Cảm ơn Cảm ơn:  0
Thích Thích:  0
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Truyện ma - SỐ 13 Hồ Sơ Tội Phạm

  1. #1
    Bé đi nhà trẻ
    Tham gia ngày
    Oct 2014
    Nơi Cư Ngụ
    Hải Dương
    Bài gởi
    45
    Cảm ơn / Thích

    Default Truyện ma - SỐ 13 Hồ Sơ Tội Phạm

    Truyện ma - Số 13 Hồ Sơ Tội Phạm

    Tác giả: Quỷ Cổ Nữ

    Chương 1

    Hồ sơ các vụ án mạng hàng loạt

    "Hồ sơ án mạng" nằm trong series chuyên mục ngắn với truyện đầu tiên "Tử Kiếp", sau được chuyển thành "Kiếp" để tránh từ ngữ chết chóc, nhưng ý nghĩa từ này có vẻ không sát với nội dung truyện nên được đổi sang tên khác: "Số 13". Truyện thứ hai "Ám" đã hoàn thành, một thời gian ngắn nữa sẽ ra mắt bạn đọc.

    ——————

    Ngày lạnh giá nhất của mùa đông năm nay, hoàng hôn còn chưa xuống, nhiệt độ đã xuống dưới âm 10 độ vậy mà bàn tay Na Lan đang đẫm mồ hôi. Cô đang lang thang trong một ngôi "làng ma" thứ thiệt. Làng này vốn có tên Mậu Độc, kiểu sơn thôn như này vốn rất điển hình với cảnh sắc non xanh nước biếc, cách thành phố không xa cũng chẳng gần, có con đường cao tốc mới sửa chạy ngang qua, môi trường vừa ô nhiễm mà cũng lại ngan ngát hương thơm của rừng thông. Mới ngày nào còn rôn ràng nhốn nháo những người ngựa qua lại như mắc cửu trên con đường duy nhất vào làng, bây giờ đã là làng trống, chỉ thấy sừng sững tấm bảng "Công trình Hô Tiếu Sơn Trang Nhất Kỳ" đứng cười ngạo nghễ.

    Công việc khó khăn nhất là phá bỏ và di dời ngôi làng đã hoàn thành, đang dịp tết nhất còn án binh bất động, sang năm sẽ thi công toàn diện, hiện tại vẫn trống trải. Nên làng này giờ không có lấy một bóng người, không một tiếng người, đến một con vật nhỏ bé nhất cũng chẳng thấy bóng đâu. Như vậy chứng tỏ người hẹn cô đến đây ắt hẳn biết rất rõ nơi này. Đây là một manh mối rất quan trọng để báo với cảnh sát.

    Trước mắt cô cần bảo toàn tính mạng để trở về Giang Kinh đã. Nếu kẻ bắt cóc Thành Viên Viên thật sự là thằng khốn "Số 13" điên rồ đấy thì cô lành ít dữ nhiều rồi. Lòng bàn tay mồ hôi càng lúc càng nhiều, tay xách cảu cái cặp da thật khó chịu, giữ lỏng ra không được mà chặt lại cũng không xong. Ùn ùn kéo đến đám mây u ám trên đỉnh Diên Sơn, mang theo một tiếng gào thê lương, đó không phải tiếng gió trước trận bão tuyết, mà như tiếng chó sói đói ăn kêu loạn, Na Lan bỗng thấy rợn người quá!

    "Số 13" là số hiệu của một nghi phạm tội danh bắt cóc liên hoàn của nội bộ ngành công an, hắn đã gây ra trên mười vụ án, từ học sinh tiểu học đến sinh viên đều là đối tượng bắt cóc của hắn, đều đòi tiền chuộc, nhưng bất kể gia đình bị hại có báo cảnh sát hay không cuối cùng hắn đều kết thúc phi vụ bằng việc giết con tin. Hình như mục đích bắt cóc của hắn không phải vì tiền bạc mà chính là giểt người. Mỗi tháng vào ngày 13 hắn đều bắt cóc một người, cả năm trời vẫn đều đặn như vậy.

    Thành Viên Viên 16 tuổi bị bắt cóc vào ngày 13 tháng 2, tức ngày 30 tết.

    Lúc này Na Lan rất muốn mắng chửi ai đó, nhưng cũng chỉ mắng được bản thân mình thôi: tại sao lại nhận lời đến đây? Tại sao lại hành động ngược hết với những quyết định của lý trí?

    Thực ra cô không có nhiều lựa chọn.

    Trước hết, bọn bắt cóc nói như đinh đóng cột trong điện thoại rằng, nếu báo cảnh sát lập tức chúng giết con tin; thứ hai, nhất định phải để Na Lan một mình đến giao 55 vạn bạc cho chúng. Thành Tuyền, cha của Thành Viên Viên, ông chủ khai phá Hô Tiếu Sơn Trang lại chính là anh trai của cô.

    Sao lại cứ phải mình đi giao tiền?" Lúc trước Na Lan đã nghĩ bao nhiêu câu an ủi anh trai mình, khi nghe Thành Tuyền truyền đạt yêu cầu kỳ quái của bọn bắt cóc thì lập tức chuyển sang suy nghĩ thực tế hơn. "Anh ơi, anh nhất định phải báo cảnh sát, không phải sợ bọn mất dạy đấy uy hiếp, làm sao chúng biết được anh báo cảnh sát chứ"

    Hiển nhiên Thành Tuyền đã sớm suy xét vấn đề này "Nhưng em nghĩ xem, sao thằng khốn đấy lại biết tên của em? Làm sao biết em là cô của Viên Viên? Làm sao anh anh không cảm thấy nhất cử nhất động của chúng ta đều bị hắn thâu tóm hết nếu chúng ta báo cảnh sát làm sao hắn không biết chứ?" "Nhưng nếu hắn thật sự là thằng Số 13....Thì khả năng nó giết người điên cuồng rất cao, nhờ đến cảnh sát là hi vọng duy nhất, em có thể giúp anh liên lạc, anh biết em có bạn làm ở cục..."

    "Đương nhiên anh biết, nhưng chắc chắn thằng khốn đấy cũng biết! Em báo cảnh sát, nhất định hắn sẽ phát hiện ra, lúc đấy chẳng giữ được tính mạng của Viên Viên nữa L"

    Viên Viên là sinh mạng của Thành Tuyền, trong điện thoại, Thành Tuyền sụt sịt nói "Nộp tiền cho hắn ít nhất còn có hy vọng, hi vọng rằng hắn thật sự chỉ cần tiền"

    Hoặc người say chẳng phải vì rượu, có lẽ Na Lan vẫn kiên quyết muốn Thành Tuyền báo cảnh sát, thậm chí muốn tự làm chủ thay Thành Tuyền đi báo cảnh sát, chí ít cô cũng kiên quyết không muốn một mìnnh mình đi vào hang cọp. Nhưng mà, cô cũng lờ mờ cảm thấy, Thành Viên Viên bị bắt cóc không phải do vận rủi ngẫu nhiên của 1 tiểu như nhà giàu mà còn có nguyên nhân khác, thậm chí liên quan đến cả bà cô bé nhỏ này.

    Thế nên, cô đành mang theo cái cặp da to tướng, đứng hứng cơn gió lạnh giá trên cái hoang thôn không một mái nhà hẻo lánh nơi ngoại ô này chờ đợi số mệnh đến với mình.

    Cô quan sát tỷ mỷ, chẳng thấy một bóng người, thế nhưng chẳng hiểu sao lại cảm giác có đôi mắt đang nhìn cô chằm chằm.

    Dù trời sắp tối, nhưng hắn vẫn có thể chĩa chính xác đầu ngắm vào đầu Na Lan, rõ ràng đó là một cái đầu rất đẹp, nếu theo những gì hắn đọc được thì đó còn là một bộ óc rất thông minh. Ở tuổi này, đó là một cái đầu cộng hưởng của cả trí tuệ và nhan sắc. Hắn nghĩ, nếu kéo cò súng, bộ óc hoàn mỹ này sẽ vỡ nát ra dạng gì. Hắn, kẻ được người ta cho là là tàn nhẫn cũng cảm thấy tiếc. Thế chẳng lẽ trên đời có sự hoàn mỹ thật ư??

    Hắn rút súng lại, vô thức bàn tay sờ mò đến cái rìu giắt bên mình, nếu lấy lưỡi rìu sắc bén này chém cái đầu hoàn mỹ kia cảm giác sẽ thế nào nhỉ?????

    Cảm giác bị săm soi càng lúc càng mạnh, Na Lan đưa tay giữ cổ áo chặt hơn như để nhằm che được cặp mắt kia. Đúng lúc đó, cô nghe đằng sau vụt qua một tiếng động rất khẽ, tim đập thình thịch, cô nhanh chóng quay người lại. Trên đồng hoang tàn cách cô 5m, nằm bò ra đấy một con chó sói hay nói là giống như chó hoang. Na Lan thở phào một cái, đuôi con chó hoang rủ bệt, dù nó có vẻ rất đói nhưng dường như không còn đủ sức để có ý định tấn công cô nữa.

    Bỗng, cô lại cảm thấy sau lưng có hơi thở nhẹ, như ma xui quỷ khiến, cô chầm chậm quay người lại, đối mặt với nó. Cứ ngỡ sẽ gặp ánh mắt một con chó hoang đáng thương đói ăn nữa.

    Theo bản năng Na Lan kinh sợ há hốc miệng, người đó để ngón tay trỏ trước môi ra hiệu im lặng, tay kia giơ một lưỡi rìu. Với chút ánh sáng yếu ớt cô có thể thấy rõ độ sắc bén của lưỡi rìu. Hắn lắc lắc cái đầu, đung đưa lưỡi rìu. Thế là Na Lan chẳng dám hét lên, vả lại cô cũng biết, có hét thì cũng chỉ vọng lại thôi chẳng ai nghe được đâu. Cảm giác không lành khiến cô hạ giọng nói: "Tiền ở trong cặp da, Viên Viên đâu?"

    - "Cô biết tôi là ai không?"

    Chương 2

    Na Lan chẳng buồn chiêm ngưỡng diện mạo con người này làm gì, nhưng với khoảng cách gần như thế cô chẳng thể quay mặt đi. Đó là một khuôn mặt thanh niên bình thường, tuổi không quá 30. Không biết có phải do ánh sáng mà sắc mặt hắn vừa trắng bệch vừa u ám, mắt không to mà đang cố mở to ra, thấy toàn lòng trắng. Mũi hắn ửng hồng, có thể do lạnh, có lẽ do men rượu vì trong hơi thở của hắn có mùi rượu đế. Không thể là bia, không phải rượu vang, không có hương táo, đích thị là rượu đế, mùi rượu đế chất lượng thấp .

    "Viên Viên đâu?" Na Lan hỏi thêm câu nữa. Cô đàm phán với hắn đúng mực thước. Thực ra cô định nói: "Tôi không quan tâm anh là thằng nào, trong mắt tôi ang không bằng con chó hoang ở đằng sau. Tôi chỉ muốn anh trả lại Viên Viên。Sau cô nhận ra rằng tỏ ra không thèm quan tâm đến câu hỏi của thằng này có vẻ là một sai lầm.

    Với giọng nói đặc sệt tiếng địa phương, con chó điên xa lạ này nói:"Có cần tôi phải nói ra cô mới biết tôi là ai không?" Cô không chỉ thấy sự thảm đạm trên lưỡi rìu của hắn mà còn có vệt máu đỏ thẫm dính trên đấy.

    "Không...không cần" Na Lan nhận ra, đúng là do sợ hãi và hoang mang ban đàu mà quên mất cái sự học hành cả đời của mình, cô là nghiên cứu sinh tâm lý học tại Đại học Giang Kinh, chuyên ngành tâm lý tội phạm học, đồng thời chọn đề tài bệnh tâm thần lâm sàng để nghiên cứu. Bất luận người này là ai, dễ nhận thấy hắn rất quan tâm đến sự "thán phục" và "kính nể" của người khác với tên tuổi của hắn. Mục đích bắc cóc của hắn xem ra chỉ có một phần nhỏ là tiền bạc, chủ yếu là muốn được công chúng kính nể mình hơn. Nếu hắn thật sự là tên tội phạm số 13, có thể giải thích được hành động giết con tin về sau của hắn, đó là việc sẽ làm cho người ta sợ hãi hoang mang nhất, mang đến cho bọn tội phạm bắt cóc cảm giác sảng khoái nhất. Đó là một lý thuyết rất cơ bản trong tâm lý tội phạm.

    Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nói: "Chẳng lẽ anh chính là...nhân vật khởi nguồn của đại án "Số Mười Ba lẫy lừng."

    Lòng trắng trong đôi mắt hắn như phát ra ánh sáng, đương nhiên lời nịnh hót của Na Lan đã chạm đến tiếng lòng hắn. Na Lan thấy buồn nôn, nhưng cô biết lúc này một câu một từ, nhất cử nhất động của mình đều sẽ quyết định tính mạng bản thân và Viên Viên。

    "Biết vì sao công an gọi mấy vụ án bắt cóc đấy là Mười Ba không?" Có thể do cảm giác của cô sai nhưng Na Lan lại thấy giọng điệu con người này rất bình thường, "Nói xem, tôi biết cô có quan hệ với nội bộ bọn công an"

    "Làm sao anh biết?" Na Lan hỏi như vậy lại rồi nhận ra mình lại hồ đồ mắc sai sót.

    Quả nhiên, tiếng gầm gừ đầy mùi rượu bay thẳng vào mặt cô rằng " Tôi đang hỏi cô, không phải là cô đang thẩm vấn tôi đâu!"

    " Được rồi, tôi xin trả lời, bởi các vụ bắt cóc đều xảy ra vào ngày mười ba nên cảnh sát đặt tên như vậy để thuận tiện cho việc điều tra"

    "Sai lầm" Lần này hơi men phả ra hơi bất ngờ, "Đồ ngu, bọn chó nghiên cứu nghiên cò các người, luận văn luận veo cũng chỉ là những thứ hiểu biết nửa vời"

    Người này nhất định có là có học vấn, xem ra luận văn của mình lại là một manh mối điều tra, nếu cô có thể sống sót để trở về Giang Kinh.

    "Vậy mong anh chỉ bảo" Na Lan hơi run run nói, cô biết, trước mặt thằng này cần hết sức duy trì sự sợ hãi; được cái, trong làng ma hoang tàn này, giữa một tên tội phạm điên cuồng và một con chó hoang đói ăn, việc tỏ ra sợ hãi cũng không cần dùng đến nhiều kỹ thuật diễn xuất lắm.

    "Vụ bắt cóc đầu tiên xảy ra vào thứ bày ngày 13 tháng 2 năm ngoái" hắn hơi cười cười, hình như đang chìm đắm trong hồi ức tươi đẹp của đời mình "Đó là vụ án do phân cục Văn Nguyên lập, theo số thứ tự đánh số của cục hình sự địa phương, hồ sơ vụ án này có hai số cuối là một ba, vừa hay trùng với số Mười Ba, đây mới là lai lịch thật của tên Mười Ba này."

    "Đã rượu vào rồi mà ăn nói vẫn tỉnh táo rõ ràng, một lần nữa cho thấy tên này không phải một kẻ cam chịu làm tên tiểu tặc tầm thường. Nét mặt Na Lan lộ ra vẻ rằng: "hóa ra là thế"

    "Cô và Thành Tuyền đều rất thông minh, đã không báo cảnh sát. Hai vụ đầu tiên, đều là hai đứa nữ sinh, bố mẹ chúng không nghe lời đi báo án nên hôm sau phải đi gom xác con về" cứ như đang đọc một bản tin dự báo thời tiết không mưa không nắng trên đài, hắn bình thàn kể lại

    Na Lan lại thận trọng thăm dò: "Chúng tôi không đinh làm trái lời dặn của anh, cũng chẳng có tâm địa gì. Tiền cũng mang đến rồi, một xu cũng không thiếu, anh kiểm tra mà xem."

    "Cô cho rằng tôi là thằng ngu à mà đứng đếm tiền chỗ gió lạnh này!"

    " Tôi xin anh đấy, ít nhất cũng cho tôi nhìn thấy Viên Viên." Na Lan chán nản hạ mình cầu xin, nhưng cô biết cô đang giao chiến với một bệnh nhân tâm thần mắc chứng đam mê giết người, dựa vào lý lẽ thông thường rất khó thắng được." 。

    Đột nhiên trên mặt tên Mười Ba xuất hiện nụ cười thỏa mãn, một tay hắn giữ chặt cánh tay Na Lan, sát lại gần mặt cô, mùi rượu xộc vào mũi càng nồng. Hắn như con chó hoang đánh hơi ngửi ngửi trên gáy Na Lan, lần đến tai cô nói "không có nước hoa mà lại có mùi hương tự nhiên"

    "Na Lan bỗng rùng mình, không lẽ mình đóng vai nhu nhược hơi quá đà?"

    Để thể hiện sức mạnh của mình với người khác giới là một trong những động cơ chủ yếu của hành vi cưỡng bức, nếu như mình quá ngoan ngoãn thì khó tránh được rắc rối cho bản thân.

    "Chúng tôi hoàn toàn làm theo lời của anh, chuẩn bị đủ tiền rồi, xem ra anh là người chấp nhận...."

    "Không phải diễn trò tâm lý với tôi!" Số Mười Ba bỗng mạnh tay kéo Na Lan, "muốn được đến chỗ Viên Viên thì cô phải đi cùng tôi một chuyến

    Tại sao lại cần tôi đi cùng? Sợ giao dịch thành công rồi cảnh sát sẽ đến ư? Anh cần thêm bảo hiểm bằng cách bắt tôi làm con tin tiếp theo hay lấy tiền rồi giết con tin, giết luôn cả người đưa tin?"

    Lưỡi rìu giơ lên, Na Lan không có nhiều lựa chọn.

    Nguồn http://tieuthuyettinhyeu.hexat.com/

  2. #2
    Bé đi nhà trẻ
    Tham gia ngày
    Oct 2014
    Nơi Cư Ngụ
    Hải Dương
    Bài gởi
    45
    Cảm ơn / Thích

    Default

    Chương 3

    Băng qua đống gạch ngói đổ nát, đến trước một nhà kho tồi tàn, Số Mười Ba đẩy Na Lan vào trong một chiếc xe khách nhỏ ChangHe Suzuki han han gỉ gỉ. Chỉ có phép lạ xuất hiện chứ Na Lan chắc chắn trở thành con tin tiếp theo rồi

    Trước đây, Na Lan không bao giờ tin vào điều diệu kỳ. Mãi đến khi chiếc mô tô QINGQI xuất hiện, đi thằng đến chỗ xe Suzuki rồi dừng lại, lái xe đó không thèm cởi mũ bảo hiểm, nhảy xuống xe, vung tay quát lớn: "Không được, cô không thể đi với hắn được, là tự sát đấy!"

    Chưa nói hết câu, chân đã chạm đất. Số Mười Ba ngay lập tức thúc một cú đấm thật mạnh vào bụng anh ta, người này không phải kỵ sỹ và cũng không phải điều kỳ diệu hì cả.

    "Rất xin lỗi, võ công của mày cũng xoàng quá" Số Mười Ba không che đậy thái độ châm chọc của mình hỏi : "Sao mày tìm được đến đây!

    "Tao không cần phí lời nói nhiều với mày làm gì"- giọng lưỡi như hiệp khách vậy, Số Mười Ba tiếp tục dùng chân với đôi giày da cứng đá vào chỗ hiểm người đó một lần nữa, nhưng "đại hiệp" vẫn không né tránh.

    Số Mười Ba có chút "nể nang" hơn nói tiếp : "Chí ít mày cũng không phải là một thằng chó vô tích sự đi nghiên cứu tâm lý học." Trên mặt đại hiệp be bét máu, không còn sức chống cự nữa, Số Mười Ba bắt đầu lục soát người.

    Vì lúc nghe có tiếng động cơ mô tô Số Mười Ba đã lấy sợi dây thừng ni lông buộc chặt tay cô vào cửa xe nên cô chỉ có thể đứng một chỗ quan sát toàn bộ sự việc.

    Hắn nhanh chóng bỏ hết đồ trong ví của "đại hiệp" ra.

    "Nhạc Thiều Hoa....Nhạc đại hiệp", như một đứa trẻ con có được món đồ chơi mới, Số Mười Ba tỏ ra thích thú vô cùng. "Ờ...thẻ phóng viên, con chó của báo Tân Giang, hóa ra là phóng viên à...không phải hỏi cũng biết mày đi viết bài theo dõi toàn bộ tiến trình vụ trọng án Số Mười Ba này. Mày còn chưa trả lời câu hỏi của tao: làm sao mày lần được đến đây hả?

    Bàn tay Số 13 hơi run run lên, Na Lan nhận ra hắn bi kích động, không phải do sự xuất hiện bất ngờ của người phóng viên, mà bởi mệnh lệnh của hắn không được thi hành đúng.

    Hắn giơ cao lưỡi rìu

    "Không phải tôi bám theo để viết bài, tôi đang đi lấy tin tức về việc thôn Mậu Độc bị cưỡng chế giải tỏa, chỉ là đến đây chụp ảnh cảnh hoang tàn nơi này thôi...." Viên phóng viên bào chữa cho sai phạm của Na Lan, lại ăn một cú đá nữa.

    Dựa vào đâu mà tin được mày?

    Na Lan lên tiếng: "Anh lục túi của anh ta mà xem

    Số Mười Ba quát: "Im mồm" Số Mười Ba lôi ba lô trên lưng Nhạc Thiều Hoa xuống, bắt đầu lục lọi. Hắn tìm được một quyển số ghi chép của phóng viên, trên đó có ghi lại nội dung phỏng vấn một số người ở thôn.

    "Đọc bài phỏng vấn này thì thấy đội phá dỡ này đều là bọ du côn, ít nhất mười mấy người trong thôn đã bị chúng đánh trọng thương, điều này có đúng không?" hắn kề lưỡi rìu vào gần cổ Nhạc đại hiệp

    "Có một vài chi tiết không chính xác, nhưng hầu như là đúng thế" Nhạc Thiều Hoa thở dài.

    Số Mười Ba cười gằn, mỉa mai nói: "Xem ra báo của các người không đưa tin sai lệch, mày đến thật không đúng lúc, bức ảnh lịch sử này không không được chụp, cút lên xe!"

    Thế là, hắn lại bắt thêm một con tin nữa cùng Na Lan

    Chiếc xe ChangHe Suziki được hắn cải trang lại, ngoài ghế lái xe và ghế bên được giữ lại ra, các hàng ghế phía sau đều bị tháo hết, lắp vào đó là hai ghế băng bằng da dựa sát vào thân xe theo chiều dọc. Trước khi lên xe, điện thoại và máy ảnh của hành khách đều bị Số Mười Ba dẫm nát, hai tay Na Lan và Nhạc Thiều Hoa bị trói chặt, mỗi người ngồi trên một ghế, mặt đối mặt nhìn nhau lâu.

    Mũ bảo hiểm đã tháo ra từ lâu, Nhạc Thiếu Hoa có bộ tóc xù, nhưng xù theo kiểu rất phong cách (style), kèm theo đó đôi lông mày rậm, mũi miệng vẫn còn vệt máu khô, khuôn mặt rất khôi ngô, thời bây giờ khó mà tìm được người có tướng mạo thế này. Nhưng điều này cũng chẳng làm Na Lan có thiện cảm hơn với anh ta.


    "Anh đến đây làm gì để gây thêm rắc rối"

    "Đây không phải anh anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng ít nhất cũng gọi là thấy việc bất bình chẳng tha chứ"

    Na Lan không nói ra chủ ý chủ ý của mình: sự can dự của người ngoài có thể làm thay đổi lớn tới tâm lý của Số Mười Ba trong việc quyết định thời gian xử lý con tin. Nếu như vậy, để thể hiện sức mạnh và được kính sợ kẻ thứ ba rất dễ trở thành chất xúc tác.。

    "Xin lỗi, tôi không nghĩ nhiều như vậy....chỉ nghĩ rằng mình phải dũng cảm, mong cô hiểu cho....chẳng phải cô học tâm lý học ư?" Nhạc Thiều Hoa mở to mắt nhìn Na Lan

    Na Lan quay mặt sang hương khác không muốn nhìn anh ta

    Có điều, quay mặt sang hướng khác thì không nhìn thấy cảnh quang bên ngoài. Sau khi được bố trí lại, ngăn giữa buồng lái và khoang hành khách là một tấm thủy tinh mờ mờ, chỉ để lại một ô cử sổ nho nhỏ, để lái xe tiện theo dõi động tĩnh của hành khách qua gương chiếu hậu. Qua ô cửa nhỏ Na Lan chỉ thấy những bóng hình lắc lư chuyển động nhanh chóng. 。

    Không biết xe đã đi bao lâu ngoài cái tối tắm thì cũng chỉ thấy tăm tối.

    "Hình như chúng ta đang lên núi, đang men theo một con đường núi" Nhạc Thiều Hoa nói :"Sau khi Hô Tiêu sơn trang xây dựng xong, các con đường lân cận đều sẽ được tu sửa, nhưng bây giờ vẫn là đường cho ngựa chạy thôi, chỉ có những người thích đánh xe thô sơ mới quen kiểu lắc lư thế này.

    Số Mười Ba lại cười khẩy một tiếng: "Tất nhiên còn có bọn bắt cóc nữa"

    Na Lan cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt, nhẹ nhàng nói: "thuộc đường thuộc lộ, đại ca chắc là người ở đây"

    "Tôi nói cho cô để cô đi báo với cảnh sát à

    "Không, chỉ là muốn nói chuyện với anh thôi, anh nói anh đã đọc qua luận văn của tôi...nói thật, con mọt sách như tôi khi biết có người đã đọc tác phẩm của mình thì cảm kích vô cùng."

    "Ờ, chính là bài luận văn về tâm lý tội phạm học giúp cô thăng tiến đấy hả?" Nhạc Thiều Hoa nói leo vào đúng lúc không nên nói nhất. Vẫn không nhận thấy ánh mắt phẫn nộ của Na Lan tiếp tục: "Nghe nói cô đã đến các nhà tù khắc cả nước để điều tra hàng ngàn tên tội phạm phạm tội nghiêm trọng, đã phân tích rất sâu sắc, nghe đâu đó là thành tựu có tính toàn diện nhất trong nghiên cứu tâm lý tội phạm học, đạt được liền hai giải thưởng lớn của bộ giáo dục và bộ công an....".

    Số Mười Ba lạnh lùng cắt ngang: "Toàn những suy đoán chủ quan, kết luận vô căn cứ, định lấy con số để giải thích tâm lý phức tạp của con người, thế mà gọi là công trình nghiên cứu khoa học của cô à?".

    Na Lan gắng sức đá vào chân Nhạc Thiều Hoa một cái, nếu hắn còn không hiểu ý của cô thì có thể nói hết thuốc chữa, sự nghiệp phóng viên của hắn chắc chắn tàn ở đây.

    "Chỉ bảo của anh rất hợp lý, rất nhiều chuyên gia cũng tỏ ý băn khoăn như vậy khi bình luận bài của tôi, tôi quá dựa vào những phân tích thống kê, tâm lý học trình độ cao thì không thể phân loại một cách có hệ thống được." Na Lan không nói ra hai từ "tội phạm" trong "tâm lý tội phạm" ra để tránh gây kích động cho Số 13, tội phạm thường cho rằng mình bị dồn ép lên núi Lương Sơn, là nạn nhân trong một số hoàn cảnh hay xã hội chứ không phải làm đang làm việc ác, đây là kiến thức cơ bản của tâm lý tội phạm học.

    Quả nhiên, giọng điệu của Số 13 có chút nhẹ nhàng hơn: " Ví dụ, luận "xã hội nhìn nhận" mà cô đề cập đến rất nông cạn, cô bảo một người sẽ nhằm để được xã hội nhìn nhận mà gây ra những hành vi cực đoan, thậm chí phạm tội. Nhưng nhà tâm lý học các người đã không chú ý đến một mấu chốt, đó là dư luận xã hội thay đổi liên tục, có lúc theo hướng tích cực, có khi thay đổi theo hướng tiêu cực. Đưa ra cho cô ví dụ như này, ngày nay xã hội lấy sự giàu có để nhìn nhận và tôn sùng nó, với một vụ bắt cóc tống tiền thì kẻ bắt cóc nhận được tiền rồi thả người, chỉ hại người ta trong thời gian ngắn; nhưng với tiền bỏ ra cho tình nhân, bị hại là cả một gia đình, ảnh hưởng đến cả cuộc đời của mấy con người liền. Thế nhưng xã hội và pháp luật chấp nhận cái nào hơn? Kẻ bắt cóc tống tiền nhận được tiền thì thỏa mãn, hắn có dám cho rằng xã hội chấp nhận mình được không? Hắn có thể đi rêu rao khắp nơi tiền đó lấy từ đâu không? Trái lại tôi thấy nên gọi là luận "thỏa mãn cơ bản cuộc sống"

    Na Lan nhíu mày một lúc, hình như đang suy nghĩ lời nói của Số Mười Ba, tạ ơn trời đất là lúc này tay phóng viên không phát biểu lời bình luận nào.

    "Lời anh nói rất có lý, nhưng theo những gì tôi tìm hiểu về họ, họ đều biết yêu và hận, có tình cảm gia đình sâu đậm, cũng nhận thức được nỗi đau chia ly, các phương tiện truyền thông và tác phẩm văn học, điện ảnh thường bình diện hóa con người chỉ với tốt hoặc xấu xa khiến xã hội hiểu sai.

    Lần này đến lượt Số 13 trầm ngâm.

    Có lẽ là thời chín muồi "Khi anh và anh trai tôi nói chuyện điện thoại anh có thấy trong tiếng nói của anh ấy nghẹn ngào tiếng khóc không, từ nhỏ đến giờ, tôi chỉ mới chứng kiến anh ấy rơi lệ hai lần, lần đầu khi Viên Viên mắc bệnh viêm màng não lúc nhỏ, con bé sốt cao trên 40 độ hơn một tuần liền, suýt nữa không qua khỏi; và một lần nữa, chính là ngày hôm kia..."

    "Cô nói những điều vô nghĩa đó để làm gì? Thật sự sợ tôi giết con tin hả? Vậy thì hãy ngoan ngoãn nghe lời tôi đi!" Giọng nói Số 13 có phần run rẩy, càng chứng minh phán đoán của Na Lan là đúng, hắn không phải kẻ giết người điên loạn, không thì vừa rồi hắn cũng không thể để Nhạc Thiều Hoa coòn sống ra khỏi làng ma nữa.

    Số 13 như nghe được ý nghĩ trong đầu Na Lan nói: "Thằng phóng viên kia, mày nghe đây, tao không lấy rìu chém đứt cái đầu đẹp mã của mày xuống không phải để mày với nhà tâm lý học xinh đẹp này ngồi tán tỉnh, mà để mày ghi chép lại thật thà những gì mày trải qua, để cho công chúng biết được, bọn họ phải bị bắt cóc mới biết bọn bắt cóc tống tiền ra sao.......kỳ thực không hèn hạ và cũng không tàn nhẫn được như họ. Trong quá trình bắt cóc và cho chuộc con tin, kẻ bắt cóc là người chiếm thế thượng phong, nhưng cuối cùng hắn cũng đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất."

    Na Lan không biết nên vui hay tuyệt vọng, rõ ràng số 13 còn yêu cầu nhiều phân tích lâm sàng về bệnh tâm thần.

    Nỗi bận tâm lớn hơn của cô là tình trạng lái xe của Số 13, không ngừng quay đầu lại nói chuyện, tầm nhìn ngắt quãng, lái xe kiểu này trên con đường núi khúc khủyu, khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi như ngồi trên xe ngựa của người mù cưỡi con ngựa mù trong đêm tối.

    Nhạc Thiều Hoa hô lên: " Tuân chỉ! Nhưng phiền lão huynh để ý vào việc lái xe được không, tôi có cảm giác ngồi trong xe ngựa mù của ông đánh xe mù đấy!"

    Số 13 hừm một tiếng: "Đại hiệp mà nhát gan như thế à? Người mù cưỡi ngựa đui thì sao? Con đường này ta nhắm mắt cũng có thế đi..."

    Phía trước xe bỗng xuất hiện luồng ánh sánh làm lóe mắt. Là ánh sáng đèn ô tô.

    Na Lan và Nhạc Thiều Hoa đồng thanh hô "Cẩn thận!"

    Bỗng nhiên phía mũi xe rung lên, chiếc xe đột ngột đổi hướng sang ngang, Số 13 siết chặt tay lái nhưng đã không tránh kịp.

    Nhạc Thiều Hoa hét: "Ôm lấy đầu"

    Nếu như không có tiếng nhắc nhở kịp thời đó, Na Lan tin chắc mình đã trở thành nạn nhân trong một vụ tai nạn giao thông rồi. Cô không ngờ, va chạm của hai đầu máy ô tô lại gây ra tác động mạnh như vậy. Vì cô và Nhạc Thiều Hoa không thắt dây an toàn nên không cần phải đập cửa cả hai cũng bị hất tung ra ngoài, ngã chỏng chơ trên đám cỏ đá lạnh giá. Tuy nhiên, ngay cả được nhắc như vậy, bảo vệ được cái đầu của mình Na Lan vẫn bị thương trong vụ đụng xe nghiêm trọng này, cô mất hết cảm giác.

    Truyen hay
    Chương 4

    Trước khi bị tuyết phủ kín người, Na Lan tỉnh, thấy toàn thân đau nhói như kim châm. May là hai chân vẫn cử động được không cô đã nghĩ xương cốt mình nát hết rồi.

    Tuyết càng đổ mạnh, bông tuyết như những đồng xu tới tấp lạnh lùng trút xuống mặt cô. Cô nằm trong một rừng cây, bốn phía tối đen như mực, hình như thấy chút ánh sáng yếu ớt trên đỉnh dốc, nhất định là ánh sáng của đèn ô tô vừa gặp nạn vẫn đang chiếu sáng.

    Cô định bò lên trên sườn dốc, lại do dự nghĩ: "Nếu Số 13 chết hay bị thương nặng thì còn đỡ, nhưng nếu hắn không mệnh hệ gì thì khác nào đang tự chui đầu vào rọ"

    Lúc này cô cảm thấy trong bóng tối lại có cặp mắt đang chăm chăm nhìn mình, vội ngoảnh đầu lại, nhận ra nó, một con chó trông giống cho sói. Cô có thể nhìn thấy rõ màu đỏ trong đôi mắt của nó, ánh mắt tiều tụy vì đói ăn.

    Vẫn là con chó hoang đó ư? Làm sao nó theo được đến đây? Có lẽ chỉ là ngẫu nhiên lại gặp một con chó hoang khác trên núi này thôi.

    Con chó há miệng, trưng ra những chiếc răng sắc nhọn, đuôi dựng lên, chẳng lẽ nó định tấn công chị gái yếu ớt này.

    Cô cũng không ngờ bỗng có hai tay đặt lên vai cô.

    Na Lan sợ hãi định hét lên lập tức bị bịt miệng: "Không được nói to, đừng để ai để ý đến"

    Chính là tiếng Nhạc Thiều Hoa khẽ bên tai, Na Lan mới thở phào một cái.

    "Sao anh còn khủng khiếp hơn cả con sói này!"

    Nhạc Thiều Hoa nói: "Sói á? Đây rõ ràng là một con chó! Sao cô có thể so sánh như vậy được, nếu cô thấy con chó này dễ chơi hơn thì có thể đến gần nó tôi chẳng dám có ý kiến." Vừa nói anh ta vừa giơ một hòn đá to về phía con chó để dọa, con chó hoang cụp đuôi lẩn vào trong bóng tối của khu rừng mất tăm.

    Nhạc Thiều Hoa nhanh chóng dùng mặt nhọn của hòn đá cọ xát vào quận dây thừng đang trói tay Na Lan để tháo cho cô, nói khẽ: "Tôi tỉnh trước cô tầm mười phút, tìm được cục đá để mài đứt dây trói, xong còn cấu véo cô mãi mà cô ngủ say quá"

    "Tỉnh là tốt rồi, bắt cóc, con tin, tai nạn xe, đúng là ác mộng" La Nan uất ức nói.

    "Còn có một anh nhà báo đẹp trai nhiễu sự lắm mồm, lại nằm bất tỉnh trong đống tuyết này nữa, đúng là đỉnh điểm của ác mông" Nhạc Thiều Hoa pha trò. Cuối cùng dây trói cũng đứt, lúc này Na Lán mới cảm nhận thấy tự do thật đáng quý biết bao. Khi cô phỏng vấn những tên tội phạm đã không ít lần nghe thấy tiếng lòng hướng về tự do của họ.

    Na Lan hỏi: "Chúng ta nên quay lại xe hay chạy trốn bây giờ?"

    "Theo bản năng thì chắc chắn tôi sẽ không dại gì mà không chọn việc chạy khỏi đây, nhưng cô đừng quên rằng cô rơi vào cảnh này là ban đầu định...."

    "Tôi biết rồi, chỉ là hỏi thôi mà" Na Lan biết nếu không đưa được Thành Viên Viên về thì chuyến mạo hiểm này coi như công cốc. "Anh hãy xuống núi một mình, rồi đi báo cảnh sát".

    "Xem ra cô cũng coi trọng nhân phẩm của tôi nhỉ, cho rằng tôi sẽ bỏ mặc cô ở đây để chơi đùa với con sói kia à?" Nhạc Thiều Hoa nhỏ nhẹ trách.

    Na Lan đỏ mặt: "Anh đừng nhạy cảm quá, chỉ là tôi không muốn anh vô duyên vô cớ phải phiêu lưu cùng tôi như thế này

    Nhạc Thiều Hoa vỗ vai Na Lan: "Tôi đã ngồi suốt với cô trong chiếc xe đó, thế nên không thể ngã một trận vô ích được. Chúng ta cùng leo lên đi, nhưng tuyệt đối phải nhẹ nhàng không để hắn phát hiện ra

    Hai người dùng cả chân lẫn tay lấy sức bò lên trên sườn dốc, im thin thít, không dám thở mạnh.

    Đầu tiên, thấy chiếc Changhe Suzuki nghiêng ngả dựa vào gốc cây bên đường, như một đống sắt vụn; một xe jeep mui trần đâm đầu vào con Changhe Suzuki, đầu xe nát bép không ra hình thù gì, một bánh trước đang treo lơ lửng trên không trung giữa sườn núi.

    Hai người lặng cười, cả hai chiếc đều không có chút động tĩnh gì. Nhạc Thiều Hoa ra hiệu bảo Na Lan đứng im tại chỗ, còn mình cúi người lại gần cửa sổ chiếc Suzuki nhòm vào, ngoảnh đầu gật đầu với Na Lan, biểu thị bên trong chiêc Suzuki không có ai. Anh ta mở cửa xe, chui vào tìm kiếm một lát nhưng cũng không thấy gì, rồi lại phục xuống bò tới chỗ xe jeep.

    "Cả hai chiếc xe đều trống trơn, lưỡi rìu, túi tiền cũng chẳng thấy đâu cả. Trong xe jeep cũng chẳng thấy gì, à, có tìm được một cái đèn pin"

    "Kỳ lạ! Vụ tai nạn nghiêm trọng như vậy đáng ra thương vong không ít, sao những người trong cuộc lại bốc hơi hết cả?"-"Chúng ta quanh đây xem có dấu vế gì không, vừa rồi tuyết không to lắm chắc chưa phủ hết đâu"

    Nhạc Thiều Hoa giương ngón tay cái nói "Cao kiến". Đến đầu xe Suzuki, soi đèn pin vào gần buồng lái, tuyết đã phủ gần hết, Na Lan cúi người, gạt tuyết ra soi dưới ánh sáng đèn pin. Nhạc Thiều Hoa gật đầu nói: "Vết máu, đã bị tuyết phủ lên, tức là "số mười ba" đã bị thương, chắc đi được không xa đâu"

    Nhưng dấu chân đó nhanh chóng lẫn lộn cùng một loạt những dấu chân khác ở chỗ chiếc xe jeep, hai người nhìn theo dấu tích dưới ánh đèn pin, không định mà cùng chán nản thở dài.

    Cách chiếc xe jeep không xa có một vết máu chưa bị tuyết phủ lấp, có hai vệt dài, dấu vết của việc lôi kéo gì đó xuống dốc, về phía rừng sâu, trên đó loang lổ vết máu tươi.

    Na Lan khé nói: "Trời ơi, tôi có cảm giác như..."

    Nhạc Thiều Hoa tập trung suy nghĩ: " Có thể là người trong xe bị thương rồi bị kéo vào rừng, hay họ đã chết rồi mới bị lôi vào rừng, dù sao cũng phải có bàn tay người khác nhúng vào...có khi nào là "số mười ba" đâm chết họ rồi muốn che giấu tội lỗi?"

    Na Lan nói: "Không cần biết có đâm chết người hay không, nhưng nhất định hắn rất sợ dính líu tới cảnh sát hay công ty bảo hiểm, chắc chắn hắn không muốn gặp gỡ với ai, do đó hoàn toàn có động cơ để thủ tiêu người bị hại trong chiếc xe jeep đó. Vết máu này xem ra còn rất mới, nếu hắn đang cầm cái rìu đó, cả vali tiền, rồi kéo cả người thì nhất định không chạy nhanh, chưa đi được xa đâu"

    Hai người lần theo vết máu lại quay xuống rừng cây dưới chân đồi một lần nữa

    Càng đi xuống dưới, thảm thực vật càng rậm rạp, nên cây cũng chắn bớt lượng tuyết phủ xuống mặt đất, vết kéo lê cũng khó nhận ra hơn, cuối cùng thì không còn thấy gì nữa. Thực ra chẳng cần lần dấu vết làm gì vì họ cũng đã nhìn thấy tất cả. Một tiếng hét thất thanh làm Nhạc Thiều Hoa lập tức ấn nút tắt đèn pin.

    Ở một chỗ không xa, xuất hiện ánh sáng của một chiếc đèn pin LED không ngừng đong đưa, người cầm đèn đứng trong bóng tối nên không trông rõ mặt, chiếc đèn chiếu vào một túi xách nữ, một bàn tay quắt queo lục lọi trong đó túi rất lâu, rồi lấy ra một số thứ, rồi lại nhét trả lại một vài thứ. Bàn tay đó, chắc chắn không phải của "số 13".

    Có một người nam và một nữ năm trên mặt đất, có lẽ là hai người trên chiếc xe jeep. Ánh đèn pin cũng không đủ sáng để nhìn rõ mặt mũi họ, có lẽ là bất động, dù chưa chết thì lúc này cũng chẳng còn sức để kháng cự.

    Bàn tay quắt queo đó lại sờ xoạng trên người con trai, lấy được trong túi quần ra một đồng hồ đeo tay, hình như là loại rất thịnh hành của giới trẻ hồi năm ngoái, sau đó lục ví, lấy hết tiền mặt, thẻ ngân hàng còn lại thì đút trả lại. Hắn huýt sáo, hình như là bài "hai con bướm" mà nghe cứ như là "đợt tuyết đầu tiên 2002"

    "Thì ra là một tên trộm vặt" – Nhạc Thiều Hoa khẽ nói, rồi tiếng của anh cũng bị chôn vùi trong gió tuyết.

    Nhưng Na Lan biết, sợ rằng không hề đơn giản như vậy. Quả nhiên, trong nháy mắt, hắn vứt đèn xuống đất, trong bóng tối lờ mờ giơ lên một vật gì đó, trông rất giống lưỡi rìu, là cái rìu của "số mười ba".

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •