Trang 4/4 đầuđầu 1234
kết quả từ 25 tới 31 trên 31

Ðề tài: Thơ của người bán hoa cúc dại

  1. #25
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default



    Giữa một chiều mùa đông
    mẹ ngồi bên đàn con trải lòng khe khẽ
    những lời buồn lặng lẽ
    kể chuyện về mình - về những ngày trẻ yêu nhau

    hồi đó
    hồi mẹ hai mốt tuổi nắng lá xôn xao
    có một ông nào đó cứ thì thào lời tưởng chừng gai góc
    vậy mà canh mỗi buổi chiều còn xanh mái tóc
    đợi mẹ đi qua và theo bước mẹ về

    hồi đó mẹ còn đẹp
    nên nhiều người trong xóm cứ muốn cặp kè
    rủ mẹ đi ăn chè
    mẹ nói ba tụi bây không thích ăn chè
    cưới nhau về là không ăn một lần chè nào hết
    vậy mà ngày nào ổng cũng ra quán ngồi ăn mê mệt
    vẫn chỉ đợi mẹ đi qua, và theo bước mẹ về
    có ai nói gì đâu một lời hẹn thề
    mà đem cả quãng thanh xuân ê hề chờ đợi...

    mẹ kể
    hồi đó mẹ đồng ý lấy ba là do ba hiền
    chắc đốt đuốc đi cả cuộc đời cũng chẳng tìm ra ai hiền như ổng
    nói câu nào ra cũng từ từ không trầm không bỗng
    cái nắm tay nào cũng nơi lỏng dịu dàng

    mẹ vẫn nhớ ngày đưa dâu hoa nở thành hàng
    vậy mà đã chẳng có bông hoa nào điểm vàng mái tóc
    mẹ buồn mẹ khóc
    vì mẹ biết rằng bà nội không thương
    bà nội đã không thương thì khu vườn cũng mang tội
    mọi con đường đều mắc lỗi quanh co
    chén cơm nào cũng vướng tàn tro
    giặt một chiếc áo cũng cam go hơn trước
    có lần mùa lũ về
    sinh con được một tuần mẹ đã phải ngâm mình trong nước
    mà ba lúc bấy giờ vẫn mải bước đi rừng

    rồi một đêm khuya đang ngủ lưng chừng
    có ai đó gõ cửa làm mẹ bừng tỉnh giấc
    nói với mẹ rằng ba đã mất
    và đó là lần con la hét kinh khủng nhất trong đời…

    mẹ nói
    điều kinh khủng nhất trong đời
    rồi cũng phải trôi đi theo tuổi trẻ xanh ngời nắng lá
    mẹ vẫn còn ở đây
    còn ở đây bên đàn con trong một chiều mùa đông lạnh giá
    dù cho sợi tóc nào đã trắng xoá hẹn thề...

    đâu có ai nói là sẽ trở về
    mà lại đem cả cuộc sống ê hề chờ đợi...

    ĐỢI CHỜ CỦA BA - ĐỢI CHỜ CỦA MẸ
    06.03.2015
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  2. #26
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default



    Có cánh buồm nào căng đầy mơ ước
    chở tuổi trẻ người qua sóng nước điệp trùng
    sau một đêm mưa gió bão bùng
    thuyền bàng bẽ lui về vùng phẳng lặng

    người uống một ngụm đời: đắng cay chua chát mặn
    rồi lắng lại nỗi lòng nơi lớp cặn thời gian
    nghĩ...
    bạn bè của mình
    còn mấy ai cố chí bền gan
    tiếp tục sống những tháng ngày ngang tàng sóng gió
    treo mộng tưởng lên cây lá xanh trái đỏ
    hay neo cuộc đời mình vào con nhỏ bế bồng
    những người trẻ ngày xưa nay thành vợ thành chồng
    thành bố thành ông
    hay thành một quãng mênh mông xa khác

    manh ván xưa biết có còn chất phác
    mái chèo nào giờ ngơ ngác loay hoay
    dòng nước cuộc đời chảy xiết những vòng xoay
    ừ thì mình cũng quen với guồng quay hiện tại...

    rồi một đêm
    người muốn quay trở lại
    mà đôi chân này đã ngần ngại cam go
    đôi tay này đã mắc lưới buồn lo
    và trí nghĩ đã xám tro nhạt nhẽo

    cũng là dòng nước xanh mà sao nay lạnh lẽo
    mình vẫn là mình
    mà sao thấy bạc bẽo vô cùng...

    ở trên kia sóng nước vẫn điệp trùng!

    Lắng
    Phan Thiết, 16.03.2015
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  3. #27
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default



    Có những đêm gió thổi lên trời
    em nằm trên tay anh và cố gắng loay hoay người trái phải
    phát hiện ra một cánh tay mình bỗng trở nên thừa thãi
    lòng hỏi rằng có cách nào trống trải để yêu anh?
    rũ bỏ đi nào một nhánh xuân xanh
    rơi rớt hết mọi thân cành vướng víu
    em sẽ thấy cuộc đời còn nhỏ xíu
    được không?

    ôi cánh tay nào từng vẽ nước vẽ sông
    vẽ những nỗi nhớ chảy thành dòng xuôi ngược
    những âu yếm vỗ về
    những hẹn thề lần lượt
    và tình yêu nào vượt được sóng trùng khơi
    người thương nhau đợi ở cuối phương trời
    khấp khởi trong tim những lời đầu biêng biếc
    ... những lời đầu biền biệt
    từng ấy năm trời...

    rồi những đêm mưa bão tơi bời
    em nằm giữa cuộc đời và cố gắng loay hoay người trái phải
    thì ra một bên vai đã trở nên trống trải
    em ôm lấy chính mình và sợ hãi yêu đương

    em sợ phải đi qua phố qua phường
    sợ gặp lại kỷ niệm trên vạn đường rối rắm
    nếu trót lỡ sa chân vào tình trường mê đắm
    em biết phải lấy gì để cầm nắm tin yêu

    một cánh tay gầy sao níu giữ được thương yêu...

    Mất một cánh tay
    Sài Gòn, 20.04.2015
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  4. #28
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default Ném đá ra sông



    Phải chi cuộc đời là một hòn đá
    anh sẽ thẳng thừng ném mạnh ra sông
    quăng hết đi phiền muộn ở trong lòng
    rồi sẽ sống bằng những vòng nắng lá

    anh cũng từng nghĩ mình như là hòn đá
    lăn qua cuộc đời này dối trá sầu lo
    bay qua mặt nước buồn lạnh giá co ro
    bước từng bước dài cam go lay lất

    vòng tròn tuổi thơ có lẽ là vòng tròn duy nhất
    mãi loang hoài trong tâm trí cuộc đời
    nhắc nhở ta những ngày tháng xanh ngời
    đã được sống nơi chân trời tĩnh tại

    dòng sông tuổi thơ có bao giờ trở lại
    chỉ có tụi mình nhẫn nại với thời gian
    hòn đá của anh bay trong gió hoang tàn
    hòn đá của em bay qua làn sóng cả

    trên con đường về đại dương hoang dã
    những vòng nước tụi mình có vội vã giao nhau?
    để anh kể em nghe chuyện con sóng bạc màu
    và em nói với anh về con thuyền đã nhàu chiếc lá

    dẫu cho cuộc đời có là hòn đá
    một đôi lần ta thẳng thừng ném mạnh ra sông
    thì yêu thương kia khi đi hết một vòng
    vẫn trở lại trong lòng tay bé nhỏ…

    Sài Gòn, 04.06.2015
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  5. #29
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default



    NHỮNG CON SỐ


    Chúng ta
    những con số ưu phiền cũ kỹ
    mang trên mình biết bao lũy thừa riêng
    bài toán cuộc đời vạn biến luân phiên
    làm sao biết những đường biên sai đúng

    ta nhận lấy đề bài lúng ta lúng túng
    rồi tìm lời giải bày ấp úng khô khan
    được mất - cộng trừ nhiều nỗi ngổn ngang
    biết làm sao cho ngay hàng thẳng lối

    ngẫm chuyện của mình trong ngoặc đơn bóng tối
    rồi nghĩ chuyện của người trên vạn lối nhân chia
    mượn một lời tự tình an ủi đêm khuya
    trả bằng mười nụ cười ở bên kia nắng ấm

    người đến bên ta trong ngày xanh thắm
    rồi vội giã từ không cầm nắm hoa mơ
    ai kẻ một đường duyên kiếp như tơ
    rồi hai đứa ở hai bờ phân số

    người mãi nằm im trong lòng thành phố
    ta trở về với giông tố của mình
    đợi qua một đêm mưa gió thường tình
    tìm đáp án ở những bình minh khác…

    chúng ta
    những con số lạc loài ngơ ngác…


    Sài Gòn
    04h13m
    05/08/2015
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  6. #30
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default



    BAY QUA MÙA XUÂN


    Lại một mùa xuân nữa đi qua
    mẹ đứng soi gương và biết mình già thêm một tuổi
    em đứng sau lưng thấy lòng buồn thêm một nỗi
    thấy một cánh hoa vàng hoang hoải bay đi

    có nhiều lần
    em cũng muốn ra đi
    để tìm lại những tháng ngày đậm vị
    những kỷ niệm ban sơ
    lời ấu thơ bình dị
    như xác pháo một chiều mộng mị xa xăm
    em muốn gói mình trong giấy đỏ trăm năm
    gói luôn cả nỗi âm thầm thương nhớ
    rồi sẽ tan bay...

    tuổi trẻ nào mà chẳng tan bay
    những nỗi buồn của mẹ
    niềm vui của em
    tình yêu của chị
    và đam mê của anh
    tất cả sẽ tan bay dưới trời gió lộng

    những mùa xuân mang đến điều hy vọng
    thì cũng mang về nhiều dài rộng âu lo
    cơ duyên cuộc đời như những vòng nhang xoắn tròn vo
    đốm lửa thời gian làm chúng ta co ro bé lại
    sau đêm lễ chỉ tàn tro ở lại
    và cũng tan bay...

    rồi mùa xuân lại về trên nhánh lá thơ ngây
    mà em đã đứng phía bên này mùa hạ...


    Phan Thiết, 12.02.2016
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

  7. #31
    Tiểu học - Đại học chữ to bù nhìn's Avatar
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Nơi Cư Ngụ
    Đêm
    Bài gởi
    305

    Default

    người thấy buồn khi đọc câu sau cuối
    anh vội vàng về viết lại trang thơ
    thì ra lòng mình là những đường tơ
    dễ lay động vì lời vu vơ gió...

    SaiGon | 19.03.2019
    Đôi khi vẫn khóc cho những điều tưởng như đã quên...
    Đôi khi vẫn ước mơ về một hạnh phúc trọn vẹn...
    Để rồi lại thức giấc trong nỗi đau thủa nào...

Trang 4/4 đầuđầu 1234

Thread Information

Users Browsing this Thread

Hiện đang có 1 tv xem bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • Bạn không được quyền đăng bài
  • Bạn không được quyền trả lời bài viết
  • Bạn không được quyền kèm dữ liệu trong bài viết
  • Bạn không được quyền sửa bài
  •