User Tag List

Trang 43/44 đầuđầu ... 13333738394041424344 cuốicuối
kết quả từ 337 tới 344 trên 347

Ðề tài: Nhật ký chán sống

  1. #337
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Có những niềm vui rất dài

    Ngày 27/1

    Trên facebook tràn ngập những hình ảnh, những dòng chia sẻ của bạn bè về trận đấu của đội tuyển U23 VN hôm nay. Có những ý kiến trái chiều, người cảm thông, người chê trách, người tiếc nuối, có người lại nói rằng chúng ta cầm vàng mà để vàng rơi... Thế nhưng, chúng ta nào đã cầm vàng?

    Nhìn lại chặng đường dài mà đội tuyển đã đi qua, không thể phủ nhận rằng đội tuyển U23 VN đã hoàn toàn "lột xác", đã rất xuất sắc trong từng trận đấu. Trước đây, khi nhắc về bóng đá VN, người ta vẫn hay nói rằng đó là thứ gì đó không được hay ho, thậm chí là dở tệ và không đáng để xem. Có một thời gian dài người hâm mộ quay lưng với đội tuyển nước nhà.

    Thế nhưng, khi sự thay đổi đúng lúc đi kèm với những thành công khiến tất cả mọi người đều nghiêng mình nể phục, đều thừa nhận rằng VN đã chơi quá xuất sắc trong xuyên suốt thời gian qua. Họ đặt niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, rằng VN sẽ vô địch. Và khi thất bại ập đến, chắc chắn không ít người đã thấy vọng và muốn quay lưng với đội tuyển thêm một lần nữa.

    Khi không bàn về chuyện thắng thua trên sân cỏ, mình thấy đội tuyển U23 VN đã chiến thắng được rất nhiều: họ vượt qua được giới hạn của chính mình, chiến thắng được sự khắc nghiệt của điều kiện thi đấu, và chiến thắng trong lòng người hâm mộ. Các cầu thủ U23 VN đã có một trận đấu trên cả tuyệt vời, họ không chọn đấu mà chọn chơi bóng để có những đường chuyền đẹp mắt, những pha phối hợp ăn ý, những cú sút thần sầu khiến cho khán đài lẫn sân cỏ đều nóng lên giữa thời tiết giá lạnh. Chỉ tiếc là chúng ta lại không may mắn vào những phút cuối cùng.

    Đội tuyển ra về trong tiếc nuối, cả người hâm mộ cũng vậy nên họ gần như quên rằng chúng ta đã có được nhiều hơn một chiếc cúp. Đó là những ngày vui nối tiếp nhau trên sân cỏ, là những chiến thắng huy hoàng trước khi chúng ta chính thức bước vào chung kết như hôm nay. Đội tuyển đã chơi hết mình, người hâm mộ đã cổ vũ rất cuồng nhiệt. Tất cả những gì có được không phải đong đo bằng giá trị vật chất, bằng một chiếc cúp vàng hay một danh hiệu. Chúng ta nhường lại cúp vàng cho Uzbekistan, trở về trong sự hò reo hoan nghênh của hàng triệu người hâm mộ.

    Ai cũng nghĩ kết thúc mùa giải này là kết thúc rồi. Nhưng mọi chuyện thật sự chỉ mới bắt đầu...

    Tự hào lắm VN ơi!

  2. #338
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Thế giới này luôn đủ tàn nhẫn để chứng minh câu nói "Chẳng ai thiếu ai mà chết bao giờ". Trước đây cứ nghĩ là tình cảm luôn tồn tại cố định, những người yêu nhau sẽ nhớ nhau đến cuối cuộc đời, hóa ra, không phải vậy. Đời này luôn có quy luật thay thế, khi một người nào đó ra đi sẽ có một người khác thay vào vị trí của người đó, tình cảm cũng theo đó mà đổi hướng Quá hay, quá công bằng cho người ở lại.

  3. #339
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Nhớ năm trước, Bull ở tận Buôn Hồ chạy xuống tổ chức sinh nhật cho mình. Sinh nhật đơn giản có ba người: mình, Mắm và Bull nhưng cũng vui rộn rã. Năm nay Bull đi làm, chắc không còn thời gian xuống đây làm sinh nhật nữa. Mình cũng nghỉ học rồi. Cả nhóm mình giờ chắc tan hoang hết rồi. Mình chỉ biết mua sách của tác giả mà Bull thích, rủ Mắm viết lời chúc lên đó rồi gửi lên Buôn Hồ cho Bull. Hi vọng Bull sẽ vui.

  4. #340
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Hình như sau chuyện của ngày mùng 4 tết đến giờ, mình bắt đầu bị ám ảnh và mất niềm tin. Mình luôn nghĩ nếu mình chết đi mà mẹ được giải thoát khỏi cuộc sống địa ngục hôn nhân này thì mình sẽ chấp nhận chết. Mạng mình vốn không có giá trị, chỉ cần mẹ được bình an, vui vẻ hết thời gian còn lại là được rồi. Mình sống hay chết cũng không mấy người quan tâm, vui buồn nên mình rất yên tâm về điều đó. Mọi thứ cảm xúc hạnh phúc, những cái người ta gọi là yêu thương hóa ra chỉ là sự gắng gượng giả dối. Giờ mình mới biết, chán nản và thất vọng. Phải chi mình chưa từng được sinh ra...

  5. #341
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Bài này yêu cầu bạn nhấn vào nút Cảm ơn để xem bài viết Bài này yêu cầu bạn nhấn vào nút Thích để xem bài viết

  6. #342
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Tự nhiên nghĩ về một tang lễ đơn giản không ai đến dự, không người khóc thương. Mình ngủ yên trong quan tài phủ sơn trắng, được hỏa táng ở Bình Hưng Hòa và được rải tro cốt ở cầu Phú Mỹ. Nghĩ thôi cũng đã thấy thèm. Nếu mình chết chắc không ai thương tiếc đâu. Điều quan trọng là phải biết hợp thức hóa cái chết của mình.

  7. #343
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Hơn một năm đầy biến động, đầy đau buồn, giờ mình chẳng muốn gì ngoài ngủ say trong thế giới do mình tạo ra. Mình không đủ dũng cảm để đối mặt nữa, cũng không muốn cố gắng làm gì. Mình mệt mỏi và muốn buông xuôi tất cả.

  8. #344
    Đã đi theo chồng
    Pluie's Avatar
    Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    1,103
    Đô
    35,463
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)

    Default

    Đà Lạt dạo này lạnh quá. Sáng mở mắt ra, chộp cái điện thoại, bật lên coi thời tiết, thấy dòng thông báo "Đà Lạt, 14 độ" Thiệt, lúc đó chỉ ôm gối ngủ tiếp. Nhưng đói quá, phải chui ra ngoài kiếm cái ăn.

    Ngã Năm, sáng lạnh nhưng có rất nhiều người chạy xe với tốc độ bạt mạng. Chỉ có mình mình đi từng bước nhưng dò đường, tìm tiền xu bị mất. Tự nhiên thấy mình đủ điều kiện để làm nên sự khác biệt. Một đứa hâm hâm đi lững thững trên đường như ốc sên, đúng là chỉ có mình. Hơn nữa, nếu là đi bộ thì nhìn đâu cũng thấy các cặp đôi nắm tay nhau, vừa đi vừa nói chuyện. Chắc tại trời lạnh nên người ta muốn gần nhau hơn.

    Cũng tại ngã Năm, mình thấy người ta treo biển tìm chó bị lạc. Lúc đó, nhớ về chuyện cũ,nhớ có người nói mình để lạc họ ở ngã Năm. Thiết nghĩ, có nên dán thông báo "Lạc mất người yêu cũ" để thiên hạ tìm giùm hay không? Mà quan trọng là tìm về để làm gì? Hâm hâm dở dở lôi rắc rối về thì lại có cớ để giết người. Tư tưởng của mình, thời gian này, không thiên về tự sát mà thiên về giết người làm vui. Kể ra, mình càng sống càng giống sát thủ.

    Có thể nói, tâm tính mình đang trong giai đoạn thất thường. Nóng lạnh khó lường nhưng bên ngoài, lúc nào cũng im lìm, và có chút ảm đạm. Nhưng nếu không ai đụng chạm gì thì chắc sẽ không xảy ra sự cố nào. Sẽ kiềm chế hết mức có thể. Nhưng nếu vượt qua giới hạn chịu đựng thì có trời mới biết được.

    Hôm qua, nhận được tin nhắn của admin bên kia, bảo làm bài dự thi gì đó. Giờ đang phân vân xem có nên làm không. Muốn nhàn hạ nhưng bỏ cuộc giữa chừng thì giống như trát trấu vô mặt mình. Mình cũng không phải loại hèn yếu, đánh nữa đường thì chạy. Tùy tình hình mà chạy mới là anh hùng. Chứ chạy lung tung lại sụp hố, té gãy càng. Thôi kệ, cứ thi hết mình, thua cũng không buồn. Dù sao thì, cũng không có gì để làm. Có người tạo cho chút việc để làm cho quên đời thì phải cảm ơn họ.

    Lúc nãy, mẹ mới gọi. Mẹ sắp về nhà, nhưng mình đi rồi. Hai lần trong một năm không được gặp mẹ, kể từ ngày đó. Tự hỏi cái mình gọi là "gia đình" giờ còn lại gì nữa? Mình cũng không còn đủ niềm tin để tin vào sự tái hợp. Càng không tin tình cảm. Những thứ đó, giống như một trò chơi mà kết quả, mà mình nhận được, là thua trắng.

    Mình ở nhà hai tháng. Hai tháng, chưa một ngày nào cảm thấy thật sự vui vẻ. Hai tháng, mọi thứ không thay đổi chỉ trừ một người không về. Hai tháng nghe những lời ghen tuông vô lý từ ba. Hai tháng cố gắng làm lành, nhưng vô vọng. Đàn ông, có lẽ, để là những người ích kỷ, gia trưởng và mù quáng như nhau. Họ đều từ một khuôn tính cách dập ra. Muốn thay đổi, chắc phải cho họ đầu thai kiếp khác.

    Giờ thì, mình thật sự mệt mỏi, và chênh vênh. Mình muốn tựa vào đâu đó vững chắc, nhưng không phải là tựa vào một con người. Lòng tin của mình với đồng loại đã chạm đáy rồi. Chắc là, phải mua cục đá phong thủy về nói chuyện với nó cho chắc Càng nói càng thấy mình khùng. Thôi, không nói nữa.

Trang 43/44 đầuđầu ... 13333738394041424344 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ "khóa" cho đề tài này

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •