-
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã xong xuôi, sau khi chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho bài trình bày vào sáng mai, tôi vươn vai đứng dậy rời khỏi bàn học. Chưa bao giờ tôi học hành chăm chỉ như vậy, nhìn lại thành quả mình vừa đạt được, tôi thấy trong lòng dậy lên một cảm xúc khó tả, hạnh phúc xen lẫn sự hồi hộp, lo lắng, hy vọng ngày mai mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, sao tôi thấy đói quá, cái dạ dày thì biểu tình không ngớt. Chết thật, đã 11h30 rồi sao, không ngờ đã muộn vậy, cứ nghĩ sẽ xong sớm nên đi học về tôi lao vào bàn ngay không kịp ăn uống gì, giờ này làm gì còn hàng nào mở nữa, rõ chán, thôi đi ngủ vậy, ngủ cho quên đói, ngủ để giữ sức cho trận chiến ngày mai. Trèo lên giường nằm được một lúc mà tôi vẫn không sao chợp mắt được, cái bụng rỗng tuếch không ngừng than khóc đòi ăn, sao lúc này tôi thấy nhớ món cơm thịt bò rắc tiêu đen của An Vũ Phong thế không biết, ôi ước gì mình được ăn nhỉ? Nhắc mới nhớ, An Vũ Phong đi đâu mà giờ này vẫn chưa thấy về thế không biết, hèn gì tôi có cảm giác thiếu thiếu một thứ gì đó, hóa ra là vắng mặt An Vũ Phong. Cậu ta mải mê làm gì mà giờ này vẫn chưa thèm vác mặt về, thật chả ra làm sao cả, An Vũ Phong cậu có về nhanh không thì bảo, để tôi còn yên tâm đi ngủ chứ!
- Thái Linh, cô đang lẩm bẩm chửi rủa tôi cái gì thế? - Một giọng nói quen thuộc cất lên sau lưng tôi.
Ai vậy nhỉ, tôi giật mình quay lại, đó là An Vũ Phong, sao cậu ta thiêng thế không biết, vừa mới nói xấu đã lù lù xuất hiện rồi.
- An Vũ Phong! Cậu về muộn thế, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không, lại còn đột ngột lên tiếng làm tim tôi muốn rụng ra đây này. Cậu định nhát ma tôi đấy ah?
- Cô nói gì mà lắm thế? Chuẩn bị xong bài để nói vào ngày mai chưa?
- Xong lâu rồi! Tôi mỉm cười khoái chí, cậu chờ đến ngày mai mà chứng kiến thành quả của tôi nhá
- Uh, tôi cũng mong cô làm tốt, An Vũ Phong gật gù, kẻo người ta lại đồn đại tôi ở chung phòng với cô mà không dạy bảo được cô tí nào, cô cứ lẹt đẹt như vậy thì mang tiếng tôi lắm.
- Cậu đừng có bôi bác tôi như thế chứ, tôi đâu có tệ hại đến như vậy, nhầm to, nhầm to rồi, kẻ nào coi thường tôi là kẻ không biết gì!
- Thôi, thôi, cô tha cho tôi cái đi, nổ quá rồi đấy, thế cô ăn uống gì chưa mà bụng dạ biểu tình to thế?
- Hix, cậu nghe thấy thật ah? Đừng có mà điêu chứ, tôi ... đã lấy tay che bụng rồi còn gì? Tối nay tôi chủ quan, tưởng làm xong sớm rồi đi ăn ai dè làm xong đã muộn thế này, giờ làm gì còn chỗ nào mở nữa, thôi đi ngủ cho quên đói, còn mấy tiếng là qua ngày mới ấy mà.
- Thật là chán cô quá, chả biết chăm sóc bản thân gì cả. Tôi cũng đoán trước được là cô sẽ như thế mà, cầm lấy đi, đồ ăn của cô đấy.
Nói rồi, An Vũ Phong dúi vào tay tôi hộp cơm màu xám quen thuộc, cái tên An Vũ Phong này, tôi vừa tuyên bố sẽ không dựa dẫm vào cậu nữa, sẽ tự mình làm lấy mọi việc, chiến thắng cái dạ dày đang luôn miệng biểu tình vậy mà cậu lại xuất hiện, quan tâm đến tôi, sợ tôi đói nên chuẩn bị cả đồ ăn cho tôi nữa. Tôi phải làm thế nào đây, lý trí thì lập luận rằng tôi không thể lợi dụng lòng tốt của An Vũ Phong mãi như thế được, từ chối đi thôi, nhưng có thực mới vực được đạo, An Vũ Phong chả bao giờ để ý đến chuyện đó đâu, nhận đi, nhận đi, tớ đói lắm, rồi cái dạ dày đáng thương đang ra sức phản bác lại.
- Cô làm gì mà ngẩn người ra thế? Chê cơm của tôi ah hay sợ tôi bỏ độc vào trong đấy, yên tâm đi tôi cũng ghét ông thầy Khâm đó lắm, không có chuyện tôi tôi giúp cô ta hãm hại cô đâu.
- Tôi không có ý đó, chỉ là … chỉ là tôi cảm động quá không nói nổi thành lời thôi. Cám ơn cậu nhé, tôi cười toe. Cuối cùng thì cái dạ dày cũng chiến thắng oanh liệt, ăn thêm một miếng cũng đâu chết ai, kệ đi.
Khi nắp hộp cơm được mở ra tôi không khỏi ngạc nhiên và ngỡ ngàng, đó là món cơm thịt bò sốt tiêu đen lừng danh của An Vũ Phong. Tôi chỉ mới thầm ước cách đây có một phút thôi vậy mà đã được đáp ứng ngay rồi, thật là trùng hợp, An Vũ Phong có thần giao cách cảm nghe được lời nguyện cầu của tôi hay sao mà ngay lập tức mang đến cho tôi vậy? Thật không thể nào tin được.
Đến lúc này thì có lẽ quyết định sáng suốt nhất của tôi là nghe theo sự mách bảo của … cái dạ dày bởi sức hấp dẫn không thể chối từ của món ăn này, nước sốt thơm mùi hạt tiêu hòa quyện cùng hạt cơm thơm dẻo nóng hổi, thịt bò mềm chín tới tất cả đã góp phần tạo nên món ăn lừng danh của An Vũ Phong, bỏ lỡ nó chắc tôi phải hối tiếc cả đêm nay mất, ôi may mắn quá đi mất.
- Cô ăn từ từ thôi kẻo nghẹn bây giờ, nước cam cho cô đây, uống đi.
Thôi chết, từ nãy đến giờ tôi mải ăn nên … quên mất sự tồn tại của An Vũ Phong, chả thèm nói một tiếng mời cậu ấy ăn cùng nữa chứ, phải làm sao bây giờ:
- An Vũ Phong, cậu … cậu ăn cùng với tôi nhé, quên mất không mời cậu, thật là ngại quá.
- Cô cứ ăn đi, tôi ăn rồi mà, món này là mang cho cô ăn thôi
- Thật hả! Thế tôi được ăn hết cả hộp cơm này ah, cậu sẽ không … ăn tranh với tôi như lần trước nữa chứ?
- Haha! Giờ là lúc nào rồi mà cô còn sợ tôi ăn tranh của cô thế, trần đời này chắc chỉ có duy nhất một người như cô thôi, tham ăn đến thế là cùng, mà Giang Hựu Thần đang đứng ngoài cửa đợi cô kìa, nhưng thấy cô đang ăn nên không dám gọi.
- Sao cậu không bảo tôi từ trước, để tôi ra xem thế nào, cậu ác thật đấy.
Tôi đặt hộp cơm xuống giường và đi ra cửa, nhưng ở ngoài hành lang chẳng có ai cả, các phòng đều đóng cửa im lìm, mọi người cũng đều say sưa chìm vào giấc ngủ. Tên An Vũ Phong chết tiệt lại bày trò lừa tôi rồi, sao lần nào tôi cũng sập bẫy của cậu ta thế, lúc nãy mặt An Vũ Phong thật thà như đếm có ngờ đâu cậu ta cho tôi ăn quà lừa ngọt thế, tức quá đi mất.
- An Vũ Phong! Ở ngoài làm gì có ai, đừng có trêu tôi như thế chứ, người ta đang ăn mà. Ơ cậu … cậu đang làm gì thế?
Trước mắt tôi, An Vũ Phong đang ngồi chễm chệ trên giường, tay cầm hộp cơm xúc từng thìa cơm ăn ngon lành. Trông thấy tôi, An Vũ Phong cười toe:
- Cô vào đây ăn nốt đi, không nguội mất đấy, ăn nhanh lên còn đi ngủ chứ, muộn rồi đấy.
- Cậu … sao lúc nào cậu cũng bày trò để chọc phá tôi thế hả? Trả cơm cho tôi đi, tôi sẽ không tha cho cậu đâu.
Tôi chưa nói dứt lời thì An Vũ Phong đã đút ngay một thìa cơm đầy vào miệng tôi, câụ ta khẽ thì thầm:
- Để tôi đút cho cậu nhé, ăn nhiều vào cho nó có sức, dạo này cậu gầy lắm đấy!
Đầu óc tôi quay cuồng với những lời nói của An Vũ Phong, “Chuyện gì đang diễn ra ở đây vây?”
-
Buổi sáng định mệnh ấy cuối cùng cũng đã đến. 2 tuần chuẩn bị và nỗ lực, giờ đã đến lúc tôi thể hiện gặt hái những thành quả của mình, “Mình sẽ làm thật tốt, hãy mang lại may mắn cho tao bùa thân yêu sẽ nhé”, tôi tự nhủ với lòng mình và nắm chặt trong tay chiếc bùa mà An Vũ Phong đã tặng.
- Chào tất cả các em! Như đã biết, ngày hôm nay bạn Thái Lăng sẽ thuyết trình trước lớp về một chủ đề bằng tiếng Anh, chúng ta sẽ dựa vào đó để đánh giá xem Thái Lăng có đủ điều kiện để theo học môn tiếng Anh cùng với cả lớp hay không? Xin mời em Thái Lăng.
- Thank for everybody! Today I’d like to give a talk on friendship, one of the best thing in my life. As you know, Friendship is extremely significant in all phases of our life. Friendship is the bridge between people. Friendship is the bridge between the known and the unknown. With love, family and health, friendship becomes one of the most important parts of our life. We can’t live without friends…
( Xin cám ơn tất cả các bạn! Ngày hôm nay tôi rất hân hạnh khi được nói về tình bạn, một trong những điều quý giá nhất của cuộc đời tôi. Như các bạn đã biết, trong từng chặng đường đời của mỗi người thì tình bạn luôn có một ý nghĩa cực kì quan trọng. Tình bạn là cây cầu kết nối mọi người lại với nhau, là cây cầu gắn kết những điều chưa biết và đã biết. Cùng với tình yêu, gia đình và sức khỏe, tình bạn đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu được trong cuộc sống của mỗi con người. Chúng ta sẽ không thể sống được nếu thiếu vắng đi những người bạn. Có những điều chúng ta không thể chia sẻ cùng bố mẹ, hay người yêu nhưng lại có thể dễ dàng tâm sự cùng bạn bè, bạn bè là nơi ta tìm về những lúc khó khăn. Không biết các bạn có suy nghĩ như thế nào về tình bạn, còn đối với riêng tôi tình bạn là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho tôi, và những năm tháng học dưới mái trường British là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của tôi.
Trước đây tôi là một người vụng về, rụt rè, hay gặp xui xẻo, thường xuyên bị bắt nạt và là đối tượng trêu chọc của các bạn trong trường, tôi thường oán trách bản thân vì mình thật đen đủi, nhưng may mắn thay trong quãng thời gian đó tôi vẫn có được hai người bạn chí cốt. Mặc dù đôi lúc chúng tôi có những xung đột, cãi vã nhưng nhờ những người bạn đó mà tôi đã có động lực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Còn bây giờ, tôi đã thay đổi hoàn toàn, tôi không còn là một cậu bé rụt rè, yếu đuối của ngày nào nữa, tôi đã mạnh mẽ, tự tin hơn trước rất nhiều, tôi đã làm được nhiều việc hơn và quan trọng nhất là tôi có được những người bạn thật tuyệt vời.
Các bạn trong lớp đã cho tôi những kỷ niệm không thể nào quên khi chúng ta tham dự nhạc hội Red & Knight, các bạn đã ủng hộ tôi tham gia ứng cử chức Hội trưởng hội học sinh, và gần đây nhất khi tôi đứng trước nguy cơ không được theo học môn tiếng Anh cùng cả lớp, mọi người vẫn động viên và cho tôi sức mạnh. Xin cám ơn tất cả các bạn.
Giang Hựu Thần và tam đại tướng quân, các bạn là những người bạn đầu tiên của tôi khi tôi bước chân vào ngôi trường British này, các bạn đã giúp tôi vượt qua những bỡ ngỡ của một học sinh mới và giúp tôi hòa nhập thật nhanh với cuộc sống ở đây. Nhờ có mọi người tôi đã khám phá thêm được rất nhiều điều thú vị trong cuộc sống, được làm những điều mà từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ có cơ hội được làm. Những lúc tôi gặp khó khăn, mọi người đều luôn ở bên động viên và giúp đỡ tôi, cùng tôi giải quyết vấn đề, các bạn đã cho tôi hiểu thế nào là một tình bạn đích thực. Giang Hựu Thần là một hoàng tử, thân phận của cậu khác hoàn toàn với tôi, một người dân bình thường thậm chí là nghèo hèn, nhưng cậu không bao giờ khinh rẻ, coi thường tôi, trái lại cậu đối xử với tôi thân thiết và ân cần như một người bạn, một người thân trong gia đình. Giang Hựu Thần, Ân Địa Nguyên, Kì Dực và Nghiêm Ngôn xin cám ơn vì những gì mà các bạn đã làm cho tôi, được biết và kết bạn với mọi người là điều tuyệt vời nhất đối với tôi.
Còn An Vũ Phong, những ngày đầu cậu hay bày trò bắt nạt tôi, tôi cũng ghét cậu lắm, tôi gọi cậu là Đại Ma Vương, là tên tồi tệ, tôi từng mong muốn cậu sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này cho tôi rảnh nợ. An Vũ Phong, tôi xin lỗi, xin lỗi vì cái suy nghĩ ngốc nghếch và dở hơi của mình. Nếu cậu biến mất thật, thì không biết tôi sẽ như thế nào nữa, có lẽ tôi sẽ phải sống suốt phần đời còn lại trong sự hối tiếc và ân hận vì đã để mất thứ quý giá của cuộc đời mình. Được chung phòng với cậu không phải là bất hạnh hay xui xẻo mà trái lại đó là sự may mắn, tôi cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Không thể kể hết những việc mà cậu đã làm cho tôi, một câu cảm ơn không đủ để diễn đạt hết tình cảm của tôi. Lúc này đây, tôi chỉ muốn nói rằng, cám ơn cậu An Vũ Phong, cám ơn số phận đã cho tôi được gặp cậu, tôi cảm thấy hạnh phúc vì được làm bạn với cậu.
Các bạn ah, cho đù sau này cuộc sống có ra sao, có thể sau khi kết thúc 3 năm học ở British, 41 người chúng ta sẽ không còn được ở bên nhau như thế này nữa, nhưng tôi sẽ luôn ghi nhớ hình ảnh của các bạn, thời gian có thể thay đổi mọi thứ, chúng ta có thể già đi nhưng có một thứ vẫn luôn vẹn nguyên theo năm tháng đó là tình bạn của chúng ta. Tôi yêu tất cả các bạn”)
Khi tôi kết thúc bài phát biểu của mình, một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm tất cả, không ai nói một lời nào nhưng tất cả đều rất xúc động. Đột nhiên An Vũ Phong đứng dậy, cậu ấy vỗ tay chúc mừng tôi “Thái Lăng! Chúc mừng cậu, cậu làm tốt lắm!” Tiếp theo đó, Giang Hựu Thần, rồi tam đại tướng quân tất cả mọi người đều đứng dậy ủng hộ tôi, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, tôi như bị choáng ngợp trong những lời ngợi khen, tiếng vỗ tay và sự chúc mừng của mọi người. Không ngờ bài trình bày của tôi lại có sự thuyết phục mọi người đến vậy, vui quá. Nhưng còn thầy Khâm thì sao, không biết thầy sẽ phản ứng như thế nào trước bài trình bày của tôi, liệu rằng tôi có được ở lại lớp cùng mọi người theo học môn tiếng anh không đây. Liếc mắt nhìn về phía cuối lớp, tôi thấy thầy đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ, còn ánh mắt thì lộ vẻ hằn học, tức giận, có chuyện gì xảy ra với thầy vậy?
-
- Các em trật tự, đây là lớp học chứ không phải là sân khấu, Thái Lăng là một học sinh bình thường chứ không phải là ngôi sao ca nhạc, các em hãy kiềm chế cảm xúc của mình, trở về chỗ ngồi của mình nhanh lên.
- Có vẻ như các em rất ấn tượng với bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng, thái độ của các em cho thấy tất cả mọi người đều ủng hộ và hài lòng với Thái Lăng. Sau đây tôi sẽ nêu lên một vài nhận xét của mình: Thứ nhất, về mặt nội dung, Thái Lăng đã rất thành công trong việc lựa chọn đề tài, tình bạn là một chủ đề hay có nhiều khía cạnh để khai thác, khi nói về đề tài này chắc chắn sẽ gây được xúc động và cảm tình của người nghe. Có thể nói Thái Lăng hoàn toàn thành công trong việc lựa chọn đề tài. Tuy nhiên, vì là một đề tài quen thuộc nên phần trình bày của Thái Lăng không có gì nổi bật, không đưa ra được ý tưởng nào mới,. tất cả đều chỉ là sự sáo rỗng, sao chép và cóp nhặt. Thứ hai, về mặt phát âm, mặc dù chúng ta có thể thấy Thái Lăng đã hết cố gắng nhưng vẫn không che lấp được những hạn chế về mặt phát âm, em phát âm sai rất nhiều, ngữ điệu không phù hợp, truyền tải cảm xúc của mình vào bài viết là một việc nên làm nhưng em lại thể hiện quá đà nên nhiều lúc không thể nghe em nói được gì cả. Thứ ba: về ngữ pháp và cách hành văn: Thái Lăng là học sinh lớp 12, em đã học tiếng Anh cũng gần 10 năm nay rồi nhưng câu văn của em vẫn hết sức đơn giản, ngô nghê, tôi nói thật, không khác gì một đứa trẻ mới tập viết văn vậy. Quả thật tôi hết sức thất vọng.
Thầy Khâm càng nói tôi càng hoang mang, tôi đã chuẩn bị rất kỹ cho bài trình bày này, tôi đã thể hiện nó bằng tất cả những cảm xúc của mình, không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Không biết kết quả sẽ ra sao đây, liệu rằng tôi có được thầy chấp nhận hay không, tôi có thể cùng mọi người theo học môn tiếng Anh cho đến khi kết thúc năm học không? Hàng trăm câu hỏi đang hiện lên trong đầu tôi, lúc này đây, quả thật tôi cảm thấy rất lo, hy vọng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp.
- Có thể các bạn trong lớp đều rất thích bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng song các em chưa có kinh nghiệm, các em chưa nắm được bản chất của vấn đề này. Dưới con mắt của một thầy giáo dạy tiếng Anh tôi ghi nhận sự cố gắng của Thái Lăng trong 2 tuần vừa qua, em đã cho tôi thấy một hình ảnh hoàn toàn khác của mình, ít ra thì vốn tiếng Anh của em không phải là con số 0 tròn trĩnh. Tuy nhiên, Thái Lăng ah, tôi rất tiếc phải nói điều này với em, khoảng cách về trình độ của em so với các bạn trong lớp là quá rộng, không thể rút ngắn lại trong một hai tuần được, vì sự tiến bộ của cả lớp, tôi không thể để em theo học cùng các bạn được, tôi tin rằng với cương vị là một Hội trưởng hội học sinh em hiểu rõ mình phải làm gì, đừng để bản thân mình làm ảnh hưởng đến bước tiến của các bạn. Em có ý kiến gì không?
- Thái Lăng! Em làm sao thế, mau trả lời tôi đi.
- Em, em …, tôi đứng như trời trồng. Tai tôi ù đi, không thể nghe rõ những lời thầy Khâm vừa nói, lúng túng không nói lên lời, cuối cùng thì thầy đã đưa ra quyết định của mình, tôi đã cố gắng hết sức nhưng kết quả lại như vậy sao. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, kết quả đã có tôi còn có thể làm gì được đây?
Một bầu không khí im lặng bao trùm toàn bộ lớp học, tất cả mọi người đều rất ngỡ ngàng, không thể tin vào những điều mình vừa nghe được, thái độ không phục hiện rõ trên khuôn mặt cảu các thành viên trong lớp, nhiều người nhìn tôi với ánh mắt rụt rè, thông cảm nhưng ở đây quyết định của thầy giáo là quan trọng nhất, thay đổi điều đó là sự không tưởng. Ở đây, liệu rằng có ai có thể giúp tôi được không đây.
- Thưa thầy! Em xin có ý kiến, một giọng nói mạnh mẽ vang lên phá vỡ sự im lặng, đó là An Vũ Phong. Trời đất ơi! An Vũ Phong còn định làm gì nữa đây, mình tôi không được học đã là một điều không thể chấp nhận được rồi, An Vũ Phong, cậu đừng gây hấn với thầy giáo nữa, tôi không muốn vì tôi mà cậu cũng không được học nữa đâu.
- Chuyện gì vậy? An Vũ Phong, có vẻ như em rất quan tâm đến Thái Lăng đấy, em có thắc mắc gì về quyết định của tôi.
- Thưa thầy, em thấy bài trình bày vừa rồi của Thái Lăng rất tốt, cảm xúc, tuy rằng có mắc một vài lỗi nhỏ nhưng với một học sinh nước ngoài nói tiếng Anh thì như vậy là rất ổn rồi. Thái Lăng đã cố gắng hết sức, xin thầy hãy xem xét lại quyết định của mình, An Vũ Phong cứng cỏi trả lời.
- Thưa thầy, em cũng thấy An Vũ Phong nói đúng, mong thầy xem xét lại, cả lớp tôi nhao nhao ủng hộ An Vũ Phong.
- Các em trật tự, nghe tôi nói đây, thầy Khâm thủng thẳng trả lời, không quên dành cho An Vũ Phong một cái nhìn hằn học và khó chịu. Tôi đã rất băn khoăn khi đưa ra quyết định này, nhưng chúng ta không thể một con sâu làm rầu nồi canh, để một người quá kém cỏi kéo trình độ của cả lớp đi xuống đươc. Nhất là bây giờ, các em đã là học sinh lớp 12, năm học cuối cấp rất quan trọng, còn 1 kỳ thi đại học đang chờ các em ở phía trước, các em đều là những học sinh ưu tú của trường British, tôi không thể Thái Lăng làm ảnh hưởng đến thành tích của cả lớp chúng ta. Thái Lăng chỉ không theo học môn tiếng Anh cùng với các em thôi, các em không việc gì phải lo lắng quá, các em quan tâm đến Thái Lăng là một điều rất tốt nhưng hay nghĩ đến bản thân mình trước đã.
- Thưa thầy! Em thấy thầy lo lắng qua rồi, quyết định này là quá vô lý, Thái Lăng không làm gì để ảnh hưởng đến lớp chúng em cả.
- Đừng có ngắt lời tôi, An Vũ Phong! Tôi biết em là một học sinh giỏi, chương trình tiếng Anh ở trường hiện nay chẳng là gì với em cả, dù không học em vẫn đạt kết quả tốt nhưng em phải nghĩ cho các bạn khác nữa. Quyết định đã đưa ra không thể thay đổi được. Lúc này các em có thể cho rằng quyết định của tôi là quá nặng với Thái Lăng nhưng sau này các em sẽ hiểu và biết ơn tôi. Còn An Vũ Phong, tôi nhắc lại lần cuối, nếu em còn tiếp tục có ý kiến phản đối thì xin mời em bước ra khỏi lớp. Tôi cũng nhắc chung tất cả các em trong lớp, nếu ai phản đối quyết định này thì hoàn toàn có thể nghỉ học môn của tôi.
- Thưa thầy! Nếu thầy đã nói thế thì em xin phép, em không thể học được nếu như không có Thái Lăng, đây là một sự vô lý và bất công. Chúng ta đi thôi, Thái Lăng!
Khi tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì An Vũ Phong đã nắm lấy tay tôi kéo ra khỏi lớp trong con mắt ngỡ ngàng, sửng sốt của tất cả mọi người và sự tức giận của thầy Khâm
END OF CHAP 8
-
Kaka là người đầu tiên rùi!!!:so_funny: Giành giật mãi mới được cái T.E.M :bxin:
AN VŨ PHONG NO.1!!!!!
Ủng hộ nha, viết tiếp đi bạn:rang:
-
Sao lâu vậy, qua 2 tuần lâu rồi, sao ko post tiếp??????:1_question::mecry::mecry::mecry: :ow: :angry:
Đừng bảo tác giả nản quá nên bỏ fic rồi nha:think:, tội nghiệp độc giả và cả... An Vũ Phong nữa này :aba:
Truyện hay mà:clap:, sao lại... :make stir:
Mau lên nào, bọn mình ủng hộ hết mình mà!!!! :hat::hat::hat:
Post tiếp nha!!!!!! :lovely: :goodjob::goodjob:
-
hixhix, sao lâu vậy bạn Mình cũng là fan của AVP nè. Mau mau ra chap mới nha :D
-
CHAP 9
- Buông tay tôi ra An Vũ Phong? Cậu có biết mình đang làm gì không???
- Đương nhiên là tôi biết. Cô không nhìn thấy sao còn hỏi, chúng ta đi ăn mừng phần trình bày của cô ngày hôm nay, tôi đã hứa là sẽ thưởng cho cô nếu cô làm tốt còn gì? An Vũ Phong tỉnh bơ trả lời, gương mặt lộ rõ vẻ sung sướng.
- “Ôi! Tôi phát điên với tên An Vũ Phong này mất thôi, giờ này cậu ta vẫn còn có tâm trí ăn chơi giải trí nữa cơ đấy, tôi thì đang lo gần chết đây. Thầy Khâm đâu phải là người đơn giản, An Vũ Phong làm thầy mất mặt trước cả lớp như thế đời nào ông thầy này buông tha cho chúng tôi! Mới nghĩ thôi mà đã thấy tương lai đen tối đang chờ đợi tôi ở phía trước, thảm, thảm thật rồi. Phải làm sao đây” - An Vũ Phong cậu có biết suy nghĩ không đấy, cậu gây ra họa lớn rồi biết chưa, sau này tôi và cậu đừng hòng yên thân ở cái trường này, tôi vò đầu bứt tai, thật không biết phải giải thích thế nào để cho cái tên An Vũ Phong này tỉnh ra đây.
- Cô vừa nhắc đến họa gì cơ, vụ thầy Khâm vừa nãy ah, đó là phúc chứ họa gì, từ giờ chúng ta không phải chịu đựng môn tiếng Anh của ông thầy đáng ghét đó nữa, từ giờ cô cũng không phải cực khổ thức đêm thức hôm nữa, cô nên vui mừng vì điều đó mới phải chứ, hóa ra từ nãy đến giờ mặt mũi cô như đưa đám là vì mải lo lắng ông thầy này sẽ trả thù cô ah. Thái Linh ơi, cô ngốc thì cũng phải có giới hạn thôi chứ, không có việc gì đâu - An Vũ Phong cười lớn.
- Uh, thì đúng là với cậu chuyện đó chẳng xi nhê gì, cậu là đại thiếu gia, ở trường này ai chả sợ cậu, cậu lại giỏi tiếng Anh nữa, không học cậu cũng chả làm sao cả, còn tôi thì là dân đen, lại kém tiếng Anh, vụ này đến tai thầy Hiệu trưởng có khi tôi bị đuổi học cũng nên, vừa không được đi học lại mất chỗ ở nữa, lúc đó chắc tôi chết mất thôi.
- Cô vừa nói linh tinh cái gì thế - An Vũ Phong nghiêm mặt nhìn tôi, hai tay cậu ấy khẽ đặt lên vai tôi - Còn có An Vũ Phong này ở trường British thì không ai có thể đụng đến cô dù chỉ là một sợi tóc, ai đụng đến cô nghĩa là gây sự với An Vũ Phong này rồi, tôi sẽ bảo vệ cô đến cùng, tin tôi đi Thái Linh. Giờ thì dẹp ngay cái bộ mặt đưa đám đó đi, con gái không được để đầu tóc bù xù như vậy chứ, An Vũ Phong vuốt nhẹ mái tóc tôi và trao cho tôi cái nhìn thật âu yếm, trìu mến, cười lên nào sẽ không có chuyện gì đâu, tôi đảm bảo với cô đấy.
Trong thoáng chốc tôi như bị thôi miên và đắm chìm trong cái nhìn đầy tình cảm của An Vũ Phong. Dù rằng An Vũ Phong đã từng đùa cợt tôi rất nhiều, cậu ta từng hứa tặng ảnh cho tôi cuối cùng lại nuốt lời, đáng lẽ tôi không được phép tin lời An Vũ Phong nữa, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy lòng mình nhẹ nhàng đến vậy, từng lời nói của An Vũ Phong như cơn gió nhẹ dịu mát xua tan đi bao lo lắng, muộn phiền và mang đến cho tôi một cảm giác bình yên, thoải mái, tôi tin An Vũ Phong, tôi tin rằng cậu ấy không nói dối, An Vũ Phong sẽ bảo vệ tôi đến cùng. Lúng túng lấy tay vuốt lại mái tóc cho thẳng, tôi bẽn lẽn gật đầu.
- Vậy là cô đồng ý rồi nhé, cô mà buồn phiền nữa là biết tay tôi đấy, An Vũ Phong cốc nhẹ vào đầu tôi, tôi cho cô 30s để lấy lại tâm trạng, sau đó chúng ta sẽ đi chơi cả ngày hôm nay.
- Đi cả ngày hôm nay ah, bây giờ mới hơn hơn 8h thôi, cậu định đi đâu mà đi cả ngày thế, tôi không đi đâu, tôi còn nhiều bài phải làm lắm, tôi … tôi là tôi chỉ đi ăn cùng cậu thôi, vì đấy là cậu hứa sẽ thưởng cho tôi, còn đâu việc của cậu thì cậu tự làm đi, tôi không đi cùng đâu, ngại lắm.
- Haha, An Vũ Phong cười lớn, cô khôi phục nhanh thật đấy, chưa cần đến 30s mà đã lấy lại cân bằng rồi, nhớ ngay ra vụ tôi hứa đưa cô đi ăn thưởng cho cô vì đã làm rất tốt ngày hôm nay. Được rồi, tôi sẽ giữ lời hứa với cô nhưng bù lại cô cũng phải giữ lời hứa với tôi, cô hứa sẽ dành một ngày ở bên tôi, làm theo mọi mệnh lệnh của tôi, giờ tôi muốn cô thực hiện lời hứa ấy ngay bây giờ. Ngày hôm nay cả tôi và cô đều thực hiện lời hứa của mình không ai nợ ai cái gì.
- Bắt buộc phải thực hiện ngày hôm nay ah, nhưng mà tôi chưa chuẩn bị gì cả để hôm khác được không, tôi cố gắng nài nỉ
- Không! Phải thực hiện ngay bây giờ, cô mà biết tôi cáu thì hậu quả sẽ như thế nào rồi đấy, làm mếch lòng tôi thì đừng cô mang quần áo ra gốc cây mà ngủ nhé, đừng mơ là tôi để cửa sổ cho cô trèo vào.
- Tôi biết rồi, tôi đi cùng cậu hôm nay là được chứ gì, sau này đừng có kêu tôi thiếu nợ cậu đấy nhé, tôi miễn cưỡng gật đầu, thà nghe lời của An Vũ Phong của hơn là phải ngủ trên cây, với lại hôm nay cậu ta mời tôi ăn cơ mà, chả đi đâu mà thiệt cả, tôi nhủ thầm.
- Phải thế chứ, An Vũ Phong mỉm cười đắc thắng, chúng ta đi thôi
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của tôi reo vang, là Hựu, có chuyện gì mà cậu ấy lại gọi cho tôi vậy, chẳng lẽ ở lớp có chuyện gì sao? - An Vũ Phong đợi một lát để tôi nghe điện thoại đã.
- Alo, Giang Hựu Thần ah, có chuyện gì vậy?
- Thái Lăng ah, cậu đang ở đâu thế, quay trở lại lớp đi, bọn mình đã nói với thầy rồi, giờ cậu và An Vũ Phong quay lại lớp xin lỗi thầy giáo là mọi chuyện sẽ bình thường thôi, cậu quay lại lớp ngay nhé.
- Ai vừa gọi cho cô đấy, An Vũ Phong nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.
- Là Giang Hựu Thần, cậu ấy khuyên tôi và cậu quay trở lại lớp ngay giờ, nếu chúng ta xin lỗi thầy Khâm thì thầy sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả, tôi lúng túng trả lời.
- Để tôi nói chuyện với cậu ấy, nói rồi An Vũ Phong giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi, Alo Giang Hựu Thần ah, thứ nhất cậu nói với thầy Khâm là không có chuyện tôi và Thái Linh quay trở lại lớp xin lỗi ông ta đâu, chúng tôi không làm gì sai cả, chính ông ấy cho phép tôi và Thái Linh ra khỏi lớp trước, tôi không thể xin lỗi một người khi họ sai còn tôi thì đúng. Thứ hai, cậu đừng gọi điện làm phiền Thái Linh nữa, ngày hôm nay Thái Linh sẽ không nghe điện thoại của cậu đâu, cậu ấy và tôi đi có việc, tôi sẽ chăm sóc Thái Linh ngày hôm nay, cậu không phải bận tâm đâu.
- An Vũ Phong! Cậu vừa nói cái gì thế? Giang Hựu Thần khó khăn lắm mới làm thầy Khâm nguôi giận, giờ chúng ta chỉ cần xin lỗi một câu là mọi chuyện sẽ như cũ mà, sao cậu lại đổ thêm dầu vào lửa thế, tôi hét lên với An Vũ Phong.
- Thật lòng cô có muốn xin lỗi ông ta không, chúng ta không sai, ông thầy đó mới là người có lỗi, cô xin lỗi thì chứng tỏ cô đã sai, ông ấy càng có cớ hành hạ cô thôi, tôi không thể để cô làm như vậy được, cô đã nghĩ đến mọi chuyện sau này chưa, mọi chuyện đã có tôi, không ai làm gì được cô đâu. Còn nữa, ngày hôm nay để không ai gọi điện làm phiền nữa, tôi sẽ tịch thu điện thoại của cô, đến ngày mai tôi sẽ trả lại cho cô.
- Nhưng …
- Không nhưng nhị gì cả, cô đã hứa sẽ làm theo mọi điều tôi nói ngày hôm nay, hãy giữ lời hứa đi, nói rồi An Vũ Phong nắm lấy tay tôi kéo đi mà không để cho tôi kịp phản ứng.
-
- An Vũ Phong! Cậu đưa tôi đến đâu thế này?
- Cô không biết đọc sao, bảng hiệu ghi rất rõ ràng mà, đây là Vicky Salon
- Đương nhiên là tôi biết rồi, nhưng sao lại phải đến đây, tôi tưởng cậu đi đâu có việc cơ, tự dưng đến trung tâm chăm sóc sắc đẹp này làm gì cơ chứ? Tôi nhăn nhó trả lời
- Cô lắm điều quá rồi đấy, lát nữa cô sẽ biết, từ giờ hãy làm theo mọi điều tôi bảo đừng có hỏi lằng nhằng nữa, vào đi thôi, đứng ngoài lớ ngớ ở đây người ta cười cho đấy.
Wow, thật không hổ danh trung tâm chăm sóc sắc đẹp nổi tiếng nhất thành phố Saint Roland, mặc dù đã từng nghe về salon này rất nhiều nhưng không ngờ nó còn đẹp hơn sự tưởng tượng của tôi rất nhiều, đây thật sự là thiên đường của các cô gái, từ cách bài trí, cho đến nhân viên, cung cách và chất lượng dịch vụ tất cả đều rất tuyệt vời. Tọa lạc ở trung tâm thành phố, đối diện với vườn hoa Saint Rolan, tất cả khách hàng khi bước chân vào đều rất đỗi ngỡ ngàng trước khung cảnh ở đây, bên trong salon phóng tầm mắt ra xa chúng ta có thể nhìn thấy toàn cảnh của thành phố, còn nếu không thích sự ồn ào náo nhiệt chúng ta có thể đắm chìm trong khung cảnh rất đỗi nên thơ với những bông hoa rực rỡ đang vươn mình trong nắng mai. Đây không chỉ là trung tâm chăm sóc sắc đẹp mà mỗi khách hàng khi bước chân vào nơi này đều tìm được sự thư thái và bình yên trong tâm hồn. Nếu như vườn hoa Saint Rolan là nơi hội tụ những gì tinh túy nhất của thiên nhiên, niềm tự hào của cả thành phố thì Vicky Salon lại được biết đến với cái tên thiên đường của sắc đẹp. Dường như tất cả những cô gái đẹp nhất cũng tụ hội về đây, ngay cả ngôi sao nổi tiếng Phạm Băng Băng cũng là khách hàng trung thành của Salon này. Không chỉ khách hàng mà tất cả những nhân viên ở đây, ai nấy đều rất đẹp, giá mà tôi được đẹp bằng một góc của họ nhỉ? Nghĩ đến điều đó lại thấy ngậm ngùi và tủi thân. Hix. Salon được chia thành 5 bộ phận. Bộ phận đầu tiên là trung tâm tư vấn, tại đó nhân viên sẽ giúp cho chúng ta có sự lựa chọn đứng đắn và phù hợp nhất với bản thân, bạn sẽ được tư vấn từ cách lựa chọn kiểu tóc, đến trang phục. Tiếp đến là bộ phận tạo kiểu tóc, bộ phận trang điểm, bộ phận chăm sóc cơ thể với các dịch vụ như massage toàn thân, các biện pháp trị liệu giúp giải tỏa căng thẳng… và cuối cùng là bộ phận phẫu thuật thẩm mỹ. Có thể nói được hưởng các dịch vụ chăm sóc ở đây là mong muốn của bất kỳ cô gái nào.
- Chào mừng quý khách đã đến với Vicky Salon của chúng tôi. Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách ah?
- Chị hãy tạo cho cô bạn này một kiểu tóc thật phù hợp. Đó là một cô gái, đừng hiểu nhầm.
- Hả! An Vũ Phong đang nói cái gì thế, cậu ta định biến tôi thành cái gì thế này, tôi đưa mắt nhìn An Vũ Phong mong tìm kiếm một cậu trả lời từ phía cậu ta
- Đừng ngạc nhiên như thế, lần trước cô đã hứa sẽ dành cho tôi một ngày, làm theo mọi yêu cầu của tôi và xuất hiện dưới hình dáng của một cô gái còn gì? Tôi chỉ làm theo những gì mà cô đã hứa tôi, tôi không thể đi chơi cùng một thằng con trai được, cô biết rõ điều đó mà. An Vũ Phong nhún vai nói nhỏ với tôi
- Cậu… cậu….
- Xin mời quý khách theo tôi.