Cảm ơn Cảm ơn:  30
Thích Thích:  126
Trang 140/146 đầuđầu ... 90110130134135136137138139140141142143144145146 cuốicuối
kết quả từ 1,113 tới 1,120 trên 1166

Ðề tài: Thao thức

  1. #1113
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Bạn Đi Rồi Còn Ta…

    Nầy Sáng! Bạn ơi! Sao ở đó!
    Giữa khuya trầm mặc đứng chơ vơ
    Đăm chiêu, tư lự dầy lên mắt
    Mệt mỏi hay chăng? Vẻ thẫn thờ!

    Đâu rồi lóng lánh một vầng thanh
    Toả sáng không gian tận nẻo ngàn
    Soi bước lạc sầu bao lữ thứ
    Khơi dòng cảm xúc dậy lâng lâng

    Đâu những chiều tà duỗi cánh bay
    Dạt dào từ thẳm đẩy lung lay
    Hồn mơ của bạn lùa mây khói
    Lúc lộng từng cơn, lúc thả dài

    Đâu quả tim vàng nhịp lắc rung
    Ngân nga vút tận đỉnh không trung
    Rồi trầm trải rộng về sông biển
    Loang toả vào sâu cõi mịt mùng!…

    Gió Đông Trung Á bạn thân ơi!
    Từ chốn phương ngàn xa thật xa
    Chuyển hướng về đây hoà sự sống
    Tiện đường ghé lại để thăm ta

    Mời bạn dừng chân ngồi xuống bên
    Tách trà nhấp nháp, đợi trăng lên
    Sẻ chia giây phút niềm tri kỷ…
    Ấm áp cùng nhau thắm nghĩa tình…

    Giờ đây bạn đã tiếp lên đường
    Ta vẫn là ta của gió sương
    Chiếc bóng canh thâu bờ quạnh quẽ
    Từ trong khe khẻ…Tại sao buồn...


    2/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Thao Thức Hồn Thu…

    Nầy tấc lòng sâu đang ẩn kín
    Đêm qua ngươi hỏi…Tại sao buồn?
    Khi mà mới độ giữa canh khuya
    Sương trắng hãy mờ chưa nhỏ xuống!

    Và cuộc sống ta giờ đổi khác
    Không còn lao nhọc nặng lo toan
    Ngày hai buổi sáng chiều thong thả
    Êm ấm cửa nhà với vợ con…

    Tất cả chỉ là bề mặt biển
    Phẳng phiu, bình lặng tháng ba thôi
    Mấy ai nhìn thấy dòng thăm thẳm
    Cuồn cuộn xoay tròn chẳng phút lơi

    Nhân tình, đạo nghĩa hiện nằm đâu
    Lẽ sống vinh quang ở chỗ nào
    Ôm ấp, nuôi trồng nơi dĩ vãng
    Giờ đây kết tụ được là bao?

    Mẹ Cha, quyến thuộc, chị anh em
    Bè bạn gần xa đượm nỗi niềm…
    Nay đã xương tàn vùi đất lạnh
    Cái gì thỉnh thoảng ghị con tim…

    Khiến mãi chuỗi dài lắm trở trăn
    Chưa hề phôi nhạt những bâng khuâng
    Hận, hờn, oán, chán…rồi thương tiếc
    Thao thức, suy tư thả xế tàn

    Cái vỏ bọc ngoài chỉ mảnh che
    Vạn nghìn vương vấn khuất trong kia
    Ôi dài! Lặng lẽ bầu thanh vắng
    Canh cánh hồn thu nghẹn nhớ về...


    3/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1114
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Giờ Đây! Lại Vướng Sầu

    Vậy thì! Em hãy cứ quên tôi
    Sống tiếp thời gian với những gì
    Cảm nhận, suy tư và hướng vọng
    Cho đời còn lại nhẹ nhàng đi!

    Kỷ niệm ngày xưa chỉ đóm mờ
    Bởi vì lưu luyến, hóa thành mơ
    Cho hồn vương vấn bay vào ấy
    Ngắm lại một lần, đỡ ngẩn ngơ

    Chớ còn chi nữa để cho nhau
    Khi muối với tiêu rải trắng đầu
    Bến nước, con đò nơi dĩ vãng
    Thay bờ, mục rã mất từ lâu

    Dấu tích tình yêu cũng chẳng còn
    Nỗi niềm thao thức đỉnh chon von
    Phẳng phiu, khúc khuỷu hay ghềnh gập
    Ngả rẽ ba đường, nghịch dấu chân!…

    Biết vậy! Mà sao mãi nhớ nhung
    Phải chăng từ độ ghé sang sông
    Về nơi chốn lạ thăm “người ấy”
    Là lúc con tim đã hỏi lòng…

    Nên mấy chục rồi vẫn ở đây
    Hiên buồn canh vắng, gió lung lay
    Nửa vầng trăng khuyết nằm trên đó
    Trải trước mặt tôi! Chỉ nửa hoài

    Còn nửa cong cong ở chỗ nào
    Muốn tìm, muốn kiếm phải về đâu
    Khi hoàng hôn đổ, dần tan bóng…
    Bởi thế giờ đây! Lại vướng sầu!


    4/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Ray Rứt Mãi Trong Tôi

    Ôm nửa mảnh trăng tàn trước ngõ
    Khiến em sầu, vàng võ, héo hon
    Âm thầm thui thủi bước chân
    Liêu xiêu nghiêng ngả theo ngàn khổ đau!

    Sao ngày ấy chẳng câu vĩnh biệt
    Cho cõi lòng da diết phôi pha
    Bởi vì tình đã lìa xa
    Có còn đâu nữa để mà đợi mong

    Rồi năm tháng trên dòng cuộc sống
    Tôi chỉ là cái bóng âm u
    Một thời kéo cả trời thu
    Trùm lên ảm đạm, mịt mù, tối tăm

    Từ sâu thẳm tiếng ngân não nuột
    Cứ mãi hoài tím ruột bầm gan
    Làm cho xuân thắm lỡ làng
    Đẩy em nẻo vắng, lang thang vật vờ

    Ngày sớm tối thẫn thờ vọng tưởng
    Hai ánh sầu thẳng hướng nhà “ai”
    Xạc xào gió nhẹ lắc lay
    Ảnh hình, kỷ niệm…thở dài, lệ rơi!…

    Dĩ vãng xưa! Em ơi! Thỉnh thoảng
    Quay trở về ẩn hiện chập chờn
    Nhớ nhung ray rứt từng cơn
    Vì sao đành đoạn xé hồn người thương?

    Để một khối u buồn tan tác
    Phả loang tràn cuốn mất đời em
    Lênh đênh sóng nước con thuyền
    Lững lờ trôi giạt vào miền quạnh hiu

    Chiều chiều rồi lại chiều chiều!...

    5/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1115
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default


    Chén Cơm Chan Nước Mắt

    Gượng ngồi dậy, tay cầm cái muỗng
    Ráng múc cơm đẩy xuống dạ tàn
    Cố mong sức khỏe kéo lần
    Cầm chèo bơi sóng qua ngàn hiểm nguy!

    Vợ đã vội ra “đi về trước”
    Bỏ lại đây não nuột tình sâu
    Hai năm lặng lẽ trôi mau
    Nuôi con gà trống nén sầu quả tim

    Dòng nhấp nhố bảy chìm ba nổi
    Cánh tay chèo tê mỏi từng cơn
    Để rồi bỗng chốc một hôm
    Bệnh tình đổ ụp bào mòn tấm thân

    Nằm xuống đó muôn phần bi đát
    Mất việc làm, tiền bạc lại không
    Gió giông, sóng dữ bập bồng
    Mảnh thuyền rụng lái quay vòng đảo điên!

    Tội cho trẻ, trăng nghiêng nửa khuyết
    Tuổi còn thơ nào biết gì đâu
    Thương cha vàng võ ốm đau
    Phải đành nghi học, qua cầu lắc lư

    Đi làm mướn, bưng tô rửa chén
    Kiếm chút tiền đỡ miệng cả nhà
    Nỗi buồn da diết, xót xa
    Nhìn tròn chưa đến, vội tà ánh rơi

    Bát cơm nầy! Hỡi ơi! Nước mắt
    Tôi chan vào, lùa hết xuống đây
    Trời cao có hiểu, có hay
    Đớn đau quặn thắt, đoạn đoài ruột gan...


    6/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1116
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Vì Sao…

    Gần ba năm, kể từ đêm ấy
    Tôi thả hồn tìm lại hình xưa
    Nửa mong uống chén rượu thơ
    Nửa lòng vơi nhẹ thẫn thờ vấn vương!

    Gặp lại em trên đường ảo ảnh
    Chuỗi năm dài canh cánh con tim
    Phút giây lắng đọng tạm yên
    Vui mừng khôn xiết, nỗi niềm ngân nga

    Nhưng khoảnh khắc chiều tà chuyển tối
    Dạ não nề, rười rượi bâng khuâng
    Bởi nay lá rũ, trăng tàn
    Từ từ lẩn khuất dưới màn âm u…

    Đành lặng lẽ gom mơ, cuốn mộng
    Trả về xưa cái bóng của xưa
    Âm thầm chân bước lên đò
    Về nơi chỗ nhớ…từ giờ hãy thôi!...

    Lúc nào đó! Em ơi! Có nghĩ!
    Tại vì sao “anh ấy” chẳng quên
    Khi mà đăng đẳng thời gian
    Gần mười năm chẵn, rẽ đường cách xa?

    Sao tha thiết, đậm đà còn đó
    Khi bốn bề ít gió, nhiều mây
    Vì sao mãi nhớ bàn tay
    Trao từng miếng ổi…cho ai ấm lòng?

    Sao tận cõi mênh mông diệu vợi
    Cánh chim ngàn vẫn tới nơi đây
    Và sao người cứ nhớ hoài
    Khi mà dĩ vãng nhạt phai mất rồi?!...

    7/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1117
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Hai Bóng Lang Thang

    Anh lang thang, tôi cũng lang thang
    Anh chầm chậm bên đàng xe cộ
    Còn tôi thả bóng vào mơ
    Hai ta giông giống vật vờ ảnh đi!

    Tôi muốn hỏi nơi về anh định
    Sẽ dừng chân yên tĩnh tâm hồn
    Chẳng còn cái nỗi lo toan
    Chẳng còn những lúc chập chờn ước mong

    Nhưng ngần ngại nên không cất tiếng
    Chỉ âm thầm nghĩ đến rồi thôi
    Cũng vì đầy ắp nẻo đời
    Kẻ vầy người khác muôn nơi, vạn bề…

    Đành lặng lẽ hướng về chỗ khác
    Lê chân hồn nhẹ bước tiếp theo
    Từ sâu thăm thẳm lời kêu
    Âm vang điệp khúc hai chiều tợ nhau!

    Bởi vì sao? Vì sao anh vậy
    Và ở tôi cũng vậy! Do đâu?
    Phải chăng đã gãy nhịp cầu
    Vẫn còn tiềm ẩn mối sầu khôn nguôi

    Cho ráng xế ngậm ngùi ngoài đó
    Cõi lòng đau, trăn trở trong đây
    Ngước nhìn lững thững hàng mây
    Trôi vào diệu vợi, lắc lay nỗi niềm

    Chỉ còn biết kiếm tìm ảo ảnh
    Vơi bớt dần canh cánh bâng khuâng
    Dẫu trời giữa độ thiếu trăng
    Màn đen bao phủ, nhẹ phần chơi vơi!


    8/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1118
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Tâm Tình Vợ Chồng Già

    Nầy bà ơi!
    Chi đó ông?...

    Bà hãy lại ngồi xuống gần đây đi!
    Rồi cảm nhận những gì…tôi sẽ nói
    Để mai mốt, dòng đời luôn trôi tới
    Cõi lòng mình nghĩ ngợi được bình an…

    Sao bửa nay ông có vẻ băn khoăn
    Đôi ánh nhạt trân trân nhìn tôi vậy
    Hồi nào giờ như chưa từng được thấy
    Nếu vướng buồn, ông hãy tỏ bày ra…

    Hổng…hổng…có chuyện chi lạ đâu mà
    Chỉ vì thấy thương bà, thương nhiều lắm
    Thuở năm nào với môi hồng má thắm
    Còn nay thì nhăn nhúm tái xanh lơ…

    Bởi…Bởi…thời gian cứ mãi lướt qua
    Đâu có mảnh trăng ngà nào chẳng rụng
    Đâu có con sông nào không dậy sóng
    Và gió nào lồng lộng suốt đêm thâu…

    Bà ơi! Gần tám chục tuổi đời rồi
    Mắt mũi kém, da mồi, tai thêm điếc
    Nhiều, thật nhiều, bao lần nghe da diết
    Muốn…đậm đà, chẳng biết phải làm sao…

    Thôi ông ơi! Gió thổi…khiến lá phải lao xao
    Những tha thiết ngọt ngào làm tôi…cũng…
    Nhưng giờ đây mệt mỏi, cặp chân rung
    Còn gì nữa để cùng ông ấm áp…

    Nước đã ròng giữa trời chiều nắng tắt
    Cả dòng sông tôm cá chẳng còn đâu
    Nhưng ở đây, nơi thăm thẳm đáy sâu
    Mới ngày nào! Ông mau…mang chài nhé!...

    9/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1119
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Hai Phía Em Và Tôi

    Quặn đau da diết cõi lòng
    Nào đâu có muốn rẽ dòng chia đôi
    Nhưng xui nước đã đổ rồi
    Làm sao hốt được hỡi người…hôm qua!

    Trăng thanh đã hóa trăng tà
    Ngàn yêu tha thiết đậm đà còn đâu
    Giếng tình một thuở đào sâu
    Nay khô cạn nước, để sầu mơ đan

    Tone Rê em khảy lên đàn
    Còn tôi Fa Sí nghịch hàng âm thanh
    Vườn em trải thắm màu xanh
    Còn tôi đỏ, tím treo cành rung rinh

    Vần em duyên dáng nét hình
    Vần tôi ai oán, nghiêng mình lắc lay
    Tim em trổi nhịp ngắn dài
    Tim tôi nghèn nghẹn u hoài tái tê

    Đường em lối ngõ lê thê
    Đường tôi ảm đạm, ủ ê nỗi niềm
    Em thêu gối mộng bên thềm
    Còn tôi kiếp cánh loài chim dặm trường…

    Gặp nhau chỉ để gieo buồn
    Héo hon dưới nắng, tụ sương dưới mờ
    Thôi thì kỷ niệm chuỗi thơ
    Biết bao êm ái bây giờ đành chôn

    Xin trả lại! Cái mảnh hồn
    Quả hồng cất giữ sớm hôm cận kề
    Từ nay phía trái em về
    Còn tôi phía phải lần đi tháng ngày…


    1/9/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1120
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,826
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Yên Tâm Mà Ngủ Nha Cha

    Cha ơi!...Con còn nhớ…

    Trống trường đánh, báo hiệu giờ tan lớp…
    Dọc hành lang từng tốp túa tràn ra…
    Con bước lẹ đến cổng để gặp Cha
    Tình phụ tử đậm đà trong ánh mắt!...

    Sau lưng Cha, gió ngược lùa thổi mát
    Một cái gì ấm áp ủ lên tim
    Chầm chậm dâng giữa giây phút lặng yên
    Từ sâu thẳm, nỗi niềm thương nhẹ đến…

    Những tháng đi học vào giờ buổi sáng
    Cha chở con ghé cơm tấm “Bà Tư”
    Cạn dĩa rồi, thêm chén nữa cho no
    Để mạnh khỏe mà lo giồi mài tốt…

    Cha làm ăn dưới khung trời mưa gió
    Trải nhọc nhằn để có sống cả nhà
    Mong mỏi duy nhất ở nơi Cha là
    Thấy con trẻ thăng hoa, thành danh phận…

    Nhưng ngờ đâu một đêm lâm bệnh nặng
    Vội lìa trần, Cha hẳn vắng từ đây
    Mảnh nan thuyền rụng lái lạc vòng xoay
    Chao nghiêng ngả, lắc lay theo dòng sóng

    Mẹ và các con bị rơi vực thẳm
    Giữa mịt mùng, trĩu nặng nỗi lo âu
    Chẳng ánh trăng, thiếu lóng lánh vì sao
    Chỉ bóng tối đẩy trào thêm da diết……

    Ngoi ngóc lên từ tận cùng bi thiết
    Đến nay “Sáng của Cha” được vững rồi
    Cha con con đều rạng rỡ với đời
    Gạo tiền có, an vui bề hạnh phúc…

    Nén hương lòng, khấu đầu con bày tỏ
    Hãy yên tâm, chốn đó ngủ nha Cha.


    13/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Tiềm Ẩn Trong Bóng Hoàng Hôn

    Trời chầm chậm mây trôi về tít tận
    Lác đác mờ bịn rịn níu hàng cây
    Cánh phương ngàn thỉnh thoảng duỗi bàn tay
    Lắc nhè nhẹ, kéo dài trên lá cỏ…

    Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Ánh dương hồng rực rỡ trải tràn loang
    Tiếng chim ca ríu rít vọng đầu thôn
    Khơi ý sống, đẩy hồn bay dưới tỏ

    Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Nắng trưa hừng, khắp chỗ xuất mồ hôi
    Sa mạc vàng hơi bốc, kẻ chơi vơi
    Đang lầm lũi từng hồi tim trăn trở

    Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Khối xám hè xuôi gió phủ dầy kia
    Rồi bất chợt ụp xuống một cơn mưa
    Gieo đẫm ướt, thẫn thờ đi với ở

    Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Khói lam chiều gợi nhớ bóng người thương
    Niềm luyến lưu, vương vấn thả làn sương
    Từ sâu thẳm gợn buồn…sao dang dở?

    Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Nỗi ngậm ngùi than thở chuyện phù vân
    Mới độ nào phả lóng lánh vầng trăng
    Nay khuất dạng, rụng tàn bên lối ngõ

    Và! Có ai thấy ở trong hình ảnh đó
    Dãy màn đen dần ló cuối chân trời
    Mái hiên, ngồi thao thức bóng lẻ loi
    Đang góp nhặt sầu, vui…Vì lát nữa…

    Lạnh, tối, muỗi…Phải vào nhà đóng cửa...


    14/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 140/146 đầuđầu ... 90110130134135136137138139140141142143144145146 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 8 tv xem bài này. (0 thành viên và 8 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •