giá như tớ nói cho ấy nghe thì tớ đâu phải bưồn thế
ẤY biết không ?
...Không biết bao nhiêu lần TỚ nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
TỚ ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
TỚ ước rằng TỚ sẽ mãi là người lau những giọt nước mắt lăn trên má của ẤY , sẽ luôn là người để Ấy chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
Và ẤY ơi,điều ước quan trọng nhất là gì ẤY có biết ?
" TỚ ước rằng ẤY sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để TỚ được là người hạnh phúc thứ hai sau ẤY !"
...... ẤY ơi ! .....
Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi .
Giá như TỚ có thể bước vào tâm hồn ẤY .
Giá như TỚ có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh ẤY trong tâm trí.
Giá như TỚ có thể mơ về ẤY hằng đêm .
Giá như TỚ biết ẤY nghĩ gì về TỚ ...
Giá như mà có ẤY ở đây !
Giá như ẤY là con mắt phải, còn TỚ là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, ẤY là mặt trời và TỚ là biển rộng .
Giá như TỚ chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau .
Và ẤY ơi ! Giá mà TỚ có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà TỚ có thể gửi những yêu thương vào gió .
Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà .
Giá như mà ẤY biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .
Và mỗi khi nghĩ về TỚ ...
Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
Giá như ẤY đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...
TỚ có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, TỚ có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim tớ lại là điều mà chẳng bao giờ TỚ có thể viết hết thành lời !
Đơn giản vậy thôi ... !
TỚ YÊU ẤY ! ...
.... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !
TỚ ... !
Em trông chờ gì ở những mùa thu?
Em trông chờ gì ở những mùa thu?
Khi bóng lá chẳng còn chung thuỷ nữa
...
En gọi đó là phản bội, anh gọi là trở về. Khi những hàng cây rất xanh đổi màu đến chóng vánh và bàng hoàng, thì mùa thu đến. Mùa thu đến sau những cơn mưa đầu tiên khoảng một nửa mùa trăng. Những bờ rào sóng sánh đổi sắc, khi những cơn gió rát nóng bỗng te tái đi trong mù mù hoang lạnh..
Em gọi đó là hoang vu, anh gọi là trở mình. Khi những rặng mây xa hiu hiu theo về chân trời, những cụm mây ánh lên bóng hoàng hôn, mê mải và lạ lùng. Cái không gian đượm màu đường mật, sầu một cách mộng mị và hồn nhiên. Em trông chờ gì ở những mùa thu? Những mùa thu đi qua như người dưng, đẹp và xa lạ..
Anh là một người anh trai lớn, yêu thương em vì những bé bỏng trẻ con của em từ những ngày thơ dại. Anh dạy cho em tinh khôi, mà em học được bốn bề bão tố. Anh dạy cho em hy vọng, em nhận ra não nùng tuyệt vọng. Anh lắc đầu, nhìn em suy tư về mông lung, những giấc mộng vỡ tan hoang trước những ngày đổi gió, khi mùa thu chấp chới phía mờ xa. Em đi tìm những điều phù phiếm, anh ngoắc tay như thuở nào bé dại..
Em nhìn những bong bóng xà phòng quần trong heo may, mùa thu vội vàng chạy trượt dài tà áo. Mùa này là mùa cưới, mùa này là mùa nhân duyên, mùa của phản bội, mùa của trùng trùng hoang vu...
Em ơi?
Em trông chờ gì ở những mùa thu?
Khi sắc nắng cũng thay mùi nắng cũ
Chẳng ai yêu những giờ đoàn tụ
Để gấp gáp tìm nhau ở những ga tàu....