-
Thật kỳ lạ không hiểu sao ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị chiếc chuông gió cuốn hút đến vậy, dù rằng nó không đẹp lộng lẫy, không có những hình thù được chạm khắc tinh xảo cũng không dễ thương như những chiếc chuông gió tôi thường thấy ở Saint Roland mà chỉ là một chiếc chuông gió bình dị được gắn kết một cách khéo léo bởi những chiếc vỏ ốc đầy màu sắc. Một cảm giác thân thuộc, gần gũi, lạ thường toát ra từ chiếc chuông gió khiến tôi không thể nào rời mắt nổi. Bắt gặp ánh mắt say mê của tôi, chàng thanh niên liền nói:
- Em thích thì vào xem đi, không người ta mua hết bây giờ, cái này chỉ có một thôi, chuyện đợi bạn cứ để anh lo, anh sẽ đứng cạnh em, cứ thấy anh chàng nào chạy đến là anh sẽ bảo em ngay.
Mình chỉ xem một chút thôi, chắc không tốn thời gian lắm đâu, ở đây cũng nhìn ra đài phun nước được mà, không đến mức An Vũ Phong về mà không gặp, nghĩ thầm trong bụng, tôi quay ra cám ơn anh chàng tốt bụng kia và bước vội về phía cửa hàng.
- Em gái có con mắt tinh tường thật đấy, cái chuông gió em đang cầm trên tay đẹp nhất cửa hàng chị đấy, nhưng nếu em không ưng chị vẫn còn nhiều mẫu phong linh đẹp lắm, em cứ thoải mái chọn đi, chị bán hàng đon đả.
(Theo như tớ biết thì chuông gió theo tiếng hán người ta gọi là phong linh, thật trùng hợp nó là từ ghép tên 2 nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta nên mới đưa nó vào như một sợi dây kết nối An Vũ Phong và Thái Linh. :huglove:)
- Cái chuông gió này giá bao nhiêu vậy chị?
- Nó được làm bằng tay, phải ghép từng con ốc vào một, rất kỳ công, nên giá hơi đắt một chút, bình thường là 45 tệ, nhưng hôm nay trời mưa còn duy nhất một cái nên chị lấy rẻ em 40 tệ thôi.
- Hix, lúc nãy An Vũ Phong đưa tôi 50 tệ, mua cái móc chìa khóa hết 15 tệ rồi nên giờ trong túi tôi chỉ còn đúng 35 tệ, không đủ tiền rồi. Cái chuông gió này thích thật nhưng 40 tệ đắt quá, nên dù có thích đến mấy tôi cũng chả mua được, thôi cứ trả giá đại biết đâu giảm được thì sao “40 tệ cơ ah, đắt thế chị, chuông gió bên ngoài giá chỉ tầm 20-30 tệ thôi, chị giảm giá đi, 25 tệ chị nhé.”
- Chị đã bớt cho em 5 tệ rồi, bán mấy đồ này không có lãi lời gì đâu, em trả thế thì chị sống sao được, trả cao lên chút nữa đi em ơi.
- Thế 30 tệ chị nhé
- Không được đâu em ah, chị không đủ tiền vốn đâu, cái này bằng tay rất cầu kỳ, thấy em thích vậy chị mới bán rẻ chứ người khác chị không bán thế đâu, em tăng lên chút nữa cho chị đi, 38 tệ chị bán hàng tiếp tục nài nỉ
Thật không ngờ mua có mỗi cái chuông gió thôi mà lại tốn thời gian đến vậy, đã dặn lòng mình không được sa đà vào đây vậy mà tôi vẫn không tránh khỏi, phải rời chỗ này ngay mới được, nhỡ An Vũ Phong quay lại thì sao. Thấy tôi toan bước đi, chị bán hàng gọi giật:
- Em gái ơi, quay lại đây, đúng giá chị để cho em 35 tệ, không giảm hơn được nữa đâu.
- 35 tệ, đúng bằng số tiền cuối cùng có trong ví của tôi, có nên mua không đây, cái chuông gió này không rẻ gì nhưng chẳng hiểu sao trong lòng tôi ý nghĩ muốn có được nó lại mãnh liệt đến vậy, thôi cứ mua đại, có gì về trường mình sẽ trả An Vũ Phong sau. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ tôi quyết định sẽ mua chiếc chuông gió này.
- Được rồi em sẽ mua.
- 35 tệ, giá đặc biệt đấy nhé, chuông gió của em đây, chị bán hàng cười tươi.
-
35 tệ, đó số tiền cuối cùng của tôi, hy vọng An Vũ Phong sẽ không nói gì cả, mà thôi kệ cậu ta, tôi thích tôi sẽ mua, về Saint Roland tôi sẽ trả đủ tiền An Vũ Phong là được chứ gì. Cúi người xuống định mở túi lấy tiền, tôi chết lặng người khi phát hiện ra chiếc túi mà An Vũ Phong tặng tôi lúc sáng đã không cánh mà bay còn chàng thanh niên tốt bụng kia cũng mất dạng. Lần lượt từng hình ảnh, cuộc chuyện trò với chàng thanh niên lạ mặt hiện lên trong đầu tôi, thôi chết rồi, đó là tên trộm chuyên nghiệp ở các hội chợ, trước khi đến đây An Vũ Phong đã dặn tôi rồi mà tôi quên mất. Hóa ra ngay từ đầu hắn đã chú ý đến tôi và tìm cách tiếp cận tôi, tất cả mọi việc từ tìm chỗ trú mưa, bắt chuyện làm quen đến nằng nặc đòi giúp tôi tìm An Vũ Phong để tôi được thoải mái mua hàng, tất cả đều đã được lên kế hoạch từ trước, hắn chỉ đợi lúc tôi không để ý là nhanh tay cuỗm mất chiếc túi. Phải làm sao bây giờ, số tiền trong túi không nhiều mất cũng được nhưng còn chiếc túi này? Mất nó chắc tôi chết mất, tôi biết ăn nói sao với An Vũ Phong khi cậu ta quay lại đây, một phần cũng vì nó rất đắt tiền nhưng còn một lý do quan trọng: nó là vật An Vũ Phong tặng tôi, tôi đã hứa với An Vũ Phong luôn nâng niu và quý trọng chiếc túi này, trong đó còn có tấm ảnh của tôi và An Vũ Phong kỉ niệm của chuyến đi chơi ngày hôm nay. Thái Linh ơi là Thái Linh sao mày lại có thể chủ quan và tin người đến như vậy cơ chứ, thật không thể nào tin được. Không, tôi không thể làm mất cái túi này một cách dễ dàng như thế, lời hứa là danh dự, tôi đã hứa với An Vũ Phong như thế nào thì giờ tôi phải giữ lời của mình đến cùng, bằng mọi giá tôi phải lấy lại được cái túi. Lúc này ngoài trời đang mưa khá to, chắc chắn không dại gì mà tên trộm lao ra ngoài, một thằng đàn ông ôm một chiếc túi phụ nữ chạy giữa trời mưa chỉ tổ gây sự chú ý của mọi người, có khi ỷ đông người, không ai để ý hắn chỉ trốn quang quẩn đâu đây thôi. Mày phải tìm cho ra tên trộm đáng ghét đó, cố lên Thái Linh. Tôi đưa mắt nhìn quanh, mọi người vẫn đang hối hả lựa chọn đồ và mặc cả, giữa một không gian ồn ào, náo nhiệt và đông đúc như vậy tìm ra một người quả là mò kim đáy bể, quan sát hồi lâu mà vẫn không thấy tung tích của tên trộm tôi dần mất hy vọng, có lẽ vào lúc này để tìm được chiếc túi phải cậy nhờ đến sự tìm kiếm của lực lượng bảo vệ thôi, chuyện này thể nào cũng đến tai An Vũ Phong nhưng thà bị cậu ấy mắng còn hơn là mất một vật quan trọng như vậy, nó là bài học đáng giá cho tôi khi quá tin người khác. Đúng lúc tôi định tiến về phía nhân viên an ninh của cửa hàng thì tôi thấy thấp thoáng trước mắt mình hình ảnh một thanh niên đội mũ lưỡi trai đen áo phông trắng đang cố gắng len qua dòng người để đến cánh cửa phía cuối cửa hàng. Là hắn, chính là kẻ đã lấy cắp chiếc túi của tôi, không ngờ vào phút cuối cùng tôi lại tìm ra hắn, “tìm thấy rồi, tìm thấy rồi”, suýt nữa tôi reo lên vì sung sướng, không ngờ vào phút cuối cùng tôi đã tìm ra hắn, việc quan trọng nhất là tìm ra hắn đã xong, giờ đây tôi phải làm mọi cách để đòi lại chiếc túi. Lúc này tôi ở cách hắn khá xa, nếu tôi có kêu ầm lên thì chưa chắc đã tóm được vì ở đây quá đông mọi người rất khó phát hiện ra hắn nhưng nếu tôi đợi sẵn ở cửa, chờ hắn xuất hiện rồi và vạch trần bộ mặt thật của hắn ta hoặc chí ít là đứng ở gần hắn thì sẽ dễ dàng được nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh hơn.
-
Phù cuối cùng thì tôi cũng đã có mặt ở cửa ra vào trước hắn ta, không ngờ tôi lại giỏi đến như vậy, công nhận quãng thời gian bị thần xui xẻo ám cũng dạy cho tôi rất nhiều kỹ năng, gì chứ việc chen lấn giữa đám đông chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ đợi tên trộm tách ra khỏi đám đông, tôi hét lên chỉ thẳng tay vào mặt hắn ta:
- Anh kia, mau trả túi lại cho tôi! Đồ lừa đảo!
Tiếng hét đột ngột của tôi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, mọi ánh mắt đổ dồn về nơi phát ra âm thanh lạ lùng đó, tên trộm cũng rất ngỡ ngàng khi bắt gặp tôi ở cửa ra vào, tuy nhiên chỉ sau một thoáng bối rối và bất ngờ, hắn lập tức hiểu ra mọi chuyện và biết tình hình đang rất bất lợi cho mình, không để cho mọi người kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra ở đây, hắn ta xô cửa thật mạnh và vùng chạy ra ngoài trong khi mưa vẫn không ngừng rơi. Thôi chết rồi không ngờ đến tận phút cuối cùng tôi lại để hắn ta chạy thoát, không, không thể nào có chuyện đó được, bằng mọi giá tôi phải lấy được chiếc túi đó, không kịp suy nghĩ nhiều tôi vội vàng đẩy cửa và đuổi theo tên trộm.
Ngoài trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, con đường chỉ vừa mới đây thôi còn rạng ngời và lấp lánh trong sắc đỏ của những bông pháo giấy thì giờ đã xuất hiện những vũng nước to nhỏ ở khắp mọi nơi, điều này càng khiến việc di chuyển của tôi càng thêm khó khăn. Vốn đã quen với những bộ quần áo con trai thoải mái, giờ đây sự xuất hiện của chiếc váy và đôi giày cao gót khiến tôi cảm thấy thật vướng víu, trong khi đó khoảng cách giữa tôi và tên trộm ngày càng được nới rộng, không, tôi không thể mất dấu hắn ta được, nhất định tôi phải làm đuổi kịp hắn ta, phải tháo bớt đôi giày này để chạy cho nhanh thôi. Cúi xuống tháo giày, bất chợt trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ, phải rồi, tại sao tôi không dùng chiếc giày này để cản đường hắn ta cơ chứ, chỉ cần làm hắn ta ngã là tôi dư sức bắt kịp rồi.
- Một…hai…ba! Giày ơi cố lên nào trúng đi nào, làm cho hắn ta ngã càng đau càng tốt, tôi nheo mắt ngắm thật kỹ mục tiêu và dồn sức vào chiếc giày.
Bốp! Đầu nhọn của đế giày đập trúng vai của tên trộm, thật không ngờ lời nguyện cầu của tôi đã linh ứng, xem ra tôi cũng có năng khiếu về khoản này đấy chứ. Khi tên trộm còn không hiểu chuyện gì xảy ra thì rầm một tiếng, cả người hắn đổ phịch xuống đường như một cây chuối mục, hắn ta nhăn nhó và lăn lộn dưới đất vì đạp trúng một chiếc giầy không biết đã nằm ở đó từ lúc nào. Chỉ đợi có vậy, tôi ba chân bốn cẳng chạy về phía hắn ta miệng không ngừng gào thét:
- Trả lại túi cho tôi, trả lại túi cho tôi.
Gắng gượng đứng lên sau cú ngã, cùng với việc ý thức được mối nguy hiểm đang đến gần, tên trộm dường như không muốn tranh giành chiếc túi với tôi nữa, vẻ chán nản lộ rõ trên khuôn mặt hắn, hắn ta vứt lại chiếc túi ở giữa đường và tập tễnh bước đi, miệng không ngừng rủa xả:
- Túi của mày đây, con nhỏ xấu xí, trông giàu có thế mà chỉ có 35 tệ trong túi, lần sau đừng có vác mặt đến đây nữa, rõ là một ngày xúi quẩy
-
Bỏ ngoài tai những lời nói của tên trộm, tôi reo lên vì sung sướng và ôm thật chặt chiếc túi. Ơn trời, ngoại trừ 35 tệ đã bị lấy mất thì mọi thứ vẫn còn nguyên, chiếc móc chìa khóa và cả tấm ảnh của An Vũ Phong. Thật là may mắn hết sức, giờ tôi quay lại cửa hàng lúc nãy và đợi An Vũ Phong cùng về thôi. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, chưa hết vui mừng vì tìm được chiếc túi mặt tôi trở nên méo xệch khi nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ và tách biệt với khu hội chợ tấp nập ban nãy.
Trước mắt tôi là một màn mưa trắng xóa, không một bóng người, không một gian hàng, bốn phía chỉ là những rặng cây đang gồng mình chống chọi với những cơn mưa xối xả. Đứng co ro dưới gốc cây cổ thụ, người tôi run lên bần bật, đến lúc này tôi mới cảm nhận hết cái lạnh tê tái và giá buốt của cơn mưa tháng 7, nước mưa len lỏi qua từng thớ vải, mưa thấm đẫm mái tóc và không ngừng lăn dài trên má. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, hòa lẫn trong tiếng mưa là tiếng gió gào thét nghe thật buồn và thê thảm. Không giống như những cơn mưa rào bất chợt của tháng 6, đến rồi đi rất nhanh, chỉ vội xua tan cái nóng bức, oi ả của những ngày hè mà không kịp nhắn nhủ điều gì, những mưa tháng 7 thật dai dẳn,g khi đến nó mang theo một nỗi buồn man mác, còn khi ra đi nó gieo lại trong lòng mỗi người một cảm xúc bồi hồi khó tả. Hồi bé tôi cũng rất thích ngắm mưa, thích cái cảm giác được đưa tay ra hứng lấy những hạt mưa đầu tiên và ngắm nhìn những hạt nước trong veo như pha lê ấy trôi dần qua kẽ tay rồi thấm dần vào lòng đất. Nhưng đó chỉ là chuyện của quá khứ, chuyện của cái thời trẻ con ngây thơ, không hiểu chuyện, giờ tôi không còn thích mưa như trước, đặc biệt là những cơn mưa tháng 7, tôi ghét cái lạnh và nỗi buồn đến tê tái cõi lòng mà nó mang lại. Tám năm về trước, cũng chính vào một ngày mưa tháng 7 tầm tã bố đã bỏ mặc mẹ con tôi mà ra đi, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được gương mặt tuyệt vọng và tiếng khóc xé lòng của mẹ. Tám năm, không phải là một khoảng thời gian ngắn nhưng nó vẫn chưa đủ dài để hàn gắn nỗi đau trong lòng tôi. Năm nào cũng vậy, cứ đến tháng 7, khi những cơn mưa đầu tiên xuất hiện những ký ức đau buồn đó lại hiện về, trong lòng tôi lại dậy lên nhiều cảm xúc khó tả, một mặt tôi thầm mong bố quay trở về, để tôi được một lần đắm mình trong vòng tay yêu thương của ông, mặt khác tôi lại cảm thấy rất căm ghét bố vì ông đã nhẫn tâm bỏ mặc mẹ con tôi ở lại để ra đi. Những lúc như vậy, mẹ luôn là người ở bên, an ủi và sưởi ấm tâm hồn tôi. Dù rằng mẹ không phải là một người hoàn hảo, gần đây mẹ cũng thay đổi khá nhiều nhưng bà chưa bao giờ bỏ rơi tôi vào những ngày này. Ngay cả khi không có mẹ thì tôi vẫn luôn có Thượng Hội và Ngọc Dĩnh ở bên có lẽ đó là niềm may mắn duy nhất của tôi trong suốt những năm tháng làm bạn với thần xui xẻo. Thế nhưng hôm nay lại khác, hôm nay là lần đầu tiên tôi ở một mình khi trời tháng 7 đang đổ mưa tầm tã. Lúc này tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ và cô đơn, giá mà có ai ở bên tôi thì thật tốt, nhưng có lẽ đó mãi mãi chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực. Bố tôi thì không bao giờ quay trở lại, mẹ tôi giờ này đang ở một nơi rất xa, Giang Hựu Thần, Thượng Hội và Ngọc Dĩnh cũng không có ở đây, còn An Vũ Phong thậm chí tôi còn không biết cậu ta đang ở đâu nói gì đến chuyện cậu ta xuất hiện và an ủi tôi cơ chứ. Mưa vẫn vô tình rơi như khoét sâu thêm nỗi buồn trong lòng tôi, sẽ chẳng có ai đến tìm tôi, ở bên tôi và trao cho tôi một cái ôm thật chặt trong một ngày như thế này đâu. Bất giác tôi thấy sống mũi mình cay cay, hai mắt nhòe đi vì lệ, thật không ngờ trong hoàn cảnh này tôi lại yếu đuối đến như vậy. Thái Linh ơi, cố lên, mưa tạnh cầu vồng xuất hiện cảm giác khó chịu này qua khi và mọi chuyện sẽ trở lại như cũ thôi.
-
Khi tôi đang lẩm nhẩm những giai điệu của bài hát Ryhmth of the rain để tự động viên mình thì đột nhiên có một đôi tay từ đằng sau vòng qua người ôm lấy tôi thật chặt. Chuyện gì thế này, người đó là ai sao tự dưng lại xuất hiện ở đây, từ ngạc nhiên tôi chuyển sang lo lắng, sợ hãi và cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của người đó:
- Buông tôi ra! Buông tôi ra! Cứu tôi với! Cứu tôi với An Vũ Phong
Nhưng tôi càng giãy giụa thì vòng tay ấy càng được xiết chặt hơn, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai tôi:
- Thái Linh! Cô đừng sợ, là tôi đây, An Vũ Phong đây, cuối cùng thì tôi đã tìm được cô rồi.
Cậu ta vừa nói gì cơ, đó là An Vũ Phong ư, thật không thể nào tin được, sao cậu ấy lại biết tôi ở đây cơ chứ, giật mình quay lại, tôi không khỏi ngạc nhiên khi xuất hiện trước mắt mình chính là An Vũ Phong, một An Vũ Phong bằng xương bằng thịt. Gương mặt cậu ấy nhợt nhạt đầy lo lắng, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng, còn quần áo thì ướt sũng nước, có vẻ như An Vũ Phong đã phải dầm mưa khá lâu để đi tìm tôi, bắt gặp ánh mắt sửng sốt của tôi, An Vũ Phong khẽ mỉm cười, cậu ấy lấy tay gạt bớt những giọt nước còn vương trên mặt tôi:
- Tôi xin lỗi vì đã đến trễ, cô lo lắng lắm phải không? Đừng sợ đã có tôi ở đây rồi.
Tôi như vỡ òa trong cảm giác sung sướng và hạnh phúc, tôi đang mơ phải không, không ngờ tôi lại được gặp An Vũ Phong trong hoàn cảnh này, thật không thể nào tin được. Đúng vào lúc tôi cảm thấy cô đơn, lẻ loi nhất, đúng vào lúc tôi khao khát có một người ở bên và che chở thì An Vũ Phong lại xuất hiện, lẽ nào An Vũ Phong đã nghe thấy lời nguyện cầu trong mưa của tôi và tìm đến bên tôi. Dù rằng ngoài trời đang mưa rất to, dù không biết tôi đang ở đâu nhưng An Vũ Phong vẫn không quản ngại khó khăn để đi tìm tôi, tại sao An Vũ Phong lại phải làm như vậy cơ chứ. Chính tôi mới là người có lỗi, chính tôi đã bắt An Vũ Phong đi mua bánh bao, chính tôi đã rời bỏ chỗ hẹn để rồi bị lạc, vậy mà An Vũ Phong vẫn không một lời trách cứ, trái lại còn nhận hết lỗi về mình, hết lòng lo lắng cho tôi. Tôi bật khóc nức nở như một đứa trẻ, lần đầu tiên trong một cơn mưa tháng 7 tôi không khóc vì buồn mà khóc vì cảm động, vì thấy mình thật hạnh phúc. Một cách rất tự nhiên, tôi vòng tay ôm lấy An Vũ Phong thật chặt:
- An Vũ Phong! Cám ơn cậu! Cám ơn cậu đã ở bên tôi lúc này.
-
- Thành thật xin lỗi cả nhà vì lí do sức khoẻ nên tớ không thể post truyện đúng lịch, hix, lần nào cũng xin lỗi, ngại quá, tớ sẽ cố gắng viết nhanh hơn, mongc ả nhà tiếp tục ủng hộ AVP và đi cùng tớ đến hết condđưng.
Iu cả nhiều nhiều, chúc mọi người một mùa đông ấm áp và hạnh phúc:huglove:
-
ô ô hô hô , tem , ko sao ko sao , có post là tốt rùi , cố lên nhe
-
hay wa' ak` , sao hum chok 2 ng dok' hun nhau chok cãm động hehe
-
Thjx An Vũ Phong Nhất ák.bạn uj cố lên nha! Không chỉ vjk kết thúc tập 6 mà hãy vjk nun tận tập 7 8 9...nhá Dan lun ủng hộ!
-
lâu wa' ak` , vik típ yk muk`
Năn nỉ đok'