kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: [Oneshot] Xanh là màu của nước biển

  1. #1
    Bé vào mẫu giáo Phiêu diêu's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2014
    Bài gởi
    74

    Default [Oneshot] Xanh là màu của nước biển

    ~ Xanh là màu của nước biển ~

    Oneshot
    13+. Tự sự chóng vánh.











    Tôi rơi từ độ cao 10000 mét.
    Sức gió thổi ngược không đủ để ngăn một người lao vào mặt đất như tên lửa đạn đạo.
    Bầu trời là tấm kính ngăn tôi với thế giới khác.

    Tung tóe.

    Mảng trời xanh trải mây vỡ nát bay tứ tán, những mảnh vỡ sáng loáng từng vụn ký ức găm phập lên cơ thể, châm một ngọn lửa bỏng rát khắp toàn thân. Đôi mắt mờ nhòe lại thấy tôi là một quả cầu lửa lớn bùng cháy giữa không trung, tôi nhắm mắt cầu nguyện được rơi xuống biển, để nước dập tắt cơn đau vô hạn đến không thể cất tiếng nổi.



    “Ting ting ting..”

    Tiếng piano chậm chạp của tôi vang lên trong căn phòng trắng toát 30 mét vuông. Hai tấm mành được kéo hết sang hai bên, nắng tràn từ hai ô cửa sổ lớn, sơn trắng. Chơi đàn chán tôi đứng dậy, đi bộ quanh phòng nhìn từ trên trần xuống sàn, quét một vòng quanh tường, cầm nắm lung tung rồi lại đặt xuống. Rồi lại ngồi vào chiếc ghế đối diện cây piano, ngoái đầu nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng lấn át tất cả, không khí có chút rung động. Ngả ngớn chán chê ở cái bàn đặt bên góc trái sát cửa sổ, tôi kéo cái ghế nhỏ lại, lấy trong cặp một tờ nháp, đặt lên, xong duỗi chân ra gác thoải mái, cúi đầu tay di di vẽ tung lung trên bàn. Kim phút nhích cạch sang con số 10. Một cái nhà cao như cổng thành, một hàng rào dây leo um tùm hoa lá, việc chuyên chú vẽ cái hàng rào giúp tôi quên đi thời gian. Tôi cong môi “Được đấy” với bức vẽ chì trong sổ tay ngước lên nhìn đồng hồ thì anh ấy đã ở ngay đó, nhìn thẳng vào tôi, một chút tò mò mờ nhạt. Tôi cười mìm chào trước, đứng dậy giơ tay trái ra

    - Xin chào, tôi là Vy.

    - Tôi là D, chào cô.

    - Anh ở đây lâu chưa, tôi không để ý nên không biết.

    - Vừa mới thôi. Rất xin lỗi vì đã để cô phải đợi lâu.

    - Không sao. Cũng may chiều nay tôi không có kế hoạch gì.

    - Cô nghĩ sao nếu tôi đánh trống tặng cô một bài coi như quà xin lỗi.

    Hơi bất ngờ tôi nhún vai – Tất nhiên là tôi thích rồi!

    Anh ấy mỉm cười gật đầu cảm ơn, lách đôi chân dài lêu đêu vào góc ngồi của dàn trống.

    - Tôi có thể ngồi thoải mái một chút không, thưởng thức âm nhạc tôi thường thích ngồi xuề xòa một chút.

    - Được thôi, không vấn đề gì

    Tôi cười cảm ơn, lại lôi ra một tờ giấy đôi nữa, trải trên ghế tựa xong co cả hai chân lên, tay bó gối, trao một ánh nhìn sẵn sàng. Người chơi cong một nụ cười phóng thoáng, bắt đầu gõ lên nhịp điệu sôi nổi.

    - Cảm ơn! Anh chơi ngầu lắm.

    Tôi nổ tràng pháo tay hào phóng, không quên đứng dậy bắt tay và cảm ơn lần nữa.

    - Cô chơi một bản piano cho tôi nghe nhé. Tôi nghe nói cô chơi piano.

    - Hả? Hóa ra anh chơi trống tặng tôi là để đổi lại à?

    Tôi “Hả?” có hơi ngơ ngác nhưng sau đấy thì cũng có diễn một chút, tôi trước giờ là dân thích đùa mà. D thoáng oan uổng, xua xua tay

    - Không phải. Tôi chợt nhớ ra thôi, không có ý gì cả.

    Tôi gật đầu – Được thôi! – Ngồi vào ghế rồi quay lại – Anh đánh trống đệm cho tôi được không, kiểu bùm chát chát.

    - Được thôi, nhưng vào lúc nào?

    - Khi nào anh thấy hợp lý.

    Ting ting….Những nốt nhạc từ chiếc dương cầm rơi nối tiếp như những hạt tuyết mùa đông, không ngừng, đều nhau, và tan biến khi chạm đất.




    Thực ra, theo anh ấy nói, anh đã để ý tôi từ lúc vô tình bắt gặp ở sảnh chính nhà đài, lúc tôi kéo hết cỡ cây gậy tự sướng ngoắc một lá thiệp nhỏ trên cây thông, rồi nhếch mép cười ngạo nghễ. Cái lúc đấy ấy mà, tôi đang cười tán thưởng trí thông minh của mình. Sau đó, D nhận ra tôi ở một buồi diễn, mặc dù lúc đấy tôi đeo khăn nhưng anh vẫn nhận ra, tìm được tên tuổi của tôi, và gửi thư mời hợp tác.

    Phòng tôi tập ở tầng 3, hoàn toàn cách âm. Có một lần anh ấy mở cửa vào bị thổi tốc hết mặt mày vì EDM âm lượng cực lớn. Tôi có thể tự tưởng tượng vẻ mặt ngơ đần ra của một người chơi nhạc cổ điển bị shock vì BPM 130 và độ lớn khủng khiếp của âm thanh. Lúc đấy tôi đang vắt vẻo bên đối diện, chân móc vào xà ngang đầu chúc ngược xuống đất, từ đầu gối trở lên lơ lửng với sàn nhà, một tư thế có thể coi là ngả ngớn, hai tay cầm sách chuyên tâm đọc. Anh ấy dợm gọi từ xa, xong tiến lại gần gọi nhỏ nhẹ. Tôi xê cuốn sách, anh ngồi đó nhìn, tóc hơi rối phần mái, lông mày đen và tròng mắt nâu.

    - Anh tránh ra em lộn ngược lại.

    Chống tay xuống sàn nhào một vòng điêu luyện, tôi ngước quả đầu có hơi xổ tung lên nhìn anh, chiếc mũi và khuôn miệng công tử.

    - Tí xong đi mua đĩa với anh.

    - Đĩa hả? Cũng được. Bao giờ anh xong.

    - 5h nhé.

    - Ok!

    - Mà làm thế không sợ ruột tuột lên họng à?

    - Là máu dồn lên não. Nói có logic tí đi. Giờ anh biết được một lý do vì sao em thông minh rồi đấy.

    Anh cười bị hở lợi. Lần đầu tiên thấy anh cười phô trương ra hết tôi đã choáng chút xíu và bật ngay một câu trong đầu “Ô toàn là lợi”. Thế nhưng đã đẹp thì hở lợi hở hàm gì vẫn đẹp. Năm ngoái, năm kia, năm kia nữa, anh vẫn trông như cậu trai 19.



    Anh nói yêu tôi bằng tiếng Nga, gục đầu vào vai và ôm tôi thật chặt. Tôi vòng tay đặt lên tấm lưng gầy, ấm của anh, đầu hỗn độn về khoảng cách, thời gian tình yêu này tồn tại, kiểu nếu chia tay khi đấy tôi có bị già quá để bắt đầu đi tìm chồng không. Mọi thứ lung tung và ngu ngốc. Nhưng cảm giác mái tóc anh cọ vào má, hơi thở nhịp tim anh dành cho tôi, tôi quyết định nhắm mắt đưa chân. Vì tình yêu dành cho anh lớn hơn nhiều lần tôi tưởng. Chúng tôi làm đám cưới nhỏ tại đất nước cả hai đang sinh sống và làm việc, chỉ có người thân và bạn bè thân thiết. Đến lúc cầm tay anh khi bận chiếc váy trắng hoa nhài thuần khiết tôi vẫn còn nghĩ về vấn đề khoảng cách, lấy nhau xa thế này sau nhỡ anh muốn về nhà tôi cũng muốn về nước thì sao, dù anh đã bảo là anh sẽ đi cùng tôi.


    Anh gối đầu lên cánh tay vợ ngủ như một chú mèo con, làn da mỏng sáng nhè nhẹ, tôi khẽ chạm, áp má vào mái tóc đen nhánh, dịu dàng vòng tay ôm anh chặt hơn. Mỗi lần đi diễn về, chả thay đồ mà cứ thế ôm lấy tôi, dựa vào vai nhắm nghiền mắt, tôi tự hỏi có phải lý do mình rung động với anh là vì bản năng làm mẹ hay không! Chắc thế mà mọi thứ trôi đi bình thường và êm ả, đôi khi có vài vụ nổ nhỏ râm ram tựa pháo hoa trên hồ. Những lúc tôi lên cơn láu cá, gân cổ hát nhạc latin ầm ĩ, nấu ăn loảng xoảng, hay anh gạt Củ Dền, con chó nhà tôi đi để nằm cạnh cho tôi ôm và gác chân lên người.




    Có lẽ do tôi quá ngông cuồng nên không giữ được anh ở bên mình. Người đưa anh đi vào một ngày tháng tư, không hẹn trước, không một dấu hiệu. Như kẻ sớm cảm nhận được nhưng mơ hồ gạt bỏ, không chịu làm gì để thay đổi, và tôi đã nhận lấy kết cục xứng đáng, tôi thấy được sự ngu ngốc của chính mình khi đã muộn. Váy cưới trắng muốt màu hoa nhài trải dưới chỗ anh nằm, theo từng đường nét quen thuộc lúc anh mặc bộ suit bảnh bảo trải đầy hoa Cẩm Tú. Tạo hóa cho rằng tôi đã có đủ anh trong cuộc đời nên mọi sự sống có anh người đều lấy lại. Tôi cũng cho rằng vậy có khi lại tốt. Con đi gần cùng lúc với anh ngay khi tôi biết tin. Người ta đẩy tôi đến gần anh, bám vào tay em trai, bản thân khó khăn đứng dậy do vết thương từ ca phẫu thuật. Chạm ngón tay lên mặt kính, tôi vuốt nhẹ làn da mỏng nhạt của anh, mi mắt nhắm dịu dàng, cánh mũi nhỏ, khóe miệng mềm mại. Đặt bàn tay mình lên tay anh, ngón tay dài xương lộ từng khớp đốt, tôi muốn nắm tay anh một lần nữa có được không? Em trai khẽ nắm lấy vai, tôi thở khẽ, chậm chạp lùi lại, cố gắng ngồi xuống chiếc xe lăn. Mọi người chắc hẳn đang đau đớn nhìn tôi, tôi không biết nên bình luận như thế nào về việc này, mất chồng và con cùng một ngày là việc rất đáng thương. Tôi nhìn thẳng ra cửa chính rộng mở, chói lòa ánh sáng. “Vậy là sẽ chẳng bao giờ thấy được anh trong cuộc đời này nữa. Em sẽ ổn thôi. Em không giữ được con, em biết em kém cỏi lắm, chả hiểu sao em kém cỏi đến thế. Anh đi nhé, đừng dừng lại. Em yêu anh.”






    Tôi có đi thăm lại cánh đồng cỏ may mà lần đầu tiên anh đưa tôi về nhà, anh bảo đấy là nơi anh thích nhất. Trước khi lên máy bay tôi có ghé qua nhà thăm bố mẹ, mọi người đón tôi như người trong gia đình, bố ôm tôi vỗ vỗ, mẹ có vẻ hơi mệt đi từ trong bếp ra, giang rộng tay vòng lấy tôi, hai người đều già cả rồi. Mọi người kể hết chuyện này chuyện kia, tôi hỏi bố dạo này có còn nhận phối khí nữa không, cả nhà cười giòn nâng tách trà đen lên nhấp một ngụm. Mẹ nhìn thấy mấy cọng hoa cỏ may tím biếc bám vào tay áo, bà khựng lại rồi bật khóc, tiếng vỡ ra từ lồng ngực “Mẹ xin con. Hãy quên nó đi!”. Tôi soi ánh mắt mình trong màu nước trà óng ánh sóng sánh tựa vào thành cốc. Ba năm rồi mà thời gian đối với tôi vẫn luôn ở vào ngày ấy. Cơ thể vẫn đang rực cháy rít lên thành quả cầu lửa, tôi cứ thế chìm trong biển, cho đến một lúc nào đó chạm được vào đáy đại dương nguội lạnh.













    .
    The end


    Tiêu diêu vô cùng

  2. #2
    One Piece Ngu ngơ's Avatar
    Tham gia ngày
    May 2011
    Bài gởi
    51

    Default

    ahaha xD...

    một ngày (là ngày hôm nay), ta chợt thấy buồn mụ ạ. buồn vì mấy thứ học hành mấy năm nay làm ta ngu đặc cả người lại rồi, không biết có cứu nổi không =)) ta không muốn quen với phong cách làm việc văn phòng, không muốn chạy đi phiên dịch đủ mọi nơi để kiếm tiền mở rộng quan hệ, càng không muốn đến một vùng đất khác chỉ để có thể kiếm tiền nhiều hơn =))... xuất phát điểm của ta, là vì ngưỡng mộ tâm hồn của họ, nên ước mong một lần được thử sống trong xã hội đặc biệt của họ.

    thế giới fic đúng là một nơi kỳ diệu, ta nghĩ vậy.

    thế mà mụ vẫn viết =)), mụ viết khá hơn trước nhiều. có thể fic nhẹ nhàng, ta không biết mị vô tình hay cố ý (để giữ cho nó 1 cái raiting an toàn chăng?), nhưng cái giọng điệu của mụ kìm hãm được nhiều những thứ đầy năng lượng trong fic. nó không quá nhí nhảnh, cũng không như sắp chết, nó chỉ như một buổi chiều tà thiếu nắng.

    ta thích cái đoạn dài đầu tiên ấy. giọng điệu rất hay, nó bộc lộ được sự chán chường nhưng 1 chuỗi hành động nghịch phá không ngừng từ tận dấu câu đến số lượng chữ. kiểu như, kể cả những thứ "bề ngoài" cũng tả được tính cách nhân vật ấy.

    cá nhân ta vẫn thích nó miêu tả nội tâm nhân vật hơn. trong này có nhiều chỗ thể hiện nỗi đau của nhân vật. nếu có thể, ta thích nghe sắc thái của nó.

    không, thật ra ta thích hết mấy đoạn dài dài miêu tả của mụ ấy nó... cả một đoạn văn bản đó, mọi thứ của nó đều ủng hộ bầu không khí mà mụ muốn nó toát ra vậy - như ta nói, từ cách dùng từ cho đến số lượng chữ và cách đặt dấu câu. từ ngữ kỹ thuật không phải là vấn đề, nhưng cái cách mà mình có thể cảm nhận được bầu không khí đó một cách khách quan, hiếm khi nào ta có được.

    ý kiến cá nhân thôi, chỗ chân dài lêu đêu ấy, ta nghĩ nên dùng lêu nghêu hoặc lêu khêu, vì ngay trước từ đó đã xuất hiện một từ có phụ âm đầu là "đ" rồi, nếu lại thêm lêu đêu nữa thì đọc hơi nặng và không trôi bằng.

    hy vọng ta không nói nhảm

    giả như là câm điếc

  3. #3
    Bé vào mẫu giáo Phiêu diêu's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2014
    Bài gởi
    74

    Default

    Từ từ cho ta khóc cái đã *tuôn chín dòng thác lớn* Vốn ta cứ viết thế thôi, vì nhiều lý do như tình yêu với từ ngữ, lưu lại những ý tưởng và kí ức về cảm giác, lớn nhất là không muốn đánh mất một số chức năng của não bộ, nên ta vẫn tiếp tục và cũng không muốn dừng lại.

    Ta nghĩ cái
    Trích Nguyên văn bởi Ngu ngơ View Post
    ngu đặc cả người lại
    của mụ là phần học hành và những thứ khó chịu khác cứ liên tục nhồi vào, nhồi như ốc nhồi nên phần còn lại của mụ mới dồn vào một góc rồi cô đặc như thế. Mụ sẽ làm tốt thôi, công việc của mụ, chỉ là ta cũng buồn khi mọi người ào ào chạy còn ta vẫn lơ lửng, lâu rồi cũng không được đọc những thứ mang màu sắc như câu chuyện của Takao mà mụ viết (ta quên mất tên bạn kia rồi, hình như Kyuchi...hay đấy là nick cũ của mụ ấy nhỉ?..ta nghĩ là ta sẽ mất trí nhớ sớm thôi @@)

    Trích Nguyên văn bởi Ngu ngơ View Post
    nó không quá nhí nhảnh, cũng không như sắp chết, nó chỉ như một buổi chiều tà thiếu nắng.
    Đúng rồi đó, cái kiểu của ta là như vậy, như nước lợ ấy, không mặn không ngọt cũng không phải là không có vị, mà vị của nó cứ nhạt nhạt, trái ngược với mụ lại rất rõ ràng, mãnh liệt, gọn gàng. Có thể vì thế mà lúc nào nhận xét của mụ cũng rõ ràng quyết đoán như ném cục đá vào ao nước. Ít khi ta thể hiện rõ sắc thái của nó mà thường miêu tả sắc thái xung quanh nó, đấy là lý do mà ta dài dòng trong khi ngữ nghĩa thì mơ mơ hồ hồ (TT).

    Trích Nguyên văn bởi Ngu ngơ View Post
    ý kiến cá nhân thôi, chỗ chân dài lêu đêu ấy, ta nghĩ nên dùng lêu nghêu hoặc lêu khêu, vì ngay trước từ đó đã xuất hiện một từ có phụ âm đầu là "đ" rồi, nếu lại thêm lêu đêu nữa thì đọc hơi nặng và không trôi bằng.
    Trước giờ bài ta mụ có comt là toàn được sửa từ thế này, cũng không biết viết bao lâu nữa thì dùng từ cẩn trọng được như mụ, bút sa là phải ra hoa ngọc.

    Nói chung ý mà, mụ có nói nhảm thì ta cũng cảm động phát khóc thôi. Chỉ mong mấy cái prompt sớm được mụ đắp cho thành hình không thì phí lắm, ta lại có cái ngâm nga ngoài sách. Thương mụ. Ta thì vẫn luôn ở đây.


    Tiêu diêu vô cùng

  4. #4
    Siu Nhưn Quần Chíp Ozhi's Avatar
    Tham gia ngày
    Mar 2008
    Bài gởi
    2,608

    Default

    Có một đoạn

    Mảng trời xanh trải mây vỡ nát bay tứ tán, những mảnh vỡ sáng loáng, từng vụn ký ức găm phập lên cơ thể,
    Nên ngắt câu.

    Viết những câu dài quá dễ làm người đọc tắt thở. Nó lại thiếu ý nhấn mạnh.

    Và như câu này:

    Tạo hóa cho rằng tôi đã có đủ anh trong cuộc đời nên mọi sự sống có anh, người đều lấy lại.
    Thật ra, với một câu chuyện, nếu nhân vật anh thật sự quan trọng dẫn đến kết thúc. Thay vì đặt 1 cái tên D, thì viết hoa 1 chữ Anh nó sẽ rất đáng giá cho cái tên.
    Chỉ dùng để nhấn mạnh nhân vật. Không gì cả.

    Có những đoạn quá dài. Nếu copy ra word rồi in ra giấy khổ A5 để đọc chắc dài chi chít cả trang giấy mất.
    Nếu được, nên ngắt ra một khoảng trắng. Chỉ là dễ nhìn hơn thôi.

    Thương,
    Thường Nhạc

    Hãy mặc quần chíp ngoài quần dài và bạn sẽ là siu nhưn

    Yeah yeah

  5. #5
    Bé vào mẫu giáo Phiêu diêu's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2014
    Bài gởi
    74

    Default

    Trích Nguyên văn bởi Ozhi View Post
    Có một đoạn



    Nên ngắt câu.

    Viết những câu dài quá dễ làm người đọc tắt thở. Nó lại thiếu ý nhấn mạnh.

    Và như câu này:



    Thật ra, với một câu chuyện, nếu nhân vật anh thật sự quan trọng dẫn đến kết thúc. Thay vì đặt 1 cái tên D, thì viết hoa 1 chữ Anh nó sẽ rất đáng giá cho cái tên.
    Chỉ dùng để nhấn mạnh nhân vật. Không gì cả.

    Có những đoạn quá dài. Nếu copy ra word rồi in ra giấy khổ A5 để đọc chắc dài chi chít cả trang giấy mất.
    Nếu được, nên ngắt ra một khoảng trắng. Chỉ là dễ nhìn hơn thôi.

    Thương,
    Thường Nhạc
    T không nghĩ là sẽ còn có ai ghé vào đây và để lại comt như này nữa. Cảm ơn Ozhi đã đọc và góp ý tỉ mỉ như thế, t còn phải chăm chút hơn mới có thể khiến mọi thứ trở nên trọn vẹn, nó cũng khiến t nghĩ nhiều hơn về những điều t sẽ làm sắp tới. T không hẳn lý giải được chính xác tại sao mình lại ghi tên cậu ấy là D chứ không phải một cái gì đó cụ thể, t nghĩ về cậu ấy như một ký ức dai dẳng vừa rõ ràng vừa lại mơ hồ, cậu ấy quan trọng nhưng chỉ là khung cảnh mờ mờ trong bức tranh cô gái nhìn ra cửa sổ, vì vậy mà có lẽ t chỉ muốn cậu ấy xuất hiện đơn giản như vậy thôi.

    T chẳng để ý có comt nên rep Ozhi hơi muộn. Một lần nữa cảm ơn cậu, t mong vẫn sẽ được Ozhi góp ý để t được hoàn thiện hơn trong cách viết, Ozhi là boss mà t mong được học lắm chứ. T rất là vui khi thấy Ozhi a~ ><


    Tiêu diêu vô cùng

  6. #6
    Bé còn quấn tã Thủy Vũ's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gởi
    13

    Default

    Ui quay lại và vẫn thay một mình cậu nhiệt huyết với nơi này. Thật sự là rất ngưỡng mộ và yêu thương cậu. :'( Tớ luôn tin là viết lách không có ai phán xét được, càng không có chuyện viết hay hay dở, chỉ là chưa biết cách thể hiện hoặc là hơi lúng túng khi để con chữ tự điều khiển mình mà thôi. Với lại tớ là kiểu người không để tâm tỉ mỉ đến từng câu chữ, vì đó là tính cách và phong cách của họ mà.

    Tớ có một suy nghĩ nhỏ trong bài viết này là giá như (ừm, đúng là từ giá như) mà cậu có thể giảm bớt sự hẫng hụt thì fic sẽ thấm thật sâu. Như cái cách cậu bảo là nhân vật rơi từ độ cao 10000 mét ấy. Xét theo một góc độ nào đó, thì với độ cao ấy người ta vẫn cần có thời gian để rơi và chết trước khi rơi xuống đất mà. Nên giá mà đoạn cái chết của anh chàng ấy, cậu kể cho tớ thấy thêm một chút tình yêu của hai người, kể thêm một chút về sự bình yên, kể thêm một chút nữa về bản thân anh ta. Tớ biết là tớ tham lam quá nhiều, nhưng mà thêm một chút nữa để lắng lại rồi đẩy lên cao trào sẽ khiến mọi thứ đột ngột hơn như cậu muốn.

