User Tag List

Trang 3/3 đầuđầu 123
kết quả từ 17 tới 18 trên 18

Ðề tài: Ly cafe cuộc sống

  1. #17
    Tiểu học - Đại học chữ to Nhật Minh's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    222
    Đô
    875
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    3
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    211 (0 Banked)

    Default

    Lá thư của từ tù viết gửi mẹ
    (Nguồn: soha.vn)

    Đây là lá thư được đăng tải trên website của một trường học, có thể đây chỉ là một câu chuyện được thêu dệt, song vấn đề mà nó truyền tải thì hoàn toàn thực tế và đáng ngẫm.

    Thưa Mẹ!

    Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như thế này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…

    Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: "Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận."

    Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.

    Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem ti vi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.

    Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi.

    Nhưng khi con được mua "người sắt biến hình" con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi.

    Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.

    Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: "Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được."

    Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng thực ra, mẹ cũng muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.

    Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa.

    Mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.

    Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng.

    Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần.

    Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.

    Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con.

    Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng đằng sau đó, mẹ đã vì con mà âm thầm đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.

    Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con.

    Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.

    Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người.

    Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này.

    Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con. Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành.

    Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ.

    Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2. Hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài…

    Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…

    Vĩnh biệt Mẹ của con!

    Con trai của Mẹ.

    **
    Quá yêu thương con cái cũng là gián tiếp đẩy nó vào chỗ chết Làm phụ huynh cũng khó trăm bề.
    Anh không quan tâm em yêu ai, nhưng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho những người làm em bị tổn thương...

  2. #18
    Tiểu học - Đại học chữ to Nhật Minh's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    222
    Đô
    875
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Blog Đã Viết
    3
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    211 (0 Banked)

    Default

    Những điều cha chẳng bao giờ nói ra
    (Nguồn: TTO)

    "Cha rất yêu con"

    Một câu nói tưởng như đơn giản nhưng với cha sao thật khó. Khác với mẹ mềm mỏng hay thủ thỉ tâm sự cùng con, cha chẳng thể nào gạt bỏ được sự ngại ngùng mà nói với con những câu tình cảm.

    Cha vẫn luôn yêu con như ngày còn bé, chỉ là con chẳng còn là đứa bé ngây ngô, cha chẳng thể tự nhiên mà nói yêu thương con được nữa.



    "Cha mẹ nhớ con, về nhà đi"

    Con đã bao lâu không chủ động gọi về cho gia đình? Người cha ở nhà thỉnh thoảng lại gọi điện hỏi thăm, nói dăm ba câu chuyện vẫn lặp đi lặp lại như thế. Con sống thế nào? Có ổn không? Rồi dặn dò đủ thứ.

    Hỏi thăm cũng chỉ có chừng đấy chuyện, nhưng cha thực ra chỉ đang muốn nghe giọng nói của con để biết con đang sống tốt.

    Con có bao giờ thấy phiền phức vì những cuộc điện thoại lặp đi lặp lại đó không? Con có bao giờ nhớ cha mẹ ở nhà không? Cha thì nhớ con lắm. Nhưng cha chẳng thể nói vì con còn bận nhiều việc.


    "Con phải biết chăm sóc bản thân"

    "Đã bảo mang theo cái áo mưa mà không chịu nghe!" - cha thường quở trách con như vậy mỗi khi con bị ốm. Chắc con sẽ giận lắm vì đã ốm mà còn phải nghe những lời này.

    Nhưng con đâu biết cha đang vừa giận vừa thương, sao con lại bất cẩn khiến cha lo lắng.

    Dù giận thế nào cha vẫn chạy xe đi mua thuốc, giục mẹ nấu cháo cho con chỉ mong con sớm khỏe.


    "Con giỏi lắm, cố gắng lên!"

    Con đỗ vào THPT, con đỗ đại học, con tìm được việc. Cha chỉ nói với con xem cẩn thận hồ sơ nhập học, rằng còn trẻ đi làm thì nhớ nghe lời chỉ dạy của tiền bối.

    Cha chẳng bao giờ khen con giỏi, cha chỉ dặn dò. Vì cha không muốn con chủ quan, cũng sợ bản thân quá ‘sến’. Nhưng lòng cha vẫn tự hào thầm: "Con giỏi lắm". Con có thể đọc được nét rưng rưng trong đôi mắt cha.

    "Hôm nay cha mệt quá"

    Dù có mạnh mẽ thế nào cha thực sự vẫn đang già đi, kèm theo đó là sức khỏe đi xuống. Cha chẳng bao giờ nói cho con về những cơn đau, những lần mệt, chỉ lặng lẽ tự mình đi khám. Cha sợ phiền, sợ con lo lắng không tập trung vào công việc.

    "Đừng lo, cứ tập trung làm, cha không sao" - cha vẫn thường nói với con như vậy đấy.


    "Đừng lo lắng, luôn có cha ở đây"

    Cha mẹ nào cũng muốn con thành công, nhưng hơn hết vẫn luôn mong con bình yên và hạnh phúc.

    Thấy con làm việc đến mệt mỏi, cha thật muốn dang tay ra che chở. Cha vất vả cũng được nhưng tuyệt đối không muốn con như thế. Cha luôn muốn nói cho con biết rằng con luôn có chỗ dựa là cha.


    Con lớn, suy nghĩ nhiều hơn, khó hiểu hơn. Vì thế mà con và cha mỗi lúc lại xa nhau hơn một chút. Nhưng sau cùng cha vẫn mãi quan tâm con như ngày còn bé.

    Con có thể khóc đẫm nước mắt vì người cha trong "Điều kỳ diệu ở phòng giam số 7", nhưng liệu có hiểu tấm lòng mỗi người cha đều là một điều kỳ diệu?

    Tình cảm của cha với con luôn là vô điều kiện. Và dù bề ngoài cha có mạnh mẽ đến đâu thì trong thâm tâm vẫn luôn mong nhận được sự quan tâm từ đứa con bé bỏng.
    Anh không quan tâm em yêu ai, nhưng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho những người làm em bị tổn thương...

Trang 3/3 đầuđầu 123

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •