Cảm ơn Cảm ơn:  0
Thích Thích:  0
kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Ðề tài: Thơ cho Mẹ

  1. #1
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default Thơ cho Mẹ

    Năm 1996, lúc đó vẫn chưa có cầu Mỹ Thuận, trong một lần trên phà qua sông Tiền chợt nghe câu ai hát:

    "Má ơi con vịt chết chìm
    Thò ta vớt nó cá lìm kìm cắn con..."

    Khi đó có hai bé gái quần áo nhem nhuốt đang bán kẹo rong trên phà. Một em ứa nước mắt nói với em còn lại:

    "Mày còn má để kêu chứ má tao vừa mới chết. Giờ biết kêu ai bây giờ?"

    Tôi đã xúc động viết những câu thơ này...


    -----------------------------------------------------





    MỒ CÔI

    "Má ơi con vịt chết chìm…"
    Con kêu…
    Oà khóc
    Biết tìm má đâu?

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  2. #2
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    GIỌT LỆ MUỘN MÀNG


    Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
    Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
    Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
    Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

    Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
    Mẹ thương con, chịu vất vả tháng ngày
    Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
    Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

    Giờ lạc lõng giữa đường đời xuôi ngược
    Con lao đao khi đã mất mẹ rồi
    Hạt muối mặn mới hay còn vị chát
    Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

    Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
    Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
    Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
    Dẫu bơ vơ…
    Cũng phải sống
    Để thành người…


    1996
    (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  3. #3
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    TRONG NẮNG ẤM XUÂN HỒNG


    Con thắp một ngọn nến
    Sáng rực giữa đêm đông
    Nhớ ngày xưa mẹ khóc
    Lệ nến rơi đỏ hồng.

    Ngọn nến là ngọn lửa
    Sưởi ấm nỗi buồn con
    Thương mẹ đời cơ cực
    Xác thân mau héo mòn.

    Ngọn nến là ánh sáng
    Soi dắt đường tương lai
    Bao lần con vấp ngã
    Mẹ nâng dìu trong tay.

    Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
    Một thời con rong chơi
    Giờ hiểu ra đã muộn
    Mẹ xa rồi mẹ ơi!

    Ngọn nến dần vắt kiệt
    Đâu hình bóng mẹ tôi?
    Chỉ còn là sáp lửa
    Sắp lụn tan trong đời.

    Chỉ còn là nước mắt
    Mẹ rơi rớt vì con
    Chỉ còn là mất mát
    Thấm nỗi đau trong hồn.

    Vầng dương rồi hé sáng
    Đã qua hết đêm đông
    Mẹ ơi, mình con khóc
    Trong nắng ấm xuân hồng…

    1995
    (Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  4. #4
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    CƠN SỐT ĐẤT

    Khi ta về cơn sốt đất đang cao
    Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi
    Quán xá lềnh khênh
    Nhạc tình rơi vãi
    Giữa dòng đời ai nghiêng ngả
    Ngả nghiêng?

    Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh
    Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá
    Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả
    Tấc đất tấc vàng
    Trong hai tiếng bán buôn.

    Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn
    Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói
    Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói
    Chửi rủa trước nhà
    Dao búa sau lưng.

    Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng
    Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo
    Đất chưa hóa vàng đã từng giờ rỉ máu
    Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.

    Khi ta về biết em nhớ hay không?
    Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa
    Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa
    Ngăn trở lòng người
    Cứa nát những vì sao.

    Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau
    Đất cao giá biến nụ cười em băng giá!
    Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ
    Hỏi tại người
    Hay tại đất
    Mẹ ơi?

    2000
    (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Tăng Thanh Hà sưu tầm từ internet

  5. #5
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    KÝ ỨC MÙA THU

    Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi
    Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn
    Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận
    Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa.

    Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua
    Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ
    Thời trăng mật, trái tim hồng tươi trẻ
    Lại phải chia xa cách trở hai đầu...

    Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau
    Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ
    Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở
    Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về.

    Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê
    Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp
    Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp
    Có mơ ước mẹ xưa tha thiết, ngọt ngào...

    Một bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu
    Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng
    Ký ức cũ tưởng đã lặn vào năm tháng
    Lại chợt hiện về
    .................lấp lánh
    .....................mùa thu!

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  6. #6
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    MÙA LŨ

    Khi tôi về thăm mẹ
    Mùa nước lũ đang lên
    Mái tranh nghèo nước ngập
    Cỏ rác trôi bập bềnh.

    Bao năm trời phố chợ
    Sống thành kẻ không hồn
    Thừa bạc tiền, bia bọt
    Quên mẹ hiền, quê hương.

    Tôi quên thời cắp sách
    Mò cua ốc mỗi ngày
    Quên mẹ mình cơ cực
    Manh áo còn vá vai...

    Khi tôi về thăm mẹ
    Giọt nắng đã không còn
    Bóng trăng gầy xanh khuyết
    Đã khuất vào hư không.

    Tôi gục đầu nức nở
    Bên quang gánh mẹ già
    Nhớ lá rau dền tím
    Mẹ bán chợ đường xa...

    Khi tôi về thăm mẹ
    Mộ mẹ biết tìm đâu?
    Điên điển vàng trôi nổi
    Mây nước xám một màu...


    1996
    (Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh bông điên điển và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  7. #7
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    LỜI CHỊ

    Đừng quên chị em nhé
    Dẫu mai này cách xa
    Chị - có cha mất mẹ
    Em - còn mẹ không cha.

    Gia đình mình ly tán
    Đem nỗi buồn nhân đôi
    Đem bát cơm đập nửa
    Nước mắt mặn mềm môi.

    Ngày xưa cha thương mẹ
    Sao giờ mẹ ghét cha
    Chúng con thương chẳng ghét
    Sao cha mẹ đành xa?

    Chú lính chì gãy cổ
    Chị gắn rồi trao em
    Nghe lời mẹ em nhé
    Cố học chăm, ngoan hiền.

    Em khản hơi gào khóc
    Dỗ nó cha mẹ ơi!...
    Cha cúi đầu không nói
    Mẹ nín lặng ngậm ngùi.

    Đừng quên chị em nhé
    Ngày mai buồn chia xa
    Hai mảnh đời côi cút
    Trong mắt lệ nhạt nhòa...

    1996
    (Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  8. #8
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    TRƯỚC BIỂN

    Khi con về thăm lại mái nhà xưa
    Thấy bóng mẹ dật dờ nơi bãi biển
    Tuổi bé thơ đợi cánh buồm cha màu tím
    Con vẫn dắt mẹ tìm dõi mắt xa xôi...

    Con đã về. Đừng khóc nữa mẹ ơi!
    Nước mắt mẹ làm lòng con mặn đắng
    Biển rủ sóng, tóc mẹ giờ bạc trắng
    Mái tranh nghèo lay lắt khói chiều lên.

    Con ăn học nhiều nên lú lẫn thành quên
    Không nhớ nổi một nỗi buồn của mẹ
    Cặp đầy ắp những công trình bản vẽ
    Chỗ mẹ nằm vẫn nắng giọt mưa sa.

    Bao năm trời bay nhảy tận miền xa
    Mê bia bọt con bỏ trôi vị nồng của biển
    Lời thương mẹ cũng nhạt nhòa tan biến
    Trong những ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh...

    Chợt giận mình sao quá đỗi vô tâm
    Con quỳ khóc trước muôn trùng sóng vỗ
    Cha không còn. Mà mẹ thì không nhớ
    Hỏi biển trời dung thứ được con không?

    1995
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •