User Tag List

Trang 18/18 đầuđầu ... 812131415161718
kết quả từ 137 tới 139 trên 139

Ðề tài: Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn (toàn tập)

  1. #137
    Đang học vỡ lòng
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    177
    Đô
    1,336
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14
    Đề cập
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default





    SAO KHÔNG NÓI?

    Sao một lời không nói?
    Để mùa phượng tàn mau
    Em đi hờn khóe mắt
    Cười bâng quơ qua cầu.

    Người đi xa xa mãi
    Vẫn chưa nói một lời
    Áo trắng em là mộng
    Bỏ buồn ta mồ côi.

    Trương Chi còn giọng hát
    Sao ta đành lặng câm?
    Bài thơ tình lại xé
    Gởi cho gió âm thầm.

    Ta thương mình tay trắng
    Em thương người bơ vơ
    Một lời sao không nói?
    Chiếc lá rơi ơ hờ.

    Ta bên này bờ lở
    Em bên kia bãi bồi
    Lở bồi rồi bồi lở
    Ngàn năm còn xa xôi.

    Sao một lời không nói?
    Để nụ hồng chôn sâu
    Tháng năm buồn rụng vỡ
    Sân trường mờ mưa ngâu.

    1999
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  2. #138
    Đang học vỡ lòng
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    177
    Đô
    1,336
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14
    Đề cập
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default





    PHỐ CŨ

    Theo mây nhớ ta lạc về phố cũ
    Chim én xưa đành bay mất lâu rồi
    Tiếng em hát tháng năm còn rơi vọng
    Ta quay tìm lại gặp bóng đơn côi.

    2001
    (Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm – NXB Thanh Niên 2002)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  3. #139
    Đang học vỡ lòng
    Tham gia ngày
    Feb 2017
    Bài gởi
    177
    Đô
    1,336
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    14
    Đề cập
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default





    ĐỌC TẠM BIỆT PHONG NHA CỦA THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

    Động Phong Nha là một trong những danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất của Việt Nam. Tôi cũng đã đến Phong Nha được hai lần nhưng đều là ban ngày. Tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn tỏ ra rất sắc sảo khi chọn cảnh đêm có trăng để đặc tả cảnh đẹp của động Phong Nha. Đối với tôi đó là điều khá bất ngờ và khá độc đáo!

    “Quảng Bình có động Phong Nha
    Nửa đêm trăng xuống là đà trên sông”

    Câu thơ rất tự nhiên và cảnh cũng rất đẹp. Trăng xuống ở đây không phải là trăng trên bầu trời rơi xuống mà là chính ánh trăng rọi rơi xuống mặt nước sông và nổi là đà theo sóng. Theo ý bài thơ thì có lẽ tác giả đang ngồi trên thuyền và sắp ra đi “tạm biệt Phong Nha”. Một cảnh chia ly thật nhiều cảm xúc. Cảm xúc như được nhân lên gấp bội theo các câu thơ:

    “Người đi
    nổi nhớ chìm mong
    Câu thơ gởi lại mãi bồng bềnh trôi”

    Thuyền đưa người đi bập bềnh theo sóng. Khi sóng đưa thuyền “nổi” lên thì “nhớ”, còn khi sóng đưa thuyền “chìm” xuống thì lại “mong”! Câu thơ tác giả gởi lại cũng da diết không kém: “bồng bềnh trôi”, nghĩa là cũng có “mong” có “nhớ” trong đó! Bút pháp thơ tình của Thanh Trắc Nguyễn Văn thật lãng mạng và cũng thật là đa tình!

    “Động Tiên tiên ở trên trời
    Tôi theo níu vội rối bời sợi tơ
    Kìa em Mái Tóc mộng mơ
    Chàng Khổng Lồ ngó cứ vờ không quen…”

    Đây có lẽ là đoạn thơ tác giả hồi tưởng khi vào thăm động Phong Nha. Những địa danh trong động Phong Nha như Động Tiên, Mái Tóc, Chàng Khổng Lồ,… đều được tác giả nhân cách hóa rất khéo và cài vào bài thơ một cách thật sinh động. “Em” chính là cảnh, cảnh cũng chính là người thiếu nữ đất Quảng Bình? Thơ tả cảnh nhưng thật ra tả tình, thơ tả tình thật ra để tả cảnh. Ảo và thật cứ hòa quyện vào nhau đúng như một người đi lạc vào “Động Tiên” vậy!

    “Chén nồng cạn với đêm đen
    Gió thu rạo rực cũng len lén về
    Phong Nha sóng vỗ tứ bề
    Nhanh tay hứng được câu thề tặng em.”

    Đây là đoạn thơ mà có rất nhiều bạn thích. Theo các bạn ấy thì câu thơ nghe thật sinh động và thật trữ tình, nhất là từ "gió thu rạo rực". Nhưng theo tôi lại nghĩ khác. Đồng ý là đoạn thơ này Thanh Trắc Nguyễn Văn đã viết được những câu thơ lục bát rất điêu luyện, nhuần nhuyễn khiến âm điệu nghe thật nhịp nhàng, ý tứ thật mới lạ, thật bay bổng. Song le “câu thề mà hứng từ sóng nước” lên rồi trao tặng cho “người đẹp” thì tôi e có vẻ ngẫu nhiên và không thật lòng! Nhưng xin cũng đừng trách Thanh Trắc Nguyễn Văn vội. Đó là bản chất của các nhà thơ. Họ luôn thường rất đa tình, đa sầu, đa cảm và cũng rất đa mang!

    “Sông Son son sắt nào quên
    Giọng hò xứ Quảng cứ chênh vênh sầu”

    Đoạn thơ cuối đưa người đọc rời khỏi cảnh hồi tưởng để quay về cảnh đầu lúc chia ly. Sông Son theo tôi biết nước có màu xanh ngọc rất đẹp, nhưng ở đây tác giả muốn nói đến một ý khác: “son sắt”, nhằm để nói lên cái tình của người con gái Quảng Bình thủy chung như nhất. Hình tượng cuối bài thơ được trải dài và thật đẹp:

    “Nụ cười em rải sông sâu
    Trăm năm tôi vớt
    Vẫn màu nhớ nhung…”

    Tạm biệt Phong Nha là một bài thơ tình hay. Lời thơ thật trong sáng, thật dễ hiểu nhưng cũng rất trữ tình. Tác giả cố ý dùng nhiều từ lấp láy như: là đà, bồng bềnh, chênh vênh,… hoặc sử dụng tu từ điệp từ như: Động Tiên tiên ở trên trời (hai từ “tiên” liền nhau), Sông Son son sắt nào quên (hai từ “son” liền nhau) khiến các câu thơ trở nên giàu âm điệu và giàu hình ảnh một cách rất đặc sắc

    (Giải nhất Bình thơ trong tháng tại trang web văn học Đất Đứng năm 2010)


    Huỳnh Ngọc







    ----------------------------------------------------------------------------------------------






    TẠM BIỆT PHONG NHA

    Quảng Bình có động Phong Nha
    Nửa đêm trăng xuống là đà trên sông
    Người đi nổi nhớ chìm mong
    Câu thơ gởi lại mãi bồng bềnh trôi.

    Động Tiên tiên ở trên trời
    Tôi theo níu vội rối bời sợi tơ
    Kìa em Mái Tóc mộng mơ
    Chàng Khổng Lồ ngó cứ vờ không quen…

    Chén nồng cạn với đêm đen
    Gió thu rạo rực cũng len lén về
    Phong Nha sóng vỗ tứ bề
    Nhanh tay hứng được câu thề tặng em.

    Sông Son son sắt nào quên
    Giọng hò xứ Quảng cứ chênh vênh sầu
    Nụ cười em rải sông sâu
    Trăm năm tôi vớt
    Vẫn màu nhớ nhung…

    (Bài thơ đã đăng trên trang văn học Quang Binh News tháng 6 năm 2010)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú:
    ảnh động Phong Nha - Kẻ Bàng (Quảng Bình) và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Trang 18/18 đầuđầu ... 812131415161718

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •