Cảm ơn Cảm ơn:  30
Thích Thích:  126
Trang 146/148 đầuđầu ... 96116136140141142143144145146147148 cuốicuối
kết quả từ 1,161 tới 1,168 trên 1178

Ðề tài: Thao thức

  1. #1161
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    "CỤM THƠ TÌNH BUỒN"

    NHẬN LẠI ĐI EM

    Trả lại em đây lần trọn khối
    Những gì đã gửi tặng cho tôi
    Để mai, để mốt rồi năm tháng
    Thật chẳng còn chi với một người...

    Nầy bao thương nhớ nằm trong giấy
    Theo cánh thời gian chữ viết nhòa
    Một xấp cũ mèm pha trộn mới
    Từng làm bụng đói trở thành no

    Kia là bắp nấu khói bay hơi
    Lủng lẳng đong đưa cả một chùm
    Lững thững qua đường môi chúm chím
    Nhẹ nhàng lột vỏ, ấm con tim

    Còn đó công viên dưới bóng chiều
    Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
    Xung quanh bốn phía mà không thấy
    Chỉ thấy mình em với cánh diều

    Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
    Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí nầy
    Trước mặt mà như xa diệu vợi
    Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay…

    Cuối cùng anh trả lại cho em
    Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
    Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
    Cả đời có lẽ vẫn hoài in

    Nhận lại đi em, trọn một lần
    Để không còn nữa những bâng khuâng
    Con đường phía trước dài hun hút
    Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn...


    ANH TRẢ MÀ SAO EM CHẲNG LẤY

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại nghiêng đầu cúi nhẹ khăn tay
    Lau dòng châu lệ đang tầm tã
    Ướt đẫm bờ mi những giọt dài...

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Để rồi ngày tháng ở bên kia
    Héo hon, da diết luôn buồn nhớ
    Ánh mắt thu mờ gửi lối đi

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Sớm hôm thui thủi bóng cô đơn
    Ôm sầu khắc khoải vào trong dạ
    Siết chặt ngàn đau tím mảnh hồn

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Mặc cho vàng võ với xanh xao
    Phấn son trâm lược nằm nơi đó
    Nhện bám tơ giăng tự lúc nào

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Lại từng đêm thả vọng sang kinh
    Lời ca não nuột từ sâu thẳm
    Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình

    Anh trả mà sao em chẳng lấy
    Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
    Vết hằn rạn nứt không lành được
    Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…

    Khiến cho một kẻ suốt thời gian
    Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
    Nầy mắt, nầy môi, nầy kỷ niệm…
    Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can...


    GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ…

    Sao anh lại muốn trả cho em
    Mật ngọt yêu đương của thuở nào
    Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
    Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao?

    Sao anh lại muốn đốt vùi đi
    Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
    Từng toả khung trời gieo ý mộng
    Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

    Và sao anh lại muốn phôi phai
    Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
    Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
    Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

    Nào của riêng em mà phải trả
    Nào em đòi lấy lại đâu anh
    Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
    Tất cả còn kia hãy cất dành...

    Cho mảnh trăng thanh khỏi tủi hờn
    Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
    Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
    Rải rác lá vàng cản bước chân

    Giờ đây em đã có chồng rồi
    Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
    Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
    Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

    Thôi thì kỷ niệm của ngày xưa
    Giữ lại đi anh để có mà
    Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
    Cánh hồn bậu bạn ở trong ta...



    10/1/2021
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1162
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Ôi! Một Mối Tình!

    Lặng lẽ ngồi đây dưới ánh đèn
    Từ từ nốc cạn chén thơ tim
    Bao câu, bấy chữ hòa trăn trở…
    Là muối là kim… Động nỗi niềm!

    Để ngàn da diết tận tâm can
    Thương nhớ trời xa một ánh vàng
    Khoảnh khắc vô tình…Tôi! Cánh gió
    Đẩy màn mây xám phủ bao quanh

    Đã khiến cho em phải vật vờ
    Cả vầng bỗng chốc nghẹn chơ vơ
    Canh khuya giá lạnh trùm tê tái
    Khắc khoải đìu hiu giữa nhạt mờ

    Âm thầm vương vấn mãi lê thê
    Mỗi độ hoàng hôn thả bước về
    Âm ỉ trong lòng trăm nỗi nhớ
    Nhịp buồn trĩu nặng gót chân đi

    Những lúc dừng tay, gác việc làm
    Thẫn thờ giây phút vọng xa xăm
    Lan man, tư lự…Em thầm hỏi!
    Có thật hay chăng chuyện thiếp chàng?...

    Anh hiểu em sầu, em luống đau
    Khi nhìn lấm tấm vạn vì sao
    Nhưng kia tít tận bầu thăm thẳm
    Chỉ thấy mà thôi, chẳng thể nào…

    Ôi! Trái ngang tình của chúng ta
    Cầu mơ đêm ấy quyện hồn qua
    Hương yêu ngào ngạt còn loang đó
    Tha thiết tràn đây khắp… Vậy mà!…


    4/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1163
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Một Thoáng Ta
    Về Nơi Bến Mơ

    Một thoáng ta về nơi bến mơ
    Nhìn quanh bốn phía thật nên thơ
    Hiu hiu thỉnh thoảng vờn hoa lá
    Loáng thoáng rung rinh cận mé bờ!

    Nhẹ nhàng thả bước khắp xung quanh
    Đây đó sum sê trĩu nặng cành
    Lác đác ửng vàng khơi ý nhị
    Gợi vài chim sáo lượn qua nhanh

    Hàng cỏ xanh rì cặp lối đi
    Vô tư tắm mát tợ đê mê
    Nằm im, êm ả theo ngày tháng
    Mặc khách nhàn du tới hoặc về

    Có dòng suối nhỏ chảy ngang hông
    Để kẻ trông nom tưới mảnh trồng
    Róc rách âm vang ru dỗ giấc
    Những hè nắng cháy phủ mênh mông!…

    Dừng chân đứng lại, giữa hàng cây
    Ngắm nghía kỷ xem ở chỗ nầy
    Xếp gót, ung dung ngồi xuống nghỉ
    Phong trần mấy độ thả trôi bay

    Chẳng biết đường xa mỏi mệt rồi
    Hay bầu trống vắng chạnh chơi vơi
    Tìm quên khoảnh khắc… mơ màng điệp
    Bỗng thấy gần bên bóng một người

    Em nhoẻn nụ cười, thỏ thẻ duyên
    Cùng nhau tay nắm bước lên thuyền
    Thơ trăng, hồng tửu say niềm mộng
    Bất chợt sóng gờn…đảo lắc nghiêng…


    8/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1164
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default


    Mây Khói

    Chợt thấy chơi vơi cả nỗi niềm
    Và rồi lại muốn biến thành chim
    Bay xa, xa mãi, xa xa mãi
    Cuối tận ngàn khơi, khuất nẻo tìm!

    Để không còn thấy bóng hình ai
    Ẩn hiện trong đây…Tại chỗ nầy…
    Mà cả chuỗi dài muôn nhịp đập
    Khiến lòng ta cảm, khiến ta say

    Để không còn nữa những canh thâu
    Hướng vọng trời đêm, dạ nhuốm sầu
    Thương bóng con đò neo bến đợi
    Còn người lữ khách hiện nơi đâu

    Dể chẳng hoàng hôn chạnh thẫn thờ
    Nhớ từng non nỉ trải vào thơ
    Yêu đương tha thiết giờ cam chịu
    Một kiếp trần gian, một cảnh chờ

    Để chẳng bâng khuâng nghĩ ngợi nhiều
    Lo tình bên ấy hiện ra sao
    Có vui khuây khỏa theo ngày tháng
    Hay phải vấn vương, phải vướng sầu!…

    Chớ ở làm gì cho tái tê
    Từng hồi nhè nhẹ kéo lê thê
    Phủ dầy bít kín lên trăn trở
    Đau đớn trùm bao khắp nẻo về

    Giấc mơ bỗng chốc thành mây khói
    Chầm chậm loang tan giữa cõi trời
    Tức tưởi, nghẹn ngào hay nối tiếc
    Cũng đành chấp nhận…Thế mà thôi?!


    9/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Tặng Em Khúc Nhạc Đàn

    Dẫu là ảo mà lòng anh vẫn nhớ
    Vẫn từng đêm trăn trở luyến lưu thêm
    Những chiều tà, lặng im quay nhìn đó
    Muốn được làm ngọn gió để tìm em!

    Tiếc chẳng thể xòe được cánh ngàn bay
    Bởi hình hài mang đây màn cát bụi
    Cõi phù vân đành trôi theo nước chảy
    Chuỗi tháng ngày cứ mãi lững lờ trôi

    Tình yêu dấu, đậm đà bao thắm thiết
    Tợ thác, ghềnh, suối biếc dưới tầng cao
    Róc rách nhẹ… về đâu nào hiểu được
    Chỉ âm thầm mỗi bước thấm vào sâu

    Em có hiểu vậy không hỡi hồn thương
    Có hiểu anh cũng buồn giăng ngõ tối
    Cũng ngập tràn rười rượi thả trăng sương
    Và thui thủi canh trường ôm nhức nhối?…

    Một cái gì luôn âm ỉ bên trong
    Như sóng vỗ bập bồng loang bọt trắng
    Tan rồi tụ, rồi tan chìm khuất lộng
    Chập chờn hoài, khuấy động dãy khung xanh

    Có đôi lúc muốn gào lên thật lớn
    Phôi pha niềm đau đớn cảnh éo le
    Sao xui khiến tình ta mang hụt hẫng
    Để một đời vương vấn, vọng trời xa…

    Trời khuya nay hạt mưa rơi tí tách
    Điệp âm sầu theo vách nhểu vào tim
    Góc lặng lẽ, lim dim, vần nắn nót
    Khúc nhạc đàn muôn thuở tặng cho em…



    12/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1165
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Mối Tơ Tình

    Anh biết! Tình ta đã lỡ làng
    Cuồng phong vần vũ, khựng đôi chân
    Dẫu ngàn thương nhớ, muôn yêu dấu
    Cũng vậy mà thôi…Lạc tiếng đàn!

    Bên ấy âm thầm mỗi sớm hôm
    Lan man…khắc khoải, vọng đầu non
    Lòng em chẳng muốn mà sao vẫn
    Tê tái, bâng khuâng siết mảnh hồn

    Lác đác lá sầu dưới ánh khuya
    Em gom thành đống tụ ngoài kia
    Âm thầm đốt lửa cho bùng cháy
    Mong rụi tan đi, rải bốn bề!

    Nhưng rồi thoáng chốc gió đưa ngang
    Tung tóc dở dang xác héo tàn
    Nhìn đó, nhìn đây, niềm quặn thắt
    Nỗi buồn luẩn quẩn cuốn con tim

    Cô đơn gối chiếc lạnh khuê phòng
    Trăn trở, u hoài, nghẹn ngóng trông
    Tha thiết tràn đầy nơi tấc dạ
    Bóng thuyền mãi khuất tận xa xăm…

    Anh muốn kêu trời… thấu tới đâu
    Để vơi nhẹ bớt khối hờn đau
    Khát khao, lưu luyến nhưng không thể
    Cất bước lên trên một chiếc cầu…

    Ai nỡ xui chi giữa nẻo mờ
    Cánh hồn lạc lõng, tím chơ vơ
    Bỗng đâu điệp khúc du dương mộng
    Vạn kỷ trăng thề dậy giấc mơ…


    14/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Bến Hẹn Mai Nầy

    Nương Tử ơi! Một trời thương nhớ!
    Thắt thẻo lòng, vàng võ héo hon
    Lang thang sớm tối gót chân
    Ba mùa lá đổ, bâng khuâng tím hồn!

    Từ sông lớn dập dồn sóng vỗ
    Đến đường làng, ngõ phố quanh co
    Rồi ra bát ngát đồng xa
    Lại sang nẻo vắng…để mà tìm em

    Lắm bao lần cánh chim rã mỏi
    Tựa góc sầu rười rượi vấn vương
    Tận cùng sâu thẳm, nỗi buồn
    Trào dâng lai láng, tư tương, lạnh lùng

    Chỉ thấy phủ mịt mùng dãy xám
    Gieo bốn bề u ám, quạnh hiu
    Mỏi mòn, khắc khoải, liêu xiêu
    Tà nhìn lá rụng thêm nhiều đớn đau!

    Nay bất chợt dạt dào gợn sóng
    Dưới khung mờ lồng lộng gió đưa
    Bóng hình yêu dấu năm xưa
    Hữu duyên tái ngộ giữa mùa tuyết băng…

    Ta xúc cảm, lâng lâng tấc dạ
    Lắng nghe nàng kể rõ sự tình
    Non thề biển hẹn ba sinh
    Giờ đây tái ngộ cho mình đoàn viên…

    Em có thấy! Con thuyền đậu đó
    Sẵn đợi chờ để chở uyên ương
    Đến nơi bến mộng vườn xuân
    Xem hoa đua nở tỏa hương ngát đầy?

    Hãy gần lại, đưa tay mình hỡi!
    Nắm chặt nhau bước tới bờ sông
    Từ nay thả cánh phiêu bồng
    Ngao du sơn thủy cho lòng phôi phai…

    Rồi đến lúc trời tây tắt nắng
    Dưới êm đềm lẳng lặng mây trôi
    Nhẹ nhàng khẻ nụ cười tươi
    Hồn linh hai đứa… Về nơi thuở nào…


    16/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1166
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Một Thoáng Từ Ký Ức

    Lởn vởn hình em trong trí tôi
    Khiến lòng chạnh nhớ thuở xa xôi
    Cảnh đời dâu bể, về nơi ấy
    Dãi nắng dầm sương dưới bóng trời!

    Để tuổi xuân thì uổng phí oan
    Chìm màn u ám, tím vầng trăng
    Đẩy muôn lóng lánh dần phai nhạt
    Lặng lẽ chơ vơ cạnh héo tàn

    Thui thủi lạnh lùng mỗi sớm hôm
    Đêm đêm thao thức vọng đầu non
    Nỗi niềm canh cánh tiền cơm gạo
    Bám chặt cơ hàn, ghị bước chân!

    Còn đâu thanh thản với vô tư
    Hướng mắt nhìn quanh chẳng thấy mờ
    Bốn phía ngập đầy thơ với mộng
    Lữ hành thả gót tận xa lơ

    Còn đâu khoảnh khắc nhớ nhung thương
    Kỷ niệm thời gian trải chặng đường
    Nghe gió du dương vờn cỏ lá
    Ngắm hoa hé nụ tỏa làn hương…

    Em! Người con gái chốn đồng quê
    Suối biếc long lanh, đã nghĩ gì?
    Mà cứ nhiều lần vòng lối ngõ
    Cận rào, anh… hỡi!...Chớp làn mi

    Tôi biết! Tình yêu đã đến em
    Nhẹ nhàng ngày tháng thấm vào tim
    Nhưng đành giả bộ…ờ… ơ…ớ
    Bởi hiểu mai nầy…Tôi cánh chim…


    18/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Tâm Sự Trên Du Thuyền

    Vi vút thổi, lao xao cành cận mé
    Sóng vỗ đều nhè nhẹ lắc đong đưa
    Vài đốm xám lững lờ treo ráng xế
    Tiễn du thuyền ra bể tiến về mơ!...

    Nương Tử ơi! Vần thơ từ độ ấy
    Chứa chan niềm tê tái, lắm bâng khuâng
    Khao khát đợi cung đàn xưa nối lại
    Rồi bao lần nhức nhối quặn thâu canh

    Có những chiều lang thang, ôm vọng tưởng
    Khiến tâm tư vương vấn, nghẹn hờn đau
    Nhìn bảng lảng nhạt màu loang khắp chốn
    Thắt thẻo sầu, lởn vởn bóng hình nhau

    Chuỗi năm tháng lao đao dòng thế sự
    Hai phương trời hai nhớ với hai thương
    Chỉ thao thức để buồn mang trăn trở
    Mỗi độ tà, vàng võ rải hoàng hôn…

    Tất cả đó chập chờn trong khoảnh khắc
    Kể từ nay biến mất khỏi khung xanh
    Chỉ êm ả cung đàn hòa tiếng hát
    Ru mộng vàng chất ngất nỗi lâng lâng

    Sẽ không còn hụt hẫng ghị lên tim
    Thôi canh cánh từng đêm nghe gió lộng
    Hết mênh mang bềnh bồng trôi nhạt tím
    Chẳng vật vờ ẩn hiện…buốt tê đông…

    Cạn giao bôi, cõi lòng ta rực ấm
    Quyện cánh hồn, say đắm nghĩa phu thê
    Giữa bát ngát bốn bề nhô nhấp sóng
    Khúc nhạc tình chầm chậm trải lê thê…


    20/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1167
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Thôi Đã Hết Rồi

    Thôi đã hết rồi cho kẻ ở
    Những gì êm ả dệt nên thơ
    Tâm hồn phơi phới đan niềm mộng
    Chầm chậm thời gian nỗi đợi chờ

    Thôi đã hết rồi chỉ mối tơ
    Đêm đêm thao thức dưới khung mờ
    Vấn vương hướng vọng về bên ấy
    Khắc khoải tâm can, dạ thẫn thờ

    Thôi đã hết rồi ngọn phất phơ
    Chiều nghe mưa đổ, chạnh chơ vơ
    Thấy sông cuồn cuộn chìm u ám
    Thắt thẻo đò neo cạnh mé bờ

    Thôi đã hết rồi chuỗi ngẩn ngơ
    Nghẹn vầng nửa khuyết rụng xa lơ
    Tái tê da diết bầu tâm sự
    Buồn bã lang thang bóng vật vờ

    Thôi đã hết rồi bao bỡ ngỡ
    Nhìn quanh nhìn quất lạnh như tờ
    Vườn xuân hò hẹn thành hoang vắng
    Cây cỏ im lìm quạnh xác xơ

    Thôi đã hết rồi duyên với nợ
    Chỉ còn lặng lẽ ngắm trăng trơ
    Tình yêu ơi hỡi! Tình yêu hỡi
    Tất cả như là một giấc mơ…


    21/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Tâm Sự Ta Với Nàng

    Hỡi chàng thi sĩ của em
    Sao anh ngồi đó lặng yên một mình
    Long lanh chan chứa hữu tình
    Giờ đây như thể đậm in nét sầu!

    Thẫn thờ chuyển ánh nhạt màu
    Khi treo cõi lộng, khi chao nỗi niềm
    Mặc cho gió đẩy qua thềm
    Cành me run rẩy lắc nghiêng rụng tàn…

    Tiếng văng vẳng…nhẹ nhàng thỏ thẻ
    Có phải nàng trong đó hay chăng?
    Cảm ta trống vắng, bâng khuâng
    Trồi lên bậu bạn, muôn phần thiết tha

    Vẫn nỉ non, đậm đà thân ái
    Xoa dịu dần tê tái quạnh hiu
    Xóa tan u ám thu chiều
    Nâng cao lững thững cánh diều phất phơ…

    Lòng em mãi tự bao giờ
    Tâm tư xao xuyến vần thơ của chàng
    Nên hồn quyện ẩn vào thân
    Cùng anh năm tháng ân cần sẻ chia

    Những khi giá lạnh canh khuya
    Bao ngày ảm đạm, bước về cô đơn…
    Vói tay em lấy cây đờn
    Trao chàng lảy khúc, vơi hờn, phả đau…

    Ôi! Thắm thiết, ngọt ngào thủ thỉ
    Ấm áp lòng dưới xế chiều nay
    Nàng ơi! Hãy ngước nhìn mây
    Mới vừa thấy đó, khuất ngay cuối trời

    Ta khoảnh khắc chơi vơi chạnh nhớ
    Thuở năm xưa ánh tỏ soi đường
    Mà nay chỉ thấy hàn sương
    Phủ giăng khắp nẻo, khiến buồn con tim!...


    22/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1168
    Sinh viên đại học Nguyễn Thành Sáng's Avatar
    Tham gia ngày
    Aug 2016
    Bài gởi
    1,841
    Cảm ơn / Thích

    Default


    Vẫn Còn An Ủi

    Chàng ơi! Hãy xóa những buồn
    Bởi đêm giá lạnh hàn sương đọng dầy
    Mặc dầu rải trắng đó đây
    Cũng rồi tự trĩu, tan phai khuất trời!

    Trót mang số kiếp con người
    Ví như mỏng mảnh thuyền bơi giữa dòng
    Khi yên loáng thoáng bập bồng
    Lúc cơn thịnh nộ, cuồng phong phũ phàng…

    Ta lặng lẽ nghe nàng phân giải
    Đã tỏ tường lại thấy ấm thêm
    Nỉ non điệp khúc êm đềm
    Loang sâu tận trái, phả tim nghẹn sầu

    Nay tình cờ nhìn bầu u ám
    Chạnh cõi lòng, một thoáng suy tư
    Lan man hồi tưởng ngày xưa
    Khiến trong khoảnh khắc thẫn thờ xót xa…

    Chàng ngồi thu bóng dưới tà
    Nhâm nhi khuây khỏa, ngân nga những gì…
    Có vơi nhẹ bớt não nề
    Có tan loãng được lê thê nỗi hờn?

    Hay rồi cũng quạnh cô đơn
    Bâng khuâng canh cánh, chập chờn vấn vương
    Sớm hôm hướng vọng đầu non
    Đường trần ảm đạm, mảnh hồn lang thang?...

    Niềm trăn trở ngập tràn thương nhớ
    Chẳng thể nào bày tỏ cùng ai
    Chiều chiều ngắm áng mây bay
    Phôi pha dĩ vãng, chuỗi ngày không tên

    Từ sâu thẳm vẳng lên thỏ thẻ
    Cũng ngọt ngào, nhỏ nhẹ mến thân
    Dẫu cho phủ khắp lá vàng
    Vẫn còn an ủi có nàng theo ta…


    24/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    - - - Updated - - -

    Có Nhau Chia Sẻ

    Thiếp chính là cánh hoa năm cũ
    Một chiều tà ủ rũ nhạt phai
    Cảm chàng thanh lịch điển trai
    Thương cho héo úa, xòe tay nhỏ lòng

    Tim dào dạt, bềnh bồng nhung nhớ
    Xuất linh hồn theo gió ngàn phương
    Tìm ai thả bước trên đường
    Quyện vào thân xác, trải hương tặng người…

    Thì ra những lúc chơi vơi
    Nghẹn sầu đánh mất, ngậm ngùi vỡ tan
    Có đây một ánh vàng son
    Âm thầm lặng lẽ sớm hôm theo mình

    Từ miền đá sỏi gập ghềnh
    Đến dòng bát ngát, lênh đênh mịt mùng
    Sẻ chia ấm lạnh tận cùng
    Chẳng màng bù đáp, cho chung hưởng gì…

    Nầy chàng ạ! Trăng thề tỏa sáng
    Ửng quanh vòng lai láng hào quang
    Vạn ngàn tia rải không gian
    Dẫu chìm khuất nẻo cũng phần được soi

    Đừng bận bịu đắp bồi cho thiếp
    Bởi chỉ là phận kiếp phù du
    Mới vừa rực rỡ giữa mùa
    Thời gian khoảnh khắc ngọn lùa tả tơi…

    Thôi buồn đi nhé nàng ơi
    Cuộc đời như thể dòng trôi lững lờ
    Lắm khi thao thức, thẫn thờ
    Bao lần héo hắt, chơ vơ nỗi niềm

    Chiều về nắng ngả bên thềm
    Hoặc trời mưa đổ lặng yên đợi tàn
    Trong ta có ẩn bóng nàng
    Cũng vơi bớt lạnh, Cũng lâng lâng hồn…


    24/5/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Trang 146/148 đầuđầu ... 96116136140141142143144145146147148 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 10 tv xem bài này. (0 thành viên và 10 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •