua đường phố trống
    Hướng ven thành khỏi chốn cảnh phồn vinh
    Một không gian u tịch dậy khơi tình
    Bóng trầm mặc, cuốn mình trong suy tưởng!

    Hỡi hồn thiêng Tộc Tổ! Hỡi ngàn thương!
    Giờ làm sao? Con đường về nẻo sống
    Biết tìm đâu suối mát, ánh trăng trong?
    Biết nơi nào cõi lòng không khắc khoải?

    Hỡi gió! Hỡi mây! Lòng ta tê tái
    Cuộc chơi vơi, mệt mỏi buốt hồn ta
    Cả khung trời trải vạn nỗi xót xa
    Phủ chụp xuống, kéo ra ngàn đơn độc!

    Ai hiểu chăng tận lòng ta đang khóc
    Vạn ân tình ghì, rọc, nát tim đau
    Giờ! Giờ! Giờ! Ta biết phải làm sao?
    Quay trở lại, ngọt ngào yêu ma mộng?

    Để thời gian mãi mối sầu thiết thống
    Chữ ân tình, nghĩa sông núi sao đây?
    Có vô tư tận hưởng mật tình say
    Hay giãy chết từng ngày trong uất nghẹn!...


    Hồn Lang trầm mặc
    trong suy tưởng…


    Nguyễn Thành Sáng

  4. #20
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (36)

    Lang trầm mặc nghe buồn vời vợi
    Cõi lạc loài, rẽ lối về đâu
    Giữa bầu vắng lặng canh thâu
    Nỗi niềm thảm đạm nát đau cánh hồn…

    Bỗng!

    Hỡi ai kia chập chờn ủ rũ?
    Như héo sầu, vần vũ mây mờ
    Chim đen gãy cánh bơ vơ
    Dật dờ, tơi tả, bơ phờ đáng thương!...

    Ngài là ai? Bên đường han hỏi
    Như sẻ chia nhức nhối lòng tôi
    Niềm thương, nỗi nhớ xa xôi
    Đêm nay tìm lại mà thôi thưa ngài!

    Thuở xa xưa một đài trăng sáng
    Mảnh đất nầy lai láng tình thiêng
    Hôm nay nức nở mối giềng
    Nghe sầu tan tác bóng thuyền xa xăm

    Biết làm sao để lần mối chỉ
    Gỡ rối lòng sầu lụy của tôi
    Mịt mờ nẻo tối ngài ơi
    Ngàn ôm, vạn ấp, một thời không quên!...

    Ta Thổ Địa, ân trên ban phẩm
    Cõi u hồn bổn phận quản cai
    Khoảng vuông mười dặm đường dài
    Ta đây hiểu rõ trần ai sự tình

    Ngươi hãy kể đời mình ta biết
    Bao éo le, khúc chiết nỗi lòng
    Để xem có giúp được không
    Cho ngươi vơi bớt những dòng khổ đau!...

    Ba ngàn năm ngọt ngào xưa cũ
    Tộc Ri Tô đứng giữa trời mây
    Trụ trên mảnh đất nơi nầy
    Mà giờ biền biệt, chẳng hay thể nào

    Cha của tôi, anh hào Bộ Tộc
    Mẹ, Chị tôi ăn học đạo lành
    Thân tôi nuôi chí hùng anh
    Cả nhà trung nghĩa, tung hoành đó đây!...


    Hồn Lang đang kể cho
    Thổ Địa nghe…


    Nguyễn Thành Sáng

  5. #21
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default Nỗi lòng hồn lang về cõi thế (37)


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (37)

    Hồn Lang đang kể nỗi lòng
    cho Thổ Địa nghe…

    Tộc hiếu hòa bình an xây dựng
    Tình đồng bào chứa đựng yêu thương
    Hoa đời ngào ngạt men hương
    Dòng sông, bến nước vấn vương, êm đềm

    Rồi bỗng chốc một đêm bi thảm
    Tộc Mic Ma vây hãm diệt vong
    Nhà tôi sống cảnh lưu dòng
    Giữa khuya mưa gió, giặc đông diệt cùng!

    Bè trôi nổi, thoát vùng truy sát
    Bị sóng cuồng dập nát, chìm sâu
    Mẹ, Cha, Chị đã mất đâu?
    Tim tôi đau đớn, bước vào ma âm

    Thoáng chốc ba ngàn năm cõi thế
    Nỗi nhớ nhung héo lệ sầu ai
    Tìm về hồn Tổ đêm nay
    Cho vơi nỗi nhớ niềm ray rứt lòng!...

    Ma thương kia! Mối hờn vạn kỷ
    Ngươi nghẹn ngào thủ thỉ kể ra
    Làm cho xúc động lòng ta
    Thương con chim lạc, trời xa mịt mờ

    Đừng buồn nữa! Đừng bơ phờ nữa!
    Bao tâm tư, trăn trở ba sinh
    Giống như biển sóng vô tình
    Nổi, tan bọt nước tự mình mà thôi!

    Trong biển lộng, đầy vơi bão tố
    Kiếp con người khắp chỗ thương đau
    Con tim cuốn lại ưu sầu
    Chỉ làm vỡ vụn, phủ màu héo hon

    Hãy đứng dậy, sóng gờn điệp khúc
    Chỉ một lần giây phút rồi tan
    Hơn là đứng đó khóc than
    Vì đời là sống giữa màn phong ba!...


    Thổ Địa thương cảm
    an ủi Hồn Lang…


    Nguyễn Thành Sáng

  6. #22
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (38)

    Lời của ngài nghe qua thấm dạ
    Như gió trời thổi rã mây mờ
    Ghịt hồn kẻ lụy chơ vơ
    Trở về ý sống bên bờ thênh thang

    Nhưng ngài ơi! Trở trăn còn đó
    Nỗi u hoài mãi bó con tim
    Tộc xưa giờ biết đâu tìm
    Cánh chim mất tổ, nỗi niềm lệ sa!...

    Ba ngàn năm đã ra tiền sử
    Cuộc tồn, vong ở chữ ý trời
    Kinh, rạch đơn lẻ chơi vơi
    Thời gian phủ lấp thế thôi! Lẽ thường

    Chiếc đũa nhỏ phải nương cả bó
    Nếu một mình để đó mà nhìn
    Chỉ cần bẻ nhẹ thình lình
    Tức thì phải gãy, bởi mình lẻ loi!

    Cuộc sinh tồn trong thời vận Quốc
    Ví biển trùng, sóng lốc ngàn đưa
    Cá lớn thì được làm vua
    Cá con đơn độc để lùa mồi xơi

    Tộc nhỏ bé của ngươi số phận
    Như Ci Ra*, U Bẩn*, Ga Quay*
    Mic Ma*, Vi Tim*, Kho Tay*…
    Không còn tồn tại bởi đây thế thời!

    Đến Hồng Bàng khắp nơi gom chí
    Chuyển thời gian Xích Quỷ qua đi
    Văn Lang thống nhất trị vì
    Rồi đời Âu Lạc, trăng thề sáng soi

    Cuộc thịnh suy khắp nơi luân chuyển
    Thục, Triệu, Trưng sóng biển rền vang
    Lý, Ngô, Đinh, Lê trở trăn
    Hậu Lý, Trần, Lê…Chuyển màng vận nước

    Quê hương ta lần lượt đổi thay
    Hồn Tổ Quốc luôn bay chuyển hoá
    Biển, Trời, Sóng, Nước phong ba
    Thuyền, Sông, thế sự chỉ là lờ trôi!...


    Thổ Địa giãi bày cho Hồn Lang hiểu…

    *Tên từ hư cấu



    Nguyễn Thành Sáng

  7. #23
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default Nỗi lòng hồn lang về cõi thế (39)

    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (39)

    Ngài quý ơi! Một đời ôm ấp
    Con tim nầy trải khắp hồn trăng
    Chỉ mong gặp lại một lần
    Quê hương Tộc Tổ muôn phần khắc sâu

    Nhưng thế sự bể dâu thay đổi
    Để hôm nay đau nhói tim tôi
    Trên trời một ánh sao rơi
    Nỗi niềm tan nát, mất rồi núi sông!...

    Nầy Ma hỡi! Tấc lòng vọng Tộc
    Động trong ta, giọt khóc thương ngươi
    Thôi sầu, bỏ lụy, tìm vui
    Vì dòng huyết mạch Xứ ngươi mãi còn

    Sông, suối, biển hòa chung dòng nước
    Trải ngàn phương, vươn vượt, tồn sinh
    Tộc ngươi chuyển hóa thân mình
    Nằm trong biển nước hữu tình còn đây

    Trăm mối chỉ kết dây Quốc Tổ
    Quyện hòa chung vượt khó, vươn xa
    Bách Việt một gốc Mẹ Cha
    Trăm con, bọc trứng sinh ra, kết thành!...

    Thần kính ơi! Trăng thanh toả ánh
    Soi đêm buồn, lóng lánh ngàn sương
    Hôm nay tôi đã tỏ tường
    Nỗi lòng đau khổ, vấn vương phai dần

    Giọt nước mắt một lần nhỏ lại
    Cho xa xưa thân ái hồn thiêng
    Trời nay còn đó mối giềng
    Thiên thu vạn kỷ đây miền mến yêu

    Kha! Kha! Kha! Thật nhiều sảng khoái
    Từ bây giờ tê dại phôi pha
    Đất nầy sống mãi tình xa
    Từ thời ngàn cổ chuyển ra kia mà

    Cám ơn ngài thương Ma đau khổ
    Trọn ân tình khơi tỏ nguồn cơn
    Từ nay vơi nỗi héo hon
    Chỉ còn một mối, tìm hồn Mẹ Cha!...


    Thổ Địa phân giải sự tình, hồn Lang
    Trút gánh ưu phiền vọng Tộc…



    Nguyễn Thành Sáng

  8. #24
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,664
    Cảm ơn / Thích

    Default


    NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (40)

    Niềm vọng Tộc phôi dần theo dòng nghĩ
    Lang giã từ, cảm nghĩa vị Thổ Thần
    Đường mây mờ che chắn phủ hồn đi
    Chim lạc tổ, sầu bi nguồn thân phận

    Mẹ Cha ơi! Vầng trăng ngàn ôm ấp
    Biết tìm đâu để thấp sáng linh hồn
    Để tim con khỏi buồn, khơi từng chập
    Khoả đêm đen, sóng dập, gợn ngàn cơn

    Cho đêm hết héo hon bầu nguyệt lạnh
    Trăng mịt mờ rũ ánh, vạn sầu ai
    Mây dật dờ, say bay về cõi vắng
    Dãy lạnh lùng, phẳng lặng trải trời mây!...

    Từ đêm đó, đường dài qua vạn khúc
    Ma miệt mài từng phút thả đường ngay
    Khắp Ninh Bình, Sơn Tây, về Vĩnh Phúc
    Rồi Hải Dương đến lúc chuyển Hà Tây

    Qua Bắc Kạn lại quay về Hà Nội
    Ghé Hòa Bình rồi tới miệt Thái Nguyên…
    Chỉ hoài công, nỗi niềm trông vời vợi
    Bóng người thân! Chỉ tối với sầu riêng!...

    Hỡi gió mây! Nỗi niềm ta khắc khoải
    Cả khắp vùng, mệt mỏi mắt đờ trông
    Như bao phủ mênh mông bầu ngây dại
    Mảnh linh hồn buốt tái ngọn đông phong

    Biết nơi nào dòng sông xưa mát dịu
    Ta trở về để níu lại hồn trăng
    Cho cô đơn, bâng khuâng, thời nặng trĩu
    Theo mây ngàn vợi diệu xoá mờ tan!...


    Hồn Lang tìm bóng hồn người
    thân trong mệt mỏi, vô vọng…


    Nguyễn Thành Sáng

Trang 3/5 đầuđầu 12345 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •