hoa lưu ly không về (phần 2)
Nửa đêm trời bỗng đỗ cơn mưa lớn. Gió thổi ào ào qua các vòm cây và làm căn nhà rung lên từng hồi. Thẩm thức dậy đóng cửa sổ cho mưa đừng tạt vào phòng. Anh nghe tiếng sóng sông Tiền quật vào bờ đá thật dữ dội. Rất may, buổi chiều bà mua cóc đã vào hái cóc chín trên cây, chở cả một xe ba gác mang ra chợ. Nếu không, gặp mưa gió như thế này, cóc sẽ rụng vàng mặt đất.
Thẩm biết không thể ngủ lại được nên bật đèn ôn bài. Mưa lớn quá, tiếng nước chảy ào ào, và những giọt mưa nặng đánh lốp bốp trên mái tôn. Căn gác nhỏ ban ngày nóng bức là thế mà bây giờ tràn ngập hơi lạnh.
Dưới nhà, Thoi Tơ cũng đã thức giấc từ lúc cơn mưa ập xuống. Mưa đêm bao giờ cũng buồn. Thoi Tơ nằm trong mùng, kéo mền trùm kín và lắng nghe tiếng sóng đánh ì ầm vào bờ đá bên hông nhà. Tiếng sóng nghe dữ dội và đầy đe dọa. Thỉnh thoảng ngôi nhà rung lên vì gió lớn thổi qua. Thoi Tơ sợ một trận bão đi qua đây và nghĩ tới ba má cô đang giữ đáy ngoài cửa sông.
Thấy đèn trên gác bật sáng, Thoi Tơ chồm dậy, cô ra cầu hỏi vọng lên:
- Anh Thẩm cũng thức dậy rồi à?
- Mưa gió thế này mà làm sao ngủ được, anh thức học bài.
- Em lên chơi được không?
- Em ngủ đi, còn sớm lắm, mai còn phải ra chợ.
- Em không ngủ được đâu, nằm dưới nhà buồn quá, em muốn lên gác nói chuyện với anh cho vui.
Thẩm cười:
- Nếu dưới nhà em sợ ma thì lên đây.
Thoi Tơ đặt bước chân của mình lên những bậc cầu thang. Cô nghe những bậc thang gỗ rung lên mà bình thường Thoi Tơ không bao giờ để ý.
- Eo ơi, căn gác của anh sao lạnh ghê gớm thế?
Thoi Tơ kêu lên khi bắt gặp hơi lạnh tràn đầy trên căn gác nhỏ. Thẩm cười:
- Mai mốt anh sẽ đặt trên này cái lò sưởi để khi em khỏi phải kêu.
- Sao căn gác ban ngày nóng mà ban đêm thì lạnh?
- Tại thời tiết thay đổi đấy cô bé ơi.
- Người ở trên căn gác này chắc cũng thay đổi bất thường lắm.
- Anh thường bị chập điện đấy, hãy cảnh giác đi nhỏ.
Thoi Tơ ngồi xuống bên cạnh đống sách vở bừa bải, lưng cô dựa vào tường, hai tay ôm lấy ngực vì lạnh.
- Em lo quá.
- Lo gì?
- Giờ này không biết ba má ngoài cửa biển ra sao, đã gần hết con nước rồi.
- Chắc là.... không sao đâu.
- Em mong ba má về ghê nơi. Ngày mai không thấy ba má về, chắc em phải đi nhờ ghe của người quen ra cửa biển quá.
- Nếu hết con nước thế nào hai bác cũng về, em ra ngoài đó làm gì cho.... nguy hiểm.
Thoi Tơ cười:
- Em ra ngoài cửa biển y như đi chợ hàng ngày. Có anh chưa biết cửa biển bao giờ nên mới sợ.
- Con gái không nên liều lĩnh.
- Em lại thích như thế, em ghét con gái lúc nào cũng nhỏ nhẹ, đụng tới cái gì cũng sợ.
- Nếu em đi chắc anh phải ra ngoài quán ăn cơm, hay phải tới nhà thằng bạn ăn chực quá.
Thoi Tơ nhăn mặt:
- Thôi, như vậy là không được đâu, anh phải tập nấu cơm, để sau này còn phục vụ cho vợ nữa chứ.
- Anh không.... lấy vợ.
- Xì, anh nói chuyện vui ghê nơi.
- Bộ em không tin à?
- Ai mà tin anh cho nổi.
Thẩm gấp sách lại, anh vẽ ngón tay trên mặt bàn học thành những vòng tròn vô nghĩa. Thoi Tơ ngồi đó, co ro như một con mèo sợ rét. Dưới ánh đèn, đôi mắt của cô bé trông thật to, nhìn Thẩm như trách móc, giận dỗi và thật buồn.
Thoi Tơ nói:
- Vậy thì chắc em không đi đâu.
- Ơ, thế nào hai bác cũng về. Chuyến này chắc được nhiều cá.
- Em cũng rất mong như vậy.
Ba má của Thoi Tơ sống với nghề đáy đã mấy chục năm, đó là cái nghề truyền thống của xóm Ðáy này. Có người làm nghề đáy đã phất lên và giàu có, chỉ mình ba má Thoi Tơ còn nghèo. Một vài chuyến đáy trúng, bán được nhiều tiền cũng để trang trải bớt nợ nần rồi đâu cũng lại vào đó. Thoi Tơ là một cô bé học giỏi, chịu khó, thông minh, những năm còn đi học Thẩm đã kèm cho Thoi Tơ và anh nhận thấy điều đó. Tuy nhiên do hoàn cảnh, Thoi Tơ không thể tiếp tục học nữa mà phải ra chợ phụ với ba má lo kinh tế gia đình. Ngày nghỉ học Thoi Tơ rất buồn, nhưng cô chấp nhận đó như một số phận.
Nhiều lúc Thẩm nghĩ rồi cuộc đời sẽ đưa Thoi Tơ đi đến đâu. Một cô gái xinh đẹp, thông minh và đơn độc trong ngôi nhà vắng lặng bên cạnh dòng sông lúc nào cũng có những âm thanh sôi động của sóng gió.
- Anh đang nghĩ gì vậy?
- Nghĩ về em.
- Anh chỉ xạo thôi, có bao giờ anh nghĩ về em đâu?
- Sao em có vẻ.... mất lòng tin với anh như vậy, hả Thoi Tơ? Thẩm hỏi.
- Anh nên hỏi anh, chứ sao lại hỏi em.
- Anh có cảm tưởng hình như em giận anh điều gì mà không chịu nói ra, đúng không?
Thoi Tơ lắc đầu:
- Em chẳng giận anh điều gì cả.
- Nếu giận anh mà không nói thì anh.... cho giận luôn.
Thoi Tơ cắn môi, cô quay mặt đi. Thẩm nhìn thấy mái tóc mềm của Thoi Tơ thả trên lưng áo như một dòng suối đen huyền, óng ả. Cơn mưa đã đằm thắm trở lại, gió cũng hết cái thời cuồng bạo của nó, tiếng sóng ngoài sông chỉ còn nghe một âm điệu thì thầm vang nhẹ như một tiếng thở dài.
- Mấy cô bạn của anh sao lúc này không thấy tới chơi?
- Họ bận học thi cả rồi.
- Anh có buồn không?
- Mọi chuyện với anh đều bình thường nhưng sao em lại hỏi anh như vậy? Thẩm ngạc nhiên.
- Em vui miệng hỏi thế thôi. Sống không có bạn thì cũng buồn, như em vậy.
- Chứ mấy người bạn trai của em đâu rồi, sao lâu nay không thấy tới hái cóc?
- Bạn hồi nào đâu, mấy thằng nhóc đó đâu phải là bạn của em.
Thẩm cười thầm, đó là anh nói mỉa Thoi Tơ. Bởi vì trong xóm, Thoi Tơ chơi thân với mấy đứa con trai học tiểu học. Những chú nhóc này thường kéo qua leo hái cóc chín và đùa nghịch như quỷ sứ. Hái cóc chín đã đời, những chú nhóc còn tắm sông, đuổi bắt nhau, la hét đến nhức lỗ tai làm Thẩm ôn bài không được nên anh rất hầm.
Thẩm nheo mắt, chọc Thoi Tơ:
- Kể ra chơi với con nít cũng vui.
Thoi Tơ nổi sùng:
- Bộ hồi nhỏ anh không như tụi nhóc à, sợ anh còn nghịch hơn mấy đứa đó nữa chứ.
- Thôi bỏ qua đi, không lẽ nửa đêm thức dậy, anh và em gây lộn. Thẩm cười.
- Nói chuyện với anh tức quá trời.
- Ai biểu lên đây làm chi.
Thoi Tơ đứng bật dậy, không thèm nhìn Thẩm, cô xuống cầu thang. Bao giờ cũng thế, chấm dứt câu chuyện giữa Thẩm và Thoi Tơ là một cuộc giận hờn, có khi kéo dài cả tuần lễ mà nguyên nhân là do Thẩm. Thế rồi anh tìm cách làm hòa, chọc cho Thoi Tơ cười và quên giận. Không hiểu sao Thẩm lại thích chọc cho Thoi Tơ giận như thế không biết, có lẽ anh sợ nhìn thấy Thoi Tơ ngồi trầm lặng một mình với đôi mắt buồn nhìn ra con sông dâng nước. Ở đó Thoi Tơ đang theo dõi những cánh hoa lưu ly màu tím biết của mình, nó trôi dật dờ trên sóng và không biết đi về đâu. Hoa lưu ly là gì, đến bây giờ Thẩm cũng không biết hoa lưu ly ra làm sao.
Thoi Tơ chui vào mùng nằm, nhưng cô không tài nào ngủ được nữa. Cô kéo mền trùm kín từ đầu đến chân, một lúc ngộp thở, Thoi Tơ tung mền ra và bắt gặp hơi lạnh đang còn đầy trong căn phòng nhỏ. Ðêm khuya lắm, cơn mưa hứa hẹn sẽ kéo dài tới sáng. Thoi Tơ giận Thẩm ghê gớm và muốn khóc quá chừng.
Thẩm đứng trên đầu cầu thang gọi vọng xuống:
- Sao lại bỏ xuống dưới vậy nhỏ?
Thoi Tơ làm thinh. Thẩm cười:
- Bộ giận anh thật à?
Thoi Tơ không thèm trả lời. Cô nhắm mắt lại và bịt luôn cả hai lỗ tai để đừng nghe tiếng của Thẩm nói. Có lẽ Thẩm cũng bỏ đi, anh trở lại bàn học của mình và ôn bài nên Thoi Tơ thấy cả một khoảng không gian im lặng bao trùm lấy cô. Thoi Tơ nhắm mắt, nhưng lạ chưa, cô không khóc, mà nước mắt cứ lăn ra hai dòng rơi trên gò má.
Cơn mưa đã dứt từ lúc nào Thẩm không hay biết, khi anh giựt mình thức dậy thì còn mười lăm phút nữa là tới giờ vào học. Thẩm chỉ còn kịp quơ vài cuốn tập sau khi đánh răng rửa mặt rồi phóng nhanh xuống nhà. Thoi Tơ đã ra chợ từ sớm, Thẩm thấy trên bàn ăn có một đĩa cơm chiên trứng và chén nước mắm tỏi ớt. Cạnh đó là mảnh giấy học trò viết vội, chữ của Thoi Tơ:
- "Anh Thẩm ơi, em phải ra chợ sớm, thấy anh ngủ ngon nên không kêu anh dậy.
Hôm nay không còn đồ ăn gì ăn ngoài cơm nguội em chiên với trứng, anh thức dậy ăn sáng rồi đi học. Trưa em về sớm sẽ nấu cơm cho anh ăn, anh nhớ đừng đi ăn tiệm hay đi.... ăn chực nhà bạn bè nhé!" Thẩm viết vội mấy dòng phía dưới bức thư:
"Nhỏ ơi, anh bị nhỏ giận hồi đêm qua, tức quá không học bài được, lại ngủ quên nên sáng dậy trễ. Không kịp ăn đĩa cơm chiên của nhỏ đâu, dù biết rằng rất ngon. Anh chỉ còn mười lăm phút đạp xe tới trường. Vậy nhỏ về nhớ ăn.... chén cơm chiên giùm anh." Thẩm dẫn chiếc xe đạp cũ của mình ra, khóa cửa nhà rồi vội vã phóng xe đi. Cơn mưa đêm còn để lại một không khí ẩm ướt cho buổi sáng. Hàng cây trên đường đi được cơn mưa tắm gội sạch sẽ và hình như có rất nhiều lá non mới thay cho những chiếc già cổi mới rụng. Thẩm đạp xe qua cầu Quay, mấy cuốn sách và tập kẹp bên tay trái, dòng sông chảy dưới chân cầu một màu nước ngần đục và dập dềnh những đáp lục bình xanh mướt. Dòng sông buổi sáng thật hiền hoà, những con sóng lượn lờ như chưa bao giờ biết giận dữ. Hai bên bờ san sát ghe thuyền và những chiếc đò máy chờ chuyến đi. Vẫn những quang cảnh quen thuộc ấy đập vào mắt Thẩm và những cơn gió thổi đùa qua mặt sông mang theo cái mùi ahương đặc biệt của tỉnh lỵ mà Thẩm không phân tích nổi. Có thể đó là mùi phù sa, mùi cá biển, mùi xào nấu của những ngôi nhà ven sông, mùi cây lá ẩm đục bốc lên từ chân cầu, mùi chợ búa, phố xá....
Bất ngờ Thẩm gặp một dáng người quen thuộc, mái tóc dài thả xuống lưng áo.
Chiếc áo dài trắng, quần trắng như bay múa trong không gian. Thẩm đạp xe nhanh theo, gần tới Thẳm gọi lớn:
- Huyền, Huyền....
Cô gái quay lại, ngạc nhiên:
- Anh Thẳm đi học trễ thế?
- Thế em đi học thì sớm chắc? - Thẩm cười.
- Người ta có lý do.
- Con gái thì chuyện gì cũng có lý do được. Anh biết chắc hồi đêm em gạo bài khuya nên sáng dậy muộn, đúng không?
- Rất tiếc anh đoán sai ngàn dặm rồi. Ðêm qua mưa khuya, mát trời quá em ngủ quên tới sáng.
Huyền cười khúc khích. Bây giờ hai người đạp xe song song nhau. Huyền hỏi:
- Anh đi học trễ chắc cũng có lý do phải không?
- Dĩ nhiên, đêm qua anh gạo bài khuya.
- Hèn chi thấy mắt anh thâm quầng.
Thẩm giật mình, không biết đôi mắt anh có "thâm quầng" đúng như lời Huyền nói hay không. Có khi cô bé hù anh chăng? Huyền học dưới Thẳm một lớp, anh quen Huyền trong một buổi đi "dã ngoại" qua bên kia sông, lúc ấy Huyền mới từ Lê Ngọc Hân chuyển qua, sát nhập với trường Nguyễn Ðình Chiểu thành trường nam lẫn nữ. Huyền có chiếc răng khểnh và hay cười, hình như là để khoe chiếc răng khểnh duyên dáng của mình.
Hôm ấy Huyền rất thích một chùm mận sọc trên cao mà không cách nào hái được.
Huyền nhảy nhảy như con chim, ý chừng để với tay hái chùm mận, nhưng làm sao được, chùm mận vẫn còn cách hai bàn tay chới với của Huyền cả thước. Thế là trong nhóm bạn trai Thẩm là người đầu tiên có sáng kiến leo lên vai Tân để làm một cái móc nhân tạo, móc được chùm mận sọc chín cho Huyền. Cô bé cầm chùm mận cảm động chớp đôi mắt to đen như mắt chim vành khuyên. Sau hôm ấy Thẩm và Huyền thân nhau. Như vậy đến hôm nay là đã ba năm đằng đẳng.
Thẩm nhìn Huyền hỏi:
- Sao mấy hôm nay em không ghé nhà chơi?
- Nhà nào? - Huyền cười.
- Nhà trọ của anh chứ nhà nào.
- Thôi, em sợ lắm.
- Sợ gì?
- Ðôi mắt con bé chủ nhà, nó nhìn em sao mà dễ sợ thế không biết.
- Người ta hiền khô, còn nhìn em là tự nhiên thôi. Xinh xắn như em ai mà không muốn nhìn, đến anh còn phải nhìn em không biết chán nữa kia.
Huyền dài môi:
- Thôi, không dám đâu, anh đừng có xạo.
- Cả tuần nay để dành mấy trái cóc chín cho em.... trên cây, em không tới, bà bán cóc ngoài chợ hôm qua vô mua hết rồi. Bây giờ trên cây chỉ còn trái xanh thôi.
- Cám ơn lòng tốt của anh.
- Chiều nay em tới chơi nhé?
- Không biết có bận gì không nữa, em hay bận bất tử lắm. A, chiều nay còn một thau đồ phải giặt, em cứ ngâm quần áo trong thau hoài bà già la chết.
- Giặt mười lăm phút là xong, có gì đâu mà bận.
- Em còn học bài nữa chứ bộ.
- Bộ anh không học sao.
- Anh khác, em khác. Anh thông minh học ít biết nhiều, em khờ khạo, học nhiều biết ít nên em phải lo thân em. Hồn ai nấy giữ bạn ơi.
Thẩm cười:
- Yếu môn nào anh sẽ tới nhà.... kèm cho.
Huyền thè lưỡi:
- Thà dốt ráng chịu chớ không dám nhờ anh tới nhà kèm đâu. Bà già khó lắm.
- Hay là em tới nhà anh học vậy.
- Lại càng không được, em ra khỏi nhà là có "ăng ten" của bà già theo ngay.
- Vậy thì làm sao.
- Em đâu có biết làm sao.
- Hồi hôm qua mưa buồn quá, không biết trong cơn mưa em làm gì?
- Ðã nói là em ngủ.
- Sao lại ngủ?
- Chứ em làm gì, anh hỏi kỳ cục chưa - Huyền cười tủm tỉm.
- Như vậy là em vô tư quá - Thẩm than.
- Ừa, bà già vẫn bảo em là con bé chẳng biết lo xa, chẳng biết quan tâm một chuyện gì. Bây giờ anh nói nữa, như vậy chắc là đúng.
- Hồi hôm anh thức dậy giữa cơn mưa.
- Bộ anh thức hứng nước mưa hả?
- Thôi, không nói chuyện với em nữa - Thẩm chán ngán.
- Ừa, gần tới trường rồi, anh đạp xe trước đi, không mấy con nhỏ cùng lớp em thấy đấy.
- Nói tóm lại là chiều nay em không tới sao?
- Không biết, để xem có rảnh không đã.
Thẩm đạp xe nhanh tới trước, bỏ xa Huyền một cái ngã tư. Con đường ở đoạn này thật đẹp. Cơn mưa như phủ một màu xanh toươi mới cho hai hàng me chạy dài. Hai hàng me cổ thụ này không biết có từ đời nào, nhưng khi Thẩm lên tỉnh học thì đã thấy chúng cao ngất ngưởng và thay lá mỗi mùa mưa tới. Vào mùa hè, gió từ hướng sông thổi lên cuốn những chiếc lá me khô vàng mỏng manh bay tung trong gió, rơi lả tả trên hè đường tạo cho tỉnh lỵ một vẻ nên thơ riêng biệt. Thẩm yêu tất cả những hàng me mọc trên đường, chúng làm xanh ngát bầu trời và làm đẹp thêm cho những tà áo trắng học trò.
Hôm nay Huyền sao nhỉ? Con gái thường có những thay đổi bất thường. Không lẽ Huyền cũng giống như thời tiết đêm qua, giống như cơn mưa bay trên mặt sông. Thẩm nhận thấy Huyền thay đổi và có vẻ dửng dưng.
Tới trường Thẩm chưa kịp đưa xe vào bãi, từ một góc sân Tân đã chạy tới nói:
- Khỏi gởi xe Thẩm ơi, hôm nay lớp mình nghỉ đột xuất vì thầy đau.
- Ðừng có xạo.
- Xạo gì, tao đang chờ mày tới để xem có chương trình gì hay không, tao chẳng biết đi đâu cả.
Thẩm nhìn ra cổng trường, lắc đầu:
- Tao cũng chẳng có chương trình gì cả, cũng chẳng biết đi đâu.
- Hay là ra phố uống cà phê? - Tân đề nghị.
- Ðói bụng gần chết mà uống cà phê.
- Vậy thì đi ăn sáng rồi uống cà phê - Tân cười - Mày khó tánh bỏ xừ, không hiểu sao con Huyền nó thương mày, cũng lạ.
Thẩm nhét mấy cuốn sách vào bụng, thụi cho Tân mấy cái và cười nói:
- Tình yêu mà, ai biết đâu mà lường. Thôi đi ông tướng.
- Ði đâu?
- Theo cái chương trình đột xuất của mày, lên xe.
Thế là Tân nhảy lên xe cho Thẩm chở. Hai đứa trở ra cổng trường thì bất ngờ gặp Huyền đang đạp xe vào. Thẩm giả vờ không thấy, mặc cho Tân cấu vào sau lưng Thẩm đau điếng.
- Chàng không thấy nàng hả? - Tân hỏi.
- Nàng nào?
- Mắt mày cận thị mấy độ? Nhỏ Huyền vừa mới chạy xe vào đó.
- Tao không thấy.... thiệt mà.
- Tại sao con gái mỗi ngày nhìn thấy nó đổi khác ghê gớm. Nhỏ Huyền hôm nay đẹp ghê mày thấy không?
- Không.
Và Thẩm đạp xe như một cua rơ đang chạy nước rút làm Tân cũng ngạc nhiên không hiểu gì cả.
hoa lưu ly không về (phần 3)
Chiều hôm nay trời lại mưa. Cơn mưa không lớn, chỉ lay bay những giọt nhẹ, có lúc như bụi. Thẩm ngồi trên căn gác gỗ nhìn mưa bay trên mặt sông và cảm thấy hơi lạnh tràn vào phòng, đủ để lòng Thẩm trống trải, buồn bã. Thẩm rời bàn học tới lấy cây đàn ghi ta cũ kỹ treo trên vách mang ra ngồi ở bên thềm cửa khẩy nhẹ những hợp âm buồn bã.
Thẩm nghêu ngao hát:
"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ Dài tay em mấy thưởa mắt xanh xao Nghe lá thu mưa rơi mòn gót nhỏ Ðường dài hun hút cho mắt thêm sâu...." Thoi Tơ rất thích nghe bài hát này, cô thường yêu cầu Thẩm hát mỗi khi rảnh rỗi.
Mặc dù Thẩm hát không hay, nhưng Thẩm biết, trong những lúc buồn giọng hát của anh nghe cũng rất xúc động. Và rất nhiều lần, ngồi trên căn gác ngắm mưa bay trên mặt sông, nghe Thẩm hát bài này Thoi Tơ đều rơm rớm nước mắt. Thoi Tơ là một cô gái nhạy cảm, buồn một chút xíu, tủi thân một chút xíu cũng có thể khóc được, nhưng nhiều khi lại rất cứng đầu. Chiều nay Thoi Tơ lại về muộn, và mưa như thế này thường đến tối Thoi Tơ mới về tới nhà.
Cơn mưa làm cho mặt sông mù đục, xa thẳm với những bóng cây xanh lờ mờ phía bên kia bờ. Có một chiếc ghe câu neo giữa dòng và người đàn ông đội nón lá trùm áo mưa ngồi trước mũi ghe mải mê câu cá quên cả cái lạnh. Hình ảnh đó đập vào mắt Thẩm như một bức tranh buồn và đẹp, làm Thẩm cứ mê mải nhìn.
Bất ngờ có tiếng đập cửa và tiếng gọi lớn:
- Anh Thẩm ơi, anh Thẩm....
Thẩm buông cây đàn chạy xuống nhà. Trước mặt Thẩm là hai cô bạn gái cùng trường. Ðó là Huyền và Trúc, cả hai đèo nhau trên chiếc xe đạp mini màu đỏ quen thuộc của Huyền. Thấy Thẩm đứng nhìn mình, Huyền vừa cởi áo mưa vừa nói:
- Khách tới không mời vào nhà, cứ đứng nhìn làm như người ta từ hành tinh khác mới rớt xuống vậy.
Trúc thúc nhẹ vào lưng Huyền cười:
- Biết đâu anh thẩm nghĩ mình là.... Thiên lôi vừa được ông trời sai xuống cũng nên.
- Thôi, mời hai cô vô nhà. Tôi chẳng tưởng cái gì cả mà chỉ hơi bất ngờ một chút xíu thôi - Thẩm nói.
- Sao lại bất ngờ? - Trúc hỏi.
- Vì không ngờ chiều nay nhà lại được đón khách quý, lại là hai người đẹp.
Huyền dài giọng:
- Thôi đi ông ơi, đừng khéo nịnh.
- Lại đến vào lúc trời mưa nữa chứ, đúng là chuyện ngoài sức tưởng tượng.
Trúc và Huyền ngó nhau cười, cả hai máng áo mưa trên thành ghế và theo Thẩm lên gác. Huyền vừa bước lên những bậc thang, vừa lè lưỡi:
- Nhà gì mà tối mò.
- Tại chưa đốt đèn - Thẩm nói.
- Tại sao chưa bật đèn?
- Phải nói là chưa đốt đèn mới đúng vì hôm nay cúp điện.
Trúc cười rúc rích:
- Ðã tối đâu mà đốt đèn, Huyền sao.... xí xọn quá. Khách tới nhà người ta mà lên giọng bắt nạt chủ.
- Con bé chủ nhà đâu rồi anh Thẩm? - Huyền hỏi.
- Ở ngoài chợ, chưa về.
- May quá sá.
- Sao lại may? - Trúc hỏi.
- Vì con bé ở nhà mình sẽ bị chiếu tướng. Ðôi mắt nó nhìn mình sao mà dễ sợ, giống như mắt cọp vậy.
- Thoi Tơ hiền khô, Huyền toàn nói oan cho người ta.
- Nhỏ đó mà hiền.
Không có đủ ghế cho cả ba cùng ngồi, nên Thẩm nhường cho Huyền và Trúc ngồi ghế, còn anh thì ngồi xuống chồng sách kê trên sàn gác.
- Anh Thẩm đang làm gì vậy?
- Buồn nhìn mưa bay chứ biết làm gì - Thẩm đáp.
- Ừa, sao cứ mưa hoài - Trúc chép miệng.
- Eo ơi, sẵn có cây đàn, anh Thẩm hát một bài nghe đi - Huyền yêu cầu.
- Ðúng rồi - Trúc tán thành.
- Vừa mới hát xong, còn.... khan tiếng đây - Thẩm cười.
- Bộ anh Thẩm hét dưới mưa sao mà khan tiếng? - Trúc háy mắt hỏi.
- Ừ, giận người ta quá thì hét cho đỡ tức.
- Giận ai?
- Giận Huyền.
Huyền lè lưỡi:
- Huyền đâu có làm gì mà đến nỗi anh phải hét trong cơn mưa vậy?
- Dạo này thấy Huyền bỗng dưng khác lạ.
- Khác là sao?
- Lừng khừng, dửng dưng thấy.... dễ ghét.
- Sao không ghét cho người ta nhờ? - Huyền cười.
- Thôi đi, tới đây không lẽ hai người gây lộn - Trúc nói.
- Ừ nhỉ, mình quên - Huyền cười.
- Thôi, anh Thẩm hát nghe đi, không hát tụi này sẽ bắt anh lên cây hái cóc ăn đấy - Trúc nói.
- Thà leo cây trong trời mưa, chịu lạnh còn hơn phải hát.
- Trong hai, anh phải chọn một.
- Trời mưa ăn cóc ê răng thêm, thôi, anh Thẩm hát đi, bài nào mà anh thích nhất đấy.
- Ðó là Huyền yêu cầu à nghen - Trúc háy mắt cười.
- Thẩm miễn cưỡng cầm cây đàn ghi ta.
Huyền cười cười:
- Anh hát bài "nhà tôi bên chiếc cầu soi nước" đi.
- Ừa, thì Bến Xuân.
Thẩm đã hát bài này một vài lần cùng đi picnic với Huyền và mấy người bạn khác. Không ngờ Huyền đã yêu thích bài hát này. Thẩm xúc động nhìn Huyền, nhưng cô đã nhìn ra sông, đôi mắt đen láy của Huyền như hướng cả vào những giọt mưa lay bay ngoài kia.
"Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước Em đến chơi một lần Bao lũ chim rừng, hợp đàn trên khắp Bến Xuân...." Thẩm hát dứt, Trúc khen:
- Hay quá trời.
- Anh Thẩm hát không hay bằng mấy lần trước - Huyền nói.
- Huyền và Trúc tới chơi, bộ hết chuyện nói sao cứ bắt chủ nhà phục vụ.... văn nghệ hoài vậy? - Thẩm hỏi.
- Tới chơi, nhưng cũng có chuyện - Trúc cười.
- Chuyện gì?
- Huyền nói đi chứ - Trúc giục.
- Từ từ, nhỏ làm gì mà cuống lên vậy.
Thẩm đứng lên nói:
- Uống nước mưa nhé, nhà không có sẵn nước trà.
- Thôi khỏi - Trúc khoát tay - chút nữa Huyền mời Thẩm đi ăn chè ngoài bờ sông.
Trời đang mưa mà uống nước mưa nữa chắc toàn thân đóng băng luôn.
Thẩm ngồi xuống chỗ cũ. Huyền nhìn anh cười nói:
- Tụi này định nhờ anh Thẩm kèm học thêm đấy, sao hai đứa cảm thấy học càng ngày càng.... xuống dốc.
- Sẵn sàng - Thẩm vui vẻ nói.
- Nhưng mà không phải ở nhà Huyền đâu, bà già khó lắm, có thể học tại nhà Trúc vào ba ngày lẻ:
ba, năm, bảy. Ðược chứ?
- Ðược.
- Có gì trở ngại cho biết nghen - Trúc cười.
- Không có gì trở ngại hết - Thẩm đáp.
- Vậy khi nào bắt đầu được?
- Tùy hai cô chứ, thầy giáo chỉ biết nghe lời học sinh thôi. Học sinh muốn là trời muốn - Thẩm đùa.
- Vậy thứ ba tuần này bắt đầu, nhỏ nghĩ sao? - Trúc hỏi Huyền.
- Tùy Trúc.
- Thì đồng ý, gớm, sao hôm nay nhỏ dữ như bà chằng vậy?
- Hiền thì bị nhỏ bắt nạt - Trúc cười.
- Gớm, ăn nói nghe khiêm nhượng chưa?
Cơn mưa vẫn không dứt, nhưng cũng không lớn hơn. Tuy nhiên gió lạnh mỗi lúc mỗi nhiều hơn, dường như gió từ dưới mặt sông mù đục thổi lên, tràn ngập cả căn gác nhỏ.
Huyền ôm lấy ngực kêu:
- Gớm, căn gác của anh Thẩm sao lạnh thế, lạnh như một căn phòng máy lạnh.
- Cần trùm mền cho ấm không anh Thẩm đi lấy cho - Trúc cười nói.
- Trời lạnh, mưa lay bay như thế này đi dạo phố mới thú vị - Thẩm nói.
- Chà, anh Thẩm nghệ sĩ ghê nơi - Trúc cười.
- Nghệ sĩ với cây đàn và một cơn mưa - Huyền trêu.
- Và một căn gác lạnh nữa chứ - Trúc cười rúc rích.
Huyền bỗng hỏi:
- Sáng này Thẩm nghỉ học phải không?
- Ông thầy bệnh đột xuất.
- Tân và Thẩm chạy đi đâu mà như ma đuổi thế, suýt đụng người ta ngoài cổng trường.
- Ði uống cà phê.
- Con trai thiệt sướng, nghỉ học thì đi chơi, đi dạo phố, đi vào quán uống cà phê.
Còn con gái nếu nghỉ học chỉ có nước đi về nhà nấu cơm.
- Làm như nhỏ hiền lắm vậy - Trúc cười.
- Thôi, đi ra phố ăn chè - Thẩm bỗng đứng lên nói lớn.
- Ði ngay bây giờ à? - Huyền hỏi.
- Lúc nảy Trúc đã thay lời Huyền mời rồi đó, bây giờ còn giả bộ hỏi.
Huyền bụm miệng cười. Thẩm mang cây đàn treo lại chỗ cũ và cùng hai cô gái xuống nhà dẫn xe đạp. Họ chạy sóng đôi với nhau giữa cơn mưa lay bay. Huyền và Trúc che chung với nhau một chiếc áo mưa, còn Thẩm mượn áo mưa của Huyền. Gió lạnh như cắt, nhưng ra đường giờ này quả là thú vị. Thẩm vừa đạp xe, thỉnh thoảng lại vuốt những vụn nước bắn vào mặt lạnh buốt.
Quán cà phê nhạc, bán cả kem, chè.... nằm sát bờ sông đá xanh. Ba người chọn chiếc bàn sát cửa sổ có thể nhìn ra mặt sông. Huyền hỏi Thẩm:
- Ăn chè hả?
- Không, con trai ai ăn chè giờ này. Một ly cà phê phin pha thật đặc.
Huyền cười:
- Tụi này trung thành với món chè.
- Tùy.
- Coi như hôm nay học trò "cúng tổ" thầy để nhập môn đấy nhé.
Trúc cười, thụi vào lưng Huyền. Thẩm làm thinh trước câu nói đùa của hai cô gái.
Anh thấy sự hiện diện của Trúc bữa nay thật là thông minh, cô đã gỡ rối cho Thẩm khi phải ngồi đối diện với Huyền. Thật ra nếu không có vai trò thứ ba Trúc, hai người chắc cũng không biết nói gì. Huyền vẫn hay rụt rè trước mặt Thẩm, còn Thẩm cũng thường trầm ngâm trước mặt Huyền. Do đó những buổi đi chơi tay đôi thường kéo dài trong lặng lẽ.
Cà phê được mang ra trước, hơi lạnh đọng lại trong quán hình như làm tăng hương vị của chất cà phê bốc lên và anh nhìn từng giọt cà phê màu sẫm đang nhểu chậm rãi xuống đáy ly với một cảm giác thú vị. Hai cô gái ngồi ăn chè, họ rúc rích cười với nhau.
Trúc hỏi:
- Anh Thẩm nói gì đi chứ, sao lại trầm ngâm như nhà hiền triết thế?
- Biết nói gì bây giờ? - Thẩm cười.
- Cứ tự nhiên như không có nhân vật thứ ba đang ngồi bên cạnh cản mũi kỳ đà vậy - Trúc nói.
Huyền đá chân Trúc dưới gầm bàn:
- Cẩn thận, không được phát ngôn bừa bãi, ta truy tố nhỏ ra trước Tòa án tối cao đấy.
- Nói gì đâu mà bừa bãi?
- Lời lẽ của nhỏ đầy âm mưu.
- Phải nói cho đủ là âm mưu và.... tình yêu.
- Ai yêu ai?
- Làm sao Trúc biết được, ai có tịch người đó giật mình.
Thẩm cười, anh lấy chiếc phin đặt xuống bàn, cho đường vào ly cà phê và quậy đều. Trong quán, ngoài bàn của Thẩm ra, chỉ mỗi bàn trong góc phía trái là có khách.
Ðó là một cặp tình nhân ngồi sát bên nhau, nhưng im lặng hoàn toàn. Họ đều nhìn ra mưa với ánh mắt đăm chiêu. thẩm uống một ngụm cà phê. Trúc cười hỏi:
- Ðắng hay ngọt?
- Vừa.
- Ðắng thì thêm đường, còn ngọt thì thêm.... cà phê - Trúc cười.
- Còn nếu chua thì sao? - Huyền hỏi.
- Thì đổ chứ làm sao nữa - Trúc cười giòn.
- Sao hôm nay nhỏ xí xọn thế?
Trúc và Huyền cùng học một lớp. Cả hai cùng tuổi với nhau nhưng khác ngày, khác tháng. Thẩm thân với Trúc qua Huyền và từ đó trở thành bộ ba. Gia đình Trúc tương đối, thường thường bậc trung, nhưng so với Thoi Tơ như vậy đã là khá lắm rồi.
Còn Huyền, dĩ nhiên là nhà rất giàu. Ba má Huyền buôn bán lớn ở chợ Mỹ Tho, giàu có "gốc" từ trước. Huyền chơi với bạn có một tí kiêu kiêu trong tính cách của mình. Tính tình Huyền hời hợt, chú trọng bề ngoài nhiều hơn nội tâm. Ðiều này rất khác xa với Trúc, giống như bề ngoài của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, Trúc "có gia có thịt", còn Huyền "gầy như thơ". Tuy nhiên hai người rất thân nhau và chính vì vậy cho nên hai tính cách của hai cô gái bổ sung cho nhau, hòa đồng trong tình bạn. Trúc đẹp một cách kín đáo, tùy mị, còn Huyền đẹp lộng lẫy giữa đám học trò con gái khiến ai cũng phải nhìn ngắm như một bông hoa rực rỡ trong vườn.
- Anh Thẩm suy nghĩ gì mà thừ người ra vậy? - Trúc hỏi.
- Có suy nghĩ gì đâu - Thẩm chối.
- Xời ơi, Trúc đi guốc trong bụng anh đấy nhé.
- Guốc gì nói rõ ra xem? - Huyền cười.
- Guốc cao gót.
- Như vậy chắc bụng anh Thẩm lủng lỗ chỗ như cái mặt đường nhiều ổ gà rồi - Huyền cười.
- Nói chi mà ác độc thế nhỏ? - Trúc nhăn mặt.
- Còn hơn nhỏ đi guốc trong bụng người ta.
Thẩm lại uống một ngụm cà phê, anh lảng chuyện để khỏi phải nghe hai cô gái đùa dai về mình. Nhưng Trúc nào có buông tha. Cô nhìn Thẩm hỏi?
- Có muốn em nói ra suy nghĩ của anh không?
- Nói thử xem.
- Thôi, sợ anh giận.
- Có gì đâu mà giận.
- Thôi, em không dám đâu, đừng có xúi dại - Trúc cười.
- Như vậy là Trúc nhát gan, hù người ta rồi tự mình run, đúng không? - Huyền cười.
- Ðúng một phần.
- Dở.
- Ừa, Trúc chịu dở vậy.
- Huyền biết được anh Thẩm suy nghĩ gì, Huyền đã nói ra rồi, rất tiếc Huyền không có khả năng làm thấy bói.
Trúc cũng lảng chuyện, cô nhìn ra mặt sông, khẽ buông tiếng thở dài rồi nói:
- Mưa hoài mưa hủy thấy mà não lòng.
- Nhớ ai mà não lòng thế hở nhỏ? - Huyền cười hỏi.
- Không có ai để nhớ mới buồn chứ.
- Còn anh Thẩm chắc nhớ cô bé chủ nhà, đúng không?
Thẩm làm thinh, anh cảm thấy chán ngán cho trò đùa dai này. Con gái thật kỳ cục, biết người ta yêu mình cứ mang hình ảnh một người nào khác ra chọc. Huyền có những cách nói đùa thật đáng ghét, nhất là đem Thoi Tơ ra làm trò đùa thì thật tội nghiệp.
- Không, em đừng có đùa như vậy - Thẩm nhăn mặt.
- Em có đùa đâu, chính vẻ trầm ngâm của anh đã nói lên tâm trạng sâu kín của anh kia mà.
Thẩm không phủ nhận là ngồi ở đây, anh cũng có một chút lo nghĩ về Thoi Tơ, bởi vì dù sao, cô gái ấy cũng khá thân thiết với anh trong những năm dài cùng sống trong một ngôi nhà vắng lặng. Thoi Tơ đã chăm sóc Thẩm như một người anh, và giữa anh và cô bé đã có biết bao nhiêu là kỷ niệm vui buồn. Thẩm quả thật không thích Huyền xoi mói vào tình cảm của anh và Thoi Tơ và rõ ràng Huyền không có thiện cảm với người mà Thẩm quí mến.
Trúc nhận ra điều đó, nên cô bé hòa giải:
- Em nói đùa thế thôi, chứ làm sao mà biết người ta đang suy nghĩ gì ở trong đầu.
Thôi, đừng cãi nhau chuyện ấy nữa.
Trúc bóc mấy cái bánh đậu xanh mời Huyền và Thẩm ăn. Ở đây họ làm loại bánh đậu xanh nhỏ xíu này thật ngon. thẩm và Tân đã từng vào đây cá nhau ăn bánh đậu xanh uống nước trà, ai ăn nhiều thì khỏi phải trả tiền. Tân luôn luôn là người thua cuộc.
Trúc hỏi:
- Chắc anh Thẩm thích ăn bánh đậu xanh lắm hả?
- Ăn được khỏang....năm chục cái.
- Eo ơi, ăn gì mà ghê thế? - Trúc tròn mắt ngạc nhiên.
- Không tin Trúc cá thử đi.
- Thôi, đừng có dại Trúc, mấy ông tướng này ăn ghê gớm lắm, Huyền đã từng nghe danh rồi.
Thẩm cười:
- Huyền cũng biết chuyện đó nữa à?
- Chuyện gì của Thẩm mà Huyền lại không biết.
- Nhỏ Huyền có ăng-ten rà theo anh Thẩm đấy, liệu hồn.
Trời đã sụp tối, ngoài đường đèn đã bật sáng nhưng trong quán người ta chưa vội bật đèn. Do đó ba người ngồi trong bóng tối mờ nhạt với một chút ánh sáng của ngày tàn còn sót lại từ khung cửa sổ. Thẩm nhìn Huyền trong bóng tối, gương mặt của cô đẹp rực rỡ làm Thẩm bồi hồi như vừa nhấp một hớp rượu mạnh.
Chủ quán là một người phụ nữ diện khá mốt, chị ta đi vào góc tường bật công tắc đèn. Những ngọn đèn bóng đủ màu sắc làm cho ngôi quán có một vẻ khác lạ. Lúc bấy giờ Thẩm không còn nhìn thầy được những giọt mưa bên ngoài nữa, những giọt mưa đã mất hút vào trong đêm tối.
- Chà, mình phải về thôi, đi lâu bà già cho ăn chổi lông gà no khỏi ăn cơm đấy.
Trúc ơi - Huyền kêu lên khi nhìn ra ngoài.
- Trúc cười:
- Về nhà chứ bộ phải đua nước rút sao phải chạy nhanh?
- Không khéo bị ăn đòn lãng òm đó nhỏ ơi.
- Có bao nhiêu đó cứ dọa hoài.
- Thật chứ ai thèm dọa?
Thẩm lẳng lặng đạp xe theo hai cô gái, anh không có áo mưa để che nên hứng tất cả những cơn gió lạnh buốt, có đoạn Thẩm run lập cập đạp xe không muốn nổi nhưng anh vẫn làm thinh.
Một lúc Trúc sực nhớ ra có Thẩm đi bên cạnh vội quay hỏi:
- Anh Thẩm lạnh không?
- Không.
- Sao mặt anh xanh thế?
- Thẩm cười:
- Không lạnh nhưng hơi.... run.
- Tội nghiệp chưa, vậy mà nảy giờ tụi này vô tình ghê nơi.
- Thôi, chẳng nhằm nhò gì đâu, tối nay về bị cảm tôi có thể "qua đời" và chết thì sẽ trở thành con ma nước đá.
Trúc lè lưỡi?
- Anh Thẩm nói chuyện nghe ghê quá.
- Nhanh chút nữa Trúc ơi! - Huyền giục.
- Tao đạp xe hết xí quách rồi nè, còn hối.
- Ngực tao nó đánh lô tô từng hồi đây, mỗi phút đi qua là có thể ăn thêm một cây chổi lông gà.
- Ráng chịu, ai biểu ham vui.
Có lẽ Trúc bực mình nên phang đại một câu. Huyền nghe xong mặt mày buồn thiu. Thẩm vuốt những giọt nước bám trên mặt nói:
- Huyền sợ bị đòn lắm à?
- Anh có sợ bị đòn không? - Huyền trợn mắt.
- Hồi nhỏ tôi cũng nghịch ngợm lắm, mỗi lần như vậy về nhà biết thế nào cũng bị đòn, tôi thường lấy cái mo cau lận vào đít, má tôi tha hồ đánh, tôi chỉ nhăn răng cười.
- Lo muốn chết mà anh còn đùa.
- Ðó là diệu kế đấy nhỏ ạ, hay nhỏ làm theo lời của anh Thẩm đi - Trúc cười dòn.
- Ðừng có khùng.
Nhà Huyền nắm ở cuối đường vắng, lại không có đèn đường nên toàn bộ khu vực tối thui. Nhờ mấy nguôi nhà mở cửa, đèn trong nhà hắt ra đường nên Trúc mới thấy đường chạy. Trúc vừa đạp xe vừa nói:
- Mai mốt phải đổi tên con đường này thành đường.... âm phủ mới được.
- Sao thế? - Huyền hỏi.
- Giống như đi dưới âm phủ, không có lấy được một ngọn đèn.
- Có mấy ngọn bị ăn trộm lấy mất rồi - Huyền nói.
- Cái bọn ăn trộm bất nhơn quá vậy, không lấy gì lại đi gỡ bóng đèn.
Nhà Huyền đóng kín cửa, Trúc quay lại nói với Thẩm:
- Anh Thẩm chờ ngoài này một chút nhé, Trúc theo nhỏ nhát gan này vào năn nỉ bà già rồi trở ra liền, không thôi nhỏ bị đòn khóc cả tháng không ai dỗ được.
Thẩm phì cười, anh thầm phục Trúc có thể đùa được bất cứ trong trường hợp nào.
Huyền biết cách mở cổng từ bên ngoài mà không phải gọi người trong nhà. Trúc và Huyền dẫn xe qua cánh cổng và mất hút trong ánh đèn từ trong hắt ra thành một khoảng sáng. Thẩm dựng xe dưới một góc cây, gió xao động vòm cây trên đầu đánh rơi những vụn nước mưa xuống mặt Thẩm. Mùi hương của một loài hoa nào đó trong chân rào hắt ra làm Thẩm bàng hoàng.
Một lúc sao Trúc mới dẫn xe ra cười bảo Thẩm:
- Bình yên vô sự, nhỏ Huyền gởi lời chúc anh ngủ ngon.
- Lúc nào tôi cũng ngủ ngon.
- Thì ngủ ngon thêm chút nữa có sao đâu, thôi mình đi.
Thẩm và Trúc đạp xe sóng đôi nhau ngược lại con đường tối. Trúc cười rúc rích:
- Tôi nghiệp anh Thẩm ghê, lúc nảy đưa người yêu về, bây giờ đưa bạn về.
- Tôi thích đi chơi trong trời mưa.
- Hèn chi nhiều người nói anh Thẩm lãng mạn như một thi sĩ đấy.
- Cần gì phải là thi sĩ mới lãng mạn?
Những con đường trong đêm tối như rộng dài hơn, hai hàng cây bên đường như thiếp ngủ trong giá lạnh. Thẩm im lặng nhìn hai cái bóng ngả dài, lướt đi trên mặt đường loang loáng ánh đèn.
Thẩm dẫn xe vào nhà trong lúc Thoi Tơ đang lui cui dưới bếp. Nghe tiếng động Thoi Tơ hỏi vọng ra:
- Anh Thẩm về đó hả?
- Không anh thì ai vào đây? - Thẩm dựng xe và đáp.
- Anh có bị mắt mưa không?
- Chút đỉnh.
- Còn em lúc này về nhà bị ướt như chuột lột. Tưởng anh ở nhà nấu cơm giùm, ai dè anh đi mất tiêu.
Thẩm nói dối:
- Anh tới nhà người bạn mượn cuốn sách rồi bị mưa nên không về được.
Thoi Tơ bước ra, gương mặt cô đỏ ửng vì lửa bếp. Thẩm bối rối đi vội lên gác thay quần áo khô. Anh cảm thấy sống lưng mình lạnh buốt, ớn ớn. Thẩm lo ngại anh sẽ bị cảm mưa nên trải vội chiếc chiếu ra sàn gác rồi nằm trùm mền kín mít từ đầu đến chân.
Dưới nhà Thoi Tơ chờ hoài không thấy Thẩm xuống ăn cơm, cô tới dưới chân cầu thang hỏi vọng lên:
- Anh Thẩm không đói bụng hả?
Thẩm nghe nhưng anh không trả lời được. Thấy trên gác hòan toàn im lặng, Thoi Tơ rất ngạc nhiên, cô gọi hai ba lần vẫn không nghe Thẩm trả lời nên vội đi lên gác. Thoi Tơ hết sức ngạc nhiên khi thấy Thẩm nằm trùm mền.
Cô lo lắng hỏi:
- Anh Thẩm đau à?
- Có lẽ anh bị cảm - Thẩm hé mền ra đáp.
- Chết, sao anh không nói để em nấu cho anh miếng cháo.
- Anh không ăn cháo đâu.
- Sao vậy?
- Anh mới vừa bị cảm thôi, ăn cháo sẽ bệnh nặng thêm.
Thoi Tơ cười:
- Vậy mà trùm mền làm em hết hồn.
- Lạnh quá không trùm mền sao được?
Thoi Tơ xuống nhà lấy chai dầu gió xanh mang lên đưa Thẩm, cô bảo:
- Xức dầu một lúc chắc khỏi lạnh.
Thẩm xoa dầu lên trán mình. Thoi Tơ nhắc:
- Phải xoa hai bên thái dương, hai bên mũi nữa và anh phải hít thật mạnh mấy hơi cho dầu ngấm vào phổi, như vậy mới dấm được.
Thẩm vừa làm theo lời hướng dẫn của Thoi Tơ vừa hỏi:
- Sao em rành quá vậy?
- Tại lúc trước em cũng thường hay bị cảm, nhà chỉ có một mình, em phải tự chữa trị lấy chứ sao.
- Mai mốt em làm.... bà lang vườn được.
- Lại ngạo người ta nữa rồi, để mai ở ngoài chợ về, em sẽ mua cho anh nồi xông.
Anh bị cảm mà xông thì khỏi ngay.
- Thôi, anh sợ phải trùm mền xông lắm, ngộp muốn nín thở luôn.
- Sao cái gì anh cũng sợ hết vậy?
- Và sợ nhất là bị.... cảm - Thẩm cười:
- Em đã dọn sẵn cơm rồi, chút nữa anh đói thì xuống ăn nhé.
- Còn em?
- Em chờ anh ăn cùng một lúc.
- Sao em không ăn một mình trước đi, chờ anh rồi đói bụng làm sao?
- Thôi, ăn cơm một mình buồn lắm.
- Còn anh lại khoái ăn cơm một mình, như vậy ăn được tự nhiên hơn.
- Em không ngờ anh lại.... ham ăn như vậy.
Thường ngày, Thoi Tơ là người luôn bị Thẩm trêu chọc, hôm nay Thoi Tơ chọc lại được một câu, cô khúc khích cười và thầm hả dạ.
Thoi Tơ nhìn Thẩm, bỗng cô nói vẻ hờn trách:
- Em biết anh nói dối.
- Chuyện gì?
- Chuyện anh tới nhà người bạn nào đó mượn cuốn sách ấy mà. Làm gì có chuyện đó, em biết anh đi đâu nữa kìa.
- Ði đâu, em nói trúng anh tình nguyện nhịn đói tối nay.
- Thôi, ai nỡ để anh nhịn đói.
Thoi Tơ nói xong mỉm cười một mình. Thẩm hơi hoang mang trước thái độ của Thoi Tơ, không lẽ cô bé biết Thẩm nói dối?
Không thể im lặng được lâu, Thẩm hỏi:
- Em suy nghĩ gì vậy?
- Có suy nghĩ gì đâu. A, hay là em lấy dầu cạo gió cho anh nhé. Cảm mà cạo gió thì mau hết lắm.
Thẩm nghe nói cạo gió thì tự nhiên muốn.... Ớn lạnh xương sống. Dù ở chung trong một nhà, thân thiết với nhau như vậy, nhưng cứ nghĩ lúc phải ở trần phơi bộ xương cách trí ra cho Thoi Tơ đánh dầu, cạo gió thì Thẩm thấy không đủ can đảm. Anh tung mền ra, nhìn Thoi Tơ ngượng ngùng nói:
- Anh cũng rất sợ cạo gió.
- Nhẹ nhàng thôi, có trầy da đâu mà sợ?
- Nhưng anh vẫn sợ, từ nhỏ tới giờ anh chưa cạo gió lần nào. Nếu cạo gió thì thà.... chết sướng hơn.
Thoi Tơ đứng lên, cười giòn:
- Gặp một người bệnh như anh thật chán.
- Em đi đâu đấy? - Thẩm hỏi.
- Em xuống dưới nhà giặt quần áo, không lẽ ngồi đây nhìn anh trùm mền hoài sao?
- Thôi, anh cũng xuống ăn cơm với em đây, sợ em đói bụng giặt đồ không nổi.
Thẩm tung mền đứng dậy. Thoi Tơ chỉ cười cười rồi bỏ đi xuống nhà dọn cơm.
Lâu rồi, hình như trong ngôi nhà nhỏ nhoi này chỉ có Thoi Tơ và Thẩm ăn cơm chung với nhau mỗi ngày. Bữa tối thường không đúng giờ giấc, có khi sớm, có khi trễ, tùy theo công việc của Thoi Tơ ở chợ. Hôm nay là một bữa ăn tối khá muộn, do Thoi Tơ ở chợ về trễ.
Thoi tơ nhỏ nhẹ ăn như một con thỏ. Lúc nào cô bé cũng có vẻ chịu khó và khắc khổ đến tội nghiệp.
- Em phải ăn nhiều nhiều vào cho mau mập - Thẩm nói.
- Mập để làm gì?
- Em mập một tí nữa thì đẹp ra phết và sẽ có khối anh chàng trồng cây si trước cửa nhà này. Trong số đó thế nào cũng có.... thằng Tân, bạn anh.
Thoi Tơ lườm Thẩm:
- Em không thích anh nói đùa kiểu đó đâu, anh Tân cũng ít khi đến đây.
- Cần gì phải đến thường xuyên người ta mới tán được nhau. Bây giờ tình yêu hiện đại, người ta yêu nhau bằng.... tia lađe nhỏ ơi.
- Bộ không chọc em, anh không ăn cơm được hả? - Thoi Tơ đỏ mặt gắt.
Thẩm cười khì. Anh biết là không nên tiếp tực trêu Thoi Tơ nữa. Do đó bữa cơm trở nên im lặng một cách ngột ngạt. Tuy đói bụng nhưng Thẩm ăn không thấy ngon. Còn Thoi Tơ hình như muốn ăn thật nhanh cho xong bữa cơm.
Trong lúc Thoi Tơ dọn dẹp chén bát, thẩm rót một ly nước trà nóng ngồi nhâm nhi. Bỗng anh thấy Thoi Tơ để một nhúm cơm trong tờ giấy lịch vừa mới xé mang lên gác, vô cùng ngạc nhiên, Thẩm hỏi:
- Em mang mấy hột cơm nguội đi đâu đấy?
- Ði nuôi con thằn lằn trên bàn học của anh.
- Trời đất.
- Chứ sao nữa, không ai tệ bạc và tàn nhẫn như anh, có con thằn lằn mà cũng làm biếng cho nó ăn cơm.
Thẩm tò mò theo Thoi Tơ lên gác. Cô bé đặt tờ giấy lịch có nhúm cơm dưới cái đế đèn bàn của anh. Như có hẹn trước, con thằn lằn từ trong một góc kẹt nào đó chui ra.
Việc đầu tiên là con thằn lằn le lưỡi liếm mép, đảo cặp mắt nhìn quanh như để nhận mặt người quen, sau đó từ từ bò lại chỗ tờ lịch và ngoạn những hột cơm ăn ngon lành. Thoi Tơ chăm chú nhìn con thằn lằn ăn cơm một cách thích thú. Cô bé có vẻ vui sướng khi thấy con thằn lằn ăn hết những hột cơm, không bỏ sót hột nào trên tờ giấy lịch.
Thoi tơ quay lại trách Thẩm:
- Anh thấy chưa, con thằn lằn rất tội nghiệp, nó đói nên đã ăn hết những hột cơm của em.
- Em khám phá ra công việc này lúc nào vậy? - Thẩm hỏi.
- Từ hôm anh hết hồ, phải lấy cơm nguội lên dán bức thư gởi cho ai đó, rồi cơm còn dư, con thằn lằn này mới bò ra ăn, em thấy nó tội nghiệp mới nuôi nó mỗi ngày như vậy.
- Ðược em nuôi kỹ lưỡng như vậy nên con thằn lằn này mập ú, da trắng phau.
- Nó là chú bạn nhỏ của em đấy.
- Vớ vẩn.
- Thật đấy, không phải chuyện vớ vẩn như anh nói đâu. Mỗi ngày anh đi học, căn gác không có ai ngoài con thằn lằn, em đã lên ngồi nói chuyện với nó như nói với một người bạn. Con thằn lằn là một người bạn chung thủy, nó không biết phản bội.
Thẩm giật thót người, câu nói của Thoi Tơ mang cả hai ý nghĩa, cô bé nhằm ám chỉ một điều gì đây?
- Lần đầu tiên trong đời anh mới biết có một người trò chuyện với.... thằn lằn - Thẩm cười.
- Anh ngạc nhiên lắm phải không?
- Nếu có một người thứ ba biết được chuyện này, họ sẽ cho là em.... mát.
- Cũng được, chẳng có sao hết - Thoi Tơ ngúng nguẩy.
- Thế, em đã nói với con thằn lằn những gì?
- A, cái đó thì bí mật, sẽ không bao giờ em nói cho ai nghe cả. Còn anh muốn biết thì hãy thử hỏi....con thằn lằn thử xem.
- Chịu thôi, anh đầu hàng, vì anh không hiểu tiếng nói của loài vật như em.
Thoi Tơ mỉm cười, cô bé ngồi xuống chiếc ghế dựa gõ gõ mấy ngón tay trên mặt bàn học. Ngoài sông, sóng vẫn đập vào bờ đá xanh ầm ào. Hình như cơn mưa đang tràn qua mặt sông để ném những giợt mưa nặng chĩu lên mái tôn.
Thoi Tơ tay chống cằm, nói như một người mộng du:
- Một ngày nào đó anh sẽ hiểu những điều mà em trò chuyện với chú bạn nhỏ của em.
- Con thằn lằn ấy à?
- Ðúng, nhưng anh đừng có nên gọi nó là con thằn lằn. Nó là chú bạn nhỏ của em.
- Thôi, em đi giặt đồi đi, có lẽ anh phải học bài. Cả tuần nay không nhét vào đầu chữ nào, nguy tới nơi rồi.
- Em biết đầu óc anh đang lung tung lắm.
- Em có thể làm thầy bói được rồi đấy.
- Cô Huyền dạo này ra sao rồi?
- Có làm sao đâu, vẫn bình thường - Thẩm trả lời một cách hấp tấp.
- Nếu ngày mai ba má em không về, chắc em phải ra ngoài cửa biển thôi.
- Ðiên à, mưa gió thế này thì làm sao em đi được?
- Em quá giang ghe của người quen, còn chuyện mưa gió đối với em ăn nhằm gì.
- Anh thấy là em không nên đi.
- Ở nhà em buồn chết được.
- Thì em nói chuyện với "chú bạn nhỏ" của em - Thẩm hơi mai mỉa. Thoi Tơ làm thinh, cô bé biết Thẩm mai mỉa mình, nhưng giả vờ không biết, hoặc không để ý tới.
Thẩm nhìn vào đôi mắt của Thoi Tơ, đôi mắt sao buồn lạ lùng và hình như đang ứa ra hai giọt nước mắt trong suốt. Nhưng Thoi Tơ biết Thẩm đang nhìn mình nên vội đứng lên bỏ đi xuống nhà.
- Em giận anh à? - Thẩm hỏi vói theo.
- Không - Thoi Tơ đáp.
- Học bài xong lên trên này anh hát cho em nghe, em yêu cầu bài gì anh sẽ hát bài đó.
Không nghe Thoi Tơ trả lời. Hình như cô bé đã vào nhà bếp. Thẩm lại ngồi xuống chiếc ghế Thoi Tơ vừa bỏ đi, chỗ ngồi của cô hãy còn ấm. Thấy Thẩm, con thằn lằn sợ hãi, bò đi mất. Con thằn lằn thật dễ ghét. Rồi ta sẽ cho mày biết tay, chỉ cần một cục vôi ăn trầu dính ở đầu cây tăm xỉa răng là Thẩm có thể dụ nó ra, sau khi xơi cục vôi cháy bỏng đó vào bụng, con thằn lằn sẽ ngủm tức khắc. Thẩm đã ngầm lên án tử hình con thằn lằn như vậy.
Nhưng Thẩm cũng chẳng học được chữ nào, đầu óc anh lùng bùng những hình ảnh của Huyền và Trúc và buổi đi chơi hồi chiều. Bây giờ Huyền đang làm gì? Có thể cô bé leo lên giường ôm chiếc gối dài ngủ một giấc tuyệt đẹp, quên tất cả chuyện xảy ra trên đời. Con gái thường dễ quên, đừng mong cô bé ấy giữ lại trong đầu một hình ảnh nào có dính líu tới Thẩm. Bây giờ có lẽ Huyền đang mơ một giấc mơ khỳ ảo nào đó.
Thẩm ném quyển sách, anh đứng lên đi lấy cây đàn ghi ta cũ và nghêu ngao hát trong tiếng mưa rơi....
hoa lưu ly không về (phần 4)
Trời mưa suốt cả ngày, Thẩm giam mình trên căn gác và đánh vật với những cuốn sách đến độ thần kinh căng thẳng như một sợi dây đàn. Như thường lệ, khi học bài căng thẳng, Thẩm ném mấy cuốn sách lên bàn học và cầm lấy cây đàn ghi ta cũ, vừa đàn vừa hát nghêu ngao cho thư giãn thần kinh. Thẩm nhìn ra mặt sông mù đục, những ngọc sóng bạc đầu xô vào bờ đá, gió thổi vút qua các đỉnh cây, không gian giá buốt và rười rượi buồn. Những lúc như thế này Thẩm mới hiểu được sự gian nan cơ cực của cha mẹ Thoi Tơ trong những lần ra biển.
- Thẩm ơi, Thẩm ơi....
Tiếng gọi quen thuộc của Tân làm Thẩm giật mình, anh buông cây đàn và chạy xuống nhà mở cửa. Tân hiện ra trong chiếc áo mưa "con dơi" màu xanh xám trùm kín từ đầu đến chân, chỉ còn ló ra gương mặt ngăm đen và nụ cười trắng xóa giống như tấm hình quảng cáo in trên hộp kem đánh răng.
- Mưa gió thế này mày đi đâu đây? - Thẩm hỏi.
- Tới rủ mày đi uống cà phê. - Tân đáp.
- Vô nhà không?
- Thôi, đi luôn.
- Uống cà phê gì mà bất tử vậy, tao đói bụng mà chưa kịp nấu cơm đây. - Thẩm than van.
Tân cười:
- Ngày nào cũng ăn cơm, hôm nay nhịn ăn một bữa, uống cà phê trừ cơm không được sao?
- Bụng đói, uống cà phê đen vô, chỉ có nước xỉu.
- Ðừng lo, hôm nay tao dãi mày uống cà phê sữa đá đàng hoàng. Nếu đói bụng, ăn vài cái bánh bông lan nữa thì no. Ðược chưa?
- Như vậy thì được, mày chờ tao năm phút.
Tân dựng xe ngoài thềm, để nguyên áo mưa vào ngồi trên chiếc ghế của chiếc bàn ăn cơm đợi Thẩm. Còn Thẩm, không hiểu sao anh tần ngần nhìn Tân một lúc rồi mới lên gác thay quần áo. Lúc trở xuống, vừa mặc chiếc áo mưa màu vàng của Thoi Tơ, Thẩm vừa hỏi:
- Có chuyện gì nữa đây bạn?
- Có gì đâu, ở nhà buồn quá tới rủ bạn bè đi uống cà phê không được sao? - Tân đáp.
- Tao nghi ngờ lòng tốt của mày quá Tân ạ. - Thẩm nheo mắt cười.
Thẩm khóa trái cửa và leo lên ngồi cho Tân chở. Chiếc xe đạp của Tân phải nói là thuộc loại tốt và hào nhoáng nhất trường. Nó có cái tài sửa xe bẩm sinh, chiếc xe đạp này do Tân ráp và thường xuyên tân trang, thay thế phụ tùng nên chiếc xe đi nhiều mà cứ như mới. Tân cắm cúi đạp xe đi trong cơn mưa. Thẩm không còn lạ gì cái tánh của Tân, nó thường ngẫu hứng bất tử và trong những lần ngẫu hứng như vậy thì bất kể mưa gió, đều tới rủ Thẩm đi uống cà phê.
Thẩm đấm vào lưng Tân hỏi:
- Bạn bè cục muối chia đôi, cục đường nuốt hết, mày thú thật đi Tân ơi.
- Thú thật chuyện gì?
- Nguyên nhân chiều nay tới rủ tao đi chiêu đãi.
- Ðã bảo là không có gì, sao mày đa nghi còn hơn Tào Tháo vậy Thẩm?
- Mày làm tao cảm động quá. - Thẩm đùa.
Tân giả lơ, nó cắm cúi đạp xe qua cầu. Thẩm núp phía sau lưng Tân và có chiếc áo mưa của Thoi Tơ nhưng anh vẫn thấy lạnh, những giọt nước lạnh buốt tới tấp bắn vào mặt làm Thẩm vuốt không kịp, thêm với gió lạnh từ dưới sông thổi lên, xộc vào da thịt làm Thẩm muốn run.
- Thoi Tơ đi vắng hả? - Tân bỗng hỏi.
- Cuối cùng rồi mục đích của mày cũng không che giấu được, dù dưới lớp áo nhân đạo dày cộm còn hơn cả áo đi mưa - Thẩm chọc.
- Nhỏ ấy còn ngoài chợ à?
- Ngủ mơ rồi con ạ. - Thẩm cười.
- Chứ "nó" đi đâu?
- Ði ra biển rồi, thuyền đã ra cửa biển.
- Ôi, sao mày không cho tao hay? - Tân trách.
- Làm sao tao biết được trái tim đen của mày đập lúc nào và hướng về bóng hình ai?
- Thôi đi cha nội, đừng có làm tàng.
Tân dựng xe trước quán cà phê, cả hai bước vào quán trong tiếng nhạc xập xình vọng ra. Giọng ca của Bảo Yến khào khào với những bản nhạc nói về Gò Công đang rất thịnh hành trong các quán cà phê ở thành phố này. Cả hai máng áo mưa trên thành ghế mây, chiếc bàn thấp trong góc, nhưng có thể nhìn ra con đường trước mặt và cả giàn hoa màu tím nhạt trên tường rào một ngôi nhà bên kia đường.
Tân móc túi lấy gói thuốc đặt lên bàn rồi hất hàm hỏi Thẩm:
- Nếu mày không uống thứ gì khác thì tao gọi cà phê sữa đá nghen.
- Thì cứ gọi đi, có sao đâu? - Thẩm cười.
Cô gái con của chủ quán tên Xuyến, nước da bồ quân rất bắt mắt, giống như con gái xứ biển, từ trong đi ra, đẹp rực rỡ trong chiếc áo bà ba bằng lụa màu mỡ gà, cất giọng ngọt ngào hỏi:
- Anh Thẩm và anh Tân uống gì?
- Hai ly cà phê sữa đá - Tân nói.
- Lâu quá không thấy hai anh ghé quán em vậy?
- Lâu quá cho nên bữa nay mới ghé đây nè - Tân cười.
- Chờ em một chút nhá.
Xuyến chớp mắt, cười nụ rồi bỏ vào trong. Tân đá chân Thẩm chọc:
- Con Xuyến nó mê mày đó Thẩm ạ.
- Xạo hoài.
- Mỗi lần tới đây, không có mày, nó cứ hỏi anh Thẩm đâu, anh Thẩm đâu, làm tao trả lời mệt nghỉ.
- Chứ không phải mày trông cây si trước cửa nhà nó rồi sao?
- Thôi đừng có giả bộ "bán cái" cho bạn bè - Tân cười.
Xuyến mang cà phê ra đặt trên bàn. Tân nói:
- Mang cho anh một đĩa bánh bông lan.
- Anh ăn hả?
- Không, anh Thẩm ghiền bánh bông lan của quán em. Phải em làm bánh đó không?
- Không, mẹ em làm, em chỉ phụ nướng bánh thôi.
- Hèn chi.
- Sao anh? - Xuyến lại chớp mắt nhìn Tân hỏi.
- Bánh bông lan thơm như có phết bơ.
Thẩm đá chân Tân dưới gầm bàn. Xuyến không hiểu đó là trò qui? quái của Tân nên có vẻ cảm động, cặp mắt đen láy lại chớp lia lịa. Thẩm phải giải vây trước cái bẫy của Tân. Anh hỏi Xuyến:
- Em có cái quẹt ga không cho anh mượn, thằng Tân hút thuốc như điên mà không sắm nổi cái quẹt ga, mỗi lần tới quán em b? ra gói thuốc, nhưng không bỏ được cái quẹt ga.
Xuyến cười, vào lấy quẹt ga cho Thẩm mượn. Anh nhìn Tân đắc thắng và rút điếu thuốc châm lửa hút. Cà phê từ trong phim nhểu chậm xuống ly, Thẩm nhìn màu hoa tím nhạt trong màn khói thuốc và nhớ lại một buổi chiều nào cùng ngồi trong quán cà phê bên bờ sông với Huyền và Trúc.
- Ê, nhỏ Thoi Tơ đi biển thật à?
- Nãy giờ bộ mày tưởng tao nói đùa sao? - Thẩm nhăn mặt.
- Chừng nào về?
- Khoảng một tháng - Thẩm hù.
- Sao lâu quá vậy?
- Phải chờ hết con nước chứ sao, không chừng gặp một anh chàng ghe cào nào đó ngoài biển, phải lòng nhau, Thoi Tơ dám lấy chồng luôn.
- Qui? bắt mày, đừng có hù bạn bè.
- Ai biểu mày si Thoi Tơ mà cứ làm bộ "em chả", chừng nhỏ ấy có chồng thì chỉ còn nước ra bờ sông mà ngồi khóc.
- Biết nhỏ ấy ra sao mà nói.
- Tấn công, tấn công, tấn công.... ắt sẽ thắng.
- Còn mày với nhỏ Huyền thì sao, đừng có làm thầy đời - Tân nhả khói thuốc nói.
- Bình thường, một ngày như mọi ngày.
Tân cười khẽ, nó tiếp tục nhả khói thuốc với vẻ mặt đáng ghét. Hơn ai hết chính Tân cũng biết chuyện quan hệ giữa Thẩm và Huyền không "bình thường" chút nào. Vừa rồi Thẩm cũng tự dối lòng, anh trả lời bạn một cách miễn cưỡng. Nghĩ tới Huyền, trong cơn mưa này, Thẩm thấy buồn làm sao.
- Thôi, uống cà phê đi bạn, đừng có động lòng trắc ẩn. Ðúng là một cơn mưa buồn thê thảm - Tân nói.
- Người buồn cảnh có vui bao giờ....
Tân cười cười, nó lấy cái phim đặt xuống bàn, dùng chiếc muỗng cà phê quậy đều trong ly và lấy từng viên đá từ một chiếc ly khác mà Xuyến vừa mang ra bỏ vào ly cà phê sữa. Tân uống từng ngụm, điếu thuốc cháy rực trên môi. Tân và Thẩm mới biết hút thuốc, cách hút và điếu thuốc cầm nơi mấy đầu ngón tay còn ngượng ngập. Ðó là hình ảnh mấy anh chàng mới lớn tập cung cách của người lớn, trông buồn cười và dễ thương.
Hút thuốc là một cách làm dáng của học sinh lớp lớn, điều cốt yếu là đừng ghiền và đừng nô lệ với những điếu thuốc có lúc không hiểu vì sao mình hút và những ngụm khói thật vô vị.
- Lúc nãy tao hù mày đấy Tân ạ, nhỏ Thoi Tơ chỉ đi biển thăm cha mẹ cô ấy khoảng hai ngày thôi.
- Tao cũng biết là mày hù bạn bè thôi.
- Nhưng nãy giờ cũng run, phải không?
- Còn khuya.
- Vậy mày đã "nói gì" với Thoi Tơ chưa? - Thẩm hỏi.
- Chưa.
- Sao cù lần thế?
- Thế mày đã "nói gì" với Huyền chưa? - Tân ngó Thẩm cười.
- Nói rồi.
- Nói gì?
- Ở trong hai con mắt - Thẩm cười.
- Ôi dào, đó là một mối tình câm lặng, con ạ - Tân chế giễu.
- Tình yêu thì cần gì phải nói. Nhưng ai thông minh sẽ hiểu khi nhìn vào mắt ta thôi - Thẩm bào chữa.
- Con gái đâu phải đứa nào cũng thông minh. Có đứa mình nói thẳng, nó cũng chưa hiểu nữa là nói bằng mắt.
- Nhưng Huyền thì khác.
- Nhỏ ấy.... ngu lắm.
- Sao mày biết?
- Ðến giờ mà nhỏ ấy cũng chưa hiểu ra mày yêu nhỏ ấy đến mức nào thì đó là một bằng chứng xác thực nhất rồi còn gì.
Thẩm đau khổ, chống chế:
- Tao tin là nhỏ ấy biết.
- Thôi, mặc kệ người tình có trái tim bằng nước đá của mày. Tao chỉ quan tâm tới Thoi Tơ mà thôi, con nhỏ hiền như ma xơ vậy, hiền đến tội nghiệp.
Thẩm trêu:
- Nhỏ ấy mà hiền, tao ở trọ lâu nay thấy nhỏ ấy dữ còn hơn bà chằng.
- Mày đừng nói xấu nhỏ thoi Tơ, tao không tin đâu.
- Bởi vì mắt mày bị nhỏ ấy ám rồi, còn thấy gì nữa đâu. Hình bóng của người đẹp như một tinh cầu rực rỡ....
- Thôi mày ăn bánh bông lan đi cho tao nhờ - Tân cười.
- Hối lộ hả?
- Nhỏ ấy về mày có cách nào cho tao gặp nói chuyện được không? - Tân dè dặt hỏi.
- Mày cù lần hết chỗ nói, cứ đến thẳng nhà nàng mà gặp mặt, nói chuyện có sao đâu?
- Nếu tao làm được chuyện ấy thì nói làm gì. Mày không thấy sao, mỗi lần tao đến đó chơi, chỉ nói chuyện với mày thôi. Vả lại tao cũng ít gặp Thoi Tơ ở nhà.
- Thì ra chợ.
- Vô duyên, ra làm gì ngoài ấy?
- Nói tóm lại mày là một anh chàng thỏ đế, yêu cô bé ấy như chết mà cứ làm ra vẻ ta đây là một "ông anh" đạo hạnh.
Thẩm uống từng ngụm cà phê với cái vẻ đắc thắng của mình. Trái lại Tân khổ sở ngồi thừ người trong lòng chiếc ghế mây. Quán cà phê vắng khách trong cơn mưa như cũng buồn lây với cái buồn của Tân.
- Không hiểu sao mỗi lần gặp Thoi Tơ tao lại thích lên mặt một "ông anh" đạo hạnh, thế mới tức - Tân than thở.
- Bây giờ mày chuyển tông đi, không sẽ hối hận đấy - Thẩm hù.
- Ðược thôi, nếu mày chịu làm ông mai - Tân nói.
- Cái đó thì tao chịu.
Thật ra nói một cách nghiêm túc, tình cảm của Thoi Tơ đối với Thẩm ra sao, anh cũng biết. Do đó Thoi Tơ chỉ xem Tân như một "ông anh" và Thẩm trêu chọc Tân cũng chỉ để "rà soát" lại lòng mình mà thôi. Con người ta vốn ích kỷ như vậy đó và Thẩm biết hơn ai hết trò đùa này.
- Lâu nay tao học hành chẳng ra làm sao, cầm đến cuốn vở là hình ảnh Thoi Tơ nhảy múa trên từng dòng chữ. Tao bị hoa mắt chẳng đọc được chữ nào - Tân than vãn.
- Mày bị tẩu hỏa nhập ma rồi.
- Thoi Tơ thì chẳng hiểu gì cả, thật là khổ.
- Nếu tình yêu như hai cộng với hai là bốn thì có gì đáng nói nữa đâu.
- Nói chuyện với mày chán thấy mồ - Tân ném điếu thuốc tàn nói.
- Tao không biết phải làm gì để giúp mày đây. Ba cái vụ tình cảm này rắc rối lắm - Thẩm phân bua.
- Thôi mình về.
Tân gọi Xuyến ra tính tiền. Lúc rời khỏi quán, Tân hỏi Thẩm:
- Mày có đi xem phim với tao không, bây giờ mà về nhà thì chán quá.
- Bây giờ mà chui vào rạp chiếu bóng thì chết sướng hơn, thôi mày cho tao về nhà - Thẩm nói.
- Căn nhà của mày có gì hấp dẫn đâu, cũng buồn thấy mồ, về làm gì?
- Tao có một số việc phải làm.
- Một buổi chiều lãng nhách.
Tân bực bôi nhấn chân lên bàn đạp. Cả hai lại lao vào cơn mưa lạnh buốt của buổi chiều.
Bàn cãi cho lắm cuối cùng Thẩm cũng chấp nhận tới nhà Trúc dạy kèm. Hôm nay là buổi chiều đầu tiên Thẩm làm thầy giáo bất đắc dĩ dạy kèm cho Trúc và Huyền. Anh đạp xe tới nhà Trúc trong lúc cô còn ngủ. Ðứa em gái của Trúc bắt Thẩm ngồi chờ trên chiếc băng đá ngoài thềm rồi vào kêu chị dậy. Kêu xong nó ra nói với Thẩm:
- Em vào kêu bà Trúc còn la em như giặc. Bình thường bả ngủ cho tới cơm chiều mới dậy.
- Em tên gì vậy nhỏ? - Thẩm cười làm quen.
- Em tên là Duyên.
- Sao tới nhà mấy lần anh ít gặp em vậy?
- Tại em không có duyên gặp anh chứ sao? - Duyên cười.
- Một câu trả lời rất có duyên - Thẩm khen.
- Vậy mà chị Trúc thường chê em là con nhỏ vô duyên đấy.
- Em học lớp mấy rồi nhỏ?
- Lớp 8.
- Chắc em thông minh và học giỏi lắm đúng không?
- Trái lại em học rất ngu và dở nhất lớp, bị chị Trúc ký đầu hoài.
- Ðó là tại chị Trúc ỷ làm chị ăn hiếp đó chứ.
- Em học dở thật mà. Ừ, nghe nói anh Thẩm tới dạy kèm cho chị Trúc phải không?
- Ðúng vậy.
- Anh dạy kèm cho em luôn thể nghen?
- Anh dạy kèm cho hai người ấy đã hết hơi rồi làm sao mà dạy kèm cho em được?
- Anh dạy kèm cho em mỗi tuần một buổi thôi, em sẽ nói ba má trả thù lao cho anh đàng hoàng, chứ không dạy "chùa" như bà Trúc đâu.
- Sao biết anh dạy chùa? - Thẩm cười hỏi.
- Xời ơi, coi cái tướng của anh cũng biết rồi. Vả lại con trai mà dạy kèm cho con gái thì làm sao mà lấy thù lao cho đành.
Trúc từ trong nhà đi ra, vác theo gương mặt còn ngái ngủ. Cô lườm Duyên:
- Ở ngoài này mày nói xạo cái gì vậy nhỏ, đừng có tía lia cái miệng nhé.
- Em nói chuyện với anh Thẩm chứ có tía lia gì đâu?
Trúc đưa nắm đấm ra dọa Duyên rồi mời Thẩm vào nhà. Hai người ngồi nói chuyện ở bàn nước kê sát góc phòng khách. Trúc rót cho Thẩm ly nước lọc rồi cười nói:
- Chút nữa trong giời học, thầy sẽ có ly đá chanh. Bây giờ tạm uống nước lọc đi.
- Sao giờ này Huyền chưa tới?
- Chắc nhỏ ấy ngủ quên.
- Học trò gì ma làm biếng quá trời, ngủ trưa bây giờ vẫn chưa chịu dậy.
- Ðừng có nói oan cho người ta, biết đâu Huyền bận công chuyện gì đó thì sao?
- Học ở đây à? - Thẩm hỏi.
- Không, phòng học bên kia. Căn phòng ngó ra vười cây, đẹp lắm, anh Thẩm có thể ngồi đó nhìn cây trái mà làm thơ.
- Cây trái có gì cảm hứng mà làm thơ? - Thẩm cười.
- Nhỏ này đã từng làm thơ tả một chùm mận chín gởi đăng báo được giải nhất đấy.
- Không ngờ Trúc cũng là một thi sĩ - Thẩm trêu.
Trúc ngượng ngùng ngó ra cửa sổ, qua bờ rào, Trúc thấy Huyền đạp xe tới, cô reo lên:
- Công chúa ngủ ngày tới rồi.
- Trể cả tiếng đồng hồ, học với hành thấy phát chán.
Thẩm than vãn một cách thụ động. Huyền dựng xe ngoài thềm cửa, cô bước vào trong, mầu áo tím làm cho nước da của Huyền càng trắng hơn. Mái tóc dài của Huyền thả xuống vai, Thẩm nhớ tới mấy câu hát nói về những sợi tóc rớt xuống đời làm sóng lênh đênh. Nhìn mái tóc của Huyền, tâm hồn Thẩm như cũng trôi lênh đênh như một dải mây trời.
- Gớm, học trò bắt thầy giáo đợi cả giờ rồi, chắc ngủ quên chứ gì? - Trúc hỏi.
- Không phải ngủ quên nhưng bận giặt một thau đồ - Huyền nói.
- Coi như lý do chính đáng.
Thẩm nhăn mặt:
- Nhưng lần sau, nếu tới trễ thì thầy nhất quyết không dạy.
- Thầy Thẩm khó quá, chưa chi đã lên mặt rồi - Huyền cười.
- Học hành phải nghiêm túc chứ.
- Em không nghiêm túc bao giờ, tại người ta tranh thủ giặt đồ chứ bộ? - Huyền cãi.
- Thôi, dù sao Huyền cũng có lỗi rồi, còn cãi gì nữa. Bộ muốn ăn mấy cây thước kẻ sao đó? - Trúc hòa giải.
- Dám đánh.
Huyền cong môi, nguýt Thẩm một cái dài làm anh phì cười. Huyền ngồi bên cạnh Trúc, mỗi người đẹp một vẻ, nhưng Thẩm chợt nhận ra cái đẹp của Huyền sắc sảo, lộ ra như một trái táo chín trong cành lá, nó đập vào mắt người ta nhưng không để lại ấn tượng sâu đậm nào. Trong khi đó Trúc đẹp một cách kín đáo, thùy mị, khiến người ta càng nhìn càng ngây ngất như uống được một loại trà có đậm. Thẩm không khỏi giật mình, bàng hoàng.... Anh có nhiều tưởng tượng quá không?
- Anh Thẩm nghĩ gì mà thừ người ra vậy? - Trúc hóm hỉnh hỏi.
- Ðâu có gì, thôi chúng ta bắt đầu học được rồi.
- Ngồi chơi một chút nữa không được sao, học có gì đâu mà phải gấp gáp dữ vậy?
- Huyền nói.
- Thầy giáo nói học trò phải vâng lời - Trúc cười.
- Học ở đâu? - Huyền hỏi.
- Phòng bên kia, chứ không phải ở đây cô nương ơi.
Và Trúc đứng lên bỏ sang phòng bên. Huyền và Thẩm cũng đi theo. Căn phòng thoáng mát, xinh xắn thật vừa ý Thẩm.
Công việc dạy kèm cũng không có gì nặng nhọc, nhưng Thẩm lo ngại hai cô con gái không tiếp thu nổi những gì anh giảng. Khi dạy kèm, Thẩm nhận ra Trúc thông minh hơn Huyền, đã vậy Huyền học với thái độ thờ ơ, học với Huyền cũng là một cách "làm dáng". Thẩm ngao ngán đọc cho hai cô chép một đề toán và bỏ ra ngoài phòng đón làn hương thơm dịu ngọt trong khu vườn nhỏ. Thẩm bực bội với chính mình, anh hiểu rằng Huyền là một cô gái kênh kiệu, sống theo bề ngoài, nhưng anh vẫn bị sắc đẹp của cô cuốn hút như con thiêu thân lao vào ánh đèn lúc chiều tối.
Một lúc Trúc ra đứng bên cạnh Thẩm, cô nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh Thẩm bực mình à?
- Ðiều gì mới được chứ? - Thẩm hỏi lại.
- Thôi đi, sao anh lại giấu nhỏ này được.
- Làm xong bài chưa?
- Em rồi, còn Huyền thì chưa - Trúc đáp.
- Nhà Trúc có khu vườn đẹp quá, toàn cây ăn trái, nãy giờ tha hồ mà hít thở hương thơm của trái chín.
- Không phải đâu, đó là hương hoa lẫn trong mùi trái chín đấy.
- Sao Trúc biết?
- Xời ơi, người ta là chủ vườn mà anh Thẩm hỏi kỳ vậy?
Duyên từ nhà sau, theo lối đi trong khu vườn mang tới một rổ nhựa nhỏ, trong rổ đầy ổi chín. Duyên đưa cho Thẩm một trái ổi chín và cười nói:
- Anh Thẩm ăn thử ổi vườn nhà em thử coi, ngọt và thơm lắm. Ðây là ổi xá lỵ, nổi tiếng đấy nhé.
- Anh sợ ăn chua, ăn ổi xót ruột lắm.
- Ðã bảo ổi ngọt mà anh cứ bảo chua, ăn thử đi rồi sẽ biết nhỏ này nói không sai - Duyên cố nài ép.
Thẩm cầm trái ổi bóng như có thoa một lớp mỡ vàng óng, anh cắn thử một miếng, cùi ổi trắng phau, giòn và ngọt. Bình thường Thẩm không thích ăn ổi và những thứ trái cây chua, nhưng lần này Thẩm ăn ổi một cách ngon lành làm Duyên phì cười.
- Ăn ổi vườn nhà em anh sẽ nhớ suốt đời đấy - Duyên nói.
- Nhớ ổi hay nhớ vườn trái cây? - Thẩm hỏi.
- Không phải đâu, nhớ người trồng ổi.
- Ai mà tài vậy?
- Chị Trúc.
- Anh Thẩm đừng tin, con nhỏ Duyên nó xạo đấy, ổi trong vườn là do ba em trồng.
Hồi đó, em chỉ phụ bón phân, nh? cỏ và tưới nước thôi.
- Như vậy là cũng đã có công rồi. Còn hơn anh, cả đời chưa trồng được cây gì cho ra hồn, ngay cả cây mười giờ là loại dễ trồng nhất cũng không trồng được.
- Ôi, buồn cười ghê, hoa mười giờ có gì đâu mà khó anh chỉ việc cắm cành nó xuống đất, tưới nước vài lần là nó sống - Duyên nói.
- Thế mà anh làm cũng không được, cắm nhánh nào là chết nhánh đó.
- Vậy là anh suốt đời sẽ làm người cô độc - Duyên cười.
- Thôi, mày bưng cái rổ đi ra trước nhà và thanh toán hết dùm đi Duyên ơi, đừng có tía lia cái miệng ở đây - Trúc rầy em.
- Em có làm phiền hà đến thiên hạ đâu?
- Phiền lắm rồi đấy, đừng có xen vào chuyện của người lớn - Trúc lườm.
- Em cũng lớn rồi chứ bộ.
Duyên nguýt dài nguýt ngắn Trúc rồi bưng rổ ổi ra đường. Thẩm và Trúc đi loanh quanh trong khu vườn nhỏ, đúng là mùi hương của hoa và mùi thơm của trái chín. Trong vườn, Thẩm còn thấy những chùm mận chín đỏ, những trái quít vàng lườm, da căng bóng.
Thẩm chỉ vói tay lên là hái được những trái quít chín. Anh đưa cho Trúc một trái, cả hai cùng lột vỏ, ăn những múi quít chua chua, ngọt ngọt thật thú vị.
- Riêng cây quít này thì em trồng - Trúc nói.
- Người ta nói người nào hiền, trồng cây cho trái ngọt có đứng không?
- Ai nói?
- Mẹ anh nói - Thẩm cười.
- Quít của em trồng thì sao?
- Ngọt lắm.
- Nhưng em thì dữ lắm phải không?
- Ðâu có, tụi bạn anh đứa nào cũng khen Trúc dễ thương, hiền như một ni cô.
- Anh trù em đi tu hả?
- Ðó là ví dụ thế thôi, nhưng đi tu được cũng tốt, chứ có sao đâu. Trúc đi tu chùa nào, tụi bạn anh sẽ theo tới chùa đó.
Huyền từ trong đi ra giành lấy một trái quít trên tay Trúc. Cô cũng lột vỏ, ngậm từng múi quít màu hồng hồng giữa hai hàm răng trắng đều.
- Ôi, thật là ngọt - Huyền khen.
- Nhỏ ăn hoài, bữa nay còn làm bộ khen tới khen lui - Trúc nói.
Huyền cười:
- Ăn trái phải nhớ kẻ trồng cây.
- Thôi, vào học tiếp tục - Thẩm nhắc nhở.
Nhưng cả Huyền và Trúc đều có vẻ không muốn học nữa, hai cô gái ngó nhau cười, Huyền nói:
- Hôm nay học như vậy đủ rồi "thầy" ơi.
- Không được, học phải cho nghiêm túc, ai làm biếng sẽ bị phạt đấy - Thẩm nói.
- Nhức đầu quá mà làm sao học nổi?
- Làm có bài toán mà kêu nhức đầu.
- Học trò nhõng nhẽo đó "thầy" - Trúc háy mắt, giọng hóm hỉnh.
- Nhức đầu thiệt chứ b?.
- Nhỏ uống thuốc không, ta cho một tủ thuốc tây trong nhà đó - Trúc cười.
- Hôm nay là buổi học đầu tiên, học chừng đấy tạm đủ rồi anh Thẩm nhé - Huyền van nài.
- Phải đó anh Thẩm, mai mốt sẽ học bù, bây giờ Trúc có một đề nghị, mình đi ăn kem, coi như hai cô học trò "cúng Thầy" để nhập môn. Ðược không?
Thẩm lắc đầu:
- Hôm nay không được đâu nếu không học tiếp tôi sẽ về nhà.
- Nấu cơm cho con nhỏ chủ nhà ăn chứ gì? - Huyền cong môi nói.
- Huyền đừng có đoán mò, cô ấy không có ở nhà, cô ấy đang ở ngoài biển.
Thẩm giải thích, nhưng thật ra anh nói cho chính mình nghe bằng nỗi nhớ về Thoi Tơ chợt dấy lên với một chút xót xa.
- Anh Thẩm định về nhà, thật à? - Trúc hỏi.
- Thật.
- Tiếc nhỉ, ai mà nỡ bỏ qua một buổi chiều đẹp như thế này chứ.
Thẩm cười, anh đi vòng ra phía trước lấy chiếc xe đạp và đạp lang thang trên đường về nhà.
hoa lưu ly không về (phần 5)
Ông bà Hoán có một gian hàng lớn tại chợ Mỹ Tho, buôn bán hàng kim khí điện máy. Tuy nhiên Huyền rất ít ra chợ phụ với ba má, ông bà Hoán hình như cũng không muốn như vậy, nhưng hôm nay không hiểu sao chị Nhiên chạy xe về nhà trong lúc Huyền đang ngủ trưa, đánh thức cô dậy và bảo:
- Huyền ra chợ ngay có việc cần.
Chị Nhiên là một người chị bà con của Huyền, được ông bà Hoán nuôi từ nhỏ nên xem như con ruột. Hàng ngày chị Nhiên phụ với ông bà Hoán ở chợ. Chị lớn hơn Huyền vài tuổi, nước da ngâm ngâm nhưng dôi mắt biếc và nụ cười lại có duyên ngầm. Chị ngồi ở mép giường chờ Huyền với một gương mặt không vui, cũng không buồn. Ðó là gương mặt thường ngày của chị, không ai mà đoán được chị đang nghĩ gì.
Huyền hỏi:
- Chuyện gì mà đặc biệt th? chị?
- Chị cũng không biết, dì dượng bảo chị lấy xe ngay về thôi.
- Hôm nay em còn phải đi học thêm.
- Nghỉ một buổi có sao đâu.
- Ông thầy khó lắm, nghỉ không được đâu.
- Dượng dặn rồi, bằng bất cứ giá nào Huyền cũng phải ra chợ - Chị Nhiên nhấn mạnh.
- Quái quỉ, tự nhiên có chuyện gì quan trọng vậy không biết.
Huyền lầm bầm đi rửa mặt rồi thay quần áo. Chị Nhiên nhìn Huyền đang đứng trước gương, chị cười:
- Phải trang điểm một chút, nhỏ ơi.
- Chị làm như đi thi hoa hậu không bằng.
- Cũng gần như vậy đó, đừng tưởng chuyện đùa.
- Từ nhà ra chợ mà làm gì phải trang điểm? - Huyền nghi ngờ hỏi.
- Ai biết, dì dượng dặn vậy đó.
- Thật là chán, chị cái gì cũng "dì dượng" dặn vậy đó. Em nghi trong chuyện này có âm mưu gì đây.
- Huyền ra ngoài chợ sẽ biết liền.
- Bộ bữa nay hết hàng bán sao về kêu em ra bán? - Huyền đùa.
- Ðừng có đoán già, đoán non, đi ra ngoài đó sẽ biết mà.
- Vậy chị chịu khó ngồi đợi em.... nửa tiếng nhé.
- Làm gì mà lâu thế - Chị Nhiên giãy nảy.
- Em trang điểm nữa chứ làm gì.
- Trang điểm mười phút thôi chứ làm gì tới nữa tiếng lận cô nương? - Huyền cười khúc khích như muốn trêu tức chị Nhiên. Cô chỉ trang điểm nhẹ, nhưng cố ý kéo dài thời gian. Thấy chị Nhiên chờ đợi mỏi mòn, Huyền mới nói:
- Xong rồi.
- Phải ăn mặc thật đẹp nữa nhỏ ơi.
- Người ta đẹp sẵn rồi, ăn mặc sao cũng đẹp, chị khỏi lo.
- Nhưng hôm nay khác, hôm nay là ngày đặc biệt.
- Lý do?
- Ðã bảo chị không biết mà, ra ngoài chợ thì mọi chuyện sẽ rõ thôi.
Huyền cong môi:
- Chị không biết hay là chị không nói?
- Không biết thật mà.
- Khó tin lắm.
Tuy nhiên, Huyền cũng nghe theo lời chị Nhiên, vì ăn mặc đẹp vốn là bản tính của con gái, nhất là với Huyền. Cô mở tủ quần áo, trố mắt nhìn đủ loại quần áo, màu sắc rực rỡ treo trong tủ để chọn lựa. Cuối cùng Huyền chọn chiếc váy đầm màu xanh nước biển và chiếc áo pull màu trắng dễ thương hở cổ tay ngắn. Huyền xoay xoay người trước gương và hỏi chị Nhiên:
- Ðược không?
- Rất dễ thương, thôi đi mau dì dượng chờ ngoài đó sốt ruột mất.
- Lâu lắm em mới ra chợ đấy nhé - Huyền cười khúc khích.
- Hôm nay là ngày đặc biệt mà.
- Thái độ của chị làm em nghi lắm, rồi chị sẽ biết tay em khi con nhỏ này khám phá ra âm mưu bữa nay.
- Chừng đó sẽ tính, bây giờ chị có nhiệm vụ đưa em ra ngoài cửa hàng, vậy thôi.
Huyền vừa ngồi lên xe, chị Nhiên rồi máy chạy, chị phóng xe thật nhanh, y như chạy đua làm Huyền sợ hết hồn, cô bấu eo lưng chị Nhiên la:
- Chạy đâu mà chạy như đua vậy, từ từ thôi, không khéo đụng người ta thì mang họa đấy bà ơi.
- Không sao đâu.
Huyền cự nự:
- Ðợi tới "có sao" chắc bà đưa người ta vô bệnh viện nằm húp cháo quá.
Chị Nhiên hình như không đếm xỉa gì tới Huyền, chị cứ cho xe phóng ào ào. Bây giờ Huyền biết là có cự cũng vô ích nên hai tay Huyền ôm ghì lấy cái hông mỡ màng của chị Nhiên và mặc cho chị chạy đi đâu thì chạy. Mọi việc phú cho trời và Huyền tin rằng cô chưa phải chết yểu.
Khi xe dừng lại trước chợ, Huyền mới thở phào vì thoát nạn. Vậy mà chị Nhiên tỉnh bơ nói:
- An toàn trên xa lộ phải không?
- Trái tim em muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chị ác đức vừa vừa để còn lấy chồng nữa chứ - Huyền đe dọa.
- Chị chưa muốn lấy chồng đâu, nhường cho em đó.
Ông bà Hoán thấy Huyền tới vui ra mặt, nhất là thấy Huyền diện đúng ý mình, bà Hoán niềm nở với con gái:
- Dữ ác, con gái ngủ bây giờ mới chịu dậy phải không?
- Tối qua con học bài mệt quá nên ngủ bù - Huyền đáp.
- Nãy giờ ba má trông con tới.
- Có chuyện gì vậy má? - Huyền hỏi.
- Dĩ nhiên là có chuyện đặc biệt quan trọng mới gọi con ra ngoài này chứ - bà Hoán mỉm cười.
Huyền ngồi xuống chiếc ghế nệm màu đỏ, đối diện với bà Hoán ngang mặt quầy.
- Chị Nhiên đâu, kêu cho Huyền ly cam tươi nhé - bà Hoán bảo.
- Con không uống cam tươi đâu má.
- Chứ con uống gì?
- Cà phê sữa đá cho tỉnh ngủ.
Ông Hoán nãy giờ không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn con gái. Ông có vẻ hài lòng trước nhan sắc lộng lẫy của Huyền. Hình ảnh của Huyền bây giờ là hình ảnh của bà Hoán ngày xưa. Ông Hoán thầm tự hào về đứa con gái duy nhất của mình.
- Cậu Phan chắc sắp tới rồi phải không bà? - Ông Hoán hỏi vợ.
- Sắp rồi.
- Khách mua hàng hả má? - Huyền hỏi.
- Không phải, một người quen.
- Cậu Phan cũng là người làm ăn buôn bán, nhưng không phải tới để mua hàng mà là để thăm gia đình mình - Ông Hoán giải thích.
- Nhung sao người ta không tới nhà mà lại tới chỗ này? - Huyền hỏi.
- Ở đâu cũng được, miễn tiện thì thôi, vả lại cậu Phan là chỗ thân tình chứ có xa lạ gì đâu - Bà Hoán nói.
Huyền đón ly cà phê đá từ tay của chị Nhiên, cô đặt nó trước mặt mình, dùng chiếc muỗng nhỏ với mấy cục đá ném xuống đất. Huyền không thích uống cà phê sữa đá mà nhiều đá cục quá.
- Cũng vì chuyện ấy mà má kêu con ra đây, luôn tiện cho cậu Phan biết mặt luôn.
- Ðể làm gì hả má? - Huyền hỏi. Câu hỏi của Huyền nửa ngây thơ, nửa có vẻ sành đời, người ngoài khó mà biết được Huyền suy nghĩ gì trong câu hỏi. Bà Hoán cười:
- Còn để làm gì nữa, người ta muốn làm quen với con và muốn m?i con đi ăn nhà hàng.
Huyền quay qua chị Nhiên cười khúc khích nói:
- Sao thằng cha này bạo quá vậy, chưa chi đã dám mời người ta đi ăn nhà hàng, làm nhu nhà hàng có cái gì đặc biệt l?m vậy.
- Dĩ nhiên là đặc biệt người ta mới mời chứ - Bà Hoán nói.
- Sao khách của ba má mà lại mời con?
- Dĩ nhiên là có mời cả ba má nữa, nhưng ba má tế nhị, muốn cho con được tự do - Ông bà Hoán cười ý nhị.
Huyền uống một ngụm cà phê sữa đá, cổ cô nghe mát lạnh và thật dễ chịu sau một giấc ngủ trưa bị đánh thức giữa chừng.
- Chị biết mặt thằng cha Phan nào đó không? - Huyền kéo tay chị Nhiên hỏi nhỏ.
- Có tới đây mấy lần.
- Bản mặt thằng chả ra sao?
- Ðược lắm.
- Nghĩa là sao?
- Ðẹp trai lắm, giống như tài tử.... Hồng Kông.
- Tưởng gì chứ tài tử Hồng Kông thì quê một cục.
Ông Hoán đang ngó mông lung ra ngoài bỗng tươi ngay nét mặt.
- Kìa, cậu Phan tới kìa.
Huyền nhìn ra, cô gặp ngay một thanh niên ăn mặc mô đen Việt Kiều. Quần áo khỏi phải nói, nhưng trên gương mặt trắng trẻo chễm chệ cặp kính trắng, gọng cũng màu trắng có hai sợi dây đeo. Anh ta vừa đi vừa quay quay cái chìa khoá xe trong mấy ngón tay. Chắc chắn đó là chìa khoá của một chiếc Dream mới cáu cạnh.
- Chào bác ạ - Anh thanh niên vui vẻ chào ba má Huyền.
- Chào cậu Phan, đây là con gái tôi - Ông Hoán chỉ Huyền giới thiệu luôn.
Huyền lịch sự gật đầu chào, Phan nói ngay:
- Thoạt nhìn, cháu cũng đoán được cô Huyền ngay thôi. Trực giác của cháu nhạy bén lắm bác ạ.
- Cậu ngồi chơi - Bà Hoán mời.
Phan ngồi xuống chiếc ghế gần ông Hoán, anh ta nhìn Huyền cười cười móc gói thuốc mời ông Hoán. Phan tự châm cho mình một điếu gắn lên môi. Huyền nhận thấy anh chàng này hút thuốc rất kiểu cách.
- Hôm nay cô Huyền nghỉ học? - Phan hỏi làm quen.
- Dạ.
- Sao tôi ghé cửa hàng của bác chơi hoài mà ít thấy cô Huyền ra đây quá vậy.
- Huyền ở nhà học bài.
- Chắc cô ít đi chơi đây đó?
- Thỉnh thoảng cũng có đi chơi loanh quanh, nhưng nói chung thì Huyền ở nhà nhiều hơn.
Phan nhả khói, không hiểu suy nghĩ gì mà anh ta cười một cách bí hiểm. Một lúc anh chàng nịnh đầm:
- Chắc siêng năng như vậy Huyền học giỏi lắm?
- Trái lại Huyền học rất dốt.
- Con gái không nên học nhiều quá, phải dành thời giờ đi chơi cho thoải mái đầu óc. Học nhiều mau già, tôi có một đứa em bà con, nó học đến nỗi già trước tuổi lúc nào không hay.
Huyền cười:
- Ai chứ Huyền thì không sợ già, chỉ sợ thi rớt thôi.
- Bây giờ học giỏi chưa chắc đã thi đậu. Tốt hơn là cứ tà tà.
Bà Hoán tán đồng:
- Học thì học thế thôi, chứ học ra trường, bằng cấp này bằng cấp nọ kiếm được một công ăn việc làm đã hết hơi.
- Chuyện đó là thực tế bác ạ - Phan gật gù.
- Anh Phan đã nghỉ học rồi à? - Huyền hỏi.
- Tôi chỉ theo được có hai năm đầu đại học, sau đó nghỉ ở nhà cho khoẻ.
- Nghe nói anh làm ăn buôn bán giỏi lắm? - Huyền háy mắt.
- Cũng thường thôi, cuộc đời dạy mình không giỏi cũng không được - Phan kiêu hãnh nói.
Ông Hoán cười xòa:
- Làm ăn bây giờ không có đầu óc tính toán nhanh nhạy là dễ bị sập tiệm.
- Ðúng vậy đó bác, bạn bè cháu thiếu gì người đã sập tiệm sau một thời gian làm ăn. Nói chung là tại họ thiếu đầu óc kinh doanh - Phan nói như tự khen mình.
- Anh Phan chắc là đang phất dữ lắm? - Huyền cười.
- Ðó là qui luật Huyền ạ, nếu mình không phất lên thì chỉ còn nước đi xuống thôi - Phan cười với một nụ cười tự mãn.
Ông Hoán trao đổi bằng mắt với vợ, bà Hoán hiểu ý chồng nên nhìn Phan nói:
- Chà, tiếc quá, hôm trước cậu Phan có ý mời gia đình chúng tôi đi ăn nhà hàng, nhưng hôm nay vợ chồng tôi phải có cái hẹn không thể bỏ được. Tuy nhiên có cháu Huyền thay mặt chúng tôi....
Phan sáng mắt:
- Không sao bác ạ, hẹn việc làm ăn là điều hết sức quan trọng, có cô Huyền cũng được rồi, nếu cô Huyền thấy không có điều gì bất tiện.
Ông Hoán nói ngay:
- Không có gì đâu, hôm nay cháu Huyền rảnh rỗi. Phải không con?
Huyền lúng túng:
- Nhưng....
- Cậu Phan đã có ý mời, con đại diện cho ba má đi thay là điều hợp lý rồi - Bà Hoán chận đầu.
- Bác gái nói đúng lắm, cô Huyền đừng có "nhưng" nữa - Phan đùa. Và Phan rất tự tin, anh ta đứng lên chào ba má Huyền rồi đi lấy xe. Phan đạp nổ máy chờ Huyền trước cửa như đã thân thiết từ bao đời. Thái độ của Phan làm Huyền hơi bực, cô cố trì hoãn, nói với chị Nhiên những chuyện đâu đâu để b?t Phan chờ cho bõ ghét.
- Kìa Huyền, sao con cứ để cậu Phan đợi vậy? - Bà Hoán giục con gái.
- Có sao đâu má - Huyền cười.
- Ðàn ông con trai, hẹn hò bắt buộc phải chờ người đẹp chứ - Chị Nhiên nói.
- Nhưng không nên để người ta chờ lâu quá, bất lịch sự.
Phải đến ông Hoán giục và tỏ ý không bằng lòng, Huyền mới đủng đỉnh ra cửa chợ. Lần đầu tiên phải ngồi lên chiếc xe sang trọng như thế này tự nhiên Huyền cũng rụt rè, nhưng vốn nhiều tự ái, cô làm tỉnh và cười nói:
- Nhìn chiếc xe, biết anh Phan là một con người đầy "cây cối".
Phan cũng phớt tỉnh, anh ta ném mẩu thuốc tàn xuống đất rồi vào số, phóng nhanh ra đường.
- Huyền thích ăn ở đâu? - Một lúc sau Phan hỏi.
- Ði ăn bây giờ à? - Huyền do dự.
- Chứ sao nữa.
- Tưởng phải đến tối cơ chứ.
- Cũng sắp tối rồi, vả lại chương trình còn dài mà Huyền lo gì.
- Thôi thì tùy anh Phan vậy.
Phan có vẻ hài lòng khi Huyền tỏ ý phụ thuộc vào anh ta. Phải nói là ngồi trên một chiếc xe Dream đi loanh quanh trong thành phố, Huyền có cảm tưởng thời gian đi nhanh hơn là đạp chiếc xe cà tàng.
- Huyền có hay đi chơi không?
- Hình như anh hỏi câu đó nhiều lần rồi, và Huyền cũng đã trả lời nhiều lần rồi.
- Ý anh muốn nói là đi chơi với bạn trai kìa? - Phan nhấn mạnh.
- Anh cho là Huyền có nhiều bạn trai lắm à?
- Có thể như thế lắm.
- Rồi sao? - Huyền khiêu khích.
- Chẳng có sao cả, chuyện ấy cũng bình thường, nhất là Huyền lại xinh đẹp, thiếu gì người theo đuổi - Phan cười.
- Rất tiếc chẳng có ai theo duổi hết mới chết chứ.
- Huyền đùa.
- Thật.
- Con gái nói khó tin lắm.
- Không ngờ anh Phan lại đa nghi đến thế - Huyền cười khúc khích - Với Huyền anh cũng cảnh giác à?
Phan làm thinh, có lẽ câu hỏi của Huyền khiến cho anh khó trả lời. Huyền không nhắc lại câu hỏi, cô nhìn hàng me đang thay lá non, những chiếc lá vàng úa sót lại theo gió bay như một đàn bướm nhỏ ngang một quầy sách báo. Ngôi trường cũ kỹ của Huyền cũng dã vụt qua dưới bóng cây lá với mái ngói đỏ bám đầy rêu.
- Trong lớp Huyền có thân với một "cậu nhóc" nào không?
- Học trò người lớn cả đấy, không còn "nhóc" nữa đâu - Huyền đáp với vẻ phật lòng.
- Ði học là còn "nhóc", ra trường mới là người lớn được. Bởi vì đó là trường đời - Phan cười.
- Do đã ra đời nên anh Phan tự cho mình là người lớn và gọi những người còn đang đi học là "chú nhóc"?
- Gọi như vậy cũng đúng thôi.
- Ðúng theo nghĩa nào?
- Nghĩa của học trò.
- Như vậy nghe còn tạm được, nếu có ý gì khác Huyền sẽ "nghĩ chơi" với anh ngay tức khắc. Huyền sẽ nhảy xuống xe và đi bộ về nhà.
- Huyền gan thế à?
Huyền làm thinh, mặc cho anh chàng muốn hiểu sao cũng được.
Phan đưa Huyền theo một con đường nhỏ ra bờ sông. Diều này làm Huyền hết sức ngạc nhiên vì chỗ này không có một quán ăn hay nhà hàng nào cả. Ðây là một xóm nhà sàn, toàn dân lao động, nếu không sống bằng nghề đạp xích lô cũng làm nghề chài lưới trên sông.
- Ra đây làm gì? - Huyền ngạc nhiên hỏi.
- Dĩ nhiên không phải để tự tử - Phan đáp.
- Em không đùa đâu.
- Anh cũng trả lời nghiêm chỉnh.
Phan bảo Huyền xuống xe rồi dẫn chiếc Dream vào một ngôi nhà ở phía tay mặt, ngay dưới một cây me tây cổ thụ. Hóa ra đây là nhà giữ xe bởi vì Huyền cũng vừa nhìn thấy mấy chiếc xe gắn máy dựng bên trong.
- Mình đi qua cái đồn bên kia - Phan đi ra giải thích.
- Chi vậy?
- Trên cồn có cái nhà hàng nổi trứ danh lắm, có những món ăn đặc sản. Ủa, chưa lần nào Huyền qua bên đó sao?
Huyền thú nhận:
- Chưa.
- Vậy thì hay quá, cũng nên qua một lần cho biết.
- Ðúng hơn là em chỉ nhìn thấy cái nhà hàng nổi trong vài chuyến đi chơi sông bằng thuyền với mấy người bạn thôi.
Phan gọi một đứa trẻ con đang neo chiếc ghe nhỏ dưới bến để ngả giá.
- Từ đâyqua bên đó bao nhiêu nhỏ? - Phan hỏi đứa trẻ con.
- Anh cho em năm ngàn.
- Gì dữ vậy, bình thường tao đi có hai ngàn, sao hôm nay mày chém đẹp thế nhỏ?
Ðứa trẻ con cười:
- Tại vì hôm nay đặc biệt.
Nó vừa trả lời vừa nhìn Huyền với cái nhìn ranh mãnh. Phan tỉnh queo, anh ta vẫy Huyền xuống ghe. Từ bờ đất xuống tới mé nước không có cầu, Phan nhảy một cái lẹ như con sóc đã đứng trên ghe và giục Huyền:
- Bước xuống nhanh lên cô bé.
- Em không nhảy được đâu - Huyền nhăn mặt.
- Cứ tự nhiên, anh nắm tay cho, không té đâu.
Không còn cách nào khác, Huyền đành đưa tay ra cho Phan nắm và lấy thế bước xuống khoang ghe. Huyền chới với vì chiếc ghe nhỏ xíu, chòng chành trên những lượn sóng giống như một chiếc lá.
- Chị ngồi xuống đi, không thì té xuống sông đấy - Ðứa trẻ con hươ chèo nhắc nhở.
Huyền lập tức ngồi xuống mép ghe. Phan cũng ngồi xuống ngay bên cạnh. Ðứa trẻ con mặc chiếc quần tây cũ, rách đầu gối và một chiếc sơ mi màu xanh bạc màu, đầu nó đội chiến nón nỉ màu nâu rách nhiều lỗ. Ðứa trẻ có vẻ nghèo, nhưng gương mặt lại sáng sủa, ranh mãnh. Nó khoảng mười ba mười bốn tuổi, khoẻ mạnh và điều khiển ghe một cách thành thạo.
- Anh chị ngồi cho vững vàng nghé, em chèo đây, chiều nay sóng lớn dữ.
- Cẩn thận nghe nhỏ, tao không biết lội đâu - Phan dặn dò.
Ðứa nhỏ cười, nó dùng mái chèo quay chiếc ghe hướng mũi ra sông. Huyền ngồi im, hồi hộp, theo dõi những lượn sóng ngoài xa xô vào. Dòng sông bình thường vẫn trôi chảy dưới mắt Huyền, nó có vẻ êm đềm là thế, nhưng bây giờ nó đập vào mắt Huyền với tất cả sự đe dọa. Ðúng là chiều nay có sóng lớn, từng lượn sóng ầm ào xô vào mạn ghe, tóe ra nhựng bông nước trắng xóa. Tuy thế đứa trẻ vẫn bình thản chèo ghe lướt tới, băng qua những lượn sóng bạc đầu.
- Eo ơi, em sợ quá - Huyền kêu lên.
- Coi thế chứ không sao đâu - Phan trấn an Huyền.
- Em ch? qua sông như đi chợ, anh chị cứ ngồi yên là được. Lỡ có té xuống sông em vớt cho, bảo đảm.
- Ê, mày biết lội không nhỏ? - Phan hỏi.
- Em lội như rái, sông này ăn nhằm gì - Ðứa nhỏ cười.
Chiếc ghe cặp vào cồn cây xanh lúc trời sụp nắng, mặt sông mênh mông bây giờ chỉ còn lại một màu tím nhàn nhạt và gió hiu h ắt thổi ngang mặt nước làm cho Huyền rùng mình. Cô theo Phan lên bờ, anh ta trả tỉn cho đứa nhỏ và dặn nó khoảng chín giờ tối chèo ghe qua đón. Ðứa nhỏ cầm tiền, nhe răng cười. Nó hỏi:
- Bộ anh chị không ngủ ở khách sạn trên cồn sao?
- Nói bậy - Huyền nạt.
- Ủa, em thấy những cặp thanh niên nam nữ qua đây ít về trong đêm lắm, phải tới sáng hôm sau kia.
Phan phải át giọng đứa trẻ con láu cá:
- Họ khác, tụi tao khác, thôi mày lui ghe cho được việc.
Nhà hàng vắng khách, những chiếc bàn tròn trải ra trắng và bày sẵn chén dĩa xung quanh một bình cấm hoa. Nhạc phát ra từ máy cassette đặt đâu đó, Huyền cố ý lắng nghe trong tiếng sóng ồn ào, nhưng không thể nghe được lời của bài hát. Phan đưa Huyền tới ngồi ở chiếc bàn trong góc phòng, anh ta nói:
- Ở đây khuất gió, anh biết Huyền không chịu được lạnh. Ở đây đêm xuống gió lạnh lắm.
- Biết thế mang theo áo len - Huyền nói.
Một cô gái phục vụ đem tới tấm thực đơn bọc trong lylon với những hàng chữ giới thiệu các món ăn. Phan đưa tấm thực đơn cho Huyền, lịch sự nói:
- Huyền chọn món ăn đi, cứ tự nhiên, thích món gì cứ kêu món đó.
- Anh cứ gọi đi - Huyền cười nhẹ, lắc đầu từ chối.
- Biết Huyền thích gì bây giờ?
- Huyền rất dễ nuôi.
- Nhưng mà nuôi.... chắc không dễ đâu - Phan đùa một cách có ngụ ý. Huyền đỏ mặt, tránh đôi mắt nhìn si dại của Phan. Cô vẽ nguệch ngoạc những đường tròn vô nghĩa trên mặt bàn bằng ngón tay cong cong dễ thương của mình. Phan gọi thức ăn và lon bia cho cả hai người, nhưng Huyền giãy nảy:
- Không được, em chỉ uống nước ngọt thôi.
- Vậy thì một lon cô ca - Phan nói với người phục vụ.
Trong lúc chờ thức ăn mang ra, người phục vụ mang bia và Coca ra trước. Phan lịch sự khui lon Coca và rót vào ly cho Huyền, sau đó mới khui lon bia của mình.
- Ðêm ở đây đẹp quá, chỉ tiếc có quá nhiều gió - Huyền vừa nói vừa đưa tay lồng vào mái tóc rối bời của mình.
- Bởi thế mới gọi là nhà hàng nổi - Phan cười.
- Chắc anh ra đây thường lắm?
- Mỗi tuần vài lần.
- Sao hôm nay anh lại có ý định mời ba má Huyền đi ăn nhà hàng?
Phan cười:
- Có gì đâu, anh định bàn chuyện hợp tác làm ăn với ba má Huyền, luôn tiện làm quen với cô gái mà anh chỉ nghe nhiều hơn là thấy mặt.
- Anh nghĩ gì khi ba má em không đi?
- Chẳng nghĩ gì cả, ông bà bận việc như đã giải thích. Hoặc là ông bà lịch sự thế thôi.
- Anh nghĩ gì khi Huyền một mình đi với anh? - Huyền hỏi ỡm ờ.
- Rất sung sướng, cô bé ạ.
- Anh uống bia đi.
Huyền nhắc Phan và bưng ly nước ngọt lên uống một ngụm nhỏ,vừa mỉm cười nhìn Phan qua miệng ly thủy tinh.
- Huyền cười gì thế? - Phan hỏi.
- Tại em hay cười, thế thôi.
- Lấy Huyền làm vợ sẽ làm ăn phát tài vì có được một bà vợ vui vẻ, hay cười.
- Cười chưa chắc đã vui vẻ đâu - Huyền nói.
- Mặc kệ, cười là tốt rồi, còn hơn là tối ngày mặt đăm đăm, như thế sẽ hãm tài.
- Anh tin dị đoan lắm à?
- Làm ăn thì phải tin chớ.
Người phục vụ nhà hàng mang món đầu tiên ra bày trên bàn. Ðó là một món gỏi Huyền không thích lắm, nhưng trước vẻ chiều chuộng của Phan, Huyền phải ăn cho anh ta vui lòng. Phan liên tục gắp thức ăn bỏ vào chén của Huyền, ép cô phải ăn, khiến Huyền kêu lên:
- Anh Phan khôn quá trời, ép người ta ăn có mỗi một món, ăn no, một chút món khác mang ra làm sao người ta ăn cho nổi nữa.
Phan cười:
- Xin lỗi, anh quên mất là còn rất nhiều món.
- Lần sau được mời đi ăn, Huyền phải cảnh giác mới được.
Thức ăn liên tục được mang ra, phải nói Phan rất sành điệu trong việc ăn uống, anh ta gọi những món đặc sản theo kiểu dân "nhậu", nhưng lại làm Huyền ưa thích vì lạ miệng. Món tôm càng nướng gói bánh tráng rau sống, chấm mắm nêm là món Huyền thích nhất. Phan uống nhiều bia, trên bàn đã có tới bốn cái lon không, khiến Huyền dè dặt hỏi:
- Nếu anh Phan say thì đừng uống nữa nhé, coi chừng về té sông đấy. Anh say rồi phải không?
- Chưa say tí nào - Phan đáp tỉnh khô.
- Sao mặt anh đỏ thế?
- Ðó là tại máu tốt đấy cô bé ạ.
Phan gọi người phục vụ mang thêm bia, anh ta khui và rót vào ly, mời Huyền chạm cốc. Phan mỉm cười nhìn Huyền bằng đôi mắt của người say:
- Mừng buổi tối nay.
- Mừng cái gì mới được chứ? - Huyền hỏi.
- Mừng cho anh và Huyền quen nhau, buổi tối đẹp này sẽ đi vào kỷ niệm không quên.
- Anh nói hay bia nói?
- Cả hai.
- Cám ơn anh, nhưng biết đâu được, cuộc đời vốn nhiều thay đổi lắm Huyền cười.
Phan uống hết ly bia rồi rót tiếp. Huyền không thể ăn được nữa, vì cô rất no. Bây giờ hơi lạnh từ dưới sông như tràn lên, bủa vây lấy một con nhỏ ốm yếu như Huyền, không chút thương tình, khiến Huyền rùng mình.
- Em sao thế? - Phan quay qua hỏi.
- Lạnh.
- Tại vì em không uống bia nên lạnh là phải. Anh cảm thấy rất dễ chịu.
- Tại anh là đàn ông - Huyền nói.
- Phụ nữ thường không chịu được lạnh à?
- Không biết.
- Em có mái tóc đẹp lắm Huyền ạ.
Phan bỗng khen cô và nhìn những sợi tóc của Huyền bay tung trước mặt. Huyền lấy tay giữ mái tóc và cảm thấy hơi thở nóng hổi của Phan phả vào mặt. Huyền ngồi nhích ra một chút với thái độ cảnh giác.
- Em no quá rồi, mình về thôi, có lẽ đứa trẻ đã neo ghe dưới bến đợi rồi đó - Huyền nói.
- Nó phải đợi mình chứ sao.
- Nhưng tội cho nó, trời lạnh thế này....
Phan cười giòn:
- Nó khoẻ như con trâu nước, em lo gì.
- Nhưng cũng phải về sớm, em còn phải học bài nữa.
- Chờ anh uống hết lon bia này rồi về - Phan nói.
Hôm nay đúng là một ngày ế khách, ngoài bàn của Huyền và Phan ra, chỉ có thêm hai bàn nữa. Họ khoảng mửi người đi cùng với nhau, có những người dàn ông và phụ nữ giống như Việi Kiều. Hình như đó là một bữa tiệc chiêu đãi trong gia đình. Họ ăn uống và cười nói ồn ào làm Huyền khó chịu.
- Bàn kia ồn ào quá - Huyền than phiền.
- Em không chịu được ồn ào à?
- Em bị nhứt đầu - Huyền viện cớ.
- Thôi được, mình về, nhưng sẽ đi uống cà phê, một quán cà phê bảo đảm em sẽ thích, vì nó rất lặng lẽ - Phan nói.
- Giờ này còn uống cà phê gì nữa?
- Giờ này mới là giờ ngồi quán cà phê chứ - Phan nói.
- Ðể qua bên bờ rồi hãy tính.
- Ðược.
Phan gọi người phục vụ ra tính tiền. Trong lúc Phan trả tiền Huyền rời bàn ra đứng ngoài lan can nhìn xuống mặt sông. Bên dưới hoàn toàn một màu đen, chỉ nghe tiếng sóng đánh và gió rít từng cơn qua những vòm lá ven cồn. Phan đi ra nắm lấy tay Huyền một cách thân mật nhưng cô đã rụt tay lại. Phan cười:
- Mình về.
- Nhưng không cần anh Phan phải nắm tay làm như em còn con nít không bằng.
- Cô bé ơi, phải nắm tay, không thôi cô bé đi lạc và nhào xuống sông đấy - Phan nói.
- Em dư sức đi một mình được.
Phan đi bên cạnh Huyền với vẻ không bằng lòng vì cô không cho anh nắm tay.
Huyền thích thú vì chọc tức được Phan, cô nghĩ thầm "cho bỏ cái tật" và mỉm cửi một mình.
Ðứa trẻ neo ghe đợi sẵn, hình như nó ngủ, chỉ thấy tấm áo đi mưa màu xám trùm lên một thân hình bất động. Phan gọi lớn:
- Ê nhỏ, ngủ hả?
- Nằm chơi thôi - Ðứa trẻ con ngồi dậy nói.
- Tao tưởng mày ngủ chứ, thôi về được rồi.
Phan vừa nói vừa bước xuống ghe, Huyền xuống theo, chỉ bây giờ Huyền mới chịu để cho Phan nắm tay, vì nếu không cô sẽ ngã chúi xuống sông tức khắc.
Ðứa trẻ choàng tấm áo đi mưa, đầu vẫn đội chiếc nón và hươ mái chèo một cách thành thạo để xua chiếc ghe trở ngược dòng sông. Huyền ngồi trong khoang ghe, hai tay vòng ôm lấy đầu gối, cảm thấy hơi lạnh như những chiếc roi quất voo thân thể mình. Tuy nhiên được đi chơi đêm trên sông như thế này không còn gì thích thú bằng. Sự thích thú làm cho Huyền quên sợ và say mê với dòng sông đen thẳm trước mặt.
- Ði chuyến này mày về ngủ chưa nhỏ? - Phan hỏi.
- Chưa.
- Mày không buồn ngủ à?
- Sau nửa đêm mới về ngủ, khi nào nhà hàng hết khách.
Huyền không nói gì, cô ngắm đứa nhỏ dang hì hục chèo ghe dưới bầu trời đêm và giữa gió lạnh. Nó giống như một chiếc bóng đơn độc. Huyền nói với Phan:
- Ðứa nhỏ tội nghiệp quá, chút nữa anh Phan trả thêm tiền cho nó nghen.
- Ðược thôi, anh vẫn làm như thế với nó mà - Phan nói.
Huyền cảm thấy yên lòng. Cô ngồi im tiếp tục ngằm dòng sông đêm đang xuôi chảy trước mắt.
hoa lưu ly không về (phần 7)
Thật bất ngờ, người mà Huyền không mong lại tới. Khi nghe chị Nhiên báo có khách, Huyền tưởng Trúc tới nên nhanh nhẩu chạy ra mở cộng. Không ngờ đó lại là Phan.
- Ngạc nhiên lắm phải không, cô bé? - Phan vừa dẫn xe vào sân vừa hỏi.
- Ðúng là ngạc nhiên thật. Huyền không ngờ anh tới vào chiều nay.
- Như vậy là Huyền đã có hẹn.
- Dạ.
- Ai thế?
- Nhỏ bạn học cùng một lớp.
Phan cười giòn:
- Như vậy cũng chả sao, anh cứ tưởng đó là một người bạn trai nào đó của Huyền thì phiền.
- Tại sao lại phiền?
- Như thế, hóa ra anh đúng là một kẻ không mời mà tới. Không còn gì vô duyên hơn. Có đúng như thế không nào? - Phan nhìn Huyền hỏi.
Huyền gật đầu:
- Nếu đúng như vậy thì vô duyên thật. Anh vào nhà chơi - Huyền mời.
- Có trở ngại gì không? - Phan dè dặt hỏi.
- Hai đứa em thân lắm, không có gì quan trọng đâu.
Phan theo Huyền vào phòng khách. Anh ta vừa ngồi xuống ghế vừa trần tình:
- Anh vừa ghé ngoài cửa hàng, biết Huyền có nhà nên tới thăm.
- Ba má Huyền bảo thế à?
- Ðâu có, anh hỏi khéo thôi, còn chuyện tìm ra nhà là do hai bác chỉ.
- Anh bỏ hàng cho ba má em đấy phải không?
- Cũng chuyện làm ăn quan hệ bình thường thôi. Huyền không đi đâu chơi à?
- Ðã bảo em ở nhà chờ nhỏ bạn, vả lại nếu đi chơi thì anh Phan đâu có gặp.
- Ừ nhỉ, quên mất.
- Anh Phan ngồi chơi, em đi làm nước nhé.
Huyền làm hai ly đá chanh rồi mang ra đặt trên bàn. Ðẩy ly đá chanh tới trước mặt Phan, Huyền cười tỏ ý mời anh ta uống nước. Phan nịnh đầm ngay:
- Ðúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, đang khát nước mà gặp ly đá chanh thì hạnh phúc biết bao nhiêu.
- Huyền pha nước chanh dở lắm, anh uống đừng có chê.
- Ai mà dám chê, đừng gieo tiếng oán cho người ta, cô bé ơi.
Huyền để ý hôm nay thấy Phan ăn mặc chải chuốt hơn lần trước. Huyền thấy hơi kỳ cục.
Huyền liền chọc:
- Hôm nay anh Phan định đi coi mắt ai mà ăn mặc chải chuốt quá vậy?
- Làm gì có chuyện đó.
- Khi người ta diện môđen là có dụng ý cả đấy thôi - Huyền cười.
- Ðối với ai khác, có thể như vậy thật, nhưng đối với anh, một ngày như mọi ngày.
- Anh uống nước chanh đi nhỏ này pha cho đó, không "phỏng vấn" anh nữa đâu - Huyền cười.
Phan bưng ly nước chanh uống một ngụm, không, anh ta uống hai ngụm, đặt ly xuống bàn, Phan khen:
- Ngon tuyệt trần đời.
- Ðừng có quá khen, em không dám nhận đâu - Huyền ngượng.
- Chưa bao giờ anh được uống một ly đá chanh ngon như vậy. Mai mốt anh sẽ nhờ Huyền ngâm giùm anh một hũ chanh muối để giải khát. Ðược không?
- Tiếc là em không làm được chanh muối.
- Thôi thế thì mỗi lần khát nước, anh sẽ ghé lại đây uống nước vậy.
- Anh đừng có khôn, Huyền cũng không rảnh để làm nước chanh cho anh uống đâu.
Phan cười cười, anh ta lấy thuốc châm hút và nhìn quanh phòng khach. Tuy có quan hệ làm ăn với ba má Huyền, nhưng đây là lần đầu tiên Phan mới tới nhà. Phòng khách nhà Huyền bày trí toàn đồ cổ do sở thích của ông Hoán. Cho nên căn phòng như chìm ngập trong một bầu không khí của quá khứ. Từ cái tủ thờ, bộ bàn ghế chân quì, chiếc bình cắm hoa to tướng, bức tranh sơn mài.... đều tiết ra một không gian lãng đãng của một thời nào đó đã qua. Huyền không thích cách bày trí này, nó làm cho căn phòng nặng nề và u tối.
Tuy nhiên Phan khen:
- Phòng khách nhà Huyền đẹp quá, toàn đồ cổ quí giá bây giờ có tiền chưa chắc đã mua sắm được.
Huyền làm thinh, cái nhìn của anh chàng Phan cũng không ngoài cách đánh giá trị bằng sự mua bán quen thuộc như ngày thường anh ta vẫn làm.
- Huyền ít khi xuống đây, căn phòng có vẻ u tối qua. Huyền thích nó sáng sủa, thanh thoát hơn cơ.
- Ông cụ chắc sính đồ cổ?
- Dĩ nhiên rồi, anh thấy căn phòng và lũ đồ vật thì biết.
- Ðó cũng là một thú vui của tuổi già.
- Anh Phan có thích như thế không?
- Thích chứ, nhất là được chưng bày những món đồ cổ có giá trị.
- Vậy anh Phan là ông cụ non rồi - Huyền cười khúc khích.
Huyền uống một ngụm nước chanh. Ðúng là lúc nãy Huyền pha hơi chua. Thế mà Phan đã khen rối rít chứng tỏ anh chàng giỏi nịnh đầm chứ không thành thật lắm.
- Bao giờ anh Phan mới lập gia đình? - Huyền hỏi.
- Lập gia đình ấy à? Chưa đâu.
Huyền hóm hỉnh trêu:
- Tại sao chưa?
- Vì không có ai vừa ý chứ sao.
- Chứ không phải tại anh Phan khó tính nên chọn hoài mà khkông được sao?
- Cũng có thể như vậy thật - Phan đáp với một chút tự mãnh.
- Thế thì em giới thiệu cho một nhỏ bạn học cùng lớp. Nó đẹp và hiền ghê lắm - Huyền cười.
Phan nhìn Huyền vẻ không bằng lòng, cho nên giọng nói có một chút gì hờn dỗi:
- Thôi, Huyền đừng đùa nữa.
Không hiểu tại sao Huyền lại thích chọc Phan, để nhìn thấy vẻ mặt tiu nghỉu của anh ta. Huyền định tìm cách chọc Phan tiếp bỗng thấy Trúc lù lù dắt xe vào sân nhà.
Trúc diện chiếc áo bà ba màu vàng hoa cúc, đẹp lộng lẫy. Vừa từ ngoài nắng vào nên gương mặt Trúc ửng hồng, mồ hôi rịn ướt những sợc tóc mai và nó đứng ngay của phòng đưa tay vén mái tóc dài óng ả qua một bên má rất điệu. Huyền lén nhìn Phan, gương mặt chàng thẫn thờ, mắt đắm đuối nhìn Trúc.
Huyền cười giòn:
- Sao bồ đến đúng lúc thế.
- Nhà có khách à? - Trúc liếc nhìn Phan hỏi.
- Gọi khách cũng được mà gọi người nhà cũng được - Phan nhanh nhẩu nói.
- Mau tới ngồi đây, nhỏ - Huyền vẫy tay Trúc và chỉ chiếc ghế bên cạnh.
Trúc ngồi xuống và thở ra:
- Eo ơi, chạy ngoài đường nóng dữ quá.
- Ðể mình giới thiệu nhé - Huyền cười - Ðây là Trúc, bạn học cùng lớp với em, còn kia là anh Phan.
Phan mỉm cười:
- Hân hạnh được quen Trúc.
- Không dám, có gì đâu mà "hân hạnh" - Trúc cười.
- Trúc uống nước chanh nhé - Huyền nói.
- Thôi, nước lọc được rồi.
Huyền chạy ra sau và mang lên ly nước lọc đặt trước mặt Trúc. Nó bưng ly uống một ngụm nhỏ rồi nhìn Huyền bằng đôi mắt nghi ngờ vì sự có mặt của Phan. Huyền hiểu ý.... giới thiệu kỹ hơn:
- Anh Phan là người buôn bán làm ăn với ba má mình, hôm nay ảnh tới chơi....
- Sao ít nghe bồ nói vậy? - Trúc hỏi.
- Có gì đâu mà nói.
Trúc đá chân Huyền dưới gầm bàn đầy ngụ ý. Nó bỗng làm ra vẻ lịch sự:
- Sự có mặt của người thứ ba có gây trở ngại gì cho quí vị không?
- Không đâu, tụi này đang nói chuyện bình thường thì Trúc tới - Phan nhanh nhẩu nói.
- Nếu có thì Trúc xin rút lui có trật tự.
Lập tức Huyền cấu vào lưng Trúc một cái đau thấu trời xanh. Trúc xoa chỗ bị cấu, gương mặt nhăn nhó đáng tội nghiệp, nhưng Huyền làm tỉnh, coi như không có chuyện gì xảy ra.
- Huyền và Trúc cứ tự nhiên nói chuyện đi - Phan cười.
- Có anh ở đây làm sao mà nói - Trúc háy mắt.
- Bộ chuyện.... bí mật hả?
- Không bí mật, nhưng chuyện của con gái, đàn ông con trai không nên nghe.
- Không nên nghe hay là không được nghe?
- Cả hai.
- Vậy thì anh xin ra ngoài thềm hút thuốc, một lát trở vô.
Phan đứng lên và sau một cái cười rất điệu, anh chàng đi ra ngoài thềm. Ðiều làm Trúc ngạc nhiên là Phan đã tự xưng "anh" một cách ngon ơ với mình. Trúc đá chân Huyền hỏi:
- Thằng cha ở đâu vậy?
- Ðã giới thiệu với nhỏ rồi.
- Sao vô duyên vậy?
- Ðâu có, nhìn cũng được đấy chứ - Huyền cười.
- Sao hẹn với Trúc rồi mà còn hẹn với cả thằng cha Phan ấy nữa?
- Ai biết đâu, tự dưng anh chàng lù lù dẫn xác tới một cách bất ngờ, biết làm sao được.
- Thôi, đừng có giấu.
- Giấu gì?
- Trước lúc ta tới, nhỏ ngồi nói chuyện rất thân mật với anh ta phải không?
- Nói bậy.
- Chú sao cứ để thằng cha ngồi đồng ở đây hoài vậy, tìm cách mời khéo anh chàng.... về lại mái nhà xưa cho rồi.
- Biết cách gì bây giờ đây, vả lại anh chàng cũng vui tính đấy chứ.
- Nhưng mà hơi sỗ sàng, đàn ông như vậy là không được lịch sự.
- Thôi, anh chàng biết thân biết phận ra ngoài rồi, Trúc đừng cằn nhằn nữa.
- Nhỏ kêu ta tới đây nói chuyện gì quan trọng?
Huyền cười:
- Chuyện.... anh chàng Phan chứ chuyện gì.
- Sao lại có anh chàng Phan dính vào đây nữa? - Trúc ngạc nhiên.
- Thì như nhỏ thấy đó.
- Thấy gì đâu?
- Xời ơi, không lẽ từ lúc tới đây nhỏ đã nhắm mắt làm ngơ xem như mọi sự không có ở trên đời?
Trúc phì cười:
- Tính của mình không ưa để ý đến chuyện của thiên hạ, nhỏ hiểu rồi chứ?
- Không.
- Thế thì nhỏ bắt ta phải làm sao đây?
- Nhỏ phải tính giùm cho bạn, nghĩa là phải gỡ rối tơ lòng.
Trúc kêu lên:
- A, thôi ta hiểu rồi, nhỏ kêu ta tới đây là để gỡ rối tơ lòng giùm. Bởi vì tơ lòng nó lòi ra, nếu mà không gỡ ắt là rối hung?
- Ðúng vậy.
- Nhưng mà ta đâu thấy có chuyện gì quan trọng?
- Quan trọng lắm chứ, nhỏ nghe ta kể đây....
Thế là bằng cái giọng nữa như tâm sự, nửa như thông báo một bản tin hồi hợp, Huyền kể lại từ đầu tới cuối buổi đi chơi với Phan qua bên kia cồn.
Nghe xong Trúc kêu trời:
- Trời ơi, vậy là chết rồi.
- Sao chết? - Huyền ngạc nhiên hỏi.
- Vậy là Huyền đã phản bội.
- Phản bội ai mới được chứ?
- Thẩm.
- Mình "có gì" với Thẩm đâu mà phản bội, Trúc ăn nói có vẻ trừu tượng quá hà.
- Bà ơi, thôi đừng có giả vờ ngây thơ cụ nữa. Chuyện giữa Thẩm và bà ai lại không biết.
- Biết gì nói nghe coi?
- Hình như là.... tình yêu.
Huyền ngẩn ngơ:
- Sao lại có chuyện đó ta?
- Dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người.
Huyền đập vai Trúc gắt:
- Ðo con khỉ, mình với Thẩm cũng như.... Thẩm với bồ thôi, Trúc ạ.
- Ta khác, nhỏ khác, hai đứa mình hoàn toàn không giống nhau.
- Ừ, thí dụ như.... đúng lời của Trúc nói thì sao?
- Nghĩa là nhỏ đã thú nhận giữa Thẩm và nhỏ đã có gì với nhau rồi?
- Cứ cho là thế đi - Huyền cười.
- Như vậy tức nhiên nhỏ đã phản bội một cách âm thầm lặng lẽ người yêu của mình rồi.
- Ði chơi với một người con trai khác chưa chắc đã phản bội.
- Phản bội đứt đuôi đi rồi, còn cãi - Trúc gắt.
- Ta chưa hiểu.
- Bây giờ thì chưa, nhưng sau rồi sẽ hiểu và sẽ hối hận, nhỏ ơi.
- Ta không bao giờ hối hận. Vả lại đã ai nói gì với nhau đâu. Ta và Thẩm chỉ là hai người bạn, cũng như với.... nhỏ, vậy thôi.
Trúc cười:
- Ðừng nên tự dối lòng mình, che lấp bằng một áng mây. Thế Phan đã "nói gì" với nhỏ chưa?
- Chưa.
- Rồi anh ta sẽ nói.
- Nhưng mà nói gì?
- Nói cái gì tự khắc nhỏ sẽ hiểu, không lâu đâu, chỉ vài lần đi chơi nữa thôi.
- Bây giờ nhỏ khuyên ta nên làm sao?
- Hỏi lại lòng mình.
- Ta thấy bình yên vô sự lắm, không có chuyện gì xảy ra đâu.
- Cớ sao nhỏ nhờ ta gỡ rối tơ lòng?
- Chuyện chơi cho vui thôi, với lại xưa nay ta và nhỏ chẳng giấu nhau chuyện gì, trước một sự mới mẻ như vậy, cũng cần thông báo cho nhỏ biết - Huyền cười.
- Biết để làm gì?
- Ðể.... cho vui vậy thôi.
- Ta vui không nổi rồi.
- Có một ông con trai ga lăng, sẵn lòng chiều chuộng mình dễ sa chân vào lắm.
- Ta không phải con thỏ ngơ ngác đâu.
- Ðợi đấy rồi sẽ biết.
- Nếu tình cờ Thẩm thấy được, hay biết được chuyện này thì sao?
- Ai biết đâu mà lường - Trúc háy mắt.
- Này nhỏ, con trai có hay.... ghen lắm không?
- Khi người ta yêu mình họ mới ghen.
- Dù sao cũng đừng nên cho Thẩm biết - Huyền bối rối nói.
Trúc cười:
- Không có chuyện gì xảy ra dưới ánh mặt trời mà giấu được đâu.
Phan trở vào, anh ta thản nhiên ngồi xuống ghế và hỏi:
- Nãy giờ hai người nói chuyện gì mà coi bộ vui vẻ thế?
- Chuyện con gái anh không nên tò mò.
Trúc nheo mắt nói. Phan rít thuốc, anh ném mẩu thuốc tàn ra ngoài cửa sổ rồi nói:
- Anh có cảm tưởng như hai người đang bàn về.... anh. Có đúng không?
- Ðúng thì sao, mà không đúng thì sao? - Trúc hỏi.
- Lúc nào anh cũng muốn trở thành người bạn thân thiết của Huyền và Trúc, xin đừng hiểu lầm thiện chí này.
Câu nói bất ngờ của Phan làm cho Huyền và Trúc ngẩn ngơ. Nhất là Trúc, cô hoàn toàn không nghĩ ra là Phan sẽ nói như vậy. Ở anh chàng này cũng có những suy nghĩ khá bất ngờ, thú vị.
Trúc cười, thú nhận:
- Ðúng là anh có giác quan thứ sáu, Huyền và Trúc vừa bàn về anh, một người thứ ba hiện diện trong đời sống của hai đứa.
- Có gì trở ngại không? - Phan cười.
- Cũng có một chút trở ngại - Trúc nói.
- Cụ thể như là chuyện gì?
- Thí dụ như chiều nay không cò sự có mặt bất ngờ của anh, giữa Trúc và Huyền sẽ nói chuyện thoải mái hơn.
- Thì anh đã ra ngoài đứng cả nửa tiếng đồng hồ để cho hai người thoải mái cởi mở tâm tình rồi còn gì?
- Chuyện con gái dài lắm mà anh, làm sao nói hết trong vòng nửa tiếng đồng hồ?
- Vậy thì cứ tiếp tục.
Phan đứng lên nhưng Trúc thấy vậy đâm ra.... tội nghiệp Phan quá, cho nên cô cười nói:
- Anh Phan cứ ngồi đó đi, tụi này tạm ngưng câu chuyện lại ở đây, mai mốt "bàn" tiếp.
- Cám ơn.
- Bây giờ anh Phan tự nhiên coi như là.... khách trong nhà vậy - Trúc cười khúc khích.
- Anh rất thích những người vui tánh và thẳng thắng như Trúc vậy - Phan nịnh.
- Thôi, em cám ơn anh, Trúc chẳng vui tánh chút nào đâu. Quen lâu rồi anh sẽ thấy.
- Chiều nay thật đẹp, không lẽ gặp nhau rồi ngồi nhà tán chuyện gẫu sao, anh mời hai người ra phố ăn kem, có chuyện gì cứ việc tiếp.
Lời mời của Phan khá bất ngờ làm cho Trúc thấy khó xử. Cô đưa mắt ngó Huyền, nhưng Huyền đá chân Trúc nheo mắt làm hiệu. Ðây là lần đầu tiên Trúc không hiểu ý Huyền nên cô nói:
- Thôi, ở nhà nói chuyện cũng vui rồi.
Lập tức Huyền nhấn thêm một cái vào bàn chân Trúc dưới gầm bàn. Trúc ngạc nhiên:
- Chuyện gì vậy nhỏ?
- Anh Phan mời mình cũng không nên từ chối, vả lại chiều nay hai đứa có làm gì đâu, hoàn toàn rảnh rỗi.
- Hay lắm - Phan kêu lên mừng rỡ.
- Thôi, không được đâu - Trúc nói.
- Sao lại không được? - Huyền ngạc nhiên.
- Mình phải về.... nấu cơm.
- Làm như không có Trúc, cả nhà sẽ nhịn đói, không ai biết nấu cơm hết vậy đó.
Trúc cười:
- Nhỏ em nó làm biếng lắm. Thôi Trúc phải về đây.
- Nếu nhỏ không đi thì ta cũng không đi. Thôi nhỏ ở lại, còn sớm mà - Huyền nài nỉ.
Phan châm một điếu thuốc, anh ta rít khói và cảm thấy khó xử trước hai người con gái. Một lúc Phan tìm ra một giải đáp tương đối ổn thỏa, Phan mời:
- Thôi, hôm nay tạm hoãn, chiều cuối tuần mời Huyền và Trúc đi qua bên kia nhà hàng nổi ăn tối. Ðược chứ?
Hai cô gái đưa mắt dò ý nhau. Nhìn vào đôi mắt Huyền, Trúc biết con nhỏ đã đồng ý, nó đang khuyến khích Trúc nhận lời. Tự nhiên Trúc cũng muốn tìm hiểu thêm anh chàng Phan này ra sao. Tuy nhiên cô vẫn đẩy đưa:
- Biết cuối tuần có bận việc gì không, Trúc không dám hứa.
- Dù sao cũng thu xếp được mà - Phan nói.
- Ðể xem....
Huyền cấu vào tay Trúc:
- Còn xem gì nữa, qua bên kia sông vào buổi tối, bộ không phải là mơ ước của nhỏ sao?
- Nhưng đi chơi khác, còn đi ăn nhà hàng khác chứ?
- Có gì đâu mà khác, vẫn là một buổi tối ngao du trên dòng sông và trên cái cồn thơ mộng đó thôi. Chắc Trúc chưa bao giờ qua cồn vào buổi tối? - Phan hỏi.
Trúc thú nhận:
- Chưa.
- Vậy cũng nên qua một lần cho biết.
- Sẽ trả lời sau, anh Phan nhé - Trúc khôn ngoan nói.
Không còn cách nào tốt hơn, Phan đành gật đầu:
- Vài hôm nữa anh sẽ ghé lại Huyền, mong rằng chúng mình sẽ có một buổi tối cuối tuần vui vẻ.
Phan về rồi Huyền kéo Trúc vào phòng mình. Hai đứa nằm trên giường nối dài câu chuyện về Phan. Huyền ngạc nhiên vì cô đã quan tâm một cách đặc biệt tới người đàn ông mà trước đó chỉ vài ngày, cô hãy còn quá xa lạ và hờ hững.
Huyền lay vai Trúc hỏi:
- Như vậy là sao, nhỏ?
- Là có triệu chứng.... nguy hiểm, chứ sao - Trúc đáp.
- Nguy hiểm là thế nào? - Huyền ngạc nhiên.
- Hãy dò hỏi lòng mình đấy cô nương.
Thật là khó khăn để định nghĩa được sự quan tâm này. Huyền mơ hồ nhận thấy sự so sánh len vào lòng cô, nó không rõ ràng, nhưng khiến cô nghĩ đến hai khuôn mặt.
Thẩm và Phan. Thẩm thì mờ nhạt, như một người đi trong màn mưa mờ đục, nhạt nhòa, còn Phan bỗng dưng hiện đến trong một buổi mai đầy nắng, rực rỡ. Huyền giật thót người với hai hình ảnh trái ngược nhau đó, chẳng lẽ Trúc nói đúng?
Huyền ôm chiếc gối dài, thở ra:
- Ðầu óc ta bắt đầu lộn xộn quá.
- Tơ lòng đang rối mà - Trúc cười.
- Trúc có như vậy không?
- Không, đầu óc ta trong sáng, thẳng băng.
- Làm sao bây giờ, nhỏ?
- Ai mà biết làm sao được, đâu ai suy nghĩ dùm cái đầu của Huyền được. Anh chàng Phan này có lẽ được lòng ba má nhỏ lắm phải không?
- Khỏi phải nói rồi - Huyền thú thật.
Trúc bỗng thở dài, tiếng thở dài của cô bạn gái thân thiết đến là khó hiểu.
hoa lưu ly không về (phần 8)
Thẩm về tới nhà trong một cơn mưa nhỏ, anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy đèn sáng và cửa mở sẵn. Dẫn xe đạp vào nhà Thẩm thấy Thoi Tơ đang ngồi gục đầu trên bàn ăn, cạnh đó là mâm cơm đã dọn sẵn với những món ăn đã nguội và toàn là đồ biển.
Thẩm rất vui mừng khi thấy Thoi Tơ, anh tới lay vai cô bé và Thoi Tơ bừng tỉnh ngước cặp mắt đỏ hoe nhìn Thẩm. Anh cười hỏi:
- Em về bao giờ, bộ buồn ngủ lắm hả?
Thoi Tơ dụi mắt, cô ngượng ngùng vì Thẩm bắt gặp mình ngủ gục. Thoi Tơ bối rối nói:
- Em về lâu rồi, nấu cơm đợi anh về. Chờ hoài đến.... ngủ gục luôn.
- Hai bác khoẻ không em?
- Khỏe.
- Em về có một mình à?
- Ba má em còn canh đáy đến hết con nước này mới trở về. Anh thấy em có đen lắm không?
Thẩm nhìn gương mặt rám nắng của Thoi Tơ, anh cười:
- Ðen giòn, em càng đẹp ra.
- Anh lại khen xạo nữa rồi, em đen thì càng giống cô bé lọ lem.
Thoi Tơ vừa nói vừa giở chiếc lồng bàn đậy mâm cơm. Cô cười giới thiệu các món ăn mình đã nấu. Thẩm đang đói bụng, thấy món nào cũng ngon, nhất là mực xào.
- Sao em không ăn trước, em chờ anh làm gì? - Thẩm ngồi vào bàn và nói.
- Xì, ở nhà có hai đứa, em không chờ anh chứ chờ ai. Có bao giờ em ăn một mình đâu?
- Ðồ ăn ngon tuyệt - Thẩm khen.
- Ăn đi anh.
Thoi Tơ mời một cách ăn cần. Thẩm rất xúc động trước sự chăm sóc của Thoi Tơ.
Hai người vừa ăn vừa theo đuổi những ý nghĩ của mình.
Thoi Tơ hỏi:
- Bộ Ở nhà anh đi chơi dữ lắm hả?
- Ðâu có, anh đi dạy học đó chớ.
Thoi Tơ tròn mắt:
- Anh dạy ai?
- Anh dạy kèm cho.... hai cô bạn gái - Thẩm ngượng giải thích.
- A, em biết rồi.
Ðột nhiên Thoi Tơ xịu mặt xuống, cô hờ hững với chén cơm như muốn ăn nữa.
Ðôi mắt mệt mỏi của Thoi Tơ như đỏ hơn và nhìn vào đó Thẩm thấy như Thoi Tơ sắp khóc. Anh hỏi:
- Em sao thế?
- Em no rồi.
- Mới ăn mà no nỗi gì?
- Anh ăn một mình đi.
Thoi Tơ buông đũa đứng dậy, cô đi thẳng ra sau nhà, mặc cho những giọt nước mưa bắn vào mặt. Thẩm hốt hoảng chạy theo kéo Thoi Tơ lại. Anh hốt hoảng nói:
- Trời mưa mà em đi đâu ra ngoài này vậy?
- Ở trong nhà.... ngạt thở lắm, em ra ngoài cây cóc ngồi chơi cho dễ thở.
- Thôi đừng có khùng, ngoài đó lạnh và mưa sẽ ướt hết. Vào nhà đi cô bé ơi.
Khó khăn lắm Thẩm mới thuyết phục được Thoi Tơ vào nhà. Nhưng cô chỉ ngồi đó, mặt cúi gằm, không ăn. Thẩm nhìn cô gái một cách xót xa và hỏi:
- Em lại.... giận anh à?
- Không.
- Cớ sao bỗng dưng đang ăn em lại bỏ ra ngoài mưa?
- Tại em khùng.
Thẩm cười:
- Em nấu ăn ngon quá, ăn với anh đi, đừng ngồi đó như pho tượng bắt anh ăn một mình.
- Anh có bao giờ cần tới em đâu - Thoi Tơ thổn thức.
- Sao em lại nói oan cho anh thế, bao giờ anh cũng cần em cả. Những ngày em ra ngoài biển là những ngày anh buồn vô hạn, căn nhà như trống vắng thêm, anh rất mong em về.
- Chớ không phải anh mong em đi luôn sao?
- Trời đất.
- Anh dạy kèm cho hai con nhỏ đó phải không?
- Hai con nhỏ nào? - Thẩm cười.
- Nhỏ Huyền và nhỏ Trúc chứ ai.
- Em không bằng lòng à?
- Quyền của anh, em đâu có dám can thiệp - Thoi Tơ cong môi mai mỉa.
- Hóa ra em giận anh vì chuyện này.
- Không phải đâu, đừng có vu oan cho em. Chuyện của anh làm em đâu có dính dáng gì.
Con gái thật phức tạp. Thẩm nhìn Thoi Tơ và nghĩ thầm. Kinh nghiệm nhắc cho Thẩm biết, trong trường hợp này tốt hơn hết là im lặng. Do đó Thẩm chỉ thở ra và tiếp tục bữa ăn. Trong khi đó Thoi Tơ như dán mắt vào màn mưa bên ngoài, cô cũng im lặng ngồi như một bức tượng, mái tóc ướt xõa xuống vai. Gương mặt của Thoi Tơ nhòa nhạt ánh đèn và buồn đến xót xa.
Ăn cơm xong, Thẩm lên gác, anh vô cùng ngạc nhiên vì thấy căn gác bề bộn mấy hôm đã được dọn dẹp ngăn nắp, sạch sẽ được trải thẳng thớm trên sàn gác. Không gì thú vị bằng được nằm thoải mái trên căn gác ấm cúng lắng nghe mưa đổ dào dạt bên ngoài và thỉnh thoảng nghe tiếng sóng gầm rú trên mạn sông lúc con nước lớn. Thẩm đã quen thuộc với mọi thứ âm thanh vọng tới, kể cả trong giấc ngủ.
- Mấy hôm ở nhà anh có nhớ cho con thằn của em ăn cơm không?
Thoi Tơ bước lên thang gác, tay cầm mảnh giấy báo đựng nhúm cơm nguội, hỏi.
Thẩm giật mình vì anh hầu như quên mất con thằn lằn của Thoi Tơ. Tuy nhiên anh vẫn gật đầu bừa:
- Có chứ, em dặn làm sao anh quên được.
- Em không tin chút nào.
- Nếu anh không cho con thằn lằn của em ăn cơm thì sao.... nó sống?
- Nó vẫn ăn thứ khác.
- Sao em đa nghi với anh quá vậy nhỏ?
Thoi Tơ nói gì đó trong miệng mà Thẩm không hiểu được. Cô đem nhúm cơm tới bàn như thường lệ và ngồi chờ con thằn lằn xuất hiện.
- Em kể chuyện ngoài biển cho anh nghe với nhỏ.
- Chuyện ngoài biển thì đâu có gì vui? - Thoi Tơ nói.
- Ngoài đó mưa nhiều không?
- Mưa triềm miên.
- Những lúc như vậy em ở đâu?
- Em trùm áo mưa và ngồi trên ghe nghĩ về căn nhà nhỏ này với ánh sáng đèn ấm cúng như một con mắt ai đó đợi chờ.
- Sao lạ vậy?
- Nếu anh ở ngoài biển, anh sẽ không thấy chuyện gì lạ hết. Trái lại tất cả đều bình thường - Thoi Tơ nói như một người đang mơ ngủ.
- Những cánh hoa lưu ly của em thế nào?
- Nó vẫn trôi dật dờ trên sông và bị sóng cuốn đi không biết về đâu. Ðợi mãi không thấy con thằn lằn xuật hiện, Thoi Tơ đã bắt đầu sốt ruột. Cô trách:
- Anh Thẩm đã giết người bạn nhỏ của em rồi. Anh đã bỏ đói nên nó đã chết.
- Không phải đâu, tại hôm nay nó no nên chê những hạt cơm nguội của em - Thẩm nói.
- Em nghi quá.
- Nghi gì nhỏ?
Bây giờ thì Thẩm không biết trả lời sao, anh cũng không dám quả quyết rằng con thằn lằn đáng ghét ấy còn sống hay đã chết. Thẩm hồi hợp chờ đợi kết quả giống như Thoi Tơ. Thẩm nằm nguyền của con thằn lằn chết tiệt ở đâu sao không chịu bò ra ăn những hạt cơm.
Bỗng Thoi Tơ reo lên vui mừng:
- A, nó kia rồi, dữ hôn, bây giờ mày mới chịu bò ra hả cưng.
Thoi Tơ nói chuyện với con thằn lằn như nói với một đứa trẻ con.
- Nó mập hay ốm? - Thẩm trêu.
- Ốm, vì bị anh bỏ đói.
- Cũng giống như anh trong những ngày em đi biển vậy thôi, anh cũng bị em bỏ đói thê thảm, không thương tiếc. Thoi Tơ phì cười:
- Cho đáng đời.
Ðể làm cho Thoi Tơ cười không phải dễ, nhưng lần nào Thẩm cũng thành công.
Thế là cũng như mọi lần, sau khi giận Thẩm chán chê, Thoi Tơ đã bị anh cho vào bẫy và cô bé đã phải bật lên tiếng cười để quên hết mọi giận hờn.
Thẩm nói:
- Ðấy, anh thích tiếng cười của em hơn là những tiếng cằn nhằn. Hãy để dành gương mặt bánh bao chiều, mai mốt mà về thưởng cho ông chồng xấu số nào đó của em.
- Anh dám nói em có gương mặt bánh bao chiều hả?
- Nếu như em cứ giận anh hoải, anh thích nhìn gương mặt rạng rỡ của em hơn.
- Anh đáng ghét lắm, nhưng không hiểu sao em không giận anh được lâu - Thoi Tơ đỏ mặt thú nhận.
Thẩm ngồi bật dậy nói:
- Dễ hiểu thôi.
- Tại sao?
- Vì anh không phải là người để em ghét, đúng không? - Thẩm nheo mắt một cái với dáng điệu hết sức tức cười.
- Anh lầm rồi, em sẽ ghét anh đến suốt đời.
Vừa nói Thoi Tơ vừa vùng chạy xuống cầu thang. Thẩm bật cười. Con gái rất phức tạp, không hơi đâu mà để ý đến câu nói của Thoi Tơ.
Thẩm đứng lên lấy cây đàn, anh mang lại bàn học, ngồi chính cái chỗ Thoi Tơ vừa bỏ đi và anh lại hát trong tiếng mưa rơi. Dưới nhà Thoi Tơ mang chén bát đi rửa, cô ngâm cả hai bàn tay của mình trong thau nước xà phòng, ngồi lặng lẽ nghe tiếng hát của Thẩm vọng xuống.
Như thường lệ, Thoi Tơ dậy sớm, cô hâm lại thức ăn, nấu nồi cơm nóng sốt và dọn sẵn ở bàn rồi lên thang gác đánh thức Thẩm dậy. Thoi Tơ đứng ở đầu thang gác gọi:
- Anh Thẩm, anh Thẩm....
Thẩm đã thức, nhưng anh giả vờ ngủ say để cho Thoi Tơ kêu mấy lần mới trở mình và lên tiếng:
- Gớm, anh đã dậy rồi đay, làm gì mà kêu réo vậy nhỏ?
- Xuống ăn cơm, em còn phải ra chợ.
- Ðược rồi, anh sẽ có mặt ngay.
Thoi Tơ quay xuống, Thẩm bật dậy, và anh vôi vã làm công việc vệ sinh buổi sáng. Lúc ở trong phòng tắm, Thẩm vừa rửa mặt vừa hát nghêu ngao. Trời thật lạnh, hơi mưa như còn đọng lại trên cây lá bên ngoài.
- Sao em không ăn trước đi - Ngồi vào bàn ăn Thẩm nói.
- Xì, đêm qua chắc anh ngủ ngon lắm phải không? - Thoi Tơ bới cơm ra chén cho Thẩm và hỏi.
- Rất ngon.
- Em nghe anh mớ nhiều lắm, anh đã gọi tên một cô gái nào đó.
Thẩm giật mình:
- Thật à?
- Em hơi sức đâu mà đi nói đùa với anh.
- Anh có gọi tên cô nào, nói nghe thử coi?
- Anh mừng quá nên líu lưỡi, gọi ríu rít như con chim chìa vôi mỗi buổi sáng kêu trên cây cóc nên em không nghe rõ tên người con gái anh gọi.
- Vậy thì em bịa chuyện rồi nhỏ ơi, anh ngủ ít khi nằm mơ lắm, gọi tên một người con gái nào đó thì lại không bao giờ có.
Thoi Tơ cười:
- Muốn em chứng minh không?
- Thì cứ chứng minh.
- Anh gọi tên cô.... Huyền.
Nói xong Thoi Tơ cắm cúi ăn cơm, bỏ mặc cho Thẩm thót người trong sự thắc mắc về chính giấc mơ của mình. Làm sao mà biết được khi ngủ mình mơ gọi tên ai?
Chúa ơi, nếu mà Thẩm gọi tên Huyền để cho Thoi Tơ nghe được thì thật là gay cấn.
Thẩm lảng chuyện:
- Vừa mới đi biển về, lẽ ra hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, ra chợ làm gì?
- Em bỏ công việc ngoài chợ cho ai? - Thoi Tơ hỏi.
- Không có mợ thì chợ cũng đông, không có em một ngày ngoài chợ người ta cũng mua bán ì xèo vậy thôi.
Thoi Tơ mai mỉa:
- Cám ơn anh đã lo lắng cho em.
- Anh lo lắng cho em thật tình, chứ bộ.
- Thôi, ăn cơm đi rồi tới trường.
Giọng của Thoi Tơ giống như giọng của một người chị cả. Thẩm phì cười, anh luôn luôn được Thoi Tơ nhắc nhở bằng cái giọng "chị cả" như vậy và cảm thấy xúc động trước sự ân cần của cô. Rõ ràng Thoi Tơ đóng vai một cô em gái, một người bạn và là một người chị cả trong ngôi nhà này. Không có Thoi Tơ, thật tình, Thẩm không biết anh sống ra sao, chắc là ngày hai buổi đạp xe ra chợ ăn cơm lưu động giống như những anh học trò ở quê ra tỉnh.
- Hình như trời còn mưa phải không anh Thẩm? - Thoi Tơ bỗng hỏi.
- Không phải đâu, mưa đọng trên cây lá hồi đêm, bây giờ gió thổi qua rớt xuống đấy.
- Mong cho hôm nay trời nắng.
- Chắc chắn như vậy rồi.
- Sao anh biết? - Thoi Tơ nhìn Thẩm cười.
- Em muốn là trời muốn mà.
- Thôi, cám ơn anh, đừng có nịnh để đưa em vào bẫy nữa, em không mắc mưu anh nữa đâu.
- Vậy hôm nay ai nấu cơm trưa? - Thẩm hỏi.
- Ai về nhà trước người đó sẽ nấu. Trưa nay chắc em về trễ.
Thoi Tơ buông đũa, cô vội vàng lấy chiếc nón lá và sau khi dặn dò Thẩm đôi câu như thường lệ, Thoi Tơ đi ra chợ.
Cũng vừa lúc đó Tân đạp xe tới. Như mọi lần, Tân rất ngại chạm mặt Thoi Tơ, nhưng hôm nay không còn cách nào để tránh. Tân đành phải lên tiếng trước:
- Sáng sớm mà nhỏ đi đâu vậy?
- Bây giờ mà còn sớm gì, em đi chợ chứ đi đâu nữa.
- Lâu nay sao không thấy nhỏ?
- Em đi biển.
- Có mang về nhiều.... cá không?
Ðúng là một câu hỏi vô duyên, cho nên Thoi Tơ nguýt dài rồi bỏ đi một nước.
Tân có vẻ khổ sở, nó nhăn nhó nói:
- Ðúng là buổi sáng gặp xui.
- Xui hay hên? - Thẩm cười.
- Thôi, đi học mày, bộ vui lắm sao mà cười.
Thẩm chạy lên gác, thay vội quần áo và quơ vội mấy cưốn tập rồi trở xuống dắt xe đạp ra khỏi nhà. Hai đứa đạp xe song song nhau qua cầu. Buổi sáng, dòng sông dâng đầy nước, Thẩm nhìn cánh hoa màu tím không biết từ đâu cũng trôi lờ đờ dưới chân cầu.
Có phải là những cánh hoa lưu ly của Thoi Tơ không?
- Ê Tân, mày có thấy hoa lưu ly bao giờ chưa? - Thẩm hỏi.
- Hoa lưu ly là hoa gì?
- Làm sao tao biết được, đó là một loài hoa mà Thoi Tơ bảo thường thấy trôi trên mặt nước.
- Chắc cô bé ấy đặt ra thế thôi chứ làm gì trên đời này lại có hoa lưu ly, nếu có sao tao không biết?
- Ðúng là có một loài hoa tên là lưu ly đấy ông tướng ơi - Thẩm cười.
- Mày tin cái điều Thoi Tơ bịa đặt ấy à?
- Thoi Tơ không bao giờ bịa đặt một điều gì, nhỏ ấy luôn luôn nói thật.
- Mày tin con gái gớm nhỉ?
- Thoi Tơ nói là tao phải tin - Thẩm xác nhận.
Tân cười có vẻ bí mật, một lúc nó nhìn Thẩm nói:
- Có chuyện này không biết tao nói ra mày có tin không, hay lại cho là tao bịa.
- Chuyện gì thế?
- Mày có bình tĩnh không đó? - Tân cười.
- Bao giờ tao cũng bình tĩnh.
- Hôm qua tao thấy nhỏ Huyền đi chơi với một anh "kép" hào hoa trên chiếc xe Dream bóng lộn. Chắc anh chàng con nhà giàu, trẻ tuổi mà lại đẹp trai nữa.
Thẩm nghi ngờ:
- Chắc mày thấy ai rồi nhìn lầm Huyền....
- Ðó, thấy chưa, tao biết mày sẽ không tin mà. Nhưng rất tiếc, đó là sự thật Thẩm ơi.
- Mày gặp ở đâu?
- Ðường bờ sông.
- Vào lúc mấy giờ?
Tân cười:
- Mày làm như công an hỏi cung người ta không bằng. Lúc đó vào khoảng bảy giờ hơn.
- Tại sao mày thấy?
- Trời ơi, mày đừng có khùng quá Thẩm ơi. Mày bình tĩnh lại đi - Tân cười xòa.
Thẩm nhăn nhó:
- Tao chưa khùng đâu,nhưng mày hãy nói tại sao mày có mặt lúc đó.
- Tao đi uống cà phê, cũng cái quán ngoài bờ sông. Rất may là Huyền không thấy tao.
- Tại sao đi uống cà phê mà không ghé kêu tao cùng đi với?
- Vô duyên, đâu phải lúc nào cũng phải có mày đi bên cạnh. Hơn nữa, rất may là không có mày chứng kiến cảnh đó. Nếu không thì....
Tân bỏ lửng câu nói, anh không biết nên đùa dai chuyện này và tốt hơn hết là nên nói những gì có thể nói được. Tân nhìn gương mặt hầm hầm của Thẩm, hóa ra anh chàng này cũng có máu ghen.
- Mày biết mặt cái thằng chở Huyền không? - Thẩm thăm dò.
- Lạ hoắc.
- Mới gặp lần đầu à?
- Làm sao biết được.
- Tao sẽ hỏi chuyện này cho ra lẽ - Thẩm lầm bầm nói.
- Tốt nhất mày đừng nói tao học lại, cứ làm như chính mắt mày trông thấy, vậy thôi - Tân dặn.
Hai đứa đã tới trước cổng trường, trái với thường lệ, Thẩm bắt Tân vào trước, còn anh chàng đứng lại bên ngoài. Thái độ của Thẩm giống như một đứa trẻ con. Tân kéo tay Thẩm hỏi:
- Mày đứng ngoài làm gì?
- Tao chán quá, không muốn vô lớp.
- Ðừng có khùng.
- Mày có dám "cúp cua" với tao để đi lang thang không?
- Hôm nay thì không được, có giờ quan trọng - Tân nói.
- Ðối với tao bây giờ mọi chuyện không có gì quan trọng.
- Không lẽ vì chuyện đó sao?
Thẩm đáp gọn:
- Mặc kệ tao.
- Mày nên vào lớp, chuyện đâu còn có đó, vả lại tao thấy chuyện đó chả có gì quan trọng. Con gái thường như vậy thôi, xe Dream dĩ nhiên là hơn xe đạp. Ðời mà cưng..... Thẩm không nói gì, anh dựng chiếc xe đạp dưới gốc cây và ngồi xuống thảm cỏ bên vệ đường. Thẩm đón nhận tin này hoàn toàn bất ngờ và không chuẩn bị trước, anh cảm thấy choáng váng như lần đầu tiên uống xong một cốc rượu đế trong cuộc thách đấu với bạn bè. Có thật như thế sao? Thẩm không thể hình dung ra Huyền ngồi phía sau một chiếc cúp bóng lộn của một anh chàng nào đó chạy long nhong trên phố. Huyền của Thẩm phải đi xe đạp, chiếc áo dài tắng bay trong gió và mái tóc xõa dài xuống lưng áo.
- Mày định ngồi ăn vạ Ở cổng trường sao Thẩm? - Tân nhăn nhó hỏi.
- Hôm nay tao không vào lớp, mày chỉ biết vậy thôi.
- Nhưng thế thì dở quá, tao tưởng mày là đứa có bản lãnh không ngờ mày lại yếu xìu như vậy.
Tân bỏ vào trường. Thẩm ngồi lại ngoài cổng và cảm thấy giận Tân ghê gớm.
Nhưng rồi Thẩm cũng không quyết định được gì khi mất một người để có thể trút được cơn giận vô lý dâng lên trong lòng. Thẩm bứt những cọng cỏ, vò nát trong mấy ngón tay và nghe múi thơm ngai ngái của cỏ phả lên mũi.
Từ xa, Huyền và Trúc đạp xe song song đi tới, Thẩm muốn tránh mặt, nhưng không làm sao khác hơn được. Trúc thấy Thẩm trước tiên và cô ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, sao anh Thẩm lại ngồi ở đây?
- Chờ một người bạn.
- Anh đau hay sao mà mặt mày coi héo úa vậy?
- Bình thường thôi.
- Lúc này mưa nhiều, thường bị cảm lắm đấy - Trúc cười nhỏ.
Huyền vẫn đứng bên cạnh Trúc, cô nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Thẩm lấy làm ngạc nhiên nhưng không biết nguyên do tại sao. Cuối cùng Huyền hỏi một câu thăm dò?
- Anh đợi anh Tân à?
- Thằng Tân vào lớp rồi.
- Anh đợi ai?
- Ngồi chơi thôi - Thẩm đáp gọn.
- Gần tới giờ học rồi.
- Hai "cô" vào đi.
Trúc bấm tay Huyền làm hiệu. Thái độ của Thẩm dĩ nhiên là không bình thường, nhưng tạm thời hai người không hiểu nguyên nhân tại sao. Cuối cùng Trúc ghé vào tai Huyền nói nhỏ:
- Chắc anh chàng nổi sùng chuyện gì rồi, hay là vừa gây lộn với anh chàng Tân, để giờ ra chơi mình sẽ tìm gặp Tân thì rõ mọi chuyện.
- Có lý.
Trúc quay nhìn Thẩm cười nói:
- Thôi tụi này vào học, chiều anh Thẩm nhớ tới dạy kèm nhé.
- Chiều nay chưa chắc tới được.
- Tại sao vậy "thầy"?
- Có mấy người bạn rủ qua bên kia cồn chơi. Học trò đi chơi thì "thầy" cũng biết đi chơi vậy chứ bộ.
Trúc cười:
- Ngó mặt anh Thẩm bữa nay như thất tình vậy. Thôi anh ngồi đó nghen, tụi này vào lớp.
Thẩm muốn nói một câu gì đó thật cay đắng ném theo Huyền, nhưng anh chỉ buồn bã bứt những cọng cỏ vò nát trong lòng bàn tay.
Một lúc tiếng chuông reo báo hiệu giờ học vang ra ngoài cổng như thúc giục.
Thẩm bực dọc đứng lên dẫn xe vào cổng trường. Thật tình nếu "cúp cua" hôm nay anh cũng không biết đi đâu, chẳng lẽ lại ra chợ tìm Thoi Tơ xem cô ấy bán hàng cho hết rồi đưa cô bé về nhà?
Thẩm bước vào lớp làm Tân ngạc nhiên. Thẩm lừ đừ tiến vào chổ ngồi của mình trong lúc giáo viên đang sửa soạn cho giờ dạy đầu tiên. Thẩm im lặng ngó ra ngoài cửa lớp, anh bắt gặp những bông phượng đỏ như thắp lửa trong một khoảng trời.
hoa lưu ly không về (phần 9)
Thẩm đạp xe vòng vòng con đường trước nhà Trúc có hơn một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng anh quyết định vào dạy kèm cho hai cô bé như thường lệ.
Duyên, em gái của Trúc vẫn ngồi trước cửa nhà với rổ ổi, thấy Thẩm tới cười hỏi:
- Sao hôm nay anh Thẩm tới dạy trễ vậy?
- Anh ngủ quên - Thẩm nói dối.
- Mấy bà kia chờ anh nảy giờ không thấy tới bàn tán lung tung em nghe bắt mệt hai lỗ tai.
Thẩm dựng xe vào bờ tường, tới cạnh Duyên hỏi:
- Bàn tán gì?
- Một bà nói anh đau nặng, một bà nói anh "mát dây" bất tử.
- Họ đâu cả rồi?
- Ở ngoài vườn, đang leo cây hái mận. Anh ăn ổi không?
Thẩm lắc đầu. Duyên vẫn tỉnh bơ cắn những trái ổi ăn một cách ngon lành. Thẩm bỏ đi ra vườn tìm Trúc và Huyền.
- A, "thầy" tới rồi kìa - Trúc từ trên một nhánh mận reo lên.
Huyền đang ngồi dưới gốc mận, trước mặt Huyền là cái nón lá lật ngửa, bên trong chứa đầy những chùm mận đỏ. Huyền nhìn Thẩm thoáng một chút bối rối rồi hỏi:
- Tưởng anh đau không tới dạy kèm tụi này được chứ?
- Cũng định không tới, nhưng ở nhà cũng không biết làm gì - Thẩm nói.
- Hôm nay anh Thẩm sao vậy?
- Hơi khó chịu trong người.
Trúc từ trên cây mận leo xuống, đứng ngó Thẩm cười:
- Anh Thẩm bị cảm nặng rồi, có đúng không?
- Hình như bị cảm thật.
- Cảm đứt đuôi rồi chứ con thật với giả gì nữa - Trúc đấm vào lưng Huyền cười khúc khích.
- Thôi vào nhà bắt đầu học đi chứ, hai cô bé? - Thẩm nghiêm giọng.
- Bây giờ mà con học gì nữa - Huyền nhả cái hột mận nói.
- Thôi, anh Thẩm ngồi xuống đây ăn mận đi - Trúc cười.
Thẩm nói một câu đầy vẻ cay đắng:
- Trúc và Huyền lúc nào cũng vui vẻ quá nhỉ?
- Chứ ai như anh Thẩm, lúc nào mặt mày cũng nhăn nhó, như vậy chẳng có ích lợi gì hết - Trúc nói.
- Anh có chuyện cần nói với Trúc. Chiều nay không học cũng được - Thẩm nghiêm giọng.
- Chuyện gì có vẻ quan trọng thế? - Trúc hỏi.
- Mình đi tới chỗ kia.... xin lỗi Huyền nhé - Thẩm nói hết sức lịch sự.
Huyền cười khẩy:
- Anh Thẩm bữa nay lịch sự hết chỗ nói.
Thẩm làm thinh, anh và Trúc đi về phía cuối vườn. Ở đó có cái băng ghế bằng cây đặt dưới một góc hoa sứ trắng. Mùa này hoa sứ vẫn còn nở, sau những cơn mưa dầm hoa sứ như được ướp bởi một thứ hương thơm cô đọng, ngọt ngào. Thẩm ra hiệu cho Trúc ngồi xuống băng ghế, nhưng anh không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào.
Trúc cười:
- Anh Thẩm có chuyện gì khó nói lắm à?
- Ðúng.
- Chuyện gì thế, cứ nói đại đi.
- Chuyện liên quan tới Huyền.
- Sao anh không nói với nhỏ ấy?
- Ðây là vấn đề hết sức.... tế nhị, chỉ có thể nói với Trúc thôi, vì Trúc là bạn thân của Huyền.
- Sao rắc rối thế, bộ anh không phải là bạn thân của Huyền sao?
- Anh khác.
- A, thôi em hiểu rồi. Anh ngại phải nói trước mặt Huyền chứ gì?
- Ðúng vậy.
- Như thế anh cứ nói với em đi, nhỏ này tình nguyện làm nhà ngoại giao để hòa giải mọi xích mích ở trên đời - Trúc đùa.
- Nhưng rất tiếc đây không phải là chuyện xích mích.
- Chứ chuyện gì?
- Huyền.... có bồ phải không? - Thẩm bối rối một lúc mới nói được một câu ngờ nghệch.
- Ai nói với anh thế? - Trúc bật cười.
- Chính mắt.... anh thấy.
- Nếu anh thấy thì cần gì phải hỏi em.
Thẩm như nuốt phải cục nghẹn ở cổ, anh cứng họng không biết phải nói gì nữa.
Ðúng là nói chuyện với một cô gái thông minh không phải dễ dàng như người ta tưởng.
Thẩm thấy mình vô duyên hết sức, anh ngồi thừ ra.
- Em tin là anh Thẩm không thấy, nhưng em cũng chẳng giấu, đó là một người bạn của Huyền. Bạn trai chứ không phải bồ, được chưa?
- Bạn trai mà thân mật dữ, chở nhau đi long nhong ngoài phố, bằng xe Dream, đúng là một giấc.... mộng vàng.
- Anh Thẩm tức cười ghê, đó là chuyện của người ta. Cũng như anh có quyền chở một cô gái nào đó trên xe đạp đi chơi phố vậy?
- Ðó không phải là một sự so sánh nghiêm chỉnh.
- Vậy rồi anh giận Huyền à?
- Không.
- Nhưng mặt anh hầm hầm, không giận chứ là cái gì?
- Thôi, hôm nay như vậy là đủ....
Thẩm nói một câu cộc lốc và đứng lên bỏ vào nhà lấy xe. Anh đạp xe một cách uể oải ra khỏi nhà Trúc mà không biết sẽ đi đâu. Cuối cùng Thẩm tới quán cà phê của Xuyến.
Thẩm dựng xe vào ngồi ở chiếc bàn trong góc khuất. Từ bên trong Xuyến đi ra, cô ngạc nhiên hỏi:
- Anh Tân đâu mà anh đi có một mình vậy?
- Nó bận việc.
- Lạ quá, cặp bài trùng mà đi lẻ loi. Anh uống gì?
- Một ly cà phê đen bự, không bỏ đường - Thẩm nói.
- Cà phê không đường? - Xuyến tròn mắt cười.
- Có gì lạ đâu, cô bé? - Thẩm nói.
- Chắc là anh giận đời nên uống cà phê đắng đây.
Xuyến là một cô gái vui tính và gần như vô tư trước mọi chuyện trên đời. Cô bán cà phê giúp cha mẹ như là một thú vui nhàn nhã và biết rõ cá tính của từng người khách quen. Ðối vời Thẩm và Tân, Xuyến có cảm tình đặc biệt.
Mang ly cà phê ra đặt trước mặt Thẩm, Xuyến nhìn anh và cười nói:
- Bảo đảm, ly cà phê này đắng.... nhất trên đời.
- Cám ơn.
- Anh nghe nhạc không em mở cho nghe?
- Có nhạc gì hay cứ mở.
Một lúc sau Thẩm nghe vang lên giọng một ca sĩ chuyên ca những bài ca sướt mướt. Xuyến trở ra, Thẩm hỏi:
- Bộ hết bài hát rồi sao?
- Mấy bài này chắc hợp với tâm trạng của anh.
Tự nhiên Thẩm bật cười. Anh không biết mặt mình lúc ấy ra sao mà Xuyến có thể đoán được tâm trạng, là một điều hết sức thầm kín trong lòng. Tuy nhiên Thẩm cũng không cải chính, anh nhìn những giọt cà phê đen sậm từ từ nhểu xuống đáy ly, mùi thơm của cà phê làm Thẩm ngây ngất.
Thẩm hỏi Xuyến:
- Có rảnh không?
- Làm gì? - Xuyến ngạc nhiên.
- Ngồi xuống đây nói chuyện đời nghe cho vui, cho đỡ buồn đi cô bé.
- A, như vậy là anh Thẩm đang buồn, đúng không?
- Thì Xuyến vừa bảo anh đang có "tâm trạng" kia mà.
Xuyến ngồi xuống chiếc ghế thấp, đối diện với Thẩm. Trong quán vắng khách, ngoài Thẩm không có ai, tiếng nhạc từ chiếc máy cassette phát ra nghe buồn như một cơn mưa trái mùa.
- Em pha cà phê đặc biệt cho anh đấy - Xuyến nói.
- Sao chiều nay quán vắng khách thế?
- Ai mà biết được.
- Lâu nay em có gặp Huyền không?
- Ít lắm.
- Bộ hết thân với nhau rồi à?
- Con gái mà anh, có lúc vầy lúc khác, mưa nắng bất thường vậy thôi - Xuyến cười.
- Còn Trúc?
- Trúc thân với nhỏ Huyền hơn em mà. Nhưng tại sao hôm nay anh Thẩm lại hỏi em những câu kỳ lạ như vậy? - Xuyến thắc mắc.
- Tiện anh hỏi thăm vậy thôi - Thẩm đánh trống lảng.
- Sao em nghi quá à.
- Nghi gì?
- Thái độ của anh làm em nghi có.... vấn đề gì đây.
- Không có gì hết.
Một ngưới khách vừa vào quán khiến Xuyến phải rời chỗ ngồi để trở lại công việc của cô. Thẩm lấy gói thuốc trong túi ra đặt trên bàn, anh rút một điếu châm lửa hút. Cà phê đã xuống hết trong ly, Thẩm dùng chiếc muỗng nhỏ quậy cà phê theo thói quen nhưng chợt nhớ ra cà phê không đường, anh bỏ chiếc muỗng trên mặt bàn và bưng ly cà phê uống một ngụm. Ðúng là cà phê không đường rất đắng, nhưng hôm nay Thẩm lại thích uống như vậy.
Thẩm rít thuốc từng hơi dài, nhả khói và lơ đãng nhìn theo những lượn khói bay để lại một mùi thơm dịu trong không gian.
Bây giờ có đủ thời gian nghiền ngẫm lại sự việc, Thẩm tỉnh táo hơn, nhớ lại thái độ của mình lúc nãy trước mặt Trúc và Huyền, anh thấy mình hết sức vô lý và ngốc nghếch. Ðó là một thái độ hết sức trẻ con.
Xuyến trở lại ngồi xuống ghế nhìn Thẩm cười nói:
- Nhờ anh tới mở hàng nên bây giờ mới có một ông khách.
Thẩm cười:
- Như vậy mỗi lần quán ế khách, anh sẽ lại mở hàng chắc là sẽ được uống cà phê không phải trả tiền?
- Chuyện đó đâu có gì khó khăn - Xuyến cười.
- Lấy cho anh bao thuốc đi Xuyến.
- Sao hôm nay anh Thẩm hút thuốc nhiều thế?
- Hút cho quên buồn.
Lúc Xuyền đem gói thuốc ra, Thẩm trả tiền và rời quán. Anh tới một cách bất ngờ và bỏ đi cũng hết sức bất ngờ, Xuyến cười nói:
- Anh Thẩm hôm nay làm sao ấy, như một người.... chập điện vậy.
- Biết đâu được, cô bé.
Thẩm nháy mắt, ném mẩu thuốc tàn xuống chân và lên xe đạp đi. Con đường quen thuộc trải rộng trước mắt Thẩm, hai hàng me già cỗi chạy dài, vươn những tán lá xanh non trên bầu trời.
Về tới nhà thấy người hâm hấp sốt như bị cảm. Anh dựng chiếc xe đạp vội vã rồi leo lên gác nằm, cảm thấy đầu óc lùng bùng, choáng váng. Buổi chiều lịm dần trong giấc ngủ lơ mơ của Thẩm, âm vang vọng lại là tiếng sóng rì rào của con sông đang dâng nước.
Thẩm mơ hồ nhìn thấy những cánh hoa trôi trên mặt nước. Những cánh hoa thật lạ lùng.
Thoi Tơ từ chợ về nhà, cô ngạc nhiên thấy nhà tối om không bật đèn. Thoạt đầu Thoi Tơ tưởng Thẩm đi vắng, chừng thấy chiếc xe đạp, Thoi Tơ mới biết Thẩm vẫn có ở nhà. Nhưng sao anh không bật đèn?
- Anh Thẩm ơi....
Thoi Tơ gọi mấy lần, nhưng vẫn không nghe tiếng Thẩm trả lời, cô leo lên gác.
Trong bóng tối lờ mờ Thoi Tơ nhận ra Thẩm đang nằm ngủ. Thoi Tơ lần mò bật công tắc đèn, căn gác sáng lên, nhưng Thẩm vẫn nằm bất động.
- Anh Thẩm ơi.... - Thoi Tơ vừa gọi khẽ, vừa lay Thẩm.
Nhưng Thoi Tơ giật mình vì bàn tay cô chạm phải một thân thể nóng rực. Cô đặt bàn tay lên trán Thẩm và kêu:
- Chết rồi, Anh Thẩm bị sốt.
Vừa lúc đó Thẩm cựa mình, anh mở mắt ra một cách chậm chạp, hình ảnh của Thoi Tơ thật mơ hồ trước mặt Thẩm. Thoi Tơ lo lắng hỏi:
- Anh đau à?
Thẩm gật đầu nhưng không trả lời được. Cổ họng anh khô đắng. Thẩm lại thiếp đi....
Khi Thẩm thức dậy anh nghe mưa đổ trên mái nhà, một cơn mưa to như muốn nhận chìm ngôi nhà bé nhỏ trong màn nước. Gió mạnh giật từng cơn sóng ngoài con sông trở nên dữ dội khi đập vào bờ đá. Thẩm gương đôi mắt mệt mỏi nhìn chung quanh, Thoi Tơ đã mắc mùng cho anh và còn cẩn thận trùm lên người anh chiếc mền bông.
Có tiếng động ở cầu thang, Thoi Tơ hai tay bưng một tô cháo. Cô mừng vì thấy Thẩm tỉnh dậy, đặt tô cháo xuống sàn gác, Thoi Tơ nói:
- Em có mua thuốc cảm cho anh, uống thuốc đi rồi ăn cháo, sẽ khỏe lại ngay.
Thẩm lồm cồm ngồi dậy, Thoi Tơ vén mùng đưa cho anh mấy viên thuốc xanh đỏ và một ly nước trà nóng.
- Mưa lúc nào vậy Thoi Tơ? - Thẩm mệt mỏi hỏi.
- Trong lúc anh ngủ.
- Mưa lớn quá, em đi mua thuốc bao giờ vậy?
- Trước lúc trời mưa.
- Em có bị ướt không?
- Về tới nhà thì mưa, may quá, nếu hông chắc trong nhà này có thêm một người cảm nữa rồi.
Thẩm bỏ mấy viên thuốc vào miệng, anh hớp nước và nuốt. Từ lúc nhỏ, Thẩm là người sợ thuốc. Khi đau anh ít khi uống thuốc, nếu thấy mẹ anh không chú ý là Thẩm ném mấy viên thuốc vào gầm giường. Bây giờ anh vẫn còn sợ mỗi khi cầm đến những viên thuốc đáng nguyền rủa này.
- Anh ăn cháo đi.
- Em nấu cháo bao giờ mà nhanh quá vậy?
- Thấy anh đau em vội nấu cháo ngay. Anh ăn cho hết tô cháo cảm này rồi nằm trùm mền cho ra mồ hôi một lúc anh sẽ thấy dễ chịu ngay.
Thẩm cười héo hắt, anh nhìn tô cháo hành bốc hói nghi ngút, lòng bùi ngùi. Nếu không có Thoi Tơ trong những giờ phút đau ốm như thế này, Thẩm không biết làm sao.
- Con người ta bệnh dễ dàng quá nhỉ? - Thẩm nói bâng quơ.
- Nhất là khi người ta choáng váng vì một việc nào đó.
Câu nói của Thoi Tơ làm Thẩm chột dạ. Cô bé nói vô tình hay ngụ ý gì? Thẩm múc từng muỗng cháo, ăn một cách chậm rãi. Không gì chán cho bằng ăn cháo, nhưng Thẩm phải ráng ăn để đủ sức vượt qua cơn bệnh.
- Em nấu cháo ngon quá, chỉ thiếu tiêu.
- Ăn cay quá anh sẽ khóc đấy - Thoi Tơ cười.
- Hôm nay ngoài chợ thế nào?
- Vẫn bình thường.
- Em buôn bán có đắt hàng không?
- Ế lắm. Nhưng sao hôm nay anh Thẩm lại quan tâm tới chuyện buôn bán của em vậy nhỉ? - Thoi Tơ cười hỏi.
- Lúc nào mà anh chẳng quan tâm tới em.
- Anh nói dối coi chừng bị vẹo lỗ mũi đấy - Thoi Tơ cười khúc khích.
- Cháo mặn quá, nhỏ ạ.
- Ừ, tại lúc nảy em bỏ muối hơi nhiều.
- Chứ không phải em ghét anh nên bỏ muối hơi nhiều cho mặn chơi?
- Thôi, anh ăn cháo đi, đừng có nói bậy nữa.
Thoi Tơ bỏ lại ngồi gần bàn học. Thẩm cố gắng ăn hết tô cháo và anh nằm ngay xuống, kéo mền trùm kín người. Thẩm nghe mồ hôi vã ra, đồng thời anh cũng cảm thấy dễ chịu.
- Ngày mai em sẽ tới trường xin phép cho anh nghỉ bệnh nhé - Thẩm nói.
- Thôi, em không tới trường của anh đâu, em sẽ tới nhà anh Tân rồi nhờ anh Tân xin phép cho anh.
- Sao em không tới trường?
- Người ta có lý do riêng.
- Có thể nói cho anh biết được không?
- Dĩ nhiên là không.
- Nếu tới nhà mà không gặp Tân thì sao?
- Em sẽ tới thật sớm, anh khỏi lo.
- Thôi em đi ngủ đi nhỏ ạ, đừng nên thức khuya.
- Trời mưa, em không thể đi ngủ được.
- Tại sao vậy?
- Em lo cho ba má ngoài biển, giờ này chắc ông bà đang co ro trong thuyền, trời mưa, ở ngoài biển lạnh lắm.
Thẩm thở dài:
- Nhưng không lẽ em cứ thức suốt đêm mà lo sao nhỏ?
- Anh cứ ngủ đi, em ngồi đây cho tới khi nào buồn ngủ sẽ đi ngủ.
- Anh không buồn ngủ, chỉ có mệt thôi, như vừa bơi qua một con sông lớn, suýt chết đuối vậy.
Thoi Tơ cười:
- Tối nay thế nào anh cũng ngủ mê, để xem anh gọi tên ai.
- Nếu có ngủ mê, gọi tên ai, anh sẽ gọi tên Thoi Tơ thôi.
- Em làm gì được diễm phúc hiện ra trong giấc mơ của anh.
Nhưng mẩu đối thoại rời rạc giữa Thẩm và Thoi Tơ giúp anh bớt cô độc. Thẩm rất sợ khi đau ốm phải nằm một mình và đối diện với một khoảng không im lặng. Mưa mỗi lúc một lớn hơn, con sông quẫy mình dữ dội theo từng cơn gió giật và căn gác cũng rung lên từng hồi.
- Anh Thẩm đau không đi dạy kèm được chắc hai cô học trò thân thiết của anh buồn lắm nhỉ? - Thoi Tơ nói kèm theo nụ cười nhỏ.
- Không học, họ càng vui chứ sao lại buồn?
- Biết đâu đấy.
Thẩm làm thinh, kinh nghiệm cho anh biết rằng không nên đi sâu vào vấn đề này.
Do đó Thẩm nhắm mắt, lắng nghe tiếng mưa rơi, gõ nhịp đều đặn như một bài ca bất tận trong đêm. Ít ra anh cũng còn có Thoi Tơ bên cạnh.
- Ngày mai anh Thẩm ăn cơm hay ăn cháo? - Thoi Tơ hỏi.
- Anh rất sợ cháo....
- Nhưng đau thì làm sao anh ăn cơm được, em sẽ nấu cháo cá cho anh ăn.
- Như vậy thì tuyệt vời quá, nhỏ ạ.
- Anh cũng phải xông cho khỏe. Em sẽ mua về cho anh một nồi xong.
- Trời ơi, xông thứ lá hôi rình, ngộp thở lắm, miễn cho anh việc đó đi.
- Không được, người bị cảm phải xông mới khỏi và khỏe người.
Dĩ nhiên đối với sự lo lắng nhiệt tình của Thoi Tơ, Thẩm hiểu là không nên cãi.
Anh mĩm cười, đầu óc bồng bềnh trôi như những đám mây, anh lại thiếp đi với niềm vui hạnh phúc.
Sáng sớm Thoi Tơ đã thức dậy hâm lại nồi cháo và múc mang lên cho Thẩm một tô đầy. Cô đánh thức Thẩm dậy và dặn:
- Anh phải ăn cho hết tô cháo này rồi nằm nghỉ, em sẽ tới nhà anh Tân để nhờ xin phép cho anh. Trưa nay em sẽ về mua thuốc....
Thẩm xua tay:
- Thôi, anh không uống thuốc nữa đâu, thuốc gì mà uống vô còn nhức đầu thêm.
- Tại vì anh chưa xông, trưa nay em sẽ nấu một nồi xông, có cả lá bồ bồ, anh xông sẽ hết nhức đầu ngay.
Thoi Tơ đặt bàn tay mát rượi của cô lên trán Thẩm. Anh nhắm mắt lại. Thoi Tơ kêu lên:
- Anh hãy còn sốt nhiều, vậy mà không chịu uống thuốc.
Thẩm bỗng nắm lấy bàn tay mềm mại của Thoi Tơ, khiến cô giật thót người rụt tay lại. Thẩm cười héo hắt, hỏi:
- Ðêm qua anh có mê sảng gọi tên ai không?
Thoi Tơ đỏ mặt đáp:
- Không. Nhưng mà biết đâu anh kêu lầm bầm trong miệng, ai mà biết được.
- Em đặt tay lên trán anh một lần nữa xem.
- Ðể làm gì?
- Bàn tay mát rượi của em sẽ hút hết hơi nóng trong trán anh, và biết đâu anh sẽ hết bệnh ngay mà khỏi cần uống thuốc.
- Thôi, quỷ bắt anh đi - Thoi Tơ đỏ mặt - để rồi anh lại nắm tay của người ta hả?
Thẩm cười và Thoi Tơ bỏ chạy xuống cầu thang. Ngay lúc đó Thẩm nghe tiếng Tân hỏi:
- Làm cái gì mà chạy quýnh quáng vậy Thoi Tơ, anh chàng Thẩm đâu rồi?
Tiếng Thoi Tơ reo lên:
- A, may quá, mới nhắc anh thì thấy anh Tân tới ngay, như vậy em sẽ khỏi phải ghé nhà anh.
- Có chuyện gì vậy nhỏ?
- Anh Thẩm đau, nhờ anh xin phép cho anh ấy nghỉ học vài bữa.
Tân cười khì:
- Nó mà đau chắc anh.... bệnh nặng. Mới hôm qua còn phóng xe nhông nhông ngoài đường, bây giờ kêu đau, kêu bệnh. Nó nhõng nhẽo với Thoi Tơ đấy.
- Không, anh ấy đau thật mà, không tin anh Tân lên gác xem.
Tân tò mò lên gác. Thẩm nhắm mắt giả vờ không hay Tân đến. Nó vạch mùng, lay Thẩm. Thấy Thẩm làm thinh, bất động, Tân đặt tay lên trán anh và nói:
- Nó sốt thiệt.
- Em có nói dối anh đâu - Thoi Tơ đứng bên cạnh nói.
- Cho nó uống thuốc gì chưa?
- Rồi, nhưng anh lại kêu uống thuốc vô nhức đầu thêm.
- Vậy thì Thoi Tơ phải ngồi bên cạnh nó, đặt bàn tay lên trán nó, bảo đảm anh chàng sẽ hết nhức đầu.
Thoi Tơ phát vào vai Tân một cái mạnh, cô kêu lên:
- Mới sáng sớm đã ăn nói bậy bạ rồi, thôi anh nhớ xin phép giùm anh Thẩm nghen, em phải ra chợ đây.
Thoi Tơ chạy xuống thang gác. Tân cười phá lên và lay mạnh Thẩm khiến anh phải mở mắt ra. Tân hỏi:
- Bộ mày đau thiệt hả?
- Ai giỡn làm gì - Thẩm nói.
- Cảm mưa à?
- Chắc vậy.
- Sao tao nghi quá Thẩm ơi.
- Mày nghi gì?
- Mày đau.. tương tư. Ngó mặt mày sao giống một anh chàng thất tình quá.
- Có lẽ tao cũng bị "sốc" - Thẩm thú nhận.
- A, thú thật như vậy để anh em còn thương mà lo lắng cho - Tân cười.
- Cám ơn. Tao chỉ nhờ mày vào trường xin phép giùm, vậy thôi, và báo với Huyền và Trúc rằng tao đau không thể dạy kèm cho họ được.
- Nghĩa là ý mày muốn cho hai cô nàng đó tới đây?
- Không, tao muốn nằm yên một mình, đừng có ai quấy rầy. Nhất là hai con nhỏ đó.
- Chưa chi mà đã cay đắng mùi đời quá vậy?
- Tao chán quá rồi.
Tân cười giòn, làm như nó vừa gặp một chuyện gì vui vẻ lắm. Tiếng cười của Tân làm Thẩm thấy khó chịu. Nó đứng xớ rớ một lúc rồi đi xuống cầu thang.
- Chịu khó nằm nghỉ đi em, ta sẽ xin phép cho, ráng uống thuốc cho mau khỏi bệnh, nằm vạ kiểu đó chẳng hay ho gì đâu, con Huyền nó cũng chẳng thương tiếc gì. Tốt nhất là mày quên nó đi, xem như là.... hạt bụi.
Giọng nói của Tân nghe thật khôi hài. Thẩm tiếc là không có một vật gì để tiện tay ném thẳng vào lưng nó. Thẩm bực bội nằm úp mặt xuống gối. Anh lại nghe thấy tiếng sóng ngoài con sông ầm ào vỗ vào bờ đá. Tiếng sóng muôn đời vẫn mang một âm điệu buồn bã vậy sao?
hoa lưu ly không về (phần 10)
Ăn sáng xong, theo như chương trình dự định, Phan thuê một chiếc ghe để qua bên kia sông, vào vườn trái cây. Phan mang theo cả máy chụp hình. Ðiều này làm cho Huyền thích thú.
Chủ ghe là một đứa trẻ tên Phi, nó khoảng mười ba tuổi, vẫn thường đưa những nhóm học sinh qua vườn trái cây picnic nên Huyền rất quen mặt.
Huyền và Trúc ngồi dựa lưng vào nhau trong khoang ghe, lơ đãng nhìn ra mặt sông và lắng nghe cuộc đối thọai giữa Phan và đứa trẻ. Hai cô chỉ mỉm cười chứ không tham gia vào câu chuyện. Buổi sáng trên sông thật đẹp, trời không có gió nên sóng cũng không lớn. Ánh nắng chiếu trên mặt sông thành những dãy sao nhấp nháy.
- Sông đẹp quá, lần đầu tiên Trúc mới thấy nó đẹp như thế.
- Tại sao bây giờ mới thấy - Huyền nói.
- Vì trước đây mình không quan tâm, chỉ đi chơi vậy thôi. Với lại trước đây đi nhiều người quá, cười giỡn ồn ào thành ra mình không chú ý gì đến chung quanh.
- Ði với bạn bè có cái vui riêng, nhất là những lần đi chơi với Thẩm và Tân.
Những lần đó Trúc còn nhớ không?
- Nhớ chứ.
- Mới đó mà đã xa lâu lắm rồi, phải không?
Trúc ngạc nhiên trước hồi tưởng bất chợt của Huyền. Thân với Huyền bao năm, Trúc biết Huyền rất hời hợt, không phải con người sống nội tâm. Tại sao hôm nay Huyền lại nhắc đến điều đó?
- Thời gian trôi qua là thuộc về kỷ niệm - Trúc cười.
- Nghe nói Thẩm đau phải không?
- Ðau nặng.
Huyền ngó Phan rồi nói khẽ với Trúc:
- Chắc là Thẩm trách mình ghê gớm?
- Ðiều đó thì hẳn rồi.
Một con sóng lớn bất ngờ xô vào thuyền làm cho nó chồm lên. Nước tung bắn tóe vào khoang, làm ướt áo mọi người. Phan la lên:
- Coi chừng chứ nhỏ, không khéo chìm nghỉm thì oan mạng lắm đấy.
- Anh cứ yên chí, tui chèo ghe kinh nghiệm.... mấy chục năm rồi, không chìm đâu, con sông này tui thuộc như lòng bàn tay.
- Ðừng có dóc tổ ông tướng ơi, mày mới có mười mấy tuổi đầu mà dám bảo là kinh nghiệm chèo ghe mấy chục năm, dóc trời sợ.
- Tui nói nghiêm chỉnh chứ không nói dóc. Nè nhé, năm nay tui mười ba tuổi, má tui trước đây cũng chèo ghe đưa khách qua sông, tui ở trong bụng mẹ tui lúc bà mới có hai mươi tuổi. Không phải tui chèo ghe từ trong bụng mẹ sao?
Huyền và Trúc bật cười trước sự ví von ngộ nghĩnh của đứa trẻ. Phan cười lớn:
- Chà, nói dóc có sách vở hả?
- Chứ sao.
Ngồi trong khoang ghe bồng bềnh ra giữa dòng sông, Huyền mới thấy chiếc ghe như một chiếc lá, còn dòng sông thì mênh mông. Huyền ngắm những dề lục bình trôi theo con nước lớn, ở ngoài xa chổ màu nước xanh, nhấp nhô những chùm hoa đỏ tím thật đẹp.
Ghe tấp vào bờ đất, chỗ này là bãi đậu, có cây cầu cạnh gốc bần dẫn lên vườn cây.
Ba người bước lên cây cầu dừa gập ghềnh ngang với mí nước. Huyền và Trúc đều lột giày ra xách ở tay và dìu nhau lên cầu. Kể ra được đi chân trần trên bờ đất cũng khá thú vị. Con đường mát rượi dẫn vào một ngôi nhà ngói cũ, đó là nhà của chủ vườn. Phan thấy hai bên lối đi có trồng hoa nên bắt Huyền và Trúc đứng lại để chụp hình.
Trúc nói:
- Chút nữa tha hồ mà chụp, chỉ sợ không đủ phim thôi.
- Yên chí, chụp tới tết cũng không hết phim đâu mà sợ.
- Anh Phan đem theo nhiều phim lắm hả?
- Năm cuộn, toàn là phim màu thứ xịn. Như vậy được chưa cô bé?
- Eo ơi, anh đem phim theo chụp.... chim cò, còng cua, rắn mối, thằn lằn hay sao mà đem dữ thế?
- Nếu không thì cô bé kêu hết phim, người ta lo xa như thế đấy.
Trúc cười, kéo tay Huyền đứng trước hàng bông bụp trổ hoa đỏ thẫm để Phan chụp hình. Từ trong nhà có tiếng chó sủa, rồi một con chó đen như mực chạy ra gầm gừ trước những người khách lạ. Trong nhà có tiếng la chó rồi một người đàn ông đứng tuổi ăn mặc theo lối nông dân, quần lỡ áo bà ba bạc thếch xách theo cây chĩa dài đi ra hỏi:
- Mấy cô, mấy cậu tìm ai?
- Tụi cháu muốn vào vườn mua trái cây - Trúc nhanh nhẩu nói.
Người đàn ông đá con mực một cái cho nó chạy vào nhà rồi ôn tồn nói:
- Mùa này vườn chỉ còn cam và mận thôi.
- Hai thứ đó cũng được - Phan nói.
- Mời mấy cháu vào nhà uống nước rồi thăm vườn, có gấp gáp gì không?
- Dạ không.
Người chủ nhà hiếu khách dẫn ba người vào nhà. Huyền và Trúc đã vào đây vài lần nên biết rõ gia cảnh của chủ nhà. Họ là một đôi vợ chồng già rất tốt bụng, sống nhờ vào mảnh vườn trái cây này, không con cái. Có lẽ sống ở nơi quạnh hiu, ít người lui tới và không có con nên mỗi khi có khách tới viếng vườn hai vợ chồng đều vui vẻ mời vào nhà uống nước và hỏi chuyện một cách chân tình, cởi mở.
- Bà nó ơi, có mấy đứa cháu bên kia sông qua thăm vườn và mua trái cây đây.
Người đàn ông gọi ra phía sau, một chốc vợ Ông đi lên nụ cười niềm nở.
- Hai bác không nhớ tụi cháu sao? - Huyền hỏi.
- Ôi, thấy quen quen nhưng làm sao nhớ nổi cháu ơi, đầu óc già càng ngày càng lẫn rồi - Người đàn bà vắt chiếc khăn ở vai, hấp háy mắt nói.
- Hai bác ở một mình vậy không buồn sao? - Phan hỏi.
- Buồn chứ, nhưng quen rồi - Người đàn ông vấn điếu thuốc sâu kèn đáp.
- Bởi vậy nên có mấy cháu qua thăm vườn hai bác mừng lắm.
- Tụi cháu tình nguyện ở lại, hai bác nuôi nổi không? - Trúc cười hỏi.
- Nổi, nhưng mấy cháu nói chơi chứ đời nào chịu sống ở một nơi hiu quạnh như thế này. Thanh niên thích ở thành phố, đèn xanh đèn đỏ tối ngày chứ đèn dầu chịu sao nổi - Người đàn bà hồn hậu nói.
Mọi người nhìn nhau cười, Huyền uống một ngụm nước dừa có pha chút muối nên càng thêm vị ngọt của loại dừa dâu. Loại dừa này trái nhỏ, bằng cái chén ăn cơm, màu nâu đất, nước mát và ngọt lạ lùng. Một lần Thẩm về quê, có mang lên cho Huyền một buồng dừa dâu có đến ba chục trái như vậy.
Căn nhà của bác Sáu Rồng - Huyền được biết tên người chủ nhà như vậy - gồm ba gian, lợp lá, nền đất. Vật đắt tiền nhất của hai vợ chồng bác Sáu Rồng có lẽ là cái bàn thờ và bộ ván gõ lâu đời đã lên nước bóng như sơn. Ngoài ra nhà chẳng còn gì khác.
Bác Sáu Rồng gái quấn chiếc khăn lên đầu che mái tóc muối tiêu dẫn ba người khách ra tham quan vườn. Bác mang theo cái thúng để đựng trái cây. Ở tuổi sáu mươi, nhưng bác Sáu Rồng gái hãy còn mạnh khỏe như một người phụ nữ Nam bộ trung niên tần tảo.
Vườn của bác Sáu Rồng đủ loại trái cây, phần nhiều là cam và quít. Ở vườn nhà Huyền và Trúc cũng có cam và quít nhưng đất ở đây thật tốt, cam quít sum suê và trái lớn, ngọt chứ không đèo đẹt chua òm như cam quít ngoài thành phố.
- Mấy cháu cứ việc ăn thả cửa, chừng nào chán rồi mua đem về - bác Sáu Rồng gái nói.
Phan nhanh nhẹn hái những trái cam sành ngay tầm tay của anh và chia cho Huyền và Trúc, mỗi người tự bóc vỏ ra ăn ngon lành. Bác Sáu Rồng gái cũng lựa hái những trái cam, trái quít chín cây bỏ vào thúng, luôn miệng giục "Mấy cháu cứ ăn tự nhiên đi" một cách nhiệt tình và vui vẻ hình như bác Sáu Rồng gái cho đó là niềm hạnh phúc của mình, của một người chủ vườn cô quạnh khi có khách xa tới thăm vườn.
Phan cũng nhiệt tình bắt Huyền và Trúc chụp ảnh. Anh tìm những cảnh đẹp, bắt Huyền và Trúc chụp chung, đôi khi chụp riêng. Hình như Phan làm công việc này cũng với niềm vui thú và hạnh phúc đặc biệt. Anh ta chụp hết ba cuộn phim màu, và không còn cảnh nào để chụp nữa.
Trúc bấm lưng Huyền cười:
- Mai mốt ta và nhỏ mang ảnh đi triễn lãm được.
- Chẳng biết có ra.... hình không đây- Huyền nói.
- Nhỏ đánh giá người ta tệ thế?
Cuối cùng, lúc trở về, Phan lại phải vác trên vai một bao trái cây to tướng. Hai vợ chồng bác Sáu Rồng tiễn ra tận bến sông.
Về tới nhà Huyền mới cảm thấy mệt, mặt cô nóng bừng vì nắng. Trúc ngồi ở cạnh cửa quạt lia lịa bằng một tờ báo gấp lại, cô nhìn bao trái cây rồi ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, sao anh chàng Phan không mang về?
- Ai biết được.
- Ðể cả ở đây mình ăn sao hết.
- Ngày mai mang vô lớp cho mỗi người vài trái là hết ngay.
- Tội nghiệp anh chàng Phan thật chịu khó - Trúc cười.
- Phan rủ tuần tới đi nữa đấy.
- Không hứa trước được đâu - Trúc nói.
- Bồ bận gì vào ngày đó?
- Chưa biết, một tuần lễ thời gian quá dài để biết mình sẽ phải làm gì.
- Khỉ.
- Nếu không có Trúc thì mình Huyền đi được rồi, việc gì phải đèo thêm kẻ thứ ba để làm kỳ đà cản mũi? - Trức cười.
Huyền định cãi lại Trúc, nhưng từ ngoài cổng có bóng một người nào đóng đang lóng ngóng nhìn qua bờ rào. Huyền nhổm dậy và đi ra mở cổng. Hóa ra là Tân. Huyền ngạc nhiên ném cho Tân một cái nhìn lạ lùng, vì ít khi Tân tới nhà tìm Huyền.
- Vào nhà được không? - Tân hỏi.
- Ðược, nhưng có chuyện gì vậy?
- Một chuyện quan trọng.
- Vậy vào nhà đi, làm Huyền tưởng ai, sao không kêu mà lóng ngóng như một kẻ rình trộm vậy?
- Thăm dò tình hình mới dám vào chứ - Tân cười.
Huyền đi trước, Tân dẫn xe đạp theo sau. Trúc là người ngạc nhiên thứ hai sau Huyền khi thấy Tân tình cờ xuất hiện.
- Có chuyện gì mà phải mò tới đây vậy anh Tân? - Trúc hỏi.
- Hình như hai người mới đi đâu về? - Tân không trả lời mà hỏi lại Trúc.
- Sao biết?
- Vì tới nhà Trúc không gặp.
- Ăn cam không, cam bên Cồn Tân Long của vười bác Sáu Rồng đấy.
Tân ngạc nhiên:
- Huyền và Trúc qua cồn Tân Long mới về à?
- Bộ tưởng hai đứa con gái không dám đi sao? - Trúc hỏi.
- A, thôi biết rồi, khong phải chỉ có hai người mà là ba người lận. Ðúng không? - Tân hỏi.
- Ừ, thì cho là ba người đi, nhưng chuyện gì lạ đâu? - Huyền nói.
- Hèn chi nhỏ Duyên, em Trúc mô tả một kẻ thứ ba bây giờ mới biết là mình không lầm.
- Anh Tân vô duyên quá, tới đây có chuyện gì sao không chịu nói lại đi tra gạn lung tung - Huyền nói.
- Người đi xe Dream 100 phải không? - Tân háy mắt.
- Ai mới được chứ?
- Kẻ thứ ba chứ ai, anh chàng đi chiếc Dream 100 bóng lộn đó.
Huyền nhìn Trúc, hai người ngầm hiểu với nhau rằng Tân đã biết rõ mọi chuyện có giấu cũng vô ích. Huyền cười:
- Phải, rồi sao?
- Vấn đề là ở chỗ có người thứ ba xuất hiện đấy. Thông báo cho hai "bà" biết, chính vì có kẻ thứ ba đó mà Thẩm hiện nay đang đau nặng.
- Xời, làm như trời xập tới nơi không bằng - Huyền cong môi.
- Thẩm đau thế nào vậy anh Tân? - Trúc hơi chột dạ.
- Ðau nặng.
- Xời, ai không biết đau nặng, nhưng mà bệnh gì?
- Cảm.
- Ðó là bệnh thông thường khi thời tiết thay đổi, ai mà không bị cảm.
- Nhưng đây là chứng bệnh cảm đặc biệt, kèm chung với đau tương tư.
- Anh Tân đùa hoài, đau tương tư là bệnh gì? - Huyền háy mắt hỏi.
- Là thất tình chứ còn gì mà hỏi.
- Thôi di ông ơi, ông đừng có bịa chuyện tào lao. Bây giờ Thẩm ra sao rồi? - Trúc hỏi.
- Nằm liệt giường, bỏ cơm bỏ cháo.
- Hèn gì không thấy Thẩm đi học, và cũng không tới dạy kèm tụi này.
- Sắp chết tới nơi mà còn học với dạy kèm nỗi gì. Tại sao hai "bà" không chịu tới thăm Thẩm một chút cho trọn tình nghĩa, lại đi qua bên kia sông với anh chàng có chiếc Dream bóng loáng?
- Quyền của người ta - Huyền xẵng giọng.
- Nhưng bạn của mình đau nặng, mình phải có trách nhiệm chứ.
- Vô duyên.
- Nói đùa chứ Thẩm bị cảm nặng lắm, trong lý do thời tiết có một lý do hết sức tế nhị, Huyền và Trúc nên tới thăm Thẩm một chút. Nhiệm vụ của tôi tới đây để thông báo như vậy, còn tùy hai "bà" ứng xử, chấm hết.
Tân đứng lên định ra về, nhưng Trúc đã ngăn lại. Cô hỏi:
- Thẩm đau nặng thật à?
- Trời đất, chẳng lẽ tôi nói đùa trong lúc này sao? - Tân trợn mắt.
- Thuốc men gì chưa?
- Ai biết được, nó nằm trùm mền rên hừ hừ như bị sốt rét ác tính.
- Ðược rồi, chút nữa Trúc và Huyền sẽ tới thăm Thẩm.
- Mang cho nó một chục cam luôn, nếu không có gì trở ngại.
- Mang hết cả bao này cũng được - Trúc cười.
Tân phóng xe ra cổng, anh chàng đạp như bị ma đuổi. Trúc trở lại ngồi xuống bậc thềm cạnh Huyền. Trong tất cả những lời nói đùa của Tân, Trúc có thể rút ra một chi tiết thật. Ðó là nguyên nhân của một kẻ thứ ba xuất hiện trong tình cảm giữa Thẩm và Huyền.
- Mình tới thăm Thẩm chút đi Huyền - Trúc nói.
- Ði ngay bây giờ à?
- Ði ngay.
- Phải tắm, thay quần áo, chẳng lẽ....
Trúc cười:
- Thôi được rồi, khỏi phải diễn tả thêm, nhưng tắm nhanh lên. Tới nhà Thẩm rồi mình còn về nấu cơm nữa đấy. Lần trước không chịu nấu cơm, ông già đã hăm.... cạo đầu bằng búa rồi đó.
Huyền cười giòn:
- Yên chí, búa dùng để chẻ củi chứ cạo đầu không được đâu, đừng sợ.
Nửa giờ sau Huyền và Trúc tới nhà Thẩm. Trước khi đi, Huyền lấy trong tủ thuốc gia đình mấy viên thuốc cảm cúm, Trúc lại lựa một chục cam sành thật ngon cho vào túi nylon xách theo.
Thẩm nằm một mình trên gác, thấy Huyền và Trúc tới, anh ngạc nhiên. Gương mặt Thẩm lừ đừ, hình như vừa mới ngủ dậy.
Trúc đặt túi cam bên cạnh Thẩm hỏi:
- Anh đã bớt nhiều chưa?
- Vẫn còn sốt - Thẩm mệt nhọc nói.
- Có mấy viên thuốc cảm, anh uống thử coi - Huyền đặt cái gói giấy nhỏ xuống cạnh Thẩm.
- Cám ơn.
Thẩm buông hai tiếng "cám ơn" khôn khốc rồi nằm im lặng ngó lên trần nhà. Căn gác buổi chiều nóng âm ỉ, ngột ngạt một cách khó chịu.
- Hay là tụi em đưa anh đi khám bệnh nhé? - Trúc đề nghị.
- Tôi rất sợ phải tới bệnh viện.
- Cái gì anh cũng sợ hết thì làm sao hết bệnh được.
- Ðúng là cuộc đời đáng sợ thật.
Thẩm nói một câu cay đắng, nhưng không hiểu để làm gì. Trúc nhìn Huyền cười thầm:
- Anh ăn cháo hay ăn cơm? - Huyền hỏi.
- Chả ăn uống gì được.
- Phải ráng ăn mới có sức vượt qua cơn bệnh được chứ.
- Anh ăn cam nhé? - Trúc hỏi.
- Thôi, không ăn được đâu, hay là Trúc.... mang về giùm đi.
- Anh giận cá chém thớt đó hả? - Trúc cười.
Huyền tới mở cánh cửa sổ. Gió từ dưới sông đưa lên, lùa vào căn gác mát rượi.
Dòng sông rực rỡ nắng chiều, bên kia là vườn cây xanh. Tiếng sóng ầm ào dội vào bờ đá, đưa lên một âm thanh xa vọng và buồn. Trúc tới đứng cạnh Huyền, hai người nhìn dòng sông một lúc rồi quay lại ngồi cạnh Thẩm. Anh đã cố gắng ngồi dậy, dựa lưng vào vách, trông Thẩm thật hốc hác.
Trúc bóc vỏ trái cam, trao cho Thẩm và nói:
- Cam ngọt lắm, anh ăn cho khỏe, đừng có làm như con nít nhõng nhẽo nữa.
Thẩm khó chịu nhìn Trúc, nhưng anh cũng thấy mình vô lý trước hai cô gái đã có thiện chí tới thăm. Thẩm nói:
- Tôi thế nào mà Trúc bảo là con nít?
- Lời thật thì mất lòng, anh Thẩm trẻ con lắm. Ráng hết bệnh rồi Trúc nói chuyện cho mà nghe.
Thẩm nhắm mắt lại, trong cái mệt mỏi của cơn đau chưa dứt, anh lại có cảm giác như mình vừa thua trận. Thẩm mở mắt ra nhìn sững Huyền, cô gái mà anh yêu mến đang ngồi đó với màu áo vàng của một loài hoa cúc. Huyền không nói gì, cô giấu mặt sau mái tóc.
Thẩm buông ra một tiếng thở dài.
hoa lưu ly không về (phần 11)
Chị Nhiên ở cửa hàng về vội vào ngay phòng Huyền, nhìn gương mặt của chị, Huyền cũng đoán ngay có chuyện gì đây. Quả đúng như vậy, không đợi Huyền hỏi, chị Nhiên đã hớn hở nói:
- Huyền hay gì chưa, có một chuyện quan trọng đấy.
Huyền xếp lại tập vở, quay hỏi:
- Chuyện gì mà quan trọng?
- Chiều nay ông Phan tới cửa hàng bàn chuyện làm ăn rất lâu với dượng và dì.
- Như vậy có gì mà quan trọng?
- Sao không, dì dượng quyết định hùn hạp với ông Phan bỏ mối hàng trên Ðà Lạt.
Như vậy là Huyền có dịp đi Ðà Lạt nghỉ mát rồi đó.
- Bận học làm sao đi?
- Muốn đi thì có gì khó đâu, cáo bệnh, xin nghỉ vài ngày.
Huyền cười:
- Ở trên đó nghe nói lạnh lắm?
- Lạnh như.... ngoại quốc vậy, và có nhiều sương mù. Ðường phố rất đẹp vì có trồng nhiều hoa. Ngày tết có hoa đào Nhật Bản nữa đó.
- Sao chị Nhiên rành quá vậy?
- Ơ.... mình nghe nói.
Huyền cười giòn:
- Nghe nói thôi mà chị kể lại y như thiệt.
- Như vậy Huyền chuẩn bị tinh thần đi nghen - Chị Nhiên háy mắt.
- Chị vậy?
- Ði Ðà Lạt bỏ mối hàng với ông Phan.
- Việc làm ăn của anh Phan với ba má, tui chẳng có dính vô. Mắc mớ gì đi Ðà Lạt?
- Thì đi chơi, bộ không thích sao? - Chị Nhiên cười.
- Chị thích thì theo.... Ông Phan đi, tui nhường đó.
- Ðừng có nói giỡn chơi cô em ơi, trời cho ai nấy hưởng. Có lẽ cả đời chị cũng không có dịp nào đi Ðà Lạt chơi cho biết.
Huyền nghe chị Nhiên nói mà tội nghiệp. Có lẽ cả đời chị Nhiên chỉ mơ ước những việc đơn giản thôi, nhưng xem ra khó mà thực hiện được những ước mơ cỏn con đó.
- Ba má tui về chưa? - Huyền hỏi.
- Chưa.
- Sao trể vậy?
- Hôm nay dì dượng đi ăn nhà hàng với ông Phan, có lẽ để bàn thêm công việc buôn bán.
- Ngon chưa, người ta đi ăn nhà hàng còn chị em mình thì nhịn đói - Huyền nhăn mũi.
- Tui đi nấu cơm bây giờ đây, không ai bỏ đói cô đâu mà sợ - Chị Nhiên cười.
Trong lúc chị Nhiên nấu cơm, Huyền xách xe đạp chạy sang nhà Trúc. Buổi tối, nếu rảnh, hai đứa thường tới nhà nhau chơi, nếu không là Trúc tới nhà Huyền thì cũng là Huyền tới nhà Trúc, việc đó đã thành thông lệ.
Hai đứa ra ngoài vườn ngồi trên cái băng cây dưới gốc mận. Chỗ này khuất ánh đèn, nhưng nhìn ra đường vẫn thấy mọi người qua lại. Nhà Trúc buổi tối thường ồn ào nên hai đứa muốn tìm một chỗ yên tĩnh để thoải mái nói chuyện. Thỉnh thoảng một con dơi ăn đêm bay vào tán mận làm rụng những trái mận chín lộp độp xuống đất.
Huyền giật mình la lên:
- Cái gì thế?
- Dơi ăn làm mận rụng xuống đất chứ có gì đâu.
- Ta tưởng ma chọi chứ - Huyền cười.
- Ma sống thì có.
"Ma sống" ở đây là một anh chàng hàng xóm, mỗi lần thấy Trúc và Huyền ra ngồi ngoài băng ghế dưới gốc mận, anh chàng thường lấy đất ném để dọa.
Huyền cười:
- Anh chàng "ma sống" của Trúc đâu rồi, bộ đi ngủ chắc?
- Có lẽ hôm nay anh chàng đi đâu vắng, nên chẳng thấy tăm hơi, nếu không nãy giờ mình bị ném cho mấy cục đất - Trúc nói.
- Mấy bữa nay Trúc có ghé nhà thăm Thẩm không?
- Có, mới ghé lúc chiều.
- Sao rồi?
- Vẫn còn đau.
- Như vậy chừng nào mình mới học lại được nhỉ?
- Có lẽ Thẩm sẽ không dạy kèm mình nữa đâu.
- Sao thế? - Huyền ngạc nhiên.
- Rồi đây Huyền sẽ hiểu.
Huyền dí bàn chân mình trên cát vô tình cô giẫm phải một bông hoa màu vàng nhỏ xíu nằm lẫn trong cỏ. Huyền không biết hoa gì nhưng vẫn cúi nhặt để trong lòng bàn tay săm soi.
- Thẩm trông tiều tụy lắm, có lẽ là tâm bệnh đấy, chứ không phải cảm xoàng đâu - Trúc nói.
- Hoa gì đây Trúc? - Huyền hỏi.
- Hình như là hoa cúc dại, nhỏ em mình gọi là Kim Cúc, chẳng biết có đúng không.
- Thẩm có nhắc gì mình không? - Huyền ném bông hoa trở lại đám cỏ hỏi.
- Không.
- Có lẽ anh chàng giận mình về chuyện ông Phan, Trúc nhỉ?
- Chuyện đó thì rõ rồi.
- Sao Thẩm lại trẻ con và nông nỗi quá nhỉ?
- Khi yêu người ta đều biến thành trẻ con và ai cũng nông nổi hết.
- Chà, nhỏ yêu hồi nào mà rành vậy, chắc là yêu anh chàng.... "ma sống" hàng xóm phải không?
- Nói bậy.
- Huyền biết phải làm sao bây giờ?
- Nên dò xét lại lòng mình.
- Lòng ta thì có gì phải dò xết?
- Có đấy, tự hỏi xem hai hình ảnh Thẩm và anh chàng Phan, ai hiện rõ nét nhất.
Huyền cười:
- Cả hai đều mờ như nhau. Nhưng thôi, không đùa nữa. Mình đi dạo một vòng ra bờ sông đi Trúc.
- Ngoài đó giờ này gió lạnh lắm, ra làm gì?
Tuy nói vậy nhưng Trúc cũng vào nhà khoác chiếc áo len. Hai đứa đi bộ ra bờ sông. Con đường trước nhà chạy giữa hai hàng cây rậm, lại không có đèn đường nên rất tối. Ði một khoảng bỗng Trúc nghe tiếng rao lanh lảnh của một chị bán chè gánh vang lên từ phía xa. Tiếng rao chè như chạy dọc theo hàng cây rồi tỏa rộng ra, một âm thanh vừa lẻ loi vừa đượm buồn.
Giờ này người đi dạo ngoài bờ sông thật đông. Những chiếc ghế đá trong công viên cũng có người ngồi rồi. Trúc và Huyền đi trên lối sỏi, gió từ dưới sông thổi lên mang theo mùi bùn và lạnh buốt.
- Sao, suy nghĩ kỹ chưa nhỏ? - Trúc hỏi.
- Nghĩ điều gì?
- Thẩm và Phan.
- Có gì đâu mà phải nghĩ. Thẩm là một người bạn, Phan là một người bạn khác.
Hai người có hai vị trí khác nhau. Có điều đi chơi với Phan thì vui hơn.
- Ở đây không phải chuyện vui chơi, mà là chuyện tình cảm nhỏ ạ. Ta thấy anh chàng Phan là một người sống hoàn toàn vì bề ngoài, nếu được thì Huyền nên chấm dứt mối quan hệ ấy đi.
- Trúc không có cảm tình với Phan à?
- Không, anh chàng này có vẻ.... buôn bán quá.
- Thì người ta làm nghề buôn bán chứ sao.
- Huyền thích những người vui vẻ, bặt thiệp, chứ không như Thẩm, ngày tối mặt mày lừ đừ như giận dỗi ai.
- Ðó là một người sống nội tâm, người ta suy nghĩ nhiều hơn nói.
- Mai mốt có thể Huyền sẽ đi Ðà Lạt chơi đấy.
- Ði với ai?
- Với Phan. Ðúng hơn Phan hùn hạp làm ăn với ba má Huyền, họ có nhiều mối hàng trên Ðà Lạt. Huyền theo Phan một công hai việc.
- Huyền nghỉ học để đi Ðà Lạt?
- Cáo bệnh, nghỉ ít hôm có sao đâu? - Huyền cười.
Hai đứa đi vòng trở lại công viên và theo con đường cũ về nhà. Suốt khoảng đường, Trúc im lặng không nói lời nào. Mãi đến khi về tới nhà Trúc mới nói:
- Huyền nên suy nghĩ lại cho chín chắn, coi chừng phải rơi vào cái bẫy nguy hiểm đấy.
- Nhỏ nói nghe ghê quá, làm gì có bẫy nào. Phan rất tốt với gia đình Huyền.
Mong rằng chuyện làm ăn sẽ khá hơn khi có Phan giúp đỡ.
- Nếu vậy thì mình không nói tới chuyện này nữa - Trúc buồn bã thở dài.
- Ừa, cũng không nên nói nhiều tới chuyện Thẩm và Phan. Khi nào đi Ðà Lạt về mình sẽ kể cho Trúc nghe những cảnh đẹp trên đó.
Huyền lấy xe về rồi mà Trúc vẫn còn ngồi trước thềm nhà nhìn mãi ra con đường tối om. Cô buồn bã như vưa đánh rơi một món đồ quí giá trên một đoạn đường tối om đó và không tìm thấy được.
Chuyện đời thật phức tạp. Trúc bồi hồi nghĩ thế và buông ra một tiếng thở dài.