Trang 24/25 đầuđầu ... 141819202122232425 cuốicuối
kết quả từ 185 tới 192 trên 197

Ðề tài: Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)

  1. #185
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default







    GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ SƯƠNG BỜ LIỄU HẠNH 2

    Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Sương Bờ Liễu Hạnh 2 - NXB Thanh Niên ấn hành năm 2010 do nhà thơ Thái Thanh Nguyên tuyển chọn.Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 147 tác giả thơ khác.

    Nhà thơ Thái Thanh Nguyên tên thật là Thái Kim Thanh Nguyên, các bút danh khác của chị là Bảo Nguyên, Bảo Anh, Đồng Thông...






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  2. #186
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    Hồi kí thơ: CÔ GÁI CỬA HÀNG HOA

    Nàng là cô gái Huế cực kỳ xinh đẹp của một cửa hàng bán hoa tươi ở Nha Trang. Khách đến cửa hàng rất đông, nhưng mua hoa thì ít, còn chủ yếu để "ngấp nghé" cô chủ thì nhiều! Tôi cũng vậy. Tôi vô cùng bàng hoàng trước vẻ đẹp duyên dáng và thanh lịch của nàng.

    Tôi đã định ra về mấy lần nhưng không hiểu sao chân tôi vẫn đi loanh quanh để rồi lại bước vào cửa hàng ngắm nhìn lén cô chủ thêm một lần nữa?

    Bên cạnh những lẵng hoa tươi thắm, gương mặt xinh xắn cùng nụ cười rạng rỡ mỗi khi có khách vào cửa hàng khiến nàng càng đẹp lộng lẫy hơn bội phần.

    "Nhìn hoa bỗng thấy một người
    Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa."

    Có điều nàng nói hơi khó nghe - vì tôi là dân Sài Gòn không quen nghe tiếng Huế...

    Câu thơ tiếp theo tôi viết:

    "Câu chào trọ trẹ thiết tha"

    Nhưng suy nghĩ lại viết như thế là bất kính trước người đẹp nên tôi cứ trăn trở mãi...

    Nửa tháng sau tôi mới tìm được từ ngữ thích hợp để thay thế:

    "Câu chào e ấp thiết tha"

    Câu thơ mới theo tôi trở nên hay hơn. "E ấp" là tính cách của một đóa hoa đẹp vừa khoe sắc lại vừa kín đáo. "Thiết tha" là tính cách duyên dáng của một mỹ nhân làm xao xuyến lòng người. Nàng là hoa hay là một giai nhân xứ Huế? Ngay cả chú bướm còn lớ ngớ không phân biệt được, huống chi là những chàng trai phàm trần ngớ ngẩn như tôi...

    Tôi luôn tâm niệm viết thơ về các loài hoa đẹp phải thật gắng sức và vô cùng cẩn trọng. Hoa là quà tặng quý giá của trời đất dành cho con người về cái đẹp. "Hoa biết nói" càng đẹp và càng cao quý hơn gấp bội vì "hoa biết nói" ngoài cái đẹp về màu sắc còn có thêm cái đẹp của tâm hồn. Thơ viết về hoa đẹp đã khó, thơ viết về người đẹp càng khó hơn rất nhiều.


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    -------------------------------------------------





    CÔ HÀNG HOA

    Nhìn hoa bỗng thấy một người
    Nhìn người lại thấy nụ cười trong hoa.

    Câu chào e ấp thiết tha
    Lơ ngơ cánh bướm
    Ai hoa?
    Ai người?

    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    ------------------------------------------------------------------
    Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Thế giới người Việt 2010 Phan Thị Mơ (2 ảnh ở trên) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  3. #187
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    NHẠC SUỐI

    Nắng vàng bờ suối chênh vênh
    Gió lơ ngơ đến
    Khói lềnh bềnh đi
    Hàng cây tắm nắng thầm thì
    Nước rí rách gảy
    Đá rì rầm vang...

    Rừng chiều nhạc suối miên man
    Mây tương tư bỗng vỡ ngàn giọt thương...

    Suối Tiên Vũng Tàu 2000
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: Ảnh Suối Tiên Vũng Tàu và ảnh của Nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định (cô gái áo trắng) sưu tầm từ internet

  4. #188
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    BÂY GIỜ

    Bây giờ đốt đuốc tìm nhau
    Tìm câu yêu cũ lạc vào tháng năm
    Đớn đau xưa gối khóc thầm
    Trăng sao rụng vỡ ướt đầm đìa mưa
    Ngậm ngùi muối đã thành dưa
    Sầu riêng riêng hỏi hết mùa còn không?

    Yêu nhau ném dải yếm hồng
    Cầu duyên đã bắc bão dông vẫn chờ
    Trăm năm là cái bây giờ
    Qua sông dìu níu sợi tơ hương tình
    Lá trầu chạm ngõ rung rinh
    Hoàng hôn bỗng thấy nắng bình minh lên.

    1998
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

    thay đổi nội dung bởi: thanhtracnguyenvan, 03-09-2018 lúc 07:50 AM

  5. #189
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    NÓI

    Có những lời phải nói
    Như biển khát mặt trời
    Thiêu bóng đêm gian dối
    Mập mờ lửa ma trơi.

    Có những lời chớ nói
    Nói chỉ tổn thương nhiều
    Sự thật là phải biết
    Dung hòa để thương yêu.

    Có những lời không nói
    Có nói cũng xa rồi
    Em một phương trời mộng
    Ta chúc mừng em thôi!

    Có những lời chưa nói
    Sao chẳng nói bây giờ?
    Lời kính yêu dâng mẹ
    Vọng tiếng lòng con thơ.

    Có những lời nước mắt
    Sau dông tố tột cùng
    Ta nhủ mình đi tiếp
    Giương cánh buồm bao dung.

    2001
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  6. #190
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default







    GIỚI THIỆU TUYỂN TẬP THƠ LỘC PHÁT CANH DẦN

    Xin giới thiệu Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần - NXB Công An Nhân Dân ấn hành năm 2010.

    Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt cùng với 167 tác giả thơ khác. Các bài thơ trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần đều là thơ lục bát.

    Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn góp mặt trong Tuyển tập thơ Lộc Phát Canh Dần là bài thơ Mẹ.


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  7. #191
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    TRUYỆN THƠ: LỜI THỀ MÀU HOA PHƯỢNG

    Thuở ấy tôi là một học sinh nhà nghèo vừa tròn mười tám tuổi chưa ý thức được tương lai. Tôi học không khá như các bạn cùng lứa. Nhiều người bảo tôi không được thông minh. Chỉ có thầy chủ nhiệm lớp 12 của tôi là có nhận xét khác. Thầy thường nói riêng với tôi:

    - Mùa thi đến rồi, con hãy chịu khó cố gắng thêm trong học tập một chút nữa. Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi! Con có thể sẽ đậu đại học để sau này giúp gia đình con thoát khỏi cảnh nghèo khó như bây giờ. Con rất giỏi về môn sinh học. Riêng hai môn toán và hóa học con học cũng tạm được. Con nên thi ngành Y.

    Tôi nghe rồi chỉ để mỉm cười vì tôi tự nghĩ sức học mình chỉ có thế, tôi đậu tốt nghiệp được lớp 12 là mừng lắm rồi. Tôi đăng ký thi đại học chỉ cốt cho vui mà thôi. Còn thi vào ngành Y là điều hoàn toàn tôi không dám nghĩ.

    Quê tôi ở miền sông nước nên chợ thường họp trên sông, người ta vẫn gọi là chợ nổi. Hè năm ấy khi đi chợ tôi vô tình quen một cô lái đò rất xinh đẹp. Tôi hỏi tên, nàng bảo nàng tên là Hoa Phượng.





    “Chợ quê trên chợ dưới thuyền
    Chèo em quẫy sóng chao nghiêng nắng chiều
    Tôi ngồi nghe gió liêu xiêu
    Lén nhìn cô lái ước điều bâng quơ.”

    Cô lái đò Hoa Phượng đẹp lắm. Tôi thường mượn cớ đi chợ, đi mua trái cây cho mẹ để có thể được gặp nàng thường xuyên. Nhưng không hiểu vì lý do gì Hoa Phượng lại tỏ ra rất lạnh nhạt với tôi.

    “Từ ngày con nhện lửng lơ
    Tôi đi chợ mãi để bơ vơ hoài!
    Em cười chẳng biết với ai
    Bỏ tôi ôm một giỏ xoài buồn hiu…”

    Cơ hội đến một chiều khi vãn chợ, trên thuyền chỉ có nàng và một mình tôi. Tôi quyết định ngõ lời với nàng. Thật bất ngờ nàng mỉm cười hỏi:

    - Nghe đồn anh học dốt lắm phải không?

    Tôi vô cùng ngạc nhiên vội tìm lời chống chế:

    - Đâu có tôi học cũng tạm được mà!

    - Nếu anh không học dốt tại sao không dám thi đại học?

    - Đó là chuyện riêng của tôi. Cô hỏi để làm gì?

    Nàng cười lớn rồi nói:

    - Tôi không thích lấy chồng vừa nghèo vừa không có chữ nghĩa đâu nhé. Chồng của tôi tệ lắm cũng phải là bác sĩ. Anh bây giờ còn tay trắng. Lấy vợ rồi làm sao nuôi? Chừng nào anh đã là bác sĩ rồi hãy đến tìm tôi. Mà người như anh chắc không đáp ứng nổi điều kiện của tôi đâu. Ha ha ha…

    Tiếng Hoa Phượng cười vang lan khắp mặt sông.

    “Một hôm tôi quyết hỏi liều
    Muốn sang… phải bắc cầu kiều sao đây?
    Em đùa nhắn gió thách mây
    Trạng nguyên đỏ lá là ngày vu quy…”

    Khoảng đầu thập niên những năm 80, lứa tuổi của tôi, các thí sinh dự thi đại học thường có câu truyền miệng: “Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách Khoa…”. Thi vào trường Y và tốt nghiệp bác sĩ trường Y lúc bấy giờ là “oách” nhất. Nhưng không phải ai muốn cũng được vì để trở thành học sinh học trường Y cần phải có học lực rất giỏi. Tôi không ngờ nàng lại dám đem điều đó ra để “thách thức” tôi.

    Tôi nóng mặt “nổ” luôn:

    - Này, cái bằng bác sĩ của cô chắc lớn lắm nhỉ? Cô cứ ráng chờ đi. Khi nào tôi về gặp cô lúc ấy tôi sẽ là chồng của cô đó. Xin có dòng sông này làm chứng cho lời thề của tôi.

    - Anh đã thề rồi đấy nhé. Tôi sẽ lấy hai cây tăm chống hai con mắt để chờ thấy cái bằng bác sĩ của anh. Nhưng anh cũng nên nhớ một điều nếu anh chưa tốt nghiệp được bác sĩ thì anh cũng đừng có về gặp tôi. Tôi không ưa loại người hứa rồi nuốt lời đâu.

    Dứt lời Hoa Phượng lại cười vang…

    Về nhà tôi bàn với cha mẹ xin cho tôi đi thi đại học. Tôi rất ngạc nhiên vì tiền bạc trong nhà không mấy dư dã gì nhưng cha mẹ tôi đồng ý ngay. Cha và mẹ tôi vận động hai họ nội ngoại được một số tiền kha khá để giúp tôi lên thành phố ở trọ nhà một người bà con để ăn học. Tôi bất ngờ thi đậu vào trường Y thật! Không hiểu sao cứ mỗi lần cầm quyển sách lên tôi lại thấy nụ cười giễu cợt của cô lái đò nên quyết tâm học rất dữ! Tuy nhiên dù có rất nhiều cố gắng tôi cũng vẫn phải học dôi thêm một năm vì đuối sức, do phải thi lại trả nợ nhiều môn…

    “Ai ngờ từ đấy phân ly
    Bảy năm biền biệt tôi đi không về
    Giận em ném lại câu thề:
    "Nếu không đỗ trạng không về chợ xưa…!"
    Giảng đường sớm nắng chiều mưa
    Miệt mài đèn sách đợi mùa vinh quy.”

    Trong suốt bảy năm trời học ở thành phố tôi vẫn nhớ đến Hoa Phượng, nhớ đến cô lái đò xinh đẹp. Nhưng vì lời đã lỡ thề ngày trước nên tôi cứ lần lữa mãi không chịu về thăm lại bến sông xưa…

    “Thế rồi phượng thắm mùa thi
    Thế rồi bác sĩ trường Y, như lời…
    Trạng nguyên lá đỏ ven đồi
    Tôi về hái vội bồi hồi nhớ mong.”

    Bảy năm mài đũng quần trên ghế trường đại học thấm thoát rồi cũng qua mau. Cuối cùng tôi cũng tốt nghiệp được với tấm bằng bác sĩ loại khá. Tôi mừng lắm. Ngày trở về, là một ngày cuối hè, tôi hái vội chùm hoa trạng nguyên rồi chạy ra bến sông tìm gặp cô lái đò mong nhắc lại lời hứa năm xưa. Thật không ngờ, khi gặp lại Hoa Phượng thì nàng đã có chồng với bốn đứa con nhỏ lem luốt. Bản thân nàng tôi cũng không nhận ra vì trông nàng đã già trước tuổi rất nhiều có lẽ do cuộc sống quá lam lũ. Nàng mỉm cười chúc mừng tôi và chúc tôi mau tìm được hạnh phúc cho riêng mình.

    “Trạng nguyên lá đỏ ven đồi
    Tôi về hái vội bồi hồi nhớ mong
    Thuyền em vẫn đậu bên sông
    Gặp em tay níu tay bồng… bốn con! ...”

    Sau này khi đã là giám đốc của một bệnh viện tỉnh tôi mới biết cô lái đò tên thật không phải là Hoa Phượng. Nàng là cháu xa của thầy chủ nhiệm lớp 12 của tôi. Chuyện nàng thách thức tôi cha mẹ tôi đều biết cả, vì chính thầy chủ nhiệm và cha mẹ tôi đã đến nhờ nàng. Chỉ có một điều là thầy chủ nhiệm và cha mẹ tôi không can thiệp được, đó là phong tục ở quê tôi con gái phải lấy chồng rất sớm…

    Khi tôi trở lại bến sông cũ tìm thì nghe người ta nói nàng và chồng do làm ăn không khá nên đã cùng bốn đứa con phải phiêu bạt sang xứ khác lâu rồi.

    “Áo ai giờ nhạt màu son
    Thuyền xưa tách bến chỉ còn chợ quê…”

    (Truyện ngắn đã đăng trên Tập san VGĐ Magazine - Canda số 3 năm 2010)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    ----------------------------------------------------------




    CHỢ QUÊ

    "Nhất Y nhì Dược tạm được Bách Khoa ..."

    Chợ quê trên chợ dưới thuyền
    Chèo em quẫy sóng chao nghiêng nắng chiều
    Tôi ngồi nghe gió liêu xiêu
    Lén nhìn cô lái ước điều bâng quơ
    Từ ngày con nhện lửng lơ
    Tôi đi chợ mãi để bơ vơ hoài!
    Em cười chẳng biết với ai
    Bỏ tôi ôm một giỏ xoài buồn hiu...
    Một hôm tôi quyết hỏi liều
    Muốn sang... phải bắc cầu kiều sao đây?
    Em đùa nhắn gió thách mây
    Trạng nguyên đỏ lá là ngày vu quy...

    Ai ngờ từ đấy phân ly
    Bảy năm biền biệt tôi đi không về
    Giận em ném lại câu thề :
    "Nếu không đỗ trạng không về chợ xưa!..."
    Giảng đường sớm nắng chiều mưa
    Miệt mài đèn sách đợi mùa vinh quy
    Thế rồi phượng thắm mùa thi
    Thế rồi bác sĩ trường Y, như lời...
    Trạng nguyên lá đỏ ven đồi
    Tôi về hái vội bồi hồi nhớ mong
    Thuyền em vẫn đậu bên sông
    Gặp em tay níu tay bồng... bốn con!...

    Áo ai giờ nhạt màu son
    Thuyền xưa tách bến chỉ còn chợ quê...


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    ----------------------------------------------------------------------
    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  8. #192
    Tiểu học - Đại học chữ to
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    236
    Blog Đã Viết
    14

    Default





    LỤC BÁT ĐÊM TRĂNG

    Dang tay níu cõi vô thường
    Bỗng dưng nắm phải nỗi buồn nhân gian
    Gỡ buồn đốt rụi thành than
    Ánh trăng rải xuống cười loang bậc thềm.

    Không trăng đêm vẫn là đêm
    Có trăng hương gió ngủ quên cựa mình
    Có em trăng đợi đầu đình
    Không em ta thả thơ tình hẹn trăng.

    Lung liêng nhớ cái đêm rằm
    Chẻ đôi nước mắt rưới dăm câu thề
    Câu thề vướng cỏ lê thê
    Bước đi đứt nửa, bước về đứt năm.

    Đôi mình đôi bóng xa xăm
    Trăng treo phấp phỏng cũng thầm thì đau
    Nửa em giọt nhớ xanh xao
    Nửa anh hóa tím vọng vào hoàng hôn.

    2000
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Trang 24/25 đầuđầu ... 141819202122232425 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •