User Tag List

Trang 5/6 đầuđầu 123456 cuốicuối
kết quả từ 33 tới 40 trên 41

Ðề tài: [1] ngày về

  1. #33
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Ngày về
    Lại về rồi đây cái chòi cũ thân yêu. Ta nhớ em chết được. Kể từ ngày ta đi thì cũng đến 6-7 tháng rồi em nhỉ. Bụi phủ đầy, nhện giăng tơ kín mít rồi. Giờ về lại quét quét dọn dọn tự đón mình.
    .
    .
    .
    Thế là hết 12 năm học sinh rồi nhỉ. Không ngờ mọi việc diễn ra nhanh vậy. Như là mơ, như chưa bao giờ xảy ra. Mới hôm đeo balo to hơn cả người bước vào lớp 1. Nhanh quá. Chưa kịp nhìn những gì đã qua thì đã trôi xa rồi. Không biết khi nào mới có một NGÀY VỀ đây. 12 năm đủ để tìm được một vài người bạn thân, đủ để có được những lần vui vẻ, đủ để thêm biết bao trang giấy, biết bao con chữ nâng ta vào đời.
    .
    .
    .
    .
    Mai này có một cánh cửa khác mở ra đón ta. Gian truân và vất vả hơn nhiều lắm. Lo toan và suy tính còn dài. Không biết nơi kia người cũ còn chờ trong ngày về của ta hay không?
    .
    .
    .
    Đồng hồ cát, lật đi nhé. Ngày ta về là nắng là gió là yêu thương ôm ta vào lòng

  2. Thích Ha Luong Thích bài viết này
  3. #34
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Nằm nhà... Thất nghiệp... Dạo trước mong nghỉ học giờ không được đihọc thấy mình thật vô dụng...
    May mà trưa nay quyết định xách balo lên và đi chứ nằm mãi cứ như nhà mình nuôi thêm một con heo.
    Đi đâu giờ? Cứ leo lên tàu nó trở đi đâu thì đi đó vậy. Sau này đi học lại đừng có tiếc chưa được đi chơi nhá nhá.
    Ôi thần linh ơi. Con chả biết tương lai con trôi đến đâu đây!!!

  4. #35
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    3 ngày 20 cuốn truyện đúng là rảnh rỗi không ai bằng mà. Chả biết làm gì. Muốn về nhà quá cơ

  5. #36
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Thứ 3, ngày 11 tháng 4 năm 2017
    Không biết bao lâu rồi nhỉ. Từ ngày còn ngây thơ bước vào đây giờ sắp thành người già neo đơn rồi. Nhớ ngày xưa quá. Nhớ cái thời vẫn còn vu vơ giận dỗi linh tinh quá.
    Giờ đây, giữa dòng người tấp nập, giữa thành phố đèn điện sáng trưng không hiểu sao lại có cảm giác như không có ai bên cạnh. Giá mà thời gian quay ngược lại được nhỉ. Ừ thì cũng phải lớn thôi. Biết làm thế nào được. Lớn hơn mới biết trân trọng thời gian còn bé chứ.
    Giờ không biết tự đi tìm hiểu không hiểu tự phải tìm cách cố ghi nhớ. Ừ. Nơi đây là thế. Cảm giác được bảo bọc mất lâu rồi. Kể ra cũng thật kì lạ. Bao nhiêu người...bao nhiêu cuộc sống không ai thật sự cảm thấy lạnh lẽo trong cái thành phố nóng bức chật hẹp ấy sao?
    Sáng ra khỏi nhà, lao đầu vào đủ mọi công việc để rồi đến tối trở lại căn nhà ấy. Chỉ muốn nằm vật ra giường ngủ ngay ngủ luôn để trốn tránh cô đơn. Mẹ ơi. Con sẽ về sớm thôi. Nơi này con không thuộc về nữa rồi. Nhớ nhà quá....
    Viết cho một ngày vớ vẩn không biết lạc trôi chốn nào

  6. #37
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Thứ 4 ngày 12 tháng 4 năm 2017
    Ngày nhạt nhẽo....
    Sáng tin nhắn báo đi họp, chiều tin nhắn báo đi làm việc, cả ngày hết học lại thực tập, việc của đoàn trường, việc của đội....
    Mệt quá. Không biết nên tiếp tục hay dừng lại đây.
    Hình như người ta cứ bảo sống sao cho đáng sống còn mình thì cứ tìm cách chạy theo thời gian. Chạy theo những gì lập trình sẵn. Không thưởng thức, không nhớ nữa....mệt. Làm sao để dừng lại giữa dòng đời cứ đẩy mình đi nhỉ...
    Lại xàm xí nữa rồi

  7. #38
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Ừm. Biết bắt đầu như thế nào nhỉ
    Chờ thi xong t vẫn chưa biết đối diện với m ntn. Cảm giác rất bất an. T đoán tình cảm lúc này của m chỉ là nhất thời thôi đúng không. Rồi m sẽ quên tất cả, quên cả t như m chưa từng nói gì.
    Mấy hôm nay t suy nghĩ nhiều lắm. Nhiều vì t vẫn chưa tin những gì xảy ra là thật. T chỉ mong nó là một giấc mơ. Và khi tỉnh dậy. M vẫn chưa nói điều đó với t.
    T xin lỗi. T kb t giữ được tình cảm này đến lúc nào. Có lẽ sẽ kết thúc sớm thôi. M sẽ quên đc mà. Nhưng chắc lâu lắm t mới quên được.
    Lẽ ra t chưa nghe. Lẽ ra t nên ngừng ib với m. Lẽ ra t nên không biết gì hết thì tốt hơn nhỉ.
    M là đứa duy nhất quan tâm t nhiều đến thế. Là người duy nhất làm t cảm thất mình không lạc lõng giữa chốn đông người. M quan tâm đến những biểu hiện nhỏ nhất của t. Lúc đấy, t đã nghĩ t kiếm được người bạn tuyệt nhất thế gian này, chúng ta sẽ là một cặp bạn thân tuyệt vời. Thế mà .... đùng một cái m nói m thích t. T xin lỗi nhưng t sợ lắm. Sợ vì t đã biết quá nhiều về m. Biết quá nhiều về những mối tình của m. T sợ lắm. T sợ không thể giữ được tình cảm đẹp đẽ t dành cho m. Tại sao không thể làm bạn được vậy?
    T đã từng nghe nếu một người con trai quá quan tâm một người con gái thì đó không bao giờ là tình bạn bình thường nữa. T đã không tin. Và giờ thì t sai rồi.
    Xin lỗi. T không biết nói gì hơn là xin lỗi. T đang lừa dối m. Thật đấy. Sắp thi rồi. T muốn m cố gắng thi thật tốt nên đã lừa dối m. T đã hứa với m rằng khi thi xong sẽ rõ ràng chuyện hai đứa. Xin lỗi. Tha thứ cho t nhé. T đã mất m thật rồi mất một người bạn mà t không bao giờ muốn mất. T buồn lắm...
    Những ngày sau này chỉ hy vọng m sẽ không nhìn thấy t không quan tâm t. Và lần tới nếu có say cũng đừng bao giờ nghĩ đến t. Quên t đi nhé quên tất cả. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hứa với t sống thật tốt tìm được một người thật lòng với m và hạnh phúc với tình yêu đó nhé.
    1 tháng nữa mọi chuyện sẽ ổn thôi

  8. Thích Ha Luong Thích bài viết này
  9. #39
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    3/7/2017
    [Chênh vênh]
    Hà Nội những ngày này thật lạ. Có chút gì đó như là mình đang ngốc nghếch mong chờ một thứ sẽ không bao giờ đến. Nắng, mưa Hà Nội ẩm ương như một đứa con gái đang yêu. Có lẽ ai cũng thế, cũng cảm thấy chênh vênh khi bước chân vào cái tuổi lửng lơ giữa cuộc đời. Chỉ là ai đủ kiên cường xác định mục tiêu phía trước để vượt qua những ngày tháng này mà thôi.
    Tuổi trẻ có được bao nhiêu? Mình cho đi nửa tuổi trẻ chỉ để vẩn vơ nghĩ những điều kì lạ, màu hồng, biết bay, nhẹ và xốp, mềm mềm nhưng mát mẻ. Đến khi nhận ra tuổi trẻ sắp hết thì mới biết trân quý những tháng ngày đã qua.
    Nếu muốn thử sao không thử ngay? Nếu muốn đi sao còn ngại gian khó? Nếu muốn sống an nhiên sao vẫn còn đem tâm sự đời thường vào trong đầu trước mỗi giấc ngủ?
    Cũng khó nói lắm. Có thể đó chỉ là giai đoạn ai cũng phải có trong cuộc đời đấy thôi. Thuận theo tự nhiên có lẽ là tốt nhất. Sống cho hôm nay cho quá khứ và cho cả tương lai. Mặt trời nhất định mọc rồi đôi môi cũng nhất định sẽ mỉm cười

  10. #40
    Bé đi nhà trẻ chipcoi98's Avatar
    Tham gia ngày
    Oct 2015
    Nơi Cư Ngụ
    hour glass
    Bài gởi
    47
    Đô
    1,551
    Tài khoản Tiết Kiệm
    0
    Cảm ơn / Thích
    Đề cập
    19 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Points
    1 (0 Banked)

    Default

    Viết cho một người luôn đứng sau che chở cho những sóng gió cuộc đời tôi
    Hà Nội hôm nay mưa to quá, không hiểu tại sao cứ thời tiết thế này t lại nghĩ đến m - con lợn tốt nhất mà t từng gặp.
    Có lẽ do duyên số mà t và m mới gặp được nhau. Ngày đầu tiên nhập học nhỉ trên cùng một chuyến xe bus t đã nghĩ m thật ngốc khi cứ hỏi đi hỏi lại bác phụ xe cho tới khi bị ăn mắng mới chịu dừng. Và t cũng không ngờ những ngày sau sau nữa t vẫn gặp m trên chuyến xe ấy. Đã có lúc t mong ngóng bóng dáng của m mỗi khi t bước lên xe...cũng kì lạ thật thậm chí t còn chẳng biết m là ai học lớp nào nữa
    Thế mà hóa ra mình lại cùng lớp, m còn là trưởng nhóm công trình tình nguyện của t nữa chứ coi như kiếp trước mắc nợ nhau...mới đầu t cũng chỉ coi m là một người bạn bình thường nhưng dần dà mỗi lần đi tình nguyện, mỗi chuyến xe bus t gặp m, mỗi lần về muộn phải nhảy một tuyến xe khác t có m làm bạn...t đã nhận ra m là thằng bạn mắc nợ của đời t
    Rồi m chuyển chỗ trọ, một tuần t cứ chờ đợi m trên chuyến xe ấy không thấy m t có cảm giác thiếu vắng một thứ gì đó rất quen thân. Rồi t cũng biết chuyện m chuyển nhà t tự nhủ dù có hơi buồn nhưng chẳng có gì phải suy nghĩ ở đây cả. T vẫn gặp m, vẫn đi tình nguyện cùng m vẫn có thể trò chuyện với m như trước kia cơ mà...
    Rồi đợt tập huấn cũng qua, m được xét vào đội tình nguyện t chỉ là dạng vớt với t như thế đã là vui lắm rồi. M có biết lúc đọc kết quả t chờ đợi tên m đc đọc lên hơn cả tên t nữa. Không biết vì sao nhưng t nghĩ sự hi sinh của m cho nhóm đủ để m được chọn.
    Vào đội rồi, t phải tập làm quen với bao nhiêu người mới, chúng nó đáng yêu lắm và bây giờ chúng nó đã trở thành gia đình của t. Nhưng khoảng cách của t với m lại xa hơn có lẽ ít nói chuyện ít gặp nhau nên mỗi lần nói chuyện của bọn mình ngại ngùng như vậy.
    Để quen với gia đình ấy t đã phải cố gắng rất nhiều. Tự mình vượt qua không ít giới hạn chịu đựng của bản thân. Vậy mà đã đến ngày t phải xa gia đình ấy, gia đình cho t biết bao người bạn trong đó có m. T nhớ tối hôm đấy trời mưa. Đã rất lâu kể từ khi t nhắn tin với m. Vậy mà m có thể ngồi kiên nhẫn suốt cả đêm để an ủi t. Có thể để t khóc thoải mái cho nỗi buồn rời xa gia đình ấy nguôi ngoai. T không nhớ đã bắt m thức đến mấy giờ. T cũng không nhớ hôm đó t đã khóc hết bao nhiêu nước mắt. Chỉ biết là có một người kiên nhẫn nói chuyện với t lúc t thực sự buồn. Trong lúc ấy t thấy dễ chịu lắm khi t đã kiếm được một người mà t không cảm thấy ngại mỗi khi làm phiền và người đó cũng không thấy phiền mỗi khi t dở chứng.
    Thời gian cứ trôi qua ngày t rời xa gia đình nhỏ của t cũng sắp đến gần. Nếu nói điều gì làm t nuối tiếc nhất thì chính là những giây phút chúng ta cùng ngồi bên nhau, hát vang bài ca tuổi trẻ cùng sát cánh trong những chuyến tình nguyện tỉnh xa, rồi những đêm thức trắng cùng nhau trò chuyện. T sợ t không rời nổi, có một sức mạnh vô hình cứ níu t lại. Nhưng t tin ở m. Khi t bỏ cuộc m vẫn sẽ ở lại chứ. Sẽ dẫn dắt để ngọn lửa nhiệt huyết tiếp tục truyền đi cho thế hệ sau. Cố gắng lên người bạn của tôi. T biết m vẫn thế dù tỏ ra mạnh mẽ và bất cần nhưng trong tim m là một chút gì đó yếu đuối ấm áp lắm. T học được ở m một điều vô cùng to lớn. Khi t thực sự quan tâm đến ai thì không hẳn phải nói ra chỉ cần âm thầm quan tâm là đủ rồi. Vì người đó hạnh phúc là mình đã hạnh phúc lắm rồi.
    Thân gửi người cho thanh xuân của tôi trở lên rực rỡ đến vậy

Trang 5/6 đầuđầu 123456 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •