-
Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, gật đầu rất nghiêm chỉnh. Cô vốn định cuối tuần tới nhà Tưởng Tư Thừa, nhưng anh nói, hôm nay là sinh nhật của bố anh, thế nên nhất định đòi đưa Tiêu Tiêu đến nhà bằng được. Tiêu Tiêu nghĩ, nếu như anh đã nói như vậy rồi mà mình không đi thì cũng khồn được, nên đành nhận lời.
"Polly, cậu nói xem, đến nhà một gia đình quân nhân truyền thống thì nên mặc bộ quần áo thế nào là tốt nhất?" Tiêu Tiêu hỏi.
Polly đang tức đến nghẹt thở, nên trả lời chẳng có gì vui vẻ, "Mặc quân phục là tốt nhất! Đảm bảo họ sẽ thích. Nhưng cậu có không?".
"Quân phục?" Tiêu Tiêu chau mày.
"Ừ!" Polly nhìn vào mắt Tiêu Tiêu, rồi nói tiếp, "Nhưng thôi, với kiểu người như cậu mặc quân phục vào trông chẳng khác gì nữ gián điệp, ông già ấy chưa biết chừng sẽ đuổi cậu ra khỏi cửa mất!"
Tiêu Tiêu không muốn tranh cãi với cô ta nữa, nên xua tay ra hiệu bảo cô ấy rời đi, tuy nhiên vẫn thấy phiền lòng vì không biết mặc gì vào buổi tối hôm nay. Tất nhiên là không thể mặc quá loè loẹt, từ vẻ của Tưởng Tư Thừa thì có thể thấy cha của anh cũng không phải là người cởi mở. Những cũng không thể ăn mặc quá sơ sài, vì dù sao đó là gia đình của một thượng tướng.
Rốt cuộc mặc gì đây nhỉ? Tiêu Tiêu rầu rĩ.
Khi Tưởng Tư Thừa đón Tiêu Tiêu ở cửa hàng, cô đã thay bộ đồ khác mới mua. Bên trên là chiếc áo trắng đơn giản sạch sẽ, dưới là chiếc quần ống rộng cạp cao màu thẫm , mái tóc dài được buộc lại bằng một dải ruy băng đơn giản.
Tưởng Tư Thừa lộ vẻ yêu thích, nhìn khuôn mặt trắng mịn của Tiêu Tiêu, anh bèn ghé sát vào tai cô thì thầm, "Em không trang điểm trông lại càng xinh đẹp hơn".
Nhìn thấy nụ cười mập mờ của nhân viên bán hàng, khuôn mặt của Tiêu Tiêu nóng bừng, cô đẩy Tưởng Tư Thừa, "Đi nhanh lên, kẻo muộn mất".
Tưởng Tư Thừa nắm bàn tay của Tiêu Tiêu cùng đi ra ngoài , khi tới cửa, anh dừng lại nhìn cô, chưa kịp nói gì thì mặt đã đỏ lên, "Vừa nãy em đỏ mặt đấy nhé". Anh khẽ nói.
Tiêu Tiêu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của của Tưởng Tư Thừa thấy đúng là dở khóc dở cười, "Đỏ thật à?".
"Ừ." Tưởng Tư Thừa gật đầu thật thà.
Tiêu Tiêu ngước đôi mắt có chứa cả nụ cười lườm anh, rồi lại kéo anh quay trở lại cửa hiệu, chỉ vào gương hỏi, "So với anh bây giờ thì sao?".
Nhân viên bán hàng bịt miệng cười mãi. Tưởng Tư Thừa càng thêm đỏ mặt, vội kéo Tiêu Tiêu bước ra. Mãi cho tới khi cả hai đã ngồi vào xe rồi anh mới nói, "Khi đỏ mặt trông em rất xinh".
Tiêu Tiêu suýt ngất, cái anh chàng thật thà này làm sao mà cứ nhớ đến chuyện cô đỏ mặt nhỉ? Lẽ nào bình thường mình chưa bao giờ đỏ mặt. Cô hỏi Tưởng Tư Thừa, "Ồ, thế anh chưa thấy em đỏ mặt bao giờ à?".
"Chưa."
"Đó là vì lúc thường em đánh phấn, nên dù có đở mặt anh cúng không nhìn thấy." Tiêu Tiêu nói rất thật.
Tưởng Tư Thừa nửa cười nửa không nhìn Tiêu Tiêu, rồi đột nhiên nói, "Cũng có lần đã đỏ rồi".
"Thế sao?" Tiêu Tiêu hơi tò mò, tự cho rằng, trước mặt Tưởng Tư Thừa thì cô chưa bao giờ đỏ mặt, "Khi nào vậy? Sao em lại không nhớ, tất nhiên lần vừa nãy không tính".
"Ừ." Tưởng Tư Thừa gật đầu, cố nén cười, mặt thoắt ửng đỏ.
Tiêu Tiêu thấy hơi hoài nghi, cảm thấy trong nụ cười của Tưởng Tư Thừa có ý gì đó hơi xấu, "Khi nào vậy?".
Tưởng Tư Thừa ghé sát vào tai Tiêu Tiêu, khẽ nói mấy câu rất nhanh, "Đó là lần anh mời đồng nghiệp của anh ăn cơm"
"Lần mời cơm ấy? Đó là vì em uống rượu!"
"Không phải, vào buổi tối khi anh hôn em cơ." Tưởng Tư Thừa hạ giọng.
Tiêu Tiêu lập tức hiểu ra ý của anh là muốn nói tới chuyện gì, xấu hổ trừng mắt lườm anh một cái, "Nói bừa, em không có chuyện đó! Lái xe cho cẩn thận đi!".
Tưởng Tư Thừa vẫn cười nhìn cô, tay bẻ chiếc gương chiếu hậu về phía cô, "Em nhìn xem, bây giờ em cũng đang đỏ mặt đấy!"
Tiêu Tiêu giận thực sự, cô tát vào má anh một cái rõ mạnh. Tưởng Tư Thừa cười, thét lên, "Đừng đùa nữa, anh đang lái xe!".
-
Nhà Tưởng Tư Thừa ở ngoại ô thành phố, đó là một toà nhà hai tầng chắc chắn.
"Đừng căng thẳng, bà anh sống cùng gia đình anh. Bà rất dễ tính, nghe nói anh sẽ đưa cháu dâu về ra mắt, bà vui mừng lắm. Em đừng sợ trước sự nhiệt tình của bà đấy." Tưởng Tư Thừa thấy Tiêu Tiêu không nói gì lại cứ nghĩ rằng cô đang thấy căng thẳng.
Tiêu Tiêu đáp, "Em đã nói em lấy anh đâu, sao anh lại nói chuyện ấy ra sớm thế."
Tưởng Tư Thừa cười không nói gì nữa. Dừng xe xong, anh nắm tay Tiêu Tiêu bước vào. Lúc ấy trong nhà đã có rất nhiều người, mẹ kế của Tưởng Tư Thừa nhìn thấy hai người đi vào vội chạy ra đón, "Tư Thừa, đây là Tiêu Tiêu phải không?".
Tưởng Tư Thừa cười gật đầu, giới thiệu bà với Tiêu Tiêu, "Đây là dì của anh".
"Cháu chào dì." Tiêu Tiêu đã nghe Tưởng Tư Thừa kể về mẹ kế, nhưng bây giờ mới gặp mặt, thấy bà chỉ chừng bốn mươi tuổi, trẻ hơn nhiều so với cha của anh.
Trương Cầm (tên của bà mẹ kế) kéo tay Tiêu Tiêu ngắm nghía cô từ đầu đến chân , rồi ngẩng đầu nhìn Tưởng Tư Thừa đùa, "Anh chàng này giỏi đấy, đã kiếm được một cô gái rất xinh đẹp".
Tưởng Tư Thừa nghe nói vậy có phần xấu hổ, nên tìm cách nói sang chuyện khác, "Cha con đâu ạ?".
Trương Cầm nín miệng cười, cầm tay Tiêu Tiêu đưa trả lại cho Tưởng Tư Thừa, nói, "Cha con đang chơi cờ với chú Hai ở trong thư phòng. Con đưa Tiêu Tiêu vào chào bà trước đã, bà đã ca cẩm cả nửa ngày rồi đấy, bà nói đã phí công bà thương con bao nhiêu năm, thế mà mãi cũng không chịu cho bà được nhìn thấy mặt cháu dâu tương lai".
Tưởng Tư Thừa vội vâng một tiếng rồi dắt tay Tiêu Tiêu đi vào trong. Chưa tới cửa đã nghe thấy tiếng cười từ bên trong, Tưởng Tư Thừa nắm chặt tay Tiêu Tiêu, nói khẽ, "Cô anh cũng tới, cẩn thận, cô chắc sẽ trêu em cho mà xem!".
Vừa dứt lời, Tiêu Tiêu liền nhìn thấy một phụ nữ gần năm mươi tuổi nhìn ra cười với cô, sau đó quay sang nói với Tưởng Thừa, "Thằng nhóc, cháu vừa nói gì thế! Mẹ. mẹ nhìn thằng cháu quý hoá của mẹ đi, bây giờ nó đã biết thương chau dâu rồi đấy, chưa chi đã nghĩ cách để đề phòng bà cô này rồi!"
Tưởng Tư Thừa hơi ngượng, vội cười chào cô, rồi kéo Tiêu Tiêu vào trong nhà, giới thiệu từng người với cô.
Bà của Tưởng Tư Thừa đã hơn chín mươi tuổi, nhưng vẫn rất minh mẫn. Hồi bà còn trẻ, vừa bước chân về nhà chồng thì ông của Tưởng Tư Thừa đi bộ đội. Không ngờ ông đi miết chẳng có tin tức gì. Bà đã chờ đợi ông gần hai mươi năm ông mới trở về, khi ấy ông là một vị tướng, còn bà thì vẫn là một phụ nữ nông thôn bình thường chẳng có nhiều hiểu biết. Có người đã khuyên ông ly hôn, tìm một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và có học vấn cao ở thành phố, nhưng ông đã nổi giận, đập bàn mắng cho người ấy một trận tơi bời.
Lúc ấy, khi nghe Tưởng Tư Thừa kể chuyện này, Tiêu Tiêu thấy hoài nghi vì không nghĩ rằng lại có một người phụ nữ kiên cường chờ chồng mấy chục năm trong hoàn cảnh chẳng có tin tức gì như thế. Cô không hiểu niềm tin nào đã nâng đỡ để bà có thể sống và chờ đợi như vậy? Đó phải chăng là tình yêu?
Hôm nay được gặp mặt, Tiêu Tiêu không ngờ đó lại là một bà cụ mặt mũi hiền hậu nhân từ.
Bà cụ nắm tay ngắm nhìn cô rất kỹ, niềm vui dâng trào trong cả đôi mắt nhăn nheo, bà luôn miệng nói, "Này, nhìn xem, con bé xinh quá! Trông cứ như từ trong tranh bước ra. Tướng mạo này được lắm, vừa nhìn biết ngay là sẽ đẻ con trai".
Bà thím của Tưởng Tư Thừa thì mỉm cười gật đầu tán thưởng.
Tiêu Tiêu chưa bao giờ được nghe thấy những lời khen như vậy, nên cảm thấy không tự nhiên, vội nhìn sang cầu cứu Tưởng Tư Thừa, nhưng anh vẫn ngồi trên ghế gọt cam một cách rất thoải mái, hơn nữa còn cười với cô, rồi đưa tay chỉ vào mặt mình, ý muốn bảo Tiêu Tiêu đang đỏ mặt.
Tiêu Tiêu trừng mắt lườm Tưởng Tư Thừa, lúc ấy anh mới ngồi xuống bên cạnh bà, đưa cam cho bà, cười nói, "Bà ơi, bà không được quá thiên vị đấy. Bà nói là nhớ cháu, thế mà cháu về một lúc lâu rồi cũng có thấy bà để ý đến cháu đâu".
Thím Tưởng Tư Thừa ngồi bên cũng đùa, "Mẹ ơi, mẹ mau bỏ tay Tiêu Tiêu ra đi, mẹ không thấy cháu trai của mẹ đang cuống cả lên à!"
Tiêu Tiêu mím môi cười ngượng nghịu, định sẽ không nói gì, Tưởng Tư Thừa kéo tay cô ra khỏi tay bà, cười hì hì nói, "Bà ơi, bà nói chuyện với thím một lúc đi đã, để cháu đưa Tiêu Tiêu vào chào cha cháu và chú Hai đã".
Thím anh cũng cười nói, "Đi đi, sau khi chào cha và chú Hai xong thì đưa Tiêu Tiêu vào phòng cháu nghỉ ngơi một lát, khi nào mọi người đến đủ và bắt đầu bữa cơm thì thím sẽ gọi".
-
Tưởng Tư Thừa nhìn thím với vẻ cảm kích, cười nói mấy lời cảm ơn rồi kéo tay Tiêu Tiêu vào chào cha.
Gia đình họ Tưởng có ba anh chị em, cha của Tưởng Tư Thừa là anh cả, và cũng là người kế tục sự nghiệp của cha, còn chú và cô của Tưởng Tư Thừa nói thế nào cũng không chịu theo nghề binh, hiện nay một người học y còn một người theo nghề kinh doanh.
Cha của Tưởng Tư Thừa đang chơi cờ với em trai ở trong thư phòng, nhìn thấy Tiêu Tiêu thì chỉ hỏi mấy câu đơn giản, gật đầu coi như là xong. Chỉ có chú của anh mới hỏi thăm mấy câu về tình hình của cha Tiêu Tiêu gần đây, nói rằng Tiêu tiên sinh là một hoạ sĩ mà ông rất ngưỡng mộ và ông đã từng gặp ở Pháp, sau đó nhờ Tiêu Tiêu chuyển lời hỏi thăm của ông đên cha cô.
Ra khỏi thư phòng, Tưởng Tư Thừa đưa Tiêu Tiêu đến phòng của anh.
Tiêu Tiêu đi một vòng quanh phòng, khi tới trước giá sách thì nhìn thấy một bức ảnh khiến cô rất chú ý. Trong bức ảnh ấy có một quân nhân trẻ mặc bộ quân phục rằn ri ôm Tưởng Tư Thừa lúc ấy còn là một thiếu niên vào lòng, hai người cười rất rạng rỡ.
Tưởng Tư Thừa ôm từ phía sau Tiêu Tiêu khẽ nói," Đây là anh trai anh, và cũng là thần tượng của anh từ hồi nhỏ, anh ấy ở trong binh chủng đặc biệt và đã hy sinh tám năm trước, chính vì thế bà anh nhất quyết không cho anh ở lại trong quân đội nữa.
Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên, áp trán cô vào má anh, dịu dàng nói," Hãy hiểu cho bà, cả đời bà đã rất vất vả."
Tưởng Tư Thừa mỉm cười khẽ hôn lên trán cô, " Anh biết rồi, lúc đó cha anh rất ỉ anh hy sinh là một cú sốc rất lớn đối với bà, bà nói, bà đã già rồi, bà không thể chịu đựng thêm được nữa".
Tiêu Tiêu im lặng, khẽ vỗ vào tay Tưởng Tư Thừa và an ủi, " Làm cảnh sát giao thông cũng rất tốt. Nếu anh còn trong quân đội thì em đã chẳng thể quen được anh!".
Tưởng Tư Thừa cũng khẽ cười, ôm chặt Tiêu Tiên vào lòng, " Bà anh còn có một nguyện vọng, xem ra hy vọng này chỉ có thể trông chờ vào em thôi".
Tiêu Tiêu đảo mắt một vòng, cô đã đoán được ý của Tưởng Tư Thừa muốn nói gì, nên cười đáp, " Là được gặp mặt cháu dâu chứ gì! Thì em đã đến rồi đây thôi!".
"Không phải thế." Tưởng Tư Thừa cười và nói, " Bà anh muốn được bế chắt nội".
Tiêu Tiêu nhìn Tưởng Tư Thừa vừa bực lại vừa buồn cười, "Này lộ rõ bản chất hơi sớm đấy nhé! Em đã nhận lời lấy anh đâu!".
Tưởng Tư Thừa chỉ vào mặt của Tiêu Tiêu cười," Nhìn kìa lại đỏ mặt rồi đấy nhé."
Tiêu Tiêu bất lực chỉ còn cách trừng mắt nhìn anh, sau đó chuyển chủ đề câu chuyện, "Cô em gái của anh mà hôm trước em nhìn thấy đâu, sao em không thấy cô ấy?".
"Tư Điềm là con gái của chú anh, nghe đâu nó cũng đang giận dỗi mẹ." Tư Thừa nói, "Nghe mọi người nói nó đã có bạn trai, còn thím anh thì lại không đồng ý về hoàn cảnh gia đình của cậu ấy, thế là hai mẹ con giận nhau."
Tiêu Tiêu cười chợt nghĩ, nếu cha mình không phải là một hoạ sĩ nổi tiếng, nếu mình cũng chỉ là con gái một nhà bình thường thì liệu gia đình họ có nhiệt tình đón tiếp mình như thế này không nhỉ? Tuy biết rõ, đặt ra giả thiết này là điều không cần thiết, nhưng cô vẫn không nén được ý nghĩ đưa ra câu hỏi này.
"Nếu hoàn cảnh gia đình em không được tốt và gia đình anh phản đối thì anh sẽ làm gì?" Sau khi câu hỏi đã bật ra khỏi miệng, Tiêu Tiêu cảm thấy khinh miệt chính bản thân mình.
Tưởng Tư Thừa nhìn cô vẻ mất nghiêm túc, dường như anh đang trải qua một cuộc đấu tranh. Nhìn vẻ mặt của Tưởng Tư Thừa cô cảm thấy có phần được an ủi, dù sao đó cũng là một anh chàng thật thà, chưa biết cách ăn nói cho trơn tru. Câu hỏi này nếu rơi vào một người đàn ông khác, chắc chắn người ấy sẽ nói ra những lời hùng hồn không chút do dự. Chỉ có anh biết rõ rằng đó là giả thiết không thể xảy ra, nhưng cũng cứ phải cân nhắc một hồi lâu.
Mãi một lúc sau, Tưởng Tư Thừa mới nói một cách rất nghiêm túc, "Bây giờ thủ tục kết hôn chỉ cần chứng minh thư và sổ hộ khẩu, những thứ ấy anh đều có thể lấy được. Chờ khi chúng ta kết hôn xong rồi, mọi người cũng sẽ chẳng làm được gì. Anh chẳng sợ gì cả, chỉ sợ duy nhất một điều là em rời xa anh".
Trong lòng Tiêu Tiêu trào dâng nỗi xúc động. Đó là câu trả lời của anh sao, tuy chẳng phải là những lời ngọt ngào đường mật, nhưng lại làm người ta rất cảm động.
Tiêu Tiêu nâng mặt Tưởng Tư Thừa lên và đặt lên đó một nụ hôn dài, mãi tới khi Tưởng Tư Thừa bị nụ hôn ấy làm cho máu trong người dồn hết cả lên mới thôi. Nhìn vào mắt anh thì biết anh đang ngất ngây và bối rối.
Một lúc sau, Tưởng Tư Thừa mới lấy lại trạng thái bình thường, anh kéo cô ôm chặt vào lòng và thực hiện sự "trừng phạt bạo lực".
Hai người đang rất vui vẻ bên nhau thì có tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng nói từ tốn khoan thai của cô ruột Tưởng Tư Thừa, "Cậu cháu ơi, hãy đưa bạn gái của cháu ra đi, bữa tiệc bắt đầu rồi!".
Một lát sau mới thấy Tưởng Tư Thừa và Tiêu Tiêu chậm chạp đi ra, mặt cả hai đều ửng đỏ và có phần thiếu tự nhiên. Bà cô của Tưởng Tư Thừa không nén được, bật cười, rồi cố ý sờ trán anh rồi hỏi với vẻ rất nghiêm chỉnh, "Sao thế cháu, sốt à? Ngày mai nhớ đến chỗ cô kiểm tra xem sao nhé!".
Không chỉ Tưởng Tư Thừa ngượng chín cả mặt mà ngay cả Tiêu Tiêu cũng bị câu đùa ấy làm cho xấu hổ.
Tưởng Tư Thừa biết bà cô mình hay thích trêu chọc con cháu, và cũng không dám tiếp tục chủ đề ấy, nên đánh trống lảng, "Thím Hai nói sẽ gọi chúng cháu cơ mà?".
Bà cô lại cười, "Tư Điềm chưa hỏi ý kiến đã đưa bạn trai của nó đến, vì có bà, cha cháu, và mọi người nên thím cháu không tiện nói ra, vì thế đang rầu rĩ kia kìa!".
Nhắc đến Tư Điềm, Tiêu Tiêu nghĩ đến cuộc chạm trán với cô ở trước cổng công ty hôm trước, cô chỉ nhớ đó là một cô gái hoạt bát, vui vẻ.
Vừa xuống tới chân cầu thang thì một cô gái trẻ chạy tới, chìa tay ra với Tiêu Tiêu, "Chào chị Tiêu Tiêu, Em là Tưởng Tư Điềm. Em tò mò muốn biết chị từ lâu rồi, nhưng tiếc là anh Hai giữ chị chặt quá, em suýt phải mời cả thám tử tư đấy".
Tiêu Tiêu mỉm cười, nắm tay Tưởng Tư Điềm, nói một cách rất thoải mái, "Chị là Tiêu Tiêu. Không cần phải mời thám tử tư nữa đâu, muốn biết gì cứ hỏi thẳng chị là được."
Tưởng Tư Điềm nhìn ông anh họ bằng vẻ đe doạ, rồi hừ một tiếng, "Thấy chưa chị Tiêu Tiêu thoải mái và hào phóng hơn anh nhiều!".
Tưởng Tư Thừa thấy cô em vẫn giữ chặt lấy tay của Tiêu Tiêu không chịu bỏ ra, buồn cười, bước tới kéo tay cô ra, hỏi, "Bạn trai mới của em đâu? Nghe nói hôm nay em cũng đưa tới, sao không cho anh Hai gặp mặt xem sao đi?".
Tưởng Tư Điềm bĩu môi về phía thư phòng, hạ giọng làu bàu, "Đang bị bác và cha em kiểm tra trong đó. Rõ thật là!". Rồi cô quay đầu lại nhìn Tiêu Tiêu cười, "Chị, có phải vừa rồi chị cũng mới bị kiểm tra không? Thế nào, các giám khảo hỏi những câu gì vậy?".
Tưởng Tư Thừa thấy cô em họ càng nói càng lan man, vạt khẽ vào đầu cô, cười mắng, "Con nhỏ này, nói linh tinh gì thế. Nếu sốt ruột thì vào mà xem".
Đang nói tới đây thì cánh cửa thư phòng bỗng bật mở, cha và chú của Tưởng Tư Thừa người trước người sau bước ra, phía sau lưng họ là một người đàn ông trẻ tuổi. Tiêu Tiêu lơ đãng nhìn người đàn ông ấy, bỗng chốc ngây người ra
-
Người đàn ông kia nhìn thấy Tiêu Tiêu cũng sững sờ, anh ta vội cúi đầu xuống để che giấu.
"Cha, chú hai." Tưởng Tư Thừa chào.
Cha của Tưởng Tư Thừa gật đầu không thể hiện gì, chú anh thì đáp lại nhưng khi nhìn thấy con gái thì lập tức nghiêm mặt, "Lớn như thế này rồi mà còn suốt ngày gây chuyện!".
Tưởng Tư Điềm nhìn theo phía sau cha, làm một điệu bộ tinh nghịch, rồi vội chạy đến kéo khuỷu tay bạn trai giới thiệu với Tưởng Tư Thừa và Tiêu Tiêu, " Đây là Lý Chấn Tinh, bạn em. Đây là Tưởng Tư Thừa, anh họ em, còn đây là chị dâu họ tương lai của em, tên chị ấy là Tiêu Tiêu".
Lý Chấn Tinh bắt tay Tưởng Tư Thừa, khi nhìn sang Tiêu Tiêu, ánh mắt của anh ta rất không tự nhiên.
Tiêu Tiêu ngược lại đưa tay ra rất thoải mái mỉm cười nói, " Sư huynh Lý, lâu rồi không gặp".
Lý Chấn Tinh bắt tay Tiêu Tiêu có phần hơi ngượng ngùng, vẻ thể hiện cũng rất mâu thuẫn.
Tưởng Tư Điềm tròn xoe mắt nhìn Tiêu Tiêu rồi lại nhìn Lý Chấn Tinh, ngạc nhiên hỏi, "Hai người quen nhau à?".
Tiêu Tiêu nhìn thấy Tưởng Tư Thừa cũng nhìn mình bằng ánh mắt dò hỏi, khẽ đáp, "À, sư huynh Lý là người cùng quê với em, bọn em còn học chung trường phổ thông nữa kia. Nhưng có lẽ anh Lý Chấn Tinh quên mất em rồi, phải vậy không sư huynh Lý?".
"Đâu có, tất nhiên là vẫn nhớ, hì hì." Lý Chấn Tinh cười miễn cưỡng, "Có điều rất lâu rồi không gặp, vì thế lúc đầu không nhận ra thật."
Khi nhận được điện thoại của Tiêu Tiêu, Trương Tịnh Chi cũng hơi giật mình. Chơi với nhau đã được bảy năm rồi, nhưng chưa bao giờ nghe thấy Tiêu Tiêu nói chuyện bằng cái giọng ấy. Giọng của Tiêu Tiêu từ trước đến nay khá từ tốn và mềm mại dễ nghe, nhưng hôm nay vừa nghe Tĩnh Chi đã giật cả mình, cô đã nghĩ không biết có phải Tiêu Tiêu trúng sổ số độc đắc không hay là đã gặp chuyện gì gây kích động lớn ở nhà Tưởng Tư Thừa nên giọng nói mới phấn khích như vậy.
Tiêu Tiêu gọi rất to, "Tĩnh Chi, cậu mau xuống đây cho mình nhờ, mình đang chờ ở dưới cầu thang nhà cậu đây!".
Tĩnh Chi liếc nhìn đồng hồ, kim giờ vừa qua con số 12, Tiêu Tiêu giục cuống lên trong điện thoại, vì thế cô không tiện hỏi nhiều, chỉ kịp khoác chiếc áo lên người rồi chạy xuống. Không ngờ, ở phòng bên cha mẹ cô vẫn chưa đi ngủ, nghe tiếng động mẹ cô vội từ trong phòng đi ra và hỏi," Muộn thế này rồi mà còn đi đâu thế?".
"Chạy trốn cùng người yêu!" Tĩnh Chi đáp cho xong chuyện, cúi người vớ đôi dép xỏ vào chân.
Mẹ cô thì không hề tỏ ra vội vàng, bà lại hỏi tiếp, "Thế tiền mang theo người có đủ không?".
Tĩnh Chi suýt nữa bị sặc vì câu nói đó, cô quay người lại, nguýt mẹ một cái không nói gì. Mẹ cô cũng không nói gì nữa mà chỉ cười nheo mắt nhìn con gái.
Chuyện này cũng cần phải nhắc đến Uông Dụ Hàm. Tĩnh Chi không thể ngờ được chuyện tình cảm của mình lòng vòng lại trở về với chính Uông Dụ Hàm, đúng như lời của mẹ cô.Cô vốn cảm thấy hơi ngượng, nhưng không ngờ mẹ cô thì lại không tế nhị chút nào, suốt ngày nhắc đến chuyện này. Tĩnh Chi vốn là người chết vì sĩ diện, làm sao cô không xấu hổ và tức giận cho được!
Vì thế Tĩnh Chi đã giận mẹ trong suốt một tuần liền.
Tĩnh Chi chạy xuống gác, Tiêu Tiêu đợi ở dưới đã đến lúc sốt ruột. Tĩnh Chi vừa đóng xong cửa xe thì Tiêu Tiêu đã điều khiển để chiếc xe lao vút đi.
"Tiêu Tiêu cậu điên đấy à!" Tĩnh Chi kêu lên, "Cứ cho là cậu lấy chồng là cảnh sát giao thông, thì cũng không thể bừa bãi như thế! Cậu định gọi tất cả xe cảnh sát giao thông đến đây à?".Tĩnh Chi không kịp thắt dây an toàn, cuống quýt bám chặt vào thành ghế, nhìn Tiêu Tiêu lái xe như điên ra đường vành đai.
Tiêu Tiêu không nói gì, chỉ mím môi nhấn ga. Chiếc xe chạy hết một vòng vành đai lại trở về trung tâm thành phố, và cuối cùng thì dừng lại trên một đoạn phố ánh đèn đường mờ ảo của khu Cao Hiệu.
-
Mặc dù đã nửa đêm, nhưng trên đường vẫn có nhiều người qua lại, những cánh cửa sổ trong các quán rượu bên đường trông giống như những vật trang trí được dán trên tường, không thể nào nhìn thấy cảnh tượng ở bên trong đó, chỉ trong khoảnh khắc cánh cửa bật mở mới thoáng nghe thấy tiếng người và tiếng nhạc chát chúa như tiếng kim loại va vào nhau loảng xoảng.
Tuy Tĩnh Chi chưa tới nơi này bao giờ, nhưng cô đã nghe đến tên của nó từ thời còn đi học. Đây là khu Pub- địa ngục sa đoạ của phụ nữ, thiên đường tìm thú vui nổi tiếng của Cao Hiệu.
"Tiêu Tiêu, cậu lên cơn động kinh à?". Tĩnh Chi hỏi, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Tiêu thì ngây người ra.
Lúc ấy Tiêu Tiêu đang lệ rơi chan chứa.
Tĩnh Chi đã từng nhìn thấy Tiêu Tiêu khóc một lần, đó là hồi còn học Đại học, Tĩnh Chi cảm thấy luống cuống, vội lấy một tờ giấy ăn trong túi đưa cho Tiêu Tiêu, dè dặt hỏi, "Sao thế, nhà họ Tưởng làm cậu tức giận à?".
Tiêu Tiêu lắc đầu rồi đột nhiên cuống quýt tìm một vật gì đó trong hòm đựng đồ trên xe, một lát sau mới lôi ra một điếu thuốc, run run châm lửa và rít một hơi thật dài, mắt nhắm lại, ủ rũ dựa lưng vào ghế. Một lúc sau cô mới nhả khói thuốc ra, nói bằng giọng khản đặc, "Tiêu Tiêu của trước đây đã chết tại nơi này. Năm đó cô ấy mới mười chín tuổi. Trước đây cô ấy đã yêu điên cuồng một người đàn ông, một người mà cô ấy gọi là sư huynh. Vì người đàn ông đó mà cô ấy đã mang hành lý đến thành phố xa lạ này. Vì người đàn ông đó, cô ấy đã từ bỏ trường đại học tốt nhất để đến học ở trường đại học H. Cô vốn rất coi thường trường đại học ấy, nhưng cô đã đến đó, chỉ vì nó cách trường đại học của người đàn ông ấy có một bức tường'.
Giọng của Tiêu Tiêu bình thản và lạnh lùng, như thể đang nói về chuyện của người khác, "Để níu giữ trái tim anh ta, chuyện gì cô ấy cũng làm, thậm chí cả những chiêu thức mà các vai nữ gian ác trong tiểu thuyết thường sử dụng cũng đã được cô ấy đem thử. Nhưng đều không có tác dụng. Cô cố gắng làm cho anh ta vui, nhưng không ngờ kết quả chỉ càng làm anh ta thêm chán ghét, và sau này thì tìm cách trốn chạy. Nhưng, cô ấy dường như đã bị lú lẫn, lòng tự trọng của tuổi mười chín đã bị chính cô giẫm đạp lên, chỉ với hy vọng tìm cách níu kéo anh ta".
"Tiêu Tiêu, đừng nói nữa, chúng ta đừng nói tới chuyện này nữa" Tĩnh Chi nắm lấy khuỷu tay của Tiêu Tiêu.
"Hãy để cho mình nói, mình đã giấu nó trong lòng nhiều năm rồi, nếu không nói nó sẽ thối ra trong lòng mình mất." Tiêu Tiêu nói, "Sau đó, vào ngày sinh nhật lần thứ mười chín của cô, cô đã chạy tới đây để đánh canh bạc cuối, hy vọng sẽ vớt vát được dù chỉ chút ít tình cảm còn lại của anh ta. Cô đã gửi cho anh ta một tin nhắn, nói rằng cô đang ở quán rượu này, nếu anh ta không đến gặp cô thì cô nhất quyết sẽ không về. Sau đó thì chiếc di động cũng rung lên, khi cô nhìn thấy tin nhắn của anh ta qua đôi mắt mờ vì men rượu, thì chỉ thấy ở đó ba chữ: Tuỳ cô thôi. Họ yêu nhau đã ba năm cuối cùng chỉ còn lại ba chữ ấy...".
Tĩnh Chi rất muốn khóc, nhưng cô biết bây giờ cô không thể khóc, cô cần phải là một chỗ dựa vững chắc cho Tiêu Tiêu, một bờ vai để Tiêu Tiêu dựa vào đó mà khóc cho thoả thuê. Cô chìa tay định kéo đầu Tiêu Tiêu vào vai mình, trong khi mắt rưng rưng lệ.
Tiêu Tiêu gạt tay cô ra, cười và lắc đầu, "Sau đó. cô ấy cũng ra khỏi quầy rượu, nhưng đã bị một người đàn ông xa lạ mang đi. Và bắt đầu từ hôm ấy, Tiêu Tiêu đã chết, chết rồi...".Cô cười, tuyệt vọng nhưng đẹp đến ghê người.
Tĩnh Chi không thể nén thêm được nữa, cô ôm Tiêu Tiêu vừa khóc vừa gào lên, "Đồ khốn! Hắn là một thằng ********! Chúng ta sẽ tới băm vằm hắn, sẽ băm vằm hắn!".
Tiêu Tiêu khẽ phát vào lưng cô, "Tất cả đều là chuyện quá khứ, mình đã không khóc nữa thì sao cậu lại khóc!".
Một hồi lâu sau, Tĩnh Chi mới thôi sụt sịt, cô rời khỏi Tiêu Tiêu, nhìn cô bằng đôi mắt đỏ hoe, "Xảy ra chuyện gì vậy?".
"Mình đã gặp lại anh ta, ở nhà của Tưởng Tư Thừa."
"Nhà Tưởng Tư Thừa?".
Tiêu Tiêu cười tự chế nhạo, "Ừ, bây giờ anh ta là bạn trai của cô em họ Tưởng Tư Thừa. Tĩnh Chi, thế giới này thật buồn cười, đúng không?".
"Không thể bỏ qua cho anh ta như vậy!" Tĩnh Chi nói, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
"Vì sao, anh ta có sai gì đâu?" Tiêu Tiêu hỏi.
Tĩnh Chi chợt ngây người ra, không thể nào trả lời được câu hỏi ấy.
Tiêu Tiêu nhìn Tĩnh Chi, "Đó là vì mình không biết quý trọng bản thân, sao có thể trách người khác được".
"Vậy..."
"Hôm nay mình có thể nói ra những điều này là vì mình phát hiện ra rằng mình đã thật sự bỏ qua tất cả. Không yêu mà cũng chẳng hận thù. Lúc ấy mình đã biết được rằng, mình đã thực sự bỏ qua. Cuối cùng thì mình đã có thể giải thoát, và mình rất vui. Thậm chí khi mình nhìn thấy anh ta bị thím của Tư Thừa gây khó dễ trong bữa ăn, mình còn thấy thương hại anh ta."
"Đó là vì cậu đã có cảnh sát Tưởng?" Tĩnh Chi khẽ hỏi,có thể vứt bỏ cái quá khứ chẳng lấy gì làm tốt đẹp ấy không phải chuyện dễ dàng. Tuy giọng của Tiêu Tiêu nghe có vẻ rất nhẹ nhõm như đang nói về chuyện của người khác, nhưng Tĩnh Chi biết bây giờ cô đang rất không nhẹ nhõm.
Tỉêu Tiêu không nói gì, định lấy ra điếu thuốc nữa, nhưng lục tìm mãi mà chẳng thấy. Cô ngẩng đầu nhìn Tĩnh Chi cười ngượng ngập.
Tĩnh Chi nắm lấy cánh tay hơi run run của Tiêu Tiêu, nhìn vào mắt cô và hỏi, "Cậu còn chuyện khác nữa. Cậu vẫn chưa nói hết!".
Ánh mắt của Tiêu Tiêu có phần bối rối, nhưng vẫn cố cười và gật đầu, "Buổi tối sau khi từ nhà Tưởng Tư Thừa về, mình đã kể cho anh ấy nghe về quá khứ của mình, kể cả chuyện mình từng yêu người ấy một cách mê muội.Mình không muốn giấu anh ấy bất cứ chuyện gì".
"Cậu điên rồi!" mắt Tĩnh Chi đỏ hoe, "Tất cả đều đã trở thành quá khứ, sao cậu lại nói với anh ấy? Hơn nữa chắc hẳn anh ấy cũng đã có những suy nghĩ nhất định về cuộc sống trứơc đây của cậu, cậu không nói ra thì cũng không phải là giấu anh ấy!".
Tiêu Tiêu cười đau khổ,"Mình không muốn anh ấy luôn phải tự lừa dối mình, luôn phải suy đoán về quá khứ của mình với một thiện ý lớn nhất. Trên đời này chẳng có bí mật nào là tuyệt đối, cứ cho rằng bây giờ anh ấy không để ý, nhưng còn về sau thì sao? Mình không muốn người khác nói về quá khứ của mình cho anh ấy biết".
"Tiêu Tiêu mình luôn nghĩ cậu là một người rất thông minh, nhưng không ngờ cậu lại làm một việc ngu ngốc đến thế. Đàn ông thường rất nhỏ nhen, cậu thực sự không biết điều đó sao? Cậu nói với anh ấy, chuyện ấy sẽ trở thành cái gai trong trái tim anh ấy, cậu có hiểu hay không hả?".
Tiêu Tiêu vùi đầu xuống chiếc vô lăng, một lúc sau mới ủ rũ nói, "Nhưng nếu mình không nói thì chuyện ấy sẽ mãi mãi là cái gai trong trái tim mình". Rồi cô cười, "Chung quy mình vẫn là một kẻ ích kỷ, thà để cho cái gai đâm vào trái tim anh ấy, chứ không muốn nó nằm lại trong trái tim mình".
Tĩnh Chi thực sự không còn lời nào để nói nữa, cô chỉ còn biết lặng lẽ nhìn Tiêu Tiêu, một lúc sau mới hỏi bằng vẻ nghi ngại, "Phản ứng của anh ấy thế nào?".
"Anh ấy không nói gì, xuống xe xong là bỏ đi ngay." Tiêu Tiêu nhắm mắt lại, cười không thành tiếng.
Trong lòng Tĩnh Chi có một cảm giác rất khó nói, cô đành vỗ nhè nhẹ lên vai Tiêu Tiêu, thở dài nói, "Sao phải khổ như vậy mới được chứ!".
Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên, một nụ cười rạng rỡ lại xuất hiện trên khuôn mặt, nhưng nó lại khiến cho Tĩnh Chi thấy nhói đau.
"Ngốc ạ, vì sao lại cứ phải làm khổ mình như thế!" Tĩnh Chi nói với vẻ bất lực.
"Vì rằng lần này thì mình thực sự bỏ qua. Sau khi nhìn thấy người ấy, mình mới biết rằng mình mới được giải thoát. Vì vậy cho dù Tưởng Tư Thừa phản ứng như thế nào thì Tiêu Tiêu cũng sẽ đối xử tốt với bản thân, tôn trọng bản thân, đi tìm hạnh phúc cho mình. Cô ấy mới hai mươi lăm tuổi, dù chỉ có một mình thì cô ấy cũng sẽ bước đi rất vững vàng!".
Tĩnh Chi cười như được trút bỏ, đập khẽ vào đầu Tiêu Tiêu, "Không phải chỉ có một mình, còn có mình nữa".
"Ừ, mình biết rồi." Tiêu Tiêu gật đầu, nụ cười thuần khiết như trẻ thơ, 'Hãy hứa với mình một điều, được không?".
Tĩnh Chi nhìn Tiêu Tiêu vẻ ngờ vực, cố tìm ra câu trả lời qua nét mặt của Tiêu Tiêu. Khi cậu ấy nói với mình bằng giọng nói ấy, chắc chắn sẽ có chuyện chẳng lành, nhưng cũng không thể không hứa được. Tĩnh Chi nghĩ một lát, cuối cùng lựa chọn một phương án tương đối an toàn, "Cậu nói ra xem đã".
"Hãy cùng đi với mình vào trong uống một chén, mình đã chết ở nơi này thì sẽ tái sinh chính tại nơi này."
Tĩnh Chi nghiến răng, "Được mình sẽ thí mạng!".
"Không cần phải thí mạng. Cậu không cần phải uống, chỉ cần cậu đưa mình về nhà là được rồi. Cô em ạ, hôm nay chị giao mình cho em đấy, nhất định phải đưa chị về nhà." Tiêu Tiêu nói, như thể tráng sĩ gửi lại con trước khi ra trận.
"Được rồi!" Tĩnh Chi nói, đẩy cửa xe và bước xuống một cách dứt khoát, trong giây phút quay người đi, cô đưa tay gạt nhanh dòng nước mắt đang lăn trên má.
Đã mấy năm trôi qua, nơi này không có gì thay đổi lớn. Trên sàn nhảy vẫn là những thân hình trẻ trung đang quay cuồng, dưới ánh đèn mờ ảo chập chờn trông họ cứ như những cô hồn. Tiêu Tiêu ngồi bên quầy rượu uống hết cốc này đến cốc khác, Tĩnh Chi ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn cô, không ngăn cản cũng không khuyên nhủ.
Tiêu Tiêu nói, cô không buồn, nhưng điều đó có thật không? Nếu nói rằng bắt đầu từ tối hôm nay người đàn ông ấy đã không thể làm hại được Tiêu Tiêu nữa, thế còn Tưởng Tư Thừa? Việc rời xa của anh, với cô có nghĩa là gì đây?
Tĩnh Chi không nói, nhưng cô nhìn Tiêu Tiêu đang ngồi trước mặt, biết rõ bạn mình không phải kiên cường như biểu hiện của cô ấy. Nói thật lòng Tĩnh Chi không hoàn toàn hiểu được cách làm của Tiêu Tiêu, nhưng nếu cô ấy đã làm như vậy, thế thì cô sẽ ủng hộ bạn, dù cô ấy đúng hay sai. Giống như trước đây cô đã từng hứa trước Tiêu Tiêu: Khi cả thế giới này vứt bỏ cậu, mình cũng sẽ vẫn ở bên cậu.
Có một vài người đàn ông đến bên định lân la bắt chuyện, Tĩnh Chi không nói nhiều, ngoài một câu, "Này người anh em, cô ấy là của tôi!". Sau đó nheo mắt cười với họ và không quên lắc lắc chén rượu trên tay. Những người đó khẽ làu bàu rồi quay người bỏ đi, bởi vì ai cũng đều cảm thấy, thời buổi này chẳng nên vì một người đàn bà mà trêu vào một kẻ biến thái.
Tĩnh Chi thì cảm thấy mình cũng có một vài tố chất để làm một kẻ lưu manh, điều này đơn giản hơn rất nhiều là cứ phải giả bộ hiền thục, hơn nữa nó còn mang lại cảm giác thành công cho cô.
Người phục vụ phía trong quầy nhìn Tĩnh Chi cười, đẩy một cốc nước hoa quả đến trước mặt cô, "Cô gái cá tính, tôi mời cô đấy".
Tĩnh Chi lắc đầu, "Cảm ơn, không cần đâu!". Nói rồi quay sang nhìn Tiêu Tiêu đã gục xuống vì say, cô giở ví tiền của mình ra, dốc toàn bộ số tiền trong đó lên bàn, đếm từ trái qua phải, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn người phục vụ với vẻ rất thành thật,"Có thể giảm giá không?".
Người phục vụ dở khóc dở cười, khẽ lắc đầu, nhìn thấy mắt của Tĩnh Chi tối sầm lại, anh ta có vẻ không nỡ lòng, đang định nói mấy câu an ủi thì thấy mắt cô sáng bừng lên, rồi cô chỉ vào cốc nước hoa quả trước mặt, hỏi, "Cốc nước này bao nhiêu tiền?".
Người phục vụ đáp, "Hai mươi đồng".
"Anh mời tôi, không lấy tiền chứ?" Tĩnh Chi lại hỏi.
Người phục vụ gật đầu, "Phải, tôi mời cô".
Tĩnh Chi cười rất vui, đẩy cốc nước về phía người ấy, "Hai mươi đồng đúng không, tôi trả lại nó, anh phải trả lại tiền cho tôi".
Người phục vụ đã từng thấy không ít người ngang ngược, nhưng chưa từng thấy ai lại cùn đến thế, vì vậy trong chốc lát không thể tìm ra lời nào để nói, mà chỉ còn biết ngây người nhìn cô, một hồi lâu sau mới định thần trở lại, cuối cùng tìm lấy một tờ có mệnh giá lớn nhất trong đám tiền Tĩnh Chi dốc ra trên bàn, đặt trước mặt Tĩnh Chi, sau đó thu chỗ tiền còn lại rồi mới mỉm cười nói, "Bạn của cô cũng đã say rồi đấy, mau về đi. Con gái ở lại những chỗ như thế này vào đêm khuya không an toàn đâu".
Dìu Tiêu Tiêu vào xe, Tĩnh Chi mệt đến mức không sao đứng thẳng lên được. Cô rất hối hận vì đã từ chối lòng tốt của người phục vụ vừa nãy, ai ngờ khi say đến cả phụ nữ cũng trở nên nặng như thế. Nhìn Tiêu Tiêu say bi tỉ, rồi lại nhìn chiếc xe, Tĩnh Chi thấy phát sầu. Không biết nên lái chiếc xe này thế nào bây giờ? Tuy xe của Tiêu Tiêu thuộc hàng tự động, chỉ cần nhấn ga là có thể đi được, nhưng cô vẫn chưa có bằng lái. Không phải là cô chưa từng học lái xe, mà là trường dạy lái xe đã trả lại học phí cho cô, còn giáo viên thì nói với cô vẻ thương hại, "Tĩnh Chi này, tôi nghĩ cô không nên học nữa, người ta không nhất thiết cứ phải biết lái xe mới được!".
Nghiến chặt răng, Tĩnh Chi ngồi vào ghế lái, cố lên dây cót tinh thần cho mình, bỗng nhiên điện thoại của Tiêu Tiêu đổ chuông, Tĩnh Chi với tay vào trong túi của Tiêu Tiêu lôi nó ra, "Alô"
Người ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng của cô có vẻ hơi ngạc nhiên, vì thế đã hỏi, "Tiêu Tiêu đâu?".
Tĩnh Chi giận dữ, quát, "Này, anh họ Tưởng kia, anh còn nhớ gọi điện đến đấy à?".
Khi Tiêu Tiêu mở mắt ra thì trời đã sáng, đầu hơi nặng, khi lắc đầu thì thấy càng đau hơn, cổ cũng cứng đến mức gần mất hết cảm giác.
Cô quay đầu nhìn sang người đàn ông nằm ngủ ở bên cạnh, chiếc cằm dưới người ấy hơi xanh.Tiêu Tiêu thở dài, vuốt ve khuôn mặt người ấy, cảm thấy ngón tay hơi bị đau.Con người này sao đến cả râu cũng cứng như thế nhỉ? Chỉ qua một đêm thôi mà đã mọc lởm chởm cả cằm.
Tưởng Tư Thừa cảm thấy có tiếng động, từ từ mở mắt ra cúi đầu nhìn cô.
"Nghĩ kỹ rồi à?" Tiêu Tiêu khẽ hỏi.
"Ừ, nghĩ kỹ rồi." Tưởng Tư Thừa nói.
"Không hối hận chứ?"
Tưởng Tư Thừa nhìn cô, rồi kéo cô vào lòng, cằm tì lên trán cô, nói từng từ một, "Không hối hận. Và cũng không có cách nào để hối hận. Kể từ lần đầu tiên đưa em về nhà, anh đã biết rằng không thể nào hối hận được".
HẾT CHƯƠNG 10
-
CHƯƠNG 11: PHẢI ĐUỔI THEO ANH ẤY NHƯ SAO BĂNG
Gần đến tháng Năm, thủ tục xuất ngoại của Sở Dương cũng coi như hoàn tất, nhưng tâm trạng của cô thì mỗi lúc một thêm nặng nề, cô không biết chuyện này còn giấu Phương Nghị được bao lâu nữa. Nếu anh biết, không hiểu anh sẽ có phản ứng như thế nào trong lúc tức giận. Cô không sao đoán được và cũng không dám đoán.
Phương Nghị là người không dễ dàng đùa bỡn, từ chuyện Hà Ý Khiêm lợi dụng ảnh hưởng của cha để gây khó dễ cho anh là thấy ngay điều đó. Điều tra cả nửa tháng, ngành thuế lẫn phía công an đều không có được kết quả gì.
Hoàng Phi thì không thể ngờ giữa Anh Cả và A Ngũ lại xảy ra chuyện như vậy. Mặc dù anh ta không mấy hiểu về chuyện của Sở Dương, nhưng cũng hoàn toàn không muốn giữa những người anh em trước đây lại ra nông nỗi ấy. Vì vậy, anh ta đành phải làm người trung gian hòa giải giữa Phương Nghị và Hà Ý Khiêm. Nhưng xem ra cả hai người đều tỏ ra không hề vui lên tí nào, mặc dù khi gặp mặt nhau, cả hai vẫn chào nhau là Anh Cả, A Ngũ khiến Hoàng Phi rất tức giận, bụng thầm nghĩ rốt cuộc hai người có coi tôi là anh em không? Định coi tôi là đồ ngốc hả? Tưởng rằng tôi không biết hai người đang đấu với nhau vì “quả dưa chuột xanh” đó à?
Hoàng Phi gầm lên với Hà Ý Khiêm, “A Ngũ này, cậu đừng có giả vờ nữa. Cậu tưởng rằng tôi không biết chuyện cậu bị ông già **** cho một trận ư? Đừng trách anh Hai này nhiều lời, dù sao thì chúng ta cũng là anh em với nhau từ lâu, tính khí Anh Cả thế nào cậu còn chưa biết hay sao? Đừng nói cậu, mà ngay cả ông già cậu cũng phải dè chừng anh ấy!”
Nhưng dù cho Hoàng Phi mắng thế nào thì Hà Ý Khiêm vẫn cứ sầm mặt lại chẳng nói chẳng rằng. Hoàng Phi mắng khô cổ họng, không những cơn tức giận trong lòng không hề vơi đi chút nào, ngược lại nhìn vẻ mặt ấy của Hà Ý Khiêm lại càng thêm tức, thế là đứng dậy phủi áo bỏ đi sau khi nói, “Được rồi, tôi mặc hai người đấy. Cậu thích như thế nào thì cứ việc!”
Nói thì nói vậy chứ làm sao mà mặc kệ cho được. Không thuyết phục được Hà Ý Khiêm thì chỉ còn cách tìm gặp Phương Nghị. Hoàng Phi đã phải tốn không ít nước bọt, nói xa nói gần, khuyên nhủ Phương Nghị đừng chấp với Hà Ý Khiêm. Phương Nghị không sa sầm mặt và im lặng như Hà Ý Khiêm, nhưng lại chỉ trả lời một cách bình thản, “Hoàng Phi, tình cảm của cậu tôi rất biết. Không phải là tôi không bỏ qua cho A Ngũ, mà là cậu ta cứ nhất quyết gây sự với tôi đấy chứ!”
“Đại ca, cậu ta là đồ gàn dở, anh chấp với cậu ấy làm gì?”
Phương Nghị cười lạnh lùng, “Hoàng Phi, chuyện này không liên quan gì đến cậu, cậu xen vào làm gì.”
Hoàng Phi bực tức vò đầu bứt tai, “Đại ca, tình cảm anh em chúng ta luôn rất tốt, thế mà bây giờ lại xích mích với nhau vì chuyện này, em thực sự thấy không cam lòng! Chỉ vì con nhỏ còn lông tơ Sở Dương ư?” Nhìn thấy mặt Phương Nghị tối sầm lại, Hoàng Phi vội ngượng nghịu cười, “Đại ca, đừng giận nữa.”
Mặt Phương Nghị dịu lại, quay đầu nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ, một hồi lâu mới khẽ nói, “Cậu Hai này, cậu vẫn chưa gặp được người khiến cho cậu rung động phải không? Khi nào cậu gặp được rồi, cậu sẽ hiểu. Có rất nhiều việc không thể nói ra rõ ràng được.”
“Đại ca, chuyện của A Ngũ làm có phần không đàng hoàng, cậu ấy đều giấu ông già. Anh cũng nên nhẹ tay thôi, dù sao mấy đứa ít tuổi ấy cũng là những người anh em tốt cả và cũng không phải dễ dàng mà có được. Làm căng như vậy để làm gì?”
Phương Nghị nửa cười nửa không nhìn Hoàng Phi, “Những lời này sao tôi nghe thấy nó không giống với phong cách của cậu trước đây nhỉ? Cậu đừng bận tâm nữa, nếu có thời gian hãy tìm A Tam, A Tứ, bọn chúng chắc là nhớ cậu lắm đấy!”
“A Tam, A Tứ? Gần đây anh vẫn liên lạc với chúng nó à?” Hoàng Phi hỏi.
Phương Nghị cười, không khẳng định cũng không phủ định.
Tiếp tục vấp phải cách phản ứng mềm mỏng của Phương Nghị, Hoàng Phi lại càng thấy tức giận, càng thấy câu nói “đàn bà là họa” là rất đúng. Trước khi “quả dưa chuột xanh” ấy xuất hiện, tình cảm huynh đệ của bọn họ rất tốt. Sau khi “quả dưa chuột xanh” xuất hiện, hai người anh em tốt của nhau đã chia rẽ. Đó chẳng phải là “hồng nhan họa thủy” là gì? Nhưng “quả dưa chuột xanh” liệu có xứng là hồng nhan hay không, Hoàng Phi không rõ nữa.
Thế nên, Hoàng Phi đem mọi tội lỗi đổ hết lên đầu Sở Dương. Có lần lái xe đi ngang qua trường đại học H, trong lúc kích động anh ta đã lái xe vào trong trường. Nhưng khi gặp Sở Dương rồi thì lại không dám nổi giận. Anh ta không dám chọc tức Anh Cả, nhưng cũng lại không muốn đắc tội với A Ngũ, nên chỉ còn biết trừng mắt lườm Sở Dương một cái thật dữ dằn, rồi chỉ vào cô tức giận gào lên, “Không biết tôi lên cơn gì mà đưa cô tới chỗ Anh Cả. Nếu biết sớm cô là một mụ đàn bà giỏi gây rắc rối thế này thì tôi…” Hoàng Phi tức giận đi đi lại lại, rồi sau đó chắp hai tay lại, nói với Sở Dương vẻ bất lực, “Bà nội, tôi xin bà, bà rón tay làm ơn làm phúc cho con nhờ!”
Sở Dương không nói gì chỉ nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng.
Nhìn biểu hiện ấy của Sở Dương, Hoàng Phi thực sự là hết cách, không hiểu vì sao cả ba người này đều có thái độ ngang bướng giống nhau đến vậy! Anh ta chẳng muốn nói lại nữa, chỉ thốt ra một câu thể hiện sự bất lực của mình trước khi quay người bỏ đi, “Đúng là chỉ có tôi mới rỗi hơi mua cái bực vào mình!”
Phạm Tiểu Quyên từ phía sau chạy lên, vẫn chưa hết vẻ lo lắng nghi ngại trước thái độ vừa rồi của Hoàng Phi, khẽ hỏi Sở Dương, “Rốt cuộc là cậu đắc tội với ai vậy?”
Sở Dương mỉm cười, không trả lời. Đến cô cũng còn không rõ thì sao có thể trả lời Tiểu Quyên được? Chỉ có điều từ xưa tới nay chưa bao giờ cô nghĩ tới chuyện gây sự với ai, nhưng vì sao bọn họ lại vẫn không chịu buông tha cho cô?
Hà Ý Khiêm vẫn cứ xuất hiện, thỉnh thoảng anh ta lại mời cô đi ăn cơm, hoặc bảo cô cùng đi dạo với anh ta trong vườn trường, cùng ôn lại những chuyện thú vị hồi còn nhỏ giữa hai người, nhưng tuyệt đối không nhắc một chữ nào đến chuyện giữa cô và Phương Nghị.
Kể từ sau đêm ấy, Phương Nghị bỗng nhiên thấy rất lưu luyến với căn phòng nhỏ cũ nát của Sở Dương. Lúc đầu còn cách hai ba ngày mới ngủ lại ở chỗ cô một đêm, nhưng sau đó anh đã mang những đồ dùng thường ngày và cả quần áo đến chỗ Sở Dương.
Buổi tối nếu không phải đi dự tiệc tiếp khách, Phương Nghị sẽ đến trường đón Sở Dương, Sở Dương không biết nấu nướng, hơn nữa căn phòng mà cô trọ cũng không có dụng cụ nhà bếp, vì vậy hai người thường ăn cơm tối ở bên ngoài rồi mới về. Có tới mấy lần Sở Dương không nén được đã phải ngầm cho Phương Nghị biết về điều kiện rất kém của căn phòng trọ và nếu anh muốn cô ở bên anh thì cô sẵn sàng tới ở chỗ anh.
Phương Nghị nghe cô nói thế chỉ mỉm cười, sau đó nói là không cần, bởi vì chỗ của anh xa trường, ở đây Sở Dương đi học sẽ tiện hơn, giả sử buổi tối anh bận không đến đón cô được thì cô vẫn có thể tự đi về.
Trong lòng Sở Dương cứ cảm thấy có một nỗi bất an mơ hồ. Cô đã phải sống trong tình trạng cô độc khá lâu và đã quen ở một mình. Bây giờ tự nhiên có thêm một người nên cô cảm thấy không yên tâm, nhưng có lẽ cái chính là cô thấy mình đang dần dần thích ứng với sự tồn tại của Phương Nghị.
Sáng chủ nhật, khi Sở Dương tỉnh dậy thì đã gần mười giờ. Phương Nghị vẫn đang ngủ rất ngon. Sở Dương nhìn lên trần nhà nghĩ linh tinh một hồi, sau đó mới ngồi dậy vén rèm cửa sổ lên. Ánh nắng mặt trời gay gắt rọi vào trong phòng, Phương Nghị khẽ làu bàu, rồi lại trở mình tiếp tục ngủ. Sở Dương thấy hơi buồn cười, lần đầu tiên cô phát hiện thấy anh giống như một đứa trẻ lười biếng.
Sở Dương bước tới kéo tấm thảm mỏng trên người anh, cười gọi, “Dậy thôi, con sâu lười. Mặt trời chiếu hết lên người rồi.”
Phương Nghị trở mình nhìn Sở Dương, trong giây phút ấy anh thấy nụ cười của cô còn rạng rỡ hơn cả mặt trời ở phía sau khiến anh thấy hoa mắt. Anh giơ tay kéo mạnh cô vào lòng, “Nhóc, em đã quấy rầy chồng em rồi đấy nhé, sẽ có ngày em hối hận cho mà xem!”
Thanh niên nam nữ, đêm đêm ngủ cùng nhau, khó tránh khỏi những cử chỉ âu yếm. Nhưng cứ đến giây phút quan trọng nhất thì cô lại đờ người ra như một khúc gỗ. Anh không muốn làm tổn thương cô, vì thế đành cố chịu cơn giày vò của chính mình.
Sở Dương đỏ mặt nhìn Phương Nghị, định đẩy anh ra, nhưng thân hình to lớn mạnh mẽ của anh đã đè xuống khiến cô ngạt thở, “Dậy đi, nhanh lên!”
Phương Nghị cười, hôn chụt một cái lên môi cô rồi mới ngồi dậy và ghé sát vào tai cô khẽ nói, “Vừa rồi em cười rất xinh, anh thấy còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời!”
“Dậy đi, đồ hư!” Sở Dương ngồi dậy đi ra phòng ngoài, “Anh cứ nằm lười đó đi, em mặc kệ anh đấy!”
Phương Nghị vươn vai, sau đó lại nằm xuống giường thật.
-
Sở Dương hết cách đành đi rửa mặt đánh răng trước, đúng lúc cô đang đánh răng thì có tiếng gõ cửa, cô mở cửa ra và sững sờ.
“Mẹ! Sao mẹ lại đến đây?” Sở Dương cuống quýt, không ngờ mẹ cô lại tìm được đến đây. Cô đưa địa chỉ cho mẹ thật, nhưng vì giận mẹ nên cô mới chuyển chỗ trọ ở đây, còn mẹ cô thì chưa bao giờ tới chỗ cô trọ.”
“Trên đời này chỉ có những đứa con nhẫn tâm, chứ chẳng khi nào có cha mẹ nhẫn tâm!” mẹ của Sở Dương vừa thở hổn hển vừa nói. Bà vừa phải leo cầu thang lên đến tầng năm. Bà nhét túi hoa quả vào lòng Sở Dương, mắng, “Vì cái đồ cứng đầu là mày không còn nghĩ gì đến chuyện về nhà nữa, nên mẹ mới phải lặn lội đến đây!”
Vừa nói mẹ Sở Dương vừa định đi vào bên trong, nhưng lại thấy cô con gái vẫn ôm túi hoa quả và đứng chắn ở cửa, không có vẻ gì là nhường lối đi cho mẹ. Trong lòng bà cảm thấy có chuyện gì đó không mấy tốt đẹp, nhìn sang mặt Sở Dương thì lại thấy vẻ luống cuống không giấu nổi trên đó, vì vậy mối ngờ vực trong lòng bà lại càng tăng, bà đẩy mạnh Sở Dương sang một bên và bước vào.
Nhìn thấy mẹ cứ ngó quanh quất, Sở Dương vội ấn mẹ ngồi xuống ghế, “Mẹ, mẹ hãy ngồi xuống nghỉ một lát đi!”
Nhưng đời nào bà chịu ngồi, bà gạt con gái và xông vào phòng ngủ.
“Mẹ…” Sở Dương cuống quýt chặn lấy cửa vào phòng ngủ, nhất định không cho mẹ bước vào, rồi cố nhăn nhở cười, “Con vẫn chưa gấp chăn chiếu, bừa bộn lắm, mẹ ngồi ngoài đi mà!”
Nhưng đã đến lúc đó rồi thì đời nào mẹ cô còn chịu tin nữa, bà kiên quyết gạt Sở Dương và mở toang cửa ra.
Trong phòng ngủ, Phương Nghị vẫn chưa cài xong khuy áo, nhìn thấy mẹ Sở Dương đẩy mạnh cửa bước vào, anh có vẻ lúng túng, vội chào, “Bác gái!”
Mẹ Sở Dương không ngờ lại thấy Phương Nghị xuất hiện ở phòng ngủ của con gái, nên vừa tức giận vừa bất ngờ, nhất là khi nhìn thấy chiếc giường bừa bộn, mặt bà trắng bệch, bà chỉ vào mặt Sở Dương hỏi bằng giọng run rẩy, “Con… trước đây con hứa với mẹ như thế nào?”
Sở Dương nhìn thấy mẹ như vậy cũng cuống quýt, vội chạy đến đỡ bà dậy, “Mẹ, mẹ nghe con nói đã…”
Mẹ Sở Dương gạt tay cô ra và vung tay giáng vào mặt cô một cái tát. Sở Dương sững sờ, Phương Nghị cũng ngây người ra. Phản ứng của anh sau khi trấn tĩnh được, đó là kéo Sở Dương về phía sau và nói với mẹ của cô, “Bác, bác làm gì vậy?”
Nhìn thấy Phương Nghị chặn trước mặt, mẹ Sở Dương càng thêm tức giận, tới mức không nói được thành lời, một lúc sau mới chỉ vào mặt Phương Nghị nói, “Cút ngay! Tôi dạy con gái tôi, anh chớ có ngăn cản!”
“Cô ấy không chỉ là con gái của bác mà còn là người phụ nữ của cháu, cháu không cho phép bất cứ ai động đến cô ấy!” Phương Nghị bình thản nói.
Mẹ của Sở Dương càng run lên vì tức giận, “Được, nó là người phụ nữ của anh, nó không phải là con gái tôi. Tôi không có đứa con gái làm mất mặt mẹ như thế, mới tí tuổi đầu đã làm những trò nhố nhăng với đàn ông…”
Mẹ Sở Dương càng nói càng tức giận, càng nói càng ác khẩu. Phương Nghị nể bà là mẹ của Sở Dương nên cũng không dám nổi giận, mặt càng ngày càng trắng bệch. Không nghe thấy Sở Dương có động tĩnh gì, anh quay đầu lại lo lắng nhìn cô, cảnh tượng trước mắt làm anh giật thót mình.
Mặt Sở Dương trắng bệch đến thảm hại, người cô cứ run lên từng đợt, tay cô giữ chặt vạt áo, mắt đờ đẫn, cô nói bằng giọng run run, “Cháu không như vậy, cháu không như vậy… Cháu không mua chuộc lôi kéo họ, đừng nói với mẹ cháu, đừng nói với thầy cô giáo, cháu không nói, không nói với ai…”
Phương Nghị cuống quýt ôm cô vào lòng, “Không phải như vậy, anh biết là không phải như vậy, đừng sợ.” Cảm thấy cô mỗi ngày một run rẩy trong lòng mình, Phương Nghị tức giận gầm lên với mẹ Sở Dương, “Cô ấy là con gái bác, chẳng nhẽ bác không biết cô ấy là người như thế nào sao!”
Mẹ của Sở Dương cũng sợ hãi trước phản ứng của cô, bà sững sờ một lúc, rồi như sực tỉnh sau cơn tức giận, vội nắm lấy tay con, khóc và nói, “Sở Dương, con đừng làm mẹ sợ, là tại mẹ không tốt, con nhìn mẹ đi, đừng làm mẹ sợ…”
Mặt của Sở Dương chan chứa nước mắt, đôi mắt cô trống rỗng vô hồn, cô không nói gì nữa mà chỉ nghiến chặt hàm răng, người co rúm lại. Phương Nghị cuống lên, sợ cô sẽ hủy hoại bản thân, nên ra sức bành miệng cô ra, Sở Dương cắn mạnh vào giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ của anh đến ứa cả máu. Phương Nghị cau mày cố nén cơn đau, ôm cô vào lòng, dịu dàng an ủi, “Không sao, một lát sẽ hết thôi, không ai biết đâu, không ai biết đâu.”
Một hồi lâu sau, Phương Nghị mới rón rén ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng và ngẩng đầu nhìn mẹ Sở Dương lúc đó đang ngồi đờ đẫn trên sofa.
Mẹ Sở Dương nhìn thấy Phương Nghị bước ra, vội đứng dậy, định đi vào trong xem Sở Dương thế nào thì bị Phương Nghị ngăn lại và khẽ nói, “Cô ấy đã ngủ rồi, bác chờ một lát nữa hãy vào. Có điều này cháu xin được thưa chuyện với bác.”
Nghe vậy, mẹ Sở Dương lại ngồi xuống, nhìn Phương Nghị với ánh mắt nghi ngại, “Có chuyện gì anh cứ nói đi. Nó là con gái tôi, không cần anh giả bộ từ bi nhân nghĩa ở đây!”
Phương Nghị mỉm cười bất lực và ngồi xuống phía đối diện, “Thưa bác, cháu biết là bác có những suy nghĩ không mấy tốt đẹp về cháu. Bây giờ cháu cũng không có ý định làm bác thay đổi những suy nghĩ ấy. Cháu chỉ muốn hỏi bác một số điều. Bởi vì có những điều cháu không thể trực tiếp hỏi Sở Dương được, nên cháu muốn được bác nói cho biết.”
Mẹ Sở Dương nhìn Phương Nghị vẻ lạnh lùng, hỏi với vẻ cảnh giác, “Chuyện gì?”
“Chuyện sáu năm về trước. Rốt cuộc đó là chuyện gì? Sao bác lại biết? Bà Hà đã tới tìm bác đúng không?”
Mẹ của Sở Dương như bị kim châm, đáp một cách nghĩ ngợi, “Cậu nói linh tinh cái gì thế? Tôi không hiểu cậu đang nói tới chuyện gì?”
Phương Nghị không nói gì, chỉ nhìn bà vẻ lạnh lùng, một hồi lâu sau mới khẽ đáp, “Bác, vừa rồi bác cũng đã nhìn thấy đấy, tuy mọi người đều cố ý tránh chuyện này, nhưng từ lâu nó đã trở thành nỗi dày vò trong lòng Sở Dương. Nếu không giải quyết nó, mãi mãi nó sẽ đè nặng trong lòng cô ấy. Bác là người hiểu những thay đổi của cô ấy trong mấy năm qua hơn ai hết, chẳng nhẽ bác không thấy đau lòng vì việc này sao?”
Mẹ Sở Dương cúi đầu không nói gì, mỗi một lời nói của Phương Nghị đều như những nhát búa gõ vào lòng bà. Bà cũng đã từng thử dò hỏi căn nguyên từ Sở Dương, nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện ấy, cô đều né tránh. Nếu không phải vì Sở Dương né tránh thì làm sao bà phải đến hỏi người đàn bà ấy. Câu trả lời làm bà không thể chấp nhận được, bà không tin, nhưng chuyện này dù thật dù giả thì cũng là điều mà gia đình bà không thể chấp nhận được. Vì vậy, bà chỉ còn cách lựa chọn xem nhẹ và quên nó đi, giống như con gái bà. Bà đã nghĩ, cứ giấu nó đi, không ai nhắc đến nó nữa, coi như nó chưa từng xảy ra.
Phương Nghị nói tiếp, “Nhưng theo những gì cháu được biết thì chuyện này có vấn đề. Cháu nghĩ, chắc bác cũng không muốn Sở Dương phải chịu nỗi oan ức lớn như vậy.”
“Cậu tưởng rằng tôi không biết con gái tôi bị oan ức hay sao?” Mẹ Sở Dương ngẩng đầu lên, nghiến răng, “Tôi biết con gái tôi không phải là đứa con gái như vậy. Nhưng người đàn bà ấy nói tới chuyện này vừa có tiền vừa có thế lực, cho dù Sở Dương bị oan uổng thì tôi cũng làm được gì? Chuyện làm to ra, con của họ thì có thể được đưa ra nước ngoài học, còn còn tôi thì sao? Để nó luôn phải nghe những lời xầm xì bàn tán của người khác chăng? Cậu nghĩ xem, sau này nó sẽ phải sống ra sao? Nó vẫn còn nhỏ, cho dù là bị oan thì chúng tôi cũng chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt.”
Phương Nghị nghe, lông mày lại càng nhíu chặt hơn, “Cô ấy đã nói với bác như thế nào ạ?”
Mẹ Sở Dương ngây người, bà nhớ lại chuyện năm ấy, một cảnh tượng rất khó khăn lại hiện lên trong đầu bà, bà nhìn Phương Nghị không nói gì.
Phương Nghị cố kìm cơn giận dữ, cười lạnh lùng, “Bác không dám nói vì trong lòng bác không thể hoàn toàn tin tưởng ở con gái bác. Bác không hỏi Sở Dương mà đã lập tức định tội cô ấy. Chính vì thế mà bác luôn làm như không biết chút vào về chuyện này. Cũng chính vì bác không tin tưởng ở Sở Dương, nên khi xảy ra chuyện, cô ấy mới không dám nói với bác và đem tất cả những chuyện đó giấu trong lòng, chính điều ấy đã khiến cho tính cách của cô ấy có những thay đổi lớn.”
Mẹ của Sở Dương vẫn ngây người từ nãy đến giờ, đến lúc này bỗng gầm lên, “Cậu nói bậy! Sao cậu biết như vậy?”
“Sao cháu lại biết được ư?” Phương Nghị cười lạnh lùng, “Vì cháu tin cô ấy. Vì cháu muốn những người mắc nợ cô ấy phải trả bằng hết cho cô ấy! Bác không cần nói với cháu là người đàn bà ấy đã nói những gì với bác, vì cháu định nghe chính bà ta giải thích về chuyện này.”
-
Bà Hà không ngờ Phương Nghị lại hẹn gặp bà ở một nơi tầm thường như thế này. Là phu nhân của Thị trưởng thành phố, đã khá lâu rồi bà không tới những khu tập thể nhỏ. Ngẩng đầu nhìn lên những tòa nhà nhỏ rách nát trước mặt, bà càng thấy nghi ngờ, nếu không nhìn thấy chiếc xe sang trọng ở trước tòa nhà thì dù thế nào bà cũng không tin là Phương Nghị sẽ xuất hiện ở một nơi như thế này.
“Cậu cứ về trước đi, một lát nữa tôi sẽ gọi cậu.” Bà Hà nói với lái xe. Nếu để xe ở đây thì quá lộ liễu.
Bà Hà đi lên cầu thang, đứng trước cửa của căn phòng trên cùng và do dự một lúc, nhìn kỹ cánh cửa bằng gỗ một hồi lâu rồi mới đưa tay khẽ gõ lên đó. Người ra mở cửa đúng là Phương Nghị. Anh cười, “Bà Hà, mời bà ngồi tạm. Để cho phu nhân của Thị trưởng phải tới nơi này quả là rất áy náy.”
Bà Hà mỉm cười khẽ gật đầu, vừa mở cửa ra thì lại nhìn thấy có một phụ nữ trung niên đang ngồi trong đó. Bà hơi sững người, cười với Phương Nghị bằng một nụ cười rất nhã nhặn lịch sự, rồi nói bằng giọng phàn nàn, “Sao cậu lại tìm một nơi như thế này?”
Phương Nghị cũng mỉm cười theo nhưng không trả lời câu hỏi của bà Hà mà chỉ nói, “Bà Hà, hôm nay không có việc gì khác đâu. Tôi biết là bà đang muốn có những thứ trong tay tôi, Thị trưởng Hà chắc cũng mất ăn mất ngủ vì mấy thứ này.”
Bà Hà thờ ơ liếc nhìn mẹ Sở Dương, cười đáp: “Phương Nghị này, quan hệ của cháu với Hà Ý Khiêm chẳng phải trước đây rất tốt sao, sao bỗng dưng lại ra như thế? Chuyện ấy đúng là Ý Khiêm đã sai, cháu đừng so đo với nó, vì nếu làm căng ra thì quan hệ giữa hai gia đình chúng ta cũng sẽ rất không tốt! Chuyện này chắc lại là do một số người đang tìm cách chia rẽ mà thôi!”
Mẹ của Sở Dương vốn cũng đã định sẽ làm theo sự sắp đặt của Phương Nghị, chỉ nghe mà không nói gì. Nhưng nghe người đàn bà ấy nói vậy, tức giận tới đỏ cả mặt, “Bà nói ai chia rẽ hả?”
“Bác, bác đừng vội nóng.” Phương Nghị quay sang nói với bà Hà, “Bà Hà, hôm nay chúng ta nói chuyện không cần phải vòng vo. Bà cứ yên tâm, ở đây không có bất cứ một thiết bị theo dõi nào đâu, vì thế bà không cần phải nói những lời khách sáo xã giao. Có chuyện này tôi luôn thắc mắc, vì vậy tôi rất muốn hỏi bà. Chúng ta sẽ làm một cuộc trao đổi. Tôi cần những lời nói thật của bà, sau đó sẽ trao lại cho bà những thứ mà bà cần, từ đó về sau Thị trưởng Hà cứ việc kê cao gối mà ngủ ngon, bà thấy thế nào?”
Bà Hà nhìn mẹ Sở Dương, rồi lại quay sang nhìn Phương Nghị, sau đó trả lời dứt khoát, “Được, tôi bằng lòng! Có lẽ tôi đã hiểu một cách cơ bản những điều mà cậu muốn hỏi. Thực ra tôi vốn không muốn nhắc đến chuyện này, vì dù sao Sở Dương cũng là con gái, hơn nữa tôi cũng là người được chứng kiến sự lớn lên của con bé, chuyện đến nước này tôi xót xa hơn bất cứ ai.”
Sau đó bà Hà quay sang nói với mẹ Sở Dương, “Chị, tôi biết tâm trạng của chị, tôi cũng luôn nghĩ rằng con bé sẽ trở thành con dâu của tôi. Nhưng đã xảy ra chuyện như vậy, nên con bé không thể nào bước vào cửa nhà họ Hà chúng tôi được nữa, cho dù anh chị có oán trách thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác.”
Mẹ Sở Dương thấy bà Hà có ý ngầm cho Phương Nghị biết chuyện trước đây bà có ý định trèo cao, tức giận đến run người, nên đã chỉ vào bà ta mà gầm lên, “Bà nói bừa! Tôi chưa bao giờ có ý định gả con gái cho nhà các người!”
“Thế sao?” Bà Hà đáp với vẻ coi thường, “Thế thì vì sao Sở Dương lại cứ bám riết lấy con trai tôi?”
“Chuyện của mọi người tôi không cần biết.” Phương Nghị đột nhiên cắt ngang lời của họ, “Tôi chỉ muốn nghe chuyện sáu năm trước. Bà Hà, bà có thể nói cho tôi biết sự thật về chuyện đó không?”
Bà Hà nhìn mẹ Sở Dương, “Chuyện đã qua rồi, sao lại còn muốn nhắc lại? Lúc ấy Sở Dương còn trẻ dại, làm sai cũng là điều dễ hiểu. Cháu nó cũng đã sửa chữa rồi, sao lại không để cho nó một cơ hội được làm lại từ đầu?”
Phương Nghị cười lạnh lùng, “Cuộc trao đổi của chúng ta là, đổi những thứ tôi có trong tay lấy những lời nói thật của bà, bà có làm hay không?”
Bà Hà nghiến răng, “Thôi được, nếu cậu cứ kiên quyết như vậy thì tôi đồng ý.”
“Vậy thì được, bà chờ một chút.” Phương Nghị quay người đi vào phòng ngủ.