Busy thì cũng hơi hơi :D Đủ để sống ss à :hihi:
Hôm bữa vào đọc hết cả rồi, chẳng biết nên chen gì giữa lời qua tiếng lại của Pà Pà với cả TT :D
Ở HN có quán Valentine đấy, chỉ hông biết chính xác ở chỗ nào :D
Printable View
Busy thì cũng hơi hơi :D Đủ để sống ss à :hihi:
Hôm bữa vào đọc hết cả rồi, chẳng biết nên chen gì giữa lời qua tiếng lại của Pà Pà với cả TT :D
Ở HN có quán Valentine đấy, chỉ hông biết chính xác ở chỗ nào :D
2 bạn này hư we' , lại bà 8 , bà 9 gòy :hihi:
Tớ có truyện này : QUYỀN LỰC VÀ PHA LÊ ( đăng trên số 2! nào thì quên gòy, chỉ có điều đọc xong...hơi khó hỉu ,thích cái titre nó làm cho người ta phải nghĩ nhìu :rain: )
1.Cô gái tội nghiệp 1.
Tôi tên là Thuỷ , mặt mũi cân đối , cao 1m72 , nặng 52 kg , số đo 3 vòng hoàn hảo.Với 1 chút nhan sắc như thế , tôi - hot girl của trường đã tự ghi tên mình vào sổ đen "giang hồ đồn thổi".Kệ , miệng ai gần tai ng` ấy , ai nói nấy nghe.Nhưng có 1 điều còn tệ hơn nữa , điều mà tôi ko thể làm ngơ
-Tôi yêu cô lâu rồi nhg ko dám nói , chỉ sợ thất bại.Nhg bây giờ biết là cô cũng thích tôi , tôi thấy giá trị của mình tăng vùn vụt
-Này nhóc , nói thật đi , dạo này nghe bảo yêu đương kinh phết nhỉ? ( huýt sáo).Bọn này á? (thở dài)Chia tay rồi mà...
-Anh qua nhà chơi với mẹ em đc chứ?
Vân vân và vân vân.Đủ kiểu nhức đầu.Đủ thứ hàn gắn và tan vỡ.Đôi lúc tôi thấy mình như bị xé toạc giữa chừng những mối quan hệ ko đc trông chờ , rỗng tuếch và nhạt nhẽo.Thấy áp lực của 1 sinh viên xuất sắc nhất 4 khoa trèo lên đầu áp lực của Uỷ viên Ban chấp hành Đoàn trường rồi tất cả lại nằm dưới 1 tầng áp lực nữa của nhân vật có cái mũi sexy most-wanted (?)Cuộc đời khó hiểu !
2.Chàng trai tội nghiệp 1
Gió phố dài cuốn bụi tung cao.Khoảng bao trùm rợn ngợp của bóng tối như xoay tròn xung quanh 1 dải trăng bạc mảnh dẻ và cong vút , những tia lóng lánh trong veo quện vào mấy gợn mây giăng.Đêm sâu kì lạ.
Tôi đang đứng ở lan can tầng 11 của 1 toà cao ốc , nhà tôi đấy.Nhìn từ đây xuống , những ô sáng đèn của rất nhiều cao ốc xung quanh trông như những khoang hình lục giác của 1 tổ ong ươm vàng , vừa lỗ chỗ vừa đều đặn trong ánh đèn neon rất nhạt.Ng` phía dưới bé tẹo như kiến , những con kiến thanh thản đi lại trong bình yên.Lòng tôi doãi ra , nhẹ bỗng.Chờ gió cuốn đi....
-Anh qua nhà chơi với mẹ em đc chứ?
Giọng Cutie khẩn khoản trong mobile,chấm dứt những bâng khuâng của 1 đêm lẽ ra là rất thảnh thơi.Tôi từ chối tế nhịn nhất có thể rồi chuyển tên Cutie vào Blacklist.Quá mệt rồi , Cutie ạ,tôi mệt mỏi với việc phải tránh anh như tránh tà dù ko đc phép để cho ai biết.Anh là thày giáo của tôi cơ mà!
Đêm giang rộng hai sải cánh đen cuốn tròn tôi vào giữa.Nơi nào đó đằng kia , Cutie cũng đang ở giữa 1 vòng đen , đang tự hỏi mình vì sao lại bị từ chối.Trẻ , đẹp trai , trở về từ du học trời Tây , lẽ nghiễm nhiên Cutie trở thành thần tượng của vô khối những bé gái trong trường.Cái tên Cutie cũng bắt nguồn từ sự hâm mộ ấy , tức là đáng yêu và cũng rất đáng để yêu.Hề , thế mà tất cả sức lôi cuốn của anh lại bị tôi hất tung hê
Reeng!Lần này đến lượt chuông điện thoại trong nhà , tôi chưa kịp chạy vào thì mẹ đã nhấc máy.Mẹ nhìn tôi vài giây rồi đáp:
-Nhà cô có khách mất rồi.Ba Linh sắp sang để bàn việc Thuỳ sang bên kia với thằng bé mà cháu
Khi mẹ cúp máy , tôi thở phào.Cutie chứ còn ai , hẳn anh mong sự chân thành sẽ lay động đc tôi (và cả mẹ tôi).Chỉ có điều ngay từ hôm đầu anh đường đột xuất hiện trước nhà với 1 bó lan trắng xoá , mẹ đã biết tôi ko chào đón.Mời anh vào nhà , mẹ ngồi tiếp hộ để tôi quét dọn phòng khách , lại cố ý nhắc đến chuyện Linh , ng` yêu tôi hiện đang ở Anh , cứ nài gia đình 2 đứa cho tôi sang cùng.Sáng hôm sau , lấy lý do là giao bài về phát cho lớp , Cutie gọi riêng tôi lên phòng giáo vụ.Ngoài xếp giấy photo đưa cho ai chả đc , Cutie còn cầm 1 tập hand-out nhiều màu , nói bằng giọng nhiệt tình cố gắng :
-Đây là brochure của 1 số trường bên ấy , em xem thử có gì thích hợp.Có cả trường của Linh đấy.
Cảm ơn 1 tiếng lấy lệ , tôi quay đi , để lại Cutie tần ngần nhìn theo bên bục cửa.Cảm giác áy náy khi đánh rơi lòng tốt của ng` khác xen lẫn với chút cảm thương , nỗi niềm vừa trách ng` vừa trách mình như 1 làn hơi ẩm làm nhoà mí mắt.Tôi ko khóc , chỉ thấy lòng buồn buồn.Thấy nắng trưa tràn trề hai hào cây lao xao , ấm , nóng và day dứt.Thấy tội nghiệp 1 ng`.
Từ lần ấy , Cutie cứ gặp tôi là lại mỉm cười can đảm.Cố gắng cho tôi thấy rằng mình đã dám nhìn lại quá khứ sai lầm (yêu tôi là 1 sai lầm , hừm!) , anh chào tôi thật to (thày giáo chào sinh viên thật to , ngộ nhỉ?) , hỏi han mấy câu về chuyện học hành (anh là giáo viên của tôi cơ mà?) , về "trường của Linh" (à bây giờ thì em đã hiểu !) , rồi lại cười can đảm.Tôi tự hỏi , có thực Cutie coi tôi chỉ là quá khứ?
3.Anh chàng tội nghiệp 2.
Tạm quên Cutie như anh đã cố quên tôi , tôi quay trở ra ban công.Ngồi trên cái ghế đẩu lênh khênh vượt hẳn khỏi lan can , tôi chuyếnh choáng nhìn những tổ ong đều đặn sáng đèn , những bãi xa công trường dở dang , những mảnh cát dài , những khoảng đồng rập rờn bát ngát.Tối nay trước khi về nhà , tôi đã phóng xe lang thang gần hết 1 vòng thành phố , vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ mong mình đc tìm thấy bởi 1 ai đó khác.1 ai đó ko đòi yêu tôi
Đạt tìm thấy tôi thật.Vẫy tay lia lịa khi thấy tôi đi ngang qua quán kem bên hồ , Đạt chìa menu giúp tôi chọn món.Vui vì Đạt thuộc lòng khẩu vị của mình , tôi xì xụp ăn bằng tất cả những ngốn ngấu vô tư của 1 cái dạ dày rỗng tếch.Trong ánh đèn , cốc kem của tôi hồng thơm xinh xắn như đôi môi cherry.Đạt mỉm cười dịu dàng :
-Hot girl mà bình dân thế!
-Phình phường thôi! - Tôi nói mà miệng vẫn còn lúng phúng - Chẳng qua....
-Phường đâu mà phường , dạo này giang hồ đồn thổi hơi nhiều - Đạt cầm thìa gõ đánh coong vào thành cốc , dậm doạ 1 vẻ rất trẻ con - Này nhóc , nói thật đi , dạo này nghe bảo yêu đương kinh phết nhỉ?
Đạt huýt sáo mấy tiếng trong khi chờ tôi ăn nốt , chờ đợi bình tâm để lắng nghe những lời thanh minh của 1 ******* "yêu đương kinh phết".Là ng` yêu của Ly - bạn tôi sau khi cưa tôi ko thành , tôi thích nhìn thấy Đạt bình tâm như thế.Hãy cứ nhìn tôi bình tâm như thế !
Cốc đã hết veo , chỉ còn những vệt kem tươi xốp mềm mềm đọng ở đáy.1 chút dạ lan hương ở đâu thoảng qua nồng nàn làm tôi chun mũi lại theo 1 kiểu , à ờ , đc định nghĩa là rất sexy.Đạt lại cười :
-Thế nào?Ai hả?
-Vũ Như Cẫn , vẫn Linh thôi.Hè này Linh về , sắp gặp nhau rồi còn "kinh phết" đc với ai nữa nào!
-Thật ko? - Đạt hơi ngạc nhiên- Nghe Ly bảo....
Nói thế rồi Đạt bối rối ngừng lại.Tôi thở dài 1 tiếng , hít thật sâu những hương dạ lạ ấm áp dịu dàng.Là Ly sao?Đến bao giờ nó mới chịu tin là Đạt ko còn nghĩ về tôi nữa?
Quay sang nói về Ly , tôi càng ngạc nhiên hơn vì Đạt lắc đầu "Bọn này á?Chia tay rồi mà...." trong khi chỉ 5 phút trước tôi nhắn tin báo là mình ngồi với Đạt (làm như thế cho nó công khai) , Ly còn khẳng định 2 đứa vẫn đang hạnh phúc đầy trời.1 chút nghi ngờ dâng lên, tôi thử:
-Thực ra Thuỳ thấy Linh ko còn đc như cũ.Mấy lần Linh gửi ảnh về , chụp với 1 em xinh lắm , xinh hơn Thuỳ nhiều.Có thể lần này Linh về là để thẳng thắn chia tay...
Chỉ trong 1 giây , tôi thấy mắt Đạt sáng rực.Hết sức hợp tình hợp cảnh , cậu bắt đầu liệt kê những vụn vặt tình yêu với Ly bằng giọng thở than , lại còn vô tình kể hớ chuyện Ly đã nói xấu như thế nào để cậu ko bao giờ nghĩ đến tôi lần nữa.Dọc câu chuyện mang hơi hướng Delimma của Đạt , cốc kem suýt mẻ vì những tiếng coong coong.Thế là đã rõ.Tôi chào Đạt đứng dậy.Thấy tội nghiệp 1 con ng`.
4.Cô gái tội nghiệp 2.
Lần này thì ko fải là tôi , à ko , đúng là tôi thật.Dở khóc dở cười khi scroll xuống đọc cho hết blog Hà viết về mình bằng 1 cái ten dễ chịu "Cô bé ấy" , tôi chẳng biết nên commment , nên hack hay là paste link này sang blog của mình nữa đây . "Cô bé ấy hôm nay thật buồn.Em ngồi lặng lẽ với gương mặt ngơ ngác, hằn rõ từng dấu hiệu mệt mỏi trong đôi mắt nâu to.Sao tôi muốn đến bên em thế , muốn vuốt mái tóc dài , muốn em biết rằng tôi hiểu những điều em đang nghĩ.Em chính là hình ảnh của tôi 4 năm về trước , đau khổ và băn khoăn cùng vì 1 ng` con trai....".Lạy Chúa!Hà đinh ninh rằng Vũ là lý do khiến tôi buồn vào đêm dạ hội.Vũ đã đi cùng Hà thay vì mời tôi như anh ấy muốn lúc đầu.Phải , ng` ta có tận 4 năm 19 ngày để làm 1 niềm tin rằng họ vẫn còn là ng` yêu của nhau.Hà ơi , chẳng lẽ tôi lại thét lên rằng mình buồn là vì buổi trưa đã ăn vã hết veo 1 hộp trứng cá Sadin và vì bụng tôi đang đau quằn quại?
Nghĩ thế nào , tôi chẳng làm gì cả.Sẽ là 1 sự xúc phạm lớn lắm nếu tôi nói ra những điều thật thà , khi mà trong chị bao là 1 nỗi niềm thương hại.Ý tốt cả thôi, chị ko ghen tuông tôi , ko dằn vặt Vũ mà thương hại giản đơn.Dường như đc thương hại ng` khác là 1 thứ khoái cảm rất lớn khiến ng` ta quên đi nỗi đau mình bị phản bội , phải ko Hà?
2 ngày nữa là Linh về , về cùng 1 cái cô bạn xinh xinh bên kia.Vừa kịp khi 1 tuần say nắng của tôi với Vũ chấm dứt, chúng tôi chia tay bằng cách cùng nhau đi mua quà cho chị và Linh , tôi vui vẻ còn Vũ , tất nhiên là luyến tiếc.Vẫn nhớ lúc tôi bảo anh , 1 ng` ko đặc biệt lắm ngoài cái cách nhìn tôi khinh khỉnh "Tôi thích anh đấy , sao ko?Chẳng vì gì cả , tôi thấy anh hay hay.Chấm hết".Vũ nhìn tôi , mãi mới trả lời :
-Tôi yêu cô từ lâu rồi nhg ko dám nói , chỉ sợ thất bại.Nhg bây giờ biết là cô cũng thích tôi , tôi thấy giá trị của mình tăng vùn vụt!
Tôi cười , nhấc lên 1 cái vòng đưa cho ng` bạn hàng gói lại , đề cẩn thận "Tặng Hà".Chiếc vòng chị post lên blog ấy mà , cái có 1 hạt bạc lớn hình tròn đính những mẩu pha lê tí hon.Lúc chụp ảnh , chị chọn góc shoot nhiều tia nắng trong khá là nghệ thuật.À , mua gì cho Linh nhỉ , 1 cuốn album mới chúc cho 1 tình yêu mới?
Đang loay hoay xem xét , tôi bất chợt rùng mình , thấy đất trời đảo lộn vòng quanh.Cái ý nghĩa về thương hại che lấp bội phản đột ngột dội ngược về đầy nóng nảy , giận dữ và chua chát.Chẳng phải tôi cũng đang bị phản bội là gì?Ngực tôi đau quặn , những hơi thở nóng bừng , toàn thân run rẩy nhưng Vũ còn mải nhìn món quà tặng Hà nên ko để ý.Cutie , Đạt , Vũ và Linh , tôi là nguyên nhân hay nạn nhân của sự phản bội?Ai sẽ yêu tôi nếu tôi ko fải là 1 ******* , hoặc nếu họ gặp 1 cô nàng còn hot hơn nữa?Tôi chẳng biết.Tôi thấy quyền lực vừa bỏ tôi đi.
5.Quyền lực và Pha lê.
Karl Heinz Grasser , Bộ trưởng Tài chính 36 tuổi của Áo đã kết hôn với Fiona Swarovski , ng` thừa kế tập đoàn Pha Lê Swarovski.Đám cưới này vấp phải sự phản đối mãnh liệt ko chỉ trong giới chính khách mà còn là đại bộ phận quần chúng , những ng` đã đc thông báo n` lần trước đó về hôn sự của Karl với Natalia Corrales-diez (28 tuổi , đang là nghiên cứu sinh chuyên ngành kinh tế).Hơn Karl 4 tuổi , đã ly hôn 3 lần và là mẹ của 3 đứa con , Fiona khẳng định rằng bà sẽ làm tất cả để ko ai "cướp đi tình yêu của đời tôi" cho dù sự nghiệp của Karl đang chao đảo.
Khi bạn nắm trong tay quyền lực , bạn đang nằm dưới tầng tầng áp lực.Mọi quyết định của bạn , dù bình thường nhất cũng đc coi là những điều ko bình thường.Từ chối ng`-tuyệt-vọng trong con mắt của mọi ng` để tìm đến ng`-tuyệt-vời đối với riêng mình , điều đó giống như 1 canh bạc nguy hiểm đòi hỏi phải đánh đổi n` thứ : bạn có tất cả hoặc chẳng còn j`.Rất mạo hiểm , đương nhiên , nhg bạn ko hối hận về lựa chọn của mình vì biết rằng ng` ấy sẽ yêu bạn ngay cả khi bạn ko còn quyền lực trong tay.Tôi vẫn đang trông chờ 1 ng` như thế , 1 ng` tuyệt vời dành cho riêng tôi.
Xai đọc rồi, hôm ra báo ngấu nghiến đọc luôn.. Choáng :rain: Chẳng hiểu gì sất :rain: Ý gì :rain:
Mấy truyện ngắn gần đây... nhạt lắm :rain:
À mà... truyện gì gì đó Lạc đà hay nhưng motip cũ quá :rain:
Biết ngay là sẽ có người không hỉu mà :hihi:
Cơ mà ai hiểu mách cho tớ với nhé :so_funny:
Tớ chỉ thích cái tittre rõ là hoành tráng :"Quyền Lực & Pha Lê" - Cơ mờ tại sao lại là "Pha Lê mà hong phải Kim cương nhỉ"...
Thậm chí khi đọc đến cả những cái dzòng cuối cùng, cái đầu của tớ vì ngốc nghếch cho nên vẫn ứ có hiểu cái dzì sất ! Truyện của 2! bị làm sao thế này hong bik :-/
Nhớ có người bảo dzới mình :"Em thích đọc thể loại truyện kiểu ấy thì anh viết cho em đọc còn hay hơn" ( Xi````, rõ điêu và rõ kiêu >:P )
Tự dzưng , nhớ vuvavuvơ... Truyện anh viết chỉ làm người ta hoặc là cười,hoặc là suy nghĩ về cái triết lý trong đó thôi chứ hong gợi nhiều cảm xúc, đọc thơ gợi nhiều hơn ngốc ạ >:P cơ mà lại lảm nhảm :-"
Có cánh chuồn nào trên vai em không?
Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
(Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?)
(Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.)
Chị Trang Hạ dịch, pix của bạn An và chị Yên Nhiên share :mpl:
Thường thì khi người ta có được cái mình thích rồi thì lại chả thích cái mà mình có nữa ,phức tạp là ở chỗ ý :hihi: "Cố yêu" - con tim ko chịu thì cũng đành... Chả có dzì là mãi mãi cả, hình như thế :PTrích:
"Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ"
Lãng mạn,hơi ướt át trong một buổi sáng mùa thu đến hanh khô ... Chị nhớ Trang - cô bé có cánh chuồn chuồn trên vai áo làm cho chị hơi choáng váng ^^
những câu chuyện đọc mãi không thấy chán vaf có thaat5 nhiều ý nghĩa
@ Phong Linh: ấy chưa trả lời câu hỏi nè
[QUOTE=tiểu thư lang thang;2240869][COLOR="RoyalBlue"]Chạy dzô chơi 1 téo, hình như Mèo có thắc mắc về người có bút danh "Minh Minh" , hông phải HNH đâu Mèo àh,đó là 1 trong những bút danh của ss Phan Hồn Nhiên ^^ Chị ý cũng là tác giả của một số truyện như "Không còn là những mảnh biển cô độc nữa" hay là "Mặt trời trên đồi" , "Giao điểm mùa thu" "Thẻ xanh", "Tổ chim cải cúc"... ( bút danh "Quý Quý", "Đắc Quý" và còn 1 số cái khác chưa kể hết được ra cũng là của chị Nhiên Phan này luôn :D )
chẳng phải Quý Quý là HAT sao?