woa , thi xong là có wa` mừng liền , hehe
Vik nhanh nhanh nha , iu AVP wa' cơ
Printable View
woa , thi xong là có wa` mừng liền , hehe
Vik nhanh nhanh nha , iu AVP wa' cơ
Sao lâu quá vậy, mình chờ mãi à bạn ơi!!!!!!
Post nhanh lên nhé, có mình ủng hộ nè, cổ mình thon dài lắm rùi à!!! :(
bạn ơi post típ đi nha bạn
mình cũng iu AVP lắm ah`
Im waiting for the HAPPY ENDING for An Vũ Phong & Thái Linh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
CHAP 10
- Thái Linh! Đi cả buổi rồi, cô có đói không? Chúng ta đi ăn cái gì nhé? Hôm nay tôi sẽ mời cô, cô thích ăn gì thì cứ nói, An Vũ Phong dịu dàng nói với tôi không quên kèm theo một nụ cười âu yếm.
Bắt gặp ánh mắt tình cảm và nụ cười ngọt ngào của An Vũ Phong, tim tôi như ngừng đập, người cứng đờ không thể thốt lên lời còn đầu óc thì lơ lửng chín tầng mây, lúc này đây một cảm giác lâng lâng, ngất ngây khó tả đang ngập tràn trong tôi. Vẫn biết An Vũ Phong là sát thủ trái tim các thiếu nữ nhưng không ngờ cậu ta lại có sức thu hút mạnh mẽ đến vậy, lẽ nào lần này tôi bị An Vũ Phong hớp hồn rồi ư???
- Cô làm gì mà ngẩn người ra thế, đói quá, nghe đến đồ ăn là xúc động đến mức không nói lên lời đấy ah, tỉnh dậy, tỉnh dậy mau cô đầu heo, An Vũ Phong vừa huơ huơ tay trước mặt vừa nhìn tôi chăm chú bằng ánh mắt dò xét.
Tiếng gọi giật của An Vũ Phong khiến tôi bừng tỉnh, sau một thoáng bối rối, tôi dần lấy lại bình tĩnh, mình phải làm như không có chuyện gì xảy ra mới được, không thể để cho An Vũ Phong biết chuyện lúc nãy tôi đã bị cậu ta hớp hồn ra sao, nếu không An Vũ Phong sẽ cười tôi chết mất, nhưng tên An Vũ Phong này tinh quái lắm, không dễ gì qua được mắt cậu ta, phải diễn kịch thật khéo vào mới được. Tự nhủ với lòng mình, hít một hơi thật sâu, tôi ngước mắt nhìn An Vũ Phong, cố gắng đánh lảng sang chuyện khác.
- Lúc nãy người ta vừa thả một đàn bồ câu lên trời xong, cảnh tượng đẹp lắm, lên tôi mải nhìn thôi, cậu tưởng đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có ăn và ăn ah. Còn nữa sao trước mặt mọi người cậu cứ gọi tôi là đầu heo thế, tôi có tên có tuổi đàng hoàng cậu không được gọi tôi như vậy.
Thấy bộ dạng khó chịu của tôi, An Vũ Phong lập tức nở một nụ cười cầu hòa, ghé sát vào tai tôi khẽ thì thầm:
- Được rồi, chiều theo nguyện vọng của cô, tôi sẽ không gọi cô là đầu heo nữa mà gọi là tiểu thư Thái Linh xinh đẹp, xin tiểu thư hãy để cho kẻ hèn này được mời tiểu thư bữa trưa hôm nay, tiểu thư muốn ăn gì xin hãy nói.
Lẽ thường khi nghe những lời này của An Vũ Phong tôi đã nhảy dựng lên vì tức giận rồi, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay khi gương mặt An Vũ Phong kề sát bên mình, tôi lại cảm thấy hai má nóng ran, còn trái tim thì đang loạn nhịp, nếu cứ tiếp tục đứng gần An Vũ Phong như vậy, chắc tim tôi nhảy ra khỏi lồng ngực mất, phải nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh này mới được. Trong khi đang loay hoay không biết phải làm thế nào, thì tôi bắt gặp một chiếc xe bán bánh bao dạo đi ngang qua, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, tôi lập tức giật tay An Vũ Phong:
- An Vũ Phong, tôi muốn ăn bánh bao, cậu đi mua bánh bao cho tôi nhé.
- Cái gì cơ, An Vũ Phong tròn xoe mắt nhìn tôi, đầy ngạc nhiên, bao nhiêu thứ ngon không ăn, lại muốn ăn bánh bao, cô có bị làm sao không thế?
- Không, tôi lắc đầu quầy quậy, tôi chỉ thích bánh bao thôi, bánh bao ở Milan ngon nổi tiếng đấy, cậu đi mua cho tôi nhé, mua ở hàng bán dạo đằng kia ấy, nhanh lên không họ đi mất.
- Được rồi, cô ra chỗ đài phun nước đợi tôi nhé, tôi sẽ quay lại ngay.
Nhìn bóng An Vũ Phong khuất dần, tôi thở phào nhẹ nhõm, đến tận lúc này tôi vẫn nghe thấy tiếng trái tim mình đang đập thình thịch, may mà An Vũ Phong không mảy may nghi ngờ cũng không phát hiện ra những xáo trộn trong tình cảm của tôi. Nhưng chuyện này là sao cơ chứ, tại sao chỉ bằng một nụ cười, một hành động rất nhỏ An Vũ Phong lại khiến tôi xao xuyến đến vậy, gần đây tôi cũng không còn ghét An Vũ Phong như trước nữa, trái lại còn lo lắng cho cậu ta và cảm thấy khó chịu khi bắt gặp An Vũ Phong thân thiết với một cô gái khác, lẽ nào tình cảm mà tôi dành cho An Vũ Phong đã thay đổi, không chỉ đơn thuần là tình bạn như trước kia nữa mà tôi đang dần bị cuốn hút bởi An Vũ Phong???… Không, không thể nào có chuyện đó được, người tôi thích là Giang Hựu Thần, không phải Đại Ma Vương An Vũ Phong, chắc chắn là như vậy, cảm giác lúc nãy chỉ là nhất thời thôi, chỉ vì An Vũ Phong quá đẹp trai nên tôi mới bị cậu ta mê hoặc thôi, ai mà chả thích những anh chàng đẹp trai, chỉ cần tôi không nghĩ đến An Vũ Phong nữa, chỉ cần đợi đến khi chúng tôi rời Milan trở về British mọi chuyện sẽ trở về như cũ. Thái Linh ơi, bình tĩnh, bình tĩnh lại đi nào. Cố gắng xua khỏi đầu những suy nghĩ về An Vũ Phong, tôi đưa mắt nhìn xung quanh, không biết mây đen đã kéo đến từ lúc nào, bầu trời quang đãng, trong xanh lúc trước giờ đã biến mất nhường chỗ cho sự u ám, xám xịt kèm theo đó là âm thanh rền vang của những tiếng sấm như muốn nhắc nhở người dân nơi đây hãy chuẩn bị đón chào một cơn mưa dữ dội. Mây đen kéo đến mỗi lúc một dày đặc, ánh mặt trời rực rỡ đã bị che khuất còn bầu trời Milan thì bắt đầu tối sầm lại. Trong thoáng chốc bầu không khí náo nhiệt của một lễ hội không còn nữa, tất cả mọi người đều nhanh chóng tìm cho mình một chỗ trú chân, chờ đợi cơn mưa lạnh lẽo này qua đi. Mưa đã bắt đầu rơi, ai ai cũng tìm cho mình một chỗ trú ẩn hợp lý chỉ còn mình tôi đứng bơ vơ ở trước đài phun nước chờ đợi An Vũ Phong. Quả thật lúc này đây tôi cũng chẳng còn tâm trí đi tìm chỗ trú mưa nữa khi mãi chẳng thấy An Vũ Phong quay về, cậu ta có xảy ra chuyện gì không đây, điện thoại của tôi thì cũng bị An Vũ Phong tịch thu nên chẳng có cách nào liên lạc được, càng nghĩ tôi càng cảm thấy nóng ruột, bồn chồn, một cảm giác lo lắng và hối hận đang dâng lên trong lòng tôi. Đáng lẽ tôi không nên bắt An Vũ Phong đi mua bánh cho tôi mà nghe lời An Vũ Phong kiếm một quán nào đó ngồi ăn thì đâu đến nông nỗi này. An Vũ Phong cậu hãy mau về đi, trời sắp mưa to rồi đấy, tôi lo cho cậu lắm. Nhưng đáp lại lời cầu xin của tôi chỉ là sự lạnh lùng, vô tình của những tiếng sấm và cái lạnh lẽo của những hạt mưa đầu tiên. Khi tôi đang co ro ở đài phun nước đợi An Vũ Phong thì một thanh niên trẻ tuổi khoảng chừng 22-23 tuổi mặc áo thun màu trắng quần bò xanh, đội mũ lưỡi trai màu đen không biết từ đâu chạy tới, nắm lấy tay tôi kéo về gian hàng bán đồ lưu niệm nằm ở phía đối diện.
Không khí trong cửa tiệm thật ồn ào và náo nhiệt, trong lúc nghỉ chân, khách tham quan tranh thủ kiếm cho mình một vài món đồ kỷ niệm, dòng người vào cửa hàng mỗi lúc một đông kèm theo đó là tiếng trao đổi, mặc cả giữa kẻ mua, người bán. Trong khi mọi người đàn say sưa chọn đồ thì tôi đứng co ro ở cạnh cửa ra vào, mắt không ngừng nhìn ra bên ngừng nhìn ra bên ngoài.
- Cô bé làm gì mà đứng ngơ ngác ở đài phun nước thế, trời sắp mưa rất to đó, em không tìm chỗ trú mưa, đứng đấy ướt thì sao? Người thanh niên lạ mặt bắt chuyện.
Câu hỏi của anh ta khiến tôi bừng tỉnh, đến giờ tôi mới phát hiện ra anh chàng đó đứng cạnh tôi nãy giờ, chết thật mải suy nghĩ về An Vũ Phong mà tôi quên không cảm ơn ân nhân của mình.
- Cám ơn anh rất nhiều! Em đang đợi bạn của mình, cậu ấy đi cũng được một lúc rồi, em hẹn cậu ấy ở đài phun nước này rồi không ngờ trời lại mưa đột ngột như vậy, không biết cậu ấy có bị ướt không?
- Hóa ra đợi bạn trai, chàng trai cười lớn, em đừng lo quá, bạn em sẽ tìm được chỗ trú mưa thôi, không ai dại gì mà phải dầm mưa trong thời tiết thế này đâu, bạn em lớn rồi chứ có phải con nít không biết gì đâu chứ. Em cứ trú tạm ở đây đi, tạnh mưa bạn em sẽ qua đón em mà, chỗ này ngay đối diện đài phun nước, chỉ cần có bóng dáng bạn ấy xuất hiện là em biết liền thôi. Mà em là người ở nơi khác đến phải không, chứ người dân Milan là quá quen với những cơn mưa như thế này rồi.
- Vâng, tôi khẽ trả lời, chúng em đến từ Saint Roland.
- Ui đến từ Saint Roland cơ ah thế thì em phải mua ít quà lưu niệm về tặng mọi người ở nhà đi. Đồ ở đây cũng rẻ và hợp lý lắm, chắc chắn bạn bè em sẽ thích mê cho xem, còn chuyện của bạn em cứ để anh lo, em hẹn bạn ở đài phun nước, chỗ này ngay đối diện đài phun nước, anh sẽ đứng canh ở đây cho em, khi nào bạn ấy xuất hiện thì anh sẽ gọi em. Giờ em hãy tả qua về bạn em để anh biết đi. OK?
- Cám ơn ý tốt của anh, như vậy là làm phiền anh quá rồi, em sẽ đứng đây đợi bạn thôi, khi nào bạn ấy về chúng em đi mua đồ chung cũng được, tôi khẽ lắc đầu, quả thật giờ này tôi cũng chả còn tâm trí đâu mà mua với bán nữa, anh cứ đi chọn mua đồ cho mình đi.
Thế nhưng người thanh niên lạ mặt đó vẫn hết sức nhiệt tình:
- Không, không sao đâu, có gì đâu mà phiền cơ chứ, anh học ở Milan này nên muốn mua đồ lúc nào chả được, các em ở nơi khác đến phải tranh thủ chứ. Trường hợp của em anh cũng gặp nhiều rồi, ở đây đông vậy nên lạc mất bạn là chuyện bình thường. Anh là thổ địa ở đây phải có trách nhiệm giúp đỡ những người ở nơi xa đến chứ, cứ để việc đó cho anh. Đây em xem, cái chuông gió này đẹp không? Chàng thanh niên nhanh tay chỉ vào chiếc chuông gió đang treo của cửa hàng ngay cạnh.
Thật kỳ lạ không hiểu sao ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị chiếc chuông gió cuốn hút đến vậy, dù rằng nó không đẹp lộng lẫy, không có những hình thù được chạm khắc tinh xảo cũng không dễ thương như những chiếc chuông gió tôi thường thấy ở Saint Roland mà chỉ là một chiếc chuông gió bình dị được gắn kết một cách khéo léo bởi những chiếc vỏ ốc đầy màu sắc. Một cảm giác thân thuộc, gần gũi, lạ thường toát ra từ chiếc chuông gió khiến tôi không thể nào rời mắt nổi. Bắt gặp ánh mắt say mê của tôi, chàng thanh niên liền nói:
- Em thích thì vào xem đi, không người ta mua hết bây giờ, cái này chỉ có một thôi, chuyện đợi bạn cứ để anh lo, anh sẽ đứng cạnh em, cứ thấy anh chàng nào chạy đến là anh sẽ bảo em ngay.
Mình chỉ xem một chút thôi, chắc không tốn thời gian lắm đâu, ở đây cũng nhìn ra đài phun nước được mà, không đến mức An Vũ Phong về mà không gặp, nghĩ thầm trong bụng, tôi quay ra cám ơn anh chàng tốt bụng kia và bước vội về phía cửa hàng.
- Em gái có con mắt tinh tường thật đấy, cái chuông gió em đang cầm trên tay đẹp nhất cửa hàng chị đấy, nhưng nếu em không ưng chị vẫn còn nhiều mẫu phong linh đẹp lắm, em cứ thoải mái chọn đi, chị bán hàng đon đả.
(Theo như tớ biết thì chuông gió theo tiếng hán người ta gọi là phong linh, thật trùng hợp nó là từ ghép tên 2 nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta nên mới đưa nó vào như một sợi dây kết nối An Vũ Phong và Thái Linh. :huglove:)
- Cái chuông gió này giá bao nhiêu vậy chị?
- Nó được làm bằng tay, phải ghép từng con ốc vào một, rất kỳ công, nên giá hơi đắt một chút, bình thường là 45 tệ, nhưng hôm nay trời mưa còn duy nhất một cái nên chị lấy rẻ em 40 tệ thôi.
- Hix, lúc nãy An Vũ Phong đưa tôi 50 tệ, mua cái móc chìa khóa hết 15 tệ rồi nên giờ trong túi tôi chỉ còn đúng 35 tệ, không đủ tiền rồi. Cái chuông gió này thích thật nhưng 40 tệ đắt quá, nên dù có thích đến mấy tôi cũng chả mua được, thôi cứ trả giá đại biết đâu giảm được thì sao “40 tệ cơ ah, đắt thế chị, chuông gió bên ngoài giá chỉ tầm 20-30 tệ thôi, chị giảm giá đi, 25 tệ chị nhé.”
- Chị đã bớt cho em 5 tệ rồi, bán mấy đồ này không có lãi lời gì đâu, em trả thế thì chị sống sao được, trả cao lên chút nữa đi em ơi.
- Thế 30 tệ chị nhé
- Không được đâu em ah, chị không đủ tiền vốn đâu, cái này bằng tay rất cầu kỳ, thấy em thích vậy chị mới bán rẻ chứ người khác chị không bán thế đâu, em tăng lên chút nữa cho chị đi, 38 tệ chị bán hàng tiếp tục nài nỉ
Thật không ngờ mua có mỗi cái chuông gió thôi mà lại tốn thời gian đến vậy, đã dặn lòng mình không được sa đà vào đây vậy mà tôi vẫn không tránh khỏi, phải rời chỗ này ngay mới được, nhỡ An Vũ Phong quay lại thì sao. Thấy tôi toan bước đi, chị bán hàng gọi giật:
- Em gái ơi, quay lại đây, đúng giá chị để cho em 35 tệ, không giảm hơn được nữa đâu.
- 35 tệ, đúng bằng số tiền cuối cùng có trong ví của tôi, có nên mua không đây, cái chuông gió này không rẻ gì nhưng chẳng hiểu sao trong lòng tôi ý nghĩ muốn có được nó lại mãnh liệt đến vậy, thôi cứ mua đại, có gì về trường mình sẽ trả An Vũ Phong sau. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ tôi quyết định sẽ mua chiếc chuông gió này.
- Được rồi em sẽ mua.
- 35 tệ, giá đặc biệt đấy nhé, chuông gió của em đây, chị bán hàng cười tươi.
35 tệ, đó số tiền cuối cùng của tôi, hy vọng An Vũ Phong sẽ không nói gì cả, mà thôi kệ cậu ta, tôi thích tôi sẽ mua, về Saint Roland tôi sẽ trả đủ tiền An Vũ Phong là được chứ gì. Cúi người xuống định mở túi lấy tiền, tôi chết lặng người khi phát hiện ra chiếc túi mà An Vũ Phong tặng tôi lúc sáng đã không cánh mà bay còn chàng thanh niên tốt bụng kia cũng mất dạng. Lần lượt từng hình ảnh, cuộc chuyện trò với chàng thanh niên lạ mặt hiện lên trong đầu tôi, thôi chết rồi, đó là tên trộm chuyên nghiệp ở các hội chợ, trước khi đến đây An Vũ Phong đã dặn tôi rồi mà tôi quên mất. Hóa ra ngay từ đầu hắn đã chú ý đến tôi và tìm cách tiếp cận tôi, tất cả mọi việc từ tìm chỗ trú mưa, bắt chuyện làm quen đến nằng nặc đòi giúp tôi tìm An Vũ Phong để tôi được thoải mái mua hàng, tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước, hắn chỉ đợi lúc tôi không để ý là nhanh tay cuỗm mất chiếc túi. Phải làm sao bây giờ, số tiền trong túi không nhiều mất cũng được nhưng còn chiếc túi này? Mất nó chắc tôi chết mất, tôi biết ăn nói sao với An Vũ Phong khi cậu ta quay lại đây, một phần cũng vì nó rất đắt tiền nhưng còn một lý do quan trọng: nó là vật An Vũ Phong tặng tôi, tôi đã hứa với An Vũ Phong luôn nâng niu và quý trọng chiếc túi này, trong đó còn có tấm ảnh của tôi và An Vũ Phong kỉ niệm của chuyến đi chơi ngày hôm nay. Thái Linh ơi là Thái Linh sao mày lại có thể chủ quan và tin người đến như vậy cơ chứ, thật không thể nào tin được. Không, tôi không thể làm mất cái túi này một cách dễ dàng như thế, lời hứa là danh dự, tôi đã hứa với An Vũ Phong như thế nào thì giờ tôi phải giữ lời của mình đến cùng, bằng mọi giá tôi phải lấy lại được cái túi. Lúc này ngoài trời đang mưa khá to, chắc chắn không dại gì mà tên trộm lao ra ngoài, một thằng đàn ông ôm một chiếc túi phụ nữ chạy giữa trời mưa chỉ tổ gây sự chú ý của mọi người, có khi ỷ đông người, không ai để ý hắn chỉ trốn quang quẩn đâu đây thôi. Mày phải tìm cho ra tên trộm đáng ghét đó, cố lên Thái Linh. Tôi đưa mắt nhìn quanh, mọi người vẫn đang hối hả lựa chọn đồ và mặc cả, giữa một không gian ồn ào, náo nhiệt và đông đúc như vậy tìm ra một người quả là mò kim đáy bể, quan sát hồi lâu mà vẫn không thấy tung tích của tên trộm tôi dần mất hy vọng, có lẽ vào lúc này để tìm được chiếc túi phải cậy nhờ đến sự tìm kiếm của lực lượng bảo vệ thôi, chuyện này thể nào cũng đến tai An Vũ Phong nhưng thà bị cậu ấy mắng còn hơn là mất một vật quan trọng như vậy, nó là bài học đáng giá cho tôi khi quá tin người khác. Đúng lúc tôi định tiến về phía nhân viên an ninh của cửa hàng thì tôi thấy thấp thoáng trước mắt mình hình ảnh một thanh niên đội mũ lưỡi trai đen áo phông trắng đang cố gắng len qua dòng người để đến cánh cửa phía cuối cửa hàng. Là hắn, chính là kẻ đã lấy cắp chiếc túi của tôi, không ngờ vào phút cuối cùng tôi lại tìm ra hắn, “tìm thấy rồi, tìm thấy rồi”, suýt nữa tôi reo lên vì sung sướng, không ngờ vào phút cuối cùng tôi đã tìm ra hắn, việc quan trọng nhất là tìm ra hắn đã xong, giờ đây tôi phải làm mọi cách để đòi lại chiếc túi. Lúc này tôi ở cách hắn khá xa, nếu tôi có kêu ầm lên thì chưa chắc đã tóm được vì ở đây quá đông mọi người rất khó phát hiện ra hắn nhưng nếu tôi đợi sẵn ở cửa, chờ hắn xuất hiện rồi và vạch trần bộ mặt thật của hắn ta hoặc chí ít là đứng ở gần hắn thì sẽ dễ dàng được nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh hơn.