    Nhưng chắc ý đồ của mỗi người viết là khác nhau, có người thì kể một câu chuyện thật tỉ mẩn theo cấu trúc để làm thoả mãn người đọc, có người thì lại chỉ muốn kể một câu chuyện vu vơ, có người thì chỉ muốn viết để khuây khoả. Dù chúng ta viết thế nào cũng là ý đồ của riêng ta đúng không? Người đọc có thể sẽ mãi mãi không hiểu được cái ý đồ riêng đó.

    Chúc cậu viết thêm được những tác phẩm hay thật là hay nữa. Tớ sẽ đọc, nhất định thế.

  7. #7
    Bé vào mẫu giáo Phiêu diêu's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2014
    Bài gởi
    74

    Default

    Trích Nguyên văn bởi Thủy Vũ View Post
    Ui quay lại và vẫn thay một mình cậu nhiệt huyết với nơi này. Thật sự là rất ngưỡng mộ và yêu thương cậu. :'( Tớ luôn tin là viết lách không có ai phán xét được, càng không có chuyện viết hay hay dở, chỉ là chưa biết cách thể hiện hoặc là hơi lúng túng khi để con chữ tự điều khiển mình mà thôi. Với lại tớ là kiểu người không để tâm tỉ mỉ đến từng câu chữ, vì đó là tính cách và phong cách của họ mà.

    Tớ có một suy nghĩ nhỏ trong bài viết này là giá như (ừm, đúng là từ giá như) mà cậu có thể giảm bớt sự hẫng hụt thì fic sẽ thấm thật sâu. Như cái cách cậu bảo là nhân vật rơi từ độ cao 10000 mét ấy. Xét theo một góc độ nào đó, thì với độ cao ấy người ta vẫn cần có thời gian để rơi và chết trước khi rơi xuống đất mà. Nên giá mà đoạn cái chết của anh chàng ấy, cậu kể cho tớ thấy thêm một chút tình yêu của hai người, kể thêm một chút về sự bình yên, kể thêm một chút nữa về bản thân anh ta. Tớ biết là tớ tham lam quá nhiều, nhưng mà thêm một chút nữa để lắng lại rồi đẩy lên cao trào sẽ khiến mọi thứ đột ngột hơn như cậu muốn.

    Nhưng chắc ý đồ của mỗi người viết là khác nhau, có người thì kể một câu chuyện thật tỉ mẩn theo cấu trúc để làm thoả mãn người đọc, có người thì lại chỉ muốn kể một câu chuyện vu vơ, có người thì chỉ muốn viết để khuây khoả. Dù chúng ta viết thế nào cũng là ý đồ của riêng ta đúng không? Người đọc có thể sẽ mãi mãi không hiểu được cái ý đồ riêng đó.

    Chúc cậu viết thêm được những tác phẩm hay thật là hay nữa. Tớ sẽ đọc, nhất định thế.
    Điều đầu tiên, tớ muốn cảm ơn cậu. Hơi lâu mới quay lại, comt của cậu như một món quà với tớ vậy.

    Đòi hỏi của cậu không có sai đâu, đấy là điểm yếu của tớ đó, tớ thường không sâu được. Một phần là do thiếu kiên nhẫn, một phần nữa là đi sâu đôi khi tớ cảm thấy mình làm cho nội dung và câu chữ bị nhàm chán, nó không được tự nhiên, nên trước giờ tớ cứ bảng lảng vậy đó.

    T sẽ cố gắng, nhất định. Mong rằng sau nữa sẽ vẫn được cậu góp ý chân thành như thế này. :*


    Tiêu diêu vô cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •